📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

có thơ ngủ ở góc buồn

112 trả lời, 10.546 lượt xem — Trang 3 / 4
Còn gì để tìm không anh?
Còn gì ngoài những mong manh xa xót
Để hoài công tìm kiếm những vụn tình?

Xa rồi một cánh chim
Cô đơn giữa trời lạc lõng
Yên ba dậy sóng
Đau đến khôn cùng......

Tìm làm gì những mông lung?
Những canh khuya không tròn giấc?
Cơn mộng mị nào có thật?
Bên nhau....

Tìm làm gì nữa đâu?
Những trưa mưa ngút ngàn sầu nước
Em qua rồi vùng mưa ướt
Anh lội về - ngập những hố
Cạn - sâu !
Đăng nhập để trả lời
0
Còn gì để tìm không anh?
Còn gì ngoài những mong manh xa xót
Để hoài công tìm kiếm những vụn tình?

Xa rồi một cánh chim
Cô đơn giữa trời lạc lõng
Yên ba dậy sóng
Đau đến khôn cùng......

Tìm làm gì những mông lung?
Những canh khuya không tròn giấc?
Cơn mộng mị nào có thật?
Bên nhau....

Tìm làm gì nữa đâu?
Những trưa mưa ngút ngàn sầu nước
Em qua rồi vùng mưa ướt
Anh lội về - ngập những hố
Cạn - sâu !


Tìm làm gì em hỡi ?

Tìm làm gì khi chỉ là dĩ vãng
Bới tro tàn hoang lạnh mãi chi em
Ngày tháng cũ chỉ còn trong kí ức
Hãy để nguyên cùng cát bụi thời gian

Tìm làm gì khi đường về bít lối
Lối xưa còn gì lá úa ngập sân
Xin em hãy đừng quay về quá khứ
Đã hết rồi còn tìm nữa chi em ?
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: DaQuy

Còn gì để tìm không anh?
Còn gì ngoài những mong manh xa xót
Để hoài công tìm kiếm những vụn tình?

Xa rồi một cánh chim
Cô đơn giữa trời lạc lõng
Yên ba dậy sóng
Đau đến khôn cùng......

Tìm làm gì những mông lung?
Những canh khuya không tròn giấc?
Cơn mộng mị nào có thật?
Bên nhau....

Tìm làm gì nữa đâu?
Những trưa mưa ngút ngàn sầu nước
Em qua rồi vùng mưa ướt
Anh lội về - ngập những hố
Cạn - sâu !






Hello muội Dã Quỳ !!
cũng cả hơn một năm rồi không gặp muội trong mấy diễn đàn há !!
lấy chồng dzui quá mà ... quên hết !!!
còn cô em mổ xong có hoàn toàn bình phục lại chưa hả muội ??? mong là mọi điều bình an đến cho gia đình nha Dã Quỳ !!!
thân thương đến muội ,
huynh - PP






trời không mây mà lòng trời sầu đắng
nửa mênh mông mang cánh vạc u buồn
đã ngàn năm ngang giốc ngả đá muôn
trăng vẫn đợi thơ luôn chưa mờ bóng

chuỗi âm thầm sông ngòai còn vỗ sóng
biển tinh khôi chẳng nhớ lúc bão tuôn
xin trăm năm duyên nợ hứa tròn vuông
tìm lại được người tiền duyên thuở trước







hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
hello James Carlos ... định họa bài của chàng ... nhưng chợt có IM ... của gia đình ... hẹn sau nha ... post đỡ bài thơ mới nhất hồi tuần rồi để khất nợ nha ...
long time no see heh ??




bóng nắng tàn




tóc từ trời rụng trên đường bạc trắng
giữa cơn mưa ta chờ bóng thánh thần
nhạc vô tư không mang giọng tình nhân
chờ gì nữa hồn không vào thanh vắng

người có lẽ gửi ta liều thuốc đắng
cơn mệt nhòai dài giấc ngủ vô tình
buồn chắt chiu nhỏ trên mắt người xinh
đành bối rối quay lưng trong màn nước

thêm hôm nay vẫn còn buồn như trước
thời gian nhiều chồng chất lắm thời gian
ta đâu ngờ tình vẫn cứ gian nan
dù chẳng muốn sao nỗi ngờ đeo đuổi

từ vực sâu bóng màn đêm chặn buổi
ngỡ ngàng chiều dừng lại bến hòai nghi
nửa phân vân chân dẫm nát xuân thì
trong xơ xác vết xe ngang viền dấu

