Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Sầu Rưng

214 trả lời, 31.723 lượt xem — Trang 5 / 8
Hi hi, xem cả hồ sơ cá nhân của em rồi à, không tin cũng phải tin thôi hén, anh bao nhiêu xuân rồi nhỉ? thơ buồn như người mà[;)]
Đăng nhập để trả lời
0
Không Đề
Trường Phi Bảo


Anh hai đi mặc anh hai
Hơi đâu chị đợi tàn ngày, tàn đêm
Chữ tình cũng chẳng tròn thêm
Thề xưa chẳng vẹn, chị - em chớ sầu

Ước mơ chi chuyện cau trầu
Anh hai phụ nghĩa tình sâu chị rồi
Thôi đừng đợi nữa chị ơi
Lỡ thời con gái suốt đời ăn năn

Thương chị em tặng chiếc khăn
Là khăn hồng thuở Mẹ rằng Cha trao
Chậm lên mắt những nghẹn ngào
Xem anh như giấc chiêm bao chóng tàn

Anh hai sao quá phũ phàng
Gieo lòng chị chút võ vàng thâu canh
Tuổi xuân con gái trôi nhanh
Đến chừng muốn níu lại thành xót xa

Em van chị chớ khóc mà
Người đi thì mặc người ta, chớ buồn!
Không yêu nhau được thì buông
Càng thương, càng nhớ, càng vương vấn hoài


Hờn giận rồi sẽ nguôi ngoai
Anh hai đi bỏ chị hai lạnh lùng
Bao năm chị vẫn tình chung
Mà anh biền biệt nghìn trùng sơn khê

21-2-2007
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-24 06:23:16Đăng Từ>
Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Không Đề
Trường Phi Bảo


Anh hai đi mặc anh hai
Hơi đâu chị đợi tàn ngày, tàn đêm
Chữ tình cũng chẳng tròn thêm
Thề xưa chẳng vẹn, chị - em chớ sầu

Ước mơ chi chuyện cau trầu
Anh hai phụ nghĩa tình sâu chị rồi
Thôi đừng đợi nữa chị ơi
Lỡ thời con gái suốt đời ăn năn

Thương chị em tặng chiếc khăn
Là khăn hồng thuở Mẹ rằng Cha trao
Chậm lên mắt những nghẹn ngào
Xem anh như giấc chiêm bao chóng tàn

Anh hai sao quá phũ phàng
Gieo lòng chị chút võ vàng thâu canh
Tuổi xuân con gái trôi nhanh
Đến chừng muốn níu lại thành xót xa

Em van chị chớ khóc mà
Người đi thì mặc người ta, chớ buồn!
Không yêu nhau được thì buông
Càng thương, càng nhớ, càng vương vấn hoài


Hờn giận rồi sẽ nguôi ngoai
Anh hai đi bỏ chị hai lạnh lùng
Bao năm chị vẫn tình chung
Mà anh biền biệt nghìn trùng sơn khê

21-2-2007
[/align]


Bài thơ nghe giản dị mà cảm động quá TPB à.  Rất là thích khi đọc bài thơ này.
 
Nỗi Buồn Cô Thôn Nữ
 
Đầu thôn con nắng chờ mong
Cuối thôn cái héo cái mòn biết thương
Mây ngang xám ngõ xám đường
Vương vương vấn vấn đầy vườn trầu cau
 
Bông bí vàng tủi hàng rào
Con gà con vịt nghêu ngao hát buồn
Có người bỏ vắng chiều hôm
Có người quên cả cái hồn trên sông
 
Đi về trong gió cháy lòng
Ngược xuôi ánh mắt vài dòng đớn đau
Đành rằng phụ bạc tình nhau
Ngăn sao con nước dưới câu đang trôi
 
Tóc ai biết khóc ai ơi!
Đêm đêm xin chải cho đời xót xa
Ngồi yên để mộng đi qua
Giơ tay hứng lạnh trên hoa vừa đầy
 
Cái buồn thôn nữ nơi đây
Cái tình cái nghĩa theo ngày tháng phai
Canh tàn buồn đến sớm mai
Nghe xa tiếng hát cô hai đầu làng
 
Đăng Từ
Xin mượn ý thơ họa theo bạn một bài, nhưng không thể nào... so sánh với bài của bạn được, chúc bạn vui nhé[:D][:D]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-27 10:06:07Huyền Băng>
Trích đoạn: Đăng Từ

Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Không Đề
Trường Phi Bảo


Anh hai đi mặc anh hai
Hơi đâu chị đợi tàn ngày, tàn đêm
Chữ tình cũng chẳng tròn thêm
Thề xưa chẳng vẹn, chị - em chớ sầu

Ước mơ chi chuyện cau trầu
Anh hai phụ nghĩa tình sâu chị rồi
Thôi đừng đợi nữa chị ơi
Lỡ thời con gái suốt đời ăn năn

Thương chị em tặng chiếc khăn
Là khăn hồng thuở Mẹ rằng Cha trao
Chậm lên mắt những nghẹn ngào
Xem anh như giấc chiêm bao chóng tàn

Anh hai sao quá phũ phàng
Gieo lòng chị chút võ vàng thâu canh
Tuổi xuân con gái trôi nhanh
Đến chừng muốn níu lại thành xót xa

Em van chị chớ khóc mà
Người đi thì mặc người ta, chớ buồn!
Không yêu nhau được thì buông
Càng thương, càng nhớ, càng vương vấn hoài


Hờn giận rồi sẽ nguôi ngoai
Anh hai đi bỏ chị hai lạnh lùng
Bao năm chị vẫn tình chung
Mà anh biền biệt nghìn trùng sơn khê

21-2-2007
[/align]


Bài thơ nghe giản dị mà cảm động quá TPB à.  Rất là thích khi đọc bài thơ này.
 
