📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

........BÂNG QUƠ........!

484 trả lời, 47.207 lượt xem — Trang 8 / 17
           LỜI YÊU!
Tôi yêu một chút mộng mơ
Một chùm dang dở thẫn thờ của ai
Yêu hoài một nét sương mai
Như nhung như ngọc như hài thần tiên
Tôi yêu một khắc triền miên
Của vần thơ lạc cuối miền mê say
Yêu trong cơn mộng ban ngày
Trong nhung trong nhớ còn say đất trời
Ai ơi đừng vỡ rụng rơi?
Đừng chen chữ nhạt đừng vời vợi xa
Để tôi một chút hoàng hoa
Để cho chữ lặng bỗng nhòa trong tim
Lời tình đã tỏ....lặng im!
Câu yêu đã nói kiếm tìm chữ chung
Ý tình tôi chẳng mông lung
Mà sao ai lại ngại ngùng chẳng tin!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-25 11:11:02SuongAnh>
Trích đoạn: huongtuyet274

          LỜI YÊU!
Tôi yêu một chút mộng mơ
Một chùm dang dở thẫn thờ của ai
Yêu hoài một nét sương mai
Như nhung như ngọc như hài thần tiên
Tôi yêu một khắc triền miên
Của vần thơ lạc cuối miền mê say
Yêu trong cơn mộng ban ngày
Trong nhung trong nhớ còn say đất trời
Ai ơi đừng vỡ rụng rơi?
Đừng chen chữ nhạt đừng vời vợi xa
Để tôi một chút hoàng hoa
Để cho chữ lặng bỗng nhòa trong tim
Lời tình đã tỏ....lặng im!
Câu yêu đã nói kiếm tìm chữ chung
Ý tình tôi chẳng mông lung
Mà sao ai lại ngại ngùng chẳng tin!


TÔI YÊU!!!


Tôi yêu nhiều lắm bài thơ
Vô tình nhặt được bên bờ sông xưa
Tôi yêu biết mấy cho vưà
Trời chiều nhè nhẹ gió đuà tóc mây
Tôi yêu tình khúc đắm say
Duyên Quê* hai đưá mơ ngày bên nhau
Tôi yêu ngào ngạt hương cau
Dây trầu xanh biếc, vôi màu đỏ tươi
Tôi yêu những giọt mồ hôi
Anh cày em cấy...một đôi trên đồng
Tôi yêu duyên nợ tình hồng
Lều tranh, vách đất...mặn nồng không phai
Tôi yêu mơ ước cùng ai
Bên đây bên đó...duyên may vợ chồng

Tôi yêu!!! Người hỡi...biết không??!

Sương Anh

* Duyên Quê = sáng tác Hoàng Thi Thơ
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
Em đi thu rụng lá vàng
Sương khuya phủ ánh buồn sang bên này
Nỗi sầu khoé mắt còn cay
Hương tình vừa đượm hổm rày đã tan
Em đi nắng bỗng nhạt vàng
Để anh rơi rụng hồn hoang lạnh lùng
Tội tình một khắc nhớ nhung
Một giây lãnh đạm mông lung mỏi mòn
Hồng hoang trăng vỡ trên non
Sắc son còn đượm nẻo mòn ngày xưa
Tội tình em ạ! Dưới mưa...
Thân ai đã lạnh mà chưa chạnh lòng
Em đi để những ngóng trông
Rơi rơi chiếc lá chờ mong tháng ngày
Tội tình ai lại cơn say
Ai vay giờ trả những ngày đớn đau
Kiếp này cho đến kiếp sau
Tội tình ai phải mang màu...thời gian!
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÔNG NHỚ!
Lập đông gió rũ rê buồn
Tim si một bóng rèm buông nửa vời
Đợi chờ sương giá chơi vơi
Mà tim ai vọng bao lời thiết tha
Xót xa kiếp đã nhạt nhòa
Duyên kia chia nửa hòa chung nỗi sầu
Thương thương nhớ nhớ khắc sâu
Gió đông hoang lạnh trong câu phai tàn
Tình buồn như chiếc lá tan
Xoay xoay só phận bẽ bàng lìa cây
Xa xôi cách trở bao ngày
Đông kia đã mấy lắt lay gió nồm
Vầng trăng heo hắt chiều hôm
Bởi màu mây phủ tím chồm màu thương
Lòng son hai chữ vấn vương
Đông đi đông lại đêm trường vẫn mơ
Dù người có chút ơ hờ
Ta đây vẫn chẳng thờ ơ mộng lòng!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Đông Nhớ Người
 
