📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

........BÂNG QUƠ........!

484 trả lời, 47.198 lượt xem — Trang 6 / 17
          TRUNG TRINH
 
Ngày xưa ta hẹn kiếp ba sinh
Vẫn chung thủy vẹn một mối tình
Mà nay người nỡ đành đứt đoạn
Dập nát tâm sầu chữ trung trinh
Yêu có đớn đau hay buốt hận
Chia lìa ai giữ vẻ miệt khinh
Đoạn trường mấy nỗi đời nay nhạt
Khắc cốt ghi tâm mấy chữ tình?
 
                      HuongTuyet274
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
         LUÂN HỒI
 
Hỏi lòng sương giá lạnh băng
Có nghe than thở trở trăn kiếp này
Đảo điên thời thế đổi thay
Cầm bằng nhân quả thấy ngày mai đâu
Sống trong rệu rã u sầu
Mộng về mấy kiếp cũng rầu ngất ngây
Người ta cho số phận này
Là luân hồi bởi hao gầy kiếp kia
Như duyên tan vỡ chia lìa
Như công danh nhạt bên rìa lợi danh
Cứ mang xoay lại monh manh
Xoay cho sự sống càng đành đoạn trôi
Luân hồi vay trả vụt rơi
Chỉ còn bia tiếng để đời nương theo
Nương theo cái bã giàu nghèo
Nương theo cái lẻ eo sèo... thời gian
Thế nhân cứ mộng tan hoang
Luân hồi cứ mộng bẽ bàng....tình danh!
 
                            HuongTuyet274
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-13 04:10:32lá chờ rơi>
Trích đoạn: huongtuyet274



XA XÓT

Cứ gửi yêu thương về cõi mộng
Lại thêm sầu nặng chất trong lòng
Tình như chiếc lá thu vừa nhặt
Vội vã gieo vào nỗi đợi mong
Biết yêu là khổ tràn ngập lối
Vẫn tìm chếnh choáng những long đong
Ai mang xây mộng tình muôn thuở
Ai nhạt thờ ơ lạnh cô phòng?

HuongTuyet274


NHỚ NHỚ THƯƠNG THƯƠNG…
(thân họa Xa Xót)
 
Thương ai chìm đắm trong mơ mộng
Nhớ nhớ thương thương ngập cõi lòng
Sáng sớm nôn nao khi ngóng đợi
Chiều về ôm ấp nỗi chờ mong
Đêm tàn canh lụn còn tơ tưởng
Ước cũ nguyền xưa lại đếm đong
Trách kẻ ra đi ngoài vạn dậm
Quên ai lạnh lẽo chốn khuê phòng !
Lá chờ rơi
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
            LY BIỆT
 
Nhớ thương thương nhớ tận đáy lòng
Mộng mơ mơ mộng cũng hoài mong
Bao nhiêu ân ái nay xin tặng
Một bóng tình nhân,kiếp má hồng
Để người cứ vậy xa xa mãi
Cho khách phụ tình vẫn lưu vong
Tình xưa thôi nhé giờ ly biệt
Chẳng trách hờn ai,lệ ngấn dòng!
 
                 HuongTuyet274
 
Rất vui vì được BÁc Lá ghé thăm và tặng thơ, năm mới chúc Bác dồi dào sức khoẻa và luôn hạnh phúc!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi bị điên rồi 
Một thằng đàn ông đau thương
Giữa đất trời cô đơn vẫn tin vào tình yêu bất diệt
Qua khó khăn
Tưởng chừng như ly biệt
Rồi niềm đau....vẫn gặm nhấm .......niềm đau
Thế nhân đa đoan
Tôi mong hạnh phúc dài lâu
Nên cố gắng....để rồi .....ôm trái đắng
Ờ! Thì có chi đâu...qua bão giông...trời lặng
Chỉ mình tôi...ôm nỗi xót xa về
Rồi có còn chi ngoài những nhiêu khê
Men rượu cay....chất chồng cô đơn vào vài hoài niệm cũ
Mối tình đầu bỗng trở nên ủ rũ
Chờ thời gian phai nhạt nỗi ưu sầu
Đời người có bao lâu
Mà niềm tin hững hờ trong đáy mắt
Những ân cần chợt tắt
Còn hoài nghi đeo đuổi những dư âm
Ta cô đơn sâu tận đáy tâm
Không hiểu nổi...thế nhân toàn những điều giả dối.

