📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TÌM EM TRAO NHỮNG VẦN THƠ

1.445 trả lời, 127.717 lượt xem — Trang 10 / 49
Trích đoạn: NGYEU
DÀNH EM MỘT CHỮ NHẤT TÂM

Chữ Tâm dành nguyên vẹn cho em
Anh không thể chia ba sẻ bảy
Chẳng như trăng tròn rồi khuyết đấy
Tỏ hay mờ cũng cậy nhờ mây.
*
Đường quân hành chia đôi ngả đông - tây
Anh luôn hướng về em nơi ấy
Xót nắng hạ, thương mưa ngâu tháng bảy
Lại buồn đông hưu quạnh chốn quê nhà.
*
Người lính coi  thơ như một món quà
Nửa tặng em, nửa phần anh mai ngày trao lại
Hồn bay bổng nhưng ý tình không vương vãi
Chỉ làm vui chân bước những dặm dài.
*
Vui lên em đừng suy tưởng u hoài
Cho anh viết trọn câu thơ thời đại
Thêm chữ Nhất vào Tâm, một lòng yêu em mãi
Nguyện ước xưa xây hạnh phúc trang đài.
*

21.06.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Nhại vần với bác NGYEU bài này [:D]
 
LỜI KHÔNG DÁM NGÕ CÙNG EM
 
Ngày anh tròn mộng lấy được em
Lòng vui sướng như cuối ngày thứ bảy
Sau mệt nhọc mong dạo chơi đâu đấy
Nhưng đâu ngờ mộng ước trôi theo mây…
*
Còn đâu những chiều nhậu nhẹt khi bóng xế về tây
Vì vội chạy về nhà, có em chờ nơi ấy
Lỡ về trể…sụt sùi lệ tuôn như mưa tháng bảy
Đành từ bỏ niềm vui cho êm ấm cửa nhà.
*
Ba mẹ trao em cho anh, như một món quà
Có khuyến mãi nhưng không thèm nhận lại
Mặc cho người sử dụng nhiều khi kinh hãi
Giao hàng rồi, nhà sản xuất phủi tay.
*
Giờ đây anh cứ mãi u hoài
Nhớ lúc trước sao mà quá dại
Thà đừng cưới, cứ là người yêu mãi
Mọng mắt em há phải lệ trang đài!
 
LYênSơn
 
Đăng nhập để trả lời
0
LYENSON Thân mến! đọc tiếp cho vui nhé.



KHI EM PHẢI XA QUÊ

Đêm bên đoài dài lắm không em?
Nay bên đông ngày giờ đứt đoạn
Nỗi nhớ niềm thương trào dâng vô hạn
Những khát khao không cạn, cứ vơi đầy.
*
Đất khách có mưa lạnh vóc Mai gầy?
Quê nắng hạn khô cằn thân Trúc
Kẻ ngóng cố hương, người sầu dạ khúc
Một khoảng trời chia đôi mảnh cô liêu.
*
Mỏi mắt chờ trông, nhớ sớm vắt sang chiều
Xuân nhoà nhạt hoa lá buồn kém thắm
Biển mãi rộng, sông dài, núi cao, rừng thẳm
Thời gian trôi trong tôi đọng nỗi buồn.
*
Vần vũ mây đen, chớp giật thượng nguồn
Bão táp mưa sa nơi chân mây cửa bể
Gánh chịu mình em? trời ơi! không thể
Tôi nào có yên bề khi em phải xa quê.
*

22.06.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
Vần vũ mây đen, chớp giật thượng nguồn
Bão táp mưa sa nơi chân mây cửa bể
Gánh chịu mình em? trời ơi! không thể
Tôi nào có yên bề khi em phải xa quê.
*

22.06.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
***********
 
Thích khỗ thơ này của bác NGYEU ghê...
CHỚP BỂ - MƯA NGUỒN bác tả trong 2 câu thiệt đạt! [:D]
 
Ta lạc loài nhau, trong chớp bể mưa nguồn
Ai sẻ lệ tuôn, nơi chân mây góc bể?
Tìm lại em? Trời ơi, tôi không thể
Món nợ ân tình, xin gởi một chốn quê!
 
LYênSơn
 
Đăng nhập để trả lời
0
LYENSON đọc tiếp nhé.