Chút tình em đã gửi trong
Bài thơ thương nhớ mộng lòng trao ai
Dẫu đời đôi ngã chia hai
Mối tình thơ ấy vẫn hoài còn đây



Thời gian đi theo tháng ngày
Câu thơ lục bát mang đầy nhớ thương
Hồn nghiêng tim ngã tình vương
Nhớ ôi là nhớ...đêm trường mắt sâu

Xin đừng để lạc vần câu
Chữ thương chữ nhớ khắc sâu tim này
Phố phường người ta đan tay
Dìu nhau dạo ngắm ngất ngây tình hồng

Lạc loài góc nhỏ chiều đông
Lòng thầm réo gọi...xuân nồng nơi đâu...??!
Làm sao để được có nhau
Đông sang nhớ đến người đau tím lòng!

 
Sương Anh
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
DƯỜNG NHƯ TA ĐÃ!
Dường như ta làm người ta sợ
Chẳng gật đầu cứ cúi lặng thinh
Hay...người đã có nơi gửi gắm
Một bóng hình...một kiếp trung trinh?

Dường như thể ta còn lúng túng
Câu yêu thương đến nhạt mất rồi
Hồn lãnh đạm và lòng cằn cỗi
Nên ân tình...chắc hóa xa xôi

Dường như người ta quên đi mất
Một mình ta lặng bóng âm thầm
Ngày đêm vắng ngỏ lời đường mật
Mong vỡ òa khoảng trống lặng câm

Dường như đã trở nên nhàm chán
Câu thương yêu đã cạn cõi lòng
Hồn nay đã hết còn bay bổng
Hiện tại buồn...mơ mộng viễn vồng

Dường như ta với người....khoảng cách
Đơn phương thôi ta chỉ một mình
Sầu nhỏ giọt lệ buồn hoang lạnh
Ôm nỗi lòng...rét buốt tàn canh

Dường như ta ngửa tay xin xỏ
Một chút yêu chút nhớ, giận hờn
Và đâu đó giữa đời...bất chợt
Cõi nghê thường khôn dại,thiệt hơn

Dường như ta không dừng được nữa
Bởi tình yêu đâu phải trò đùa
Nên đành thế để tình chảy nhựa
Rồi ôm lòng mơ mộng duyên xưa

Dường như ta chẳng là ta nữa
Chẳng hiên ngang hứng chịu thói đời
Cứ nặng nhẹ trong lòng diệu vợi
Của chuyện tình đã nhạt...rụng rơi

Thôi thế nhé..Dường như ta chết
Mảnh linh hồn cõi lạnh giá băng
Đơn phương đó làm tình ta lặng
Trôi phũ phàng trong gió sương trăng

Dường như thế...ta thầm cầu chúc
Hạnh phúc cho một kiếp an lành
Thầm khấn nguyện cho mưa sẽ tạnh
Cho một người cho một tuổi xanh

Viết cho NHI ANH!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: huongtuyet274

DƯỜNG NHƯ TA ĐÃ!
Dường như ta làm người ta sợ
Chẳng gật đầu cứ cúi lặng thinh
Hay...người đã có nơi gửi gắm
Một bóng hình...một kiếp trung trinh?

Dường như thể ta còn lúng túng
Câu yêu thương đến nhạt mất rồi
Hồn lãnh đạm và lòng cằn cỗi
Nên ân tình...chắc hóa xa xôi

Dường như người ta quên đi mất
Một mình ta lặng bóng âm thầm
Ngày đêm vắng ngỏ lời đường mật
Mong vỡ òa khoảng trống lặng câm

Dường như đã trở nên nhàm chán
Câu thương yêu đã cạn cõi lòng
Hồn nay đã hết còn bay bổng
Hiện tại buồn...mơ mộng viễn vồng

Dường như ta với người....khoảng cách
Đơn phương thôi ta chỉ một mình
Sầu nhỏ giọt lệ buồn hoang lạnh
Ôm nỗi lòng...rét buốt tàn canh

Dường như ta ngửa tay xin xỏ
Một chút yêu chút nhớ, giận hờn
Và đâu đó giữa đời...bất chợt
Cõi nghê thường khôn dại,thiệt hơn