 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Em ru buồn cho kí ức thời gian
Dẫu tháng năm qua có điêu tàn loang lổ
Em ru hờn cho phong ba bão tố
Trong tình mình trong cay đắng em , anh

Em ru lòng hàn vết thương đen
Ru mãi vầng trăng tiếng mưa thu êm ả
Em ru mãi tiếng ca lòng hoa lá
Em ru nhạt nhoà ru nước mắt trong mưa

Em ru hồn hạnh phúc đếm sao thưa
Ru mãi trong tim giấc mơ thừa, lạnh nhạt
Em ru mãi ru cánh đồng bát ngát
Hương lúa rì rào em ru dịu hồn yêu
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Tình yêu đầu nên em còn vụn dại
Những lúc vô tình có làm anh đau
Em yêu anh là điều không chối cãi
Cảm thấy lòng là lạ những ngóng trong

Em trách hờn em vờ giận dỗi
Có làm anh mệt mỗi những vu vơ
Em nhìn thấy điều gì như sâu thẳm
Trong tận cùng ánh mắt vẫn xa xăm

Anh cất bước chẳng quay đầu nhìn lại
Ở phía em giông bão nỗi lên rồi
Anh bình thản nhẹ nhàng đi mất
Em thấy mình khờ dại đến ngu ngơ

Em yêu anh tình yêu đầu thời con gái
Trinh trắng ngỡ ngàng lạ lẫm những môi hôn
Vị ngọt ngào còn vươn nơi đầu lưỡi
Thật ngỡ ngàng người đã bỏ em rơi
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Hạ đã ra đi tắt nắng vàng
Thu về đem mộng dệt sang trang
Cho vơi nhung nhớ chiều kí ức
Cho gió trong lòng bớt lang man
Lá ngát xanh hương vẫn thẫn thờ
Trên cành vương lại mấy vần thơ
Chiều buông mây phủ trong thương nhớ
Để khách phong trần thấy bến mơ

Tiễn dặm người đi đã bẽ bàng
Duyên mình sao lận đận trái ngang
Ai xui tình nợ trong hoang dại
Ai tạo trong tình những nhạt phai

Sáng tắt đêm thu thoáng hoa nhài
Tâm hồn nay vẫn mộng liêu trai
Vẫn say vẫn tỉnh vùi nhân thế
Vẫn buốt trong lòng nỗi nhiêu khê!

Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
hi! hôm nay SH mới có dịp ghé thăm TL. Chúc bạn zui zẻ và thoải mái trong ngôi nhà mới này nhé

Cô em ngồi khóc bên cửa sổ
Bé nhỏ thân gầy dưới nắng mai
Tóc dài trôi mãi niềm thương nhớ
Mây buồn giăng mắc màu mắt nai
Là mưa hay là nước mắt em
Ai đi xa cách nỗi ưu phiền?
Vậy mong chi nữa người em gái,
Mình hạc có gầy đêm trắng phai
Chỉ thề đứt đoạn đã từ lâu
Hỏi giùm nguyệt lão một đôi câu
Vui thế nỡ sao đành đứt chỉ
Thôi đành ngồi khóc mối tình sầu
lặng
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Sen Hạ

hi! hôm nay SH mới có dịp ghé thăm TL. Chúc bạn zui zẻ và thoải mái trong ngôi nhà mới này nhé

Cô em ngồi khóc bên cửa sổ
Bé nhỏ thân gầy dưới nắng mai
Tóc dài trôi mãi niềm thương nhớ
Mây buồn giăng mắc màu mắt nai
Là mưa hay là nước mắt em
Ai đi xa cách nỗi ưu phiền?
Vậy mong chi nữa người em gái,
Mình hạc có gầy đêm trắng phai
Chỉ thề đứt đoạn đã từ lâu
Hỏi giùm nguyệt lão một đôi câu
Vui thế nỡ sao đành đứt chỉ
Thôi đành ngồi khóc mối tình sầu

