📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TÌM EM TRAO NHỮNG VẦN THƠ

1.445 trả lời, 127.746 lượt xem — Trang 25 / 49
VƯỜN XƯA

Tôi khát một bóng râm
Thèm màu xanh của lá
Chỉ có nắng
Mưa
Tềnh toàng bốn ngả
Quạnh hưu
Không thấy bóng cha già.
*
Cỏ dại phất phơ
Đâu cây trái la đà
Cây giận đất - đất hờn cây
Phơi bầy sỏi đá
Thiếu vắng tay cha
Ngập tràn băng giá
Góc quê xiêu vẹo mái nhà.
*
Tôi ngẩn ngơ
Bố đã đi xa
Mảnh vườn xưa đỏ chiều
Không lá
Đất ráo mồ hôi giờ trơ sỏi đá
Nhói con tim
Khi mẹ cũng tuổi già.
*
Tôi khát ngày xưa
Mơ hoa đỗ hoa cà
Đước nép sườn cha
Sà vào lòng mẹ
Đứng dưới bóng râm
Tắm màu xanh thơ trẻ
Không giá mùa đông, chẳng rát bỏng khi hè.
*
Thương! Nhớ! Vườn xưa giờ chỉ nắng vàng hoe.
*
06.08.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

 
     CHIỀU HÈ XƯA
 
 
Chiều hè - nắng man mác miền quê
Rặng tre xanh
           xạc xào như nhịp thở
Lòng trĩu nặng...tôi nhớ về một thuở
Ở nơi đây từng đón Mẹ -chợ về
Dáng Mẹ liêu xiêu tất tả chợ quê
Chỉ chiếc kẹo mà hằn bao nỗi nhớ
Đất miền quê tôi một thời hoa nở
Từng dệt vui buồn bên chiếc chõng tre
Mẹ bỏm bẻm nhai trầu
                Cha bâng bát nước chè
Sóng sánh màu xanh của lúa
Nhiều năm qua đi...
             ...Ngày xưa ấy giờ không còn nữa
Mảnh vườn quê giờ chỉ hoang hiu
Mơ được dệt vui dưới bóng nắng chiều
Được ngồi gọn trong lòng Mẹ
Tận hưởng cái bình yên của thời con trẻ
Cha thì cười khi mắng yêu khe khẽ
Cha bố anh... lớn bằng cổ bằng đầu
Ôi ngày xưa... cái ngày xưa ấy...nay đâu
Vườn xưa đấy mà Người đâu còn nữa
Cây lá vối...bóng ngả vào khung cửa
Cứ âm thầm ôm chứng tích một ngày xưa
 
     Đỗ công Hòa
 
Chào anh-  tôi đã đọc nhiều trang thơ của anh  tôi rất khâm phục
thơ anh nhân thấy có bài  "Vuờn xưa" tôi cảm quá nên cũng muốn tặng anh bài "chiều hè xưa" nếu chưa được hay thì xin anh bỏ qua cho nhé
chúc anh luôn vui và có nhiều sáng tác hay về những đấng sinh thành
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Đỗ công Hòa

Chào anh- tôi đã đọc nhiều trang thơ của anh tôi rất khâm phục
thơ anh nhân thấy có bài "Vuờn xưa" tôi cảm quá nên cũng muốn tặng anh bài "chiều hè xưa" nếu chưa được hay thì xin anh bỏ qua cho nhé
chúc anh luôn vui và có nhiều sáng tác hay về những đấng sinh thành


Mến chào anh ĐÕ CÔNG HOÀ.
Rất vui được đón tiếp anh, càng vui hơn khi được anh lưu đề tặng bài thơ về sâu nặng tình nghĩa với Mẹ và quê hương.
Chúc anh vui và mong được thường xuyên đón tiếp anh.
Đoàn Văn Nghiêu


