📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Cho những ngày biết nhớ

481 trả lời, 53.356 lượt xem — Trang 8 / 17
Bất tử


Anh có là ai giữa cuộc đời dối trá
Em mãi tôn thờ trong ký ức mờ sương
Anh bôn ba trên muôn nẻo tình trường
Trong trái tim anh em xin đời bất tử

Em mãi mãi là ngọn đèn thiên sứ
Soi sáng cuộc tình dù hư ảo bên anh
Vầng trăng kia sao mãi chẳng trọn vành ?
Trăng xuống thấp bởi chị Hằng nhung nhớ

Xin cố lẫn vào nhau hoà hơi thở
Trái tim giờ chỉ nhịp lúc chung đôi
Hãy nhìn em bằng ánh mắt rạng ngời
Và nhỏ giọng ru em vào giấc ngủ

Tình đôi mình dù xa nhưng vĩnh cửu
Cả cuộc đời không nói tiếng chia tay
Nhưng mỏi mắt chờ chẳng có một ngày mai
Đành sống dở như hồn loài Bất tử...


Mây
Đăng nhập để trả lời
0
Mừng Sinh Nhật Mây
Chúc Mây thêm 1 tuổi mới với
nhiều vui tươi trẻ đẹp
Và thành đạt tất cả ước vọng

[sm=band.gif][sm=band.gif][sm=band.gif]
[sm=40.gif][sm=40.gif][sm=40.gif][sm=40.gif][sm=40.gif][sm=40.gif][sm=40.gif][sm=40.gif][sm=40.gif]

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-25 16:50:52Viễn Du>
,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,
Đăng nhập để trả lời
0
Thì con người ấy ai còn kể chi..!



Thì đó...lòng ta tạc chữ "thương"
Con tim ngoan cố cứ hoài thương
Người ta quên cả...ta thì nhớ
Ấy tại vì ta thật đáng thương
Ai rải tình thơ vờ hỏi đáp
Còn ta ngơ ngẩn để rồi... thương...
Kể từ dạo ấy buồn con chữ
Chi nữa ...buông rời thôi nhớ thương...!



Mây
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-13 07:29:43Mây>



Có giọt mưa nào bị lãng quên...

Lao xao...lao xao
Bước chân lao xao...
Sỏi đá nát nhàu...như tim rơi vỡ
Con đường của tình yêu...? mắt nhìn ngờ ngợ
Hình như là ...
nghe mằn mặn trên môi...!

Mưa rơi...mưa rơi...
Những ngọn gió cuối thu vắt cạn đám mây trời
Còn lại ở đâu đây một khoảng đời trống trải
Có một giọt bị lãng quên...
rớt vào lòng tê tái
Tím xẫm cả không gian...

Đông đã về rồi...
Giọt nắng buổi chiều bất chợt hoang mang
Dù một ít thôi...
có - không xua cái rét ?
San sẻ cô đơn...cố thôi...lần đến hẹn
Im lặng như tờ....
Khoảnh khắc...ướt bờ mi...

Gót chân hồng có nâng nhẹ dáng ai đi
Những đoá hồng nhung - thảm gai đầy trên lối
Đau đau lắm...cho thời gian chờ đợi...
Chờ đợi những gì...?
le lói nửa giấc mơ

Ngu ngơ...ngu ngơ
Đôi mắt mùa Thu...cơn mưa bụi phủ mờ
Sao lại nồng cay ?
( ô hay ! khờ khạo quá )
Ta vay mượn tình yêu...bây giờ mang đi trả
Lời cho mình : " thôi nhé ! một lần thôi..."

Thôi nhé ! một lần thôi...
...Rồi lại ngẩn ngơ...buồn.

Mây
Đăng nhập để trả lời
0
Gót chân hồng có nâng nhẹ dáng ai đi
Những đoá hồng nhung - thảm gai đầy trên lối
Đau đau lắm...cho thời gian chờ đợi...
Chờ đợi những gì...?
le lói nửa giấc mơ

Ngu ngơ...ngu ngơ
Đôi mắt mùa Thu...cơn mưa bụi phủ mờ
Sao lại nồng cay ?
( ô hay ! khờ khạo quá )
Ta vay mượn tình yêu...bây giờ mang đi trả
Lời cho mình : " thôi nhé ! một lần thôi..."

Thôi nhé ! một lần thôi...
...Rồi lại ngẩn ngơ...buồn.

Mây


Đường đến tình yêu không bao giờ trải bằng thảm hoa hồng...
Đường về thiên đường cô đơn giăng ngập bóng hình em/anh...
(? - Quên tên tác giả!)

:-)
Chúc Mây lãng du vui trong niềm Phúc Lạc trần gian...

Mến,
hh
Hoa cười trong nắng lung linh
Em cười cho nắng lung linh tháng ngày
Ta về gom nắng trong tay
Gom luôn cả những phút giây em cười

(HH)

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-25 16:52:11Viễn Du>
[....................
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-25 16:54:18Viễn Du>
,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Mây

Gởi vào đâu...?