Em khóc vì buồn mắt ố hoen
Môi hồng đẫm lệ thoáng hờn ghen
Thu nay đương tới mây giăng lạnh
Sương đẫm trên cây thấm ướt cành
Thân vốn phong sương dẫu đã đành
Xa rồi mơ mộng của ngày xanh
Câu thề phai nhạt hay dang dở
Khóc mãi duyên sao chẳng thấy lành
Đêm vẳng canh khuya trống đã tàn
Thao thức mà lòng vẫn tan hoang
Yêu chi cho kiếp sầu nhân thế
Cho nghĩa không còn lệ tỉ tê!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Đã lâu rồi chẳng ghé mái nhà xưa
Hoa cỏ mơn man có phủ đầy lối nhỏ
Hàng dậu thưa có rũ đều ngọn gió
Ao Sen xanh màu có thoảng phấn hương đưa?
 
Đã lâu rồi không ghé chốn vườn thơ
Không biết ai kia có đợi chờ nhung nhớ
Dĩ vãng xưa đã đượm hồn muôn thuở
Sao trống vắng vơi đầy sao lạnh lẽo vầng trăng?
 
Đã lâu rồi đã có quá những khó khăn
Những trở trăn của buổi đầu lập nghiệp
Đã lâu rồi trong lòng luôn kinh khiếp
Những gian dối lọc lừa những ân oán mây mưa
 
Giờ trở về đây bến vắng vẫn như xưa
Vẫn có vần thơ vẫn bao lời đề tựa
Trở về đây trong lòng bao chan chứa
Mong nặng gánh tâm tình mong giải tỏa nỗi lo!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Gió thổi bên thềm sương rơi trên chiếc lá
Đêm mơn man vỗ về trong xa lạ
Ánh lửa hồng hoang nhợt nhạt một góc trời
Tôi âm thầm ngồi đếm những sao rơi
Sợ vô tình sợi băng hà níu lại
Trong không gian giữa mênh mông trống trải
Trái tim khờ rộn đập tiếng yêu đương
Bởi điên cuồng nên mê dại vấn vương
Rồi tự khiến cho tim mình rỉ máu
Biết bao phen tâm hồn luôn đau đáu
Nỗi niềm yêu không bật tiếng buông thanh
Nên giờ đây vô vạn sự bất thành
Khi người nghĩ tôi lả lơi ong bướm
Hay do chăng ân tình chưa thấm đượm
Khi duyên kia đơn lẻ chỉ một người
Tôi vô tư nen đâu nghĩ tiếng cười
Người phát ra làm xóa đi tất cả
Bao đam mê những đắp vun hối hả
Đã theo người phai nhạt lẫn rời xa
Để quá khứ buồn như một khúc bi ca
Vừa sâu lắng và lại trầm sâu lắng
Thực tại ơi một chuỗi ngày xa vắng
Biết tìm gì trong kỉ niệm xa xưa
Đàn lỡ cung sầu dây đứt nặng tiếng mưa
Trời rơi lệ và tim mình hoen lệ
Mưa ơi mưa xin xóa sầu nhân thế
Xóa kỉ niệm buồn xóa vương vấn những đê mê
Xóa tâm hồn xóa sạch những tỉ tê
Và xóa hết vết thương lòng...có thể...!
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-15 08:38:19Tóc mai>
Trích đoạn: huongtuyet274

Tôi mang nỗi nhớ dịu dàng
Mang theo tâm tưởng ngỡ ngàng vu vơ
Than thầm người cứ thờ ơ
Cứ mang nỗi nhớ làm thơ trói lòng
Để người nặng dạ đợi mong
Để sông uốn khúc mấy dòng lượn quanh
Sương rơi nặng hạt trên cành
Mà sao duyên nợ không thành ai ơi!
Trăng rằm vẫn sáng ngời ngời
Biết bao giờ thấy sao trời đổi ngôi?

Huongtuyet274



Bên trời lãng quên
 
Từ khi phố vắng em rồi
Mùa xuân anh cũng...bên trời lãng quên
Còn chăng nỗi nhớ không tên
Nhạt nhòa ngày tháng buồn thênh thang buồn
 
Nhìn đâu cũng thấy người thương
Hương trầm mái tóc còn vương víu lòng
Mắt nhìn đắm đuối dòng sông
Nụ cười thiên sứ xuống trần nay đâu?
 