GIA TÀI CỦA TÔI

Gia tài tôi chỉ có câu thơ
Không thể dối lừa em mang tội
Yêu! nhưng không muốn em nông nổi
Để xuân thì hoa đẹp phải nổi trôi.
*
Cứ xem như đã ấm bờ môi
Câu thơ ấy che cung đường em bước
Chút trang điểm như thay gương mượn lược
Để trong lòng đời ta mãi có nhau.
*
Chỉ có câu thơ! Lòng anh quặn đau
Bởi không đủ cho em hạnh phúc
Thì như anh gửi em lời chúc
Đời bình yên với hạnh phúc tròn đầy.
*
Bao nhớ thương gửi trong gió trong mây
Biết có đến được em phương ấy
Xin hãy nhận giọt mưa ngâu tháng bảy
Trong hồn thơ một khát vọng xum vầy.
*
Gia tài tôi câu thơ đã hao gầy
Không đủ trải tháng năm, có vui lòng người ấy?
Nhưng dối lừa em tôi quyết không làm bậy
Sợ câu thơ tội lỗi cũng chất đầy.
*

23.06.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: NGYEU
Bao nhớ thương gửi trong gió trong mây
Biết có đến được em phương ấy
Xin hãy nhận giọt mưa ngâu tháng bảy
Trong hồn thơ một khát vọng xum vầy.
23.06.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Xa trông lẽ bóng hạc gầy.
Chim thơ nặng cánh, mang đầy nhớ thương.
Tháng bảy mưa ngâu, sầu đoạn trường!
Đêm khuya chiếc bóng, vọng tình nương.
LYênSơn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-23 12:01:48NGYEU>
LYENSON xem hình ảnh đôi bạn nam nữ suốt đêm ngày cửa đóng then cài viết thơ trên giấy bồi nhé.

NHÈ NHẸ THÔI ANH

Nhè nhẹ thôi anh kẻo mây trôi
Nhỡ lăn tảng đá phía bên đồi
Mặt trời đang cháy rơi vào tối
Hoa lá giận hờn trăng cũng trôi.
*
Lửa đổ, men tràn trên bờ môi
Tinh tú ngó nhìn chốn xa xôi
Thiên hà ngiêng ngả như bối rối
Hửng phía trời đông, lại sáng rồi.
*
Mỏi mệt sao anh đứng lại ngồi?
Dừng tay, mời nhấp chén ly bôi
Kệ cho trời đất quay sớm - tối
Cửa đóng then cài chỉ ta thôi.
*
Vẫn trơ tảng đá phía bên đồi
Trời xanh mây vẫn nhởn nhơ trôi
Mặt trời vẫn đốt, trăng tranh tối
Giấy Gió mềm thơ viết nhẹ thôi.
*

23.06.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0

THÔI NGƯỜI NHẮN NHỦ LÀM CHI

Biết người nhủ gió
Nhắn mây
Gom từng hạt nắng trời tây
Gửi về.
Giở ra xem lại câu thề
Sao giờ chỉ thấy bốn bề hư không.
*
Từng ngày đón nắng
Hừng đông
Cửa nhà rộng mở
Gió không ngó vào
Cháy lòng
Những giấc chiêm bao
Giật mình một khoảnh trời cao sẫm màu.
*
Diêu bông người kiếm
Nát nhàu
Thuyền đi
Bến đợi nỗi đau xé lòng
Có còn gì để nhớ mong
Hay là nguồn đục
Nước trong không về.
*
Thôi người mang cả câu thề
Chốn cao xa ấy trọn bề yên vui
Nhủ mây
Nhắn gió gì tôi
Chỉ sầu thêm
Bơỉ chia đôi ước nguyền.
*

