Là im lặng...
Thu đến chi cho lá vàng rơi rụng
Cành cây giờ trơ lại những khẳng khiu
Chiều thu buồn hoa cỏ cũng đìu hiu
Thu hẹn ước đưa mùa Đông trở lại...
Trái tim em giờ co mình nghi ngại
Cửa khép rồi trầm mặc ngắm thời gian
Con đường tình một nửa bước lang thang
Tường ký ức rong rêu tìm vây kín
Nước mắt em từ lâu rồi bướng bỉnh
Chẳng còn rơi khóc cho cuộc tình đầu
Em kiếm tìm không hiểu chảy về đâu
Là im lặng...là đợi chờ...vô vọng
Bờ vai nào em dựa vào để khóc?
Vòng tay nào cho một giấc ngủ ngoan?...
Gom lời yêu xin xếp lại gọn gàng
Tìm góc nhỏ - khoảng trời riêng cất giữ...
---------Mây ---------
================
Bóng mây
Xuân về mây hân hoan
Hoa khoe sắc rộn ràng
Mây trắng màu tinh khiết
Chẳng muộn phiền hoang mang
Mây bay giữa Hạ vàng
Nắng cợt đùa ghé ngang
Pha vào mây bảy sắc
Rực rở dưới trời quang
Thu đến gieo nỗi buồn
Mây gọi gió lời thương
Gío mãi mê phiêu lãng
Mây tựa bờ sông Tương
Đông đến để mà chi
Đông định nói điều gì ?
Sao không gian rét buốt
Tuyết phủ mờ lối đi
Đời mây là thế đấy
Bốn mùa cứ đổi thay
Đời bao nhiêu nghiệt ngã
Vẫn lang thang tháng ngày
Tình Mây là thế đó
Mặc miệng đời nhỏ to
Nguyện kết đời cùng trăng gió
Đêm từng đêm hẹn hò
Mây phơn phớt nỗi buồn
Mây duổi người mưa tuôn
Chồi xanh vươn sức sống
Tươi tắn những cánh hồng
Mây giấu hết muộn phiền
Ru nỗi buồn ngủ yên
Giữa bầu trời xanh thẳm
Mây nhẹ nhàng trôi êm
Mây
============
[color=darkorchid]Làm sao ???
Lại thêm một ngày ta xa nhau
Em không đếm thời gian bằng tháng bằng ngày
Mà từng giây từng khắc
Có những lúc em muốn mình bật khóc
Nhưng giọt mắt đã đi đâu không hiểu
Và em lại phải đùa phải giỡn...
Phải hát ,phải cười...
Tiếng cười giòn tan lời ca trong vắt
Em hoà mình vào dòng đời tất bật
Để tìm quên...
Em đâu hiểu được rằng tận sâu thẳm trái tim
Bỗng rơi nhanh những giọt gì nóng ấm
Trái tim biết khóc ?
Nó biết khóc thật chăng ?
em lắng nghe...có phải ?
Vâng !
Nó bây giờ đang khóc
Nó rơi lệ thật rồi
Từng giọt từng giọt nhỏ thôi
[color=darkorchid]và có lẽ sắp cạn rồi khô kiệt...
Anh giờ đang cười
đang say trong hạnh phúc ?
Hay cũng giống như em
Cũng rất buồn...nhưng không khóc ?
Anh -người đàn ông chân thật:
"Anh không muốn em buồn"
Anh bảo.
Nhưng anh à ! anh có vui không ?...
Em hiểu rồi ,[/color]
[color=darkorchid]anh cũng chẳng vui đâu
Anh không muốn tình chìm cảnh bể dâu
Đành chọn cách xa em...xa mãi
Anh không muốn ta lẽn vào thực tại
Bằng chỉ một giấc mơ
Anh à !
