📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

có thơ ngủ ở góc buồn

112 trả lời, 10.546 lượt xem — Trang 4 / 4
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-02 00:27:14Viet duong nhan>






          vụng khói tan mau







          ta chúc phúc cho tình bên sông trắng
          rồi quay về trong yên vắng của lòng
          ngày qua ngày tan tác với rêu rong
          buồn như đá nên từ từ cũng lắng

          em mượn ta cái mặt trời rất nắng
          không còn buồn nên cũng chẳng thiết chi
          ngoài cơn mơ đâu có sợ hay nghi
          tình cũng vậy nên hồ như tan biến

          có đôi khi cũng muốn ôm lưu luyến
          để về bên cho ta được trầm luân
          xót xa ngày qua vội mấy gian truân
          yên ổn được đi về ta và bóng

          khi còn nhau em là ly trà nóng
          đến lúc xa em vẫn giọng hát khô
          chiều ngoại ô chắc buồn hơn trong phố
          nhớ thương người nhiều hơn nỗi hư vô

          tình chắc khổ cho nên đang biến mất
          ta đang buồn nên nỗi chán thật gần
          tiếng thở ra cũng thấy nghẹn vang ngân
          lưng chừng đó bóng hình em quyến rũ

          mới xa thôi mà thấy tình rất cũ
          mầu nhiệm thay những ngày tháng yêu nhau
          giờ nỗi duyên đã xô tận ngàn sau
          còn vụng khói mơ hồ ôm trời đất



          Phù Phiếm

          R
hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0






          bài ca hòai nghi







          nhốt lương tri ta hát câu quỷ ám
          đứng bên đời ôm thánh giá mồ côi
          tranh sinh tử vẽ cuộc đời cũ mới
          lòng hoài nghi ta bưng mặt khóc thôi

          đừng khiếp hãi phía người thêm bối rối
          dưới vực sâu ta chỉ một nấm mồ
          bên biển gần tiếng sóng cuộn hư vô
          xa trời đất mê cung còn kiếp số

          chẳng còn người chết theo vài kỳ ngộ
          còn trang thơ máu đã nhỏ xuống hàng
          câu trả lời trong dĩ vãng sang trang
          điều lịch sử nhốt vào lòng thần phả

          chữ viết tay theo cõi lòng nghiêng ngả
          không vỗ về triền sóng đảo chao luôn
          những nhớ nhung tiếng nhạc mấy cung buồn
          ve vuốt nhẹ quỳ bên chân thánh chúa

          bao lý do trên đời đang nhẩy múa
          một tình yêu còn con mắt dõi soi
          khi tình ái ra pháp trường trả máu
          một oan khiên ngàn quỷ đói và giòi

          dẫu sức mạnh nhưng khi em là khói
          ta lắc lay đền điện đến mồ côi
          kỷ niệm ơi em trốn đến xa xôi
          ta vụng dại nhìn trăng sao rơi rụng

          từ thời khắc ta còn điều nhật tụng
          chôn xuống đêm rồi nặng xuống hoài nghi
          ngồi bên đời vùng vẫy mấy cuồng si
          tim thánh nữ cùng nghi ngờ đang chết

          ôm chặt gió người bay quên mỏi mệt
          đắm chìm đêm trong biển khát phấn hương
          mộ cõi sâu ta nhặt nhạnh vô thường
          đan một nhánh thành bài ca thiên cổ






          phuphiem

hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0







          hồng thủy







          bao lâu rồi hồn thơ trôi quên chữ
          một ngổn ngang hoang phế tái tê buồn
          nhòa hương khói đêm ngày lạnh thê lương
          thuyền vô định ngoi trên sầu lỗ chỗ

          đêm hồng thủy luyến lưu đôi mắt ngó
          nửa trần gian hóa đá nửa linh hồn
          bờ tao ngộ đã qua buồn khắp chốn
          suốt nhân gian mưa nhân chứng lã tuôn

          xử phạt ai mà thượng đế thấm buồn
          khóa chặt cửa thiên đường thành ngõ tối
          bôi xoá hết bóng người vầng tóc rối
          rồi gục đầu trong ly rượu nhớ thương

          bốn mươi ngày mất nhau vô định hướng
          không bến bờ trên đầu sóng chán chường
          chẳng trăng sao và dằng dặc thê lương
          trời và đất đảo xoay trong trận phướng

          tung cánh chim dù không còn tin tưởng
          một hồi âm trong cõi chết vọng về
          tiếng đất đau như phu thê hồn quế
          chưa đầu thai còn trôi nổi bờ mê

          khi cánh trắng cành ô liu dương thế
          nổi lửa lên ta khua động mái chèo
          trong gió ngang ta phất ngọn cờ nheo
          và thế giới đang tìm nhau tạ lỗi






          phuphiem

hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0







          niệm dạ nhiên





          đêm đã gọi tên mấy tuổi tôi
          xoã ngang vầng trán rối bồi hồi
          hương trong lòng ngõ đời cố lý
          trên lối bềnh bồng môi vướng môi

