Lòng Chân Thành Của Người Gian Ác
Thời Tam Quốc có nhiều nhân vật đặc biệt, nhưng được nhiều người biết hơn hết là Quan Vân Trường và Tào Tháo .
Quan Vân Trường tức là Quan Vũ tục gọi là Quan Công, nổi tiếng trung can nghĩa khí .
Tào Tháo tự Mạnh Đức nổi tiếng gian hùng, dối trên lừa dưới , luôn luôn dùng xảo thuật để đạt mục đích .
Nhưng với Vân Trường, Tháo lại đem lòng chân thành ra đối xử .
Thành Hạ Bì thất thủ, Lưu Bị và Trương Phi mỗi người chạy lạc mỗi nơi , còn Quan Vân Trường thì bị quân Tào Tháo vây nơi Thổ Sơn không sao thoát được .
Vốn yêu quí Vân Trường là nhân tài lỗi lạc, Tháo sai Trương Liêu là bạn quen thân cùng Vân Trường đến dụ . Trương Liêu gặp Quan Công tại Thổ Sơn, Công nói :
- Ta tuy lâm vào tuyệt địa, nhưng vẫn coi cái chết như không . Ngươi hãy về đi. Ta xuống núi nghinh địch ngay bây giờ .
Trương Liêu cười lớn :
- Đại huynh nói thế không sợ thiên hạ cười cho sao ?
Vân Trường ngạc nhiên hỏi :
- Ta vì trung nghĩa mà chết, thiên hạ cười ta sao được ?
Trương Liêu đáp:
- Nếu đại huynh chết bây giờ thì mắc ba tội lớn .
Vân Trường hỏi :
- Ba tội gì, thử nói nghe .
Trương Liêu ung dung thuyết :
- Đại huynh thử nghĩ: Xưa kia Lưu sứ quân cùng đại huynh kết nghĩa vườn đào, đã thề sống chết . nay sứ quân mới thua một trận mà đại huynh vội tử chiến, xem nhẹ tấm thân . Nếu Lưu Huyền Đức hãy còn, nay mai lại đổi thua thành thắng, muốn tìm đại huynh về sum hợp mà đại huynh không còn nữa , thì chẳng là đại huynh đã phụ lời thề năm xưa sao ?
Đó là một tội .
Tào Mạnh Đức chiếm Hạ Bì , sai người hộ vệ gia quyến Huyền Đức cẩn thận, cấm không ai được kinh động . Nhị vị phu nhân của Lưu sứ quân còn đó, nếu đại huynh chết đi thì ai bảo hộ hai phu nhân ? Như thế đại huynh phụ lòng trông cậy của Lưu sứ quân .
Đó là hai tội .
Đại huynh võ nghệ siêu quần lại kiêm thông kinh sử. Sao chẳng lo cùng sứ quân khuôn phò nhà Hán, mà chỉ lăm lăm nhảy vào chỗ nước sôi lửa nóng để cầu lấy tiếgn DŨNG của kẻ thất phu ? Như thế đâu phải là NGHĨẠ
Đó là ba tội .
Sợ đại huynh mắc tội cùng thiên hạ nên tiểu đệ không thể không khuyên giải đôi lời .
Mong đại huynh nghĩ kỹ .
Quan Công trầm ngâm hồi lâu rồi hỏi :
- Vậy tôi phải làm thế nào ?
Trương Liêu đáp:
- Quân Tào công vây bốn mặt . Nếu đại huynh không hàng ắt phải chết . Mà chết lúc này vô ích . Chi bằng tạm hàng Tào Công, đợi nghe ngóng tin tức Huyền Đức ở đâu, bấy giờ sẽ tìm đến . Trước hết đại huynh bảo toàn được hai phu nhân, thứ là không phụ ước đào viên, ba là giữ được tấm thân hữu dụng. Hàng thì được ba điều tiện như thế. Đại huynh xé kỹ xem .
Vân Trường ngẫm nghĩ hồi lâu rồi bảo :
- Tôi xin đưa ra ba điều hẹn . Nếu Tào thừa tướng bằng lòng, tôi sẽ cởi giáp. Bằng không tôi đành chịu ba tội, mà tử chiến vậy .
Trương Liêu nói:
- Thừa tướng khoan hồng đại độ, lẽ nào lại không chấp nhận . Xin đại huynh hẹn ba điều gì cứ đưa ra .
