Trích đoạn: Khách_Viếng_Thăm
Ghé quán tương tư dzạ bùi ngùi
Chẳng hay thục nữ mấy xuân rơi
Áo khăn có kẻ cho nâng sửa
Hay vẫn rèm thưa với then cài
Ghé quán tương tư tự thấy lòng
Bâng khuâng đến lạ, biết chi không ?
Muốn say một tối mà lại ngại
Chủ quán không ưng, tiếp rượu nồng
"Tương tư đôi chốn, tình ngàn dặm
Vạn lý sầu lên núi tiếp mây
Nắng đã xế về bên xứ bạn
Chiều mưa trên bãi, nước sông đầy" (Huy Cận)
Hãy cứ tương tư và hãy cứ bâng khuâng!
Đón khách giúp bạn... mới quen!
BỤI THƠ RƠI
(TT-HH)
Ngày xưa ấy vẫn còn như dấu phẩy
Những ngày vui ai nỡ chấm bao giờ
Hồn vui buồn gieo xuống mấy vần thơ
Chút ngọt - đắng... những vị đời trộn lẫn!
Em. Giọt nắng của thuở nào xa vắng
Ta. Là ai của những phút tình cờ?
Vẫn lang thang chân vẫn bước bơ vơ
vẫn trái tim gào: đam mê động vọng.
Chừ,
rong ca chút: đời thường là thế!
Mai,
phù du chút: đời người là thế!
Hạt bụi
đời riêng... theo gió ơ hờ
theo mưa
theo nắng
êm đềm,
bão tố...
rồi ngày mai
ngày sau
và sau nữa.
Dòng thời gian sẽ giữ lại những gì?
Thiên đường,
niết bàn,
cõi vĩnh hằng?... Vô nghĩa!
Phút này đây
là cả một hư vô.
Thoáng lãng đãng
tìm con đường để sống
Thoáng tương tư
để tỉnh mộng ơ hờ
Thoáng lạnh lòng
để sưởi ấm giấc mơ
Nghiêng đời xuống,dưỡng nuôi mầm hy vọng!
Nuôi niềm riêng
cho hạt bụi thơ rơi!...
"... người ta chỉ nhìn thấy thật rõ ràng bằng trái tim. Cái cốt yếu thì con mắt không nhìn thấy!"
(Trích: Hoàng tử bé - Antoine de Saint Exupéry)