          đêm ngọt lịm đời yêu chết thôi
          hoà sâu nhạc khúc lạc xa xôi
          có về kịp lúc trời vẫn tối
          để lạc mơ nhau chân quyện đôi

          đêm lắng niệm riêng ý chập chùng
          có lẽ ta tìm cõi mông lung
          giây đàn so lại đôi trầm lắng
          để ngõ trầm hương rung động cung

          đêm đã trải đều niệm dạ nhiên
          ngón tay đan chặt ngã tịnh thiên
          thơ trời ân ái đang mưa xuống
          ngả nón thả trôi xuống ưu phiền






          phuphiem

hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0







          lạc dấu






          bia mộ nhớ viết tên buồn sầu chữ
          ngả chênh vênh xa quá hướng quan san
          đang xa nhau cánh nhạn cuối lạc đàn
          chân trời hũng nhốt riêng niềm khắc khoải

          cánh mỏng quá trời sao đầy xa lạ
          hải đảo buồn vài ngày hứa sau lưng
          xa quá xa tình riêng trời biển bắc
          mạch máu gần mòn mỏi phố trùng hưng

          ngày mất tích đêm dài đang xua đuổi
          bất tận thôi ngàn gợn sóng vô tình
          cánh vô phương đang vỗ hướng một mình
          tìm đất đậu trong chân trời xa tắp

          tình phi xứ đuổi theo lời hứa khắp
          trải nhân gian trong một cánh trời bay
          thoát thai sầu cho dù giông bão mới
          cõi đặt chân là rong bụi lắc lay

          ai rắc lạc mấy miếng thơ kinh giới
          đang đuổi theo đâu đứng đợi hoa sâu
          xa miên viễn bỗng bừng lên bắc đẩu
          đường cánh cao đang tự hỏi về đâu

          biên giới nhau ngày tháng bẩy mưa ngâu
          trăng sao tách trên đầu hoa tan tác
          yêu vẫn yêu nhưng tình trăm ngơ ngác
          một đường sầu đâu gói ghém mười phương

          đường cánh quên nhắm theo lòng nên lạc
          biết bao giờ ngày thấy lại điều vui
          trong vạn sao một chấm trắng xoải vùi
          đang tìm dấu trong biển xa vô ảnh






          phuphiem

hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0







          ẩn sâu






          xương gân mỏi làm ngày ta lúng túng
          trận mưa ngoài làm ý lạc mông lung
          yêu lêu lổng ai còn thấy riêng chung
          mà gìn giữ mơ về điều ấm cúng

          vừa thả trôi cái xác ngày xuyên thủng
          mấy nhát dao khi người ngọt đâm người
          hồn trên cao nhìn quả tim tức tưởi
          trong dương gian còn vọng ngược giọng cười

          đứng dưới mưa cây run trong rách rưới
          náu thời gian đợi nắng mới tốt tươi
          bên trong ẩn mạch mùa sôi mật sống
          nhức nhối chờ đường chảy nối vào đời

          bước trở về từ cõi đời dâng hiến
          vào vô biên đâu giữ lại phấn hương
          dẫu đớn đau xoa vệt máu thê lương
          tay lật vội cái lòng người tàn nhẫn

          trong mê sảng co quắp đau sầu lẫn
          bấu mặt trời ta nguyền rủa câu kinh
          ôm nỗi đau chìm xuống cõi vô tình
          và cơn sốt ngày lạnh run tiếp nối

          chỉ buồn vì cái tâm em lừa dối
          thôi cũng đành ta xóa lối về nhau
          trả về đời tin tưởng lẫn ngày sau
          ôm nỗi nhớ thả tay vào vô định






          phuphiem

hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0







          vó vắng





          chân ngựa truy bốn đời chênh vênh vó
          vẫn thản nhiên như chưa có hướng đi
          ngày đại mạc mấy chu kỳ biển cát
          đêm tây thiên vẫn chưa thấy tinh vi

          trăng sơn tự đâu cao hơn biển ngạn
          gió rừng thu đâu có lạnh hơn mưa
          vẫn đi tìm dù tim có niềm xưa
          chưa trở lại vì ngày qua vẫn đắng

          tim vẫn chạy dù tai nghe trống vắng
          trong chuông trầm nhớ vụng biển trầm luân
          sầu phương đông nắng đã đốt bao lần
          bên vực thẳm vang cung cao thành huyễn

          ngày vạn vật đổi trao ngàn quyến luyến
          ta trên rừng lưng cổ tích xa xôi
          ngày bé bỏng quả tim biết bồi hồi
          và hơi thở cái sầu chưa dồn lấp

          ngàn bước xoải đâu đau bằng lần vấp
          trăm cây cao đâu kết cỏ ngậm vành
          bao dốc xuôi đâu bằng núi leo quanh
          ba năm núi vài tuần qua truông lạnh

          bóng vẫn nhịp dù lòng trong hiu quạnh
          đường vẫn chờ dù nằm đó lạ xa
          ngày vẫn dài dù đã vạn độ qua
          trăng vẫn sáng dù bao lần sương bọc

