📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

có thơ ngủ ở góc buồn

112 trả lời, 10.546 lượt xem — Trang 2 / 4




          yêu em thơ lại tìm em





          hôm xưa người ấy chăng giây thắm
          bước vội nên yêu ngã vào lòng
          nâng niu về giữ con bướm trắng
          mơ tiên về nối trọn chỉ hồng

          mưa trùng nén tiếng thơ ảo não
          ngồi xuống mở hoa rộ cánh sầu
          yêu em không dám đem duyên ước
          ngó xuống nhân gian sóng về đâu

          trăm năm đã cũ trên sỏi đá
          vẫn mộng của duyên sóng triền miên
          trôi qua thuyền đến trăng linh ảo
          xa tận tương tư cõi cửu tuyền

          rót sầu vào rượu thơ đau nhói
          giốc xuống đôi chung hoá ảnh người
          gót giầy lãng tử trên trang giấy
          nhẩy nhót tràn ra một tiếng cười

          xuyên giữa trần gian tìm sao thẳm
          mài mực vạn đêm viết một tên
          đến khi bút gẫy ôm mặt khóc
          chữ nghĩa làm sao nói nỗi niềm





hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: sóng trăng

.















          thôi tơ (thơ tôi)






          có những bực thang bước lên trời
          có những bực thang ngả chỗ rơi
          ta lòng hôm nay như hạt bụi
          thẫn thờ chẳng biết bước hay rơi

          giây huyễn thiền đề mang tâm trói
          thiên thu giai ngẫu có cũng không
          nhân thế trôi đi cây chủng tử
          vô thư vô ngữ tiễn biệt lòng

          ý không về đến đang về đến
          nhắc nhở để thêm nhớ làm gì
          chiều xuống đợi trăng nằm với gió
          ôm tiêu từ tạ tiếng hoa thi

          một chỗ cỏ tranh tiết ngươn tiêu
          xuân nằm cõi gió sống bao nhiêu
          thêm vào sóng nước đôi đốm trắng
          hãy hoá tình nhau giữa tiêu điều







hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-07 05:52:41James Carlos>
chủng tử gieo duyên lao xao hóa nghiệp
một trần gian tình vướng lối đi về
anh hùng ca không thóat nổi giấc mê
dừng biên giới vì nụ cười trôi nổi

đã dặn lòng thế gian là hình bóng
cõi nhân trầm không say đắm tình nhân
nhưng chiêm bao thuyền đắm một đôi lần
khi về đến bão tình còn khắc dấu


Lối nào về?

Tình không cấm ai yêu ai hêt
Trái tim yêu rung động cũng vì tình
Tình vào được nhưng ra thì không được
Làm sao đây khi mất lối đi về

Chốn cũ nay không còn yêu nữa
Em đi rồi tôi cất bước cô đơn
Đời lạnh quá tôi nép vào tình lỡ
Tình vỡ rồi tôi biết trốn nơi nao?
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-02 18:38:22phuphiem>



            thanh gươm lệnh



            April 30, 1975

            thanh gươm lệnh treo trên tường khung cửa
            ghi lời nguyền người vị quốc vong thân
            mặc trăng sao lên xuống đã bao lần
            tim óc vẫn hình hài dâng tổ quốc

            ta lớn lên trưởng thành trong danh dự
            rút tên thiêng ta bắn gẫy cầu vồng
            châm đuốc lửa ta dựng một rạng đông
            vì giòng giống ta cương cường đứng thẳng-

            tường đổ ngã ta hề gì số phận
            giữa sân cờ ta nghiêm lễ hiến dâng
            một phát đạn ta nguyền rủa thánh thần
            không chống đỡ cho con dân nước Việt

            người ngã xuống nhưng linh hồn ta còn sống
            ba mươi năm vẫn nguyền rủa nghiến răng
            cho phận số quê hương ngàn cay đắng
            chưa mặt trời vẫn sát khí đằng đằng

            còn đau khổ ta chưa về với đất
            tim máu ta đâu chết để khoan dung
            cho đất nước bóp cổ bởi lũ khùng
            ta còn hận đến tận tàn dã thú

            thanh gươm lệnh treo trên tường cửa sổ ....







hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-07 05:53:34James Carlos>
Chí anh hùng
Anh hùng chí cả cao bằng núi
Quyết dốc lòng này vị quốc gia
Lực bất tòng tâm đành như thế
Chí cả vẫn cao chẳng chút lùi