Em sẽ rất ngoan
Sẽ không nói nhớ đâu vì anh luôn ở cạnh
Dẫu hôm nay và muôn đời... là ảo ảnh
Vẫn là anh trọn vẹn tình đầu
Em hứa mà ! sẽ chẳng buồn đâu
Xin đừng thở dài cho lòng em bối rối
Đừng đau lòng khi tình chia hai lối
Anh hiểu được rất nhiều
Em thì hiểu bao nhiêu
Anh à !
Em thật quá ngu ngơ
nên cứ nghĩ đời toàn hoa mộng
Cô bé dại khờ cùng tình yêu cháy bỏng
Đã yêu thật nhiều
giờ không quên được...
làm sao ???
Mây[/color]
[/color]
===========
Một thoáng phiêu du
Chiếc lá Thu đời nhuộm màu héo rủ
Ngày phiêu du cho sương lạnh giăng đầy
Tình phiêu du vườn thượng uyển ngất ngây
Đời luân chuyển thực hư xoay lẫn lộn
Trước mắt em biển một màu xanh ngắt
Gọi trùng khơi chuyên chở những chuyến buồn
Đưa dùm về bến vắng gởi vào... quên
Tìm quay lại chốn nào không nuối tiếc
Nếu một ngày tình không còn lưu luyến
Chẳng còn trời vì thượng đế ngủ say
Bên đời em trái đất chẳng có ngày
Và mây gió trăng sao còn lẫn trốn
Là chiếc bóng đuổi bắt hoài chật vật
Chuyện tình mình chìm hư ảo hoang mang
Chừng mất nhau níu kéo quá muộn màng
" Tình yêu hỡi ,đời chỉ còn hoang vắng..."
=============
Thu nhớ
Thu đến rồi thu đi
Bao mùa thu đổ lá
Tình bay về muôn ngã
Bụi mờ giăng lối về
Mây đổi màu nhớ thương
Thu chầm chậm trôi buồn
Bóng nghiêng gầy soi bóng
Thu nào ta xa nhau ?
Gió thu gọi lao xao
Lá run rẩy đáp lời
Mây ôm vờn đỉnh núi
Bao giờ người bên tôi ?
Thu quyến rủ đưa lời
Hỡi người tình xa xôi
Mùa thu về rồi đó
Có nhặt lá vàng rơi ?
Nhớ lắm người yêu tôi
Có hạnh phúc bên người ?
Riêng tôi sầu vây quyện
Thu rũ buồn lặng trôi...
==========
Rơi đáy nước trăng lung linh ánh bạc
Vắt chân trời mây dệt mảnh lụa thanh
Sao lung lình từng ánh mắt soi nhìn
Đêm êm ả ta thả hồn mơ mộng
.........Mây............
=========
Trăng tìm đâu chốn bình yên dỗ giấc
Sao lạc rồi mất hút giữa không trung
Cơn gió nào thổi tung miền hoang mạc
Cung đàn nào trầm mặc lắng dây rung
Đời viễn hành chưa mỏi bước chùn chân ?
Sóng dịu êm biển rì rào câu hát
Trời mãi trong một màu xanh ngan ngát
Thuyền dong buồm về lại bến quê hương
.........Mây............
=============
[color=darkorchid]Nói với tình đầu của tôi
Cuộc đời sao lắm nỗi buồn anh hả ?
Chữ hợp tan đeo đẳng đến nặng quằn
Em vùng vẫy rồi tự mình hờn giận
Sao vội vàng xua đuổi để sầu loang
Bóng mịt mờ xa khuất nẻo thênh thang
Giờ còn lại bao ngỡ ngàng tiếc nuối
Giá ngày xưa mình đừng yêu nhau vội
Cho bẽ bàng vì duyên phận long đong
Anh đã bao giờ một thoáng bâng khuâng
Phút lạc lòng để rơi nhanh giọt lệ
Nghỉ đến em và đau lòng như thể
Trời thu buồn lá chết rủ quạnh hiu
Em bây giờ gom kỷ niệm nâng niu
Vần thơ xưa giữ cạnh mình làm bạn
Biết làm sao xua nỗi buồn đi hẳn
Giọt lệ ban đầu sao lại khóc tình phai ?
