Ray rức
Duyên tiền định ông trời đà sắp sẳn
Ta mãi kiếm tìm ở tận nơi xa
Có lẽ nào quanh quẩn bên ta
Xin thanh thản nhận món quà tạo hoá
Vài vần thơ gửi đến người khách lạ
Tình xa rồi lưu luyến chỉ bằng không
Có nhiều khi vương vấn ngập cả lòng
Rồi xâu chuổi những ngỡ ngàng nuối tiếc...
Em và anh hai phương trời ly biệt
Xa nhau rồi nỗi nhớ quặn từng cơn
Người bây giờ càng xa cách em hơn...
Theo ngày tháng nỗi đau dần cô đọng
Muốn buông lơi một khối tình vô vọng
Nhìn mây chiều nhuộm tím một màu thương
Mắt xa xôi ngân ngấn giọt dỗi hờn
Lời từ giã ngập ngừng...buồn chất ngất
Vào dở dang em cỏi lòng hiu quạnh
Trái tim khờ ôm mãi khối tình si
Mặc thời gian giờ chẳng ước mơ gì
Trời ngập nắng sao tim thành khối lạnh....
---------Mây -----------
Thu đến chi cho lá vàng rơi rụng
Cành cây giờ trơ lại những khẳng khiu
Chiều thu buồn hoa cỏ cũng đìu hiu
Thu hẹn ước đưa mùa Đông trở lại...
Trái tim em giờ co mình nghi ngại
Cửa khép rồi trầm mặc ngắm thời gian
Con đường tình một nửa bước lang thang
Tường ký ức rong rêu tìm vây kín
Nước mắt em từ lâu rồi bướng bỉnh
Chẳng còn rơi khóc cho cuộc tình đầu
Em kiếm tìm không hiểu chảy về đâu
Là im lặng...là đợi chờ...vô vọng
Bờ vai nào em dựa vào để khóc?
Vòng tay nào cho một giấc ngủ ngoan?...
Gom lời yêu xin xếp lại gọn gàng
Tìm góc nhỏ khoảng trời riêng cất giữ...
---------Mây ---------
Thời gian trôi
Thời gian trôi dần...nỗi đau bất tử
Mùa Thu vàng ,vàng khoé mắt lo âu
Thuyền mãi xa...bến đợi...sóng bạc đầu
Con se cát vắt sức mình cạn kiệt
Thời gian trôi em bây giờ mới biết
Đã vô tình mang giấu mất quả tim
Giọt mưa Thu rơi rả rít bên thềm
Ai trả lại cho lòng em vơi lạnh
Anh đến bên dìu đời em chóng vánh
Vào cuộc tình... trong thoáng chốc rồi đi
Lời ủi an nào có nghĩa lý gì
Mùa Thu đến thêm một mùa xa vắng
Thời gian với em bây giờ đi rất chậm
Sáng... trưa... chiều...đêm đến lại....bình minh
Lá xa cành cây ngơ ngác lặng thinh
Thu đừng đến thu ơi ! buồn...buồn lắm
Mây
=============
Có những vần thơ tím
Chất chứa nỗi niềm riêng
Từng nét chữ nghiêng mềm
Lời ngọt ngào lưu luyến
Có giọt nắng dịu dàng
Rớt xuống đời chờ đợi
Nắng hôn nhẹ bờ môi
Mây giật mình lãng đãng
Có loài hoa màu trắng
Thanh khiết tựa mây trời
Là đoá tình dâng tặng
Chung thuỷ và tinh khôi
Người quay về chốn cũ
Mang hoài niệm xa xôi
Gió chiều mơn man thổi
Khúc nhạc buồn như ru
Có một vì sao sa
Em nguyện thầm câu ước
Xin một lần khóc được
Xua nỗi niềm đi qua
Kìa những giọt mưa rơi
Rớt xuống thềm bơ vơ
Mưa trôi dần nỗi nhớ
Vào cuối miền phai phôi
Xin một thuở dại khờ
Mang cuộc tình rong chơi
Xin một lần chờ đợi
Một lần một lần thôi
Kìa đâu đây khúc hát
Gợi nhớ quá...tình xa....
----Mây---
============
Em biết rồi đời chẳng có ngày mai
Vì hôm nay ta vô tình đánh mất
Tim ngu ngơ ngỡ lời yêu có thật
Ru tình em vào giấc mộng ảo huyền
Em lạc vào thế giới thần tiên
Rồi giơ tay hứng giọt hờn rơi vỡ
Trái tim non đã một lần khổ sở
Đang ẩn mình vào thế giới không ai
Có không người cho một thoáng đổi thay
Để nhìn ai môi mỉm cười duyên dáng
Để con tim không nhịp dồn hoảng loạn
Không ngại ngần đoá hồng thắm ai trao
Em hiểu rồi chỉ một phút xôn xao
Cành hoa dại hương dịu dàng thoang thoảng
Cho lữ khách ngập ngừng chân phiêu bạt
Rồi lạnh lùng tiếp bước quãng đường xa
Em hiểu rồi là một chút gió thoảng qua
Hương tình yêu lấp đời anh khoảng trống
Hồng trắng xanh tô sắc màu ấm lạnh
Chỉ thế thôi mà có phải không anh ?
---Mây ----
=========
Đời già trêu cợt kiếp hồng nhan
Rót chút đắng cay giọt mật tràn
Mang những đoạ đày vào nỗi đắm
Xoay tròn vận mệnh để hoang man
Duyên nợ đâu cần đến với ta
Gieo nhớ gieo nhung mộng vỡ oà
Hư ảnh lạc vào hồn dã dượi
Loay hoay tìm mãi lối nào ra
Một thoáng tình say lòng nhớ mãi
Ly rượu ân tình vị đã phai
Hương nào thoang thoảng len vào mộng
Dìu bước chông chênh bóng lạc loài
Trăng tìm giấc ngủ cỏi hoang sơ
Mây cũng bơ vơ gió hửng hờ
Ký ức lời ru miền tỉnh lặng
Nỗi niềm khép lại những vần thơ