Đành thôi thế giang san đàng thay đổi
Tiết trung kiên vẫn đượm thắm non sông
Xin ghi mãi người trung can muôn thuở
Nhớ anh hùng sử sách vẫn lưu danh
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-03 06:34:58phuphiem>
Trích đoạn: James Carlos

Anh hùng chí cả cao bằng núi
Quyết dốc lòng này vị quốc gia
Lực bất tòng tâm đành như thế
Chí cả vẫn cao chẳng chút lùi

Đành thôi thế giang san đàng thay đổi
Tiết trung kiên vẫn đượm thắm non sông
Xin ghi mãi người trung can muôn thuở
Nhớ anh hùng sử sách vẫn lưu danh




          ***
          phút chót

          để tưởng niệm tử sĩ


          cuồng phong đã nổi lên rồi
          thế cùng lực tận đâu đời dung thân
          chiến bào ủ rũ bần thần
          tử sinh giây phút chi cần đắn đo
          tim kề thép lạnh hư vô
          đoành lên một tiếng
          đáy mồ
          thiên thu


          ***
          -hl-








                  lưu danh

                  cho dù cái chết cho dù
                  ngàn năm ngã xuống đất mù tiếc thương
                  xương da một nắm can trường
                  lòng trung khí tháo tâm thường trắng tinh

                  cỏ cây cũng phải rùng mình
                  trời cao cũng nhỏ lệ linh cảm người
                  máu đào nở đóa hoa tươi
                  sử xanh ghi một tiếng cười hùng anh






hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0







            thiêu thân





            có đôi khi nụ cười ta giấy trắng
            ngồi lặng yên cay đắng lại trở về
            chắc vì ta đang hái trái si mê
            từ định mệnh từ ngàn xưa quên lãng

            trong mầu sắc ta yêu nhau tất bật
            cuống cuồng nhau thơ cởi áo trong ngòai
            định mệnh đành chia được một thành hai
            ta u uẩn cái ngày em không đến

            chờ đợi khi nắng ngày thuyền tách bến
            trong vầng đông em đứng áo vẫy vùng
            một gió đông kỷ niệm bỗng đóng khung
            trong vũ trụ chỉ còn ta cô độc

            trong cơn lốc ta đi về biên giới
            bờ hòai nghi sông không bến chập chùng
            đêm thiêng liêng giam hồn xuống lao lung
            ta buồn quá nghe lời ca của quỷ

            và từ đó bước đi thân bốc lửa
            dẫu đói lòng không dám một van xin
            cuối nhân gian vẫn chẳng thấy niềm tin
            ta đành chết tim hiền trong mệnh khổ

            mở trang thư ta còn niềm cám dỗ
            viết tên em ngày giấy trắng không mầu
            lửa trong ta bốc sáng một niềm sâu
            thiêu da thịt và ta trong nhân lọai









hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0





            nhạt mầu son




            giữa xứ ăn năn quên thanh lịch
            lạc trong thương nhớ nhạt mầu son
            ngày và ngày vẫn ngồi trầm mặc
            buồn phiền ai hiểu được đá tròn



            xác thân điên dại khổ tràn lan
            hoang vắng về đầy hơn nước lũ
            tình yêu nhớ quay vòng luân vũ
            cuống cuồng cho thỏa những âm thoa



            một thần bí rơi ra vụng sáng
            với tay nào che trọn hững hờ
            chỗ nào thanh tịnh không cần độ
            nơi đây sóng gió chẳng liếp che



            chờ đợi đã lâu lòng không lại
            một góc sân riêng khói chất chùng
            bí ẩn gởi riêng sao ngủ muộn
            đêm nay là mấy vẫn nhớ thương



            thoa sầu khi búi ngang lọn tóc
            có lẽ đâm vào đáy tang thương
            một cơn gió cuốn buồn ngừng tỏ
            nhện chợt rụng rời nhả tơ vương








hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-05 04:19:11Huyền Băng>






            phương bắc nơi này






            quay lưng bỏ lại kinh thành
            tiếng người chát chúa dữ lành bủa vây

            xuôi dài con dốc về đây
            bánh xe dòng xóc tiếng mây núi cười

            hướng lang thang mấy buổi lười
            tiếng cười tuổi nhỏ khi đời rẻ ghê

            trầm trong khói núi hương quê
            thơ đầy cơi rải sông mê mờ dần

            về đây góc núi ân cần
            bên hồ cúi xuống thấy gần bụi mơ

            trăng sao im lặng như tờ
            chỉ con dế nhỏ gáy tơ tóc ngài

            dễ thương đang hát một vài
            ôm chai rượu ấm ngủ nhoài giấc trưa

            nhớ thuyền nhớ nước nhớ xưa
            sáng rung rinh nắng đẩy đưa đến chiều

            im nghe gió nhắn tiêu điều
            tựa hồn trong phố mĩ miều vừa quên







hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0







            khúc ca của quỷ





            phố sầm uất anh thấy nào quỷ sứ
            chân nhẩn nhơ lẩn trong đáy mắt em
            anh vụng dại đi theo cõi mơ đêm
            lẳng lơ hát rồi cười trong khóc loạn


            từ khói lửa phân chia tình phản phúc
            để nhận về phần tân khổ linh hồn
            ai chật vật khi mất đi toàn vẹn
            hãy lại đây xem nhẩy điệu linh hồn


            ngồi nghiêm chỉnh như tượng đá thần linh
            và trước mặt thân hình em nhâỷ múa
            điệu loạn cuồng man dã lúc hồng hoang
            loaì man rợ vỗ tay theo lời lửa


            anh gục đầu trong giây trói toàn thân
            em đem hết yêu đương phơi lên đá
            hơi thở cay nồng mùi rượu trần gian
            thân phận tình đốt trong cơn kinh hãi


            mãi lênh đênh đâm chém những linh hồn
            đêm hiu quạnh chúa linh thần lẩn trốn
            đỉnh trầm hương lật xuống lễ tử thi
            ca thần điệu em gọi mưa hành hạ


            đẫm phôi pha xưa vắng vẻ nhục thân
            miền tôi xưa yêu em vẻ thiên thần
            đau kinh hãi một đọa đầy lửa đỏ
            nửa lằn ranh sầu đầy dẫy chưa nguôi


            anh gục đầu hàng phục vạn dao đâm
            sao hung ác đem hận sầu ma chướng
            chúc phúc tình khi tình chết phân vân
            cõi tủi hờn anh trả em tội chướng


            hoa đi nằm giường róc rách trôi buồn








hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0






            thoảng qua




            chỉ khi nào nhìn thấy em tận mắt
            mới thực tin ta đang sống trên đời
            còn nếu không dẫu rách rưới tả tơi
            vẫn mở cửa lang thang trong sương tuyết

            trong mơ đó những đêm chìm bạch nguyệt
            cõi cô liêu em cởi áo tương tư
            ngọn bút lông ta chẳng có nhân từ
            bao nhiêu chữ đâm nhừ trên huyễn ảo

            thuyền giữa cõi giây tơ rung thành bão
            trong ban thiền kinh hóa sóng nhuốc nhơ
            tiếng niệm say ta ngã xuống van thờ
            áo ướt đẫm sông đi vào biển nhớ

            vẫn chập chờn ta nắm đuôi tiếng thở
            cõi trọc thanh ôm chặt một vô sinh
            ngàn nốt nhạc vướng trói vạn hiển linh
            thêm cường độ trôi một sông đơn lẻ

            trên gáy xõa mênh mông cơn hồ điệp
            em chợt bay ta còn giấc hư vô
            cơn gió qua hình bóng lạnh nấm mồ
            đường bỗng chốc nhớ người và dĩ vãng







hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0





            thoáng




            người có bao giờ nhớ ta không
            cho dù một chớm gió bềnh bồng
            đã dăm mùa nhạt trong xa vắng
            ta vẫn chỉ sầu bên bến sông

            người có biết rằng ta luôn chịu
            nỗi nhớ lâu thành vết thương trong
            mấy cơn mưa nắng mà buồn nhỉ
            đêm còn đau xiết một lạnh lùng

            cho dù đau nhất cũng sẽ thay
            chờ nhau đã lạnh nỗi u hoài
            trong niềm vĩnh viễn cơn đau lẻ
            nhỏ mấy giọt sầu mắt vẫn cay







hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-07 05:55:52James Carlos>
Nhớ làm chi ?