          tim thế giới đâu có buồn khó nhọc
          chỉ héo gầy vì tìm kiếm chưa xong
          trên hắt hiu thấy lại được chờ mong
          bên vạn lý trả sau lưng sương gió





          phuphiem


hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0






          vực cát





          tàm thực ăn đi trăng đáy sông
          cắn môi ta trả nợ trong lòng
          tiếng cười em nấu sôi thiên hạ
          đành tháo nhọc nhằn giây có không

          chẳng trở về đâu nên lặng im
          qua rồi con phố ánh hoàng kim
          ta đã hoang du về sa mạc
          ngủ cạnh trăng sao trốn kiếm tìm

          không đáng gì đâu một vực sâu
          tuyệt vọng tan trong dối gian mầu
          ta chưa từng đến bờ ân ái
          tóc chưa hóa ngải bốc ngàn sau

          lửa bốc lên môi đã phỏng rồi
          rượu thêm thiêu đốt cái đơn côi
          ngân hà không nước sông nguyên thủy
          đụn cát vô tình xóa tường vôi

          đốt lên ánh đuốc thiêu sa ngã
          lạnh quá lòng ta giữa cô đơn
          hoàng thành giữa vạn đường hoang dã
          nhặt mảnh mây sầu chắc buồn hơn

          gõ lên mấy tiếng buồn trời đất
          cất giọng châu pha tháp đứng ngùi
          bốc cao hơn gió ngàn âm nhạc
          đào vạn cát cồn rẫy thơ xuôi

          nằm trong giấc ngủ tìm nguyện cuối
          vớt áng mây ngang mấy ảnh cười
          niềm tin trút lại câu trăn trối
          tay ruỗi thơ dài miệng vẫn tươi





          phuphiem

hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0







          lửa trào từ đất






          tảng đá chết đứng nhìn nhau bệnh hoạn
          tâm địa cầu giữ chặt xuống niềm đau
          những ngông cuồng cởi xuống phủ nỗi sầu
          em từ đất đổ diệm nham đổi mới

          hoả diệm sơn đang ói ra luồng khói
          mặt trời say đang dốc xuống thở dài
          không có lẽ hay lời ta thừa thãi
          theo lối đêm ta vạch ngực thành hai

          giữa hai chân em nâng lên thế giới
          giọt mật cay núi lửa giữa muôn loài
          vén tóc rối ta tử thương băng hoại
          cũng vì em vạn vật có ngày mai

          từ tiền sử chưa bao giờ trở lại
          ngồi miệt mài ta háo sắc chờ đêm
          tiếng thở dài ta dấu xuống tóc mềm
          còn hỗn loạn dầu sôi bò lên ngực

          ngày hôm qua có niềm đau không thực
          vạn đêm sau khao khát ngõ tiết trinh
          tinh khiết sao chết sống cũng một mình
          như trời đất sẽ từ từ lạnh giá

          lửa soi sáng đốt bùng ngày hối quá
          bốc cháy rừng em soi sáng biển gương
          ta nhìn theo chân đá chẩy tang thương
          và khuôn mặt đông phương hừng hực đỏ

          trong lòng chai đang trôi ra biển cả
          mẩu tin đời ta ôm chặt cạnh tim
          niềm đau em đâm nóng triệu mũi kim
          ta dẫy dụa nên đại dương nổi lọan

          đèn buổi chiều soi nỗi đau hoạn nạn
          còn tro than thủy táng nỗi buồn ta
          ta trống rỗng em vang lên chiến thắng
          đêm thụ hình thượng đế đã vắng nhà






          phuphiem

hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0






          tơ nhện






          ta ngồi ở khu vườn nhà ngang dốc
          chỗ cỏ hoa và xơ xác chen nhau
          tay góp bụi được bao lần no đói
          gom vào ngày cho đánh đập khỏi đau

          vẫn đều đặn cần cù con nhện gió
          kiếp nhả tơ thì vẫn cứ nhả tơ
          vào cánh cửa sập xô ra đóng mở
          sang bên kia rồi trở lại hai bờ

          hết trăm năm thì ngập kén linh hồn
          vai đong được xin trả thêm vào vốn
          biết là sương là giá vẫn quằn lưng
          chỉ là tơ mà khiêng nhiều đến khốn

          sáng ra đi chiều về mẻ linh hồn
          những ban ngày tủi nhục giấu sau lưng
          cánh diều chao trong gió xuân mời mọc
          kéo căng giây một nửa có nửa đừng

          ngày sang đêm vẫn chen chúc thúng bưng
          sao tơ kén vẫn mỗi ngày ngập mắt
          vụn linh hồn ai cấm vác trên lưng
          nhiều ngày tháng thì rơi dần cũng mất

          mây báo mưa về nói nỗi tâm tư
          che lãng mạn của người trong đời sống
          được hay không những cái nhẩy ra ngoài
          che bụm mãi đành bật cười cuồng thống

