📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Sầu Rưng

214 trả lời, 31.741 lượt xem — Trang 7 / 8
 
Dứt
 
 
Đau đớn, chua cay phận má hồng
Tình đầu dang dở nặng sầu đong
Khóc đi... cho vợi niềm trăn trở
Dứt tơ vương... đi trọn chữ tòng.
 
***
 
Người yêu hỡi... ngàn lời muốn nói
Phút từ ly mặn chát bờ môi
Người yêu hỡi... nhìn nhau lần cuối
Để từ nay mãi mãi xa rời.
 
Vui em nhé... dệt chân trời mới
Cứ mặc cho dĩ vãng phai phôi
Mình không thể chờ tương lai tới
Thì phải quên mộng ước xa vời.
 
Em hãy khóc cho vơi tiếc nuối
Rồi mai đây trọn vẹn bên người
Dù quyến luyến... đành chia hai lối
Người ơi... vĩnh viễn mất nhau rồi.
______________
 
ONLY
[color=darkblue]Từ yêu em...ta trở thành Sư tử
Rất kiêu hùng che chở mỹ nhân thương
Dệt tình thơ ru em khúc nghê thường
Ngủ ngon nhé Thanh Hằng yêu dấu!
[/color]
Đăng nhập để trả lời
0
Trong mơ ta thấy...
Trường Phi Bảo

 
Anh đã vì ta quen nông nổi
Kể cả khi tình lạc hai nơi
Trong mơ ta thấy anh còn đợi
Mà trăm năm ...ta lỗi hẹn rồi!

 
Anh đã vì ta sống dại khờ
Suốt thời trai trẻ lắm ngu ngơ
Trong mơ ta thấy anh còn đứng
Dệt mộng bên lề rất vu vơ

 
Anh đã vì ta chẳng ngại ngần
Vì ta anh bỏ phí mùa xuân
Trong mơ ta thấy mình đang khóc
Thầm gọi tên anh tới vạn lần

 
Anh đã vì ta biết bao nhiêu
Mười năm đằng đẳng nhớ nhung nhiều
Trong mơ ta thấy tình chết yểu
Hai đứa nằm trong cổ quan yêu

 
Nếu anh vì ta phụ non sông
Trời ơi, quên cả bước phiêu bồng
Trong mơ ta trách mình ta trách
Sao mãi bận lòng anh nhớ mong.

 
26-9-2007

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-03 11:50:08Huyền Băng>
Tiếc


Tiếc đời đã vuột mất mùa xuân
Tiếc ta nương náu cõi tục trần
Tiếc thời gian cũ phai màu tóc
Nhói lòng... khe khẽ gọi cố nhân

Tiếc mãnh gương xưa đã vỡ rồi
Tình theo năm tháng sóng cuốn trôi
Còn đâu những lệ thừa rơi vãi
Mình rót trao nhau chén rượu mời

Tháng tư tiễn biệt một vòng tay
Nuối tiếc vầng trăng cũng chia hai
Bây giờ tháng chạp về sum họp
Đã lỡ đò duyên, hẹn tuyền đài

Âu yếm nhìn nhau, âu yếm nhớ
Màu mây trên tóc, trắng trời thơ
Tan tác nữa đời ôm dang dỡ
Giết chết hồn đơn, buổi đợi chờ

Em ẵm nợ tình, bước sang sông
Con thơ em bế lệ ngàn dòng
Bụi đường ngăn lối, đời nghiệt ngã
Gặp lại đây rồi vẫn bão giông


Trường Phi Bảo
23-12-2007

 
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-03 11:48:49Huyền Băng>
Còn Mãi Tháng Tư


Anh giữ bên lòng nắng tháng tư
Dấu ấn ngày xưa khó phai mờ
Tình ta như lửa tàn trong bếp
Là chút tro bay giữa cõi thơ

Dẫu biết tháng tư buồn nắng hạn
Làm sao cho tình bớt hoang mang
Em góp lệ nồng, đun thương nhớ
Sưởi ấm lòng anh chút bẽ bàng

Chung đời ta cạn chén đắng cay
Rồi mai vun đắp lại những ngày
Mây, nước, trời quê mờ khói phủ
Rồi mai gấy dựng lại tương lai

Vững tin cuộc đời rồi đổi mới
Em bẻ trao anh nửa môi cười
Cơm nấu vo bằng giòng lệ ứa
Xót dạ, đói tình, khó nuốt trôi

Tháng tư chửa hẹn mà khăn gói
Bao kẻ thăm chồng, vượt đường xa
Chưa đợi tới lúc tàn binh khói
Tình đã âm dương, đã nhạt nhòa...