Mình anh ôm mối tình sầu
Lẽ loi đếm bước qua cầu mưa rơi
Ừ nay...phố vắng em rồi
Thì anh ở lại bên trời lãng quên...

Tóc mai
 
Cám on bạn đã vào họa thơ với Tóc Mai...chúc bạn vui và có nhiều thơ hay cho mọi người và Tóc mai xem [:)]
Đăng nhập để trả lời
0
Ân tình thôi hết từ đây
Kể chi kỉ niệm đắng cay làm  gì
Tôi buồn ngồi đếm sầu bi
Đếm thương đếm nhớ nghĩ suy một người
Gặp nhau từ thuở đôi mươi
Mến nhau từ lúc nụ cười mắt đưa
Thương thầm từ những ngày xưa
Yêu thầm nhờ những buổi trưa tự tình
Bây giờ sao lại lặng thinh
Sao chia duyên lẻ sao tình vỡ đôi
Để người ngồi đếm đơn côi
Để tôi ngồi đếm bóng tôi lặng thầm
Ngoài trời mưa vẫn lâm thâm
Mưa như tiếng nấc lặng câm cõi lòng
Mưa buồn soi bóng đợi mong
Soi duyên soi kiếp long đong cả đời
Mặc người xa cách trùng khơi
Mặc người coi nhẹ những lời rẻ khinh
Mặc người lòng cứ lặng thinh
Tôi đây vẫn giữ chữ trinh suốt đời!
 
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Tóc mai

Trích đoạn: huongtuyet274

Tôi mang nỗi nhớ dịu dàng
Mang theo tâm tưởng ngỡ ngàng vu vơ
Than thầm người cứ thờ ơ
Cứ mang nỗi nhớ làm thơ trói lòng
Để người nặng dạ đợi mong
Để sông uốn khúc mấy dòng lượn quanh
Sương rơi nặng hạt trên cành
Mà sao duyên nợ không thành ai ơi!
Trăng rằm vẫn sáng ngời ngời
Biết bao giờ thấy sao trời đổi ngôi?

Huongtuyet274



Bên trời lãng quên
 
Từ khi phố vắng em rồi
Mùa xuân anh cũng...bên trời lãng quên
Còn chăng nỗi nhớ không tên
Nhạt nhòa ngày tháng buồn thênh thang buồn

Nhìn đâu cũng thấy người thương
Hương trầm mái tóc còn vương víu lòng
Mắt nhìn đắm đuối dòng sông
Nụ cười thiên sứ xuống trần nay đâu?

Mình anh ôm mối tình sầu
Lẽ loi đếm bước qua cầu mưa rơi
Ừ nay...phố vắng em rồi
Thì anh ở lại bên trời lãng quên...

Tóc mai
 
Cám on bạn đã vào họa thơ với Tóc Mai...chúc bạn vui và có nhiều thơ hay cho mọi người và Tóc mai xem [:)]


 
Anh thầm chúc phúc cho em
Chúc cho môi thắm vẫn mềm như xưa
Chúc cho duyên mới hợp vừa
Song thưa én nhạn giao thừa hợp đôi
Mặc lòng anh ngắm đơn côi
Mặc tình anh thả anh ngồi ngóng trông
Mặc cho lúa trổ đầy đồng
Hương xưa còn vướng sầu đông bên lòng
Do trời duyên số long đong
Anh nào trách cứ vẫn mong một người
Mong nhìn được thấy nụ cười
Thấy đôi mắt biếc rạng ngời sương mai
Thấy người trong tiết tháng hai
Hoa khoe đua sắc chẳng phai hương nồng
Tiếc gì một mối sầu đông
Tiếc gì một sớm gánh gồng duyên tan
Chẳng buồn chẳng cứ khóc than
Dù sao cũng nhạt hai đàng chia ly
Anh về vứt bỏ sầu bi
Vứt đi những mối nghĩ suy nặng lòng!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Lạc vầng trăng ,lạc bến mơ
Ta như xa lạ bơ vơ cõi thiền
Có chăng là chốn thần tiên
Hoang hoang mộng tưởng liên miên thói đời
Chẳng đâu lòng được thảnh thơi
Chẳng đâu vui vẻ chơi bời chẳng lo
Đường đời lắm lúc quanh co
Hẩm hiu cho cảnh thân cò kiếm ăn
 