          đành nói thực đó chỉ là đời sống
          ai biết đâu bận bịu đến thế này
          những tiếng thơ đem chôn vào mồ tạm
          chưa trăm năm ta vòng lại có ngày





          phuphiem

hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0






          hổn hển thơ







          vài tinh tú theo hồn vào sa mạc
          từ hoàng kim không tiếng động vẫn im
          ai đang chờ giòng máu độc từ tim
          là đóng xuống cuộc đời đang nguyền rủa

          khi quyền lực đàn ông thay lời chúa
          thần linh xa mấy lời nói cũng thừa
          ngày hành hương sao lại chạy trốn mưa
          như quỷ đuổi còn gì điều thành khẩn

          pho tượng đá chau mày điều buồn lẩn
          thời đại qua nước mài mắt thất thần
          ngày lại ngày trước mặt chỉ phù vân
          niềm vĩnh cửu ôi niềm đau lên mắt

          trong bóng đêm núi cao đang đau thắt
          phiền não nhiều vẫn phải sống ngày mai
          thêm cây cỏ trên lưng nên đá nhọc
          buồn hoa cương đá khóc lúc hoài thai

          điều thuận tình có ngờ đâu mà học
          trong sách thơ trang vở chữ ngoằn ngoèo
          gió thổi tung ngàn hướng chỉ nhìn theo
          đường mây đỏ đang mọc rêu trời đất

          vài rực rỡ khi em đang sống thật
          tim pha lê nằm trong đất trời hoang
          chỉ một đời không chối bỏ đăng quang
          còn ảo ảnh ta mang theo giòng nước

          chông vẫn nhọn xiên điều người từ khước
          mạng sống thôi nỡ gì nuối tiếc ngày
          ngủ thiếp trong ngàn chữ cũ lòng quay
          ngày mai chắc dòng duyên vùi xa nợ





          phuphiem

hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0






          lạc thần






          mang thơ đi lạc vào rừng
          đói ăn khát uống nửa chừng lạc chân

          tìm ra mình vẫn bâng khuâng
          đành theo dấu bóng tìm lần đào nguyên

          vô duyên lạc đến cửa thiền
          làm thân Từ Thức đảo điên quên về

          yêu em tình vẫn si mê
          rượu ngây ngô chuốc trăng thề quên tên

          khắc trên mảnh đá đắp viền
          nửa câu thơ cũ thành nền phơi muôn

          ngứa tay viết được chữ buồn
          ngó đi ngó lại tìm nguồn mưa bay

          giữa trời đọng hạt tỉnh say
          rơi lên lưng lá nắng ngày cong hơn

          em về phố nhớ buồn đơn
          sợi ngang che núi rồi sơn tím hồn

          từ rừng nước chẩy theo nguồn
          len qua kẽ tóc để buồn vai em

          sợi mê đan kén thực mềm
          mon men bó lấy lấm lem tình người

          gió hôn lên cổ em cười
          ngây thơ trong ánh mặt trời đam mê

          đang yêu biển chẳng cho về
          nắm tay cho đến lúc thề mới thôi

          em trong bối rối tinh khôi
          hát lên câu hát làm trời đất xoay

          từ thơ tinh tú vụt bay
          giữa đêm ta ngửa lòng tay dâng đời

          xin trong thơ có mắt cười
          xin đêm chút sáng thấy người toàn thân

          em cười tim ấm dần dần ...






          phuphiem

hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0






          biển cát trắng






          biển cát trắng dấu buồn lang thang mãi
          những lằn ngang cơn sóng vẫn đêm ngày
          vỗ khát khao nhưng đành để loay hoay
          đâu dám động đến tim người dương thế

          sóng vẫn về bờ cỏ lau thỏ thẻ
          thuỷ triều xuôi thuyền mất dấu đêm xưa
          tan tác còn vài luồng nước đẩy đưa
          vào dĩ vãng trăng nhớ người muôn thuở

          trót mang theo nên nổi trôi giòng nhớ
          bên nước sầu phai hẹn ước vì đâu
          đến ngày sau em tỉnh giấc nhiệm mầu
          tình vẫn cạnh tôn thờ nhau trìu mến

          cơn sóng ngầm giữa khi thuyền về bến
          nổi biển tình trăm ngàn độ trầm luân
          em đưa tay vẫy đảo cuối giòng ngân
          sông vũ trụ đêm lần trong cô độc

          nổi trên biển mảng tim ta độc mộc
          mảnh buồm con trôi vào gió trăng sao
          nằm ngước lên chờ đợi đến khi nào
          cơn sóng dậy thúc gào đời tan loãng

          ta chia tay trong giấc mơ lãng đãng
          vị môi còn lưu luyến một hương son
          buông tay nhau trời đất có khi còn
          say lưu luyến nên đêm sương thành mặn

          mắt vô cớ trôi vào ngày xoay vặn
          đảo thuyền hồn ta đắm giữa sóng nghiêng
          khói tim em làm mất dấu kiếm tìm
          nên từ đó đường về tình chới với