Quan Công đáp:
- Điều thứ nhất : Tôi cùng Hoàng Thúc nguyện phò nhà Hán . Vậy tôi chỉ hàn Hán Đế chứ không hàng Tào công . Điều thứ hai: Đối với hai chị tôi, xin đem bổng lộc của Hoàng thúc mà cấp cho đầy đủ . Trên dưới bất cứ ai, đều không được tới cửa . Điều thứ ba: Một khi biết Hoàng thúc ở nơi nào, thì không kể ngàn dặm vạn dặm, phải để cho tôi tới theo ngay . Ba điều ấy nếu thiếu một, tôi nhất quyết không hàng . mong Văn Viễn về thưa cùng Thừa tướng như thế .
Trương Liêu nhận lời về ra mắt Tào Tháo , kể lại ba điều giao hẹn . Về điều "hàng Hán, không hàng Tào ", Tháo cười :
- Ta làm tướng nhà Hán, Hán tức là ta ! Điều này nghe được .
Về điều thứ hai, Tháo nói :
- Ta sẽ cấp gấp hai lần bổng lộc của Hoàng thúc . Còn việc nghiêm cấm trong ngoài , thì gia pháp xưa nay vẫn thế, cần gì phải nghi ngại .
Đến điều thứ ba, Tháo lắc đầu :
- Như thế ta nuôi Vân Trường để làm gì ?
Trương Liêu thưa :
- Thừa tướng không nghe lời luận về chúng nhân và quốc sĩ của Dư Nhượng sao ? Huyền Đức đãi Vân Trường chẳng qua cũng lấy ơn hậu đó thôi . Nếu thừa tướng đãi hậu hơn nữa để kết tâm, thì lo gì Vân Trường chẳng phục .
Tháo gật đầu :
- Văn Viễn nói phải . Ta chấp nhận cả ba điều .
Thế là Quang Vân Trường về cùng Tào Tháo . Th thân ra tận ngoài viên môn đón tiếp . Hai bên thi lễ . Quan Công nói :
- Tướng bị thua, rất cảm ơn không giết
Tháo nói :
- Ta hằng ngưỡng mộ lòng trung nghĩa của Vân Trường . Nay được gặp nhau thật thỏa lòng khát vọng.
Vân Trường tiếp:
- Tôi nhờ Văn Viễn bẩm rõ ba việc, đã được Thừa Tướng rộng lượng ưng cho . Chắc rằng chẳng bao giờ quên được .
Tháo dõng dạc đáp:
- Ta quyết không sai lời .
Vân Trường nhắc lại :
- Nếu tôi biết Lưu Hoàng thúc ở đâu, dù phải dẫm vào nước sôi lửa hừng, cũng quyết tìm đến . Lúc ấy sợ có khi không kịp bái từ . Vậy mong Thừa tướng lượng thứ trước cho .
Tào Tháo nói :
- Nếu Huyền Đức còn, ắt ông được gặp có ngày . Nhưng sợ đã mất trong đám loạn quân rồi chăng ? Ông hãy khoan tâm, để nghe ngóng xem sao .
Vân Trường bái tạ, Tháo bày tiệc đãi .
Hôm sau ban sư về Hứa Xương, Vân Trường sửa soạn xa trượng mời nhị tẩu lên xe, bổn thân theo hộ vệ . Giữa đường quân đóng lại nơi quán dịch nghỉ đêm . Tháo để Quan Công ở chung cùng nhị tẩu . Công bèn đốt đuốic cầm đứng hầu trước cửa suốt đêm . Tháo hết sức cảm phục . Về Hứa Đô, Tháo sai dọn một công phủ cho Quan Công ở . Công đem chia phủ làm hai nơi riêng biệt . Nhị tẩu ở bên trong , có mười tên lính có tuổi tác canh giữ . Còn Công thì ở bên ngoài .
Hôm sau Tháo đưa Quan Công vào chầu vua . Hiến Đế phong Công làm Thiên tướng quân . Công tạ ơn lui về .
Liền đó Tháo mở đại tiệc, hội hợp đủ mưu thần võ tướng . Quan Công được đãi như thượng khách . Tiệc tan, Tháo lại đem vàng bạc, gấm vóc và đồ trang hoàng quí giá ra tặng . Công lãng đem về nạp hết cho nhị tẩu cất giữ .