Dường như ta không dừng được nữa
Bởi tình yêu đâu phải trò đùa
Nên đành thế để tình chảy nhựa
Rồi ôm lòng mơ mộng duyên xưa

Dường như ta chẳng là ta nữa
Chẳng hiên ngang hứng chịu thói đời
Cứ nặng nhẹ trong lòng diệu vợi
Của chuyện tình đã nhạt...rụng rơi

Thôi thế nhé..Dường như ta chết
Mảnh linh hồn cõi lạnh giá băng
Đơn phương đó làm tình ta lặng
Trôi phũ phàng trong gió sương trăng

Dường như thế...ta thầm cầu chúc
Hạnh phúc cho một kiếp an lành
Thầm khấn nguyện cho mưa sẽ tạnh
Cho một người cho một tuổi xanh

Viết cho NHI ANH!


Dường như ta đã quên yêu
Dường như ta đã nhớ nhiều hơn xưa
Dường như
người đã quên chưa?
Mà sao ta lại
mới vừa...  nhớ mong...

hoàng nguyên
Xin chào  bạn Hương Tuyết nhé, cảm ơn bạn đã ghé thăm HN .  Chúc bạn vui vẻ nhé.

Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0
NHỚ THẦY!
 
Thầy ơi! Đã bốn năm rồi
Thời gian cứ thế... lặng trôi một mình
Từ ngày thầy lập gia đình
Đến nay vắng bóng... ân tình cũng phai
Duyên xưa đã dũa đã mài
Mà nay biết có được vài chữ nhân?
Ơn thầy....em nặng ngàn cân
Nợ thầy....em cũng vạn lần...nói sao?
Công lao trời biển dạt dào
Ân tình như thể sóng trào trùng khơi
Bây giờ em đã vào đời
Vẫn nghe vang vọng những lời thiết tha
"Làm người hai chữ thật thà
Dù trong dù đục lòng ta sáng ngời"
Nhưng mà...phận số thầy ơi!
Đã làm tê dại rụng rời hồn em
Trắng đầu bạc tóc mỗi đêm
Bao lần vấp ngã lại thêm thấu lòng
Chữ nhân thầy đã hoài mong
Cho người trò nhỏ vỡ lòng năm nao
Để thầy pha chút tự hào
Em giờ đã được ngẩng cao với đời!
 
Kính Tặng Thầy: Nguyễn Đức Tú
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
           THƯƠNG NHỚ!
Từ ngày em bước sang ngang
Hồn tôi lại dẫn hai hàng lệ rơi
Khóc thầm thương tiếc duyên trời
Nay phai lá úa rụng rời cánh thơ
 
Xưa quen đã nhạt ơ hờ
Niềm thương nỗi nhớ chẳng mơ phố phường
Em xa cách mặt nghê thường
Tội tình tôi đếm đơn phương một mình
 
Ngày xưa cùng ngắm bình minh
Ngày xưa cùng những ân tình thiết tha
Bây giờ lại nhạt như là
Trăng qua mười sáu nhạt nhòa gió đông
 
Cũng thương cũng tiếc trong lòng
Cũng nhung cũng nhớ hoài mong đến sầu
Nhưng mà cũng đã khắc sâu
Chữ tan chữ nát một câu ly dời
 
Thương giờ đếm mâyd trùng khơi
Nhớ giờ đong được biển trời mấy sao
Duyên xưa nếu chẳng ngọt ngào
Thì Nay thôi nhé...hư hao làm gì!
 
Ân tình nhung nhớ....làm chi!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-30 05:31:08huongtuyet274>
CÓ NHỮNG ĐIỀU...MÀ ANH VẪN HOÀI MONG!

Lặng một chút hương đêm
Một chút yêu
Một chút yếu lòng
...Dù tim ta còn hoài mong
Cháy bỏng...

"Có những điều chỉ viết tặng mình thôi
Về kí ức,niềm vui và những điều dang dở
Có gì đó..lạ lùng trong vạn điều bỡ ngỡ
Ngẩn ngơ yêu, chẳng dám gửi tặng người..."
 
Có những điều nhỏ nhặt đã thành quen
Chút nhớ, chút thương, chút yêu thầm vụng dại
Có những mơ hồ...tưởng lầm trong khắc khoải
Nhưng chẳng bao giờ.Em ạ!....Nhặt vu vơ!
 