THÊM MÙA THU NHỚ

Đá thâm sơn cựa mình
Tỉnh giấc
Phả hơi vào sắc lạnh
Heo may
Nhắc hồn thơ đừng lỡ ngủ say
Để thu đến vòng tay xiết chặt.
*
Dẫu mai đây đông ngàn cách mặt
Chẳng xa lòng
Chín nỗi chờ mong
Hạ qua rồi
Xin thu cứ thong dong
Khoảng xa cách trong ngần thử thách.
*
Cành tiễn lá
Chạnh lòng, se lạnh
Heo may về khắc thêm một mùa thu
Xốn xang đất trời diều sáo vi vu
Trời đất như ru
Tím hồn thơ không ngủ.
*
12.08.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU  

[/align]

Đăng nhập để trả lời
0

ĐÊM THU

Đêm!
E ấp nụ hoa
Chờ giọt sương đầu mùa đánh thức.
Mong ra khỏi mộng mơ
Sống thực
Ngoài kia thu ngả xuống thềm.
*
Heo may rủ lá đi
Vương vấn cánh hoa mềm
Đêm phong nhuỵ
Đợi chờ
Hay nhớ người
Ôm mộng.
*
Chỉ có hương như hồn thơ
Bay bổng
Tìm đến thu
Trao gửi tình nồng
Thấu trong đêm
Tôi thấy má em hồng.
*
13.08.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÀNH ĐỢI MỘNG TRAO EM

Định mượn cánh diều mang thơ đến trao em
Chợt nhớ trời cao
Dây ngắn.
Qua ngàn trùng
Biết đó mưa hay nắng
Làn mây nào che mát đường thơ.
*
Lỡ hẹn rồi
Nửa trời nhớ, ngẩn ngơ
Diều lộng gió mộng mơ
Đất chênh chao mang nợ
Nửa luống tiếc, phần còn e sợ
Gió xoay chiều đưa xa lạc hồn thơ.
*
Nếu mây giận hờn
Mưa, gió đong đưa
Diều tủi phận
Câu thơ nào tới chủ
Đành gói lại, chôn vào giấc ngủ
Đợi đêm về, theo mộng đến trao em.
*
14.08.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Đăng nhập để trả lời
0

MÙA TRĂNG LỠ

Qua Sài Gòn sang Biên Hoà thăm em
Sông ôm phố gồng mình cản bước
Cầu Đồng Nai kẻ xuôi người ngược
Hỏi thăm, biết có lũ thượng nguồn.
*
Sóng nước mênh mang, trăng lỡ chẳng đúng tuần
Xa phía Trị An nhạt nhoà mưa gió
Thạnh Phú, Tân Bình những ngọn đèn mờ tỏ
Trảng Bom, Long Bình cũng gió lớn, mưa to.
*
Tân Hiệp, Tam Hoà em ở đâu? tôi lo!
Bình Đa, An Bình, hay Hiệp Hoà, Thống Nhất
Ai chỉ giúp cung đường nào ngắn nhất
Tôi kịp về che mưa gió cho em.
*
Phố bồng bềnh, mưa! thương nhớ cũng dềnh lên
Tiếc chẳng đến cùng em trước mùa nước nổi
Biên Hoà ơi! tự trách mình có lỗi
Để em chờ, mùa trăng lỡ đơn côi.
*
15.08.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-20 14:02:51Huyền Băng>

GIỌT THỜI GIAN KHÔNG ĐỀU

Chầm chậm rơi
Đặc quánh một trời
Mong
Nhớ.
Giọt thời gian
Nghẹn trong nhịp thở
Khoảng đợi chờ
Đốt cháy cả hồn thơ.
*
Ngày dài hơn
Đêm trắng
Cứ thờ ơ
Lá chẳng thiết xanh
Không lành giấc mộng
Phương xa ấy thời gian còn sống động?
Buồn
Nơi này kim giờ chẳng chịu quay.
*
Liệu thời gian có như cánh chim bay
Vừa nhá nhem ngày
Đã chớm đêm
Mờ tỏ
Vui chẳng tày gang
Thoảng như làn gió
Đếm từng giọt không đều
Dài - đợi, vắn - lúc bên nhau.
*
Ôi! Thời gian vô tình
Giọt chậm
Giọt mau.
Chưa hàn hết nỗi buồn
Mưa nắng
Nhói niềm đau.
Dằng dặc đợi chờ
Vui sao nỡ qua mau.
*
17.08.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 