24.06.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-24 13:22:05NGYEU>

CHIỀU BẠC LIÊU

Đâu đường về quê công tử Bạc Liêu
Chỉ thấy kênh Cạnh Đền, Phó Sinh, Phụng Hiệp
Quản Lộ, Giá Rai* đều xuôi về biển
Qua cửa Giành Hào, Nhà Mát, Cái Cùng**.
*
Biển lúa xanh như trải đến khôn cùng
Từ Long Thuỷ, Quảng Xuyên, Quảng Long, Thạch Hà, Long Thới
Qua Quảng An, Thạch Hưng*** vẫn màu xanh vời vợi
Nghe câu hò xứ sở cứ mênh mang.
*
Ai đang ca "Dạ cổ hoài lang"
Tôi ngơ ngẩn giữa chiều vàng nắng đổ
Cả bốn bề ngạt ngào hương lúa
Thoáng bóng ai như Công tử đang về.
*
Người chinh phu còn ở chốn sơn khê
Nối nhớ niềm thương Bạc Liêu muôn đời vẫn thế
Câu Dạ cổ hoài lang mãi mênh mang trời bể
Chiều Bạc Liêu nghe em hát tìm về.
*

24.06.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

* Tên các con kênh
** Tên các cửa biển
*** Tên của 7 tổng cũ thuộc Bạc Liêu.
Đăng nhập để trả lời
0

CŨNG VÌ NHAU

Người dốc lòng ném đi những tin yêu
Ta nhặt lại.
Họ gom về những hận thù, đa nghi vương vãi
Những thứ người đời bỏ đi.
Dẫu không muốn nhỏ mọn, chi li
Nhưng không thể vứt đi những mảnh ngọc còn hơn tro trúc.
Vẫn biết người có thì, sông có khúc
Nhưng đục trong phải phân biệt đôi dòng.
*
Oán thù đâu phải trả
Ân huệ chẳng thể mong
Sống vì nhau
Đời mãi thong dong
Không tham vọng nên lòng thanh thản.
Tứ hải giai huynh đẹp tình bầu bạn
Nghĩa cương thường
trọng trên dưới - trước sau.
*
Để người buồn là lỗi ta đau
Đành gom nhặt từng chút tình trong sáng
Dẫu người trách ta tham lam quá đáng
Cũng vì nhau
Mong đời thắm sắc màu.
*

25.06.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: NGYEU
Để người buồn là lỗi ta đau
Đành gom nhặt từng chút tình trong sáng
Dẫu người trách ta tham lam quá đáng
Cũng vì nhau
Mong đời thắm sắc màu.
*

25.06.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Có nỗi buồn không phải niềm đau
Nhưng day dứt quá dù tâm hồn trong sáng!
Có ai trách tài hoa là quá đáng?
Thấy bạn buồn
Sao nhức nhói lòng nhau.
 
LYênSơn
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lyenson

Có nỗi buồn không phải niềm đau
Nhưng day dứt quá dù tâm hồn trong sáng!
Có ai trách tài hoa là quá đáng?
Thấy bạn buồn
Sao nhức nhói lòng nhau.

LYênSơn

CẢM ƠN LYENSON đã cảm thông chia sẻ.


ĐÀNH ĐONG MẮT ĐẦY

Ngoài kia lắm nụ nhiều hoa
Ta sầu bởi những xót xa
Cuối mùa
Mai cứ trêu
Mận cứ đùa
Đêm khuya trăng vẫn còn lùa qua song.
Ôm lỡ thì
Những ước mong
Giá xưa đừng vội
Để được đong bây giờ.
*
Gịân xưa mới ra đầu bờ
Hương đồng gió nội
Không chờ - ngắt hoa.
Tháng năm dài
Những bước xa
Ngợp hương sắc mới
Nhạt nhoà duyên quê.
*
Một thời
Ngạo nghễ con đê
Xóm trên làng dưới đi về phô trương.
Nay qua trăm chốn ngàn phương
Lắm hoa nhiều nụ
Lòng vương tơ lòng.
Biết là chẳng được
Vẫn mong...
Nhìn hoa, ngắm nụ
Đành đong mắt đầy.
*

25.06.08.
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
[/align]

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: NGYEU

Một thời
Ngạo nghễ con đê
Xóm trên làng dưới đi về phô trương.
Nay qua trăm chốn ngàn phương
Lắm hoa nhiều nụ
Lòng vương tơ lòng.
Biết là chẳng được
Vẫn mong...
Nhìn hoa, ngắm nụ
Đành đong mắt đầy.
*

25.06.08.
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

[/align]

Hoa kia...
nụ ấy...
có hay.
Rằng quân tử nọ
Có ngày nhìn hoa.
Riêng đây,
Chỉ một mình ta.
Không nhìn,
Chẳng ngắm,
chỉ bẻ hoa mang về.
 