Một cơn gió đêm, một tiếng nấc..ơ hờ
Cứ lặng lẽ, cứ cô đơn thầm trôi về ngõ vắng
vần thơ êm còn vương trong tĩnh lặng
Nên mắt hoen mờ hoen nắng úa thu phai
 
Có những điều mà không chỉ riêng ai
Cất giữ trong tim, trong lòng, trong kí ức
Để đôi khi tâm hồn đang tức bực
Chẳng chịu mở lòng chẳng gửi bỏ tâm tư
 
Có những điều giữa thực và hư
Giữa cái xa xưa, cái hôm nay và sau này...mãi mãi
Cũng mùa đông, cũng những lần ân ái
Cũng ngẩn ngơ buồn, cũng hoang lạnh...mỉa mai
 
Có những điều anh viết tặng ai...
Giọt sương thơ, vần theo gieo thật vụng
Đều là anh-thằng khờ đang lúng túng
Đắm trong hồn trong hương gió tình yêu
 
Có những điều nhỏ nhặt....chẳng bao nhiêu!
Về chuyện của em, của anh, của những điều khó nói
Của ân tình hoang mang, những yêu thương mòn mỏi
Mà chẳng bao giờ...em chia sẻ cùng anh!
 
CÓ những điều như cơn gió mong manh
Em đã bước ra, xoay vòng, quẩn quanh...
rồi trôi đi cùng hư ảo
Hay có những điều trong em là cao ngạo
Luôn những dỗi hờn trong nắng gió lao xao
 
Còn có những điều, em ạ! Rất thanh cao
Một túp lều tranh hai mảnh hồn đang cháy
Tóc mây ơi!Sao tình ta tan chảy?
Không dấu vết mờ, lại băng lạnh...vu vơ
 
Đôi khi anh đau đớn với mong chờ
Đợi một tiếng thôi, tiếng trao tình xưa cũ
Tiếng nỉ non thắp lửa lòng ủ rũ
Thắp nghê thường thắp rực những vấn vương
 
Và cuối cùng...còn đó những lời thương
Lời của mến yêu, của đơn phương...khờ dại
Lời cầu mong một cái nhìn ngoảnh lại
Một lời cuối cùng....cho khúc nhạc tương lai....!
 

Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
        THƯƠNG TIẾC TÌNH XƯA
Một nửa xuân nồng đã trôi qua
Một giây ân ái đã phai nhòa
Một làn gió thoảng trong màu rụng
Một mảnh ân tình nay đã xa
 
Ta mang đau đớn ở trong tim
Cả đời mệt mỏi để đi tìm
Một hình bóng cũ trong mờ nhạt
Một khối bẽ bàng trong nát tan
 
Tìm ở nơi đâu ta tìm đâu?
Quẩn quanh quanh quẩn chỉ u sầu
Những bờ ân ái nay lại vướng
Lại để âm thầm những bể dâu
 
Có ai cứu vớt chút hương xưa
Giúp ta tìm lại những dư thừa
Tìm trong mộng tưởng trong suy tưởng
Một khối hoang tàn những tiếc thương
 
TA lại hận ta những vấn vương
Đau chi trong cái tiết hoang đường
Căm chi trong cái cùng kiếp tận
Giận để làm gì chỉ tổn thương
 
Người đã không còn mộng đã tan
Duyên kia theo đó cũng điêu tàn
Tiếc cho một kiếp hồng nhan bạc
Mệnh đã phong trần theo gió hoang!
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-01 19:04:08SuongAnh>
 
 
NƯẢ GHÉT NƯẢ THƯƠNG
 
 
Nưả này thương tiếc tình xưa
Nưả kia lại ghét người chưa thật lòng
Nưả yêu nưả hận...hoài trông
Nưả đi mang hết...nưả không còn gì...
 
Ghét làm sao người ra đi
Để ai nhung nhớ mắt mi uá sầu
Ghét người làm mắt thêm sâu
Đêm không chịu ngủ canh thâu thức chờ
Ghét người tình cứ lửng lơ
Khiến cho ai cứ vật vờ tim đau

Thương chi nào ai biết đâu
Thôi thì buông thả nhẹ câu giận hờn

Thương chi để dạ héo hon
Lòng buồn hận tủi tâm hồn hư hao
Thương chi hồn mãi nghẹn ngào
Tình yêu trăng gió...ai nào được đâu
 
Từ nay trả hết trăng sao
Yêu thương ghét giận...trả vào hư không

Sương Anh
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay mạo muội vào trang thơ của HT!!! thấy thơ của HT sao mà ngọt ngào quá!!! mạn phép cho XT để lại bài thơ mộc mạc này nhé! biết chẳng xứng với thơ của HT đâu! đừng cười nhé! chúc HT luôn vui và tràn trề cảm hứng sáng tác!
 