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
PHŨ PHÀNG!
Em thả cánh én đi
Như người ta thả mùa xuân trong anh đầy tội lỗi
Cơn gió rì rào..như lòng anh sám hối
Mùa hoa thắm nồng sao cứ vội quay lưng
Cứ vô tình rồi cứ dửng dưng
Cứ lặng lẽ đi anh biết rồi cam chịu
Chỉ mong rằng em mở lòng thấu hiểu
Hoa Mua rực đồng sắc tím của tình yêu
Cho dù tấm lòng anh có thật bao nhiêu
Chỉ hữu ý thôi thì trong em đâu đủ
Vì trong anh bao lỗi lầm xưa cũ
Chẳng thể phai nhoà trong kí ức ngày xưa
Dù đã xa rồi và có những cơn mưa
Như thể bụi kia vô tình xoá đi tất cả
Dù hôm nay anh vô tình xa lạ
Thì xin một điều hãy hiểu lòng anh
Đông đã qua rồi xuân vẫn thế xanh
Dòng sông vẫn trôi êm đềm mang phù sa bồi đắp
Mà đôi ta rất gần sao chẳng gặp
Vô thức vẫn hờn hay tiềm thức đắng cay
Nếu chẳng đợi chờ anh sẽ cứ say
Say thật trong tim và trong đảo điên nhân thế
Để ngẫm lại lòng mình tìm ra bao điều tệ
Sám hối muộn màng có hết những đê mê!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Gió thổi bên thềm sương rơi trên chiếc lá
Đêm mơn man vỗ về trong xa lạ
Ánh lửa hồng hoang nhợt nhạt một góc trời
Tôi âm thầm ngồi đếm những sao rơi
Sợ vô tình sợi băng hà níu lại
Trong không gian giữa mênh mông trống trải
Trái tim khờ rộn đập tiếng yêu đương
Bởi điên cuồng nên mê dại vấn vương
Rồi tự khiến cho timmình rỉ máu
Biết bao phen tâm hồn luôn đau đáu
Nỗi niềm yêu không bật tiếng buông thanh
Nên giờ đây vô vạn sự bất thành
Khi người nghĩ tôi lả lơi ong bướm
Hay do chăng ân tình chưa thấm đượm
Khi duyên kia đơn lẻ chỉ một người
Tôi vô tư nên đâu nghĩ tiếng cười
Người phát ra làm xoá đi tất cả
Bao đam mê những đắp vun hối hả
Đã theo người phai nhạt lẫn rời xa
Để quá khứ buồn như một khúc bi ca
Vừa sâu lắng và lại trầm sâu lắng
Thực tại ơi một chuỗi ngày xa vắng
Biết tìm gì trong kỉ niệm xa xưa
Đàn lỡ cung sầu dây đứt nặng tiếng mưa
Trời rơi lệ và tim mình hoen lệ
Mưa ơi mưa xin xoá sầu nhân thế
Xoá kỉ niệm xưa buồn xoá vương vấn những đê mê
Xoá Tâm hồn xoá sạch những tỉ tê
Và hãy xoá hết đi những gì khi có thể
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
        TRỐNG VẮNG
 
Hoàng hôn đã tắt bình minh
Mà sao em vẫn một mình đấy thôi
Hay là sao đã đổi ngôi
Để tim em chẳng còn tôi trong lòng
Tiếc gì một chút rêu phong
Mà cây lá úa long đong tháng ngày
Chỉ chờ một chút heo may
lLàm cho cơn gió còn say ngất tình
Hay là em nghĩ linh tinh
Khi mình anh vẫn một lòng với em
Đêm về rồi lại qua đêm
Gió buồn cứ mãi trước thềm lan xa
Anh buồn hát mãi bài ca
Mà mong tim lạ mãi hoài ngất ngây
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
 