          ngày chạm khẽ vài lời nhau sương khói
          đang vào thu trong lòng nắng thuỷ tinh
          tâm tưởng nhau trôi làn khói bóng hình
          bay thật nhẹ vào lòng trời đang sớm








          phuphiem

hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-01 17:40:45phuphiem>






          cổ độ






          mùa thu lạc nên chỉ còn gió mộng
          những tựa hồ nghe dĩ vãng nhẹ lui
          nhặt tim ta em có thấy bùi ngùi
          buồn như nhạc đang vùi vào mùa thoảng

          mưa u sầu làm đất trời bảng lảng
          trên phố thu có mấy giọt nắng quay
          trên đá sâu đậm vết cắt đọa đầy
          che niềm nhớ nên đất trời sương phủ

          từ cổ độ ta chờ trong trang giấy
          vẫn còn người trong lòng lá thư yêu
          đã bao lâu trong bao độ phưởng phiêu
          tình vẫn đợi trong mùa không mưa nắng

          đừng mộng mị mùa thu đang trống vắng
          đánh dấu ngày em khởi độ chia ly
          dẫu tiếc thương nhưng chẳng mất xuân thì
          trong đời sống đầy hồ nghi còn mất

          cõi xa nhau mang ánh trăng chìm khuất
          làm lá xanh buồn bã đổi sắc sầu
          nếu còn hương xin hoa đứng lại lâu
          trong kẽ đá kèo nài vài điều dấu

          ngang vũ trụ đau lạnh cơn cào cấu
          mất nhau rồi còn chi để tiếc thương
          đã bay đi mây đâu nhớ tà dương
          hay nguyệt bạch và buổi chiều nhiều tối

          trước khi chết giây đàn đang rung tới
          gửi thời gian những trầm uẩn cung thương
          bóng quay đi cười lạnh lẽo trong gương
          đành trả mối chán chường vào u tối

          giây vừa đứt nên cung đàn không nối
          nhạc không ngân trong điều hối lỗi sau
          ngẩn ngồi đây so mấy sợi giây sầu
          tay rướm máu lửng lưng câu hoà điệu

          đang ở đâu mối tình ta huyền diệu
          cỏ xanh loang đuổi sát đến chân tường
          mùa thu về phủ ngập tấm lòng thương
          mưa chôn xuống làm nứt giòng định mệnh

          đành vắng bóng trong lòng còn lưu luyến
          tình nhân ơi sao em lẫn vào đêm
          đêm bây giờ trong trăng sáng giữa thềm
          ta in bóng cây si lòng rách rưới






          phuphiem

hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0







          tháo







          ta bà cõi ảo dục tình tôi
          ra đồng tháo dạ dưới trăng ngồi
          chợt thấy lân tinh trong kẽ tối
          rùng người thoát tục có mình thôi






          phuphiem

hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0







          còn nguyên








          trắng tay nhận hỗn loạn này
          thành tâm phố xá bước ngày bước đêm

          lòng đang chết nhớ môi mềm
          thoảng nghe sóng vỗ mấy điềm chiêm bao

          xưa ngày biển cát hanh hao
          trang thơ mất dấu trăng sao lối thuyền

          mai về đến bến bình yên
          để tim chìm xuống tịnh thiền vô ưu

          xoa trên tâm mộng giao lưu
          dòng kinh bỗng có một cưu mang niềm

          đỉnh sầu tế lễ nửa đêm
          quỳ trên núi đá bệ thềm đôi câu

          trời thầm gieo xuống giọt ngâu
          trĩu trong ấp ủ tình sâu nhớ tình

          trăm xưa biển vẫn thu mình
          tiếng ca sóng bạc vỗ tình thế gian

          tim em theo gió nên tan
          vô phương nên khói cũng tàn vào quên

          xa rồi thì chắc cũng nên
          để cho trống vắng như đền điện xưa

          vô thường thơ loãng giữa mưa
          vỗ về giòng chữ thấy thừa tình nhau

          người về ta gói đớn đau
          phủ lên biển cát thành màu lặng câm

          đành theo đàn lục giọng cầm
          chìm vào nhân quả câu lầm lẫn sâu

          bao lâu trăng trốn trên đầu
          mắt buồn chẳng ngước chờ đâu người về

          chỉ còn cái nỗi lê thê
          đang ru tình ở trong mê hiền hoà

          bao giờ lòng đá nở hoa
          để cho giọt nhớ chan hoà vào mưa

          may mà tình có ngày xưa
          bằng không đành hát câu thừa thủy chung

          ánh sao vẫn giữa mông lung
          ru câu nhung nhớ trong khung lạnh buồn

          mở y trang nhớ dáng thuôn
          giờ là ảo ảnh chỉ buồn còn nguyên









          phuphiem

hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0


          nhạt phai







          sáng hôm nay trời đông phương hực lửa
          mở mặt trời em ngồi giữa bóng ngai
          tàn thế giới địa cầu vỡ làm hai
          khi thượng đế chối từ lòng thành khẩn

          trên hoang độ đọng một lời tàn nhẫn
          tàn thái dương âm ỉ nóng qua đêm
          hát linh hồn trên sóng ảo biển quên
          thành cơn gió lang thang tìm quyến rũ