Từ ấy cứ ba ngày Tháo mở một tiểu yến, năm ngày mở một đại yến để thết đãi Công . Tháo lại chọn mười mỹ nữ đương xuân gởi đến hầu hạ . Công đưa hết vào nhà trong hầu hạ nhị tẩu .
Đối với nhị tẩu, Công hết lòng cung kính . Cứ ba ngày Công vào đứng nơi cửa ngoài , chấp tay nghiêng mình thi lễ và vấn an . Nhị tẩu hỏi thăm tin tức Hoàng thúc xong, lại nói :
- Thôi, thúc thúc tùy nghi .
Bấy giờ Công mới dám lui ra .
Tháo nghe chuyện càng thêm kính phục .
Một hôm Tháo thấy chiếc chiến bào của Công đã bạc màu, liền sai thợ đo kích thước , lấy gấm thượng hạng may chiếc áo mới , rồi đem tặng. Công nhận lãnh, nhưng mặc vào trong áo cũ . Tháo thấy thế cười :
- Sao Vân Trường tiết kiệm quá thế ?
Công thưa:
- Không phải tiết kiệm . Chiếc áo cũ này là của Hoàng thúc cho . Tôi mặc ra ngoài cũng như thấy mặt anh tôi vậy . Chẳng dám vì áo mới của Thừa Tướng mà quên cái cũ của anh .
Tháo khen :
- Thật là nghĩa sĩ .
Một buổi sáng sớm, Công đương ngồi nơi phủ, bỗng có tin báo :
- Hai phu nhân trong nhà khóc ngất lăn xuống đất . Không hiểu vì cớ gì . Mời tướng quân vào ngay .
Công liền chỉnh tề khăn áo, vào quỳ trước cửa hỏi thăm nguyên uy . Cam phu nhân sụt sùi nói :
- Khi hôm tôi nằm mơ thấy Hoàng thúc ngã ngựa, bị hãm dưới hầm sâu . Giậc mình thức dậy, tôi cùng My phu nhân bàn bạc ..., sợ có khi Hoàng thúc đã lạc ...về chín suối mất rồi ! Vì thế nên chúng tôi khóc .
Quan Công tìm lời trấn tỉnh .
Chị em đang trò chuyện thì Tháo sai mời Công vào dự yến . Tháo thấy Công có ngấn nước mắt , mới khẽ hỏi duyên do . Công kể lại chuyện vừa qua . Tháo tìm lời khuyên giải rồi luôn tay mời rượu cho khuây . Rượu ngà say, Công đưa tay nhè nhẹ vuốt râu than :
- Làm thân nam tử đã không đáp được ơn nước nhà, lại phụ cả lòng anh, thì sống cũng bằng thừa !
Tháo thấy Công buồn, khéo léo tìm câu hỏi cho khuây :
- Chẳng hay bộ râu Vân Trường được bao nhiêu gốc ?
Công đáp:
- Ước độ năm trăm sợi . Nhưng mỗi độ thu về lại rụng mất năm ba sợi . Đến mùa đông thì phải may túi the thâm bọc ngoài cho đỡ rụng .
Tháo liền sai lấy gấm ra may một chiếc túi dài tặng Công .
Ngày nọ, tiệc tan, Tháo tiễn Công ra ngoài cửa phủ , chợt thấy ngựa Công không được béo tốt, liền hỏi :
- Ngựa Vân Trường sao gầy thế !
Công cười :
- Vì người có hơi nặng nên cưỡi ngựa nào cũng chóng gầy . Tháo bèn sai tìm ngựa khác cho Công . Kẻ tả hữu dắt ra một con ngựa cao lớn , toàn thân đỏ như lửa, dáng điệu hùng dũng lạ thường . Tháo trỏ ngựa hỏi Công :
- Vân Trường biết ngựa nào đây chăng ?
Công chợt nhớ ra :
- Có phải con Xích Thố của Lã Bố ngày trước ?
Tháo đắc ý cười :
- Chính nó đấy .
Rồi sai đem khớp vàng yên gấm ra đống , tặng Công . Tức thì Công phục xuống lạy tạ . Tháo có vẻ không bằng lòng, hỏi :
- Đã bao phen ta tặng nào vàng bạc, gấm vóc, nào mỹ nữ ...mà chưa lần nào Vân Trường lạy tạ . Nay chỉ tặng một con ngựa mà Tướng quân lại mừng rỡ như thế ? Khinh người , rẻ của mà quí vật là nghĩa làm sao ?