đan sợi lạt bên vệ đường bện thấu
buổi âm dương hai đầu mối cách chia
đứt lên tay chưa đến nỗi chia lìa
nhưng đau đớn đành chia ngày huyền thọai

ta về bên cội nguồn chia mãi mãi
cõi vô ưu hoa đang nở mùa xuân
lòng nghĩa trang xa dần dấu thánh thần
chuông vừa đổ ta đi vào tàn nắng






hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
Có phải là huynh Phù Phiếm?
Cho Nhỏ Hạ vào thăm huynh muộn nha - ngờ ngợ mà không dám làm kinh động hồn thơ của huynh - hihihi - Chúc cuối tuần vui ha huynh

Thân ái [:)]
HĐHP
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: hoaidiephaphuong

Có phải là huynh Phù Phiếm?
Cho Nhỏ Hạ vào thăm huynh muộn nha - ngờ ngợ mà không dám làm kinh động hồn thơ của huynh - hihihi - Chúc cuối tuần vui ha huynh

Thân ái [:)]
HĐHP



hello cô em áo tím dễ thương dàn trời ,

có huynh là không dám kinh động hồn thơ của cô nhỏ thì có .... chu choa !! lóng rầy wynh thấy thơ muội bay che đầy nhật nguyệt ... wynh thấy mình rà !!! khô lốc ... thiệt buồn ghê nơi :-((

By the way , Hạ Phương cũng ít về Hoa Sơn hả ?? thấy Tứ Muội trong này hô là người của HS ... ngập ngừng định hỏi là ai dzọa mà không dám ... hủng chừng là ... hihihihiihi ngừ wen há ???

còn HP ví anh í thì ra sao héng ?? chừng nào ún riệu nhả ??

thân thương nha cô em ,
wynh ...
pp
hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-17 07:48:09Huyền Băng>






              mấy chữ ....







              khề khà một tách đơn côi
              viết trên miệng đắng hỡi ôi vẫn mình

              cầu ngang soi bóng trúc xinh
              lòng buồn xuôi lắng bóng hình lửng lơ

              tịch tang chìm giữa giây tơ
              thuyền tình sóng ảo say thơ dật dờ

              hốt nhiên cũng đợi cũng chờ
              lá buông thả nước ngày bơ vơ nguồn

              chắt chiu vàng nắng gầy thuôn
              lòng hoang mạc bóng cây buồn phù vân

              xa rồi phấn độ hoa tân
              ngàn năm biết có lại lần nợ duyên

              rót đầy ực chén ưu phiền
              rưới lên nguồn cội vô biên trĩu sầu

              bây giờ ta bước đi đâu
              trăm năm u oán bấy lâu quen dần

              chờ em bên bến sông ngân
              ngàn con hạc trắng mấy lần đến đi

              ôm buồn mấy chữ đôi khi
              áo xưa quấn quýt tà huy nhạt mầu

              ác tà đang giục vó câu
              thuyền chiều đang đắm rượu mầu thủy tinh

              ừ ta quên chính thân mình
              ngày không dĩ vãng tình rình rập đau

              ôi buồn bóng tối xẻ mau
              khăn sô lần tháo đời nhau rã rời













            r
hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-21 07:44:15Huyền Băng>








            im ....




            có một điều gì ngang trái tim
            không lên tiếng động vẫn lặng im
            đong từ từ lên thành nỗi nhớ
            bao băn khoăn mãi vẫn kiếm tìm



            trăng tàn nỡ giấu vết chân chim
            lầu xưa tan tác buổi hoàng kim
            lá rơi sầu nhạt chân trời tím
            lãng đãng mưa chùng ta ngồi im








          r
hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-21 07:46:11Huyền Băng>







            giao thời





            ta mất mát vì lòng em bỡ ngỡ
            ngày hôm qua mình còn hứa tình nhân
            nhưng sáng nay lời hứa cũ nhạt dần
            địa chấn ký vẽ ngoằn ngoèo thay đổi