LYênSơn
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-29 09:05:52NGYEU>
LYENSON quả là không tham chỉ thích nhiều.
Chúc may mắn nhé.

CHIỀU ĐẾM HẠT MƯA RƠI

Nhớ! Mong em
Đếm hạt mưa rơi
Bao hờn giận, yêu thương
Từ khoảng trời dĩ vãng
Thời gian
Rớt xuống chân lai láng
Lạnh thấu về
Từ sâu thẳm trong tôi.
*
Chiều!
Đưa tay sờ lại bờ môi
Gió hong khô
Chỉ còn đây hơi thở
Mưa chôn sâu hạt nắng vàng một thuở
Kỷ niệm xưa nào có phai mờ.
*
Mưa có đủ cho ta
Đếm, để chờ
Nắng có thức sưởi ấm lòng mong đợi
Đâu khoảng trời cao xanh vời vợi
Ta trải lời thương nhớ đến nơi em.
Ôi xa cách
Đợi chờ không thể nào quen.
*
29.06.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0

THỜI GIAN VÀ NỖI NHỚ THƯƠNG

Mặt trời đốt thời gian
Ngày cháy đỏ
Lụi tàn
Đêm nhớ.
Thắp ngọn đèn
Soi vào vạn thuở
Giọt buồn vui không phân được sắc màu.
*
Nửa ngày rơi về đâu
Cuối đêm còn lầm lỡ
Người nỡ quên
Thời gian oà vỡ
Để mây đen cứ lơ lửng trên đầu.
*
Ngày cháy khát khao
Đêm hy vọng không màu
Sáng sóng biển đông nâng
Chiều non đoài níu kéo
Mới hé nụ khai hoa đã vội tàn chóng héo
Bởi người đi
Thời gian nhuốm nỗi sầu.
*
Cuối trời đã lác đác mưa ngâu
Đợi
Ngày ngắn, đêm dài
Giọt thời gian hoang hoải
Ai có cách gì níu mặt trời ở lại
Và nhắn giúp người về
Kẻo thương nhớ phôi phai.
*

30.06.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0

NHẬN LẠI CÂU THƠ

Chòng chành
Chòng chành mãi thôi
Câu thơ người thả nổi trôi bến đời.
Đi tìm ý
Chỉ thấy lời
Vô tình vấp phải sao rơi
Ngỡ ngàng.
*
Ý sâu nặng
Người đa mang
Để ta buồn những ngổn ngang
Đợi chờ.
Thẹn lòng vội trách Nguyệt mờ
Dõi trông
Mới biết hững hờ mây trôi.
*
Vớt câu thơ người gửi tôi
Thả trong tĩnh lặng
Bồi hồi
Tỉnh ra
Rằng đời lắm bướm nhiều hoa
Nhưng người chỉ có một ta
Hẹn về.
*
30.06.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU


Đăng nhập để trả lời
0

CHIA PHẦN XÔI ĐỖ

Đây ta phát đỗ với chia xôi
Yên nhận phần đi, đợi xếp ngồi
Rồi nghe cho kỹ ta mách lối
Lễ - tết mà quên...tớ thu mồi.
*

01.07.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-01 15:24:44NGYEU>
Trích đoạn: NGYEU


CHIA PHẦN XÔI ĐỖ

Đây ta phát đỗ với chia xôi
Yên nhận phần đi, đợi xếp ngồi
Rồi nghe cho kỹ ta mách lối
Lễ - tết mà quên...tớ thu mồi.
*

01.07.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU


HOẠ LẠI CÁC COMMENT  BÊN VNWEBLOGS

Gửi LAMHAIPHONG!

Chớ thấy tết xa mà chủ quan
Nếu y quên tớ thật to gan
Ghế ngươi đang ngồi ta đem bán
Đừng thách đố ta chuốc cơ hàn.



Gửi PHẠM THANH KHƯƠNG!

Cái chuyện chia phần biết hôm nay
Đêm dài ai nắm mãi được tay
Nay vui tương ứng thì cứ vỗ
Mai lỡ vận rồi chuyện hãy hay.