Kỷ niệm giờ còn sót lại chút gì không ?
Cơn lốc cuốn
Bụi mờ giăng tầm mắt
Ta níu kéo thời gian...
chừng đi mất...
Vòng tay buông rời
Tình vào chơi vơi...

Giữa chiều vàng , ai đuổi lá rong chơi
Lời thơ bay vào khoảng trời trống vắng
Và kết cục chỉ là ta ngơ ngẩn
Gởi vào đâu...?
vùng ký ức nhạt nhoà

Ta tự hỏi lòng :
"có phải là ta ? "
Đi tìm mãi chút dư âm còn đọng lại
Để làm chi...? giá băng dày thêm mãi
Từng nhớ nhung...
đã đủ lạnh cóng rồi

Cơn mưa cuối mùa hay giọt nước mắt của tôi rơi...?
Sao lại khóc...? người đi rồi...đâu nhớ
Tí tách từng cơn... giọt tủi hờn rơi vỡ...
Mưa đổ oà...
Tim oà vỡ theo mưa...


Mây



Hay quá!

Mây đã hóa cơn mưa
Gió không về lối cũ
Ngày xưa khuất xa mù
Nhớ quên hồn loáng thoáng!?

Hì hì! :-) Chào Mây, HH chở gió về miền xa ngái... để phương nào Mây lơ lững mộng mơ!!

Nào dám góp ý! Trái tim Mây động vọng yêu thương - rung nhịp lạ đấy chứ...

HH mới chưa hiểu tình yêu là gì nè!

Đêm nay chợt buồn quá, tự dưng buồn vô cớ... buồn vô cớ... lòng không rớt mưa mà lòng giăng mù sương...

An lành nhé và chúc vui!

Mến,
hh





Hoa cười trong nắng lung linh
Em cười cho nắng lung linh tháng ngày
Ta về gom nắng trong tay
Gom luôn cả những phút giây em cười

(HH)

Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Hoàng Hoa


Hay quá!

Mây đã hóa cơn mưa
Gió không về lối cũ
Ngày xưa khuất xa mù
Nhớ quên hồn loáng thoáng!?

Hì hì! :-) Chào Mây, HH chở gió về miền xa ngái... để phương nào Mây lơ lững mộng mơ!!

Nào dám góp ý! Trái tim Mây động vọng yêu thương - rung nhịp lạ đấy chứ...

HH mới chưa hiểu tình yêu là gì nè!

Đêm nay chợt buồn quá, tự dưng buồn vô cớ... buồn vô cớ... lòng không rớt mưa mà lòng giăng mù sương...

An lành nhé và chúc vui!

Mến,
hh



Hi ! Mây xin cảm ơn lời khen . Hẹn một lúc nào đó Mây đủ bản lĩnh sẽ vào "chở gió rong chơi" cùng với huynh nhé HH !

Quẹt vài dòng tệ tệ góp vào với huynh chút vui
Vui nhé huynh !

Ngẩn ngơ


Gío muôn đời rong chơi
Mây buồn thiu chiều vắng
Trời như chùn xuống thấp
Cho nỗi nhớ thật gần

Gío muôn đời cân phân
Buổi giao mùa...ray rứt
Một nửa mùa chợt thức
Thu buồn lan đến đông

Gío rơi vào không trung
Lay lay từng chiếc lá
Thay vào vuông áo lạ
Vàng nhạt buổi hoàng hôn...

Lơ lửng chút nhớ nhung
Ngu ngơ vần thơ vụng
Ướp vào chút mộng mơ
Pha ngọt ngào vị mật...

Từng trang em góp nhặt
Tình yêu đầu ngây thơ
Gío thổi vèo đi mất
Ngẩn ngơ và ngẩn ngơ...

Mây
Đăng nhập để trả lời
0
Ngẩn ngơ


Gío muôn đời rong chơi
Mây buồn thiu chiều vắng
Trời như chùn xuống thấp
Cho nỗi nhớ thật gần

Gío muôn đời cân phân
Buổi giao mùa...ray rứt
Một nửa mùa chợt thức
Thu buồn lan đến đông

Gío rơi vào không trung
Lay lay từng chiếc lá
Thay vào vuông áo lạ
Vàng nhạt buổi hoàng hôn...

Lơ lửng chút nhớ nhung
Ngu ngơ vần thơ vụng
Ướp vào chút mộng mơ
Pha ngọt ngào vị mật...

Từng trang em góp nhặt
Tình yêu đầu ngây thơ
Gío thổi vèo đi mất
Ngẩn ngơ và ngẩn ngơ...