[/align] [/align]r[/align]
Đăng nhập để trả lời
0

CHIỀU MƯA NGÂU

Chẳng đợi giao mùa
Trời đang nắng, mưa rơi
Thử thách
Giận hờn
Như vui buồn bất chợt
Thì cứ mưa đi may nỗi buồn có bớt
Nửa đốt lòng, bên giá lạnh
Thương ai.
*
Biết chẳng níu nổi mây tĩnh lặng đến mai
Ngâu về sớm
Nhớ - thương
Miền mưa - nắng
Một khoảng trời
Đó nam
Đây bắc
Trong niềm vui thoáng chút nghi ngờ.
*
Chẳng thể đợi mùa
Cứ sóng sánh hồn thơ
Bởi giận để thương
Ngâu
Hờn vì nhớ
Rắc mấy hạn mưa
Cho nắng thêm rực rõ
Khoé mắt lệ vương, môi không thể hững hờ.
*
18.08.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 

[/align] [/align]
Đăng nhập để trả lời
0

MƠ VỀ KHAI QUẬT HÌNH QUÊ

Quê đây ư?
Sao lạc giữa đường ngang lối tắt
Chẳng thấy hương bùn
Không một cọng rơm vương.
*
Đâu bến nước dòng sông từng in bóng người thương
Nhịp cầu nhỏ nối Đông - Đoài hai xóm
Chợ sớm mẹ qua, hội làng người đón
Đêm trăng về chao nghiêng một vùng quê.
*
Đâu cánh đồng trải rộng chân đê
Những vụ cấy mải mê, bộn bề mùa gặt
Xưa cuốc cầy rỗi việc đồng, đánh giặc
Nay nắng dãi mưa dầm, củi mục chẳng sánh ga.
*
Dòng sông quê chết rồi, chôn theo cả lời ca
Chiều đỏ ối, nhạt nhoà bao kỷ niệm
Đêm trăng lạnh tủi hờn không tìm đến
Xanh đỏ ánh đèn màu, trăng thẹn với muôn sao.
*
Quê không còn nắng gió xôn xao
Đâu khóm trúc, rặng xoan, bờ rào lối cũ
Nhớ! khai quật hình quê trong cơn mê không đủ
Như khát nguồn sữa mẹ với lời ru.
*
19.08.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

[/align] [/align]
Đăng nhập để trả lời
0

NƠI SÂU NẶNG NGHĨA TÌNH

Mảnh đất nghèo nơi ngã ba sông
Câu hát xẩm lênh đênh mùa nước nổi
Đồng bãi thiếu hương na vị ổi
Cảnh cơ hàn chỉ mơ bắp, mộng khoai.
*
Làng Rỗ* xưa nghèo khó chẳng chê ai
Ngày ngắn, đêm dài, đói len vào giấc ngủ
Thương cháu, Ngoại ru bằng lời ca cũ
Bên thêm mưa nắng mẹ che.
*
Chiều chợ qua đò ngóng mắt đỏ hoe
Tuổi thơ trẻ lớn lên cùng kỷ niệm
Nay như lúa xanh đồng xao xuyến
Làng Rỗ giờ cùng Tiên Tiến* vào xuân.
*
Về với quê bùn đất chẳng lấm chân
Nâng bát cơm trắng ngần, nặng lòng ân nghĩa
Càng thương ngoai tuổi già một thời dâu bể
Để bây giờ con có một quê hương.
*
Làng Rỗ ơi! trăm mến ngàn thương
Tiên Tiến đó dẫu bốn mùa mưa gió
Nhưng trong con một vầng trăng mãi tỏ
Là tình quê thấm trong máu xương mình.
*
Quê ngoại là đây - nơi sâu nặng nghĩa tình.
*
20.08.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

* Làng Rỗ thuộc xã Tiên Tiến, huyện Tiên Lãng, Hải Phòng 
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0