Công thưa:
- Tôi biết con ngựa này quí lắm . Mỗi ngày đi hơn nghìn dặm . Nay được ơn ban, nếu biết anh tôi ở đâu, thì có thể đi một ngày là gặp mặt .
Tháo hoảng nhiên tỉnh ngộ, có ý hối tiếc . Sau đó về hỏi Trương Liêu :
- Ta đãi Vân Trường không bạc, sao y cứ nghĩ đến chuyện ra đi ?
Liêu xin đi dò tình ý . Hôm sau đến thăm Vân Trường . Thi lễ xong Liêu hỏi :
- Từ khi tôi tiến cử đại huynh lên Thừa Tướng, đại huynh đã có điều gì bất như ý chưa ?
Công đáp:
- Tôi rất cảm hậu ân của Thừa tướng. Thật chẳng thiếu điều gìi . Chỉ hiềm thân tuy ở đây, mà lòng quá nhớ Hoàng thúc, không phút nào quên lãng được .
Liêu nói :
- Đại huynh nghĩ thế là sai . Bậc tượng phu xử thế phải cân nhắc khinh trọng . Huyền Đức đãi huynh vị tất đã hậu hơn Thừa tướng. Sao đại huynh chỉ nghĩ đến chuyện ra đi ?
Vân Trường đáp:
- Tôi vẫn biết Tào Công đãi tôi quá hậu . Hiềm tôi đã chịu ơn Hoàng Thúc từ xưa , thề cùng sống chết, không thể đổi lòng . Thế nào tôi cũng không ở đây được, nhưng tôi phải lập chút công báo đáp Thừa tướng đã rồi mới ra đi .
Trương Liêu hỏi gạn :
- Nếu Huyền Đức đã qua đời, thì đại huynh đi về đâu ?
Công đáp:
- Đành theo xuống truyền đài cho trọn nghĩa .
Trương Liêu về thuật lại cuộc hội kiến . Tháo than :
- Thờ Chúa không quên gốc, thật là nghĩa sĩ trong thiên hạ !
Tuân Húc nói :
- Vân Trường bảo sẽ lập công rồi mới đi . Vậy ta đừng để y lập công để trả ơn thì ắt y không thể đi được .
Tháo cho là phải .
Nói về Lưu Huyền Đức sau khi bị mất thành , chạy sang Hà Bắc náu nương cùng Viên Thiệu . Huyền Đức khuyên Thiệu cử binh đánh Tào Tháo . Thiệu nghe lời sai đại tướng là Nhan Lương làm tiên phong .
Tào Tháo được tin bèn thương nghị khởi binh cự định . Quan Công xin làm tiền bộ . Tháo kiếm lời từ khước . Nhưng rồi không ai địch nổi Nhan Lương , Tháo phải sai Vân Trường ra trận .
Vân Trường lên ngựa Xích Thố, cầm ngược thanh long đao xông vào rừng quân Hà Bắc . Ngựa Công đến đâu thì quân tướng Hà Bắc đều rẻ ra như nước xé . Công xông thẳng đến chổ Nhan Lương . Lúc bấy giờ Nhanh Lương đang đứng dưới cờ , bỗng thấy Quan Công đột ngột xuấ hiện, thì giật mình, vừa toan quát hỏi, thì ngựa Xích Thố đã vụt tới trước mặt. Lương trở tay không kịp, bị chém một đau chết lăn xuống ngựa . Quan Công nhảy xuống đất, cắt lấy thử cấp treo dưới cổ ngựa , rồi lên yên vung đao ra khỏi trận , dễ dàng như vào chổ không người . Binh tướng Hà Bắc kinh hồn tán loạn . Quân Tào thừa thế đáng tràn sang , chém giết tơi bời, cướp được lừa ngựa và đồ binh khí vô số . Tháo mừng rỡ dâng biểu về triều xin phong cho Quan Vũ tước Hán Thọ Đình Hầu và đúc ấn ban cho .
Tướng Viên Thiệu là Văn Xú xinra trận báo thù cho Nhan Lương . Tuớng Tào là Trương Liêu và Từ Hoảng không địch nổi , bị Văn Xú đánh đuổi . Bổng một toán hơn mười quân kỵ xuất hiện, cờ hiệu phấp phới . Một tướng đi đầu, mặt đỏ râu dài, cầm đại đao, giục ngựa đến hét lớn .
- Tướng giặc ! Đừng đuổi nữa .
