Trích đoạn: KimGiang
Đã lâu lắm, hôm nay Thuấn mới có dịp, xin họa với Nghiêu nè:
BIẾT LÀ
Biết là anh viết cho em
Dòng tin nhắn nhỏ
Bao đêm
Chòng chành
Nhìn trời
Trăng vẫn còn xanh
Có cơn Mưa lạ
Lòng thành bể dâu
Bỗng dưng
Vần vũ
Đớn đau
Tưởng ai rút ván cắt cầu
Đổi thay
Ta còn
Người ấy vẫn đây
Mà như đã lạc mỗi ngày
Mỗi xa
Sông đời có lúc
Thăng hoa
Nhìn con Cá lặn
Chim sa
Xót lòng
Không ai
Tìm lá Diêu Bông
Làm sao em dám
Cất công đợi chờ
Gối gai
Nhiều lúc chỉ mơ
Đêm Thanh
Gió lặng
Vần thơ nối vần
Kim Giang
CẢM ƠN KIM GIANG VỀ BÀI THƠ HAY, Ý ĐẸP.

THƠ CHO NGƯỜI RA ĐI
Thôi đành!..
Níu giữ làm chi
Không vui nữa
Để người đi an lòng.
Cửa sông con nước lớn ròng
Vườn xuân ai hẹn
Cây bòng đơm hoa.
*
Ngoài trời gió nổi mưa sa
Tiễn người
Lòng những xót xa nỗi niềm.
Bởi không trọn nghĩa kim tiền
Sao đành giữ gái thuyền quyên giữa dòng.
Bến đời
Khi đục khi trong
Cầm lòng
Chẳng dám ước mong ngày về.
*
Cũng may
Chưa một ước thề
Ghét - yêu
Người cứ đi về
Tại tâm.
Không kim bằng
Chẳng tình thâm
Ta đâu đến nỗi hồ cầm đứt giây.
*
01.06.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU




