Nhớ chi một khúc nhạc buồn
Nhớ chi một chút u buồn vấn vương
Biết trước thì sẽ không thương
Thì sẽ không có đoạn trường ngày nay
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: James Carlos

Nhớ chi một khúc nhạc buồn
Nhớ chi một chút u buồn vấn vương
Biết trước thì sẽ không thương
Thì sẽ không có đoạn trường ngày nay





      gió đông đâu biết tỉnh say
      đến khi hoa rụng mới hay thế tình
      chưa yêu tựa bóng với hình
      sân ngoài tàn nắng một mình buông trôi




hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0







              thì hãy




              đường đi cũ có vạch trăng làm dấu
              cũng lâu rồi màu viền đá mờ phai
              giếng đã khô giọt nước chảy ra ngòai
              thu về đến nếu u hòai thì hãy





              trái tim tôi đã đập qua mưa nắng
              để lang thang về nở trái hạnh gầy
              cứ ngỡ như em lời gọi chân mây
              điều hạnh phúc kéo sợi tơ huyền ảo








hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0







              bỏ ngỏ linh hồn




              dường như có niềm quên trong nỗi nhớ
              hỏi bóng chiều cây vẫn đứng lạnh căm
              hời hợt nhau cơn buồn đó âm thầm
              niềm tín ngưỡng đất trời không còn đấy

              trả lại nhau mắt nhòa nên chẳng thấy
              những oan ương đang đau dấy trong hồn
              tiếng thì thầm ngàn kiếp đã tưởng chôn
              vùng ngồi dậy khi hoàng hôn thần tượng

              vùng huyền bí chỉ mình ta thờ phượng
              vọng tiếng ca rung động giữa muôn lòai
              không xôn xao chân khua nắng khoan thai
              đang e thẹn thập thò trên đầu sóng

              giây leo phủ cõi người chân mờ bóng
              cỏ loang dần dĩ vãng mọc rễ sâu
              đã quên nhau thành quách vắng nhiệm mầu
              rơi đá tảng còn một lầu loạn thạch

              chim réo cao điều buồn loang tim mạch
              nở đóa hoa nằm ngó cõi xa xăm
              đã ngàn năm gió mùa vẫn lạnh căm
              niềm quên lãng đợi giờ đêm trở giấc

              đi lối chung đường về người cách biệt
              đường trợt trơn chia cắt mấy ngoặt ngoèo
              đêm nhớ mưa ngồi trên đỉnh cheo leo
              hồn ngang biển còn dốc buồn chúi đó








hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
.





gom sóng lại ôm vào lòng ru khẽ
hỡi bồng bềnh trôi nổi hãy ngủ yên
nhẹ như gió và êm như mây trắng
theo theo nhau lặng lẽ ứa muộn phiền

cả vầng trăng vừa mới tan thành lệ
gói vào khăn thẩy xuống biển u mê

nhặt lấy nhé, người đầu sông cuối dốc





.
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: sóng trăng

.





gom sóng lại ôm vào lòng ru khẽ
hỡi bồng bềnh trôi nổi hãy ngủ yên
nhẹ như gió và êm như mây trắng
theo theo nhau lặng lẽ ứa muộn phiền

cả vầng trăng vừa mới tan thành lệ
gói vào khăn thẩy xuống biển u mê

nhặt lấy nhé, người đầu sông cuối dốc





.









        mưa ướt đẫm vào khăn tay mời mọc
        đôi giọt sương đọng thành biển nhân từ
        yến tiệc trời mời mọc tự không hư
        chân xô đẩy chợt nghe lòng say đắm

        nhặt ngẩn ngơ khăn còn vương son thắm
        môi nhân tình còn đọng một trần gian
        em trăng sao cho ta góc cung hàn
        tim thành khẩn ta nhóm lên đóm lửa









hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-07 16:46:14sóng trăng>
.





