📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Cho những ngày biết nhớ

481 trả lời, 53.353 lượt xem — Trang 6 / 17
Ngẩn ngơ

Em muốn là mưa bay
Tưới cho đời dịu mát
Nhưng trái tim bỏng rát
Khô hạn giọt mưa tình

Em đón buổi bình minh
Chào từng tia nắng ấm
Sao lòng em lạnh cóng
Nắng hờ hững dạo chơi

Em muốn mình buông lơi
Đừng mãi ôm kỷ niệm
Nhưng người nào hay biết
Hoài công hoài công rồi

Em giận dỗi cuộc đời
Em vỡ oà giọt đắng
Nhưng không gian vắng lặng
Dội vào chốn hư không

Em lẻn vào giấc mộng
Tìm lại dấu yêu xưa
Đâu rồi còn ai nữa
ngẩn ngơ và ngẩn ngơ ...


Mây
Đăng nhập để trả lời
0
Bắt đền

Tôi ước gì thời gian quay ngược lại
Thuở hồn nhiên không biết đến dỗi hờn
Đâu mất rồi giờ phải bắt đền ai ?
Khi thời gian lạnh lùng trôi trôi mãi

Tôi bắt đền trái tim tôi khờ dại
Trao chi người đã sẵn bóng hình ai
Rồi cô đơn thao thức suốt đêm dài
Đếm nỗi nhớ mắt quầng thâm mất ngủ

Tôi bắt đền những ngày thân ái cũ
Ai đã từng lời ngọt : "bé yêu ơi"
Hai phương trời lời vọng mãi đầy vơi
Cho đêm vắng rộn ràng từng nhịp thở

Người đã quên sao lòng tôi vẫn nhớ
Aỏ mộng thôi ! nhủ thế..lại thẩn thờ
Vắng ai rồi một bóng bước bơ vơ
Ôi ! dĩ vãng bên đời tôi lưới bủa

Bắt đền ai tôi cũng ko biết nữa
Chỉ biết buồn thầm lặng mãi mà thôi
Mắt dỏi tìm hình bóng kẻ xa xôi
Bao lần thế để bấy lần thất vọng ....

Mây
Đăng nhập để trả lời
0
Mặt trời lạnh

Em vẫn là mặt trời
Soi đời từng giọt nắng
Chỉ riêng lòng tròn vạnh
Bóng lạnh mặt trời đêm

Em nở nụ cười hiền
Hoà dòng đời tấp nập
Riêng lòng em chùn thấp
Le lói ánh dương chiều

Sao đời vẫn điều hiu
Phơi mình trong cô quạnh
Mặt trời em vẫn lạnh
Vàng vọt cả đêm trường

Em không muốn sợi buồn
Quyện rối mãi hồn thơ
Nhưng em biết sao giờ
Nửa đời em xa vắng

Em sưỏi đời bên nắng
Em tắm hồn trong mây
Em chờ mong từng ngày
Mặt trời em hết lạnh...

Chiếu ngàn tia lấp lánh
Hong ấm những vần thơ

Mây
Đăng nhập để trả lời
0

Chia xa



Buổi chiều nào anh quay lưng cất bước
Câu tạ từ như dừng lại bờ môi
Biết bao giờ ta mới được chung đôi
Khi mỗi kẻ một khung trời riêng lẻ

Từng lời anh len hồn em nhè nhẹ :
"Tim anh từ giờ đã đọng bóng thơ ngây
Làm sao quên mái tóc xoả buông dài
Anh không muốn cùng em lời dang dở

Nhưng em ơi ! mình đành câu tình lỡ
Em hoa tươi anh cổ thụ bên đường
Em nắng hồng, anh lạnh lẻo giọt sương
Em phía trước con đường đang rộng mở "...

Trái tim non như ngưng dần nhịp thở
Lời đón đưa mặn đắng cả lòng anh
Giờ làm sao em quên được cho đành
Lời an ủi trầm sâu lòng u uất

Em hiểu lắm tình yêu anh là thật
Lại ngu ngơ nên đành cảnh phân kỳ
Lặng lẻ buồn đưa tiển bóng người đi
Để như thấy đất trời chùn thấp lại

Có lẽ nào mình xa nhau mãi mãi ?
Từng câu như lốc xoáy cuộn lòng đau
Nứơc mắt chực chờ... xua trôi ngược về đâu ?...
Đành im lặng co mình trong nhung nhớ

Mây
Đăng nhập để trả lời
0


Lời yêu thương


Em là em
Cùng cuộc tình thứ nhất
Đến và đi trong thoáng chốc ngỡ ngàng
Người xa rồi ,lòng vẫn mãi hoang mang
Làm sao xoá bởi in sâu tiềm thức

Phố đông người
Em ngỡ như quạnh vắng
Không anh bên ,gió đùa mãi vai gầy
Anh đi rồi mưa dỗi khóc tình ai
Hay khóc tiển tình em vào xa vắng

Em nhẹ giọng
Dỗ cuộc tình trở giấc
Ngoan nhé tình , người đã quá xa xôi
Kỷ niệm xưa sao mãi chẳng phai phôi ?
Đừng xua đuổi kẻo thời gian trôi mất

Anh bình yên
Từng lời em chân thật
Anh đừng buồn và hạnh phúc nhé anh !
Lời yêu thương em vẫn mãi trọn dành
Xin gửi gắm theo mây về phương ấy...


Mây
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-07 00:58:27Mây>
Vẫn trong em


Em phương này đang nuốt dần vị đắng
Phải làm gì cho vẹn chữ ái ân
Từng buổi chiều trên ngõ vắng bâng khuâng
Mắt sâu thẳm ngóng về phương xa ấy

Anh thật gần nhưng tìm hoài không thấy
Em bơ vơ như chiếc lá xa cành
Vắng nhau rồi trời vẫn vẹn màu xanh
Nhưng lá đã rũ màu hồn lịm chết

Có phải không anh khi yêu ta ngờ nghệch ?
Dọn thiên đường cho ảo ảnh đi qua
Trải mộng mơ để trang điểm dáng ngà
Mang tinh tú dệt muôn ngàn hạnh phúc

Có không anh ,đêm vẫn còn trở giấc
Nhớ về em trong tiềm thức ngọt ngào
Nụ hôn đầu ta bối rối gởi trao
Trong giấc mộng ngỡ như là hiện thực

Trái tim em anh mãi là ký ức
Ký ức dịu dàng xin mãi mộng bình yên
Dù phương trời hai cuộc sống đời riêng
Tình yêu ấy em trọn đời nhung nhớ...



Mây
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-21 08:28:49Mây>
Tôi xin hỏi



Chữ kiếp sau có không...tôi xin hỏi ?
Mang tình yêu không vẹn gởi theo vào
Sao kiếp này ta lại chẳng bên nhau
Lại hứa hẹn kiếp sau cùng chung lối ?

Tôi muốn khóc cho trời già bối rối
Vội dỗ dành mang hạnh phúc trao tay
Mang niềm vui ban tặng chẳng riêng ai
Rồi thanh thản ngắm nhìn nheo mắt nhạo

Tôi muốn dỗi cho chạnh lòng nguyệt lão
Mang sợi tơ tình nối lại trả thế gian
Bẻn lẻn cười :"Này chớ vội hoang mang
Lão vô dụng nên bao người chịu khổ"...