Nỗi Buồn Cô Thôn Nữ
 
Đầu thôn con nắng chờ mong
Cuối thôn cái héo cái mòn biết thương
Mây ngang xám ngõ xám đường
Vương vương vấn vấn đầy vườn trầu cau
 
Bông bí vàng tủi hàng rào
Con gà con vịt nghêu ngao hát buồn
Có người bỏ vắng chiều hôm
Có người quên cả cái hồn trên sông
 
Đi về trong gió cháy lòng
Ngược xuôi ánh mắt vài dòng đớn đau
Đành rằng phụ bạc tình nhau
Ngăn sao con nước dưới câu đang trôi
 
Tóc ai biết khóc ai ơi!
Đêm đêm xin chải cho đời xót xa
Ngồi yên để mộng đi qua
Giơ tay hứng lạnh trên hoa vừa đầy
 
Cái buồn thôn nữ nơi đây
Cái tình cái nghĩa theo ngày tháng phai
Canh tàn buồn đến sớm mai
Nghe xa tiếng hát cô hai đầu làng
 
Đăng Từ
Xin mượn ý thơ họa theo bạn một bài, nhưng không thể nào... so sánh với bài của bạn được, chúc bạn vui nhé[:D][:D]


Hic hic, sư huynh nói thế là khiêm tốn quá rồi, Bảo thẹn quá trốn biệt khỏi thư quán bây giờ[:)]

Hội Chèo
Trường Phi Bảo
 
Thôi đừng cay đắng miên trường
Không ai thương nữa về thương phận mình
Hội chèo hát ở sân đình
Nghe đâu hát vở "Chuyện Tình Chị Tôi"
 
Tôi dìu bước mẹ đi coi
Mẹ xúc động, mắt lệ rơi thiệt nhiều
"Chị mày khờ dại trăm điều
Oan khiên buộc mối chỉ yêu vào hồn"
 
Tôi buồn biết nói chi hơn...
Lặng hồi chiên trống, tiếng đờn ngân nga
Đình làng hè hội hoan ca
Tôi nghe họ hát sao mà lâm ly
 
(Có người cũng bỏ ra đi
Có người thiếu phụ vẫn si, vẫn chờ)
Anh hai làm chị thẩn thờ
Ngày đêm tựa cửa ngẩn ngơ tất lòng
 
Mẹ giục chị bước sang sông
Nghe đâu có kẻ mang lòng tương tư
Chị tôi quyết liệt chối từ
Chị thà ở vậy cho dù cô đơn
 
Giữ tròn tiết hạnh, sắt son
Giữ lời thệ ước, đá mòn sông vơi
"Về trời cây cải, à ơi...
Rau răm ở lại chịu đời đắng cay"*
 
Hội chèo làng hát chiều nay
Sân đình nghiêng ngã tình ai thương sầu
Cau khô, đốn bỏ vườn trầu
Chị hai chẳng nở qua cầu quên anh.
 
24-2-2007
 
*Mượn lời ca dao
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-27 10:07:57Huyền Băng>
Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Hội Chèo
Trường Phi Bảo
 
Thôi đừng cay đắng miên trường
Không ai thương nữa về thương phận mình
Hội chèo hát ở sân đình
Nghe đâu hát vở "Chuyện Tình Chị Tôi"
 
Tôi dìu bước mẹ đi coi
Mẹ xúc động, mắt lệ rơi thiệt nhiều
"Chị mày khờ dại trăm điều
Oan khiên buộc mối chỉ yêu vào hồn"
 
Tôi buồn biết nói chi hơn...
Lặng hồi chiên trống, tiếng đờn ngân nga
Đình làng hè hội hoan ca
Tôi nghe họ hát sao mà lâm ly
 
(Có người cũng bỏ ra đi
Có người thiếu phụ vẫn si, vẫn chờ)
Anh hai làm chị thẩn thờ
Ngày đêm tựa cửa ngẩn ngơ tất lòng
 
Mẹ giục chị bước sang sông
Nghe đâu có kẻ mang lòng tương tư
Chị tôi quyết liệt chối từ
Chị thà ở vậy cho dù cô đơn
 
Giữ tròn tiết hạnh, sắt son
Giữ lời thệ ước, đá mòn sông vơi
"Về trời cây cải, à ơi...
Rau răm ở lại chịu đời đắng cay"*
 
Hội chèo làng hát chiều nay
Sân đình nghiêng ngã tình ai thương sầu
Cau khô, đốn bỏ vườn trầu
Chị hai chẳng nở qua cầu quên anh.
 
24-2-2007
 
*Mượn lời ca dao



Tiếng Hát Trong Đêm Khuya
 
"À ơi....
Gió đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại chịu đời đắng cay"
 
Kìa nghe ai hát trong đêm
Ru êm mấy lúc ru quên mấy mùa
Ru sầu sầu ngủ hay chưa
Thưa sầu chưa ngủ vì mưa còn dài
Còn dài trên những phôi phai
Tình người ai biết với ai tình người
 
Còn chờ đợi nữa hay thôi?
Tiếng kêu con sáo rối bời dòng sông
Xót xa duyên phận má hồng
Người đi biền biệt người không buồn về
Con tim khóc hết não nề
Mà thân xác vẫn ê chề gió sương
Muốn hồn giết chết nhớ thương
Đêm nay trăng ngã đầy đường đêm nay
Bóng ai côi cút ai hay
Ngóng trông với những hao gầy mắt môi
 
À ơi...
Gió đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại chịu đời đắng cay
 
Đăng Từ
 
r
Không biết phải là.... Bảo không ta???[:D][;)]
Đăng nhập để trả lời
0
Thư anh, em đọc hẳn còn dài
Giận anh, chữ nghĩa viết thật dai
Đọc hoài, đọc mãi sao chửa hết
Thưa rằng: Thư anh vẫn còn dài
...