đỏ cbáy hồn đỏ cháy bồng tâm sự
hãy thử vui thử cười nói hân hoan
tình đem cuốn hãy chất lên thành củi
nổ tưng bừng tí tách máu tim loang

hoa lửa rực lời ca nồng ấm nhất
của tình yêu đã cháy đã thăng hoa
đùa vui như trẻ nhỏ trước hiên nhà
có chợt thấy mình bỗng nhiên về tới?

và nỗi đau xưa thành mặt trời chói lọi
âu yếm hôn rực rỡ giấc ngủ người
còn riêng tôi một khắc khoải khôn nguôi
tim đã cháy bùng
tan theo lửa



Đăng nhập để trả lời
0
đỏ cbáy hồn đỏ cháy bồng tâm sự
hãy thử vui thử cười nói hân hoan
tình đem cuốn thử chất lên thành củi
nổ tưng bừng tí tách máu tim loang

hoa lửa rực lời ca nồng ấm nhất
của tình yêu đã cháy đã thăng hoa
thản nhiên như trẻ nhỏ trước hiên nhà
có thấy như mình bỗng nhiên về tới?

và nỗi đau xưa thành mặt trời chói lọi
âu yếm hôn rực rỡ giấc ngủ người
còn riêng tôi một khắc khoải khôn nguôi
tim đã cháy bùng
tan theo lửa


Màu yêu dấu

Đỏ là máu của con tim yêu dấu
Đỏ thắm tươi của lứa tuổi đang yêu
Tình tha thiết dâng cao như lửa đỏ
Cháy linh hồn cũng chỉ mỗi chữ yêu

Hoa màu máu máu của lòng chung thủy
Hoa vỡ rồi màu đỏ ấy tràn lan
Khóc tiếc thương cho một đóa hoa tàn
Thôi vĩnh biệt cuộc tình đầy cay đắng

Nỗi đau xưa giờ không còn hiện thực
Cuối cùng là một góc nhỏ dư âm
Nhưng màu đỏ vẫn còn đây mãi mãi
Suốt một đời cũng không thể phai phôi
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-23 09:14:37phuphiem>
Trích đoạn: sóng trăng

.





đỏ cháy hồn đỏ cháy bồng tâm sự
hãy thử vui thử cười nói hân hoan
tình đem cuốn hãy chất lên thành củi
nổ tưng bừng tí tách máu tim loang

hoa lửa rực lời ca nồng ấm nhất
của tình yêu đã cháy đã thăng hoa
đùa vui như trẻ nhỏ trước hiên nhà
có chợt thấy mình bỗng nhiên về tới?

và nỗi đau xưa thành mặt trời chói lọi
âu yếm hôn rực rỡ giấc ngủ người
còn riêng tôi một khắc khoải khôn nguôi
tim đã cháy bùng
tan theo lửa










            phương linh





            nỗi nhớ dừng khi bóng đêm khựng lại
            giữa vòng tròn ta quỳ xuống bâng khuâng
            tim bùng lên ngọn đuốc bốc vạn phần
            thiêu cho sạch mấy lần đau nhọc mệt

            viên đá lửa ta đập cho bằng hết
            cháy loang trời không nhọc mệt khựng lơi
            cho cơn đau tan thành nước bốc hơi
            khi có lẽ mưa mù trùm biên giới

            ta thở vội khi dòng thơ thành lửa
            đốt tình yêu cho rực rỡ nhân duyên
            nằm tro xưa phủi trong gió lụy phiền
            viên than đá lửa hiền vừa ấm dậy

            em trông đó ta chờ bao mùa đấy
            qua thu đông ta chán ngấy thời gian
            hoa mùa xuân đã tàn mấy lần vàng
            mà tin én chẳng lần mang hạnh phúc

            tự nhiên gió mang theo lời thúc giục
            một giòng sông không có dáng có hình
            không chập chờn tên ngọn lửa phương linh
            ta quỳ xuống tự nhiên tình ấm áp

            cam lộ rảy cho tim khô ngừng khát
            chút dầu tàn ta trút sạch hiến dâng
            để dâng em hãy nhận dẫu một lần
            cơn lốc cuối trước khi trần gian nhạt








            (2)


            mưa trên đó nếu buồn hơn giấc mộng
            chôn ngàn năm hóa tượng đá trầm ngâm
            giữa lưng đồi đợi nắng buổi âm thầm
            con chim lạ nhớ cánh tình khuất bóng



            đừng gieo thêm cõi lòng ta đang sóng
            tiếng trầm u đền điện chúi ngả nghiêng
            thần thánh đâu ta xé ngực oan khiên
            phơi tim đỏ máu vòi tuôn óan kiếp



            tin gì không lời hứa xưa là nghiệt
            em đi đi duyên kiếp để ta trông
            hạt sớm mai gieo trên một bềnh bồng
            trăng sao cuốn ... một nén hương tàn bấc