Gửi CHU THANH TÙNG

Gà chặt xong chưa? thủ vĩ đâu
Ta đã cho ngươi cái cần câu
Sao không nộp cá còn che giấu
Nếu đuổi về quê liệu có mầu?



Kính gửi anh ĐÀO XUÂN MAI!

Xưa chia cuốc xẻng, nay chia xôi
Trên dưới bảo nhau sắp chỗ ngồi
Nhưng phải nhớ điều ta mách lối
Và chớ quên ta, nghỉ cho rồi.



Kính gửi anh HỒ VĂN THIỆN

Ghế đã định rồi, ngôi đã phân
Mà đời biết sống được bao xuân
Bảo rằng không vội, chê tiền tấn?
Chậm, lắm kẻ mua - bán, hết phần.



Kính gửi anh NGUYỄN ĐỨC ĐÁT!

Biết! Nhưng không được phép buông lơi
Ân nghĩa ở đời chớ phải chơi
Khi đã chia phần xôi với đỗ
Quên lễ định kỳ tớ cho ngơi.
Đăng nhập để trả lời
0
Ai cũng có phần, chỉ ta không!
Hỏi ai, có thấy tủi trong lòng?
Chỉ bởi khù khờ không biết lối
Nên nhìn xôi thịt, chỉ đứng trông!
 
LS
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-01 17:38:05ThanhThanhKhiet>
Vô cùng xin lỗi vì lên nhầm trang
__________________________
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
THÂN MẾN CHÀO THANH THANH KHIET!

EM CHO TÔI CHÚT BÙA MÊ

Xin em chút bùa mê
Cùng với câu thần chú
Để lúc xa tìm về trong giấc ngủ
Môi mãi mềm
Nhịp tim lạc trong nhau.
*
Phơi nắng dầm sương bùa vẫn nhiệm màu
Mãi trói chặt đam mê
Dù xa cách chân trời góc bể
Câu thần chú gọi về trần thế
Kiếp con người
Sống mãi tuổi hai mươi.
*
Nếu cho tôi
Em tươi mãi nụ cười
Tôi hoàn lại
Mỗi người một nửa
Đào nguyên ơi! ta vô đây
Mở cửa
Em cho rồi
Bùa ấm một vòng tay.
*

02.07.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0

MONG ĐƯỢC ĐÔI NGÀY

Giật mình thấy trăng đáy giếng
Ngửa nhìn trời trăng vẫn lửng lơ
Chẳng gặp ai đành hỏi câu thơ:
Chẳng biết tự bao giờ trăng lẳng lơ đến thế?
*
Buồn bởi Cuội già chỉ quen ôm bế
Mà bốn mùa trống lạnh, gió nhởn nhơ
Kia thiên hà bao tinh tú mộng mơ
Rằm tròn đấy lại tháng ngày chờ - khuyết.
*
Dù ai đó lênh đênh mặt biển
Trăng bồng bềnh sóng nước hoan ca
Rừng thẳm núi cao tận chốn ngàn xa
Trăng vẫn theo người muốn hiến dâng tất cả.
*
Không giấu nổi buồn trước cơn mưa tháng hạ
Đã bao ngày ve vãn gió mây
Đầu tháng trăng non, cuối tháng hao gầy
Mong được tròn đầy đôi ngày cho đỡ tủi.
*

03.07.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0

ĐÃ HAI MƯƠI MÙA VU LAN

Đã hai mươi mùa Vu Lan
Cha về miền thanh thản
Biết ở đó có nhiều gió cát?
Mưa nắng đêm ngày bầu bạn với thời gian.
*
Ngày ấy đầu con thắt dải khăn tang
Nức nở khóc, nghe đất trời sụp đổ
Con cháu gọi cha não nùng , khản cổ
Nhưng theo hầu tiên tổ! Cha đi.
*
Cờ tam tài nhuốm màu sắc chia ly
Tiếng chiêng mẻ quặn thắt lòng thương nhớ
Bát âm luyến lưu thúc lòng nghẹn thở
Sóng lúa xô bờ muốn chia sẻ niềm đau.
*
Biển Đồng Châu không thể mưa mau
Ngày con nước, đồng Thanh Lâm nhoà nắng
Mưa bóng mây thắt chặt vành khăn trắng
Không níu giữ được người, đất trời cướp cha đi.
*
Ôi! bóng dáng cha già con mãi khắc ghi
Tám mươi mốt tuổi đời lưu dành cho con cháu
Nay đã hai mươi mùa Vu Lan vẫn buồn thương đau đáu
Ngày cha về miền an lạc với Gia Tiên.
*

Kỷ niệm ngày cha quy tiên theo hầu Tiên tổ
14.07. Mậu Thìn.
Thọ hưởng 81 tuổi.