Trả lời Thư Anh
Trường Phi Bảo


Nếu thật lòng có một ngày
Anh cùng người mới mộng dài ái ân
Em xin chúc phúc vạn lần
Mong anh với họ thanh xuân tuổi đời

Nếu anh đi với nhiều người
Thì xin anh chớ quên thời bên em
Tình yêu đã xé nát tim
Con đường xưa chớ kiếm tìm thêm ai

Còn nếu anh cần vòng tay
Chia nồng sẽ ấm thì đây em chờ
Bởi vì tình vốn dại khờ
Trong em riêng một bến bờ thủy chung
 
Nếu mà lòng lạnh cõi lòng
Lửa tàn còn chút đốm hồng lương duyên
Em khơi bếp ấm thệ nguyền
Ấm hồn anh đẹp đôi miền bình yên
 
Nếu còn thật dạ yêu em
Thì xin anh chớ bới thêm hận sầu
Tro tàn theo gió về đâu
Đừng như dĩ vãng, chôn sâu "Chuyện Tình"
 
4-2-2007
Đăng nhập để trả lời
0
Đồng Dao
Trường Phi Bảo


Ô kìa lúa trổ đồng đồng
Chị tôi theo chồng, kẻ ấy là anh

Trời xanh hôm ấy mất xanh
Tôi làm mưa đổ bên mành nhà tôi

Bạn hỏi: sao khóc không thôi?
Tôi rằng: lỡ trót yêu người thành gia

Anh về lấy chị người ta
Đồng dao tôi hát như là trẻ thơ

Không duyên, chửa nợ, thôi chờ
Nói là nói vậy... sao giờ... trông ai

4-2-2007


[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 
gởi tình theo gió

đất thở cùng em nhịp rung buổi sáng
lá biếc xanh ngời rạng giọt sương mai
rộn rã quá những tia hồng của nắng
chảy giữa em từng bước lặng anh theo

chậm nhịp thở ngày vui không rớt vội
giang tay ra trút hết nỗi ưu phiền
loài chim cũ hát lời ca rất mới
rót vào đời những khoảnh khắc bình yên

ngợp giữa lòng yêu thương trở giấc
hoa cũng cười trên mặt đất đang xuân
lời thơ anh cũng vừa hong ráo mực
gởi tình đi theo gió đến vô cùng.

Cao Nguyên
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Đăng Từ


Tiếng Hát Trong Đêm Khuya
 
"À ơi....
Gió đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại chịu đời đắng cay"
 
Kìa nghe ai hát trong đêm
Ru êm mấy lúc ru quên mấy mùa
Ru sầu sầu ngủ hay chưa
Thưa sầu chưa ngủ vì mưa còn dài
Còn dài trên những phôi phai
Tình người ai biết với ai tình người
 
Còn chờ đợi nữa hay thôi?
Tiếng kêu con sáo rối bời dòng sông
Xót xa duyên phận má hồng
Người đi biền biệt người không buồn về
Con tim khóc hết não nề
Mà thân xác vẫn ê chề gió sương
Muốn hồn giết chết nhớ thương
Đêm nay trăng ngã đầy đường đêm nay
Bóng ai côi cút ai hay
Ngóng trông với những hao gầy mắt môi
 
À ơi...
Gió đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại chịu đời đắng cay
 
Đăng Từ
 
r
Không biết phải là.... Bảo không ta???[:D][;)]
Lời Ru Cát Bụi
Trường Phi Bảo
 
(Bạc đen là cái thói đời
Chém cha cái kiếp làm người tình chung)
Chị hai mong dịp tương phùng
Tin anh hai vượt muôn trùng về thăm
 
Chị ngồi đợi suốt trăm năm
Lời ru cát bụi, lỡ lầm đeo mang
Mộ ai xanh cỏ bên đàng
Nhởn nhơ một cánh bướm vàng đi rong
 
Qua thời con gái lưng ong
Chuyện tình theo vết thương lòng xuôi tay
Nhớ lời trăn trối chị hai
Ràn rụa nước mắt nhắc hoài người xưa
 
Cảm thương nói hết sao vừa
Chị không trách móc..., sức thừa trút hơi
Tôi ôm xác chị chơi vơi
Hận người đổi dạ, giận người thay tim
 
Chị nằm ngủ giấc im lìm
Dưới mồ đau khổ, lạnh niềm nhớ thương
Lời ru cát bụi tình trường
Thôi đừng mộng mị, người thương chóng về
 
Anh hai chửa nối câu thề
Bội bạc thế chị đê mê làm gì
Về trời cho nhẹ lòng đi
Coi như quên mối tình si thủa nào
 
9-3-2007
 
Ý của DT là...?[:)]
Đăng nhập để trả lời
0
Chôn Vùi Tâm Sự
Trường Phi Bảo


Anh ấy đi hỏi vợ
Và dẫn tôi theo cùng
Dù thật bụng chẳng ưng
Dù lòng còn chưng hửng

Anh ấy lặng lẽ đứng
Chìm trong những suy tư
Tôi ngập ngừng lưỡng lự
Thương nhớ gởi về đâu?