          đang gom lại một giấc mơ ngày cũ
          gió buồn xoay phơi ra một nỗi sầu
          giữa trời cao chim nếm phải mưa ngâu
          chao làn cánh đâm sầm vào biển nhớ

          mảnh là đôi nguyệt cầm đêm tan vỡ
          giọt nắng buồn hơi thở lạnh sầu đông
          trả về đêm tơ sống lẫn tóc bồng
          sầu thiên cổ chỗ nằm đang lát lá

          trong vô hướng tìm về đêm xa quá
          thôi cũng đành nằm chết giữa nhớ mong
          đã vì nhau đêm trắng sáp chảy dòng
          trên đỉnh tháp nhớ tình ngày thất vọng

          ngàn trăng sao đêm cõi ta lạnh cóng
          giọt mưa ngoài mang một chút phấn đông
          những tim sầu nằm bên cạnh hư không
          đan niềm nhớ đang trải trùm hàng mộ

          khi quay lại đỉnh sầu cao nghiêng khổ
          vợi bao nhiêu thì mưa bớt đắng hồn
          úp mặt vào tay thánh giá buồn hơn
          chuá từ chối ta không còn nương náu

          khi nhạt bóng thơ nhau lời phai dấu
          để ta buồn đói khát độ từ tâm
          đợi trăm năm sao cứ gõ cửa lầm
          trăng sắp xuống sao câu kinh vẫn mới

          dung nhan nhau sao chìm lưng đêm tối
          ta vội vàng đào xới kéo hương trăng
          chập chờn trôi trên ngàn vạn hoa đăng
          về phố cũ cô đơn thời gian đắng







          phuphiem

hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0










            bướm chẳng trú chân







            thời chiến chinh đã chìm vào dị sử
            không gươm dao em vẫn giết tình ta
            mưa mù cõi con chim buồn gác mỏ
            lời ngọt ngào thơ muộn vẫn lạ nhà

            vuốt tóc người nói đôi điều lận đận
            đâu biết rằng buồn đó đến ngày mai
            ta thiêu thân cố tìm trăng sao hái
            em bướm ngày thơ mật gió quanh vai

            cầm cho chắc đừng buông tay tội nghiệp
            nét quần thoa đừng đổ lệ giữa đời
            vài thơ ngây ta bao lại nghỉ ngơi
            hạnh phúc thật cuộc đời ôm níu kéo

            còn tiếng thép không tiếng cười trong kiếm
            em vung tay một bóng nắng ra ngoài
            ta bưng tai nghe đường tóc rẽ hai
            đầu long lóc ta hai tay dâng hiến

            đón con chiên chúa ôm vào thế giới
            đứng gầy gò mưa khắc nghiệt trổ gai
            trót vì tình thân phiến đá trùng vai
            trong mưa nắng vẫn chia đời thánh giá

            cuộc đời đó phi thường nhưng đau khổ
            đóng tròn vai ôi kịch thảm nhân gian
            hàng nước mắt em và ta lừa dối
            lạnh lẽo tình ta xiềng xích áo quan

            đường tái tạo sao ngàn môi ray rứt
            kiếp ba sinh người mệt mỏi còng lưng
            vừa sinh ra mơ đã chết lưng chừng
            không đay nghiến chỉ cấu cào da thịt

            tự ngày phàm ta mơ điều bất tử
            không tin yêu nên bướm chẳng trú chân
            chồng thơ em theo gió cứ nhạt dần
            bông hoa cuối vừa thê lương lấp mộ

            em buông tay từ nay thôi hiện hữu
            những bồi hồi từ thạch cháy không trung
            một đám cây thèm đốm lửa muôn trùng
            và chìm đắm vào nỗi bùng lơ đãng























hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0










              chân khoắng phù sa









              sau cơn lạnh đất trời đành vĩnh biệt
              ta và em chết đuối cõi vô ngôn
              bên kia em biển cát với linh hồn
              và còn lại nỗi buồn ta chìm xuống

              và trôi chảy đã ngàn năm cuồng vọng
              chết vô danh trên bờ đá khôn cùng
              trên bức tranh ôi đời sống vuông khung
              không hy vọng một làn vang vào gió

              trong chủng tử ta gieo điều duyên nợ
              vẫn xoay quanh câu thệ ước ba sinh
              lục độ nào giữ lại mấy bóng hình
              chân luẩn quẩn vẫn loanh quanh nhung nhớ


              ta đã tin lời nguyền trong phế phủ
              từ muôn vàn gío lạnh cuối đáy sâu
              mỗi giòng kinh một trăng sáng trên đầu
              ta đọc mãi không làm thành tiếp nối

              chân phù sa em thò lên khuấy cát
              để lòng ta thành dòng lũ đục ngầu
              hai hướng đời sông biển ngươc hướng sâu
              sao bồi đắp dù đợi chờ năm tháng

              hình như có điều gì trong mưa đổ
              trong hạt mưa có biển hát tử sinh
              bóng thiên đường và một kiếp điêu linh
              pha trộn lại rơi trên môi mặn đắng


              ta chạy mau khi cánh đồng sắp hết
              bụi dưới chân và thần chết trên đầu
              cuộc lầm than đâu có nghĩa chi đâu
              lời sương khói bao quanh đâu có nặng

