VƯỜN XƯA
Tôi khát một bóng râm
Thèm màu xanh của lá
Chỉ có nắng
Mưa
Tềnh toàng bốn ngả
Quạnh hưu
Không thấy bóng cha già.
*
Cỏ dại phất phơ
Đâu cây trái la đà
Cây giận đất - đất hờn cây
Phơi bầy sỏi đá
Thiếu vắng tay cha
Ngập tràn băng giá
Góc quê xiêu vẹo mái nhà.
*
Tôi ngẩn ngơ
Bố đã đi xa
Mảnh vườn xưa đỏ chiều
Không lá
Đất ráo mồ hôi giờ trơ sỏi đá
Nhói con tim
Khi mẹ cũng tuổi già.
*
Tôi khát ngày xưa
Mơ hoa đỗ hoa cà
Đước nép sườn cha
Sà vào lòng mẹ
Đứng dưới bóng râm
Tắm màu xanh thơ trẻ
Không giá mùa đông, chẳng rát bỏng khi hè.
*
Thương! Nhớ! Vườn xưa giờ chỉ nắng vàng hoe.
*
06.08.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
CHIỀU HÈ XƯA
Chiều hè - nắng man mác miền quê
Rặng tre xanh
xạc xào như nhịp thở
Lòng trĩu nặng...tôi nhớ về một thuở
Ở nơi đây từng đón Mẹ -chợ về
Dáng Mẹ liêu xiêu tất tả chợ quê
Chỉ chiếc kẹo mà hằn bao nỗi nhớ
Đất miền quê tôi một thời hoa nở
Từng dệt vui buồn bên chiếc chõng tre
Mẹ bỏm bẻm nhai trầu
Cha bâng bát nước chè
Sóng sánh màu xanh của lúa
Nhiều năm qua đi...
...Ngày xưa ấy giờ không còn nữa
Mảnh vườn quê giờ chỉ hoang hiu
Mơ được dệt vui dưới bóng nắng chiều
Được ngồi gọn trong lòng Mẹ
Tận hưởng cái bình yên của thời con trẻ
Cha thì cười khi mắng yêu khe khẽ
Cha bố anh... lớn bằng cổ bằng đầu
Ôi ngày xưa... cái ngày xưa ấy...nay đâu
Vườn xưa đấy mà Người đâu còn nữa
Cây lá vối...bóng ngả vào khung cửa
Cứ âm thầm ôm chứng tích một ngày xưa
Đỗ công Hòa
Chào anh- tôi đã đọc nhiều trang thơ của anh tôi rất khâm phục
thơ anh nhân thấy có bài "Vuờn xưa" tôi cảm quá nên cũng muốn tặng anh bài "chiều hè xưa" nếu chưa được hay thì xin anh bỏ qua cho nhé
chúc anh luôn vui và có nhiều sáng tác hay về những đấng sinh thành
Tôi khát một bóng râm
Thèm màu xanh của lá
Chỉ có nắng
Mưa
Tềnh toàng bốn ngả
Quạnh hưu
Không thấy bóng cha già.
*
Cỏ dại phất phơ
Đâu cây trái la đà
Cây giận đất - đất hờn cây
Phơi bầy sỏi đá
Thiếu vắng tay cha
Ngập tràn băng giá
Góc quê xiêu vẹo mái nhà.
*
Tôi ngẩn ngơ
Bố đã đi xa
Mảnh vườn xưa đỏ chiều
Không lá
Đất ráo mồ hôi giờ trơ sỏi đá
Nhói con tim
Khi mẹ cũng tuổi già.
*
Tôi khát ngày xưa
Mơ hoa đỗ hoa cà
Đước nép sườn cha
Sà vào lòng mẹ
Đứng dưới bóng râm
Tắm màu xanh thơ trẻ
Không giá mùa đông, chẳng rát bỏng khi hè.
*
Thương! Nhớ! Vườn xưa giờ chỉ nắng vàng hoe.
*
06.08.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
CHIỀU HÈ XƯA
Chiều hè - nắng man mác miền quê
Rặng tre xanh
xạc xào như nhịp thở
Lòng trĩu nặng...tôi nhớ về một thuở
Ở nơi đây từng đón Mẹ -chợ về
Dáng Mẹ liêu xiêu tất tả chợ quê
Chỉ chiếc kẹo mà hằn bao nỗi nhớ
Đất miền quê tôi một thời hoa nở
Từng dệt vui buồn bên chiếc chõng tre
Mẹ bỏm bẻm nhai trầu
Cha bâng bát nước chè
Sóng sánh màu xanh của lúa
Nhiều năm qua đi...
...Ngày xưa ấy giờ không còn nữa
Mảnh vườn quê giờ chỉ hoang hiu
Mơ được dệt vui dưới bóng nắng chiều
Được ngồi gọn trong lòng Mẹ
Tận hưởng cái bình yên của thời con trẻ
Cha thì cười khi mắng yêu khe khẽ
Cha bố anh... lớn bằng cổ bằng đầu
Ôi ngày xưa... cái ngày xưa ấy...nay đâu
Vườn xưa đấy mà Người đâu còn nữa
Cây lá vối...bóng ngả vào khung cửa
Cứ âm thầm ôm chứng tích một ngày xưa
Đỗ công Hòa
Chào anh- tôi đã đọc nhiều trang thơ của anh tôi rất khâm phục
thơ anh nhân thấy có bài "Vuờn xưa" tôi cảm quá nên cũng muốn tặng anh bài "chiều hè xưa" nếu chưa được hay thì xin anh bỏ qua cho nhé
chúc anh luôn vui và có nhiều sáng tác hay về những đấng sinh thành


ĐÀNH ĐỢI MỘNG TRAO EM






