Tôi muốn bê nỗi buồn mang đi đổ
Hoà biển khơi dòng nước mặn cuốn trôi
Xin kiếp này sẽ chẳng có chia phôi
Xin mãi mãi thế gian bừng ánh sáng...

Mây

 
 
 
============
 
Ray rức
 
Duyên tiền định ông trời đà sắp sẳn
Ta mãi kiếm tìm ở tận nơi xa
Có lẽ nào quanh quẩn bên ta
Xin thanh thản nhận món quà tạo hoá
 
Vài vần thơ gửi đến người khách lạ
Tình xa rồi lưu luyến chỉ bằng không
Có nhiều khi vương vấn ngập cả lòng
Rồi xâu chuổi những ngỡ ngàng nuối tiếc...
 
Em và anh hai phương trời ly biệt
Xa nhau rồi nỗi nhớ quặn từng cơn
Người bây giờ càng xa cách em hơn...
Theo ngày tháng nỗi đau dần cô đọng
 
Muốn buông lơi một khối tình vô vọng
Nhìn mây chiều nhuộm tím một màu thương
Mắt xa xôi ngân ngấn giọt dỗi hờn
Lời từ giã ngập ngừng...buồn chất ngất
 
Vào dở dang em cỏi lòng hiu quạnh
Trái tim khờ ôm mãi khối tình si
Mặc thời gian giờ chẳng ước mơ gì
Trời ngập nắng sao tim thành khối lạnh....
 
 
 
---------Mây -----------
 
 
Thu đến chi cho lá vàng rơi rụng
Cành cây giờ trơ lại những khẳng khiu
Chiều thu buồn hoa cỏ cũng đìu hiu
Thu hẹn ước đưa mùa Đông trở lại...

Trái tim em giờ co mình nghi ngại
Cửa khép rồi trầm mặc ngắm thời gian
Con đường tình một nửa bước lang thang
Tường ký ức rong rêu tìm vây kín

Nước mắt em từ lâu rồi bướng bỉnh
Chẳng còn rơi khóc cho cuộc tình đầu
Em kiếm tìm không hiểu chảy về đâu
Là im lặng...là đợi chờ...vô vọng

Bờ vai nào em dựa vào để khóc?
Vòng tay nào cho một giấc ngủ ngoan?...
Gom lời yêu xin xếp lại gọn gàng
Tìm góc nhỏ khoảng trời riêng cất giữ...


---------Mây ---------
Thời gian trôi
 
Thời gian trôi dần...nỗi đau bất tử
Mùa Thu vàng ,vàng khoé mắt lo âu
Thuyền mãi xa...bến đợi...sóng bạc đầu
Con se cát vắt sức mình cạn kiệt
 
Thời gian trôi em bây giờ mới biết
Đã vô tình mang giấu mất quả tim
Giọt mưa Thu rơi rả rít bên thềm
Ai trả lại cho lòng em vơi lạnh
 
Anh đến bên dìu đời em chóng vánh
Vào cuộc tình... trong thoáng chốc rồi đi
Lời ủi an nào có nghĩa lý gì
Mùa Thu đến thêm một mùa xa vắng
 
Thời gian với em bây giờ đi rất chậm
Sáng... trưa... chiều...đêm đến lại....bình minh
Lá xa cành cây ngơ ngác lặng thinh
Thu đừng đến thu ơi ! buồn...buồn lắm
 

Mây
 
=============
 
 
Có những vần thơ tím
Chất chứa nỗi niềm riêng
Từng nét chữ nghiêng mềm
Lời ngọt ngào lưu luyến

Có giọt nắng dịu dàng
Rớt xuống đời chờ đợi
Nắng hôn nhẹ bờ môi
Mây giật mình lãng đãng

Có loài hoa màu trắng
Thanh khiết tựa mây trời
Là đoá tình dâng tặng
Chung thuỷ và tinh khôi

Người quay về chốn cũ
Mang hoài niệm xa xôi
Gió chiều mơn man thổi
Khúc nhạc buồn như ru

Có một vì sao sa
Em nguyện thầm câu ước
Xin một lần khóc được
Xua nỗi niềm đi qua

Kìa những giọt mưa rơi
Rớt xuống thềm bơ vơ
Mưa trôi dần nỗi nhớ
Vào cuối miền phai phôi

Xin một thuở dại khờ
Mang cuộc tình rong chơi
Xin một lần chờ đợi
Một lần một lần thôi

Kìa đâu đây khúc hát
Gợi nhớ quá...tình xa....

----Mây---
 
 
============
 
 
Em biết rồi đời chẳng có ngày mai
Vì hôm nay ta vô tình đánh mất
Tim ngu ngơ ngỡ lời yêu có thật
Ru tình em vào giấc mộng ảo huyền

Em lạc vào thế giới thần tiên
Rồi giơ tay hứng giọt hờn rơi vỡ
Trái tim non đã một lần khổ sở
Đang ẩn mình vào thế giới không ai

Có không người cho một thoáng đổi thay
Để nhìn ai môi mỉm cười duyên dáng
Để con tim không nhịp dồn hoảng loạn
Không ngại ngần đoá hồng thắm ai trao

Em hiểu rồi chỉ một phút xôn xao
Cành hoa dại hương dịu dàng thoang thoảng
Cho lữ khách ngập ngừng chân phiêu bạt
Rồi lạnh lùng tiếp bước quãng đường xa

Em hiểu rồi là một chút gió thoảng qua
Hương tình yêu lấp đời anh khoảng trống
Hồng trắng xanh tô sắc màu ấm lạnh
Chỉ thế thôi mà có phải không anh ?

---Mây ----
 
=========
 
 

Đời già trêu cợt kiếp hồng nhan
Rót chút đắng cay giọt mật tràn
Mang những đoạ đày vào nỗi đắm
Xoay tròn vận mệnh để hoang man

Duyên nợ đâu cần đến với ta
Gieo nhớ gieo nhung mộng vỡ oà
Hư ảnh lạc vào hồn dã dượi
Loay hoay tìm mãi lối nào ra

Một thoáng tình say lòng nhớ mãi
Ly rượu ân tình vị đã phai
Hương nào thoang thoảng len vào mộng
Dìu bước chông chênh bóng lạc loài

Trăng tìm giấc ngủ cỏi hoang sơ
Mây cũng bơ vơ gió hửng hờ
Ký ức lời ru miền tỉnh lặng
Nỗi niềm khép lại những vần thơ

=================
 
 
Giọt mật ngọt ngào vô tình nếm vội
Đã xen vào vị đắng đọng đầu môi
Nứơc mắt chực rơi tay vội vàng hứng trọn
Em đau lòng người bối rối hơn thôi

...................

Cảm ơn người cùng một phút mộng mơ
Dệt nụ hôn bằng muôn ngàn tia nắng
Sưởi ấm lòng em xua dần đông giá lạnh
Mang Mùa Thu lãng mạn đến gọi mời

Em tựa cuộc đời vào cơn sóng nổi trôi
Gío chập chùng lòng em đầy giông bão
Em là ai trong cuộc tình gượng gạo
Ai nhẹ nhàng dìu từng bước chơi vơi ?