Anh ấy thuở ban đầu
Trong tôi đầy yếu dấu
Lòng tôi ai hiểu thấu
Một tình cảm tréo ngoe

Thôi thì anh vui vẽ
Phận buồn tôi ấp ôm
Trăm năm sau có lẽ
Thương tổn cả tâm hồn

12-3-2007
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Em Đi Qua Thời Gian
Trường Phi Bảo


Thôi em đi qua thời gian
Trả cho anh lại muộn màng héo khô
Nhận ra tình chỉ giấc mơ
Kiếp người ngắn mà cuộc chờ dài thêm

Thời gian bạc trắng nỗi niềm
Em đi qua những con tim tội tình
Chợt nhiên thấy lẻ bóng mình
Cô đơn khóc với lặng thinh bốn mùa

Mặc nhân thế chuyện hơn thua
Em đi qua từng chát chua của lòng
Biển người sâu rộng mênh mông
Tìm đâu một kẻ thật lòng yêu ta

Thời gian hằn vết xót xa
Bao nhiêu hệ lụy em qua ít nhiều
Mà anh chẳng vẹn nghĩa yêu
Đành đơn vắng bước lạnh chiều hoàng hôn...

13-3-2007
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Ngủ Đi Anh
Trường Phi Bảo


Ngựa chàng đi trước võng nàng
Tình tang tích tịch lộng vàng cờ bay
Quan trạng vinh hiển đây này
Ngủ đi anh, chớ mộng dài công danh
Em hầu quạt suốt năm canh
Mong chồng được giấc ngon lành thảnh thơi
Ru quên cực khổ... à ơi!
Ru nhớ là nhớ nụ cười của nhau
Một ngày vất vả lao đao
Ngủ đi anh, giấc ngọt ngào có em
Sáo diều vi vút trong đêm
Áo xiêm tình tự, tay êm ấp nồng
Chồng em tướng chẳng phải rồng
Yêu cô con gái nhà nông - nên cày
Rượu tình, rượu nghĩa ta say
Ái ân theo đó cũng dài thiên thu
Ngủ đi anh, giấc hiền từ
Lời ru tiền kiếp vọng từ cõi tâm
Em hầu quạt suốt trăm năm
Trăng ngoài kia cũng trăng rằm rất duyên
Bỏ đằng sau mọi ưu phiền
Ngủ đi anh, dạo giấc miền bồng lai.

17-3-2007
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-17 14:55:34Vũ Nguyên>
                      TỰ BẠCH

       Lời thơ em như huyền diệu vô thường ,
       Dỗ anh ngủ giấc nồng trăm năm tuổi ,
       Bóng đời em như mây phủ bốn phương,
       Thơ rất trẻ khêu hồn anh ma mị.

       Cảm ơn em câu hát rất nồng nàn ,
       Dành cho ai riêng tim ta huyễn tưởng ,
       Vì ta sinh ra trót để yêu đương ,
       Những người tình muôn đời ta tưởng tượng.

      Cảm ơn em ,đã quét đuổi sa mù ,
      Trong vô thức ta là tên kiêu bạc ,
      Trong cõi sống ta thường hay nhớn nhác ,
      Nghe miên trường nhức buốt mỗi sang Thu

      Cứ ngỡ ai gọi tên để cầm tù ,
      Trong nhan sắc của thời hoàng kim nhất ,
      Ta vô duyên suốt đời thơ tất bật ,
      Nên hương đồng gió nội quá âm u

      Nên trắc trở lời ru em mấy thưở ,
      Như trẻ hư ta chối ngủ bao giờ ,
      Ngày trót dài ,ta trót dại làm thơ ,
      Đêm lỡ đen ta ôm bình rượu tối.

      Thơ em đẹp như lúa thì con gái ,
       Thơ ta nồng như nếp quá men say ,
      Vài lời thơ vội vã để tỏ bày ,
      Trước Nhật ,Nguyệt lỗi chi đành sám hối.

                                  Vũ Nguyên

 
      
Xa lắc rồi em người mỗi ngã ,
Bên này đất nước nhớ thương nhau .
(Quang Dũng)
Đăng nhập để trả lời
0

Chiếc nhẫn thần

Đã có lần em gọi nhẫn
Và xoay
Giữa đêm đông lạnh lẽo
Anh vẫn hiện đến bên em
Kể em nghe chuyện cô bé Lọ Lem
Chuyện hoàng tử,bảy chú lùn và nàng Bạch Tuyết .

Đã có lần em gọi nhẫn
Và xoay
Trên sa mạc chói chang cát bỏng
Anh vẫn hiện đến bên em
Dịu dàng trao ly kem
Trao em niềm tin yêu và vị ngọt .

Đã có lần em gọi nhẫn
Và xoay
Trong bụi mù bão táp
Anh vẫn hiện đến bên em
Lau khô từng giọt lệ ướt lem
Khoác áo ấm lên đôi vai gầy lạnh buốt .

Rồi một lần em gọi nhẫn
Và xoay
Cùng đám bạn hú gào diễu cợt
Em chợt bàng hoàng thảng thốt
Chiếc nhẫn trên tay đã vỡ vụn
Gãy lìa …

(Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)

Thanh Trắc Nguyễn Văn
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: ThanhTracNguyenVan

Chiếc nhẫn thần

Đã có lần em gọi nhẫn
Và xoay
Giữa đêm đông lạnh lẽo
Anh vẫn hiện đến bên em
Kể em nghe chuyện cô bé Lọ Lem
Chuyện hoàng tử,bảy chú lùn và nàng Bạch Tuyết .

Đã có lần em gọi nhẫn
Và xoay
Trên sa mạc chói chang cát bỏng
Anh vẫn hiện đến bên em
Dịu dàng trao ly kem
Trao em niềm tin yêu và vị ngọt .

Đã có lần em gọi nhẫn
Và xoay
Trong bụi mù bão táp
Anh vẫn hiện đến bên em
Lau khô từng giọt lệ ướt lem
Khoác áo ấm lên đôi vai gầy lạnh buốt .

