
CON CÓC TRONG THƠ TÔI
Tôi thả ra những con Cóc
Đã nhào nặn chẳng có gì khó nhọc
Con gai góc sù sì
Cũng có con nhu mì
Đủ cả nhỏ - to - dài - ngắn.
*
Người ngoảnh đi
Có người đứng ngó
Chẳng biết Cóc ta có làm khó
Để cho ai nhăn nhó bên đường?
Sợ Cóc gần người lại mất hương?
*
Vẫn biết có kẻ coi thường
Nhưng sợ Cóc lên làm Cậu
Có thể xấu hình hài
Song tâm không bao giờ xấu
Nếu không yêu, cũng chớ ghét Cóc nhiều.
*
Cóc chỉ gọi mưa
Làm vui, mát những chiều
Không vấy bẩn làm liều như người ta nghĩ
Trọng đạo, tôn sư, nghĩa tình tri kỷ
Mặc ai muốn nghĩ gì Cóc vẫn nhảy vào - thơ.
*
09.07.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU






