Trường Phi Bảo

2-1-2008
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
Chào huynh Trường Phi Bảo! Năm mới được bao nhiêu niềm vui rồi[:D].Cho đệ dạo chơi nhà huynh một chút nha.Chúc huynh luôn vui vẻ.
Say
Rượu thơm cứ ngỡ môi em
Thoã nhiều năm khát biết thêm mấy bình
Một ly một bóng một hình
Nói đi nói lại chỉ mình tôi đau
Từ hôm em bước qua cầu
Tóc dăm ba sợi nhạt màu xuân xanh
 
Ngoài hiên trơ trọi mong manh
Gió lên tội nghiệp cho nhành hoa mơ
Nắng vàng trên bãi lơ thơ
Hồn ơi cứ nghĩ thời giờ trăng lên
kôn linh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-03 11:56:42Trường Phi Bảo>
Trích đoạn: kon_linh

 
Say
 
Rượu thơm cứ ngỡ môi em
Thoã nhiều năm khát biết thêm mấy bình
Một ly một bóng một hình
Nói đi nói lại chỉ mình tôi đau
Từ hôm em bước qua cầu
Tóc dăm ba sợi nhạt màu xuân xanh
 
Ngoài hiên trơ trọi mong manh
Gió lên tội nghiệp cho nhành hoa mơ
Nắng vàng trên bãi lơ thơ
Hồn ơi cứ nghĩ thời giờ trăng lên
kôn linh


 
Không Đề
Trường Phi Bảo
 
Chết thật rồi mộng lẫn mơ
Còn đâu năm tháng dại khờ mình yêu
Nâng ly, uống mừng quạnh hiu
Ngày mai có kẻ buồn thiu theo chồng
Đâu còn gì nữa mà mong
Ngậm ngùi đưa sáo sang sông...ngậm ngùi...
 
Giã từ hết mọi cuộc vui
Em về bến khác chôn vùi thời gian
Gặp nhau đâu có muộn màng
Mà sao tình cũng lỡ làng duyên nhau
Nguyện thề trả với trăng sao
Ba sinh gởi lại kiếp nào...hở anh?
 
3-1-2008
Đăng nhập để trả lời
0
Vụng Dại
Trường Phi Bảo
 
 
(Đâu ai đưa sáo qua sông
Cớ sao chim sáo sổ lồng bay xa *)
Ca dao họ hát vậy mà
Trách gì em quá thật thà nghe theo
 
Thuyền giờ không bến để neo
Trắng trong cũng một kiếp bèo nổi trôi
Mẹ cha ép uổng duyên rồi
Đành thôi lỗi hẹn với người tình chung
 
Chỉ trong mơ mới tao phùng
Chỉ trong mơ mới ngại ngùng aí ân
Trăm năm đành gọi cố nhân
Tình chia đôi ngã sầu rưng trong lòng.
 
6-1-2008
 
 *Ca dao
 
Đăng nhập để trả lời
0
Tháng Tư

Tháng tư vầng trăng chia đôi bóng
Những kẻ vọng phu đứng đợi chồng
Vần thơ như cũng buồn lạc lõng
Và em khắc khoải với chờ mong

Tháng tư người về theo mộng mị
Bóng mình đổ xuống giấc ai bi
Giật mình mới hay tin tử trận
Ngày tháng mai sau nhợt xuân thì

Tháng tư giã từ đời vũ khí
Máu đẫm chinh y, khóc một người
Đời vắng anh rồi, không tri kỷ
Ngàn năm nỗi nhớ hóa chơi vơi

Trường Phi Bảo
15-1-2008
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-20 13:59:14Trường Phi Bảo>
Người xưa


Người xưa sao chẳng phải là anh
Để giấc mơ yêu mau chóng thành
Dẫu biết người giờ như kỷ niệm
Mối tình đầu sao quá mong manh

Người xưa lạc mất dấu ngựa ô
Lục lạc buồn hiu lẻng kẻng chờ
Kiệu vàng, võng tía xôn xao đợi
Em về dinh héo muộn vầng thơ