Mây

 
 ĐIỀU LẠ.
 
trong lúc đang ngẩn ngơ
nhìn trên cành cây khô
còn một chiếc lá chờ
đang mơ không muốn rụng
 
chiếc lá buồn không nhỉ
màu đã nhuộm đỏ hồng
hay có gì tình ý
mà sầu nhuộm đỏ đông.
 
bao nhiêu điều thật lạ
em gặp thấy nhớ lòng
buồn thương cả gió đông
khi cả bầu trời ghét.
 
buồn thương cả cái rét
lạnh chia xẻ tim mình
trong xa cách nhớ nhung
đan mùa đông nỗi nhớ
 
em nhớ từng hơi thở
ấm áp như gió xuân
em nhớ bàn tay ấm
đan trong tay hạ nồng.
 
bao giờ cho tôi gặp
tình khao khát chờ mong
đêm nay em gửi tặng
một cơn gió phiêu bồng.
 
MINH TUẤN /
MÂY ƠI...người ấy bây giờ cũng lạnh lắm đó...ai cũng thèm và nhớ những giọt nắng quê hương.
chắc chỉ có những vần thơ mới gửi cho người ấy được
 chúc em vui nhiều MÂY nhé
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-25 16:55:40Viễn Du>
...........................
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-21 10:16:37Mây>
Trích đoạn: Minh Tuấn

ĐIỀU LẠ.
 
trong lúc đang ngẩn ngơ
nhìn trên cành cây khô
còn một chiếc lá chờ
đang mơ không muốn rụng
 
chiếc lá buồn không nhỉ
màu đã nhuộm đỏ hồng
hay có gì tình ý
mà sầu nhuộm đỏ đông.
 
bao nhiêu điều thật lạ
em gặp thấy nhớ lòng
buồn thương cả gió đông
khi cả bầu trời ghét.
 
buồn thương cả cái rét
lạnh chia xẻ tim mình
trong xa cách nhớ nhung
đan mùa đông nỗi nhớ
 
em nhớ từng hơi thở
ấm áp như gió xuân
em nhớ bàn tay ấm
đan trong tay hạ nồng.
 
bao giờ cho tôi gặp
tình khao khát chờ mong
đêm nay em gửi tặng
một cơn gió phiêu bồng.
 
MINH TUẤN /



Lời nhắn nhủ mùa đông


Có một điều rất lạ

Lá ngủ quên trên cành
Giữa trời đông buốt giá
Lá chờ gì hởi anh ...?

Mùa Đông đến thật nhanh
Phương trời xa rét mướt
Bóng độc hành rảo bước
Lối đi về tuyết giăng

Đông có về đây chăng
Sao nắng vàng trải khắp
Hạt cười reo lấp lánh
Nhuộm đỏ cả mây trời...?

Người ta của tôi ơi !
Biết làm sao san sẻ
Chút nắng hồng quê mẹ
Về cuối miền xa xôi

Người ta của tôi ơi !
Đêm dỗ yên giấc ngủ
Tim em tìm trú ngụ
Ngọn lửa hồng yêu thương

Đừng lạnh nhé đêm trường 
Đời phiêu bồng đã thấm
Em gửi khối tình nồng
Có đủ không hơi ấm...

Lòng ai giờ lạnh lắm
Đừng kéo dài nhé đông... !

Mây
 
p/s : Bài thơ này Mây viết tặng cho những người đang sống xa quê hương và người yêu...
 
Chúc anh thật vui anh  MT nhé !
 
[color=darkorchid] 

[/color]
Đăng nhập để trả lời
0
Lời nhắn nhủ mùa đông


Có một điều rất lạ
Lá ngủ quên trên cành
Giữa trời đông buốt giá
Lá chờ gì hởi anh ...?

Mùa Đông đến thật nhanh
Phương trời xa rét mướt
Bóng độc hành rảo bước
Lối đi về tuyết giăng

Đông có về đây chăng
Sao nắng vàng trải khắp
Hạt cười reo lấp lánh
Nhuộm đỏ cả mây trời...?

Người ta của tôi ơi !
Biết làm sao san sẻ
Chút nắng hồng quê mẹ
Về cuối miền xa xôi

Người ta của tôi ơi !
Đêm dỗ yên giấc ngủ
Tim em tìm trú ngụ
Ngọn lửa hồng yêu thương

Đừng lạnh nhé đêm trường
Đời phiêu bồng đã thấm
Em gửi khối tình nồng
Có đủ không hơi ấm...

Lòng ai giờ lạnh lắm
Đừng kéo dài nhé đông... !

Mây

p/s : Bài thơ này Mây viết tặng cho những người đang sống xa quê hương và người yêu...

Chúc anh thật vui anh MT nhé !

 
GIỌT NẮNG TÌNH QUÊ.
 
ai gửi về đây giọt nắng hồng
xua tan bao nỗi lạnh mùa đông
nhớ thương chỉ tiếc tình đang cách
thơ viết đành mong ấm gió đông
lớp lớp mây dăng sầu khóe mắt
thì thào gió chạy trống không lòng
ai hay tiếng gọi trong mùa lạnh
tim thắm trông chờ cánh én xuân.
 