              đành chôn xuông trước khi ngày bụi bậm
              bám phủ lên làm mất dấu linh hồn
              ta chết rồi khỏang trống đó vô ngôn
              dòng sông tưởng đã thành cơn mây trắng

              bên suối dòng ta soi điều nguyên thủy
              từ vực sâu gió chuyên chở oan ương
              nên cơn đau đậu xuống cánh bình thường
              thành câu hát buồn lặng yên cây cỏ


              đi lại đi trên cuộc đời khó nhọc
              ôi chân ta luôn vướng giữa hành trình
              khi bắt đầu cho đến buổi trắng tinh
              chân vẫn rảo hình hài trên núi cát

              còn gió lạnh thu trả về trời đất
              lững thững ta quay gót để linh hồn
              bên góc mộ quan tài đã liệm chôn
              bài thơ cũ mang trăng sao xuống đáy

              theo sóng đưa nỗi buồn trong túi áo
              đang nặng dần có lẽ cát đang thêm
              con ốc nào chối bỏ mối tình đêm
              nằm hoang phế ôm đại dương trống rỗng


              đã vỗ vào sóng đâu còn về ngược
              núi nằm im nghe giòng máu trần gian
              bóng cô đơn đang vàng trời dựng gió
              cho sau lưng đắm sạch gỗ cung đàn

              bỗng một đêm trên đóa hoa bạc nhược
              vầng trăng đêm ngã xuống tự đầu đê
              ôm hương tình trải lên giữa sóng mê
              âu sầu quá con diều vương khóc gió

              ta nửa chữ em trải ra giấy trắng
              mực phấn hồng mình cô giọt mực đông
              đan ngón tay thơ xiết gió bềnh bồng
              đêm diễm ảo ôi câu mời cung hiến


              có khi nào mưa qua trời buồn cuối
              gõ thanh âm lên rộn mấy câu chào
              nghiêng bia mộ vài bóng hoa ảo não
              đứng trải hàng trong bóng tối không sao












              phuphiem





hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-15 22:57:38Lam Hồng Minh>
Những ngọn hải đăng

Ta muốn ru người một giấc mộng dài
Đêm hồ hởi thiên thai đèn mờ ảo
Giăng hải đăng đầy một trời hư ảo
Khoác áo tình nhân điên đảo môi hôn
Ta hồn ma sai khiến một linh hồn
Yêu anh đó cạn ngôn tình thuyền biển
Đèn hải đăng có còn xanh biêng biếc
Xoáy hồn ma tinh khiết giọt tình yêu

Những ngọn đèn từng đêm ngắm thủy triều
Trăng chen lấn những điều về rất thật
Ta hồn ma cùng đêm đen hồi vấn
Tiếng lòng đau như đá cấn linh hồn
Ước làm sao đèn anh đêm khốn đốn
Soi bóng đêm mình trốn vũ trụ sầu
Ước làm sao người về những đêm thâu
Thu hồn lụy mưa ngâu về hội ngộ

Ướt đôi cánh thiên thần dừng bên phố
Biển và thuyền hội ngộ đất tình yêu
Nắng sẽ về hong giọt nhớ những chiều
Khô nước mắt và muôn điều hờn dỗi
Ngày hôm đó chắc xa đêm bão nổi
Đèn hải đăng nhàn rỗi thả mộng tình
Đêm về đêm trăng đợi gió lung linh
Thương xóa dấu bóng hình người hư vọng

Đêm đối diện trăng vàng hâm thật nóng
Giọt tình yêu khống chế vũ trụ buồn
Suối ngàn thương như chảy một dòng suông
Ngồi cắn bút đề khuôn thơ ân ái
Ngọn lửa tim bập bùng theo nến chảy
Cuộn sắc màu hương khảy điệu khát khao
Máu con tim có lẽ nhuộm muôn màu
Sáng tiềm thức ngọt ngào thơm tinh khiết

Chìm đam mê không một lần nuối tiếc
Thắp đèn đêm tha thiết gọi tình nhân
Mê một đời, chiến thắng hát một lần
Không quỳ lụy bâng khuâng đời khổ hạnh
Xin được yêu cho tan tành hồn phách
Thu cứ đi xa lánh cõi trần gian
Đông hiên ngang vai chiến cuộc hoang tàn
Ta đứng dậy ngai vàng tình thiên sứ

Xin được yêu bằng trăm loài ngôn ngữ
Rót mật thơ tình sử hát ru anh
Không đèn trăng vẫn in rõ màu xanh
Màu của biển trong lành bao thế hệ
Tràn bọt biển những đêm kề vai kể
Chuyện hải đăng sóng gió cứu thuyền tình
Những bình minh nắng rộn rã lung linh
Thuyền và biển bóng hình ngàn năm ấy