            TUỔI 15!
Tuổi 15 em hoá hồn vụng dại
Yêu một người đâu biết sẽ nhạt phai
Tuổi 15 thiếu nữ dáng mảnh mai
Mà cuộc đời đâu thể nào trẻ mãi
Rồi khi đó..
Thiếu nữ quay nhìn lại
Đã xa rồi khoảng trống của tuổi hai
Tình yêu đầu như một giọt sương mai
Đẹp ở trên cây rồi tàn theo năm tháng
Thiếu nữ chết đi trong tâm hồn lãng mạn
Thuở ban đầu cái thuở bắt dầu tin
Mùa thu tàn theo tia nắng bình minh
Sớm tắt đi trong haòng hôn loang lổ
Để cuộc đời là chuỗi ngày đau khổ
Thấm vào lòng những vết ố hoen
Rồi không còn người say chẳng có men
chỉ có mình em trong âm thầm thiếu nữ
Với cõi lòng mông lung tràn giân dữ
Anh bỏ em rồi thiếu nữ biết bơ vơ
Rồi thiếu nữ đem hồn vun vén hết trong thơ
Trong giấc mơ đêm và nỗi chờ năm tháng
Chờ mong mỏi một tâm hồn lãng mạn
Đã sớm phai tàn theo băng giá, hạ sang...!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-30 10:27:44Oanh Oanh>
Trích đoạn: huongtuyet274

 
            TUỔI 15!


Tuổi 15 em hoá hồn vụng dại
Yêu một người đâu biết sẽ nhạt phai
Tuổi 15 thiếu nữ dáng mảnh mai
Mà cuộc đời đâu thể nào trẻ mãi
Rồi khi đó..
Thiếu nữ quay nhìn lại
Đã xa rồi khoảng trống của tuổi hai
Tình yêu đầu như một giọt sương mai
Đẹp ở trên cây rồi tàn theo năm tháng
Thiếu nữ chết đi trong tâm hồn lãng mạn
Thuở ban đầu cái thuở bắt dầu tin
Mùa thu tàn theo tia nắng bình minh
Sớm tắt đi trong haòng hôn loang lổ
Để cuộc đời là chuỗi ngày đau khổ
Thấm vào lòng những vết ố hoen
Rồi không còn người say chẳng có men
chỉ có mình em trong âm thầm thiếu nữ
Với cõi lòng mông lung tràn giân dữ
Anh bỏ em rồi thiếu nữ biết bơ vơ
Rồi thiếu nữ đem hồn vun vén hết trong thơ
Trong giấc mơ đêm và nỗi chờ năm tháng
Chờ mong mỏi một tâm hồn lãng mạn
Đã sớm phai tàn theo băng giá, hạ sang...!

Huongtuyet274



Tuổi mười lăm

Tuổi mười lăm trăng rằm mực tím
Ngời ngời trăng...tuổi biếc chồi non
Nắng phơn phớt má em giòn
Tung tăng chân sáo...đỏ son môi hồng

Thần tiên quá những ngày tháng mộng
Xin đừng ai xao động trái tim
Xin mây đừng cản cánh chim
Tung trời tuổi ngọc tuổi tiên cuộc đời

Oanh Oanh
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
                 NHẠT....!
  Đã bao lâu rồi ta chẳng nhớ tới em
  Nhớ giọt sương đêm và nỗi buồn trên mắt
  Đã bao lâu rồi tôi không còn có mặt
  Cùng em cười đùa trong những ngày vui
 
  Đã bao lâu rồi ta cứ hững hờ
  Cứ ngẩn ngơ như người điên mất bạn
  Và trong ta trái tim dần khô hạn
  Mặc dỗi hờn mặc những phút thờ ơ
 
  Ta nhạt thật rồi nhạt cả những vần thơ
  Quên mất vu vơ những buồn vui muôn thuở
  Ta nhạt mất rồi những nỗi niềm nhung nhớ
  Cho người buồn, ta tan nat tim ta
 
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
            TỰ HỨA!
 