Nắng soi vào từng ngóc ngách tim côi
Hình bóng một người đang cuộn mình say giấc
Đừng khẻ lay kẻo người rời xa mất
Em lại buồn thao thức đếm thời gian

Anh quên rồi đời mây trắng lang thang
Đi đi mãi về phương trời vô định
Phút ngẩn ngơ khách hợt hời lưu luyến
Rồi mỉm cười dong ruổi bước lãng du

Đừng mang tình yêu làm thí nghiệm ,cho dù...
Sẽ được gì và đâu là chân thật
Dấu chấm hỏi trong em vẫn tròn xoay thắc mắc
Yêu làm gì... sao ai cũng khổ vì yêu ?.....


................

Em đâu phải là người mặc cả tình yêu
Hãy để trái tim
nhẹ nhàng lên tiếng gọi....



----------Mây ---------
 
 
==============
 
 
Trả lại anh

......

Xin trả lại anh
Khoảng trời riêng của một thời thơ mộng
Cùng những đêm thu
thoảng hương nồng hoa sữa
Gío heo may thổi lùa
nhưng lòng lại ấm
Dù bên cạnh không em
Em bây giờ đang ở rất xa anh
Một thoáng nhớ...
chỉ một thoáng thôi nhưng len nhẹ vào đời
Từng ngày từng ngày lắng dần
và cô đọng
Chẳng vơi

Xin trả lại anh
Ngày gặp nhau cuối mùa đông đất khách
Tuyết phủ đầy vai
Trời giăng mờ rất lạnh
Lạnh cả người
lạnh cả trái tim côi

Anh đã quay về chốn cũ quê xưa
Bỏ lại sau lưng
Cái rét thuở độc hành
Em bước vào
thay anh vùng băng giá
Chân bước lang thang trên con đường nhiều chấp vá
buông mình khụy ngã
Rồi lại tự mình đứng dậy
Đi tiếp quãng đường đầy sỏi đá chông chênh

Trời vào thu
Tuyết làm sao tìm được giữa thu buồn
Nhưng lòng em tuyết phủ dầy trắng xoá
Em chệnh choạng nữa say và nữa tỉnh
Chợp mắt ngủ mơ
giữa bầu trời ngập nắng
Xung quanh chỉ toàn màu xám xịt
Buốt giá
căm căm

Xin trả lại anh
Những kỷ niệm khó quên của ngày tháng êm đềm
Vết tích nào cho những lần hò hẹn
Đã rời xa rồi
Theo dĩ vãng
rong chơi

Xin trả lại anh
một nữa quãng đường đời
Không có em
Cùng những vần thơ tình tự
Còn lại gì cho anh... cho em
ngoài những giọt nước mắt không được đặt tên
nóng hổi
Em lẫn trốn hoài
vẫn rơi mặn bờ môi

Anh à !
Hạ dần qua
Mùa thu sắp về rồi đó
Anh có nghe lòng mình gợn nhớ
không anh ?

==============
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-02 15:31:29Mây>
Có lẽ nào ...

Có lẽ nào ta đã quên nhau
Bóng thoảng qua đời mắt thờ ơ xa lạ
Một phút dừng chân rồi bước đi vội vã
Ngơ ngác trông theo... bụi rơi mắt cay nồng

Có lẽ nào ta thật quên không ?
Kỷ niệm xưa đếm bằng từng hạt cát
Chân bước qua nhau từng gót đều dẩm đạp
Nước mắt rơi rồi em lau được bao nhiêu ?

Có lẽ nào ta chẳng biết tương tư
Tim nhỏ giọt khóc thương thời quá khứ
Sắp xếp lại bao nhiêu lần cho vừa đủ
Ngăn nắp cuộc tình đầu...lòng khỏi rối ren

Có lẽ nào anh đã quên em ?


Mây (KV)
Đăng nhập để trả lời
0
Luyến Tiếc


Em rối bời khi tự mình chối bỏ
Rồi bây giờ ôm trọn cõi hoang vu
Nếu cho thêm một lần lòng không do dự
Tình yêu kia xin đón nhận giữ gìn

Lời thâm trầm anh rạch ròi phân định
Giữa chữ tình là hào rộng biển sâu
Em ngây thơ chắc sẽ vơi phiền não
Anh xua tay lòng trỉu nặng u hoài

Anh hiểu không thời gian đã rất dài
Em đếm mãi từng giờ rồi từng phút
Gối ấm chăn êm mắt mở tròn thao thức
Bóng tìm về xua đuổi có được đâu

Nếu thời gian quay ngược thuở ban đầu
Em nhất định nói cùng anh tất cả :
"Đừng bao giờ thêm một lần buông thả
Em sẽ trọn đời chia sẻ...yêu thương "



----------Mây ----------
Đăng nhập để trả lời
0

Khó hiểu


Ta vốc nắng vàng
Rải khắp thế gian
Mong thêm một ngày
Mặt trời lấp lánh
Sao vẫn sót chút dư âm cái lạnh
Của mùa Đông thuở ấy...
Rất xa...


Ta cất tiếng ca
Tay rung phím nhạc
Trầm bổng tang tình
Chim hoà ríu rít
Nhưng tại sao từ tận cùng tiềm thức
Vẫn còn vang tiếng vọng...
Thở dài...

Ta hoà với mây
Ta đùa bên gió
Khiêu vũ bên trăng
Thướt tha cùng liễu
Nhưng vì sao vẫn là ta khó hiểu
Thời gian à ! ta mệt lắm...
Biết không ?

Mây (KV )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-06 09:34:14Mây>
Đã bao giờ...

Đã bao giờ
anh chợt nhận ra
Thiếu vắng em đất biến thành hoang mạc
Em cảm nhận tình yêu còn vị ngọt
Pha vào lòng nỗi nhớ tạm nguôi ngoai

Đã bao giờ trời đất reo vui
Nắng chan hoà khắp nơi đời rực rở
Em thản nhiên quên cuộc tình dang dở
Hoà đất trời vũ điệu quyện bước chân

Đã bao giờ Thu mát dịu lâng lâng
Lá trên cành vẫn màu xanh ngan ngát
Em vô tư nhẹ nhàng ngân tiếng hát
Chim líu lo hoà điệp khúc tưng bừng

Đã bao giờ vơi bớt nhớ nhung
Gío mây ơi khi nào về phương ấy
Mang đi dùm nỗi nhớ thương đọng mãi
Gởi đến người
Xin cất giữ dùm tôi


Mây (KV)
Đăng nhập để trả lời
0

Cho ngày mai ...

Tháng năm trôi bào mòn thân đá sỏi
Sao lòng mình vời vợi nỗi nhớ thương
Gió ru mây len lỏi khắp muôn phương
Mỏi bước chân giọt oà rơi...khóc mướt...