            đừng tiếc nuối đã quay đi lần cuối
            nếu tình cờ xuôi ngược bước trên đời
            có vài lần ngừng bút lúc cơ ngơi
            trên con chữ hay tha tên đằm thắm



            tên của người trên niêm phong đền cấm
            dấu thời gian trên cửa sắc về không
            còn âm thầm giọt lệ nuốt vào lòng
            cây buồn bã đang trổ hoa mầm đắng










hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
gió đông đâu biết tỉnh say
đến khi hoa rụng mới hay thế tình
chưa yêu tựa bóng với hình
sân ngoài tàn nắng một mình buông trôi


Cảm xúc
Gió đông sao biết tình đau
Đến khi tình vỡ mới đau thấu lòng
Khi yêu đâu biết hai lòng
Yêu rồi mới thấy nỗi lòng thế gian

Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: James Carlos

Cảm xúc
Gió đông sao biết tình đau
Đến khi tình vỡ mới đau thấu lòng
Khi yêu đâu biết hai lòng
Yêu rồi mới thấy nỗi lòng thế gian








        cũng là cái kiếp gian nan
        khi chờ duyên số cả ngàn đêm sâu
        bước trên mưa mấy mùa ngâu
        bỗng dưng tình bủa mấy cầu vồng ngang





hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0






            ngày nhiều buổi tối





            ta có biết lúc mặt trời em trốn
            trong đêm buồn ngày lững thững bước đi
            còn hôm nay chẳng mơ giữa li bì
            chưa thức giấc chưa biết em hờn giận

            lên tiếng đi hỡi em người đang bận
            cơn hờn ta đang thui thuỉ một mình
            ở nơi này cuộc sống chết hồn kinh
            còn sột soạt ta dọn đời chiều tối

            em biết không chỉ vì trang giấy mới
            chưa bao giờ ta nhìn thấy trắng tinh
            cây bút ta không nỡ biên nguệch ngoạc
            đành ôm thơ cất vào góc trữ tình

            trong huyết thống có nằm sâu mầm loạn
            châỷ nhanh hơn lằn điện cuả linh hồn
            trong tan tác đứng lên trên đổ vỡ
            mời hồn ma ca hát giữa đau thương

            ta moi mãi một mảnh tình trong ốc
            dơ lên soi chưa thấy được đại dương
            em đã đi ngày thành những nhiễu nhương
            đêm vẫn gió tình vẫn chưa hết độc

            chất giết tôi em hoà những phấn hương
            nhìn đêm đen chỉ bóng tối vô phương
            ta quên sạch tên người và ngày tháng
            chỉ say vùi trong lúc sống bình thường

            có khi lạc lòng điềm nhiên thế kỷ
            vẫn dửng dưng chờ đợi bóng xe qua
            chẳng thương tình không đắm đuối chi mà
            dấu hình bóng đã mưa bùn xoá sạch

            em nói hết những gì em chấm gạch
            ta buồn hơn những cao ốc bên đường
            làm sao tránh khi lòng vẫn còn thương
            mải chần chờ ngày bật vàng rồi đỏ

            em tin đi giữa tháng ngày không rõ
            hoa trên đời vẫn kín một triền miên
            ngẩn ngơ nhau đôi mắt sũng oan khiên
            mưa quên lãng tình lăn trong đời cạn

            đành tạ ơn trao tình cao hơn núi
            một trăm năm ta vẫn nặng gánh yêu
            nhưng xót xa trong mùa giá tiêu điều
            ta vẫn dấu còn bao nhiêu chẳng biết








hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0






            mộ cũ




            mộ cũ


            như xương thịt trong hoa tình đại đóa
            sầu ngu ngơ anh nhắm mắt viên thành
            em đi đi còn một chút tình anh
            bỏ lại nhé nhìn nhau như chủ khách

            mình xa lạ chưa bao giờ gập gỡ
            ừ yêu nhau bao giờ nhớ được nhau
            gió mùa yêu chôn từng lá thu đau
            vào quá khứ thêm một ngày quá khứ

            giấc ngủ muộn .. chèo bơi trong viễn xứ
            em lưu đầy tình ta lạc bâng khuâng
            thêm ngày đêm anh thèm khát tình gần
            không có được ôm sầu tình buồn ngất