MINH TUẤN.
  CHÚC VUI NHÉ MÂY -CÁM ƠN BÀI VIẾT CỦA MÂY THẬT LÀ CÓ HỒN TRONG NỖI NHỚ.
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-23 09:05:49Mây>
Trích đoạn: Minh Tuấn

GIỌT NẮNG TÌNH QUÊ.
 
ai gửi về đây giọt nắng hồng
xua tan bao nỗi lạnh mùa đông
nhớ thương chỉ tiếc tình đang cách
thơ viết đành mong ấm gió đông
lớp lớp mây dăng sầu khóe mắt
thì thào gió chạy trống không lòng
ai hay tiếng gọi trong mùa lạnh
tim thắm trông chờ cánh én xuân.
 
MINH TUẤN.
  CHÚC VUI NHÉ MÂY -CÁM ƠN BÀI VIẾT CỦA MÂY THẬT LÀ CÓ HỒN TRONG NỖI NHỚ.
 


Giọt nắng tình em
 
Nỗi nhớ quê hương lồng vào tia nắng nhỏ
Lẽn vào đông đến tận cuối trời
Sưỏi ấm lòng những đêm lạnh đơn côi
Kẻ phiêu bạt ngóng trời quê buồn da diết...
 
Nhận đi anh một chút tình tha thiết
Giọt nắng dịu dàng , bé nhỏ , tinh khôi...
Ôm chặt vào lòng anh nhé ! sẽ ấm thôi
Và cố đợi một ngày mai quay trở lại
 
Ừ ! có lẽ nắng hồng em khờ dại
Tuyết rơi đầy...làm sao đủ phải không anh ?
Từng buổi đi về trên con phố vắng tanh
Đêm không ngủ co người trong rét giá
 
Ừ có lẽ ! nắng hồng mong manh quá
Biết làm sao...? đành phải thế thôi mà
Đửng bao giờ trêu chọc bé anh nha !
Nắng tuy mỏng nhưng tình em nồng thắm...
 
Em giận lắm mùa đông dài thăm thẳm...
Đông lạnh lùng...hoa tuyết đẹp nhưng kiêu 
Phương trời xa cứ rơi mãi...rơi nhiều
Nắng thoáng lạnh ...tim em buồn ray rức
 
    Mây 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-25 16:49:17Viễn Du>
...................
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: co don

Thu Tàn

Nơi đất khách đêm thu sầu quạnh quẻ
Thu quê nhà có lạnh kẻ bên em
Gió thu bay như xe thắt từng đêm
Như đánh thức một nỗi niềm viễn xứ

Nơi phương xa tim lòng em có nhũ
Nhớ thương về một kẻ đã yêu em
Đêm từng đêm được hạnh phúc ấm êm
Hay thổn thức khi đêm tàn gọi sáng

Người bên em có tâm hồn lãng mạng
Hay nhẹ nhàng khi đáp lại tình em
Bỡi yêu em anh chỉ đứng bên thềm
Thầm mong ước cho em tròn hạnh phúc

Gió cuối thu như vô tình thúc giục
Xếp lá thu tàn đễ tiếp đón đông sang
Lại một mùa thu trong cuộc sống bẽ bàng
Anh chua xót nhớ nàng nơi xứ lạnh

Mưa vẩn rơi cho nổi sầu canh cánh
Mượn chén rượu nồng đễ sưỡi ấm lòng tôi
Em yêu ơi ! Mùa thu ấy đã qua rồi
Giờ còn lại trên môi đầy men đắng .

CD 21/10/06


Thu và nỗi nhớ


Đời có bao nhiêu cuộc tình vào kết cục
Em và người hai kẻ trốn tình si
Bước vào nhau ta còn lại những gì
Từng mảnh vỡ biết làm sao chấp vá ?

Một thoáng chệch chân khụy người vấp ngã
Chẳng mất gì ngoài một trái tim thơ
Tìm xung quanh sao vất vả mệt phờ
Xin một chút dù mong manh giọt nắng

Buông nỗi nhớ rơi vào miền hoang vắng
Áng mây buồn dừng lại bước lang thang
Chưa sạch niềm đau cơn mưa đã vội tàn
Thu lặng lẽ mang về nơi xa khuất

Người đánh cắp tuổi thơ em đi mất
Về tận cuối trời giữ mãi cạnh bên
Còn lại gì cho một thoáng vấn vương
Mang trao đổi lấy nụ cười tươi tắn

Có những lúc đêm kéo dài bất tận
Em đợi hoài đợi mãi.....kẻ xa xôi
Ánh đèn khuya soi rọi bóng đơn côi...
Và... thất thiểu khép mi hờn dỗ giấc


Mây
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn ơi !