Đó là Quang Vân Trường .
Văn Xú tiếp đánh, mới ba hiệp đã khiếp đảm, quay ngựa chạy trốn . Nhưng ngựa Xích Thố chạy như bay, trong nháy mắt đã đến sau lưng Văn Xú . Một ánh đao chớp choáng Vân Trường đã chém Văn Xú chết lăn xuống ngựa . Quân Viên Thiệu mất người cầm đầu chạy tán loạn , bị quân Tào chém chết quá nửa .
Tào Tháo đại thắng mở tiệc ăn mừng .
Tiệc đang rộn rịp thì có tin báo Nhữ Nam có giặc .
Quan Công xin đi đánh, Tháo điểm cho 5 vạn quân sai hai tướng theo giúp . Tuân Húc bảo nhỏ Tháo :
- Vân Trường vẫn có ý tìm về Lưu Bị . Nếu biết bị ở đâu ắt bỏ đi theo ngay . Đừng cho ra trận thì hơn .
Tháo nói :
- Chỉ cho đi lập công một lần này nữa thôi .
Vân Trường đến Nhữ Nam thì được tin Huyền Đức ở bên Viên Thiệu . Công rất mừng nhưng vừa chém mất hai tướng của Hà Bắc, nên lòng e khi sang đến đó tìm anh sẽ gặp biến .
Hôm sau lấy được thành Nhữ Nam, Công đem quân về Hứa Đô . Tháo thân ra ngoài thành nghênh tiếp và thưởng lạo quân sĩ . Yến tiệc tan . Công về dinh báo tin mừng cùng nhị tẩu .
Trong khi ấy Tào Tháo cũng dò biết được Lưu Bị ở bên Viên Thiệu , bèn sai Trương Liêu đến dò ý . Quan Công tỏ thật nỗi lòng. Liêu về bẩm cùng Tháo . Tháo tìm cách giữ Công .
Một hôm Quan Công đang ngồi tư lự thì có người đến thăm . Đó là Trần Chấn ở Hà Bắc .
Nguyên sau khi Vân Trường giết Nhan Lương, Văn Xú thì Viên Thiệu dò biết được tông tích, nên nổi giận đòi giết Lưu Bị . Lưu Bị tìm lời biện bạch , nên được tha chết . Để được gặp lại em, Huyền Đức xin viết thư xin Viện Thiệu cho người sang Hứa Đô, lén trao cho Vân Trường để gọi sang Hà Bắc .
Vân Trường được thư anh, òa lên khóc, rồi viết thư trao cho Trần Chấn đem về cho Lưu sứ quân. Đoạn vào báo cho hai chị rõ , rồi lập tức đến tướng phủ bái từ Tào Tháo .
Tháo biết trước ý định của Quan Công nên sai treo bảng "hồi tị " ở trước cửa .
Công trở về sai thu dọn hành trang . Những vật Tháo tặng đều để lại hết . Sáng hôm sau vào tướng phủ một lần nữa, nhưng bản "hồi tị " vẫn còn treo . Công tìm Trương Liêu , Liêu cũng cáo bệnh không tiếp . Công nghĩ bụng :
- Tào thừa tướng ý không muốn cho ta đi đây . Nhưng chí ta đã quyết , ngăn trở thế nào được .
Bèn một mặt viết thư cáo biệt sai người đem đến tướng phủ , một mặt sai niêm phong tất cả vàng bạc Tháo đã tặng từ trước đem bỏ vào khó . Còn chiếc ấn "Hán Thọ Đình Hầu " thì treo lơ lững trên xà nhà , Rồi cùng đoàn thuộc hạ hộ tống hai bà chị lên đường .
Tin báo cho Tào Tháo biết . Tưóng bộ hạ của Tháo là Thái Dương xin đuổi theo bắt lại . Tháo gạt đi và bảo :
- Khi đến cũng như khi đi , Vân Trường đều đường hoàng minh bạch . Lòng lúc nào cũng không quên chủ cũ . Thật là bậc trượng phu . Các ngươi nên lấy đó làm gương .
Trình Dục nói :
- Thừa tướng đãi Quan Vũ hậu như thế, mà nay ra đi không vào từ giã , chỉ để lại một mảnh giấy lời lẽ ngông nghênh, coi thường bề trên, thật là tội lớn . Nếu ta tha cho y về cùng Viên Thiệu, ấy là thêm cánh cho hùm . Chi bằng đuổi theo giết đi cho tuyệt mối lo .