            ngày tình nhân anh chúc đời hoa mật
            sao trong lòng vẫn quạnh quẽ sương mù
            đến bao giờ cung nguyệt quế âm u
            em sẽ mở nhốt anh vào tình ái






            trong mộ cũ


            mùa bọ dâu tìm chui ra khỏi kén
            tay quạng quờ tìm mảnh sắc của tim
            trong mùa mưa gió xuân bước vội tìm
            và ân ái khi thơ còn chát mật

            giữa đọt sầu nhựa đây còn buốt giá
            như thuỷ tinh bao phủ mắt hồn nhiên
            vùi tóc xoã tay ân cần tình tự
            nắng ngoài hiên mưa cũng ở ngoài hiên

            trong vũng tối tìm nắm được thơ hiền
            vực sâu lòng ai vừa gieo tiếng hú
            tựa gió ngang tình lắc lay mộ cũ
            nắm tay vào trăng sao có niềm tin

            đôi môi hiền đang mở ra nghiền nát
            chát mật nhau móng cào bỏng thịt da
            ở nơi nào trăng sao là một khối
            còn nơi đây yêu đến đáy thật thà

            nằm che nhau giữa gió tình đổ xập
            tiếng thở dồn sao chẳng có đớn đau
            mình chạm đời cho nổ bùng nghiệt ngã
            tiếng trong ta hay là tiếng vọng sầu





            Xin em


            bao nốt nhạc chắc đàn tôi mỏi dữ
            buổi chợ phiên nhẩy nhót núp mặt hề
            không biết nữa có khi tôi ca hát
            rồi dường như lạnh nhạt nửa tỉnh mê

            yêu thôi thúc tiếng vang sao nghe thoảng
            tình tri âm cơn giận sẽ dịu lành
            người thánh nữ hãy nâng cây sáo ngọc
            đong vi ba bằng âm nhạc cao xanh

            đang bụi bậm vội quỳ rung cung điệu
            xin đừng cười tôi xao xác lá ngoài
            trót nhân thế tiếng đàn sao vụng dại
            chen chúc yêu tôi gởi dấu nụ hôn

            em sau cửa hãy thò tay cho nắm
            đứng bên ngoài tôi bối rối nhện tơ
            khi thực ảo nhận cho trong chốc lát
            tôi ngại ngùng khi trên đất lạ bờ

            đong đầy lại bao mạch tim đã nghẽn
            chỉ xin em độ lượng những ân cần
            dẫu liêu trai xin em chút lòng nhân
            khơi đuốc lửa cho tình tôi lăn bén

            nghe câu hát sâu thẳm có tri âm
            say hơi rượu ngàn chung bao giờ hả .....








hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-11 07:22:12Huyền Băng>





            chậm tôi




            một gương tôi vỡ vẫn buồn
            hai vai nặng nhẹ gánh luôn bóng mình

            hôm nay ngày cuả nhân tình
            chỉ tôi rao bán cái hình trong tôi

            trăng vàng đập vỡ bẻ đôi
            đem chôn một nửa chỗ vôi bạc lòng

            còn chừng non nửa đem hong
            lên trên đầu sóng trăng cong nát nhừ

            xé trong tiếng lụa vô thư
            đôi ba con chữ đau như mất hồn

            đêm buồn ta cắt đứt luôn
            cho sao rụng xuống chỗ muôn trùng ngoài

            chẳng chìm chẳng đắm chủng loài
            chỉ hai bờ sóng chia ngoài hay ta

            lựa trong túi nặng đường xa
            tìm viên đá lửa soi xa hoa người

            chữ đang chạy tuột tay đời
            lòng như dâng sóng ra cười khóc nhau

            ôi chao sao tự nhiên đau
            giống như vô cớ lòng cau tiếc trầu

            đôi ba thuyền thả buông câu
            dù trăm đá lạ nằm sâu giữa giòng

            ta hoài tát vớt bóng trong
            trăng treo vào nước xuôi giòng vẫn mê










          r
hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-07 12:01:41Huyền Băng>







            vướng sao






            chiều quên nắng nghe tình lên men đắng
            lạc ngại ngần vai vướng gió sao buồn
            trả yêu đương cay đắng giọt tủi tuôn
            trên trang giấy mơ hồ người ngừng đấy

            bên hũng sâu mắt buồn soi trũng xoáy
            mấy đêm trường cánh vẫn lạc đau thương
            tiếng tiêu sầu ai oán tự sông Tương
            hồn xểnh bước ngập sương lên tiếng oán