 
Còn Mãi Đây Niềm Đau       
                                             Xuân Trường
 
Một nửa đời người trong đớn đau
Ngàn đêm men đắng ngấn lệ sầu
Một chút hương nồng chưa quên lãng
Ngàn kiếp phong trần đã quên đâu!!!
 
Riêng dấu ngậm ngùi những tháng năm
Trường đêm đơn bóng lặng khóc thầm
Ân ái xa rồi như mây gió
Chỉ còn men đắng với vầng trăng..
 
Còn đây chút thừa dư kỷ niệm
Một thoáng ngọt ngào rớt chiều êm
Hay chăng chút niềm đau ngân đắng
Hay chỉ chút sầu rớt trong đêm
 
Cũng chỉ còn đây cơn gió may
Trường đêm căm lạnh ngấm vai gầy
Chốn cũ phai rồi ơi mộng cũ
Lạc đường phiêu lãng mãi cứ say…
 
 
Mắt đẫm máu khóc cho tình rơi lệ
Bởi anh nghèo không mua nổi tình em.

Xuân Trường
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Xuan Trương

Hôm nay mạo muội vào trang thơ của HT!!! thấy thơ của HT sao mà ngọt ngào quá!!! mạn phép cho XT để lại bài thơ mộc mạc này nhé! biết chẳng xứng với thơ của HT đâu! đừng cười nhé! chúc HT luôn vui và tràn trề cảm hứng sáng tác!
 
 
Còn Mãi Đây Niềm Đau       
                                             Xuân Trường
 
Một nửa đời người trong đớn đau
Ngàn đêm men đắng ngấn lệ sầu
Một chút hương nồng chưa quên lãng
Ngàn kiếp phong trần đã quên đâu!!!
 
Riêng dấu ngậm ngùi những tháng năm
Trường đêm đơn bóng lặng khóc thầm
Ân ái xa rồi như mây gió
Chỉ còn men đắng với vầng trăng..
 
Còn đây chút thừa dư kỷ niệm
Một thoáng ngọt ngào rớt chiều êm
Hay chăng chút niềm đau ngân đắng
Hay chỉ chút sầu rớt trong đêm
 
Cũng chỉ còn đây cơn gió may
Trường đêm căm lạnh ngấm vai gầy
Chốn cũ phai rồi ơi mộng cũ
Lạc đường phiêu lãng mãi cứ say…
 


 
 
Chưa qua một nửa đời người
Nhưng tim đã nhạt đã vơi bội phần
Niềm đau mang nặng hồng trần
Trách đâu duyên số muôn phần trách đâu!
Ngậm ngùi men đắng tiêu sầu
Nên trang thơ lạnh càng mau bẽ bàng
Chút thừa ân ái... sang ngang
Một khi ngoảnh lại phũ phàng đắng cay
Dặm trường người tỏ người hay
Người vui kẻ nát tim này biết chăng?
Trách cho tạo hóa xoay vần
Trách cho Kỷ niệm trong ngần mắt nai
Trách mình thôi, chẳng trách ai!
Vì mình phận bạc mãi hoài mộng mơ!
Thơ yêu dang dở dại khờ
Ái tình phiêu lãng vật vờ khói sương
Heo may gửi mấy dặm trường
Mà trong lãng đãng vẫn vương mắt buồn
Niềm đau mong được thả buông
Cho cơn mưa nhạt sớm tuôn ấm lòng
Rửa buồn rửa hết sầu mong
Rửa đi cô quạnh cõi lòng giá băng
 
Cảm ơn XT đã ghé nhà HT, hix!Đâu có gì màkhen dữ, nổ bể mũi bây chừ!Chúc vui vàhanhj phúc nhé!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
     BỎ LẠI DỞ DANG... 