Đã bao giờ anh nói với một ai ?
Lòng ân hận khi tình yêu đi mất
Sao đến bên em rồi chỉ trong phút chốc
Lại xa rời cho dĩ vãng đặt tên
Đến bao giờ.... sao chẳng thể lãng quên ?
Duyên tiền kiếp mang ta vào chấp vá
Trong bóng đêm ta kiếm tìm muôn ngã
Trước mắt toàn khoảng trống vắng lạnh tênh
-----Mây -----[/color]
============
Em khép cửa dỗi hờn
Mặc gió gọi bên song
Tiếng vành khuyên lảnh lót
Ngưng bặt giữa trời thanh
Bóng cuối trời quạnh hiu
Đời vắng anh từng chiều
Em còn chăng để nhớ
Bước đi về liêu xiêu
...
Giờ một bóng đơn côi
Đếm tháng ngày quẩn quanh
Cơn mưa phùn rơi vội
Thấm vai gầy mỏng manh
Chiều sương vương ướt cỏ
Cơn gió nào cuồng say
Thổi tình vào hư ảo
Tóc mây mềm tung bay
Xin dừng lại thời gian
Ru ngủ bóng tình tan
Lời dịu dàng tha thiết
Ầu ơ ...giấc muộn màng
...........
Chập chùng núi cách sông ngăn
Thân xa ngàn dặm tình không đổi vời
Mây
============
[color=darkorchid]Thì có thể được không ?[/color][color=darkorchid]
[/color]
[color=darkorchid]Thì có thể được không...vời xa quá
Đuổi bắt tìm như ảo thật mong manh
Quay lại miền quá khứ chẳng tên anh
Mắt vướng mãi một chút gì bụi bậm
Ai bảo yêu chi rồi dặn lòng quên hẳn
Có lẽ nào cái giá đến là cao
Ngỡ lòng mình chỉ một chút xôn xao
Nào đâu biết vết lặn rồi không dể xoá...
................
Trái tim này ! gõ nhịp nhé...cất lời ca
Nắng vẫn hồng trời vẫn xanh và mây vẫn trắng
Nhịp sống rộn ràng hãy cất đi gánh nặng
Hoà dòng đời để thấy vẫn là vui .
Cảm ơn ai tặng em nửa nụ cười
Nửa còn lại cuộc đời chưa trao tặng
Em hy vọng vào một ngày nắng ấm
Sẽ dung hoà hai nửa trọn môi xinh
Vẫn còn đây duyên nợ chúng mình...
Dệt ý thơ ta mài nghiêng khua bút
Dù vẫn chỉ là những dòng lơi vụng
Trải vui buồn... con chữ bớt cô đơn
--------Mây ----------[/color]
=============
[color=darkorchid]Mây dỗi hờn
Xin hỏi áng mây treo lửng lờ trên trời biếc
Để hiểu được rằng em hạnh phúc hay không ?
Chàng gió lang thang bao lần buông tiếng khóc
Bấy lần đau mây tím sẩm khung trời
Đã bao lần chàng gió mãi rong chơi
Mây gợn buồn trên bầu trời hoang vắng
Gío nào hiểu mây nỗi buồn bất tận
Cả cuộc đời rơi mãi giọt tỉ tê
Gío giận ai bụi giăng kín nẻo về
Từng cơn xoáy tròn cả đất trời xao xác
Mây cuống tìm góc trời nào lánh mặt
Có được đâu nào đành cam chịu nổi trôi
Đến mùa thu gió nhẹ mỉm môi cười
Mây thanh thản treo mình nằm ngơi nghỉ
Thu ru mây từng buổi chiều thi vị
Gío dịu dàng trao những bức tình thơ
Biết bao giờ thôi tiếng khóc bâng quơ
Mây dại khờ chờ gió vòng tay trọn
Gío và mây hai đời xao xuyến nhớ
Gío khóc tình buồn...Mây hờn dỗi cô đơn
Mây
[/color]
===============
[color=darkorchid]Vẫn còn đây - kỷ niệm
Kỷ niệm còn đây một chiều đông giá lạnh
Ta gặp mình góc trời nhỏ mộng mơ
Chiếc hôn đầu thoáng nhanh hồn xao động
Mắt mở tròn e ấp dáng ngây thơ
Tim khẻ khàng tình đến rồi cứ ngỡ...