Trước mặt em quãng đường đầy hoa bướm
Háo hức nhìn khám phá vạn niềm vui
Mắt ngây ngô tìm kiếm nửa mảnh đời
Xa khuất tận chân trời đang lẫn trốn

Đêm nhường nhịn muôn ngàn tia nắng sớm
Hoa cựa mình kiêu hảnh đoá trinh nguyên
Đón bình minh lấp lánh nụ cười duyên
Trời quang đãng đón chào ngày hạnh phúc

Đếm ngày đêm em đợi chờ từng chút
Buổi xum vầy xa lắm vẫn còn xa
Nhờ làn mây trao bóng mát cỏ hoa
Đời êm ả một dòng trôi thanh thản

Anh sẽ về đền những đêm thức trắng
Đếm sao rơi mắt nhắm vội...nguyện cầu
"Xin tình mình...câu hạnh phúc bền lâu ,
Miền xa xăm người - niềm vui bước cạnh "...

Anh sẽ về đền những đêm giá lạnh
Đông nơi nào mà cứ ngỡ bên em
Đốt tình yêu sưởi ấm mắt môi mềm
Tan băng giá tim hồng ngân khúc nhạc

Anh sẽ đền nụ tình yêu ngan ngát
Mây lãng nhìn gió thèn thẹn quay lưng
Chiếc cầu Ô bỗng chốc hoá bần thần
Và tan rã nhường tình yêu đôi lứa...

Mây
Đăng nhập để trả lời
0

Tiếng lòng

Em viết cho anh bài tình ca muôn thuở
Khúc tao phùng ngân nhẹ...hãy lắng nghe
Hương tình yêu mát dịu những đêm Hè
Từng nốt nhạc cung bổng trầm luyến láy

Em viết cho anh bài thơ tình ái
Nét trinh nguyên màu mực tím đợi chờ
Sóng dạt dào cuồn cuộn đắm hồn thơ
Theo làn nước cuốn trôi về nơi ấy

Em viết cho anh - mối tình đầu si dại
Anh - chàng khờ ôm mãi nỗi niềm riêng
Mắt buồn trông xa lắc bóng con thuyền
Cho nhung nhớ đưa lên ngôi thần thánh

Em viết cho anh....lời yêu thương đằm thắm
Gởi mùa thu ru anh ngủ từng chiều
Nhờ mưa phùn xoá sạch nỗi cô liêu
Đêm sánh bước phiêu lưu miền hoang lạc

Mây
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-06 18:51:40Mây>
Vì đâu ta xa nhau


Thà anh đừng nói tiếng yêu em
Để mắt nai mãi xanh màu ngọc bích
Em chẳng hề tin chữ "nợ duyên tiền định"
Sao trái tim em lên tiếng... chẳng ngại ngần

Vì sao trời lạnh giá những đêm đông
Chạnh lòng chi thương người trai viễn xứ ?
Bao lời yêu thay nắng hồng ấp ủ
Hạ sắp về rồi ,nhanh lắm sẽ kề bên

Từng bứơc nhẹ nhàng người lẽn đến tim em
Tím màu thơ tình yêu bừng lửa nóng
Vòng tay xa dịu dàng ôm giấc mộng ...
Ôi ! tuyệt vời cơn lạnh cuối mùa đông

Thà đừng bao giờ ta vội sánh đôi
Đêm hẹn hò ngập ngừng câu thương nhớ
Dấu môi hôn má ửng hồng bỡ ngỡ
Khoảng trống tâm hồn nén chặt nỗi chờ mong

Giờ còn lại gì khi em đã mất anh
Có phải tình yêu chỉ bấy nhiêu là đủ
Gío mùa thu ru từng cơn quyến rủ
Lá chao mình run rẩy giữa không gian

Gió nói gì mây xám lạnh hoang mang
Hai vì sao lạc loài hai góc vắng
Phím lạc rồi khúc tình ca ngưng bặt
Khoảng cách nào chia rẻ cuộc tình ta ?...


Mây
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-21 08:48:51Mây>
Vu vơ

Chữ "duyên" sao nỡ hững hờ
Cho ta ôm mãi chữ "chờ " hả anh?
Lượn lờ con suối vòng quanh
Nhờ dòng nước ngọt chở tình đôi ta

Cho dù hai nẻo cách xa
Nguyện cầu đẹp mãi như hoa bốn mùa...
Chập chờn dỗ giấc ban trưa
Anh bên cánh võng đu đưa giọng hò

Ơi à ! giấc ngủ trẻ thơ
Em - anh say giấc mộng đời bên nhau
Lời ru anh mãi ngọt ngào...
Bên thềm giọt nắng xôn xao lẻn nhìn...

Mây



===========


Chim lẻ bạn ngân sầu tiếng hót
giấc ngủ đêm dài lời tình tự ai ru
Em mệt hoài
Khối tình lịm thiên thu
Nỗi nhớ niềm đau trôi dần vào dĩ vãng
Chút dư âm
như khói sương mờ nhạt
Ta còn gì cho nhau
Xin giấc mơ trôi nhẹ ngoan hiền

anh đừng buồn
hãy ngủ giấc bình yên
Em sẽ cạnh bên
Mang ngọn lửa tình sưởi đời anh ấm áp
Ngủ đi anh
Trong giấc hồng
có muôn ngàn ánh biếc
Là ánh mắt em soi sáng góc đời
Em men theo từng ngõ ngách trái tim côi
Lay nhè nhẹ bóng tình đang lẫn trốn

Ngủ đi anh
Đừng chập chờn tỉnh giấc
Em dù xa
vẫn thấp thỏm đợi chờ
Trái tim anh đừng khép lại hửng hờ
Em sẽ đến bên và nhẹ nhàng lẽn vội
Hai tâm hồn ta kết thành một khối
Trọn đêm này hòa quyện
cõi thiên thai


--------Mây----------
 
 

[color=darkorchid]Thả hồn lạc vào chốn tình hư ảo
[/color]
Được mất gì ngoài miệng thế chê khen
Bóng thiêu thân chao đảo cạnh ánh đèn
Rồi gục ngã với thân đầy vết bỏng

Cánh vạt gọi sương...đêm trường lẻ bóng
Trăng vàng rơi từng mảnh giữa hồ thu
Gío vi vu lay gọi đám mây mù
Đêm chỉ gợi nỗi buồn đang lẫn trốn

Trăng tìm đâu chốn bình yên dỗ giấc
Sao lạc rồi mất hút giữa không trung
Cơn gió nào thổi tung miền hoang mạc
Cung đàn nào trầm mặc lắng dây rung

Đời viễn hành chưa mỏi bước chùn chân ?
Sóng dịu êm biển rì rào câu hát
Trời mãi trong một màu xanh ngan ngát
Thuyền dong buồm về lại bến quê hương...
 
---Mây---
 
 
 
=============
 
Đừng hỏi...!
 
Thuở bước vào yêu mộng mơ nhiều
Ngờ đâu kết bạn với cô liêu
Con nước bào mòn ghềnh đá rắn
Lấy gì bào mỏng kỷ niệm yêu ?

Mùa Hạ vội vàng bỏ rơi em
Giọt nắng ngu ngơ rớt bên thềm
Bao nhiêu cho đủ mang sưởi ấm
Vơi dần cơn rét trái tim đông

Từ đó vần thơ trầm sắc lạnh
Tâm sự chan hoà nét mực xanh
Tiếng thơ là tiếng lòng em đó
Em phải làm sao xoá đi dần ?