Buồn ơi ! sao lên ngôi ?
Cho đêm này mưa rơi
Người nay xa tôi rồi
Từng đêm buồn chơi vơi

Buồn ơi ! thôi đi thôi...
Đừng đừng kêu tên tôi
Lòng tôi đau tơi bời
Người phương xa đang vui ?

Tình yêu giờ xa xôi...
Vì sao chia hai nơi ?
Lang thang đêm trăng mờ
Mây sầu giăng tim côi

Người xưa quên bao lời...
Yêu thương từ bờ môi
Bình minh... cơn mơ rời
Tình như sương...phai phôi

Buồn ơi ! xin quên người
Như người vừa quên tôi
Từng trang thơ bồi hồi
Ru tình buồn... tình ơi !

Mây
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-23 04:39:24Huyền Băng>
Buồn vương


Trọn đêm dài là những giọt sương
Rơi vào mắt em lăn tròn vương ướt
Đêm dìu em đi cuối ngã đường lẻ bước
Thấp thoáng tiếng thở dài...em quay lại...không ai...

Ánh trăng khuya xô ngã bóng hao gầy
Đêm lạnh lùng hơn gió mây hời hợt
Thu trả về đây từng nỗi đau bất chợt
Dĩ vãng nhạt nhoà...tiềm thức lặng im

Có một cái gì nghe như nhói trong tim
Phải chăng giọt máu hồng không muốn chảy
Nghe chăng em tiếng thời gian vọng lại
Đừng đừng đau...kỷ niệm ấy chôn vùi

Một khắc quên người... một khắc mượn niềm vui
Có gì đâu chỉ buồn trong thoáng chốc
Nhưng vì sao mãi cộng dồn từng khắc
Để cuối cùng là một chuỗi... buồn vương...


Mây


r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-24 10:22:51Mây>
Có một điều rất thực

Có một điều rất thực ta yêu nhau
Nhưng vẫn phải quay lưng về ngược hướng
Như kẻ mộng du bứơc vào vùng tưởng tượng
Đón giọt mưa buồn rơi ướt đẫm bờ vai

Có một điều không thể nói cùng ai
Nhìn vào mắt anh vẫn là em duy nhất
Ta đuổi bắt...bóng tình yêu chật vật
Đành trở về kết bạn với cô liêu

Có một điều không thể nói khi yêu
Khoảng cách ư ! nói cùng ai...ai hiểu ?
Thời gian ư ! thế nào là đủ...thiếu
Nên quả đất dù tròn....mãi mãi chẳng gặp nhau

Có một điều rất thực...trái tim đau
Từng phút thắt lòng...mệt nhoài cùng năm tháng
Chiều lang thang...đám mây hồng ngơ ngác
Thu trở mình gió ào ạt lạnh căm

Có một điều rất thực em yêu anh
Nhưng trái tim mãi ngại ngần không lên tiếng
Đến hôm nay có còn chăng...kỷ niệm
Để trọn đời màu tím quyện hồn thơ


Mây
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-24 13:56:23Mây>
Có một cái gì sót lại trong em


Khi gió mùa thu gọi lá đến xạt xào
Từng chiếc bay bay phủ ngập dần kỷ niệm
Thu lang thang trong nỗi buồn màu tím
Hoàng hôn về rời rã gót phiêu du

Thu mờ tan trong những đám mây mù
Tìm quẫn quanh bóng người thương đâu mất
Nỗi nhớ vô tình cuộn đời em vào cơn lốc
Và xoay tròn vào khoảng trống cô đơn

Thu mãi còn rơi từng giọt lạnh dỗi hờn
Ướt bờ mi những đêm dài dỗ giấc
không có anh và không còn giấc mộng
Nên thu gầy trong nỗi nhớ xanh xao

Em thu nhặt từng mảnh vụn nỗi đau
Gói vào thơ gởi về nơi không biết
Kỷ niệm kia giờ trở thành bất diệt
Càng xoá mờ mực ký ức lấm lem

Em phải tập mĩm cười như hạt nắng vàng hanh
Tập lãng quên...để rồi vơ vẫn nhớ
Tập rời xa...bởi tình nhiều trắc trở....
Tâp bước một mình...vì bên cạnh chẳng còn ai...

Tình yêu ơi ! xua đuổi đến mệt nhoài...!!!


Mây
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-26 11:06:17Mây>
Có thể...

Có thể ngày mai
Ta gặp nhau trên quãng đường đời
Mắt ngỡ ngàng...xa lạ
Phố lạnh lùng xô dòng người về muôn ngã
Bất chợt nhìn nhau...ngượng ngùng trong một thoáng
Môi mĩm cười chào nhẹ
Rồi đi...

Hình như trái tim ta muốn nói điều gì...
Trong thế giới này...
Có phải chăng tình yêu không có thật ?
Giây phút vu vơ... lời yêu ươm vị mật
Lý trí mơ hồ
Tim yếu đuối
Thế là ...
yêu!!!