NGƯỜI MANG TRĂNG VỀ

Ngang dọc bầu trời chỉ le lói ánh sao
Mây quần tụ, rớt vào khoé mắt
Đông ngấp nghé
Xám vùng trời bắc
Heo may về
Se lạnh hồn thơ.
*
Một nỗi buồn
Xơ cứng cả mộng mơ
Cây không lá
Mùa cũng thành dang dở
Một mình ta xuân chẳng còn rực rỡ
Thì người ơi! Sao nỡ để đợi chờ.
*
Nụ cười đọng trên môi
Niềm vui đến bất ngờ
Hồn thơ đẹp, cho ta thêm nhịp thở
Cả đất trời cũng bừng lên rực rỡ
Người đã mang trăng về
Thắp sáng cả hồn thơ.
*
Ôi! Hạnh phúc đến ngỡ ngàng, đẹp hơn cả ước mơ.
*
21.08.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-12 02:19:09Huyền Băng>

ƠN MẸ, ƠN QUÊ

Mến tặng bạn Lê Mạnh Cường
Thôn Đông Hà, Đông Hưng Thái Bình

Cơn mưa nửa ngày ập xuống bến sông
Lúa chín đỏ đồng, đay phơi đầy ngõ
Câu hát ru con mẹ đành bỏ ngỏ
Chạy mưa, tất bật ngày mùa.
*
Đông Hà* hôm nay biết phiên chợ có đông
Tằn tiện rau dưa, lót lòng qua bữa
Mẹ chỉ thương con tuổi thơ khát sữa
Giấc mơ có tròn khi khuyết cả lời ru.
*
Lo vụ lúa, mùa đay quên hạ đã sang thu
Mặc ai vui hội làng, mẹ ắm con ru ngủ
Tiếng trống chèo cứ gọi về tích cũ
Mai mưa bão có về? mẹ lo cả năm canh.
*
Tóc mẹ bạc màu cho đay, lúa mãi xanh
Và con được ngọt lành bầu sữa
Quê thoát cảnh đói nghèo không còn đứt bữa
Câu hát ru tròn đầy, mặc trời nắng hay mưa.
*
Con lớn lên trong chiếc võng đay xưa
Thương mẹ, quê nghèo những tháng năm gian khó
Nay Đông Hưng, Thái Bình như cánh diều lộng gió
Con khôn lớn trưởng thành, xin được về tạ ơn mẹ, ơn quê.
*
21.08.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

* Đông Hà, Đông Hưng, Thái Bình
 
r
Đăng nhập để trả lời
0

VUI TỰ CÂU THƠ

Câu thơ nào đưa em về với tôi
Tinh tú đổi ngôi giữa gió mây trôi nổi
Ngày mặt trời ghen, chiều rơi xuống vội
Đêm trăng hờn bỏ lại hừng đông.
*
Đường đến Đào Nguyên bình lặng núi sông
Biển bắc trời nam chẳng lo bão nổi
Chỉ manh mún thời gian cận kề sớm tối
Nay nhuộm lại sắc màu một thuở đã phai phôi.
*
Ơn câu thơ đưa em về với tôi
Để nhận biết thời gian có hương có vị
Miền khao khát ta xây thành đắp luỹ
Nghĩa Càn Khôn từ đây được thắm nghì.
*
Con nước đầy vơi, trăng khuyết có kỳ
Em giữ hồn thơ không tính ngày kể tháng
Gió táp mưa sa nguyệt không tàn, mãi sáng
Trải đất trời một niềm vui mênh mang.
*
23.08.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

[/align] [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-12 02:31:17Huyền Băng>

CHÔN ĐI MỘT THUỞ MƠ HỒ
                  Viết cho người có chuyện tình dang dở

Mượn câu thơ đào mồ
Chôn sâu ánh sao băng
Che đậy nỗi buồn
Lấp niềm vui dang dở
Xoá dấu vết bọt xà phòng oà vỡ
Trả lại ngày nào những nguyên thuỷ hoang sơ.
*
Để em an lòng
Tôi khai tử mộng mơ
Thả bến lở câu thơ
Xuôi theo dòng nỗi nhớ
Tôi héo hắt, chắc là em rực rỡ
Đời hợp - tan không phải tự bây giờ.
*
Quy luật muôn năm
Sao tôi vẫn chẳng ngờ
Nắng lắm - phải mưa, có trưa - ắt tối
Khi đường đời rẽ muôn ngàn lối
Giờ tỉnh ra
Tình yểu mệnh mất rồi.
*
Thơ đắp mồ, hương lòng thắp chia phôi.
*
23.08.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
 