Người xưa cách trở một bờ thương
Khác anh nhiều lắm những yêu đương
Người xưa xa khuất mùa ân ái
Khác anh âu yếm bao đêm trường

Người xưa! vâng, người của ngày xưa,
Cùng em sớm đón với chiều đưa
Nhưng chắc là người không duyên nợ
Anh chớ ghen hờn chuyện ngày xưa

Người xưa có nhớ chỉ thêm đau
Buổi bước theo anh lắm nghẹn ngào
Lẫn đâu trong màu hoa xác pháo
Hình ảnh thân quen...dõi trông nhau.

Người xưa thôi thế hẹn kiếp sau
Tình mình thôi thế chỉ chiêm bao
Sao chẳng vì nhau mà níu kéo
Bên anh giờ... dang dỡ khát khao.


Trường Phi Bảo
20-1-2008
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-11 03:51:16Trường Phi Bảo>
Nợ  2
Trường Phi Bảo


Ta nợ anh
giấc mơ đời bình dị
Tổ ấm uyên ương, những phút vợ chồng
Tiếng cười đùa
con trẻ có vui không(?)
Hạnh phúc bé như lòng bàn tay nhỏ

Ta nợ anh
bài thơ hoen mắt đỏ
Chiều hẹn hò, muộn mất chuyến đò sang
Ta bên bồi,
anh bên lỡ - dỡ dang
Sông vẫn chảy, tình chia đôi dòng nhớ

Ta nợ anh
mây mưa, mấy cuộc chờ
Lạnh mùa đông, qua hằng giờ khắc khoải
Ngày trùng phùng
ta hứa, rồi không lại
Cho anh về miền mãi mãi không nhau

Ta nợ anh
và nợ cả mai sau
Muốn dập tắt ngọn lửa lòng bi lụy
Sao chẳng quên
bóng hình anh trong trí
Đợi đoàn viên, hoang phí một kiếp người

Anh vẫn đứng lặng lẽ một hiên đời
Xóa món nợ ta vay từ kiếp trước
Anh cao thượng
ta thành người bạc phước
Vắng nụ cười
thừa năm tháng đắng cay

30-1-2008
Đăng nhập để trả lời
0
Không đề 11

Trường Phi Bảo
 
Tôi bị tình yêu cưỡng bức tôi
Khổ đau cũng chỉ có một người
Ngỡ nguồn an ủi - ngờ bất hạnh
Khốn nạn làm sao những cuộc chơi

 
Ngây thơ từ bỏ mộng ứơc nào
Mang tâm hồn héo với chiêm bao
Xuân tàn trên má, khô trên mắt
Ai hiểu lòng tôi lắm nghẹn ngào


Hai tay dâng mảnh linh hồn sống
Tiết trinh đắt đỏ lại cho không
Người đi như gió qua sông vắng
Một cánh hoa rơi lạc giữa dòng

 
Một cánh hoa rơi lạc giữa dòng
Biết tìm đâu lại khoảng trời trong
Ai nhặt cho tôi niềm mơ cũ
Và trả thời gian hết nhớ mong

 
Năm xưa thôi cũng tại giường này
Người cưỡng tình tôi, trêu gió mây
Sao giờ chăn gối sầu cô lẻ
Buồn mệnh đàn bà tới mục thây

 
(8/2004)
Đăng nhập để trả lời
0
Ừ thì, đền...
Trường Phi Bảo
 
Ừ thì, đền một quả tim
Một lòng yêu mến, một niềm ước ao
Thôi đừng bắt tội nữa nào
Kẻo mưa trong mắt lại rào rào rơi
 
Trăm năm đền đủ một đời
Mai sau môi mắt hát lời ru nhau
Có anh thật hết khổ đau
Hà Thành một sớm theo nhau mình về
 
 
6-4-2008
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Ừ thì, đền...
Trường Phi Bảo 




 
Trăm năm đền đủ một đời
Mai sau môi mắt hát lời ru nhau
Có anh thật hết khổ đau
Hà Thành một sớm theo nhau mình về 
  
 
6-4-2008



Trăm năm chẳng hết u mê
Có người quên cả lời thề năm xưa
Mắt môi phai nhạt trong mưa
Một đi không lại! ai đưa người về
Đăng nhập để trả lời
0
Em mãi yêu anh
Trường Phi Bảo

Xa rồi ngày tháng có nhau
Giở trang thơ cũ phai màu mực xanh
Giật mình, vẫn nỗi nhớ anh
Ngọt trong kỷ niệm, vẹn lành giấc mơ

Bây giờ tiếc ngẩn, tiếc ngơ
Thương câu thơ viết buồn vơ vẩn buồn
Xa rồi ngày tháng yêu đương
Em như quán lỡ bên đường, chợ trưa

Cầm tay một mảnh duyên thừa
Bâng khuâng em đợi người xưa thuở nào
Lỗi thề nên gắng tìm nhau
Tìm nhau chi? thất lạc nhau một đời!

Câu thơ em viết lâu rồi
Dù cho năm tháng nụ cười vắng xa
Đọc bài thơ cũ thiết tha
Yêu anh mãi mãi vẫn là yêu anh.

25/7/2008
[/align] [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Một chút với thơ mình
Trường Phi Bảo

Thơ mình, mình đọc, mình yêu
Đã bao mất mát, ít nhiều đắng cay
Câu nào đọc ngẫm cũng hay
Này nhung, này nhớ, này hoài hờn ghen

Sao gần gũi, sao thân quen
Mỗi bài thơ, mỗi niềm riêng chất chồng
Này yêu - ghét, này chờ - mong
Thơ viết bằng cả tấm lòng đơn sơ

Mình xa tuổi mộng, tuổi mơ
Hành trang chứa sẵn dại khờ từ lâu
Môi son thắm lại màu trầu
Mắt xanh như thuở ban đầu vấn vương

Thơ mình, mình đọc, mình thương
Cái tình, cái nghĩa vẫn thường song đôi
Tìm người thắp lửa cho tôi
Đốt tiêu hết nỗi buồn vơi lại đầy

Xin đừng đốt lẫn thơ ngây
Sợ đêm trăn trở, sợ ngày lo toan
Cho thơ tôi giấc ngủ ngoan
Với chút hạnh phúc, với chan chứa tình.

Mình yêu, yêu quá thơ mình!

10/8/2008

Đăng nhập để trả lời
0
Tục Luỵ
Trường Phi Bảo
(Viết tặng riêng cho mình)

Ta đoạn tuyệt "anh", vĩnh biệt "đời"
"Buồn" này câm lặng, "nhớ" này vơi
Hồn phiêu áo mỏng vương trời lệ
Rãi chút "tình thơ" lẫn "tình người"

Muôn kiếp thơ ta chịu dở dang
Hồn ta con đò cắm suối vàng
"Trăm năm" thôi chỉ tuồng mộng ảo
Tìm ai đỡ lấy một tiếng "oan"

Hương khói làm chi? khấn vái gì?
Lỡ mang "nghiệp chướng", nợ "văn thi"
Trả như không trả, nợ càng nợ
Gót thượng toà sen, học "từ bi"

Ta chẳng cần ai nuối tiếc ai
Nhan sắc hoá thành tro bụi bay
Hai tâm hồn yêu cùng bốc cháy
Thơ ta trở về cuộc lưu đày

Riêng chỉ kiếp này, kiếp này thôi
Cháy dở trong ta những khóc cười
Ta thèm được sống đời thanh tịnh
Chán cảnh trần gian nhạt màu tươi.

17/8/2008
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ một câu
Tình một ý
Yêu không trọn
Sầu biệt ly


Nợ thi nhân

Trường Phi Bảo
Tặng: NKC

Nỗi buồn gởi gió ngàn phương
Cuốn theo chiếc lá bên đường thu qua
Ngỡ là áo cưới, xe hoa
Ngờ đâu huyệt lạnh xót xa chôn mình
Cõi đời có vạn chữ "tình"
Hữu duyên khéo gặp bóng hình mình yêu
Tai ác gió lại trở chiều
Làm tan giấc mộng những chiều ưom mơ
Vai mang gánh nặng cùng thơ
Biết ai phương đó bây giờ ngóng ai
Khuôn trăng, nét liễu, trang đài
Lụy cho khuynh nước, thành này chao nghiêng
Còn em với mảnh trăng huyền
Còn em với đoạn tình riêng khổ sầu
Như người tham chuyện bể dâu
Thôi em trót vướng nợ sầu thi nhân

4/11/2008

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-11 15:51:57Huyền Băng>
Tha Hương
Trường Phi Bảo


Thôi đừng trách những người xa tay Mẹ
Rời Quê Hương phiêu bạc chốn trời Âu
Nhớ vành nôi từng thắm giọt đàn bầu
Thương lời ru dãi dầu cơn mưa nắng

 
Mẹ đã cho tấm thân Anh lành lặn
Cha là người uốn nắn phẩm hạnh Em
Ôi Quê Hương là dòng sông êm đềm
Vẫn chảy xuôi về Biển đầy khát vọng

 
Ta như chim bay vào trời gió lộng
Bão giông kia đã mấy lượt gọi mời
Bước ly loạn, buồn phận khách mồ côi
Sầu kiếp lá rụng rơi từ nguồn cội

 
Mơ xứ sở thơm hồn bông lúa mới
Mình tha hương thiếu thốn cả tình thương
Xin đừng trách bao ngang trái đời thường
Đã rẽ chia đường muôn phương ngàn ngã

 
Đêm độc hành, gió phong trần lạnh quá
Ai hiểu mình? mình có hiểu ai đâu?
Quê Hương vẫn là giấc ngủ ban đầu
Trong mỗi người có một bầu tâm sự

 
Đừng vội trách những lớp người viễn xứ
Giũ áo đi còn nặng món nợ lòng
Gương Cha Ông, và chí cả non sông
Ôi Quê cũ vẫn dặm ngàn trông ngóng

 
8/12/2008
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
Nhẫn cưới
Trường Phi Bảo
 
Em muốn nói lời yêu anh chân thật
Giá tay kia không nhẫn cưới đeo mang
Phút bên nhau sao cay đắng, bẽ bàng
Lời muốn nói... ngại e nên đâu dám
 
Tình yêu kéo theo mây trời ảm đạm
Muộn màng rồi anh là của riêng ai
Khổ thân em tơ tưởng bóng anh hoài
Tình kiếp này, phải duyên trong kiếp trước
 
Hiểu lòng anh như lòng em ao ước
Bao đêm về bước từng bước lẽ loi
Vòng tay anh dành cho vợ con rồi
Còn đâu nữa trao em ngày hạnh phúc
 
Khao khát được nói lời yêu thoi thúc
Mà tay anh mang nhẫn cưới... trớ trêu
Biết yêu anh là tủi phận thật nhiều
Định mệnh ơi, sao đặt điều ngang trái
 
Anh còn có vợ nhà, con thơ dại
Bổn phận và trách nhiệm nặng đôi vai
Vương vấn chi cho tình lụy cả hai
Em xa cách giữ hoài anh êm ấm
 
Đành xa cách cho vẹn nguyên mái ấm
Quá đau lòng,  nhức nhói cả con tim
Tình yêu đó xin chôn chặt nỗi niềm
Thà không gặp chẳng ai sầu thương nhớ
 
11/12/2008
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi nhớ bạn thơ
Trường Phi Bảo

Chẳng biết nỗi nhớ có từ đâu
Vần thơ ai khéo bắt nhịp cầu
Đưa duyên muôn lối, tình muôn ngã
Chưa gặp mà như quen biết lâu
Người Bắc, Trung, Nam, một niềm thương
Trang trải lòng nhau, vơi nỗi sầu
Nợ đời chút cơm, cùng manh áo
Về đây kể nốt chuyện bể dâu

11/4/2009
Đăng nhập để trả lời
0
Tự cảm
Trường Phi Bảo

Quê chồng ở tận xứ Hàn
Tôi ngu ngơ lắm chẳng màng theo đâu
Ở nhà khó biết nông sâu
Ra ngoài e dẫm bùn sầu gót chân

Đau thương nặng gánh mấy lần
Phận này lỡ dỡ còn xuân nỗi gì
Nên lòng nào ước mơ chi
Những người ngày trước nay thì nơi mô

"Hôn nhân" xây một nấm mồ
Khúc tình, khúc nghĩa đôi bờ khát nhau
Tiễn chàng đi dạ buồn đau
Thuyền xưa ván đóng phai màu mắt xưa

Không yêu không phải vì chưa
Mà yêu không hẳn cho vừa nhớ nhung
Tình duyên phím lỡ tơ chùng
Nhạc lòng đứt đoạn, tim rung mối sầu