Tôi đi bỏ lại con đò
Dòng sông xanh bóng câu hò sớm trưa
Tôi đi bỏ lại song thưa
Một người con gái tuổi vừa chớm trăng
Sương khuya treo mảnh trăng rằm
Làm trong hiu hắt lặng thầm nhớ nhung
Dĩ vãng xưa,thấy mịt mùng
Những gì dang dở thủy chung chẳng còn
Tôi đi non bạc đá mòn
NGhĩa tình cũng mất vàng son đổi dời
Mảnh duyên xưa mới vừa khơi
Vẫn chưa đẹp mộng...rã rời hồn đau
Xa rồi mới thấy khổ đau
Xa rồi mới thấy nhạt màu ngẩn ngơ
Tôi đi bỏ lại câu thơ
Ơ hờ lãnh đạm giấc mơ duyên tình
Tôi đi bỏ lại lặng thinh
Bỏ quên trang giấy ướm hình vu vơ
Tôi đi....đã nhạt ơ hờ
Chỉ còn dang dở....thẫn thờ mà thôi!
Tôi đi.......dang dở....mất rồi!

Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: huongtuyet274

     BỎ LẠI DỞ DANG... 

Tôi đi bỏ lại con đò
Dòng sông xanh bóng câu hò sớm trưa
Tôi đi bỏ lại song thưa
Một người con gái tuổi vừa chớm trăng
Sương khuya treo mảnh trăng rằm
Làm trong hiu hắt lặng thầm nhớ nhung
Dĩ vãng xưa,thấy mịt mùng
Những gì dang dở thủy chung chẳng còn
Tôi đi non bạc đá mòn
NGhĩa tình cũng mất vàng son đổi dời
Mảnh duyên xưa mới vừa khơi
Vẫn chưa đẹp mộng...rã rời hồn đau
Xa rồi mới thấy khổ đau
Xa rồi mới thấy nhạt màu ngẩn ngơ
Tôi đi bỏ lại câu thơ
Ơ hờ lãnh đạm giấc mơ duyên tình
Tôi đi bỏ lại lặng thinh
Bỏ quên trang giấy ướm hình vu vơ
Tôi đi....đã nhạt ơ hờ
Chỉ còn dang dở....thẫn thờ mà thôi!
Tôi đi.......dang dở....mất rồi!
 
 
CÒN GÌ NƯÃ ĐÂU...
 
Người đi...xa tận...cuối trời!
Còn tôi ở lại một đời thương đau
Vần thơ tôi viết quên sầu
Cho nguôi nỗi nhớ tình đầu ngày nao

Người đi đem hết ngọt ngào
Còn tôi ở lại ôm vào sầu tương
Người đi chẳng nhớ chẳng vương
Còn tôi ở lại tư tương tình buồn
Nhớ nhung mắt lệ rơi tuôn
Từng hạt rơi xuống nhuộm buồn câu thơ
Người đi...đi mất...hững hờ
Để tôi ở lại bơ vơ một mình
Còn đâu nưã mối duyên xinh
Người ta đã nỡ bỏ tình ...mà đi
Nơi đây mộng lỡ xuân thì
Còn gì đâu nưã...còn gì nưã đâu...
Từ nay chôn kín tim sâu
Người đi...tôi ở...mất nhau...thật rồi!!!

 
Sương Anh
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: SuongAnh

Trích đoạn: huongtuyet274

    BỎ LẠI DỞ DANG... 

Tôi đi bỏ lại con đò
Dòng sông xanh bóng câu hò sớm trưa
Tôi đi bỏ lại song thưa
Một người con gái tuổi vừa chớm trăng
Sương khuya treo mảnh trăng rằm
Làm trong hiu hắt lặng thầm nhớ nhung
Dĩ vãng xưa,thấy mịt mùng
Những gì dang dở thủy chung chẳng còn
Tôi đi non bạc đá mòn
NGhĩa tình cũng mất vàng son đổi dời
Mảnh duyên xưa mới vừa khơi
Vẫn chưa đẹp mộng...rã rời hồn đau
Xa rồi mới thấy khổ đau
Xa rồi mới thấy nhạt màu ngẩn ngơ
Tôi đi bỏ lại câu thơ
Ơ hờ lãnh đạm giấc mơ duyên tình
Tôi đi bỏ lại lặng thinh
Bỏ quên trang giấy ướm hình vu vơ
Tôi đi....đã nhạt ơ hờ
Chỉ còn dang dở....thẫn thờ mà thôi!
Tôi đi.......dang dở....mất rồi!
 