r
Đăng nhập để trả lời
0

CHO CON VỀ BÊN MẸ

Mưa bóng mây
Báo ngày con nước
Tháng bảy
Mùa Vu lan.
*
Vời vợi quê xa
Mẹ có được bình an
Đã tắt gió nồm nam
Heo may về se lạnh.
*
Mẹ vẫn ngóng con
Bóng xiêu ngõ gạch
Chênh chao
Nhịp bước tuổi già.
*
Đồng Châu ơi!
Đừng nổi bão chiều tà
Xin vì mẹ
Bớt sóng to gió cả.
*
Gửi Hà Nội cùng em một lời từ tạ
Để mau về với mẹ ta thôi
Mùa Vu lan nay đã đến rồi
Cho con được thêm lần về bên mẹ.
*
24.08.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0

TA ĐÀNH
 
Ơi trăng sao đừng chắp cánh ước mơ
Cây cỏ cứ chờ sương trong nỗi nhớ
Ngột ngạt ngày, đêm dài nghẹt thở
Giữa dại dương Hải Âu có thiết bờ.
*
Gió chẳng vờn mây, liễu cũng thờ ơ
Biển lặng sóng không giận hờn vô cớ
Con nước không trôi bờ nào có lở
Bởi trót yêu nên dang dở vui buồn.
*
Giờ tìm đâu vô tư thuở cội nguồn
Giữa bề bộn sắc màu yêu thương cùng nỗi nhớ
Để hồn thơ chỉ dặt dìu trong nhịp thở
Kẻo cuồng phong làm gẫy cột rách cờ.
*
Tìm lại hồn nhiên, biết đến bao giờ
Khi nỗi nhớ cồn cào về gõ cửa
Tiếng gọi trái tim không thể dừng được nữa
Thôi ta đành tắm nắng gội mưa.
*
Vẫn biết nguyệt sẽ tàn, rồi trời cũng sao thưa.
*
24.08.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0

CHIỀU CẬN ĐÔNG

Chiều thu
Sóng sánh màu ngâu
Tìm thương để nhớ
Tôi câu nỗi buồn.
*
Vời xa
Chắc cạn lạch nguồn
Bến chờ hoang vắng
Nhớ tuần nước sâu.
*
Lá vương
Vàng vọt khoảng ngâu
Chân trời ngắt tím
Người đâu chưa về.
*
Chạnh lòng
Thấy nửa câu thề
Người đi giấu lại
Triền đê gió lùa.
*
Ngẩn ngơ
Đông đã cận mùa
Chiều tàn lá đổ
Không mua cũng buồn.
*
26.08.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Đăng nhập để trả lời
0

XIN THẾ NỤ HÔN

Câu thơ nào để buồn cho em
Nơi cao xa trăng vừa tròn đã khuyết
Những cơn bão cứ nổi lên từ biển
Phía non ngàn cũng xối xả mưa tuôn.
*
Câu thơ nào giúp em được vui hơn
Thu phẳng lặng yên bình không bão tố
Kỷ niệm đẹp không trở thành hoài cổ
Những ưu tư lắng xuống đáy hải hồ.
*
Sấp - ngửa câu thơ, buồn - vui cứ xô bồ
Anh xin thế nụ hôn về đúng chỗ
Cho em vui, chiều nghiêng ngả phố
Sóng ba đào xiêu đổ lòng nhau.
*
27.08.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 