Rồi một lần em gọi nhẫn
Và xoay
Cùng đám bạn hú gào diễu cợt
Em chợt bàng hoàng thảng thốt
Chiếc nhẫn trên tay đã vỡ vụn
Gãy lìa …

(Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)

Thanh Trắc Nguyễn Văn

 
Anh đã quên rồi...!
Trường Phi Bảo
 
Anh đã quên câu thần chú tình yêu
Gọi "Vừng Ơi" mà tim khóa trái cửa
Em khản giọng gọi to điều anh hứa
Sau cuối cùng chỉ nhận mỗi sầu vương
 
Lệ em rơi trên chiếc nhẩn yêu thương
Chiếc nhẩn từng làm nên một huyền thoại
Chiếc nhẩn thần của niềm tin bát ái
Hạnh phúc về sau mỗi lần xoay
 
Anh đã quên mọi ước hẹn ngày mai
Nên khi xoay, nhẫn không còn linh nghiệm
Hạnh phúc giờ là mõi mắt tìm kiếm
Hạnh phúc giờ là lệ đắng rót lòng
 
Câu thần chú một thời của nhớ mong
Khi em bảo "cần anh" anh sẽ tới
Khi em bảo "nào anh ngoan ngoãn đợi"
Anh lại cười "Ừ, yêu mãi nhé em!"
 
Chiếc nhẩn thần anh lồng vào tay em
Voan cưới cô dâu bay chiều thánh lễ
Em xoay nhẩn, vì đâu anh chậm trể
Lỡ chuyến đò, đành đôi ngả nhiêu khê
 
Anh đã quên hết thảy mọi câu thề
Tình tan vỡ, nhẩn gẫy lìa hai đoạn
Mưa dứt hạt, mà trời sao chửa sáng
Thần chú kia đã xóa hẳn lời nguyền.
 
20-3-2007
 
Chào anh TTNV, và Vũ Nguyên, chúc hai anh vui vẽ, và thật nhiều sức khoẻ. thân ái!
Đăng nhập để trả lời
0
Vuột mất sợi lòng, ta mất nhau!
Trường Phi Bảo



Thoáng gặp, ai ngờ...phải lòng nhau,
Niềm yêu gởi nhớ tận phương nào
Đôi bờ tóc xỏa vai hờ hững
Thôi đừng ngơ ngẩn với chiêm bao

Em hóa thành thơ từ dạo ấy
Có phải vì anh tự đắm say
Hay bởi lòng em đầy ngụ ý
Cho anh thương nhớ mãi đong đầy

Vô tình em trói lấy hồn anh
Buộc chặt trái tim lọn tóc xanh
Đường ngôi ai chẻ vài lối rẽ
Thoáng gặp mà mơ lứa đôi thành

Rồi mai thơ úa màu trang giấy
Như tóc ngày kia bạc màu mây
Trái tim một thời ưa giẫy nẩy
Chợt nhiên bình lặng rất thơ ngây

"Về đâu hỡi mái tóc người thương...?"*
Đừng dõi theo em suốt con đường
Câu hát thay lời thơ anh hát
Mà gió chiều nay cũng nhiễu nhương

Giờ thì tóc rối, nắng hanh hao
Em đưa tay gỡ, khẻ nghẹn ngào
Những sợi tơ tình mong manh quá
Vuột mất sợi lòng, ta mất nhau

31-3-2007

* Tên một bài hát
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Thu xót xa
Trường Phi Bảo


Thu này đã là...mấy đêm thu?
Người đi đôi ngã bặt dòng thư,
Con tim thổn thức, tình trăm mối.
Thu này đã là...mấy đêm thu?

Lầu cao lác đác lá vàng rơi
Tựa cửa tôi nghe tiếng thu cười
Lần theo dĩ vãng ngày thu trước
Đường xưa ngập xác pháo hồng tươi

Tôi nhớ rằng tôi gắng uống say
Cho đêm thu ấy chẳng mảy may
Mặc ai túy lúy men tình đắm
Có thế mà trinh tiết vụt bay

À, tôi nhớ rồi tối hôm kia
Trước buổi thu sang, giọt đầm đìa
Có người cũng ôm tôi khóc nức
Không đành tôi nói chuyện cách chia

À, tôi nhớ lại sáng hôm qua
Kể từ mấy chục thu xa nhà
Con chim lạc đàn bay buồn bã
Tôi lạc tình anh trước phong ba

Đời tôi nắng hạn, thiếu mùa mưa
Nên xuân tôi héo buổi giao mùa
Lòng tôi đông lạnh, thu tàn úa
Tôi ôm thu này, nhớ thu xưa

Thu này đã là...mấy đêm thu
Người đi còn nợ tiếng giã từ
Mang câu lưu luyến làm thi tứ
Người đi vạn kỷ xót xa thu.

2-4-2007
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Lần đầu
Trường Phi Bảo


Lần đầu anh nói yêu em
Trái tim nó cứ yếu mềm làm sao
Nhận lời thì ngại biết bao
Sợ khi từ chối lại đau lòng chàng

Lần đầu thoáng chút ngỡ ngàng
Mắt chìm trong mắt mộng vàng lứa đôi
Sợ tình trót lữơi đầu môi
Nửa mừng trong dạ, (nửa) bồi hồi hổng yên

Lần đầu mà nhớ phát điên
Hôn nhau mà cứ muốn nghiền nát nhau
Vòng tay ôm trọn khát khao
Này anh, xin hãy cúi chào tuổi thơ

Lần đầu em tập đợi chờ
Thử làm ngừơi lớn bất ngờ quá không?
Trò chơi dựng vợ gã chồng
Thôi không chơi nữa,
...hãy thật lòng nhé anh?