            ngấm nghe tiếng dế sầu nằm hô hoán
            loang niềm đau trên da thịt oan ương
            khi có nhau lòng có chút khinh thường
            trong buông thả ngỡ ngàng rơi chìm đắm

            trong cổ tích mười năm sâu nằm ngắm
            dĩ vãng ngoài hiu quạnh bụi cháy nâu
            cỏ chưa thay sao tháo được duyên cầu
            đành ngồi xuống vuốt cho tình nhắm mắt

            ta buồn lắm lòng trôi trên hồng thủy
            đợi cánh chim mang đọt lá ô liu
            giữa mênh mông tin tưởng đất tình yêu
            đang gần cận cho dù trong sóng biển

            hồn ta ơi bờ hiền hay trời huyễn
            bay lên cao ta kề cận tình nhân
            đêm trăng sao ta nhặt được muôn lần
            tim rực rỡ hay mưa sầu đang nhỏ ...










          r
hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0






            thuyền huyễn





            đêm nay bỗng hồn ma hiện ảnh
            dăm câu làm quay quắt nỗi sầu
            gió ngang chẳng biết về đâu
            trăng ngang cậy trả bóng cầu sóng quên

            sợi vô thường rung trên đời tạm
            ưu tư gì mấy cái có không
            sao đêm vẫn tựa cửa trông
            thương tình nhân một bóng hồng thế gian

            còn hay mất khi lìa cõi thật
            trong thời gian thuyền huyễn băng ngang
            phủi tay một cái bàng hòang
            trên hòn đá nhỏ trăng vàng ngủ say









hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0







            cuồng lũ đục ngầu





            ta giá biết ngày đi và ngày đến
            đâu nhớ thương cho đến độ muộn phiền
            dường như trên giấy trắng dấu mực nghiêng
            là một giọt đời không còn trinh tiết

            không mang chung chỉ chia nhau tuế nguyệt
            mảng ái tình sao đựng cả buồn ta
            khi không gần lòng hoang vắng đây mà
            kêu gọi nhớ vang âm u giã biệt

            bâng khuâng một bóng hình xa mù mịt
            tay chấm vạch khua trên vách hồ như
            khi giọt tình đang nhuốm bọc kinh thư
            bỗng hiển linh hơn độ say của mật

            vẫn đau thương nghiêng hai mùa mưa nắng
            khi mặt trời còn nóng đỏ trong đầu
            khi mồ hôi là sông tắm trăng nhau
            bịn rịn chẩy những đêm gào lạc thú

            hồn chỉ buốt trong tên khi ủ rũ
            sao cơn đau chỉ cuộn nhớ ngang chiều
            chưa trăng cao mà lòng đã phiêu diêu
            không sương sớm mà đời sông bỗng lạnh

            quỳ xuống đây cuộc đời còn thế hệ
            mong quên đi cuồng vọng buổi sơ sinh
            giết nhau đi trong giảng nghiã trọng hình
            ta lăn xấp tay em đầy máu đỏ

            có biết không khi tên em vụn nổ
            bóng ngồi im nghe đời sống cúi đầu
            gió đông ngang nhớ nhau nhạt nhiệm mầu
            khăn hạnh phúc đeo lên đầu tang trắng

            giòng nhau trôi nhập cuồng lũ đục ngầu









hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0






            biển hắn





            hắn có lẽ biết thơ không vòng lại
            nên ngồi đây ca hát rụng linh hồn
            biển trước mặt đang thổi dậy bụi chôn
            làm hạt nước đuổi xô nhau chạy trốn

            hắn ngồi đó buổi chiều đâm khốn đốn
            từng ánh quang xoáy vạn lỗ bóng nghiêng
            trên ghềnh đá con cua buồn trốn tuổi
            ngó ngẩn ngơ rồi nhẩy xuống sóng triền

            hắn còn đó sau lưng chừng buồn tủi
            nhưng thản nhiên vẫn bó gối nhìn ra
            biển khinh thường nên chẳng chút phong ba
            trong ngày sống cát vùi dần sự chết

            hắn đứng lên hình như là mệt mỏi
            hít thật sâu một chút mặn vào người
            quay lưng lại biển ngửng lên gào khóc
            xin hãy khinh ngày sóng nặn ra đời










hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»