            đất dậy sóng tim đau ngăn hơi thở
            tiếng em cười bên sau núi hồn nhiên
            trời cuối bóng cụm mây vẫn ưu phiền
            giữa mùa xuân sao tuyệt tình thế giới


            em đi đi tuổi trời em còn mới
            ta về ta mộng cũ nhớ tình nhân
            ngày bên nhau gió sẽ nhớ đôi lần
            trời âu yếm trước khi trôi về đất


            ngọn đèn loé một lần rồi phụt tắt
            ta chần chừ lũng lạnh thấm sương buồn
            trước mặt đêm xa quá ráng hoàng hôn
            đang chìm xuống thơ còn vài chữ cuối









          r
hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0




            tim rắn







            niềm thương có từ ngày sao chấm đất
            bước thiết tha quên chuyện cổ vô tình
            đáy chân trời sóng chết lúc tịnh minh
            câu phù lục chìm trong sầu dĩ vãng

            biển xa rồi tình yêu đang tan loãng
            đêm trăng cao thinh lặng buốt hồn sâu
            em nhẫn tâm phai nhạt nụ hôn đầu
            thuyền sầu xứ lạc nhau xa lòng sóng

            mây đuổi nhau che ái ân khuất bóng
            người vô tình ung nhọt xé tim hoa
            giữa ung dung em gian trá bước ra
            ngoài thệ ước lòng ta đành quay lại

            em tốt tươi sao mang tim băng hoại
            lời ngọt ngào em ẩn chất độc sâu
            ta ngậm vào máu thấm nọc không mầu
            khi tan vỡ tim ta khô dòng máu

            ừ một lần ta tin em cất dấu
            thời xuân xanh mơ ước một tình yêu
            em bước vào xô ngọn lửa cháy thiêu
            bao tin tưởng một đời ta dành dụm

            khô tương lai thiên đường còn than vụn
            cánh bay về ta trả lại hồng hoang
            ngồi ở đây ta còn chút bàng hòang
            viết trên đất tên em trong niềm nhớ










hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-29 09:41:53phuphiem>







            nghiệt







            trong bóng đêm loài thơ vươn chông nhọn
            xuyên linh hồn tế lễ bóng hoài nghi
            giết ta đi em đừng phải nghĩ suy
            đời chúi thẳng ta đâm sầm vào đá

            đến ngày sau ta còn vài thánh hóa
            trong thơ tàn đền điện mất thần linh
            niệm tên nhau cơn gió cuộn trang kinh
            vương vào lửa bóng hình đêm rực sáng

            một lòng tôi em cho là không đáng
            em đi đi sinh vật giữa muôn loài
            thà từ đây duyên kiếp tách làm hai
            còn hơn được những ngày dài không nợ

            mặn hơn muối làm sao thơ ta nở
            thành hoa tình bên biển chết hoang vu
            giữa muà xuân ta còn lá muà thu
            em và gió dậy cơn mù oan nghiệt

            mua lang thang ta đến bên hư ảo
            nửa dốc đời ta đứng với trăng sao
            gọi hồ ly xiêm áo một chiêm bao
            bên nguồn cội ta về xa giông bão








hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-29 09:40:07phuphiem>










            vì tình nhẫn cỏ hóa thân




            chờ tận thời gian tay hóa đá
            đứng chờ tọa hóa xóa cơn phiền
            bỗng dưng biển sóng tình thiên
            ngàn duyên tái ngộ nhất nguyên hợp tần



            tự trong cây cỏ hóa thân
            mùa xuân lộ áo thánh thần thành hoa

            xoa trên đau đớn ngày qua
            phương linh thoảng nhẹ tim ta thoát buồn

            ôm em lệ đá ngừng tuôn
            trên hòn đá lạ cỏ muôn kết ngoài

            hình nhân đan xiết thoát thai
            bàn tay tình ái ngón dài bấu nhau

            tự tình hóa ngọn cỏ lau
            yêu thương dắt díu đan mau một lần

            tự em ta đã nguyện thân
            dâng em suốt kiếp lửa vầng bốc cao

            cháy lên hiện giữa ngàn sao
            chờ nhau linh ứng máu đào tụ đây

            giữa ngàn phiền muộn đang vây
            bước nhân gian một tóc mây thả vầng

            hái chùm nhân diệp bâng khuâng
            ta cài lên áo trăng ngần hôn em

            tim em lộ một đóa sen
            nước dâng bồ tát thuyền quen hiện trần

            bước lên tháo huyễn phù vân
            ta về bến độ trong ngần bên kia

            sông mê dịu sóng chia lìa
            tàn cơn gió đọa ngày kìa hiện ra

            ngân hà không đáy bao la
            ta ôm em ngủ cỏ hoa ấm tình

            hôn em môi mắt ngực hình
            em trườn tỉnh giấc tháo mình hiện mơ

            dâng lên ta gửi trời thơ
            kinh tình ta đó trang chờ giọng reo

            em cười tinh nghịch mắt nheo
            viên thành tim chạy tình theo một lần

            ta ôm em một trong ngần
            ...........................................










hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0





            đường địa ngục




            thôi còn ta ngồi đây nhìn bóng tối
            đến từ nhau vài tiếng hát ê chề
            cánh hạc vàng chìm đắm cuối sông mê
            câu thơ chết tím chân trời miên viễn

            tuy chẳng nói em cho ta lời huyễn
            giấu đi em đêm có mắt oan khiên
            ta trải tâm nên nghe tiếng cung thiền
            vang thanh sắc đâu cần thân chứng giám

            đã ngàn năm thơ ta chìm cõi tạm
            quên ơ thờ nằm ngủ áng hồng chung
            để theo chiều qua lại với mịt mùng
            không thệ hứa chỉ trong câu kinh ảo

            ngày sóng nước ta sắt son nguyện ước
            một chung tình dâng đến đáy thời gian
            tháo tung ra vân hạc cánh dịu dàng
            thành cành khói ta dâng lên trời đất

            tình vừa bay ta tạ ơn hoa mật
            viết tên em rất thật giữa mông lung
            ta đâu ngờ tim óc đó mịt mùng
            tung mê ảo trói ta treo giốc ngược

            vẫn biết đó tim ta em từ khước
            nhưng tại sao gian dối vẫn giết ta
            thà một lần em điều thực nói ra
            và tìm kiếm ta bay vào địa ngục










hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0






            quay lưng




            khép cửa đời tình tạ phấn hương
            sau lưng đóng lại ngõ thiên đường
            phẩy tay rũ xuống vài thệ ước
            dán lên tường cỏ mấy vấn vương

            quẩy trên vai nhẹ mấy lời thi
            ta chờ đò dọc xuống sầu bi
            tìm về kẻ chợ hay thành thị
            đói ăn khát uống ngủ li bì

            hết nhớ hết thương những thói thường
            sống đời ai chẳng có yêu đương
            nhưng thà rũ xuống câu gian dối
            lòng tha được thoát cái oan ương

            chẳng biết hướng nào chỉ ra đi
            không phương chẳng hướng thoát lòng si
            còn đi còn đến lòng ốc đảo
            đôi chân mục rã chẳng suy nghi

            ngày mai là nắng chói đó ư
            bình tâm khẩn thiết chỉ ậm ừ
            không khác chỉ vì tâm không khác
            ta mang để thoát mấy do dư











hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-28 00:40:29Viet duong nhan>








            khi đời chưa khổ





            mưa đọng hạt quay cuồng trên thơ cũ
            ngồi lặng yên nghe bão dấy trong lòng
            xưa thật xưa ta còn ở ngày trong
            môi em đó làm mùa xuân tỉnh giấc

            em yêu ta ... ôi mối tình rất thật
            lúc hai mươi không ẩn khuất một lần
            hơn bốn tuổi ta vẫn chưa thành khẩn
            vẫn tim hoang cuộc sống vẫn dễ dàng

            trong hôn phối dù cảnh đời nghiệt ngã
            em luôn luôn đứng cạnh với tâm thường
            cho dù quanh có giận ghét oán thương
            em vẫn đó với lời em trìu mến

            sáu năm trời bao điều đi và đến
            em thản nhiên như chẳng có việc gì
            chỉ tiếc ta hạn hẹp nỗi ngu si
            bắt em lựa " là anh hay là mẹ "

            một lần đó em lìa trần bỏ thế
            ta lạc đường chống chế cái vu vơ
            lúc quay về em trả lại tập thơ
            trong nước mắt ... em đang tình yêu mới

            ta quay đi chia đó là ranh giới
            hai mươi năm ... bốn đứa trẻ chào đời
            biết rằng em đau khổ hạt lệ nơi
            không hạnh phúc cuộc đời ta cũng vậy

            trong trí tưởng ta mơ ngày còn đấy
            nếu trở về chắp sợi trước mịt mùng
            ta sẽ quỵ dưới chân em hối lỗi
            trong giấc mơ ta xin một rộng dung

            khi sa mạc còn là đồng chưa cát
            lúc đầu xanh chưa bạc nỗi hoài nghi
            và khinh thường chưa làm ta trắng trợn
            và tình em ta vẫn giấc li bì

            đêm nằm xuống ta mơ ngày sống thật
            để quên đời trăn trối ngập tai ương
            những vòng ngày tai đặc những khinh thường
            về khi đó khi cuộc đời chưa khổ



