yêu em thơ lại tìm em
hôm xưa người ấy chăng giây thắm
bước vội nên yêu ngã vào lòng
nâng niu về giữ con bướm trắng
mơ tiên về nối trọn chỉ hồng
mưa trùng nén tiếng thơ ảo não
ngồi xuống mở hoa rộ cánh sầu
yêu em không dám đem duyên ước
ngó xuống nhân gian sóng về đâu
trăm năm đã cũ trên sỏi đá
vẫn mộng của duyên sóng triền miên
trôi qua thuyền đến trăng linh ảo
xa tận tương tư cõi cửu tuyền
rót sầu vào rượu thơ đau nhói
giốc xuống đôi chung hoá ảnh người
gót giầy lãng tử trên trang giấy
nhẩy nhót tràn ra một tiếng cười
xuyên giữa trần gian tìm sao thẳm
mài mực vạn đêm viết một tên
đến khi bút gẫy ôm mặt khóc
chữ nghĩa làm sao nói nỗi niềm
hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu
nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat
hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat
hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu


