📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Sầu Rưng

214 trả lời, 31.737 lượt xem — Trang 6 / 8
Riêng Mình Quạnh Hiu
-Trường Phi Bảo-


Em nào dám trách hờn ai
Chẳng qua con tạo lắt lay tình người
Vầng trăng mộng vỡ tan rồi
Nói chi thề thốt, với lời yêu thương

Yêu nhau chẳng đặn...thì buông
Khi xa nhau chớ để buồn trao nhau
Dù lòng quá đổi đớn đau
Dù mình sai hẹn trầu cau cũng đành

Cũng đành quên sạch sành sanh
Cũng đành quên hết nhé anh một thời...
Vầng trăng mộng vỡ tan rồi
Hương xưa theo gió cuối trời xa bay

Em nào dám trách hờn ai
Yêu nhau chẳng đặn, thương hoài ít chi
Bụi hồng chắn lối anh đi
Nhưng không mở lối vu quy một lần

Ngậm ngùi tiếc nửa vầng trăng
Ai xây nên những cách ngăn tội tình
Ngày nao như bóng với hình
Ngày sau chỉ bóng riêng mình quạnh hiu

24-5-2007

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 
Trang Điểm
Trường Phi Bảo


Ngồi ngoan trên ghế nỗi niềm
Này đây môi mắt kẻ thêm chút sầu
Màu vui hết nhẵn từ lâu
Màu buồn dặm tí niềm đau má hồng
Lược gương chải sợi tang bồng
Cột vương vấn, thắt nơ hồng rất duyên
Màu ưu tư, màu muộn phiền
Thoa lớp phấn bạc trắng nguyên bệt tình
Chọn màu nhung nhớ cho mình
Làm màu áo của mối tình chết đi
Tay thon ôm đóa hoa si
Vòng trang sức chuỗi lệ khi nghẹn ngào
Như vừa tỉnh giấc chiêm bao
Mình điểm trang những xanh xao ngày mùa
Vị cà phê đắng hơn xưa
Không anh thành phố bốn mùa thôi xuân

26-5-2007
Đăng nhập để trả lời
0
Trường Phi Bảo thân mến!
 
Hiền thích những bài thơ của bạn viết về phân phận, nỗi buồn của người phụ nữ. Hiền đã diễn đọc bài thơ "Xin đừng trách bậu" của bạn, đăng ở đây:
 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=272333&mpage=1&key=&#272333
 
 
Chúc bạn thêm nhiều thi hứng để sáng tác nhiều bài thơ hay nữa nhé!
 
Thân chào bạn!
 
Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
Bảo cảm ơn chị đã diễn đọc bài thơ của Bảo, Bảo xúc động và vui lắm, Bảo chúc chị luôn vui vẽ và dồi dào sức khỏe. Thân ái![:)]
Đăng nhập để trả lời
0
Không đề
Trừơng Phi Bảo
 
Anh về, em tiển anh về
Anh hôn nhẹ mái tóc thề rồi xa
Dặn dò mai lại ghé qua
Chúc em ngon giấc, thế là...chia tay
 
Anh đi rồi, lệ tuôn dài
chỗ anh ngồi vẫn còn hoài ấm hơi
Ứơc gì có trận mưa rơi
Níu chân anh lúc anh rời bứơc chân
 
Sớm mai nắng rọi bên sân
Tiếng anh đầu ngõ, trong ngần lời yêu
Mắt hoe đỏ, dáng mĩ miều
Áo em chiếc cúc nói điều dối gian
 
Anh nhìn em thoáng ngỡ ngàng
Em cừơi rạng rỡ, đón chàng nụ hôn
Anh nghi hoặc, anh bồn chồn,
Tửơng em ăn trái cấm còn lửng lơ!
 
Anh ghen hờn với vu vơ
Anh đâu biết em đợi chờ suốt đêm
Giận hờn anh mắng nhiếc em
Em ngơ ngác đem nỗi niềm tỏ phân
 
Giận hờn ngoảnh mặt quay lưng
Biết mình sai anh ân cần vuốt ve
Xiêu lòng mắt hết đỏ hoe
Tình yêu - ngọn lửa lập lòe niềm vui
 
27-5-2007
Đăng nhập để trả lời
0
Giữ lấy riêng chung một mối tình
Trường Phi Bảo


Giữ lấy đời em khi anh nhớ
Giữ lấy đời em lúc anh cần
Em sẽ không vì anh bất cẩn
Mà đánh rơi mình giữa giấc mơ

Mà để tháng năm tiếc ngẩn ngơ
Dẫu chỉ riêng em nỗi đợi chờ
Dẫu rằng anh có phút hờ hững
Vó ngựa mãi mê chửa dừng chân

Vó ngựa say xưa miền đất mới
Và em một bóng với lẻ loi
Đêm em buồn bã ôm chiếc gối
Vẫn giữ thủy chung, vẫn mặn mòi

Giữ lấy đời nhau bớt quạnh hiu
Sông quê, bến chợ, quán tình yêu
Giữ lấy đời nhau qua kỷ niệm
Mai sau còn nguyên nét mĩ miều

Và cứ thế cho tận lúc chết
Nụ cười vẫn nở như hoa tết
Anh giữ thiên thu cùng em nhé
Có thế thì mình mới chở che

Có thế thì tình yêu mới nghe
Hạnh phúc bốc lên từ hơi đất
Em tin hạnh phúc là chân thật
Giữ lấy đời nhau kẻo gió lùa

Mắt ngân ngấn buồn, trời sẽ mưa
Giữ lấy đi anh những vụ mùa
Trứng rụng sau tình yêu lận đận
Là anh hay em của ngày xưa?

31-5-2007
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-30 17:32:01Viet duong nhan>
Nỗi Buồn Tôi
Trường Phi Bảo


Người dưng
xa tận cuối đường
Người mang theo cả
nỗi buồn tôi đi
Đợi cho khuất nẽo xuân thì
Ngăn đôi dòng lệ
còn gì...
luyến lưu?

Tiễn người mấy dặm
tương tư
Từ trong cõi thực về hư
vội vàng
Phương người
lạnh gió đông sang
Phương tôi
rét lắm nhỡ nhàng chia phôi

Nỗi buồn
người lấy đi rồi
Sao lòng
chẳng thể vui cười
với ai
Tóc tôi ngày một thêm dài
Mà sao chẳng thể cùng ai
nô đùa

Chợt thương,
chợt nhớ,
ngày xưa.
Người dưng
đứng đợi trong mưa
bóng mình
Không vì sóng gió cuộc tình
Phải chăng người chọn riêng mình nỗi đau

Giờ tôi...
gác tía
lầu cao
Bên chồng
sống cảnh sang giàu chửa quen
Ước gì
trở lại nghèo hèn
Tôi - người
tối lửa tắt đèn
không xa

Nỗi buồn người đã đi qua
Chồng tôi nhặt lại
vẫn da diết buồn.
Đành rằng
lỡ mộng yêu đương
Sao còn trao cả vết thương tâm hồn

Tay ngà lấp đất vùi chôn
Nỗi buồn tôi,
nỗi buồn... vương...
nỗi buồn!

27-6-2007
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
Quán nữa khuya
Trường Phi Bảo


Gió đưa
xác lá về đường
Đèn leo lét ngọn
nỗi buồn hắt hiu

Dừng chân ghé quán tình yêu
Đợi ai, ai đợi mà liu riu sầu

Người biền biệt
bóng chim câu
Quán khuya vãng khách
gục đầu mình tôi

Người ta lỗi hẹn mất rồi
Giọt cà phê đắng, chổ ngồi trống huơ

Trông về lối cũ
hằng mơ
Chợt cay đắng,
khóc dại khờ, ai hay?

Hai tay ôm lấy mộng gầy
Còn đâu ngày tháng sum vầy bên nhau

28-6-2007
Đăng nhập để trả lời
0
Quán lòng
Trường Phi Bảo

Quán lòng lạnh lẽo than ôi...!
Quán tình trơ trọi mình tôi thiệt buồn
khách hờ tặng nhụy yêu thương
Biết ai thật dạ mà vương tơ tình

Tôi người coi quán lặng thinh
Hợp tan, tan hợp vô tình thế kia
Chứng kiến bao cuộc chia lìa
Hớp bao cốc lệ vẫn đầm đìa rơi

Thất vọng chờ mõi mắt rồi
Người yêu, người ở phương trời nào đây?
Phải nào gặp gỡ bèo mây
Quán nhân duyên đúng hẹn này còn ai?

28-6-2007[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Hiển Nhiên
-Trường Phi Bảo-


Như là một lẽ hiển nhiên
Không nuối tiếc, chẳng muộn phiền gì nhau
Giữa đường khập khiểng câu chào
Cảm ơn anh buổi hôm nào làm quen

Tình cờ bất chợt mà duyên
Trao nhau ánh mắt, còn nguyên nụ cười
Cảm ơn anh đến giữa đời
Hiển nhiên em lại đúng người anh yêu

Hạnh phúc sao những buổi chiều
Tay trong tay dệt thật nhiều mộng mơ
Tình yêu là nhạc, là thơ
Cảm ơn hết thảy dại khờ của chung

Hiển nhiên nên vợ thành chồng
Cho em có dịp mặn nồng cùng anh
Cảm ơn một túp liều tranh
Buồn, vui, sướng, khổ quẩn quanh sự đời

Mình yêu nhau mãi không rời
Hiển nhiên là có đất trời chứng minh
Giữ trong nhau một bóng hình
Mai sau có thác vẫn mình sóng đôi

30-6-2007
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Em và anh, như trời và đất
Trường Phi Bảo


Trời có tự bao giờ?
Đất có tự bao giờ?
Em cũng không biết nữa
Nhưng tình yêu thì có
Từ cái thưở nằm nôi

Anh đâu đó xa xôi
Em nằm trong bụng mẹ
Trần gian còn vắng vẽ
Chưa đầy những tiếng cười
Chỉ tiếng nức con người
Mới thành ra cuộc sống

Biển rộng tới mênh mông
Và sông dài nối bãi
Núi cao rồi cao mãi
Chim mõi cánh đường bay
Trời xanh tự ngày nay
Bởi đất hoài sinh nở
Những hạt nầm nhung nhớ
Cho em và cho anh

Biết yêu quý màu xanh
Biết giữ gìn hy vọng
Biết mở rộng tấm lòng
Sau dãi dầu cơ cực
Và ngàn năm thao thức
Nghe con sóng vỗ bờ
Em trăm năm dại khờ
Vá tình trong âu bể
Ông bà vẫn thường kể
Câu chuyện tình trầu cau
Mẹ hát lý thương nhau
Cho lòng cha vương vấn

Mình xa nhau mấy bận
Cũng "muối mặn gừng cay"
Câu "vàng đá" không phai
Từ niềm tin bốc cháy

Để giờ khi khôn lớn
Trái đất đã hình tròn
Cây xanh mọc trên non
Biển - thuyền theo sóng biếc
Cho lòng em da diết
Một nỗi nhớ về anh
Mong giấc mộng vẹn lành
Hạnh phuc thành vĩnh cửu
Bình yên qua giấc ngủ
Tình mình đẹp thiên thu

4- 8- 2007
[/align]
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Thời gian trôi thoăn thoắt, thấm thoát đã hăm mươi bốn năm trường, lòng vẫn vậy, và tình xưa vẫn vậy, chỉ người xưa giờ biết lạc nơi mô?
 
Hăm bốn năm Tình lưu lạc
Trường Phi Bảo
Thương kính tặng anh N.C.T

Hăm bốn năm anh làm người viễn xứ
Khoác lên đời một tấm áo lưu vong
Hăm bốn năm em sống cạnh bên chồng
Tình chăn gối, nghĩa mặn nồng lợt lạt

 
Hăm bốn năm ôm niềm đau hốc hác
Đợi bao lâu mà khinh bạc nụ cười ?
Chờ bao lâu mà lệ ráo mắt môi ?
Trông mòn mõi cũng đành thôi vô vọng !

 
Hăm bốn năm anh vắng người chung mộng
Phía trời Nam buồn thân phận bèo mây
Hăm bốn năm ta chẳng dịp sum vầy
Mang nỗi nhớ gởi mùa thu cất giữ

 
Hăm bốn năm anh làm người biệt xứ
"Chuyện ngày xưa" quá khứ - nấm mồ chôn
Em ngày nay thương bóng xế hoàng hôn
Run tay gỡ muôn sợi tình chớm bạc

 
Hăm bốn năm hai mãnh đời lưu lạc
Nát tan lòng cũng chẳng thể khác hơn
Hăm bốn năm sao còn sống cô đơn
Thôi anh ạ chớ tủi hờn thêm nữa...

 
30-9-2007

Đăng nhập để trả lời
0
 
Đêm ru nỗi nhớ

Mộ tình
chửa khói thơm hương
Mang câu "lục bát"
khấn hương hồn chàng

Em xưa
bỏ bến vội vàng
Đêm ru nỗi nhớ
buồn lan nỗi sầu
Khóc tình rớt vạn dòng châu
Chôn kỷ niệm
dưới mộ sâu
ngậm ngùi

Trái tim tan nát
chôn vùi
Cùng bao cay đắng
nào nguôi tủi hờn

Mộ tình
lạnh lẽo khói hương
Hồn phiêu diêu ở bốn phương trời nào
Kể từ mất mát duyên nhau
Chàng theo trăng gió
bỏ bao hẹn thề

Vì em
quên một lối về
Trách sao năm tháng não nề
trống canh
Đêm ru nỗi nhớ
chòng chành
Nỗi sầu canh cánh
sao đành...anh quên...

Thuyền yêu
muôn kiếp lênh đênh
Bao giờ bến cạn
tình nên duyên tình
Đêm ru nỗi nhớ riêng mình
Mang câu "lục bát" gọi tình cố nhân


Trường Phi Bảo
3-10-2007

Đăng nhập để trả lời
0
Lạy chúa
Trường Phi Bảo


Lạy chúa
chúa hãy hồi sinh
Cho con sống lại mối tình đầu tiên
Trái tim
vấy bẩn
muộn phiền
Giờ con chỉ muốn
bình yên bên đời

Lạy chúa
cứu rỗi hồn côi
Con yêu người
suốt cả thời thanh xuân
Người đi dửng dửng dưng dưng
Bỏ tình con giữa lưng chừng dốc đau

Lạy chúa
nếu có kiếp sau
Con làm hạt bụi
nguyện vào mênh mông
Cầm bằng
duyên nợ long đong
Không duyên chửa nợ tang bồng ích chi (?)

Chỉ còn
một cõi thơ si
Trần gian tạm lánh
qua đi tháng ngày
Chữ tình trót dại thương vay
Con về lụy chúa, tiếc hoài thời gian.


15-10-2007

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-21 06:55:18Trường Phi Bảo>

Nếu biết ngàn sau em lỗi hẹn
Trường Phi Bảo
[/align]
Chẳng có lần nào em đúng hẹn
Anh chờ, anh đợi riết thành quen
Biết đâu trong phút giây chờ đợi
Lòng anh nổi nhớ ủ thành men[/align] [/align]Chẳng có lần nào em đúng hẹn
Cho anh trông đứng lẫn trông ngồi
Thuốc đốt cháy môi tình rũ rượi
Mà bóng em xa ngút ngàn khơi[/align] [/align]Dẫu chưa có lần em đúng hẹn
Sao anh chửa lần trách chi nhau
Bởi nếu mà tình không nguyên vẹn
Chữ "yêu" như lá sẽ úa màu
[/align]Rồi chỉ một lần em đúng hẹn!
Với anh buổi ấy thế mà vui
Nếu biết ngàn sau em lỗi hẹn
Bên nhau hai đứa bỗng sụt sùi[/align] [/align]Trăm năm vắng bóng nàng sai hẹn
Anh vẫn thường ngang chốn ngày xưa
Một lần em về thăm vườn cũ
Bắt gặp anh ngồi đợi trong mưa.[/align] [/align]21-10-2007[/align] [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Chiếc mặt nạ của em[/align]Trường Phi Bảo[/align] [/align]Cuộc đời như một vở kịch
Mà em nào thích thế đâu
Mặt nạ đeo vào bưng bít
Che cho hết nhé nỗi sầu

Nỗi sầu thì sâu tận vực
Đáy lòng bức bối không yên
Mang chiếc mặt nạ dịu hiền
Em lại thần tiên nhảy múa

Anh yêu phải nàng công chúa
[/align]Sao em không biết dỗi hờn[/align]Em cười trông thật dễ thương[/align]Mỗi khi cùng anh dạo phố[/align] [/align]Có chiếc mặt nạ đau khổ[/align]Nhưng chẳng dám lấy ra xài[/align]Cứ vờ vui vẽ cả ngày[/align]Tại anh? tại anh muốn thế![/align] [/align]Em chẳng khác gì búp bê[/align]Anh đem lồng vào khung kính[/align]Em chẳng khác gì pha lê[/align]Đẹp lạ lùng nhưng dễ vỡ[/align] [/align]Anh đặt cho em nỗi nhớ[/align]Để em mắc nợ vần thơ[/align]Anh tặng em chút dại khờ[/align]Em không có quyền phản kháng[/align] [/align]Và rồi một ngày lơ đãng[/align]Vở kịch kia sắp hạ màn[/align]Chiếc mặt nạ che ngao ngán[/align]Vô tình rớt tiếng thở than[/align] [/align]Thản thốt níu lại ngày xa[/align]Nhưng anh hững hờ đi mất[/align]Mặt nạ không còn chân thật[/align]Sau lưng kỷ niệm nhạt nhòa[/align] [/align]23-10-2007[/align] [/align] [/align]
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Nếu có thể
Trường Phi Bảo


Nếu có thể van xin anh đừng đến
Mối tình kia tôi tự kết liễu rồi
Kỷ niệm tàn theo sương khói phai phôi
(Người chẳng đáng cho lòng tôi ôm hận)

 
Nếu có thể vui lòng không đón nhận
Những dại khờ, lời mật ngọt anh trao
Tâm hồn tôi giờ thiếu phút nghẹn ngào
(Thôi người hãy lui gót vào quá khứ)

 
Nếu có thể mình xin nhau đừng giữ
Khóe mắt nồng, bờ môi mộng, hương yêu
Tôi đã quên bao khoảnh khắc mỹ miều
(Bóng hình người chết từ chiều ly biệt)

 
Đã quá đủ, xin anh đừng vắt kiệt
Chút niềm tin còn xót ở lòng tôi
Đã mang đi niềm vui lẫn nụ cười
(Còn gì nữa để cho người đánh cắp)

 
Thà buổi đầu chúng mình chưa hề gặp!
 
(29-10-2007)
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-01 12:09:42Trường Phi Bảo>
Hoa mua chiều kỷ niệm
Trường Phi Bảo

Chiều nay, nhớ lắm chiều xưa,
Nhớ ngày hai đứa tay vừa nắm tay.
Chiều xưa thương lắm chiều nay,
Tuổi thơ như cánh chuồn bay xa rồi!

Hoa mua trót bán cho người
Cái màu tim tím một thời say mê
Cài hoa lên mái tóc thề
Em sang ngang bỏ trên đê bóng chàng

Tái tê ôm giấc mộng vàng
Hoa mua em bán nhỡ nhàng anh mua
Vàng rơi trên lá bao mùa
Câu thơ ai viết như vừa trách ai

Tìm về quê cũ chiều nay
Nhặt hoa mua kết thành vòng tay đeo
Bến sông không chuyến đò neo
Anh xưa bỏ xứ mang theo mối tình

Chạnh lòng, xa xót riêng mình
Hoa mua em bán cho mình em rao
Giờ thành thiếu phụ lầu cao
Ngồi trông quê cũ sầu đau quê người

31-10-2007

Đăng nhập để trả lời
0
Không đề
Trường Phi Bảo


Em câm lặng, có trách gì đâu
Lau ngấn lệ em bước qua cầu
Xe hoa chở mối tình sầu
Là thôi vỡ giấc mộng đầu ấp ôm

Về bên ấy nặng trĩu tâm hồn
Mảnh tình cũ vùi chôn đáy huyệt
Dẫu còn yêu nhau thắm thiết
Mình không duyên nợ mãi biền biệt xa

Trong hồn lạnh lẽo gió mưa qua
Hoàng hôn níu lấy buổi chiều tà
Cho đêm khắc khoải anh à
Cạnh chồng nghiêm nhớ diết da một người

Anh giờ thì như cánh chim trời
Em giờ thì nhạt phấn khô môi
Đường yêu không trọn thế thôi
Sao anh nở thốt chi lời chia tay?

Buồn và tủi theo dấu chân ai
Em chết dần với ngày héo úa
Tháng năm dư vị chát chua
Đầy vơi chén đắng vẫn chưa hết sầu


4-11-2007
Đăng nhập để trả lời
0
Như Chưa Từng Dỡ Dang
Trường Phi Bảo
 
Này anh, anh có lại về
Nhớ trả tôi nhé câu thề ngày xưa
Cho ngày mai mắt thôi mưa
Tình yêu dang dở như chưa bao giờ

 
4-2-2007
 
 

Cô Đơn Mình Em
Trường Phi Bảo[/align]
Chiều nay mưa đổ liên hồi
Em tìm em lại của thời xa xưa
Lần theo nỗi nhớ đong đưa
Chợt nhiên cảm thấy mình thừa hẳn đi
Trả cho em nụ tình si
Môi cười cùng những cái mi ngoan hiền
Không về chung một lối duyên
Anh đi đàng ấy, buồn riêng đàng này
Trả cho em, nụ tình say
Thơ ngây,trong trắng như ngày ước mơ
Đâu hy vọng nữa mà chờ
Yêu người thất vọng, dại khờ chỉ tôi
Chiều nay lấp đất chôn vùi
Mãnh linh hồn luống ngậm ngùi...đó anh!

12/3/2007[/align]
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Sang Sông
Trường Phi Bảo
 
Vắng giấc mộng tình, xa vắng anh
Đêm thức thâu đêm, giấc chẳng thành
Giấc càng cố dỗ đêm càng lạnh
Tình tan, tiệc tàn, lệ long lanh
 
Nếu đã yêu nhau từ vạn thưở
Sao đành ngoảnh mặt lúc phân ly
Hai phương trời thẳm màu nhung nhớ
Vần thơ năm tháng cũng lỡ thì
 
Em nghe sóng vỗ, đôi bờ ngóng
Một mãnh trăng khuya, nhói cả lòng
Cầu duyên gẫy nhịp, không người nối
Thắt ruột mà đau buổi sang sông
 
22-2-2008
Đăng nhập để trả lời
0
Đời Thừa
Trường Phi Bảo
 
Đời thừa nên hổng ai yêu
Thì xin yêu với bao nhiêu lạnh lùng
Tội tình chi phải nhớ nhung
Để rồi vương vấn tột cùng người xưa
 
Đời thừa nào ngại gió mưa
Phiền chi kẻ đón, người đưa nhọc lòng
Câu thề theo gió thong dong
Lỡ người lỗi hẹn rối bòng tơ loan
 
Đời thừa tự gánh đa đoan
Dẫu cho tâm muốn giữ an phận mình
Nhưng lòng khó thể lặng thinh
Sớm trưa vẫn cứ một mình thảnh thơi
 
Đời thừa người chẳng cần tôi
Tôi đây cũng chẳng thèm người nữa đâu
Hỏi người yêu được bao lâu
Cái câu "tơ tóc ngàn sau" đừng chìm
 
Đời thừa thôi nhé con tim
Chớ đơn phương chuốc nỗi niềm xót xa
Chúc người yêu được mặn mà
Yêu sao đừng để người ta thấy thừa
 
21-2-2007
Đăng nhập để trả lời
0
Những Ngày Mới
 
xuân đi để lại chút gì
cay cay con mắt ngày thì cứ trôi
rượu nồng đăng đắng bờ môi
chỉ qua câu nói lòng tôi thấy buồn
ba ngày tết đến quay cuồng
chưa đi đến chốn xỉn luôn hai ngày
mọi khi đêm tối rất dài
thời gian ngày tết mới xài hết trơn
bạn vui thông cảm chớ hờn
hẹn nhân dịp khác kẻ đờn người ca.
 
**
2007
 
Bạch Vân Nam
 
*** Chúc những ngày mới tươi đẹp ***
Đăng nhập để trả lời
0
Nếu như em đã từng yêu thì xin...
Đừng bao giờ nói thế.
Nếu em hiểu: Tình yêu đối với sự đời là vô nghĩa
Giữa một dòng sông có mấy ai xuôi đủ đôi dòng
Cuộc đời là thế. Em hiểu không?
Nếu em biết cất đi lệ rưng
Nếu em nghĩ đến những điều sắp tới
Nếu em biết người ra đi làm chi có lỗi?
Thì xin...
Hãy tin vào điều sắp tới!
Có thể sẽ là nụ cười
Có thể rất nhiều niềm vui
Chỉ là "Có thể" thôi
Tình yêu thế mà,
phải không nào... em tôi?!
 
Lính mới tò te mạn phép xin hỏi, sao dưới bài lệ rưng bạn Truong Phi Bao lại ghi chữ "R" - có phải là "Copy Right" không :-) , nói đùa thôi - thơ hay lắm Truong Phi Bao ạ!
Đã nhủ lòng là thôi đừng nhắc nữa
Bỗng mùa sang cùng tiếng gọi mơ hồ!
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: 5diopt

Nếu như em đã từng yêu thì xin...
Đừng bao giờ nói thế.
Nếu em hiểu: Tình yêu đối với sự đời là vô nghĩa
Giữa một dòng sông có mấy ai xuôi đủ đôi dòng
Cuộc đời là thế. Em hiểu không?
Nếu em biết cất đi lệ rưng
Nếu em nghĩ đến những điều sắp tới
Nếu em biết người ra đi làm chi có lỗi?
Thì xin...
Hãy tin vào điều sắp tới!
Có thể sẽ là nụ cười
Có thể rất nhiều niềm vui
Chỉ là "Có thể" thôi
Tình yêu thế mà,
phải không nào... em tôi?!

Lính mới tò te mạn phép xin hỏi, sao dưới bài lệ rưng bạn Truong Phi Bao lại ghi chữ "R" - có phải là "Copy Right" không :-) , nói đùa thôi - thơ hay lắm Truong Phi Bao ạ!

 
Hi hi, anh nhầm rồi anh ơi chữ R là do mod đánh dấu vào đó thôi, ý nghĩa của nó là bài thơ đó đã được mang vào thư viện của VNTQ, còn thơ hay, cảm ơn lời khích lệ của anh, em xin cố gắng thêm nữa ạ[:)]
Đăng nhập để trả lời
0
Nghẹn Ngào
Trường Phi Bảo


Ván xưa chưa đóng thành cầu (*)
Thương tôi bến lặng cắm sào đợi anh
Mười năm thoắt cái qua nhanh
Lời thề buổi ấy chợt thành gió bay
Tôi quay đi với đắng cay
Mười năm gặp lại anh nay khác rồi
Anh vui vẽ sánh vai người
Tay anh bồng bế con người hân hoan
Tôi nhìn anh thoáng bẽ bàng
Bước ngang anh có hai hàng lệ sa
Thủy chung chết một đời hoa
Bởi con bướm mãi la đà vườn yêu
Mộng xưa tỉnh giấc một chiều
Anh xưa chắc chắng nhớ nhiều ngày xưa
Bỏ mặc tôi khóc như mưa
Cầu chưa ván đóng nên chưa theo chồng
Mười năm rối dạ rối lòng
Tình tôi một mớ bòng bong nghẹn ngào

6-8-2007

* Thơ Dương Trọng Dật
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Tình lỡ Trăm Năm
Trường Phi Bảo

Coi như mình đã phụ nhau
Thế là...là thế anh đau một mình
Coi như tạ lỗi với tình
Thế là...là thế một mình em đi

Mùa thu lá rụng hồn si
Gạt đôi dòng lệ còn gì nữa đâu
Mùa thu rụng lá thương sầu
Lệ tình hay lệ buổi đầu chia xa