          R
hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-27 20:11:39phuphiem>








        âm thanh





        cánh chìm xuống sông thơ vừng huyễn ảo
        thả buông trôi trên một nỗi tình sầu
        chẳng đẩy tay nên buồm chẳng đi đâu
        trong trăng ảo người thường và thơ vụng

        vẫn loay hoay thuyền dừng câu giữa vựng
        trăng trống trơn chỉ đựng một tình không
        đổ vào nhau đôi giọt rượu nóng bồng
        hơi thở đượm cái sầu đang nghiêng ngả

        gã đàn ông ngồi im tâm buông thả
        giữa con tim còn vướng một móc sầu
        máu bao quanh sôi nổi với niềm đau
        đêm đang loãng sắc mầu không trở lại

        chùm nguyệt quế trên đầu đau quằn quại
        những dấu gai ngày thần thánh đăng quang
        đứng giữa trời lời thượng đế vẫn vang
        câu chúc phúc nhân tình thành cung thánh

        hàng và lớp ngói lầu khô chết nhánh
        đuốc trong lòng tàn rụi với trần gian
        trên bệ thờ thần thánh ngã hoàn toàn
        khi thánh nữ hóa thành loài quỷ dữ

        xuyên địa ngục mang theo điều tha thứ
        ở trên tay dẫu hạnh phúc không tròn
        nhẫn trên tình bất nhẫn hủy lòng son
        thuyền đắm đuối và thơ hồn vỡ mảng







hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0







          ốc mượn hồn








          đến ngày cuối ta biết em là ốc
          giữa xuân phân trao đổi một pháp thân
          trong vũng sâu hồn mượn đổi một lần
          người thành thực bước vào thân xác ướp

          đêm Ai Cập trên biển sao sóng ước
          hồn vị duyên trong cành khói giữa trời
          ta ngồi im nghe tim thực vọng đời
          nhưng chao đảo mối tình yêu vẫn ảo

          con đường thật bước lên trời là cát
          hoàng tử con trò chuyện với rắn vàng
          vẫn ao ước mỗi ngày trong ánh sáng
          được nhiều khi nhìn thấy mấy chiều tan

          hãy ngồi đó rắn vàng đang hỏi mượn
          đổi linh hồn ta sẽ dẫn đường đi
          ngã trở về sao còn tính với suy
          buồn rất thật và ngày trôi đi mất

          trong lời nọc tiếng người đang trăn trối
          đóa hoa yêu ta đang bước trở về
          trăng sao xưa và tình vẫn đê mê
          trong vẫn thạch ta còn cơn thanh thản










hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0

          nương






          thơ mượn trong mưa mấy giòng đưa
          tí ta tí tách một hương xưa
          trong giòng cung tiến thơ thành nhạc
          nhưng giữa tiếng mưa có buồn thừa

          ta mượn trong hoa tự tình xa
          có trăng linh ảo chẩy chan hòa
          trong đường bay của con bướm lượn
          ta thấy nỗi buồn của lòng ta

          trăng mượn đêm sâu sáng trên đầu
          gần nhau nhưng vẫn cách chia sâu
          thủy triều lên xuống đâu cần sóng
          tình ta có sống vẫn không mầu








hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0






          ngỗng trời





          lẳng lơ như ngỗng ngang trời
          mờ không thấy dấu chỉ lời gió xoay

          đi về cỏ cũng chẳng lay
          dù mây xa lạ đường bay vẫn về

          ngỗng ngang qua biển oán thề
          gieo lên ngọn sóng đê mê bóng trời

          một lần rồi giã ngàn khơi
          để cho cơn sóng ngàn đời buồn tênh

          cho dù là bóng chênh vênh
          ngỗng nguyên là ngỗng sóng thênh thang còn

          chẳng tàn chẳng mất sắt son
          chỉ là không có không còn trong nhau

          kinh tình vướng một cơn đau
          nên đầu sóng bạc thành màu thời gian

          vài ngày đời sống truy hoan
          thêm vào điên đảo miên man cõi người

          đất trời nát một tiếng cười
          vang trong lòng sóng như lời gió ngang

          từ nay thơ chỉ bẽ bàng
          lời người như bóng trăng vàng vọt đau

          đóa hoa sùng kính nhạt màu
          tình trường trên bãi cát sầu chớp quang

          rũ lòng trên những miền hoang
          ái ân người cõi hoang đàng trong ta

          ngỗng ơi tình đã bay xa







hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0







          chữ tâm đạo





          không dè xẻn chia ra cho nhân loại
          đóa bồ đề hoa chẳng động chút tâm
          ta không nhặt đà la trong nắng ấm
          dường như vì chút lạnh lẽo trong lòng