Tháo nói :
- Trước đây ta đã hứa, nay há sai lời ? Vân Trường là người trung nghĩa đáng khen, không nên đuổi .
Đoạn bảo Trương Liêu :
- Vân Trường treo ấn, nêm vàng, của cải không làm xiêu lòng, tước lộc không làm đổi chí . Người như thế ta thật yêu kính vô cùng . Chắc y đi cũng chưa xa . Ta hãy theo tiễn đưa cho trọn nghĩa . Ông mau mau đi trước, bảo y dừng lại đợi ta tới có đôi lời từ giả .
Trương Liêu vâng lệnh, một người một ngựa chạy theo Vân Trường .
Vân Trường ra đi, vì phải hộ tống nhị tẩu, nên không dám cho Xích Thố chạy nhanh . Đương đi bỗng nghe tiếng gọi . Công quay lại, thấy Trương Liêu đang phóng ngựa tới bèn hỏi :
- Văn Viễn định đuổi bắt ta chăng ?
Trương Liêu thuật lại lời Tào Tháo . Hai người đương trò chuyện thì Tháo đã dẫn vài chục người đi tới , sau lưng có các đại tướng . Đến gần thấy Vân Trường cầm ngang thanh long đao , dừng ngựa đứng trên cầu , Tháo liền truyền chu tướng dừng lại, hỏi :
- Sao Vân Trường đi vội vàng quá thế ?
Quan Công ngồi trên ngựa, khẽ nghiêng mình đáp:
- Trước sau tôi đã thưa cùng Thừa tướng mọi nỗi . Nay chủ cũ ở Hà Bắc, tôi không thể chân chờ . Đã mấy lần tới phủ, đều không được vào hầu, nên đã để cáo thư bái biệt . Cúi mong Thừa tướng chớ quên lời hứa trước kia .
Tháo nói :
- Ta muốn thủ tín cùng thiên hạ, lẽ nào phụ ước với Tướng quân , chỉ sợ Tướng quân đi đường xa, thiếu nhu dụng, nên vội đem chút lộ tư tới tiễn đó thôi .
Tháo vừa dứt lời thì một tướng cỡi ngựa bưng một mâm vàng ra trước trao tặng . Quan Công nói :
- Tôi được ơn Thừa tướng ban cho đã nhiều, nay hãy còn dư dụng . Xin thừa tướng giữ số vàng này lại để thưởng công các chiến sĩ .
Tháo ép đôi ba phen, Vân Trường nhất định không lấy .
Tháo mĩm cười :
- Vân Trường là nghĩa sĩ trong thiên hạ . Tiếc rằng ta đây bạc phước , không giữ được nhau ! Thôi thì có chiếc áo này gọi là chút lòng ta vậy .
Nói rồi sai một tướng xuống ngựa, hai tay nâng chiếc cẩm bào tới trao . Vân Trường đưa mũi thanh long đao ra kéo lấy áo, quàng lên vai, rồi quày đầu ngựa tạ rằng :
- Cảm ơn thừa tướng, ước mong sẽ hội ngộ có ngày .
Tạ rồi quay ngựa xuống cầu, trông về phía Bắc đi thẳng .
Hứa Chữ thấy Quan Công cứ hiên nghang ngồi trên ngựa nhận áo rồi đi, hằm hằm nổi giận, bảo Tháo :
- Người ấy vô lễ quá ! Sao không bắt lại ?
Tháo ôn tồn đáp:
- Y có một thân một ngựa, còn ta những hơn hai chục người , làm sao y khỏi nghi được ? Thôi, ta đã nói cho đi thì không được đuổi nữạ
Dứt lời quay ngựa cùng các tướng trở về, dọc đường luôn miệng khen ngợi Quan Vũ .
Quan Vũ sau khi từ biệt Tháo chạy theo xa trượng nhị tẩu . Dọc đàng gặp nhiều nỗi gian nguy, nhất là lúc qua các quan ải . Các tướng giữ ải, vì không có văn bằng của Tào Tháo cấp, không cho Quan Công qua ải . Quan Công buộc lòng phải chém tướng để lấy đường đi . Qua năm ải chém hết sáu tướng Tào .
Nhưng khi qua khỏi đất Tào thì được tin Lưu Bị không còn ở Hà Bắc nữa, mà đã bỏ viên Thiệu trốn sang Nhữ Nam . Quan Công liền rẽ cương đưa hai chị sang Nhữ Nam .
Xa trượng đương đi, thì phía sau cát bụi tung trời , một đoàn quân mã hùng hổ đuổI theo . Tướng đi đầu là Hạ Hầu Đôn , cả tiếng gọi :
- Bớ Quan Vũ, chớ chạy ?
Vân Trường để bộ hạ hộ vệ xa trượng đi trước , quay ngựa lại . hỏi :
- Sao nhà ngươi lại đuổi theo ta, làm mất đại lượng của Tào Thừa tướng ?
Đôn hằn học đáp:
- Thừa tướng không có công văn truyền báo việc ngươi đi . Lại thêm dọc đường ngươi lại giết người và hại mất bộ tướng của ta . Vô lễ quá lắm . Ta phải bắt nhà ngươi về nạp Thừa tướng xét xử .
Dứt lời giục ngựa vung thương toan giáp chiến thì có sứ giả phi ngựa đến gọi :
- Đừng đánh nhau .
Quan Công dừng đao, gò cương bất động . Hạ Hầu Đôn quay lại nhìn sứ giả . Sứ giả rút trong tay áo ra một tờ công văn, bảo Đôn:
- Thừa tướng yêu kính Quan Hầu là người trung nghĩa, sợ đi đường bị các quan giữ ải ngăn chặn, nên sai tôi mang công văn này truyền cho các nơi đều biết .
Đôn hỏi :
- Quan Vũ đi đường chém giết tướng giữ ải , Thừa tướng có biết chăng ?
Sứ giả đáp "không " . Đôm hăm hở nói:
- Vậy thì ta bắt sống nó về nạp . Rồi thừa tướng muốn tha thì tha .
Liều muá thương đánh . Quan Công nghênh địch .
Cuộc giao phong đương hăng thì lại có người phi ngựa đến gọi lớn :
- Hai tướng quân hãy ngừng tay .
Hạ Hầu Đôn lùi lại hỏi :
- Thừa tướng sai bắt Quan Vũ phải không ?
Sứ giả đáp:
- Không phải . Thừa tướng sợ các tướng trấn ải ngăn đường Quan Tướng quân, nên sai tôi mang công văn đi theo . Nếu gặp nơi nào cản trở thì phải can thiệp cho đi .
Đôn giận dữ nói :
- Hắn giết mất sáu tướng giữ ải, thừa tướng biết chăng ?
Sứ đáp:
- Thừa tướng chưa biết .
Đôn hét lớn :
- Thừa tướng chưa biết thì không thể để hắn đi .
Đao thương vung múa . Nhưng liền đó có tiếng kêu :
- Vân Trường , Nguyên Thượng ! Đừng giao tranh nữa .
Đó là tiếng của Trương Liêu .
Hai tướng dừng tay, gò ngưạ . Trương Liêu bước thẳng tới trước nói :
- Tôi vâng chỉ thừa tướng tới đây . Nhân nghe Vân Trường quá quan sát tướng, sợ dọc đường có sự ngăn trở, thừa tưuớng sai tôi truyền dụ các quan ải, để Vân Trường đi qua .
Thế là Vân Trường được thoái khỏi hẳn mọi khó khăn của Tào Tháo .
Đọc chuyện Quan Vũ và Tào Tháo , người xưa bàn rằng :
"Tào Tháo nhất sinh gian hùng ngụy trá như ác quỷ, như hồ ly tinh . Bỗng gặp phải một nghĩa sĩ đường đường chính chính, lẫm lẫm liệt liệt, lòng tựa thanh thiên bạch nhật như Quan Công , thì Tháo như trông thấy châu trong ngọc sáng ở trước mắt mà phải dẹp bớt những cái xấu xa ở trong lòng . Vì thế, bất giác Tháo yêu kính và không nở giết Vân Trường .
Xem đó, không phải là Tháo có lòng Nhânmà dụng nạp được Vân Trường , mà chính cái nghĩa của Vân Trường đã chinh phục được Tào Tháo vậy .
Tuy nhiên , ta bái phục Quan Công , nhưng cũng lấy làm lạ về Tào Tháo . Vì xưa nay hào kiệt chinh phục đưuợc hào kiệt thì có , chứ hào kiệt mà chinh phục được gian hùng thì chưa . Hào kiệt yêu hào kiệt thì không lạ gì, chứ gian hùng mà yêu hào kiệt thì thật là hiếm vậy .