Trăm năm tình chỉ màu xanh
Cảm ơn trời đất se mình thành duyên
Lần đầu đừng nặng ưu phiền
Em chấp nhận bứơc qua miền yêu anh

15-4-2007
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Linh Hồn Tượng Đá
Trường Phi Bảo

Cảm ơn giây phút ngày xưa
Cái ngày anh tiễn, anh đưa qua cầu
Trời hôm ấy đúng mùa ngâu
Nên mưa lất phất bay sầu mi em

Trái tim thôi hết yếu mềm
Một mai hóa đá bên thềm trầm tư
Trả anh hết những tình thư
Áo hoa em mặc giã từ thơ ngây

Cảm thương tượng đá chốn này
Phong sương bám víu dặn dày rong rêu
Em ngồi gói gém chữ yêu
Mà đau đời đá lạnh chiều nhớ mong

16-4-2007
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Thu xót xa
Trường Phi Bảo


Thu này đã là...mấy đêm thu?
Người đi đôi ngã bặt dòng thư,
Con tim thổn thức, tình trăm mối.
Thu này đã là...mấy đêm thu?

Lầu cao lác đác lá vàng rơi
Tựa cửa tôi nghe tiếng thu cười
Lần theo dĩ vãng ngày thu trước
Đường xưa ngập xác pháo hồng tươi

Tôi nhớ rằng tôi gắng uống say
Cho đêm thu ấy chẳng mảy may
Mặc ai túy lúy men tình đắm
Có thế mà trinh tiết vụt bay

À, tôi nhớ rồi tối hôm kia
Trước buổi thu sang, giọt đầm đìa
Có người cũng ôm tôi khóc nức
Không đành tôi nói chuyện cách chia

À, tôi nhớ lại sáng hôm qua
Kể từ mấy chục thu xa nhà
Con chim lạc đàn bay buồn bã
Tôi lạc tình anh trước phong ba

Đời tôi nắng hạn, thiếu mùa mưa
Nên xuân tôi héo buổi giao mùa
Lòng tôi đông lạnh, thu tàn úa
Tôi ôm thu này, nhớ thu xưa

Thu này đã là...mấy đêm thu
Người đi còn nợ tiếng giã từ
Mang câu lưu luyến làm thi tứ
Người đi vạn kỷ xót xa thu.

2-4-2007

[/align]

 
Đọc xong không biết nói như thế nào, chỉ biết ngồi đây ngậm ngùi theo dòng thơ của Bảo
 
Xót Cho Một Mùa Thu
 
Thu không hiểu cho một tiếng thơ
Mà hồn thu rớt lạnh như tờ
Chấp mộng mà chưa đầy gối mộng
Thì biết thu phai được mấy mùa
 
Tôi theo gió thu buồn dùm ai
Nghe sầu thu gợi tóc thu dài
Có nàng xiết chặt tình thu ấy
Nên chưa biết khóc đến ngày mai
 
Và nàng đã nghĩ tình gọi đông
Nên vội vàng ôm thu vào lòng
Đến khi tim vỡ òa trên mắt
Mới hay thu gẫy nữa ước mong
 
Gần thu mà thơ xa mấy mùa
Người tan biến giữa lối thu xưa
Này xin nàng thôi hãy tìm kiếm
Cứ để thu buồn như giấc mơ
 
Đăng Từ

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-21 02:55:46nguyệt thảo>
Trích đoạn: Đăng Từ

Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Thu xót xa
Trường Phi Bảo


Thu này đã là...mấy đêm thu?
Người đi đôi ngã bặt dòng thư,
Con tim thổn thức, tình trăm mối.
Thu này đã là...mấy đêm thu?

Lầu cao lác đác lá vàng rơi
Tựa cửa tôi nghe tiếng thu cười
Lần theo dĩ vãng ngày thu trước
Đường xưa ngập xác pháo hồng tươi

Tôi nhớ rằng tôi gắng uống say
Cho đêm thu ấy chẳng mảy may
Mặc ai túy lúy men tình đắm
Có thế mà trinh tiết vụt bay

À, tôi nhớ rồi tối hôm kia
Trước buổi thu sang, giọt đầm đìa
Có người cũng ôm tôi khóc nức
Không đành tôi nói chuyện cách chia

À, tôi nhớ lại sáng hôm qua
Kể từ mấy chục thu xa nhà
Con chim lạc đàn bay buồn bã
Tôi lạc tình anh trước phong ba

Đời tôi nắng hạn, thiếu mùa mưa
Nên xuân tôi héo buổi giao mùa
Lòng tôi đông lạnh, thu tàn úa
Tôi ôm thu này, nhớ thu xưa

Thu này đã là...mấy đêm thu
Người đi còn nợ tiếng giã từ
Mang câu lưu luyến làm thi tứ
Người đi vạn kỷ xót xa thu.

2-4-2007




Đọc xong không biết nói như thế nào, chỉ biết ngồi đây ngậm ngùi theo dòng thơ của Bảo

Xót Cho Một Mùa Thu

Thu không hiểu cho một tiếng thơ
Mà hồn thu rớt lạnh như tờ
Chấp mộng mà chưa đầy gối mộng
Thì biết thu phai được mấy mùa

Tôi theo gió thu buồn dùm ai
Nghe sầu thu gợi tóc thu dài
Có nàng xiết chặt tình thu ấy
Nên chưa biết khóc đến ngày mai

Và nàng đã nghĩ tình gọi đông
Nên vội vàng ôm thu vào lòng
Đến khi tim vỡ òa trên mắt
Mới hay thu gẫy nữa ước mong

Gần thu mà thơ xa mấy mùa
Người tan biến giữa lối thu xưa
Này xin nàng thôi hãy tìm kiếm
Cứ để thu buồn như giấc mơ

Đăng Từ

-----------------------------------------------------------------------
XA XÔI MÙA THU

Em  có về  theo hương gió  thu
cho  mây  gom  nhớ lại  giam  tù
trong  đôi mắt nhỏ  / em buồn  ngủ ?
tiếng  mưa  chiều  nghe  như  tiếng  ru