          tâm không thật vì không bao giờ thật
          không hồn nhiên vì chẳng có hồn nhiên
          xoãi chân ra giòng chẩy cạn ưu phiền
          chân là dục tâm hủy chìm lục dục

          tâm không đạo đường vào tâm không đạo
          chẳng chính chuyên đạo đức chẳng là kinh
          chỉ ra vào lòng bồ tát thân hình
          không thánh khiết hay là trầm dung thủy

          không thành tín ngã đời không dục lạc
          chỉ mở ra phương tiện dẫn lên trời
          không nhân gian chứa đựng lúc chơi vơi
          và khoảnh khắc niết bàn tan về ảo

          ta trầm xuống vì lời kinh là thật
          bao nhiêu năm ta chỉ vọng thiên đường
          chữ chỉ tâm hoa cười mỉm oan ương
          đạo vụn vỡ để tiếng chuông thành ảo







hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0






          đi về






          ta dắt ta , ta trở về địa ngục
          ta buông ta , ta lạc dấu thiên đường
          đứng nơi đây ta bốn phương tám hướng
          bước chân đi đời chỉ cát vô thường

          sao cũng lạc đường về sao cũng lạc
          những huyễn hư thành ảnh giữa chân trời
          chắc nhiễm rồi chất độc của tinh khôi
          không chữa được chẩy đi ngàn chữa chạy

          trong thinh lặng chỉ tâm làm trốc xoáy
          cõi chân trời mây tím vẫn bình minh
          tiếng ê a kinh cứu khổ sinh linh
          không còn vọng cái lòng người chán ngấy

          tâm là trụ ... trụ tâm không là trụ
          vậy chân tâm ta đem dấu đâu rồi
          để bây giờ ta lại lạc trùng khơi
          còn xa lạ và còn trời trống vắng








hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0





          lại thường tâm





          điều trước mắt trở thành điều không thật
          những sau lưng tràn ngập tiếng dối gian
          phật ở đâu sao không ấm chỗ nằm
          tâm trong vọng lại săm soi phán xét

          lại muốn thấy ừ mình hơn thiên hạ
          chát đắng khi sao mãi chẳng bằng người
          phù thủy đêm vẫn thèm giọt máu tươi
          con chó ốm vẫn đêm trăng ngồi hú

          và thiện ác vẫn bầy trò gươm giáo
          trong hơn thua toan tính thịt da người
          hố giữa ta sâu xuống cách ngăn đời
          và chót lưỡi phải thế này thế nọ

          và hy vọng nỗi buồn trong buổi sáng
          để cố công và tận lực buổi chiều
          đang giấc ngủ giật mình ngồi lên đếm
          bao nhiêu người thương ghét đến bao nhiêu

          rồi tranh đấu hôm nay cho chính nghĩa
          lẽ công bình và mình phải tự do
          chữ tương lai lại thêm nét gầy gò
          và xã hội tự nhiên thành xiềng xích

          những thề hứa bao lâu là tĩnh mich
          trở về đây đòi lại những vuông tròn
          điều bên ngoài bao lâu đã ngủ ngon
          đồng thức giấc và bắt đầu gặm nhấm







hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-28 00:53:44Viet duong nhan>






          kinh sống






          đám mây đến đám mây đi ai biết
          chỉ khi mây đổ xuống hạt mưa đen
          người dừng tay và dừng những nhỏ nhen
          bâng khuâng để tìm mình trong bóng tối

          em cũng vậy làm lòng ta bối rối
          chậm lòng ngày để yên lặng ngấm sâu
          vươn tay ra em mất dấu từ lâu
          đường mê hoặc loanh quanh ta tìm mãi

          trăm tiếng quạ vang vang câu thừa thãi
          ta nhớ em giòng lụa quấn da mềm
          như chưa đủ ta còn dồn dập thở
          những mặt trời lên xuống giữa tình đêm

          một vết thương mở ra ngàn sự chết
          trong cuộc đời sao chán vạn vô thường
          nếu vì nhau sao chỉ thấy tai ương
          tình yêu tận cuộc đời còn cám dỗ

          trong nửa năm tóc ta dần bạc rõ
          cõi tình yêu và cuộc sống xa nhau
          ngọn lửa lên ta cháy sạch cơn đau
          tàn mùa Xuân trong ta thành sa mạc

          chắc tại vậy mùa hè ta chỉ khát
          một cơn mưa cho đất mọc tâm thường
          thèm hơi thở trong ngọt đường của mía
          và trong đêm vương vất một mùi hương

          mơ lòng đất nứt ra hoa ong mật
          và cuộc đời bình dị của xa xưa
          trong buổi sáng ra thầm thì với đất
          một cành hoa xin trổ một đại thừa