[/align] [/align]
Đăng nhập để trả lời
0

BÓNG ĐÃ XẾ TÀ

Có còn gì cho em
Khi màu đông đã vít cành nhuốm lá
Gom góp mãi chút mong manh nắng hạ
Qua thu rồi
Nắng cũng trải dần ra.
*
Liệu có đủ vui
Hay chuốc xót xa
Lúc tuế nguyệt đã làm trơ hồn đá
Thuyền độc mộc dám mơ qua biển cả
Sóng đại dương đâu có thật thà.
*
Tôi nào phải núi - non
Em chớm trăng ngà
Câu thơ viết chẳng làm xanh màu lá
Xin đừng gửi nụ cười cuối hạ
Mai đông ngàn nhợt nhạt màu hoa.
*
Câu thơ nghèo
Không kết nổi tình ca
E cái đói hằn sâu mắt lá
Thì người hỡi! Xin đừng vội vã nói lời yêu
Bóng đã xế tà.
*
28.08.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-08 07:55:21Huyền Băng>

TRƯỚC BIỂN MÙA NGÂU

Từ thẳm sâu biển bao dung nhẫn nhịn
Gìm sóng ngầm cùng bão tố
Vào thu.
Dìu dặt muôn trùng
Nhè nhẹ hát ru
Để những mộng mơ tìm về giấc ngủ.
*
Những con sóng từ ngàn xưa cũ
Vẫn không già trong ký ức trẻ thơ
Nâng khát vọng thuyền đi
Dào dạt bến chờ
Nên con nước cứ vơi - đầy
Thương - nhớ.
*
Tháng bảy
Đồng Châu trăng trải đầy không vỡ
Heo may về mơn chớn hồn thơ
Chợt nhớ chỉ riêng mình
Chạnh lòng những ngẩn ngơ
Đứng trước biển mùa ngâu ngàn trong hơi hởi.
*
04.09.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 


[/align] [/align]r[/align]
Đăng nhập để trả lời
0

TÌNH NHẬT NGUYỆT

Ở phương ấy chân trời đã bao giờ chạm đất
Sao nơi này cứ vời vợi cao xanh.
*
Biết nắng trải có đều, mà heo may mong manh
Khoảng xa cách cũng đủ làm se lạnh.
*
Nhợt nhạt màu thu giữa bốn bề hưu quạnh
Cây lặng nhìn lá về chốn hư vô.
*
Giờ người ở nơi nào Tần, Sở hay Ngô
Liệu tới thềm xuân Châu có về Hợp Phố.
*
Xin đừng để nỗi buồn hoài cổ
Đem niềm vui rải chốn hải hồ.
*
Ví tựa Càn - Khôn tạo dựng cơ đồ
Nhưng nào thấy nơi chân trời chạm đất.
*
Người ơi! cách xa đừng để mất
Một tình yêu nối Nhật - Nguyệt khôn cùng.
*
05.09.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 

[/align] [/align]
Đăng nhập để trả lời
0

TRƠ HỒN ĐÁ LẠNH

Mo nào đủ che kín đá
Không làm cho hạ dịu hơn
Đông vẫn về giá lạnh từng cơn
Còn hờn giận, nên điều xin...Không thể
*
Đâu biết lòng người sâu hơn bể
Trót mơ tìm hồn đá sơn khê
Trăng nhởn nhơ, ta cứ đam mê
Quên ngày tháng đã chuyển mùa mấy bận.
*
Mang túi thơ độc hành lận đận
Mong gặp người ở tận miền xuân
Nước chảy, mây trôi giữa độ thu phân
Đông cản bước, mấy tuần lỡ hẹn.
*
Xin một lần...Điều không trọn vẹn
Duyên cớ gì ta lạc giữa đỏ - đen
Đá đeo mo, người lạ ta quen
Hồn đá lạnh trơ tận cùng năm tháng.
*
07.09.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-08 07:56:58Huyền Băng>

THĂNG LONG NỖI NIỀM

Hồ Gươm chìm giữa bốn bề sôi động
Phố cổ giờ nham nhở hư không
Hà Nội nghiêng đè lấp những cánh đồng
Chiều ngột ngạt sông Hồng phơi cát bụi.
*
Liễu Tây hồ rủ mình buồn tủi
Lò Sũ giờ sấu lỡ mùa hoa
Đào Nhật Tân bỏ xứ xót xa
Chen chúc Ngọc Hà ngổn ngang vôi cát.
*
Chói mắt đèn màu, khát cơn gió mát
Lộng óc đêm trường mà thiếu câu hát dân ca
Biết đã cao chưa, nhưng không thể nhìn xa
Chắn tầm mắt trâu bò về khắp ngả.
*
Hà Nội thành cổ xưa, phố vương rơm rạ
Bé muốn đến trường tìm lớp mãi không ra
Cô, bác bỏ cuốc cầy sống tạm với xa hoa
Thăng Long toạ độ nào? Khi vô tình cứ phô ra.
*
08.09.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 