04.07.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-06 03:53:24NGYEU>

KHI NGƯỜI ĐÀN BÀ KHÔNG NGỦ

Khi người đàn bà không ngủ
Họ tìm cách đánh thức hồn thơ
Xoay thế giới dọc ngang
Tìm kiếm cuộc cờ
Dẫu rất nhẹ nhàng dù chỉ là trở mình hay nhịp thở.
*
Ai vô tình
Để hồn thơ bị lỡ
Khoé mắt người đàn bà quầng thâm
Có giây phút lặng câm
Nhưng lòng đầy bão tố.
Vẫn che đậy nỗi khát khao
Như giấu điều xấu hổ
Âm thầm nằm đếm tiếng đêm.
*
Người đàn bà trẻ, đẹp thêm
Khi tìm thấy hồn thơ trên giường rộng
Vướng víu xiêm y
Thả đời vào mộng
Sớm mai roi rói
Ngoan hiền.
*
Đêm!
Khi người đàn bà không ngủ
Không phải sợ gian lao cực khổ
Nhưng nếu ai đó vô tình
Hãy coi chừng
Thế giới đảo điên.
*

06.07.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0

HÌNH HÀI CỦA GIÓ
HÌNH HÀI CỦA GIÓ

Đêm mùa đông
Gặp hình hài của gió
Qua phên nứa luồn sắc nhọn như kim
Xăm buốt thịt xa thấu lạnh con tim
Làm tê tái đêm trường
Đơn lạnh.
*
Mùa xuân!
Dịu dàng, không góc cạnh
Rung nhẹ nhàng nhành lá, đài hoa
Gió chở sắc màu trải nhè nhẹ
Vời xa
Giữ hương nhuỵ cho mùa quả ngọt.
*
Bỗng ồn ào
Gió đưa ta vào hạ
Cuộn sóng triều, xô vách núi mưa sa
Giận giữ chi nổi bão táp phong ba
Mây nặng ám
Đổ tường, quét lũ.
*
Mênh mang bốn mùa
Không bao giờ ngủ
Thu nhỏ mình dìu dặt vào thu
Tím những chiều
Gió cất tiếng ru
Để ta nhớ với nỗi buồn vô cớ.
*

07.07.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-07 09:57:53NGYEU>

NHƯ GIÓ MÂY CHIỀU HẠ

Vẫn biết ngoài kia mây nhởn nhơ
Chiều nghiêng trong nắng trắng đợi chờ
Để mong chút gió về dan díu
Thả sức làm mưa. Gió hững hờ.
*
Giữa cao xanh khao khát vô bờ
Nắng đổ lửa cháy lòng nỗi nhớ
Hạ chậm trôi mây chiều bối rối
Gió đi hoang mây cứ thẫn thờ.
*
Cuối đường xưa tiếng ai nức nở
Giận lòng người như gió thờ ơ
Buồn như mây mong gió gieo mưa
Nỡ để hạ đốt chiều nham nhở.
*

07.07.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0

ĐÀN ÔNG

Biết là khổ và mất tự do
Nhưng có lẽ ý muôn đời tạo hoá
Đàn ông dẫu có danh có giá
Vẫn phải đeo gông cùm dù có giá có danh.
*
Không ai muốn bị nhốt chung với hùm
Cho dù con hùm hiền lành nhất
Để khỏi tự mình đánh mất
Đành kiếm cái cùm nho nhỏ xinh xinh.
*
Khi tự gông mình là chấp nhận hy sinh
Có chăng chỉ giấu đi chút đỉnh
Yêu đến mấy cũng răn mình hãy tỉnh
Khờ dại, cuồng ngông là huỷ hoại những cuộc tình.
*
Đàn ông! đôi khi nhục - vinh cũng tự cùm mang đến
Phúc - hoạ cũng là tự hổ sinh ra
Thôi kiếp này xin nâng trứng, hứng hoa
Sang kiếp khác ta lại nâng hoa, hứng trứng.
*
08.07.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-08 06:06:05NGYEU>