Ta đã cho nhau được những gì
Ân tình phai nhạt vẫn khắc ghi
Một kiếp đợi chờ mong vừa đủ...
Mây đừng rơi nữa giọt chia ly

Có ai hiểu được đâu là thật
Em khóc hay cười giữa thế nhân
Hạt nắng vu vơ từ phương lạ
Tô điểm được không má em hồng ?

Đừng hỏi vì sao em mãi buồn
Tơ lòng tuy mảnh vẫn quấn quanh
Bờ mộng nơi đây còn in bóng 
Người đợi chờ người mỗi hoàng hôn

Đừng hỏi vì sao làn mây trắng
Chưa tìm được chốn để dừng chân
Mộng đời chưa trọn đành rơi vỡ
Gửi trọn vào mưa khối tình nồng




------Mây --------
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-17 07:41:39Mây>
Em sẽ về với Hà Nội và anh

....................

Em sẽ về với Hà Nội bên anh
Ta dạo tiếp khúc tình ca dang dở
Tay đan tay chân quyện tròn bóng đổ
Hoàng hôn về ngắm mặt nước Hồ Tây

Em sẽ về với Hà Nội một ngày ...
Cùng bên nhau đuổi mùa Thu nhặt lá
Thời gian ơi ! sao vẫn còn xa lạ
Cho tình mình...khoảng cách vẫn mênh mông

Em sẽ về với Hà Nội ...và anh
Không phải là mơ ta ngủ vùi không muốn tỉnh
"Cô bé thiên thần" trong khu vườn cổ tích
Vay mượn phép mầu se chỉ buột tình xa ?

Em sẽ về bên cạnh ...anh nha !
Tưới mát vườn yêu bằng cơn mưa hạnh phúc
Tô điểm sắc xuân cây đơm chồi nẩy lộc
Chim hót mừng ríu rít giữa không trung

Ngày tháng dài ...anh vẫn đợi phải không ?
Nguyên vẹn hình hài một thời anh thương nhớ
Ngự mãi tim ai : " cô nhân tình bé nhỏ "
Chẳng núi sông nào ngăn cách được tình ta

Em ước rằng thời gian sẽ nhanh qua
Để có một ngày anh dang tay chờ đón
Để có một ngày vòng tay nhau gói trọn
Thôi muộn phiền thôi hết những chờ trông ...


Mây
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-21 10:02:02Mây>
Thơ thẩn


Dấu yêu ơi tình mình xa vời vợi
Vẫn trinh nguyên nụ khép kín đợi chờ
Nhờ gió mây mang tình em đến với...
Vơi cồn cào con sóng nhớ người ơi !

Em chỉ là một cánh hoa chùm gởi
con đường yêu bước vội chẳng ngại ngần
Tình đi xa tay với tìm tiếc nuối
Tự giam mình vào ngõ vắng mênh mông

Đêm trăng sao em thả hồn thơ thẩn
Ngẩn mặt tìm ngàn tinh tú trên cao
Chú cuội già nheo mắt cười chế nhạo :
"Bởi Cuội yêu giờ tựa gốc đa già"

Em muốn hỏi tình nhiều ngang trái quá
Đổ tại trời hay phải đổ cho ai
Em muốn hỏi bao giờ tình trở lại
Để ủi an tìm giấc mộng nửa vời

Chân ngập ngừng dạo bước chốn xa xôi
Ngõ yêu đương nhiều chông gai đến thế
Kỷ niệm xưa còn dư âm tiếng gọi
Giữa đoạn đường ... lạc mất mảnh tim côi


Mây

 
========
 
 
Thu chờ


Từng chiếc lá rơi
Ngọn gió mùa thu đuổi tìm vất vả
Lá cuộn tròn ,giữa mảnh vườn xa lạ
Thu đến làm gì cho lá rụng chơi vơi

Màu áo trinh nguyên ngơ ngác giữa dòng đời
Một thoáng bâng khuâng...
tình yêu bất chợt
Thu vẩy tay chào...hoàng hôn thức giấc
Mùa thu về...
tiềm thức chẳng ngủ yên

Thu đếm từng ngày trong nỗi nhớ vô biên
Cây trơ cành khẳng khiu mòn sức sống
Thu đẹp thế ư ?
có điều gì thất vọng
Thu cuối đầu lặng lẽ đón sương đêm...

Anh bỏ mùa thu ngồi khóc bên thềm
Gío cợt đùa tóc mây dài tung rối
Sợi yêu thương cuộn đời em một mối
Thu vẫn chờ...
sao anh vẫn xa xôi ...?


===========
 
[color=darkorchid]Mây và mưa [/color]
[color=darkorchid]

[/color]
[color=darkorchid]Mây ẩn mình trong một buổi chiều thu
Gió cợt đùa chi cho mây rơi nước mắt
Từng hạt pha lê thấm sâu vào mặt đất
Và vô tình xoá nhợt dấu chân xưa

Nhân thế cười hay khóc lúc trời mưa
Bởi vì đâu giọt dầm tuôn ướt mãi...?
Xin nắng hồng níu cơn mưa dừng lại
Lạnh buốt rồi , đừng dội nữa niềm đau ...[/color]

[color=darkorchid]

Mây[/color]
 
==========
 
 
[color=darkorchid]Nụ cười của phố

Phố vẫn cười
Dù ánh mắt xa xôi
Ngóng bóng ai giữa điệp trùng cách trở
Phố và đêm lời thì thầm than thở
Đến bao giờ ngưng hẳn giọt mưa ngâu ?

Phố lên đèn thao thức trọn canh thâu
Vai lạnh lẽo sương đầm đìa vương đọng
Phố nhớ ai...tìm ai
dòng đời trôi bất tận
Mây bỗng buồn
dội ướt cả màn sương

Nỗi nhớ không tên
quay quắt giữa đêm trường
Ngọn gió khuya quất vào tim buốt giá
Phố lặng im...
bước chân nào vội vã
Nhịp tim dồn
Phố bừng tỉnh giấc mơ

Ánh sao mai le lói ở góc trời
Phố đón đưa dòng đời trôi khắp ngã
Cuộc sống đời thường
thản nhiên và xa lạ
Phố mĩm cười...
Che giấu nỗi niềm riêng


Mây [/color]
[color=darkorchid][/color] 
[color=darkorchid]============[/color]
[color=darkorchid][/color] 
[color=darkorchid][/color] 
[color=darkorchid]
Ghét !

Ghét quá đi thôi kẻ cuối trời
Đã làm xao động trái tim tôi
Nhớ , thương ,chờ đợi...lòng ngơ ngẩn
Hờn , giận ,sầu ưu dạ rối bời
Vời vợi niềm đau vương mí mắt
Ngút ngàn nỗi nhớ đọng bờ môi
Tình xa vạn dặm làm sao hỡi ?
Ghét...quá đi rồi, ghét quá thôi...