Có thể mùa thu không có những buổi chiều
Chao chác lá bay
Heo may buồn khoắc khoải
Thoang thoảng hương thơm một loài hoa dại
Kẻ phiêu bồng dừng lại...
Thoáng...bâng khuâng

Có thể ngày mai trời sẽ vào Đông
Sương phủ không gian
Chiều hoang vắng
Em rùn mình ôm đôi vai gầy mảnh
Nhưng chỉ một mình
Có lẽ...
phải không anh ?

Có thể bầu trời trong vắt một màu xanh
Tia hy vọng bừng mắt em ngời sáng
Hạnh phúc trong tay
Bàng hoàng đứng lặng
Trọn quãng đường đời ta bên cạnh sánh vai.

Có thể....
Bao giờ là có thể....hỡi ai ?
Thu vẫn tím... mây vẫn buồn...nắng nhạt...
Ừ ! giấc mộng...ừ thôi ! là dĩ vãng ...
Tình chúng mình
Phút lãng mạn...
thế thôi ...!

Có thể
Bao giờ là có thể...người ơi !
Tim muốn bước...
chân ngập ngừng...đứng lại
Đêm đến tìm nhau...rồi xa nhau mãi mãi
Cơn lốc ảo tình...lặn ngụp
Để rồi...
đau....


Mây
Đăng nhập để trả lời
0

Chừ ai hiểu...?

Ngày
Anh...đi
Chiều...không nắng
Bóng hòang hôn lẳng lặng...
Rơi vào không gian tiếng nấc
Nặng trĩu lòng...bờ môi mằn mặn
Giọt dỗi hờn...thấm lạnh cả tim em
Có một nỗi buồn không đặt nổi tên
Trời xanh xao ,Thu trầm lặng tiếng
Năm tháng trôi...người đi biệt...
Cánh chim trời...mãi miết
Đêm đợi...ngày chờ
Chừ ai hiểu
Nỗi niềm
Riêng



Mây
Đăng nhập để trả lời
0
Như một lần em đến ...


Ai vừa đánh rơi giọt nhớ
Tim tím cả miền thơ em
Ai bảo thu buồn muôn thuở ?
Làm vương rối tóc mây mềm

Ừ nhỉ ! mùa thu buồn thật
Góc trời riêng vẫn vắng anh
Đêm hướng mắt về phương Bắc
Lời yêu thương ... bé thì thầm

Ai bảo em thích làm thơ
Khiến cho hồn anh ngơ ngẩn
Ai bảo anh cứ cợt đùa
Khiến cho người ta hờn giận

Ừ ! đã lỡ rồi ,chịu thôi
Dù tình mình xa ...xa thẳm
Tim anh ...em đã trọ rồi
Một giấc ngủ vùi thật ấm

Như một lần thôi ,em đến
Mãi mãi chúng mình bên nhau
Như một lần ,ta thề hẹn
Một lần ...nhưng vạn kiếp sau


Mây
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-03 02:55:38Mây>





Lặng...

Tôi giết vần thơ bằng sự lặng im
Mong thời gian xóa đi từng kỉ niệm
Tôi giết những vần thơ...
Rồi giận dỗi mình sao mãi còn lưu luyến
Còn lại gì...miền hư ảo hoang sơ ?

Tôi giết những vần thơ
Giết chết mộng và mơ
Quay lại nhìn người...ánh mắt nào lạ lẫm
Ngước mặt nhìn trời...tìm đâu tia nắng ấm ?
Đông đã về ...
lạnh quá...trái tim ơi !

Tôi giết những vần thơ
Như giết chết những nụ cười
Để rồi nghe lòng mình dường như trống rỗng
Đi tìm lại ngày xưa
chỉ tôi và chiếc bóng...
Chiếc bóng vô tình , chiếc bóng vỡ tan

Tôi quất vào thơ...
Vô hình những vết roi đan
Con chữ oằn đau , thân đầy thương tích
Hồn thơ lang thang trong đêm trường tĩnh mịch

Thơ ơi ! lỡ thơ chết đi rồi...
tôi còn lại gì không ?


Mây
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Mây






Lặng...

Tôi giết vần thơ bằng sự lặng im
Mong thời gian xóa đi từng kỉ niệm
Tôi giết những vần thơ...
Rồi giận dỗi mình sao mãi còn lưu luyến
Còn lại gì...miền hư ảo hoang sơ ?

Tôi giết những vần thơ
Giết chết mộng và mơ
Quay lại nhìn người...ánh mắt nào lạ lẫm
Ngước mặt nhìn trời...tìm đâu tia nắng ấm ?
Đông đã về ...
lạnh quá...trái tim ơi !