GỬI EM Ở CHỐN XA VỜI

Yêu em!
Nhưng không thể nói
Sợ em buồn
Lại nhức nhối trong tôi.
*
Đành thả lời vào gió mây trôi
Thầm hy vọng
Nơi xa em nghe được.
Bao nhiêu nắng, bấy nhiêu mưa
Là những điều tôi ước
Cho khoảng trời thu hẹp lại
Bên em.
*
Chẳng thể làm gì
Chỉ biết gọi tên
Thả câu chữ đi hoang vụng trộm
Người xa ơi!
Thời gian không chờ đợi
Biết phải làm gì
Ta đã yêu em.
*

08.07.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0

DĨ VÃNG ĐANG TỒN TẠI

Đâu đó trong rừng già AmaZon
Dĩ vãng đang tồn tại
Miền nguyên sơ đâu hay
Con người thời nay đang huỷ hoại.
*
Người - Vượn chỉ đùa
Không mấy khi tranh cãi
Nào có ai truyền cách ném đá giấu tay
Nên dĩ vãng bây giờ vốn rất thẳng ngay.
*
Không tham vọng nhiều, kim ngân chẳng hay
Danh vọng là chi? nên đời không tội lỗi
Biết lừa gạt ai? không bon chen sống vội
Không ăn thịt cộng đồng, cũng chẳng xáo xào nhau.
*
Dĩ vãng thấy người đời mắng chửi nhau
Ngỡ điệu hát hò hoang dã
Người đương thời đánh nhau, Vượn - Người lạ quá
Hiện tại bây giờ khổ hơn dĩ vãng xa xưa?
*
Tiến hoá!...
Loài người sống cảnh đong đưa
Nhưng chắc gì đã tồn tại
Bởi nắng, mưa.
*
08.07.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-09 04:13:31NGYEU>

ĐỐT NHỚ TÌM QUÊN

Chất ngày dài không thắp sáng được đêm
Đốt nỗi nhớ tìm quên chỉ thấy niềm vô vọng
Rượu chẳng mềm môi lòng thì rát bỏng
Buồn cứ trôi về trắng cả đêm xuân.
*
Gió khua ngoài thềm cứ ngỡ bước chân
Không phải là em, tiếng lá về nguồn cội
Gieo thêm nỗi buồn khoan vào đêm tối
Thời gian lặng chìm, trời đất nổi trôi.
*
Rượu cạn bình chẳng còn để ly bôi
Men loãng phủ kín phòng hoang lạnh
Lũ côn trùng hoảng tìm nơi ẩn tránh
Còn riêng mình ngồi đếm nhịp thời gian.
*
Ngày cháy hết đã lâu, đêm cứ mênh mang
Nỗi nhớ chồng cao, tìm quên đâu chẳng thấy
Tự nhủ lòng đành chờ sang tháng bảy
Mưa ngâu về liệu người có về theo.
*

09.07.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-10 03:21:45NGYEU>

VẾT THƯƠNG ĐANG CÒN NHỨC NHỐI

Chiến tranh đã qua
Bom đạn còn găm trên mình chiến sỹ
Lửa lapan vẫn còn âm ỉ
Chất độc dam cam ăn mòn xương tuỷ bao đời.
*
Chưa thật bình yên trong câu hát ru hời
Bởi mẹ già đơn côi, thế hệ cháu con nhiều dị hình dị dạng
Giấc ngủ mãi chập chờn bởi những cơn mê hoảng loạn
Hoà bình rồi chưa xoa dịu được thương đau.
*
Nhà liêu xiêu, bữa thiếu những ngọn rau
Trẻ đến lớp rách quần, chân đất
Dăm chữ ê a đời còn tất bật
Học chẳng làm gì, ai cày cấy, ai nuôi?
*
Chiến tranh đã qua, để quá khứ buông trôi;
Quên đồng đội với cha anh liệu có là tội lỗi?
Khi vết thương vẫn đang còn nhức nhối
Người có yên ngồi mơ mộng chốn cao sang?
*
09.07.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 8 9 10 11 12 » »»