Mây
[/align]__________________
[/align]


[/color]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-21 10:10:46Mây>
Thời gian trôi

Thời gian trôi dần...nỗi đau bất tử
Mùa Thu vàng ,vàng khoé mắt lo âu
Thuyền mãi xa...bến đợi...sóng bạc đầu
Con se cát vắt sức mình cạn kiệt

Thời gian trôi em bây giờ mới biết
Đã vô tình mang giấu mất quả tim
Giọt mưa Thu rơi rả rít bên thềm
Ai trả lại cho lòng em vơi lạnh

Anh đến bên dìu đời em chóng vánh
Vào cuộc tình... trong thoáng chốc rồi đi
Lời ủi an nào có nghĩa lý gì
Mùa Thu đến thêm một mùa xa vắng

Thời gian với em bây giờ đi rất chậm
Sáng... trưa... chiều...đêm đến lại....bình minh
Lá xa cành cây ngơ ngác lặng thinh
Thu đừng đến thu ơi ! buồn...buồn lắm


Mây

 
==========
 
[color=darkorchid]Thời gian ơi ![/color]

[color=darkorchid]Thời gian ơi ! có bao giờ đứng lại
Nhận dùm em và cất giữ dùm em
Lời hứa ngày nào...sao ai dể dàng quên
Bao dấu ái còn in sâu tiềm thức
[/color]

[color=darkorchid]Thời gian ơi ! nếu bây giờ trở giấc
Nắng có kịp hồng trong buổi sáng mờ sương
Một phút ngu ngơ mây lạc lõng ven đường
Se thắt lạnh nỗi cô đơn phủ kín
[/color]

[color=darkorchid]Thời gian ơi ! đang ngủ vùi hay tỉnh
Trả lại dùm em môi trọn vẹn nụ cười
Xoá sạch dùm vùng ký ức không vui
Mang nỗi nhớ gởi vào lòng biển cả
[/color]

[color=darkorchid]Thời gian ơi ! mắt nhìn xa lạ quá
Lời ngọt ngào còn đọng ở bờ môi[/color]
[color=darkorchid]Hình bóng người xưa vời vợi cách xa rồi [/color]
[color=darkorchid]Làm sao kịp đuổi tìm...ôi ! vất vả...[/color]

[color=darkorchid]Thời gian ơi ! có được không...ngã giá [/color]
[color=darkorchid]Đánh đổi gì để quay ngược về...xưa [/color]
[color=darkorchid]Dù một lần thôi...bao nhiêu trả cho vừa...? [/color]
[color=darkorchid]Em giữ lại những gì vừa tuột mất[/color]

Thời gian ơi ! tìm lãng quên...chật vật


[color=darkorchid]Mây[/color]
 
=========
 
Có thể...

Có thể ngày mai
Ta gặp nhau trên quãng đường đời
Mắt ngỡ ngàng
Xa lạ
Phố lạnh lùng xô dòng người về muôn ngã
Bất chợt nhìn nhau...ngượng ngùng trong một thoáng
Môi mĩm cười chào nhẹ
Rồi đi...

Hình như trái tim ta muốn nói điều gì...
Trong thế giới này
Có phải chăng tình yêu không có thật ?
Giây phút vu vơ... lời yêu ươm vị mật
Lý trí mơ hồ
Tim yếu đuối
Thế là ...
yêu.

Có thể mùa thu không có những buổi chiều
Chao chác lá bay
Heo may buồn khoắc khoải
Thoang thoảng hương thơm một loài hoa dại
Kẻ phiêu bồng dừng lại...
Thoáng...bâng khuâng

Có thể ngày mai trời sẽ vào Đông
Sương phủ không gian
Chiều hoang vắng
Em rùn mình ôm đôi vai gầy mảnh
Nhưng chỉ một mình
Có lẽ...
phải không anh ?

Có thể bầu trời trong vắt một màu xanh
Tia hy vọng bừng mắt em ngời sáng
Hạnh phúc trong tay
Bàng hoàng đứng lặng
Trọn quãng đường đời ta bên cạnh sánh vai

Có thể....
Bao giờ là có thể....hỡi ai ?
Thu vẫn tím... mây vẫn buồn...nắng nhạt...
Ừ ! giấc mộng...ừ thôi ! là dĩ vãng ...
Tình chúng mình
Phút lãng mạn...
thế thôi ...!

Có thể
Bao giờ là có thể...người ơi !
Tim muốn bước...
chân ngập ngừng...đứng lại
Đêm đến tìm nhau...rồi xa nhau mãi mãi
Cơn lốc ảo tình....
lặn ngụp để rồi
Đau...


Mây
 
 
===============
 
[color=darkorchid]Nỗi niềm

Mùa thu buồn mang nỗi nhớ về đâu
Sao cứ nhuộm sắc vàng từng phiến lá
Mãi đến hôm nay hai phương trời vẫn lạ
Khoảng cách mênh mông tay với đến mệt nhoài

Mùa Thu về nghèn nghẹn ngọn heo may
Thu có lạnh cõi lòng ngưòi phiêu bạt
Ở nơi này lá vẫn xanh ngan ngát
Lá không buồn , nhưng lá nhớ thu xa

Giấu nỗi niềm nhè nhẹ cất lời ca
Đêm ngọt ngào đưa anh vào giấc ngủ
Xin hạt mưa thu đừng chạnh lòng lữ thứ
Đừng xoá tình yêu từ dạo gởi theo người

Thu sắp tàn rồi , Đông lại đến ngay thôi
Em sợ lắm cái rét miền xa ấy
Cứ căm căm suốt đêm dài tê tái
Lạnh lòng người hay buốt giá tim em ?

Một chút tình dù tựa hạt nắng hanh
Em gởi đến bên người...xin giữ lấy
Mong đủ ấm nỗi lòng đang khoắc khoải
Chờ buổi hẹn hò ru trọn khúc tình ca

Sao tháng ngày cứ chầm chậm trôi qua
Chờ đợi mỏi mòn...thu đông về mấy bận
Lòng lo sợ giao mùa tình đi mất
Thu lại buồn tím ngắt cả trời mây ....


Mây
 
 
============
 
 
 
Từ mai thôi...

Tình đã xa...cợt đùa chi ngọn gió...
Mây rưng rưng từng giọt lạnh góc đời
Giữa chập chùng con sóng nhớ đầy vơi
Con thuyền mảnh làm sao tìm đến hẹn ?

Buông mái chèo mong chờ vào định mệnh
Lời nguyện cầu theo gió đến ngàn mây
Tim dại khờ trong chếch choáng men cay
Mưa có gửi giọt hồng lay cơn tỉnh ?

Hồn rong rêu...nỗi niềm quây phủ kín
Thu trầm ngâm...lá xếp mãi lớp dày
Cuối phương trời chầm chậm bóng mây bay
Chiều hoang vắng ,mắt nai buồn ngơ ngác

Vẳng xa xa giọng trầm buồn...ai hát :
"....mưa ngoài trời... như giọt nước mắt em "
Ai nỡ lòng mang vị mặn pha thêm
Cho đắng chát cả lòng em đến tủi...

Tìm nơi đâu lời dỗ dành an ủi...
Mắt nhìn quanh...người hờ hững thật rồi
Dù một lần...rồi mãi phải chia phôi...
Người dưng hỡi sao vô tình đến vậy...?

Em - người lạ...lẻn vào tim anh đấy
Đừng vội vàng lẫn tránh...chẳng kịp đâu
Đừng hình dung...từ ấy....đã nhạt màu
Xin tất cả đừng trôi vào quá khứ ...

Là giấc mơ...nhưng bấy nhiêu đã đủ
Dẫu nhọc nhằn...ru giấc ngủ thật sâu
Từ mai thôi....ta sẽ mãi là...nhau
Cho ký ức thẹn thùng quay trở lại...