Khoảng không nào ? tay với mãi tìm tay
Ảo mộng rồi...nhưng sao thật nên thơ
Cùng đuổi bắt bóng tình dần xa vợi
Khoảng tối mênh mông chân dò lần bước tới
Vần thơ người ru điệp khúc dịu êm
Em say ngủ trong vòng tay âu yếm
Xin trọn đời không tỉnh...ngại mất nhau
Nhưng bây giờ kỷ niệm đã đi đâu
Em còn lại một khoảng trời hoang phế
Trời vào thu mây buồn nên nhỏ lệ
Xa lắm rồi kỷ niệm đã trùng xa
Rồi mai này mùa đông lại đi qua
Ôm cái rét người đơn côi - phương ấy
Thương biết mấy... ( tim mình ôi ! khờ dại )
Người đã quên rồi sao cứ mãi vấn vương ?...
21/06/06
Mây [/color]
============
[color=darkorchid]Xin mưa thu đừng rơi
Mưa mùa thu bầu trời rơi thật thấp
Giọt rơi đều mưa trút giận vào đâu
Nỗi sầu tư len lỏi suốt canh thâu
Mưa không tạnh gọi đêm lời tâm sự
Câu yêu thương nói bao nhiêu cho đủ
Gởi vào mưa thấm lạnh giọt rối bời
Thu dặn thầm đừng mưa nữa thu ơi !
Đường trơn ướt bóng hao gầy gượng bước
Có những cuộc tình theo thời gian mất được
Em được gì khi đời vẫn không anh
Thu đến thu về phố cũ rộng thênh
Mưa giăng mắc tắm lòng em sủng ướt
Em còn đây khối sầu tuôn chưa dứt
Nên mưa chiều rơi rả rít từng cơn
Nhìn mưa thu em lại thoáng dỗi hờn
Anh đi miết nên mưa buồn đến thế
23/08/06
Mây [/color]
===============
[color=darkorchid]Thu chờ
Thu...
Có một cái gì hình như xao động
Lá rơi chăng ?
lá cuối đời chỉ chờ thu đưa tiển
Mưa rơi chăng ?
Mưa chực chờ tắm mát cả không gian
Thu đến làm chi cho ký ức ngập tràn
Tiển người đi cũng mùa thu năm ấy
Con đường thân quen thu về - đi vẫn vậy
Chiều thật buồn em đếm bước lẻ loi
Nắng mùa thu dịu lắm cả khung trời
Màu xanh trong khoát thu tà áo mỏng
Thu miên man với bao niềm hy vọng
Mai anh về màu nắng đẹp tươi hơn
Thu biết không chiếc lá nhỏ dỗi hờn
Bỏ cành rơi để rồi lòng tiếc nuối
Gío xót xa cuộn tròn thân lá mỏi
Tiếng xạt xào than thở quyện bước chân
Thu...
Giọt nước mắt lau nhanh...
Một thoáng bâng khuâng mây gọi gió thì thầm
Ừ ! trời vẫn màu xanh nắng chan hoà tia ấm
Đôi mắt mùa thu thôi buồn...thôi trông ngóng
Anh sẽ về xua đuổi ngọn heo may
[/color][color=darkorchid]
[/color]
[color=darkorchid]29/08/06[/color]
[color=darkorchid]
Mây[/color]