Thôi đừng trông mãi xe hoa
Pháo hồng đỏ lối em qua nhà người
Thôi đừng đứng mãi cuối trời
Bơ vơ cánh nhạn, rối bời lòng ai

Anh về nhấp chén rượu say
Uống cho cạn những tháng ngày không em
Bên chồng lặng lẽ từng đêm
Đau cơn ân ái lại thèm bóng anh

Coi như lỡ cuộc trăm năm
Thế là hạnh phúc trở thành áng mây
Mây trôi phiêu bạt đâu đây
Tình mình thôi thế kiếp này vô duyên.

1-9-2007
Đăng nhập để trả lời
0
Từ lúc...tình yêu gõ cửa lòng
Trường Phi Bảo



Từ lúc tình yêu chưa gõ cửa
Nỗi buồn trong mắt chửa đong đưa
Áo trắng đến trường ngày hai bữa
Mỗi bước em đi vạt gió lùa

Hồn trong chẳng vướng sầu năm tháng
Sách vở đeo mang mộng thanh nhàn
Từ lúc hoa xinh hay làm dáng
Bướm ong thường qua lối em sang

Cổng trường mọc đầy những cây si
Che nghiêng vành nón rất nhu mì
Ngập ngừng em bước, em e ngại...,
Sợ mình dẫm phải mấy vần thi

Tương tư vội nhắn nhủ vài dòng
Gởi chàng thi sĩ của núi sông
Tâm hồn chợt nhiên ưa xao động
Từ lúc tình yêu gõ cửa lòng

Phượng nở cho mình tiếc tiếng ve
Anh xa xôi lắm mỗi mùa hè
Đời trai nặng nợ cùng non nước
Thương nhớ chưa lần kể anh nghe

Thương nhớ muôn đời thương nhớ ơi
Bãi trường áo trắng cũng xa rồi
Như tiếng ve ngân buồn nhức nhói
Từ lúc ru tình giữa tim côi

18-9-2007
Đăng nhập để trả lời
0
[color=darkorchid]Hẹn anh kiếp sau


Thôi anh
lỡ mối tình chung
Mong gì còn được
trùng phùng duyên nhau
Kiếp này gạt lệ thương đau
Mình vô nợ thế kiếp sau vẹn tình

Thôi anh
quên chuyện chúng mình
Xoá nhòa những ước hẹn tình... xưa kia
Từ đây muôn thuở cách chia
Đôi người, đôi ngã xa lìa bến mơ.

Yêu đương
giờ chỉ trong thơ
Nỗi buồn chăn gối
ơ hờ lòng em
Aí ân lá rụng bên thềm
Vàng cơn thương nhớ
từng đêm khóc thầm

Bên chồng
chiếc bóng lặng câm
Kiếp này thôi hết trăm năm mất rồi
Anh phiêu bạt khắp phương trời
Kiếp sau hẹn lại với người tròn duyên.


Trường Phi Bảo
20-9-2007
[/color]
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi với anh
Trường Phi Bảo



Tôi với anh nguôi oán hận sầu
Tìm về từ trong cuộc bể dâu
Quá nửa đời người đi tranh đấu
Được gì khi tóc đã ngã mầu (?)

Được gì ngoài những vết thương đau (!)
Tôi với anh thơ ấu nghẹn ngào
"Tự do" mai một đời cơm áo
Dám đâu mơ ước chuyện tình nhau

Dám đâu nghĩ đến chuyện mai sau
Buồn cơn khói lửa, lệ tuôn trào
Tôi với anh còn gì để mất
Tình có hay không cũng chiêm bao

Tình có như không chỉ chiêm bao
Lòng ta xuân chết tự thuở nào
Gặp gỡ chi thêm buồn xa vắng
Một thoáng chạnh lòng, thoáng xôn xao

Tôi với anh thôi thế từ đây
Người theo lối gió, kẻ chân mây
Chinh y xếp lại ngày phiêu bạt
Sao vẫn còn mong tưởng sum vầy.

24-9-2007

Đăng nhập để trả lời
0
«« « 4 5 6 7 8 » »»