May mắn thoát cảnh làm dâu
Nhưng ai biết được (?)...ví dầu ai hay (?)
Đêm dài ngày lại thêm dài
Cô đơn giữa bốn bề say thẩn thờ

Nghe mình thèm chút men thơ
Tâm tư nghiêng ngã từng giờ đông sang
Chàng về thăm lại quê chàng
Quê nàng, nàng ở, lòng nàng luyến lưu

Chia ly là để từ từ
Cuộc vui sắp sẵn đắp bù trăm năm
Dọn hồn cho trống chỗ nằm
Phút giây chồng vợ chắc đầm ấm nhau

Mai sau chuyện của mai sau...

07/09/2009

Đăng nhập để trả lời
0
Những bài thơ em viết thuở còn son
Trường Phi Bảo

Những bài thơ em viết thuở còn son
Giờ ngẫm lại thấy sao mà hữu ý
Đứng trước một cảnh sắc đầy thi vị
Đọc câu thơ mình thuở ấy thật thân thương

Có nỗi buồn con gái rất vấn vương
Đọng giọt sương trên vòm mi hờn dỗi
Yêu lần đầu lặng thầm không dám nói
Để rồi... tình hờ hững... gió bay...

Trang sách học trò còn in bóng hình ai
Lá thuộc bài ép hoài trong trang vở
Bài chửa thuộc, toàn chữ "thương", chữ "nhớ"
Bị mẹ đánh đòn vẫn thầm gọi tên anh

Dù duyên cách trở, dù mộng không thành
Dù ký ức mong manh như sợi khói
Em vẫn nhớ phút cầm tay bổi hổi
Mắt trao vội vàng, bối rối - kỷ niệm ơi!

Biển sóng vô tình cuốn trôi biệt mù khơi
Mùa xuân đi không gởi lời nhắn nhủ
Tuổi chồng tuổi, dại khờ chưa nếm đủ
Dốc đời nghiêng, nông nổi cứ dấn sâu

Quá khứ điêu tàn, tương lai tìm đâu
Không xác pháo, em qua cầu an phận
Cảm ơn một thời ghét, yêu và ngộ nhận
Khoảnh khắc này xin sống lại giấc mơ

Khoảnh khắc này rưng rưng mấy vần thơ
Là em đấy thuở tóc dài thắt bím
Giờ thiếu phụ níu thời gian bịn rịn
Lại là em bất chợt tội nghiệp mình...

13/09/2009

Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Những bài thơ em viết thuở còn son
Trường Phi Bảo

...
Khoảnh khắc này rưng rưng mấy vần thơ
Là em đấy thuở tóc dài thắt bím
Giờ thiếu phụ níu thời gian bịn rịn
Lại là em bất chợt tội nghiệp mình...

13/09/2009



Khoảnh khắc ấy sẽ dài như đêm vắng
Sẽ trở về như sợi tóc rũ vai
Sẽ những đêm nghe đắng một mai
Và giọt lệ. Ôi tiếng khóc thầm thinh lặng

Vũ Quỳ
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn Vũ Quỳ, rất vui khi bạn ghé thăm nhà, chúc bạn một chủ nhật hồng.
Đăng nhập để trả lời
0
Không đề
Trường Phi Bảo


Vắng anh vài ba hôm
Đã thấy buồn, thấy chán
Nếu vắng cả tuần hơn
Lòng sẽ sầu ngao ngán

Lâu rồi không lãng mạn
Viết thơ tình mênh mang
Mình như dòng sông cạn
Bỗng dưng chợt ngỡ ngàng

Khi anh xa ngôi nhà
Cô đơn giăng bốn phía
Quẩn quanh trong lặng lẽ
Tí tách giọt mưa đêm

Tiếng lá rơi bên thềm
Không làm em sực tỉnh
Những khổ đau riêng mình
Chỉ riêng mình câm nín

Gặp anh chửa bao lâu
Vội qua cầu sánh bước
Làm sao em biết đựơc
Tình đủ thật để yêu

Mỗi ngày anh nuông chiều
Rót thật nhiều thương nhớ
Anh mỗi ngày che chở
Phút từng phút dịu êm

Biết em tánh yếu mềm
Lại vụng về bếp núc
Anh xuống bếp cùng em
Anh lo em từng chút

Giờ thì anh đi xa
Giữa ngã ba, ngã bảy
Trống vắng khi thức dậy
Anh nơi nào có hay (?)