Tôi giết những vần thơ
Như giết chết những nụ cười
Để rồi nghe lòng mình dường như trống rỗng
Đi tìm lại ngày xưa
chỉ tôi và chiếc bóng...
Chiếc bóng vô tình , chiếc bóng vỡ tan

Tôi quất vào thơ...
Vô hình những vết roi đan
Con chữ oằn đau , thân đầy thương tích
Hồn thơ lang thang trong đêm trường tĩnh mịch

Thơ ơi ! lỡ thơ chết thật rồi...
tôi còn lại gì không ?


Mây


 
              ƯU TƯ...
Có những điều lo sợ ở trong tim
Rất muốn nói ra nhưng vẫn kìm nó lại
Những nghĩ suy, những đắn đo khờ dại
Những chan chứa nhạt nhòa,
những e ngại....vu vơ!
 
Kỉ niệm ban sơ sao quá ơ hờ
Sao cứ khắc sâu vết lằn trong kí ức
Giữa hoang mang,giữa ngả nghiêng tức bực
Lại chẳng dằn lòng cứ phá nát hồn thơ
 
Lưu luyến ư?Là chút thực hay mơ
Hay chỉ dở dang làm hồn ai chớm nhớ
Một ánh mắt, một giọt buồn...
vẫn đắm chìm hơi thở...
Để lại cõi lòng những ngờ ngợ....nhạt phai
 
Khi đang yêu người ta thấy miệt mài
Vun đắp cho nhau cho lâu dài duyên kiếp
Nhưng khi xa lại lố lăng lừa bịp
Lại phá lòng mình lại xé nát tim thơ
 
Trống rỗng ư? Thực tại hay mơ?
Hay chỉ đớn đau rồi vờ cho số phận
Giết mộng mơ giết hồn người lạ lẫm
Cũng chỉ làm lòng tê dại bóng hư không
 
Rồi sẽ trông sẽ đợi đến hoài mong
Một nụ cười, một bóng hình...vô vọng
Trong xa xăm vần thơ mang lạc lõng
Bởi vô hồn bởi đã khuất lặng câm
 
Cứ thế thôi để mặc nó thăng trầm
Mặc nó đớn đau trong thói đời chán ngán
Đừng giết chi một hồn thơ đã rạn
Đã sớm nhạt nhòa theo bóng dáng....mây tan!
 
Hãy cố gắng lên...trong sự thật phũ phàng
Ta vẫn dở dang...trong tình thơ dang dở
Hãy cố kìm những ưu tư hoang sợ
Bởi vần thơ...chẳng chết được bao giờ!
 
 
Mạn phép nhé!Lâu lắm mói ghé, chúc vui và hạnh phúc!
 
 
 
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-04 17:39:16Mây>
Trích đoạn: huongtuyet274

Hãy cố gắng lên...trong sự thật phũ phàng
Ta vẫn dở dang...trong tình thơ dang dở
Hãy cố kìm những ưu tư hoang sợ
Bởi vần thơ...chẳng chết được bao giờ!


Mạn phép nhé!Lâu lắm mói ghé, chúc vui và hạnh phúc!






Là vu vơ thôi ,nhưng Mây cảm ơn những vần thơ chia sẻ của sis nhiều nhiều
Mây cảm thấy ấm lòng hơn và vui hơn rồi.[:)]

Đông nhớ...
 
Những khúc tình thơ của ngày ấy
đâu rồi ?
Để mùa đông nơi em đừng bao giờ lạnh giá
Người đã đi ...
và chắc đang bình yên nơi phương trời lạ
Chút mộng mơ đầu
giờ theo gió...xa bay
 
Rồi mùa Đông năm nay
em lại lang thang...
đếm bước từng ngày
đếm nỗi nhớ đang hoà quyện vào hơi thở
Có phải không anh 
 nỗi buồn kia vô cớ
Sao ai mãi âm thầm mang buột 
thắt vào tim ?
 
Ngày ấy quen nhau...
có thể một chút duyên
Miền hư ảo xôn xao...
Đêm từng đêm hò hẹn
Những khúc tình thơ
như tình anh trìu mến
 Em như lạc vào miền hạnh phúc khó đặt tên
 
Và bây giờ em nên nhớ ...
hay quên ?
Khi mùa đông lại về... đóng băng từng kỉ niệm 
Bờ cát bơ vơ...
 thuyền anh đã vô tình rẽ bến
Hai tiếng giã từ...
Con sóng vỗ  
chơi vơi...
 
Những vần thơ xa ...
 xin một lần thôi , em gửi gió đến cho người
Gửi cả nắng Sài gòn
mong dịu dàng truyền hơi ấm
 ( Còn ai nhận nữa đâu
Sao vẫn thầm hi vọng ? )
Chiều nhạt dần
Nắng tắt
Người xa...
 
Mùa đông ơi !
vần thơ cũ đã nhoà
Có lẽ " ngày xưa..."
 là một thoáng vu vơ đến và đi chóng vánh 
để mùa đông xứ xa...trái tim ngườì vơi cái lạnh
Khi tuyết tan rồi
Nắng tràn ngập.
Chỉ thế thôi... 

