EM ĐI THẬT RỒI
Thế là em đi thật rồi
Chỉ còn thơ với tôi ngồi bơ vơ
Ném cho tôi cái hững hờ
Chặn đường tôi tự bây giờ sông ngăn.
Tại tôi mộng ước cung Trăng
Cao xa người bảo: nhố nhăng sự đời
Người đi không nói một lời
Chiều buồn nặng trĩư đất trời nổi mưa.
Trở về tôi cũ hôm xưa
Câu thơ tình nhuốm nắng mưa bụi trần.
Người đi vui bước hồng quần
Mang theo cả một thời xuân huy hoàng.
Còn tôi với nỗi bẽ bàng
Ngậm ngùi nuốt dấu hai hàng lệ khô.
Bây giờ kẻ Hán người Ngô
Ngân Hà ai tháo Cầu Ô hỡi người.
Đổi tình yêu chuốc tiếng cười
Câu thơ đứt đoạn tiến người ra đi.
Sầu đông trĩư năng như chì
Bàng hoàng vỡ mộng, em đi thật rồi.
25.07.06
ĐÒAN VĂN NGHIÊU
Thế là em đi thật rồi
Chỉ còn thơ với tôi ngồi bơ vơ
Ném cho tôi cái hững hờ
Chặn đường tôi tự bây giờ sông ngăn.
Tại tôi mộng ước cung Trăng
Cao xa người bảo: nhố nhăng sự đời
Người đi không nói một lời
Chiều buồn nặng trĩư đất trời nổi mưa.
Trở về tôi cũ hôm xưa
Câu thơ tình nhuốm nắng mưa bụi trần.
Người đi vui bước hồng quần
Mang theo cả một thời xuân huy hoàng.
Còn tôi với nỗi bẽ bàng
Ngậm ngùi nuốt dấu hai hàng lệ khô.
Bây giờ kẻ Hán người Ngô
Ngân Hà ai tháo Cầu Ô hỡi người.
Đổi tình yêu chuốc tiếng cười
Câu thơ đứt đoạn tiến người ra đi.
Sầu đông trĩư năng như chì
Bàng hoàng vỡ mộng, em đi thật rồi.
25.07.06
ĐÒAN VĂN NGHIÊU




![[&o]](/images/smiley/s14.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