Lâu rồi thơ chẳng thơ
Mình thôi yêu, thôi nhớ
Vợ chồng như hơi thở
Thơ bây giờ chỉ anh


26/09/2009
Đăng nhập để trả lời
0
Giữa dòng
Trường Phi Bảo
 
Tình tôi... ai hiểu... cho tôi
Xa nhau... ai hiểu... chớ rồi trách nhau
Vạn lần... ai hiểu... lòng đau
Kiếp này... ai hiểu... kiếp sau... thôi đừng
 
Riêng mình... ai hiểu... đã từng
Mơ duyên... ai hiểu... ngập ngừng duyên trôi
Bóng mây che khuất lưng đồi
Người về rụng cánh hoa môi võ vàng
 
Người về kịp chuyến sang ngang
Trả anh cay đắng mộng vàng ngày xưa
Chỉ mong lặng gió yên mưa
Cho thuyền xuôi mái, cho vừa biệt ly
 
Giữa dòng lệ đẫm rèm mi
Hẹn thề vỡ nát còn gì ước mong
Bạc lòng chim sáo qua sông
Nhớ thương ngoảnh lại... bờ không thấy bờ
 
25/10/2010
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.04.2026 13:55:57 bởi Trường Phi Bảo>
UỐNG RƯỢU VỚI CHỒNG
Thơ - Trường Phi Bảo

Đêm xưa
uống rượu với người,
Nhấp môi chén đắng, ru hời yêu thương.
Hồn xoay vũ trụ quay cuồng,
Vui vui chẳng biết nỗi buồn là chi.

Rượu người
chứa độc tình si,
Có men luyến ái, chết vì... nhớ nhung!
Người mời ta chỉ một chung,
Ngất ngư hồn vía, tim rung nhịp lòng.

Đêm nay
uống rượu với chồng,
Muốn tìm lại chút mặn nồng khi xưa.
Thuở nào... sớm đón, chiều đưa,
Nụ hôn gió bão, cuộc mây mưa tròn.

Hẹn thề
trong dạ sắt son,
Sắt son - thiếu phụ - hai con mất rồi.
Trách người xưa bạc như vôi,
Duyên đưa - nợ đẩy - tình tôi qua cầu.

Giờ thì,
say giữa canh khâu,
Cạnh chồng mà nhớ... ai đâu... xa vời.
Nghiêng bầu tâm sự, dốc lời,
Rượu cay, vị đắng... lặng thời gian đi.

Giật mình,
không hiểu chuyện gì
Đã nghe chăn gối, thầm thì bên tai.
Hương tình dịu ngọt lòng ai,
Say mê hạnh phúc, đợi ngày nắng lên.

30/10/2010
-------------------------------------------------------------
Chỉnh sửa bởi tác giả ngày 14/04/2026
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Uống rượu với chồng
Trường Phi Bảo


Đêm xưa uống rượu với người
Nhấp môi chén đắng cạn lời yêu thương
Vũ trụ như thể quay cuồng
Vui vui chẳng biết nỗi buồn là chi
Trong rượu chứa độc tình si
Có men luyến ái chết vì nhớ nhung
Người mời ta chỉ một chung
Ngất ngư hồn vía tim rung nhịp lòng

Đêm nay uống rượu với chồng
Muốn tìm lại chút mặn nồng khi xưa
Thuở nào người đón,người đưa
Nụ hôn gió bão, cuộc mây mưa tròn
Hẹn thề trong dạ sắt son
Sắt son - thiếu phụ - hai con mất rồi
Trách người xưa bạc như vôi
Duyên đưa nợ đẩy tình tôi qua cầu

Mình say, say giữa canh khâu
Cạnh chồng mà nhớ ai đâu xa vời
Nghiêng bầu tâm sự, dốc lời
Rượu cay, vị đắng lặng thời gian đi
Giật mình không hiểu chuyện gì
Đã nghe chăn gối thầm thì bên tai
Hương tình dịu ngọt ta say
Say trong hạnh phúc đẹp ngày nắng lên.