Sóng thật dài..con sóng mơ đưa đẩy
Thuyền em về theo sóng nước ngàn mây
Đêm hải đăng còn giăng đèn lấp lánh
Đêm bình yên thần thánh độ sum vầy

Lam Hồng Minh[/size]
Đăng nhập để trả lời
0
Thay dòng ảo ảnh

Anh đã về hiện thân dòng ảo ảnh
Trong những giấc mơ lời thánh ru hồn
Anh đã về dưới trăng rằm tròn mảnh
Viên mãn nụ cười rớt xuống môi hôn

Môi chín đỏ mà nghe ngây thơ lạ
Ôi nhiệm mầu hương thả gió dạo mây
Ướp lời yêu nồng hương vị tràn đầy
Lời cứu rổi.. Từng áng mây bay nhẹ

Ảo ảnh quay lưng anh về bước khẽ
Những rạng đông nắng hé nụ hồng tươi
Mở trang đời em vẽ trắng nụ cười
Lấp cát bụi bên dòng đời khổ hạnh

Yêu ghé bến an lành con thuyền nhỏ
Êm nghe chiều mây tím đỏ cùng về
Rũ hồn thơ.. kề vai nắng đê mê
Bút hớn hở hái hoa về ươm mộng

Anh đã về choáng đầy từng khoảng trống
Giăng yêu thương, mây xám mỏng chân trời
Băng suối băng rừng hứng giọt nắng rơi
Giọt yêu dấu, tình buông lơi...Chiều xuống

Giọt tình yêu xoa ngày buồn miên viễn
Thật đơn sơ, tinh khiết của thế nhân
Giọt thủy tinh vờn nắng ấm trong ngần
Không gợn nét phân vân, đêm vào tối

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
Sóng nhòa dư lệ

Anh lau cho em giọt lệ đào
Sóng tràn biển ái lấp cơn đau
Yêu anh từng bước từng bước nhỏ
Cận kề lấp lánh vạn vì sao

Mây trắng tung trời trên đỉnh cao
Thiên thai mây dạo nắng ngọt ngào
Nhìn xuống trần gian mờ khói bụi
Vướng hồn đỉnh gió hát xanh xao

Một giọt máu tim ướt lụa đào
Sóng tràn mạch sóng nhớ khát khao
Dìu từng bước nhỏ em theo sóng
Ngả một chân tình biển xanh màu

Rải một rừng thơ ven đồi sim
Hái hoa tim tím phủ hai miền
Mở cánh hoa tình ngăn dòng lệ
Hôn em bướm trắng đậu cành nghiêng

Một giọt máu hồng nhuộm áng mây
Trắng xóa bọt tràn đêm hao gầy
Biển xa sóng vỗ đen đen thẳm
Máu đỏ vệt đen người có hay

Cho em một phút uống sương mai
Trong vắt chân tình ngọn lầu đài
Nắm tay anh dắt từng bước nhỏ
Luân lạc tìm nhau chờ nắng mai

Mở một vòng tay tình biển mặn
Ôm sóng vào bờ yêu dưới trăng
Hôn từng dấu cát chân anh vướng
Lùa nhẹ tình yêu dưới lưng nằm

Đặt một vòng hoa gởi sóng xa
Thương đau lùa hết giọt lệ nhòa
Đặt ân tình muộn bầy trước ngõ
Còn một cánh hồng ngát hương hoa

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-15 23:35:47ngày mai>
quote:

Trích đoạn: phuphiem


khéo là


nhân danh tòa án lương tâm
ta lau giọt lệ trầm ngâm lưng tròng

sóng đời quanh chỉ muỗi mòng
sóng lòng nhẹ gợn thân còng xuôi tay

thôi thu thuyền ta bơi về bến nghé
thả độ chài tôm cá sống mỗi hôm
nếu có buồn đành ngồi xổm ca nôm
không mua bán không ván cờ miểng bạc





đời sấp ngửa hỏi sao không chán
nổi trôi ngang mây nước chéo nghiêng
kéo giềng mối đếm bao nhiêu mồi buộc
giữa khoang thuyền lênh láng gió thơ nôm

xuôi tay theo sóng bập bồng
nhẹ tênh một cõi bụi hồng máu tuôn

tình đem câu lấy giọt buồn
hơi sương thấm nhạt cuối nguồn loang loang

mênh mông gió bạt trăng ngàn
vèo nghe tiếng nhạn cuối đàng gọi nhau

dạt dào nửa hạt mưa ngâu
rơi vào trong áo ướt mầu thiên thu

ai tô sương xám mịt mù
xé mây lạnh ngắt tiếng hò sang sông

ngày mai có kẻ theo chồng
dấu trong yếm thắm tấm lòng đã chôn
.
.

khéo là sương xám mênh mông
nhân danh tòa án lương tâm mịt mùng
 
ngập ngừng giọt lệ lưng tròng
hơi sương thấm nhạt cuối nguồn loang loang*
 
* thơ sóng trăng
http://VoiceofVietnameseAmericans.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»