Từ mai thôi...cuộc đời dù ngang trái
Cất vào lòng - miền tĩnh lặng xót xa
Giữ làm sao...ký ức chẳng nhạt nhòa...?
Và cứ thế...gửi tình vào miên viễn ...

Mây

============
 
 
[color=darkorchid]Tàn Thu
[color=darkorchid]
[color=darkorchid]Mây trắng lụa là ôm dáng hoa
Thảm lá lao xao cợt gót ngà
Tình Thu lơ lửng khung trời nhạt
Mơ hồ đâu đấy bóng người xa ...

Một thoáng thu chờ...nỗi buồn phai
Vẫn còn lưu luyến phút chia tay
Gío lạnh...mây mờ...đông tỉnh giấc
Thu gối vào đâu ...giấc ngủ dài ...?


Mây[/color]
[color=darkorchid][/color] 
[color=darkorchid][/color] 
[color=darkorchid]===========[/color]
[color=darkorchid][/color] 
[color=darkorchid][/color] 
[color=darkorchid]Thảo nguyên phủ kín chân trời
Chiều như hoang vắng chơi vơi nắng vàng
Gío dìu mây trắng lang thang
Sao tìm mãi...bóng tình lang xa vời...

Đông về bên ,dạ bồi hồi
Nương làn mây trắng gởi lời yêu thương...
Đây lời nhắn nhủ quê hương
Hẹn ngày quay lại bến tương vẹn thề .

Mây[/color]
[color=darkorchid][/color] 
[color=darkorchid][/color] 
[color=darkorchid]===========[/color]
[color=darkorchid][/color] 

[color=darkorchid]Ngày xưa ơi ! (2)


Nghe gió reo bồi hồi
Nhớ ngày nao chung đôi
Đông khép vòng đứng đợi
Hơi ấm toả quanh đời

Ngày xưa ngày xưa ơi !
Ngày xưa đã đi rồi
Đông quây tròn dáng mảnh...
Lạnh lẽo cả mây trời

Một lần có được không
Thời gian quay ngược vòng
Ta tìm nhau lần nữa
Một lần...vơi nhớ mong...?


Mây

[/color]
[/align]
[color=darkorchid]=========[/color]
 
 
 
[color=darkorchid]
[/color]
[/color]
[/color]
 
[/color]
 
 
Đăng nhập để trả lời
0



Em hát


Thu mở cửa đón chào tia nắng mới
Chiếc lá vàng ngây ngủ dáng co ro
Hạt sương khuya từ giả buổi hẹn hò.
Lời thủ thỉ : " hoa chờ đêm hoa nhé !"

Tiếng hát em gọi bình minh khe khẽ
Gió so dây dạo khúc nhạc thâm trầm
Lá xoay tròn trong vũ khúc mênh mông
Thu bắt nhịp đất trời hoà tiếng vọng

Thảo nguyên xanh phơi mình trong nắng sớm
Mây lửng lờ khoát nhẹ mảnh lụa thanh
Cỏ mỉm cười tươi tắn một màu xanh
Và mắt em trong xanh màu ngọc bích

Tiếng hát em ru đời quên mỏi mệt
Quên hận thù quên vất vả lo toan
Quên kiếp người cùng lắm cảnh đa đoan
Quên sầu muộn ,quên đi bao khắc nghiệt

Tiếng hát em theo tầng cao bay miết
Giọng trong lành sưỏi ấm giọt sương mai
Trăng thẹn thùa ghép lại giữa đêm nay
Mây vắt nhẹ chiếc màn nhung che chở

Tiếng hát em xoá bụi mờ từng con phố
Dìu cuộc đời từng bước mỏng nhẹ tênh
Bao nỗi buồn xin gởi chốn lãng quên
Tròn giai điệu khúc tình ca ngân mãi

Mây
Đăng nhập để trả lời
0

Thu lạnh

Gío heo may trở lạnh
Thu lẫn trốn về đâu
Từng chiếc lá gợi sầu
Thu có gì quyến rủ ?

Thời gian kia vừa đủ
Mang kỷ niệm đong đầy
Thu nằng nặng gót hài
Lá xạt xào lá khóc

Thu bừng lên phút chốc
Nỗi khắc khoải dìm sâu
Xin mùa thu đừng vào
Trái tim còn se lạnh

Tình thu còn đăm đắm
Giọt nhớ phủ mây chiều
Hoàng hôn lạnh đìu hiu
Sương giăng mờ tầm mắt

Thu gọi từng vạt nắng
Sưởi hồn thu từng ngày
Mong ngủ vùi đêm nay
Quên hết đời mộng mị...


Mây (KV)
Đăng nhập để trả lời
0



Thu chờ...


Từng chiếc lá rơi
Ngọn gió mùa thu đuổi tìm vất vả
Lá cuộn tròn giữa mảnh vườn xa lạ
Thu đến làm gì cho lá rụng chơi vơi

Màu áo trinh nguyên ngơ ngác giữa dòng đời
Một thoáng bâng khuâng...
tình yêu bất chợt
Thu vẩy tay chào...hoàng hôn thức giấc
Mùa thu về...
tiềm thức chẳng ngủ yên

Thu đếm từng ngày trong nỗi nhớ vô biên
Cây trơ cành khẳng khiu mòn sức sống
Thu đẹp thế ư ?
có điều gì thất vọng
Thu cuối đầu lặng lẽ đón sương đêm...

Anh bỏ mùa thu ngồi khóc bên thềm
Gío cợt đùa tóc mây dài tung rối
Sợi yêu thương cuộn đời em một mối
Thu vẫn chờ...
sao anh vẫn xa xôi ...?

Mây (KV)
Đăng nhập để trả lời
0


Bến mơ


Thời gian lưu giữ kỷ niệm xưa
Làm sao xoá hết để cho vừa...
Nỗi nhớ trào dâng tìm đâu trốn
Tìm đâu chỗ trú áng mây thưa ?

Bóng biệt lưng trời bụi cuốn bay
Bỏ lại sau lưng tiếng thở dài
Anh đi dạo ấy trời se nắng
Tôi về nỗi nhớ lạnh phủ vây

Kỷ niệm vẫn còn mãi trong tôi
Chẳng biết làm sao ...dạ rối bời
Nhớ ai nhớ quá ai nào biết
Se thắt từng ngày mãi đầy vơi

Sợi dây tình ái buột mà chi
Trái tim khờ khạo hiểu được gì
Tình đến dịu dàng cùng say đắm
Cuốn vào cơn xoáy nhận chìm đi

Lữ khách một lần ghé bến mơ
Lời hẹn trăm năm để đợi chờ
Cánh chim phiêu bạt giờ bay miết
Chết lặng nơi này bóng bơ vơ...