        R
hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0






          trả






          nếu em đi hãy trả về cuồng nhiệt
          đừng suy tư em đã sống một lần
          chẳng còn gì xin em có lòng nhân
          để hơi thở còn đủ hồn để sống

          nếu em đi trả biển về với sóng
          đã ngàn năm em nhốt biển vào lòng
          vỗ miên man sóng vướng vạn nẻo rong
          thương lòng biển sóng trên bờ chết khát

          nếu em đi trả quên về cơn mộng
          những đêm trường bóng ảo vẫn oan ương
          ngả trên vách bóng hồ ly quên hướng
          vẫn thở dài mong về lại mộng thường

          nếu em đi xin trả ta uất ức
          lời tình sầu ngày ngã xuống vực sâu
          trăm năm đã đợi chờ khi tiếng hát
          để hóa thân bay vào cõi nhiệm mầu








hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-28 00:59:37Viet duong nhan>







          đất đảo







          đảo đứng gọi bóng cây vì rộng lượng
          hãy giữ nhau đừng xô xuống đáy sầu
          tách rời nhau xin cứ lặng xa nhau
          đừng đan mối cắt chia thành muôn khoảnh

          đất không dám làm ánh trăng sóng sánh
          thì nỡ nào ngăn nổi gió mưa ngâu
          hãy tin đi đảo còn có hồn sâu
          người cũng vậy cũng có sầu đang giấu

          đâu có phải vì đời quên yêu dấu
          mà quên đi nhân bản lúc làm người
          chữ nghĩa che đâu phải giết chết tươi
          con tim nóng hơn đời từ khi có

          người hát đi đem tiếng theo cơn gió
          đừng lạnh lùng vì tình chết đêm qua
          không khác gì đây đó vẫn còn xa
          đâu cuốn lại muôn trùng trong khoảnh khắc

          đã nằm yên đảo buồn không còn nhắc
          buổi tinh minh khi tình bước xuống đời
          trong buổi sáng và khi sương còn mới
          một lần người lên ngự bóng thiên khôi


          Phù Phiếm


          R


hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-28 01:05:06Viet duong nhan>







          độc thọai






          ta đứng đây hòang cung bên bờ đó
          đứng trắng ngần trong bờ nước mùa hè
          hơi mờ sương chen chúc những tiếng ve
          vẫn ngạo nghễ trong chiều em xa vắng

          nâng chén lên cái sầu sao vẫn đắng
          nửa câu thơ không có một giọt tình
          câu đồng thiếp không chữ son hóa nhạt
          bàn tay ta tìm bóng hạt thủy tinh

          chắc vì lời cho nên tâm em dối
          còn ta si nên vẫn uẩn tin người
          ngọn tên săn em có tẩm mật tươi
          cho nên ngọt đã che dòng thuốc độc

          trong lòng chữ em viết câu mật khải
          lúc trở về em hứa chỉ ngày mai
          ta đợi chờ trong nắng sớm đêm dài
          cơn mưa rắn đã mổ mềm chân tóc

          ta đã dán hồn ta lên một góc
          ngọn phướn sầu trong lòng bút phán quan
          chữ đang khô trong lòng có thời gian
          ngày hạnh ngộ ta tìm nhau kiếp khác

          ta bỏ lại những điều không mang được
          và tìm ra dòng độc thoại trong lòng
          như khoái trá ta cười lên sằng sặc
          chữ nghĩa ngày khi lòng vẫn chẩy trong

          Phù Phiếm

          R




hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0







          xanh vàng






          ta biết ta nhịp tim sai một mạch
          hơi thở vừa trượt ngã mấy lúc dồn
          vì từ em ta vướng một nụ hôn
          nên quay quắt mảnh hồn không gượng nổi

          dĩ vãng nhau đang cười lên tiếng chối
          sao sống trong một khung tối ngày qua
          chỉ một lần sinh động đã nhạt nhòa
          lá đã vàng bao giờ còn xanh được

          chỉ một chiều không bao giờ quay ngược
          giòng thời gian không đứng lại hỏi han
          khi đã sống là mưa đừng hạn hán
          đến ngàn năm ai còn lại dung nhan








hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0







          ru chiều






          bồ đề tìm cội bồ đề
          đường xa chắc mệt đường về mỏi chân

          chéo lên nhức cái thánh thần
          suông thì không cảm thấy vần mây trong

          nằm thì không cảm thấy lòng
          ngồi thì tâm động mấy vòng đảo điên

          chán rồi đâu muốn tịnh thiền
          cái tâm đã cạn cái phiền trống trơn

          giờ thì chỉ có lòng đơn
          vu vơ vài tiếng hát cơn qua ngày

          cửa tôi đổ gió không ngay
          thơ tôi đã lẻn tỉnh say trôi giòng

          nằm đây vướng cái nắng trong
          nên đem ngờ nghệch ra hong trời chiều

          cuộc đời nợ thiếu bao nhiêu
          vài hàng trong sổ những điều thế gian

          viết rồi lại xóa gạch ngang
          đầy rồi lại đổ lan man xuống giòng

          không mưa không nắng chỉ mong
          sợi thừa sợi thiếu tơ xong nhện buồn

          ai qua trả lại vạn muôn
          cái buồn duyên nợ cứ luôn ngắt hoài

          đan từ sơ thủy dọc dài
          vẫn còn thiếu sợi tóc mai duyên người

          trong tai còn tiếng à ơi
          lấy nhau chẳng đặng ....







hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-28 01:10:44Viet duong nhan>







          khoắng cái hư vô







          em chải tóc ở bên bờ khát vọng
          ta vô tâm ngăn nước ở trên ngàn
          để xa nhau thôi còn một lang thang
          ngồi trên cát ta dầm sầu khoắng ảnh

          chẳng trôi đâu trên giòng tâm mảnh khảnh
          đã cạn xuân nên mai đã hóa sầu
          chưa về thu nên cánh hạc chưa bâu
          và chưa lạnh nên núi đầu chưa bạc

          theo chân em ngày nôn nao âm nhạc
          buông thả chương phờ phạc mấy canh trường
          tan loãng phách tiếng đồng im tịnh độ
          nốt nhạc buồn đang ngã giữa khói hương

          mơ bốc lên đôi cánh bướm phong sương
          lao chao lượn đậu trên lòng tình sử
          đôi giòng châu chẩy ra ôm ngôn ngữ
          thiết tha nhau đứng chật ngõ vô phương

          khi chia tay em có lòng nghĩa cử
          hát tặng đêm ngôn ngữ xót xa buồn
          và đổ sâu mưa lên tượng vẫn tuôn
          vài bằng trắc của cái nguồn ngàn dặm

          ôi vu vơ sao cái lời vẫn lậm
          nửa câu yêu đựng trong chén nghi ngờ
          chia tay rồi đêm vẫn sắt se chờ
          trong cánh mộng buộc vào đuôi hơi thở

          vỗ thành tiếng sao trăng đang tan vỡ
          một định tinh trời đất thở than quanh
          vòng cuộc đời về phương bắc an lành
          chờ đợi đó trời xanh theo mùa úa

          Phù Phiếm


          R



hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0








          thất kinh






          ngồi bên vực chân thường vài vắt vẻo
          có hư không !! kinh sách chẳng thuộc lời
          tâm chẳng thật ! sa di không lừa dối
          nói vài điều cũ mới chẳng đầy vơi

          không có đường ngang qua đầu sóng nước
          biết sửa gì mưa gió trốn trong tâm
          dẫu sau lưng trước mặt sóng vẫn gầm
          thì đâu thấy lạ gì ngày sau trước

          chỉ là quên thì khác gì mất được
          lững thững rồi mưa ướt cái rồi thôi
          nằm ngủ đây giấc mộng giấu đỉnh đồi
          ai tìm kiếm bóng chia cho riềng mối

          sát na nhé đi về cho khe khẽ
          vô lượng quang không nặng nhẹ trầm luân
          chính định ơi đừng tháo thoát lần lần
          dẫu lục độ đừng độ rày khi khác

          tin vào chữ kinh đầy thành sa mạc
          vạn pháp ư chẳng có một bờ đê
          chỉ trọng tâm không thoát cũng chẳng mê
          xin từ ái nơi đây là cõi thật

          trong bước chân xin lòng người phóng dật
          không bước đi thì cũng chỉ bước về
          chỉ loanh quanh bờ độ với sông mê
          đâu có phải trong tâm là ánh nguyện

          chữ mà thôi xin ta đừng thuyết biện
          hân hoan gì tụ hợp với chia ly
          vẫn ngồi đây ảo cảnh tham sân si
          sầu tứ đế rối buồn trên ngũ uẩn

          viết vài câu trên góc ngày cáu bẩn
          rửa bút lòng đề thực một câu thơ
          hãy yêu nhau dù thực đến nghi ngờ
          khi đã mất sớt chia không giá trị








hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»