[/align] [/align] [/align]r[/align]
Đăng nhập để trả lời
0

 NỐI NHỊP THỜI GIAN

Mượn câu thơ đánh bóng thời gian
Đợi thu về
Ánh sao vương khoé mắt.
Mong điều ước trong vòng cầm sắt
Khi mùa ngâu đã xô phía non đoài.
*
Chẳng chịu lặng im giữa ngày rộng tháng dài
Nối nhịp thời gian đón niềm vui trở lại
Biết sẽ đông! Nên giữ mùa hoa trái
Dành một mai
Ta hong lại sắc màu.
*
Ngóng bến thu
Đợi một con tàu
Ở đó có nụ hôn người còn cất giấu
Cùng khoé mắt có ngàn sao về đậu
Chặt vòng tay, không một chút u sầu.
*
Nối nhịp thời gian, thơ nhuốm đậm màu ngâu.
*
09.09.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 

[/align] [/align]
Đăng nhập để trả lời
0

CHÔNG CHÊNH VUI BUỒN

Chông chênh những vui buồn
Theo nhịp thời gian
Tóc cứ trắng
Thơ gan lì xanh mãi
Biết trách ai, người đi không ngoảnh lại
Kia nút thắt thời gian
Thời gian vẫn còn dài.
*
Tạo hoá chia đều
Không lấy bớt của ai
Sao đây đã mưa đông
Đó xuân hồng nắng mới
Đất vẫn rộng, trời cao xanh vời vợi
Thơ cứ buông lơi
Ta khó nói thành lời.
*
Nào có xa đâu
Cũng chỉ một gầm trời
Sao người nỡ bắt ta ngồi đợi
Để chông chênh vui buồn
Tóc trắng thêm sợi mới
Nghiêng một nửa đời
Nỗi nhớ đầy vơi.
*
Hãy mau về, thơ xanh đợi người ơi!
*
10.09.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-12 02:25:42Huyền Băng>

ĐÊM VẮT KIỆT ÁNH TRĂNG

Đêm!
Từng đêm vắt kiệt ánh trăng
Vá mong ước
Chỉ loá miền ảo vọng
Những nốt nhạc vỡ oà nơi ngọn sóng
Sót niềm vui biết dạt bến bờ nào.
*
Trăng tắt rồi
Ai thế những vì sao
Có thắp sáng khi rơi vào mắt bão
Con thuyền giấy mê hoặc người khờ khạo
Giờ gió mưa
Buồn tủi thấm vào.
*
Mới hôm qua hoan lạc ba đào
Nay dòng cạn
Niềm vui khê dĩ vãng
Đêm vắt kiệt ánh trăng
Giật mình trời sáng
Còn riêng ta gom không hết bẽ bàng.
*
11.09.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 


[/align] [/align]r[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-15 14:42:52Huyền Băng>

DẠI GÌ GỠ RỐI CÂU THƠ

Em bắt tôi đền
Phải gỡ rối câu thơ
Để giăng mắc nỗi buồn vô cớ
Vừa chạm bâng khuâng, va vào nhung nhớ
Vấp mộng mơ
Lại ngã xuống hững hờ.
*
Hy vọng mong manh
Khao khát, đợi chờ
Lạc giữa mông lung không đường ra lối mở
Yêu thương đấy
Rồi giận hờn nghẹt thở
Thoáng chút vỗ về như thể ngấm bùa mê.
*
Thơ qua hải hồ
Trải rừng thẳm sơn khê
Không màu sắc mà sao say đến thế
Cho người tự dấn thân vào dâu bể
Trói đời nhau
Cần chi những nguyện thề.
*
Giờ chẳng riêng em
Tôi cũng lạc lối về
Hai đứa cứ quẩn quanh trong thi tứ
Tôi nào dại gỡ hồn thơ quá khứ
Có chăng là giăng tiếp thực hư
Cho chúng mình chung một chốn riêng tư.
*
12.09.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU


r[/align]
Đăng nhập để trả lời
0

RỒI ĐÔNG CŨNG SẼ VỀ

Chân trời xa núi đã đổi màu
Dẫu nơi ấy không ồn ào mùa gió
Chút suy tư vương trên cây cỏ
Cuối dòng sông cũng khuất bóng con đò.
*
Chìm xuống đáy thu những ngày tháng hẹn hò
Biết sau núi đã giấu điều giá lạnh
Mưa với nắng chỉ còn là khoảng cách
Tựa buồn vui đeo đuổi mãi song hành.
*
Chưa đến trăm năm đã tỏ ngọn ngành
Những thật gỉa từng trút vào thác đổ
Chỉ suối sông trơ điều tủi hồ
Lộ dòng sâu, phơi ván gác chèo.
*
Nào phải qua trăm suối ngàn đèo
Thì đông đã rập rình bên núi
Chiếc áo choàng thu tím màu buồn tủi
Mà thời gian đã xám lạnh cuối trời.
*
Đông sẽ về! băng giá, tuyết rơi.
*
14.09.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 

[/align] [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-15 14:45:38Huyền Băng>

CHẮP VÁ NỖI BUỒN

Gượng tìm vui vá nỗi buồn
Chua chát lắm
Mong lấp điều cay đắng.
*
Gom những chiều tà
Không đủ chong đêm trắng
Ghen Cuội kia cứ o bế chị Hằng.
*
Khập khiễng thời gian
Kê mãi không bằng
Sương rỏ giọt, cánh hoa còn e ấp.
*
Giận vườn xuân
Bướm ong tấp lập
Biển già nua đành giấu sóng ngầm.
*
Tại câu thơ người giữ cứ tươi mầm
Để đêm trắng
Chạm vào nỗi nhớ.
*
Chắp vá mãi
Tự thẳm sâu oà vỡ
Gọi tên nhau trong khoảnh khắc đợi chờ.
*
15.09.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 


 [/align]r[/align]
Đăng nhập để trả lời
0

THẤU ĐẾN TẬN CÙNG

Hơn cả trong mơ
Em cùng tôi qua ngang dọc thiên đường
Lại đắm đuối ngược xuôi miền cổ tích.
*
Chỉ tiếc người xưa sắp lịch
Phân đoản đêm - ngày
Manh mún thời gian.
*
Thoát khỏi u mê
Vượt những trái ngang
Thắp sáng địa đàng không còn u tịch.
*
Khơi dậy sắc màu
Cả hai ta thỏa thích
Ngợp trong men nồng, chẳng ngại đã kề đông.
*
Chôn mọi ưu phiền, lấp kín khoảng không
Tới ngóc ngách cội nguồn
Thấu tận cùng sâu rộng.
*
16.09.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0

KHOÁC ÁO THU PHÂN
Người khoác lên tôi tấm áo choàng
Óng vàng màu nắng
Gió mơn man
Chiều không tĩnh lặng
Xốn xang hoài
Biết độ thu phân.
*
Ngẩn ngơ tìm một câu hát ru
Nơi làng mới
Chắc lạc vào hoài cổ
Biết mai mốt đời có còn nghèo khổ
Những nốt nhạc xô bồ
Khoả sắc lấp thuần phong.
*
Câu dân ca từng nuôi nhớ mong
Cho ta lớn
Giữa trời khát vọng
Để trưa hạ dặt dìu cánh võng
Hồn quê ơi!
Rời rợi trong lòng.
*
Hiu hắt heo may
Nắng rám trái bòng
Khoác áo choàng thu
Nghe lòng diệu vợi
Câu hát đã xa, biết người có đợi
Mai đông về, cái lạnh có chia đôi.
*
20.09.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Đăng nhập để trả lời
0