Mây
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-18 19:45:54Tran Manh hung>
Xướng :
- Mây

Hoạ:
- Mây
- Trần Mạnh Hùng

Thơ thẩn
Thu đến lâu rồi ai có hay
Heo may trút lá lối đi dày
Bâng khuâng ngày rộng đường đơn bóng
Trăn trở đêm gầy ngõ sánh vai
Nổi nhớ so dây... tim thổn thức
Niềm thương trổi khúc ...dạ u hoài
Tình xa ngàn dặm lời xin hỏi
Thu hởi bao giờ tay nắm tay ?
Mây

HỌA

Nhớ

Người từ độ ấy hẳn đâu hay
Dỗ giấc đêm khuya mộng trãi dày
Trăng bạc trở mình treo bóng khuyết
Mây hồng nhỏ giọt ướt bờ vai
Nơi đây xoa dịu lòng nhung nhớ
Phương ấy vấn vương kỷ niệm hoài
Có vắng có xa thì có đợi
Mai này tao ngộ tay trong tay
Mây

HỌA (hoạ ngược )

Tập yêu
Vừa bước vào đời đã quá tay
Tập yêu chi để dạ u hoài
Thơ thơ thẩn thẩn oằn trang giấy
Đợi đợi chờ chờ nặng cả vai
Một nữa địa cầu mây phủ kín
Cả miền biển lớn sóng giăng dày
Yêu kẻ xa xăm giờ thấy khổ
Tập tành chi thế ...thật là hay
Mây

Hoạ

( thương tặng người yêu dấu)

MÙA THU TRƯỚC
Vội vã thu về em có hay.
Dáng thu tha thuớt lá tươi dày.
Mưa thu chưa nhuộm vàng màu lá.
Nắng hạ còn đây đỏ nám vai.
Ngọn gió thu phong sao chẳng đến.
Băng hàn đông chí nhớ mong hoài.
Anh tìm trong mắt xanh ngày trước.
Một thuở rụt rè tay xiết tay.

0 0
0

Em đến với anh tay gối tay.
Nụ hôn đầu chuyện cảm thương hoài.
Anh yêu ánh mắt còn thơ dại
Anh nhớ nét buồn lúc dựa vai.
Xiết chặt vòng tay trong nỗi nhớ
Ôm tròn vẻ ngọc mộng dâng dày
Này em thu đến – mùa thu trước
Em nhớ chăng em … tuyệt đẹp hay
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-20 11:29:34Huyền Băng>
Mưa buồn

Em ngồi
đếm giọt mưa tuôn
Giọt thương đan lẫn giọt buồn
mông mênh
Xin đừng...
em nhớ người thêm
Bao nhiêu kỷ niệm...
ngủ yên không nào ?

Mưa buồn
mưa đổ về đâu
Riêng em cô đọng
nỗi sầu trong tim
Lặng thầm
thao thức trong đêm
Làm sao che giấu nỗi niềm
hỡi mưa...


Mây


r
Đăng nhập để trả lời
0


Nụ cười của phố

Phố vẫn cười
Dù ánh mắt xa xôi
Ngóng chờ ai giữa điệp trùng cách trở
Phố và đêm lời thì thầm than thở
Đến bao giờ ngưng hẳn giọt mưa ngâu ?

Phố lên đèn thao thức trọn canh thâu
Vai lạnh lẽo sương đầm đìa vương đọng
Phố nhớ ai...tìm ai
dòng đời trôi bất tận...
Phố bồi hồi...
một cảm xúc không tên

Phố mệt nhoài ngây ngủ tựa màn đêm
Ngọn gió khuya quất vào tim buốt giá
Phố lặng im...
bước chân nào vội vã
nhịp tim dồn
Phố bừng tỉnh giấc mơ

Ánh sao mai le lói ở góc trời
Phố lại đón đưa dòng người đi khắp ngã
Cuộc sống đời thường
thản nhiên và xa lạ
Phố mĩm cười...
Che giấu nỗi niềm riêng


Mây
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-20 11:32:55Huyền Băng>
Tình si

Chữ tình khắc đậm tim côi
Làm sao tích tắc buông xuôi nỗi lòng
Gío kia nặng gánh phiêu bồng
Tình mây dạo ấy vẫn còn riêng mang

Thôi đành duyên nợ ly tan
Trao nhờ làn gió lang thang gánh gồng
Nỗi đau từng lớp chất chồng
Oằn vai vẫn cố nén dòng châu loang

Xin dùm một chút thời gian
Xua tan cơn lốc đa đoan quây tròn
Dỗ yên giấc mộng si cuồng
Xoa dần vết xướt tim hồng ngây ngô

Đâu rồi giây phút mộng mơ ?
Ta mang ghép lại để vờ đắm say ...


Mây


r
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi lòng

Nỗi lòng trãi kín giọt thơ em
Nỗi nhớ lấy gì để đặt tên
Nỗi khổ chia phôi trăng khuyết nghẹn
Nỗi đau ngăn cách áng mây mềm
Nỗi thương vời vợi lời khôn đến
Nỗi hận ngậm ngùi thốt chẳng nên ..
Nỗi xót xa này từng chút quyện
Nỗi sầu đeo đẳng chỉ mình em

Mây
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-22 04:29:25Mây>
Mùa Thu tím

Đã lâu rồi thu vắng bóng người xưa
Giọt lệ dỗi hờn rơi dầm dề khắp ngã
Đặt chiếc lá thu , "kim đợi chờ" khâu vá
Aó ân tình vàng úa sắc thời gian

Thu vô tình lạc bước chốn đồng hoang
Gío thì thầm ru thu vào giấc mộng
Đốt không gian ngọn lửa tình nhen nhóm
Sương rơi đầy làn khói mỏng phiêu du

Mượn gió ngàn em nhẹ cất lời ru
Thu ly biệt thu chìm trong nỗi nhớ
Ta tìm nhau giữa muôn ngàn trăn trở
Khoảng cách vô hình chia cách mãi tình xanh

Đông chưa về ,thu ấy lạnh không anh ?
Khoát thêm vào mảnh tình em sẽ ấm
Con thuyền yêu giữa biển đời hư ảnh
Chóng quay về bến hẹn , tránh phong ba

Tình đôi mình sao mãi chập chùng xa
Tay với tay khoảng đời mông mênh quá
Trời trong xanh nắng vờn tia lấp loá
Mây vẫn buồn nên tím cả chiều thu...


Mây
Đăng nhập để trả lời
0
Hư ảo

Mười năm...hai mươi năm...

Câu chuyện thần tiên của một thời quá khứ
Vẫn in sâu trong tiềm thức ngọt ngào
Một thoáng của riêng mình chìm vào tư lự
Phiêu du về miền hư ảo...tìm nhau

Gìơ còn lại gì...thôi nén lại nỗi đau
Biết trách ai đây...có lẽ đời là thế đấy
Kỷ niệm xưa nhờ thời gian ghi lại
Từng trang buồn tím xẩm mực nhớ nhung

Thu vừa thả rơi những chiếc lá cuối cùng
Cố thản nhiên cây vươn mình bên nắng
Nào ai biết cây buồn hiu lẳng lặng
Bóng khô cằn chờ đợi một ngày mai...

Chờ đợi gì và chờ đợi những ai...?
Thắp cho ta niềm tin vào cuộc sống
Đến bên ta một thứ tình cháy bỏng
Như tình đầu ngaỳ ấy...khó nhạt phai

Chờ đợi gì và chờ đợi những ai...?

Mây(KV)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-25 16:25:10Viễn Du>
,,,,,,,,,,,,,,,,,
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 4 5 6 7 8 » »»