Sẽ chẳng còn mủa thu nào nữa cả
tình cũng sơn khê / biền biệt rồi
người đâu đó / vui / giữa đời quen / lạ
lòng chưa mềm   vong bạc đã thiu ôi

Sẽ chẳng còn chiếc lá vàng nào hết
gốc hồn tôi
rờn rợn úa
khô
rừng
bước xăm xa
nghĩ ngày về tận tuyệt
biết có người còn lệ / nhỏ / rưng rưng

Sẽ chẳng còn một mùa thu nào nữa
bởi
khắp đất trời
ai cũng ngàn thu
chỉ một nụ Linh Lan vừa nở / giữa
tôi với người
ôi / một đoá phù du !

nthao

Đăng nhập để trả lời
0
Đời vẫn đẹp
 
 
Đời luôn thế, tình bạc phai như thế
Tiếng tim mình giờ ai sẽ còn nghe?
Hãy mỉm cuời, lau nước mắt quay về
Dẫu lối cũ chẳng còn ai đưa tiễn.
 
Đem đắng cay hoà tan ra với biển
Gom cho mình chút dịu ngọt tình xưa.
Ngẩng đầu lên bởi chẳng ai dối lừa
Duyên phận ấy do Chúa kia sắp đặt.
 
Còn trong nhau chỉ thoáng qua ánh mắt
Và nụ cuời lặng lẽ cất trong tim.
Có nhớ nhau khi thao thức từng đêm
Thì thầm ru cho bình minh mau tới.
 
Nếu có lúc lòng chợt buồn vời vợi,
Thì em ơi kí ức cũ mở ra.
Nếu tủi thân bất chợt muốn khóc oà,
Thì hãy khóc dù không ai dành dỗ.
 
Khóc cho vơi tình trái ngang muôn thuở
Đón nụ cuời rạng rỡ như nắng hè.
Mắt long lanh chan chứa những đam mê,
Đời vẫn đẹp bởi đời luôn như thế.
 
Hà nội, ngày 27/04/2007
 
Nguyễn Hoàng

Trang chính: http://diendan.vnthuquan....69&mpage=27#792128
http://www.maiyeuem.net/topic/144861/DANH-CHO-EM-NHUNG-VAN-THO---Nguyen-Hoang/480 
Trang lưu trữ: http://diendan.vnthuquan....guye_hoang&mpage=3
Đăng nhập để trả lời
0
Dại Tình
Trường Phi Bảo

Dại yêu, dại nhớ, dại thương
Dại tình nên phải phong sương với tình
Trong tim chung một bóng hình
Chị như em, rất vô tình phải không?

Cùng nhau cưới một tấm chồng
Chị thời tới sớm tơ hồng được se
Muộn mằn em núp phòng the
Lệ rơi sau những vo ve ngọt bùi

Mật ngọt thì chết phải ruồi
Em non nớt lắm lại thời thơ ngây
Mộng vàng nào dám đắp xây
Tay không nào dám ôm đầy tình ai

Bã trầu vụng trộm em nhai
Vô duyên nhặt lấy những ngày chị yêu
Em thân gái lỡ một chiều
Gặp anh kẻ chợ nói điều gió trăng

Người ta quen thói lăn nhăn
Lỗi em, em cứ dùng dằng chẳng buông
Thôi thì dại dột yêu suông
Miếng trầu chị vứt thèm thuồng đôi môi

29-4-2007
 
Bảo mến chào chị NT, anh NH, và NC, chúc anh chị luôn luôn vui vẽ và dồi dào sức khoẻ. Thân ái!
Đăng nhập để trả lời
0
Đoạn Đường
Trường Phi Bảo


Đoạn đường nào có đâu xa
Sao hôm ấy lại hóa ra nghìn trùng
Người ta quên mất thủy chung
Thế cho nên mới vô cùng dài thêm

Ôi những ngã đường trái tim
Những đèn xanh đỏ, những niềm nhớ mong
Sao anh chẳng đến thật lòng
Đường tình từ đó lòng vòng khó đi

Trên đường đầy dẫy cây si
Không anh, em có ham gì nữa đâu
Tình ba, bảy nẻo nông sâu
Phận em mỏng mảnh biết đâu mà lần

Tìm anh đỏ mắt, mỏi chân
Em bất lực ôm tấm thân rã rời
Hai ta, lạc khúc đường đời
Nên quanh co cứ lại rồi quanh co.

7-5-2007
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Chào anh!
-Trường Phi Bảo-


Chào anh, em về không vướng bận
Mưa ở lòng nhau đã tạnh rồi
Hãy cười cho đời tươi sắc nắng
Chớ vẽ vời chi mộng xa xôi

Chào anh, em đi đường rất vội
Sợ chuyến tàu yêu lăn bánh buồn
Định mệnh làm mình thêm nông nổi
Thôi đừng ôm ấp bóng hình thương

Đã quyết quên anh, như có thể
Có thể là vương vấn sẽ tan
Chào anh, dẫu biết quên hổng dễ
Cũng xin dành nhau chút dịu dàng

Phương ấy, em đi chắc gì vui
Chúc anh hạnh phúc ở chốn này
Bên người, êm ấm đâu hờn tủi
Tình theo sương khói một chiều bay

Tình theo sương khói một chiều bay
Chào anh, chỉ lần cuối em chào
Dù rằng chỉ mỗi mình tê tái
Kiếp này thôi thế đã phụ nhau

20-4-2007
[/align] [/align]Chào anh DT, cảm ơn anh đã cùng Bảo ngậm ngùi, mùa thu đẹp nhưng mà mùa thu buồn quá phải không anh? chúc anh vui vẽ, thân ái![/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Một Tiếng Chào
 
 
 