30/10/2010


 
KHÔNG TÊN
Tưởng rằng người đã lãng quên
Từ khi pháo cưới... về bên chồng rồi
vậy mà em vẫn nhớ tôi
Dù trong giây phút xa xôi muộn màng
 
Từ khi cạn chén tân toan
Từ khi con sáo sang ngang bến chiều
Em đi bỏ lại tình yêu
Tôi về men đắng buồn thiu tháng ngày
 
Biết cùng ai để mà say
Đành thôi độc ẩm đắng cay chén đời
Chiều nay mây trắng lưng trời
Đọc thơ em giữa bời bời nhớ thương
Hơi men năm cũ còn vương
Chút tình thoáng vội dư hương bên chồng
 
 
 
 
 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.04.2026 12:37:49 bởi Trường Phi Bảo>
GÁNH THƠ MÒN GÓT CHÂN LÊ
Thơ - Trường Phi Bảo

Hôm qua ghé phố tình đông,
Gặp chị bạn gái dạo vòng chợ chơi.
Thấy người rao bán khản hơi,
Áo quần là lụa, lắm nơi hội hàng.

Chị em ôm mối đa mang,
Vội mang thơ gánh chợ làng phố Thi.
Biết đâu gặp khách tình si,
Mua thơ gối mộng, thầm thì duyên mơ.

Ngờ đâu mấy gã cù bơ,
Tìm nơi tửu sắc, lượn lờ chốn nao.
Chợ làng vắng vẻ lời chào,
Chị em ngơ ngác, tính sao vẹn bề?

Gánh thơ mòn gót chân lê,
Tiếng rao ngắt quãng, lối về chông chênh.
Duyên thơ còn mớ hớ hênh,
Mũi lòng vài nhúm buồn tênh héo sầu.

Chị em thơ chẳng bán đâu,
Chỉ xin tặng khách bên cầu nhớ mong.
Chợ tan thơ hợp đôi dòng,
Mênh mang sóng vỗ, mạn lòng kêu thương.

Kiếp đời bạc lắm phong sương,
Thơ mình khúc khuỷu lụy vương hồng trần.
Trả tình - nợ nghĩa - còn nhân,
Thôi thì sống tạm phù vân kiếp này.

13/04/2026
Đăng nhập để trả lời
0
CÁNH DIỀU KỶ NIỆM
Thơ - Trường Phi Bảo

Cánh diều ngày ấy chênh chao,
Lượn theo ngọn gió, rớt nhào đồng quê.
Hoá ra... dây đứt... sợi thề,
Nên duyên chừ hợp, bỗng tê tái sầu.

Người đi chẳng giã biệt câu,
Ấu thơ bỏ lửng, tình đầu vội quên.
Cánh diều đợi gió nâng lên,
Bay cao một sớm, thành chông chênh chiều.

Ngày xưa tre vót làm diều,
Em mang giấy vở biên điều ước mơ.
Anh dùng sợi cước dại khờ,
Buộc từng nỗi nhớ, thương chờ gió đông.

Hai mình rượt đuổi trên đồng,
Chung tay thả cánh diều trong mây trời.
Diều băng cao giữa khoảng đời,
Tụi mình hai đứa một thời dung dăng.

Ngày nay sông núi cách ngăn,
Tình xa cách nửa tình hằn vết đau.
Cánh diều rớt lại lòng nhau,
Đồng quê kỷ niệm bạc màu thời gian.

15/04/2026
--------------------

TÌM NGƯỜI NỐI LẠI DÂY DIỀU
Thơ - Trường Phi Bảo

Tìm người nối lại sợi dây,
Cho diều theo gió vượt mây băng về.
Em chờ nơi cánh đồng quê,
Bao năm tim vẫn chẳng hề lãng quên.

Nhớ anh môi khẽ gọi tên,
Bên cầu dĩ vãng, lênh đênh phiến sầu.
Cánh diều xưa lạc chốn đâu,
Để cho ngày tháng dãi dầu thương mong.

Em tìm người nối duyên hồng,
Dài dây mộng ước thả lòng bay cao.
Như diều hai đứa thuở nào,
Cùng chung tay nắm thả vào trời mơ.

Sao giờ chỉ mỗi vần thơ,
Bên em hiu hắt, riêng chờ bóng ai.
Trời không nổi gió chiều nay,
Cánh diều nằm chết trong tay... bẽ bàng.

15/04/2026
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 4 5 6 7 8 » »»