Sẽ chẳng bao giờ anh làm em khóc
Để nhìn em đôi mắt dịu hiền
Tiếng nói nhẹ và giọng cười trong vắt
Để cuộc đời như giọt mơ tiên

Nếu ai đó sẽ làm em khóc
Cứ khóc đi cho vơi những tủi hờn
Cho nước mắt xóa buồn hiu quạnh
Cho tháng ngày tình vẫn còn xanh

Nếu ai đó cứ làm em khóc
Hãy vững tin tận trái tim mình
Anh vẫn cạnh đang cùng chung bước
Chiếc bóng vô hồn sẽ chẳng thấy bơ vơ

Nếu ai đó làm em bối rối
Chỉ một người duy nhất mình anh
Luôn ngần ngại nhưng giả vờ không đổi
Để giận hờn trong đôi mắt long lanh

Có một người chắc làm em thấy nhớ
Nhớ khi xưa một khoảng dại khờ
Nhớ những phút êm đềm hạnh phúc
Ngỡ tình mình là một giấc mơ

Và thế đó chẳng bao giờ em khóc
Bởi vì anh chẳng giận bao giờ
Chẳng trách cứ hay làm em hờn dỗi
Mắt môi buồn theo năm tháng lặng trôi!


Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
ĐAU TÌNH!
Ta tiễn người đi giữa sương đêm
Lặng rẽ tâm tư nuốt vào lòng hờn tủi
Người ra đi dáng trầm lầm lũi
Mặc con đường mưa lạnh cứ tuôn rơi
Ta cố níu chân trong câu chữ ngông cuồng
Người vẫn mặc nhiên không quay đầu ngoảnh  lại
Biết làm sao khi giờ ta xa mãi
Nẻo đường đời biết chắc có nhạt phai
Gặp gỡ rồi do duyên số của hai
Yêu hạnh phúc rồi chia lìa đau đớn
Nhận được gì sau những lần mơn trớn
Thấy được gì trong lãnh đạm thiệt hơn
Chia tay mà đâu biết nguồn cơn
Rồi đau khổ trong vạn lần đau khổ
Có lẽ nào ta đơn phương lầm chỗ
Lạc đường tình lạc phận số nợ duyên
Chia tay rồi mà tình có vẹn nguyên
Người ôm hận cho lòng ta căm hận
Thôi hết rồi trong ta còn chữ nhẫn
Lỡ trao duyên đành nhận lấy nợ duyên
Dù đau lòng nhưng phận gái thuyền quyên
Đành ngậm đắng khi tình ai phụ bạc!

Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
NHẠT NHẼO!
Tình ta như bát nước đầy
Cớ sao em vội phẩy tay...tan tành
Đêm buồn ngồi đếm tàn canh
Thương cho duyên phận đang xanh bỗng tàn
Nếu lòng đã muốn sang ngang
Thì thôi đành vậy đôi đàng chia tay
Nhưng lòng em chẳng thẳng ngay
Nửa tình xa lạ nửa day dứt lòng
Biết nào sông đục hay trong
Biết lòng em có đợi mong thật tình
Nên giờ em vẫn lặng thinh
Vẫn cười vẫn nói như mình chưa xa
Nhưng nào đâu biết được là
Trong tim em đã rời xa mất rồi
Đành lòng nhìn rặng mây trôi
Đành lòng gặm nhấm nổi trôi mà chờ
Vì người vẫn cứ thờ ơ
Thôi đành duyên phận vẩn vơ chia lìa
 
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Ghen
 
Chẳng phải vì kém cỏi mà ghen
Ghen, vì tình yêu thiêng liêng như lãnh thổ
Đã yêu nhau, em là Vương-quốc-nhỏ
Của tình anh-không hề có xâm lăng!
 
Cái ghen là ngọn gió lành
Nuôi dưỡng những nụ hôn tràn đầy tin tưởng
Nhưng cái ghen cũng là cơn lốc lớn
Xoá sạch những gì giả dối của tình yêu
 
Em còn nhỏ lắm, thơ ngây lắm
Chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nhã Trang

Ghen

Chẳng phải vì kém cỏi mà ghen
Ghen, vì tình yêu thiêng liêng như lãnh thổ
Đã yêu nhau, em là Vương-quốc-nhỏ
Của tình anh-không hề có xâm lăng!
 
Cái ghen là ngọn gió lành
Nuôi dưỡng những nụ hôn tràn đầy tin tưởng
Nhưng cái ghen cũng là cơn lốc lớn
Xoá sạch những gì giả dối của tình yêu
 

Chẳng có gì là thật cả đâu em
Bởi khi yêu ai chẳng hề nói dối
Và hơn thế ghen đâu nào có tội
Đã yêu nhau ai chẳng giận bao giờ!
 