 
Người nỡ đang tâm bước lạnh lùng
Giữa màn sương phủ ngập không trung
Cho tim đau nhói theo gót ngọc
Mắt sầu rươm rướm lệ rưng rưng
 
Người nỡ đang tâm xóa ân tình
Thệ xưa ước cũ vẫn nguyên trinh
Đá vàng gìn giữ chưa phai nhạt
Sắt son duyên nợ kiếp ba sinh
 
Thêu dệt làm chi một chuyện buồn
Gió mây vần vũ cuốn mưa tuôn
Ai mang u ám, mang u ám
Nhuốm cả trời sầu mãi không buông
 
Người hãy đi đi chớ nói nhiều
Thiên đường mê luyến chuyện tình yêu
Người đem quăng bẵng theo giòng nước
Cuốn tít xa mù bến cô liêu
 
Tình lỡ duyên tình đã phụ nhau
Nửa đời phù phiếm chót hư hao
Còn đây dấu vết làm sao nhạt?
Đau đớn trong tim một tiếng chào./.
 
 
Vũ Ngân Chánh
20/04/2007
_______________
 
Cho NC vô chơi với cô chủ nhá :=)
 
 
Một chiếc lá rơi của cuối mùa
Giấc Xuân tàn biến, bởi Thu mưa
Mơ hoang, một kiếp đời hư ảo
Buồn tê lòng tuyết, gió vẫn đưa....

Đăng nhập để trả lời
0
Thơ cho ngốc nghếch
Trường Phi Bảo


Tình đi, tình đã đi rồi
Thôi em, đứng nép cho người ta qua
Níu gì nữa, ngốc nghếch à
Tim em họ lấy, đòi mà ích chi

Tình đi, thì mặc tình đi
Thôi em chớ khóc cho mi hoen sầu
Tâm hồn đầy vết thương sâu
Bôi thời gian có lành đâu tháng ngày

Quên họ đi, quên họ ngay
Em càng cố nhớ, càng đày đọa thêm
Trăm năm lỡ mộng êm đềm
Thôi em gắng ngủ giấc quên... là vừa.

7-5-2007
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Chữ "Trinh"
Trường Phi Bảo


Đêm đêm buông tiếng hát
Em lả lơi trong ngàn cánh tay mềm
Rượu rót đầy trái tim
Mùi da thịt quyện vào nhau bốc cháy

Anh đi không trở lại
Ân ái nào tựa một thoáng mây bay
Lỡ mang thân con gái
Chữ trinh kia ngàn mảnh ghép sao lành

Đêm đêm môi mắt xanh
Em cười tình với bao người em gặp
Sao chẳng ai dám thắp...(?)
Lửa gia đình cho ấm áp tình yêu (!)

Đàn ông có thiệt nhiều
Vị làng chơi nếm đủ mùi quy luật
Anh không người duy nhất
Nên chữ "trinh" em tàn tật, vỡ đôi

Tấm chăn nào đơn côi
Ai sẽ đắp cho em ngày nằm xuống
Và ai người hồi tưởng
Nét đẹp buồn sau những cuộc mua vui

10-5-2007
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Người Đàn Bà Hôm Qua
-Trường Phi Bảo-
 
Anh đã khoanh tròn vòng "tự do"
Nên bờ vai chỉ riêng cho chị ấy
Người đàn bà là vợ của anh đấy
Biết không?
 
Chiếc nhẫn tình yêu là chứng tích hào hùng
Sự thủy chung nằm ngay ngón áp út
Em chẳng dám mơ về bến bờ hạnh phúc
Đành thôi!
 
Anh như những niềm vui hiếm hoi
Mà trong em là nhỏ nhoi khó kiếm
Đời con gái lấy trắng trong thử nghiệm
Nghẹn ngào...lẽ tất nhiên.
 
Lỡ trót đem thân làm ván đóng thuyền
Em ngây ngô với tình yêu hào phóng
Rồi một ngày mặt biển kia bị động
Em vô tình thành gợn sóng mỏng manh
 
Anh hãy về yêu lấy vợ của anh
Em trả cho chị ấy lại vòng tay ấm áp
Để nhận về mình những chiều bão táp
Quặn lòng đau khi kỷ niệm khuất dần.
 
Mái ấm ai cũng cần
Sau mệt mỏi là nơi dừng, chốn đậu
Cái lạnh phong trần ai hiểu thấu
Thôi anh hãy vui cùng thửa ruộng, vườn nhà
 
Anh đừng yêu em, hãy nhớ đừng yêu nha!
Người đàn bà đến đời anh thật muộn
Người đàn bà chưa phải là cao thượng
Người đàn bà vỏn vẹn mới hôm qua.
15-5-2007
Đăng nhập để trả lời
0
[color=darkorchid]Chữ "trinh" 2
Trường Phi Bảo [/color]
[color=darkorchid]

Ngày xưa mẹ thời con gái
Chữ "trinh" đáng giá ngàn vàng
Yêu ai chín chờ, mười đợi
Bến tình một chuyến đò ngang

Ngoại thương mẹ thời con gái
Cưới sinh chọn rễ thật hiền
Rễ hiền giàu sang, quý phái
Lấy nhau, à chắc nợ duyên

Mẹ sinh tôi thời con gái
Như hủ mắm treo đầu giường
Ông bà vẫn thường hay nói:
(Nữ lưu "đức hạnh" làm gương)

Tôi đau một thời con gái
Chữ "trinh" quý hơn gia tài
Trái tình chín mùi nên hái
Dại lòng mới chuốt đắng cay

Giờ thì lỡ thời con gái
Trắng tay, tóc ngã màu buồn
Chữ "trinh" rách trong tâm tưởng
Kể từ ăn gió nằm sương

17-5-2007 [/color]
[/align]
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»