Nhưng...
em biết làm thế nào xoá kỉ niệm 
Đông ơi !
Khi nỗi nhớ từng đêm cứ đầy thêm...
thêm mãi ?
Một cơn gió lứơt qua 
  nghe lòng lạnh tái...
 Vắng anh rồi ...
Thơ bật khóc giữa trời đông...
 
 


Mây
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Mây

Nhưng...
em biết làm thế nào xoá kỉ niệm 
Đông ơi !
Khi nỗi nhớ từng đêm cứ đầy thêm...
thêm mãi ?
Một cơn gió lứơt qua 
  nghe lòng lạnh tái...
 Vắng anh rồi ...
Thơ bật khóc giữa trời đông...
 
 

Mây
 
 
 
 
 
 
 
 
 

-Đọc mấy câu này tôi cảm thấy bạn vẫn còn "buồn".Vậy tôi xin mạn phép gởi đến bạn mấy câu mong bạn "ấm lòng "hơn.Chúc vui

Tiễn mùa thu lòng buồn chi lạ
Đón đông về bật tiếng khóc than.


Chuyện Tình

Chuyện tình yêu sao còn phân hơn thiệt
Thấy ngại ngùng,sợ lắm,cũng là yêu
Nào mong chi người ấp ủ thương chiều
Dù sai nhịp vẫn là tình yêu đó

Nói đến yêu không cần lời bày tỏ
Chỉ thấy buồn vơ vẩn lúc chiều buông
Thậm chí người ngồi cạnh vẫn thấy buồn
Buồn khi đó chỉ là buồn nũng nịu

Đẹp làm sao khi có người cùng chịu
Nghe chuyện tình vơ vẩn lúc trăng lên
Kể cả khi âm thầm nhắc khẽ tên
Nhưng giờ thấy buồn buồn.....vì đông đến

-bachvan-

Đăng nhập để trả lời
0
Mây em cảm ơn Mây anh ghé thăm  ! Là Thơ của Mây em buồn thiu chứ Mây em đâu có biết buồn là gì đâu nè .
 
 Thơ không buồn nữa...[:)].
 
Ru giấc mơ xưa

Mây đang thầm ru ngủ
giấc thời gian
Đừng lay nhé !
kẻo giật mình tỉnh mất

Từng kỉ niệm
Xếp chồng nhau
một góc
Chờ gió về...
lau lớp bụi
đơn côi

Nhờ gió đưa
về cuối nẻo đất trời
Không có nắng
buổi trưa hè
bỏng rát

Không có mưa
khiến mùa thu
nhàn nhạt
Không có đông hàn
lạnh giá
suốt đêm thâu

Cho đến bao giờ
mây - gió gặp nhau
Mây sẽ kể gió nghe
về giấc mơ
ngày cũ

Đừng lay nhé !
giấc mơ vừa say ngủ
Mây sẽ chờ
dù không kịp chuyến
viễn du...


Mây

 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Mây

Mây em cảm ơn Mây anh ghé thăm  ! Là Thơ của Mây em buồn thiu chứ Mây em đâu có biết buồn là gì đâu nè .
 
 Thơ không buồn nữa...[:)].
 
Ru giấc mơ xưa

Mây đang thầm ru ngủ
giấc thời gian
Đừng lay nhé !
kẻo giật mình tỉnh mất

Từng kỉ niệm
Xếp chồng nhau
một góc
Chờ gió về...
lau lớp bụi
đơn côi

Nhờ gió đưa
về cuối nẻo đất trời
Không có nắng
buổi trưa hè
bỏng rát

Không có mưa
khiến mùa thu
nhàn nhạt
Không có đông hàn
lạnh giá
suốt đêm thâu

Cho đến bao giờ
mây - gió gặp nhau
Mây sẽ kể gió nghe
về giấc mơ
ngày cũ

Đừng lay nhé !
giấc mơ vừa say ngủ
Mây sẽ chờ
dù không kịp chuyến
viễn du...


Mây

 

-Vậy mà Mây trắng cứ tưởng....Dù sao cũng tiếp với Mây "em" mấy câu .
 
Vẫn Đợi.
 
Sắp tiễn thu đi trời nổi sương mù
Mang về gió bấc đêm càng heo hút
Thức giấc thâu canh đốt cành củi mục
Bình minh đã gọi sao tình mãi chưa tan
 
Phía cuối xa kia mây xếp hàng hàng
Lại đón một ngày một ngày đông giá
Người đã đi xa mà lòng buồn chi lạ
Bỏ mình ở lại với khúc biệt ly
 
Nhớ lúc chia tay chẳng nói năng gì
Thuyền nay xa bến ,bến buồn vẫn đợi...
Nước dẫu trôi xuôi , dẫu sầu vời vợi
Mây vẫn đợi ngày gió cuốn mây theo ...
 
-bachvan-
 
 
Đăng nhập để trả lời
0