Đã yêu rồi người hay giận vẩn vơ
Sợ mất người kia và ghen là như thế
Đôi khi ghen là ngọn gió lành có thể
Để thổi qua cho tin tưởng thật nhiều
Nhưng chẳng bao giờ ghen giúp được tình yêu...
 
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Gió có theo về bên kia sông vắng
Cho nhắn gửi đôi buồn thương trĩu nặng
Mơ về em..
Mơ về chút xa xôi!
 
Anh lên đường nhập ngũ đơn côi
Buổi sáng mùa xuân sao bầu trời u tối
Ánh mắt em xa xa trông hờn dỗi
Nhưng miệng vẫn cười tay vẫn vẫy run run
 
 Mới đấy mà 3 tháng lội bùn
Ba tháng hành quân trong rừng sâu núi thẳm
Ba tháng mưa dầm cơm vắt
Ở tận chân trời em có nhớ về anh
 
Nhớ về buổi đầu, nhớ những ngày xanh
 
 
 
 
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày mai tôi cưới vợ..
Đường cỏ đôi bờ chết bơ vơ..
Mảnh hồn thiếu nữ còn dang dở..
Cứ mỗi tâm hồn lại ngẩn ngơ...
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-05 12:42:23NuocMatMuaThu>
 
quote:

Trích đoạn: huongtuyet274

TIM TÍM CHIỀU THU, ANH NHỚ EM!

Đơn điệu cõi lòng yêu dấu ơi!
Em giờ xa tít mấy trùng khơi
Chiều thu tim tím lòng thu muộn
Lạc lối sương thu cảm xa vời

Thu đến lạnh lùng trong chia ly
Để hồn rơi vỡ mộng sầu bi
Để bao thổn thức tan thành bụi
Cay đắng là tình trong cơn si

Em ạ! Hồn anh cũng vấn vương
Cũng đau, day dứt những đêm trường
Cũng nghe lòng gọi trong hồn lệ
Cũng buốt tim mình những nhớ thuơng

Chẳng phải vì anh nhung nhớ khơi
Muốn quên mà trong dạ rối bời
Bao nhiêu yêu dấu bao tâm sự
Đã gửi vào đây cạn mấy lời

"Tim tím chiều thu, anh nhớ em!
Nhớ em xinh xắn đôi vai mềm,
Đôi môi tươi thắm tô màu mận,
Đôi mắt nai buồn ngơ ngác ai..."

 
 
 
TIM TÍM LÒNG EM
 
Anh ở nơi nào thương mến ơi
Có nghe nhung nhớ lòng mình khơi
Bâng khuâng thầm hỏi vì sao nhỉ
Chẳng lẽ từ nay xa thật rồi
 
Em vẫn nơi này ngóng áng mây
Ngửa tay đón bắt vầng trăng gầy
Mà nghe nức nở trời thu chết
Liệm cả hồn mình, anh có hay????
 
Có phải vì em, đang nhớ anh
Nên trời mây cũng chẳng còn xanh
Ngoài sân ủ rũ cành lan tím
Theo gío chiều bay lìa khỏi cành
 
Anh đến làm gì gieo vấn vương
Cho lòng em biết một lần thương
Bỏ đi không ngỏ lời từ giã
Thổn thức lòng em, nghe thật buồn
 
Anh cánh chim trời bay vút cao
Em thu chiếc lá buồn thay màu
Từ nay chẳng hẳn không lần gặp
Chia xẻ những ngày xa cách nhau
 
NuocMatMuaThu
 
 
NMMT xin mến chào huongtuyet274 khỏe và bình an:
 
Thu xin mến chào huongtuyet khỏe và Thu xin rất cám ơn ht đã dừng chân ghé thăm trang thơ Thu và đã lưu lại một bài thơ thật dễ thương mến tặng, Thu nghe rất hân hạnh lắm, và cho Thu xin phép gởi lại bài thơ mộc mạc này như dùng để thay thế cho lòng cảm kích của mình tới huongtuyet, và Thu xin mến chúc huongtuyet một cuộc sống bình an, cùng những gì dễ thương và tốt đẹp nhất :)
 
Thân ái
 
NuocMatMuaThu
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 4 5 6 7 8 » »»