Ôi ! Một trang hào kiệt mà chinh phục được kẻ gian hùng, thì hào kiệt đó chỉ có một : Quan Vũ . Và gian hùng mà biết yêu kính hào kiệt, thì gian hùng đó cũng không hai : Tào Tháo !"
Nếu thế thì sự hội ngộ của Quan Vũ và Tào Tháo có phải chăng là do sự an bài của tạo hóa ?
Nhưng lòng thành của Tào Tháo đối với Quan Vũ đã bị nhiều người nghi ngờ . Nhiều người cho rằng Tào Tháo đối đãi tử tế với Quan Công chỉ để mua lòng, hầu mong Quan Công theo hẳn Tháo . Đó là mánh khoé chớ không phải chân tâm .
Nghi ngờ hành động của Tháo lúc Quan Công còn ở tại Tào đã đành, đến những chuyện tặng vàng, tặng áo , đi tiễn tống ...của Tháo lúc Vân Trường ra đi cũng bị nghi ngờ nốt . Có người bàn rằng :
- Khi Quan Công ra đi, Tháo tặng nào vàng, nào áo , lại thân đi tiễn tống ..., thế mà có mỗi một tờ "giấy phép " lại không cấp cho . Đó là không giữ lại mà vẫn giữ . Giả sử Quan Công bị giết, thì Tháo sẽ nói "Đâu phải tại ta " ! Rồi trách cứ người đã giết Quan Vũ. Như thế vẫn giữ được tiếng "ái hiền " . Thật là gian hùng !
Theo thiển nghĩ của chúng tôi thì Tào Tháo quả thật muốn mua chuộc lòng Vân Trường , quả thật Tào Tháo tìm đủ cách để cầm chân Vân Trường lại với mình . Nhưng không thể ngờ lòng kính yêu chân thật của Tháo được .
Trong Tào Tháo có hai con người . Con người chánh trị và con người thơ .
Con người chánh trị chuộng lợi .
Con người thơ chuộng đẹp .
Con người chánh trị thủ đoạn.
Con người thơ chân thành .
Quang Vân Trường là một nhân vật vừa có tài vừa ĐẸP, đẹp cả tướng mạo lần tinh thần .
Chiếm hữu được Vân Trường , Tào Tháo thoả mãn được cả hai mặt chánh trị và thơ .
Cho nên nhất cử nhất động của Tào Tháo đối với Vân Trường đều có cả hai con người trong Tào Tháo tham dự . Nhưng ít ai tin lòng chân thành của Tào Tháo . Cũng không lấy gì làm lạ . Vì đương thời vai trò chánh trị của Tào Tháo lấn át hẳn vai trò nghệ sĩ , và những nhà phê bình xưa nay phần nhiều là nhà lý luận chớ không phải nhà thơ để thông cảm tâm hồn thơ của Tào Tháo .
Tào Tháo không bao giờ muốn Quan Công chết . Không thể giữ lại được thì để cho đi . Tháo không phát văn thư là cố ý giữ , chớ không cố ý để cho kẻ bộ hạ giết , vì biết rằng không ai võ nghệ hơn Quan Công . Đến sau cùng sai đem văn thư đến là vì biết sức Hạ Hầu Đôn có thể ngăn cản bước tiến của Quan Vũ . Đó là chổ chí tình, chớ không phải vì "bắt không nổi, tha làm phước " , không phải "khéo mua chuộc nhân tình đến phút cuối cùng " như dịch giả Tam Quốc Chí Tử Vi Lang tiên sinh đã nói .
Nói tóm lại là Tào Tháo đối với Quang Vân Trường bên trong có chổ chí tình, bên ngoài thật là khéo . Có thể nói rằng:
- Quang Vân Trường là một bài thơ hùng trán đẹp một cách tự nhiên .
Tào Tháo là một bài thơ tế nhị, đẹp được trau dồi chảy chuốt .
Cả hai đều hoàn toàn, để gần bên nhau thật là thú vị .
Nhiều người chê Tào Tháo là gian, nhưng ở đời những kẻ gian đều được như Tào Tháo thì đời không đến nỗi khó chịu cho lắm, vì gian một cách có nghệ thuật như Tào Tháo gây được nhiều hứng thú cho đời , nhất là những người biết phân biệt được cái đẹp , cái xấu .
dv sẽ sửa chính tả sau....