 
CÒN GÌ NƯÃ ĐÂU...
 
Người đi...xa tận...cuối trời!
Còn tôi ở lại một đời thương đau
Vần thơ tôi viết quên sầu
Cho nguôi nỗi nhớ tình đầu ngày nao

Người đi đem hết ngọt ngào
Còn tôi ở lại ôm vào sầu tương
Người đi chẳng nhớ chẳng vương
Còn tôi ở lại tư tương tình buồn
Nhớ nhung mắt lệ rơi tuôn
Từng hạt rơi xuống nhuộm buồn câu thơ
Người đi...đi mất...hững hờ
Để tôi ở lại bơ vơ một mình
Còn đâu nưã mối duyên xinh
Người ta đã nỡ bỏ tình ...mà đi
Nơi đây mộng lỡ xuân thì
Còn gì đâu nưã...còn gì nưã đâu...
Từ nay chôn kín tim sâu
Người đi...tôi ở...mất nhau...thật rồi!!!

 
Sương Anh


 
       DỨT TÌNH!
Người ơi!Người chẳng hiểu tôi
Bởi vì tình nhạt nổi trôi cuộc đời
Nên tôi mới phải trùng khơi
Bỏ đi quên mất những lời xót xa
Nên giờ người mới trách là:
Sao đi biền biệt tránh xa mặt người
Tình mình đã chẳng thắm tươi
Thì tôi ở lại...trò cười hay sao?
Thà tôi để lại nghẹn ngào
Còn hơn người phải vướng vào trái ngang
Bởi khi duyên kiếp bẽ bàng
Tình xưa sẽ nhạt lỡ làng đắm say
Tương tư lệ thắp đêm ngày
Người ơi!Thôi để giải bày duyên sau
Đừng buồn đừng mãi khổ đau
Đừng sầu đừng hận để màu nhớ nhung
Sẽ không còn phủ muôn trùng
Tình ta thôi nhé mông lung...hững hờ!
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Chào huongtuyet274. HoaBangTuyet ghé thăm. thơ hay nhưng sao buồn quá hà. Hoa ké thêm một bài thơ buồn nữa nhé
 
 
Ơi Buồn!
 
Buồn chi lệ ứa bờ mi
Khi tình đôi ngả xót gì tim đau
Một người vội bước qua cầu
Một người lặng lẽ gục đầu xót xa
 
Tình kia chẳng phải của ta
Đành thôi giữ lại thiết tha làm quà
Mong thời gian sẽ trôi qua
Mong dòng lệ chẳng vỡ òa mi cay.
 
Thời gian con tạo cuồng soay
Đắng cay chua xót từng ngày đa mang
Đành thôi lệ ứa chiều tan
Đành thôi đêm vắng mộng vàng vỡ đôi.
 
Đành thôi một bóng riêng tôi
Lặng thầm có dấu đôi môi lệ nhòa
Mong thời gian sẽ trôi qua
Mong tim không phải vỡ òa mộng tan.
 
HoaBangTuyet
Tuyết rơi trên đỉnh mùa đông
Quyện hồn thơ giữa cung lòng giá băng

 
 
https://www.facebook.com/hoabngtuyet
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Hoa Băng Tuyết

Chào huongtuyet274. HoaBangTuyet ghé thăm. thơ hay nhưng sao buồn quá hà. Hoa ké thêm một bài thơ buồn nữa nhé

 
Ơi Buồn!
 
Buồn chi lệ ứa bờ mi
Khi tình đôi ngả xót gì tim đau
Một người vội bước qua cầu
Một người lặng lẽ gục đầu xót xa
 
Tình kia chẳng phải của ta
Đành thôi giữ lại thiết tha làm quà
Mong thời gian sẽ trôi qua
Mong dòng lệ chẳng vỡ òa mi cay.
 
Thời gian con tạo cuồng soay
Đắng cay chua xót từng ngày đa mang
Đành thôi lệ ứa chiều tan
Đành thôi đêm vắng mộng vàng vỡ đôi.
 
Đành thôi một bóng riêng tôi
Lặng thầm có dấu đôi môi lệ nhòa
Mong thời gian sẽ trôi qua
Mong tim không phải vỡ òa mộng tan.
 
HoaBangTuyet

 
      BUỒN ƠI!TIẼN MI
Buồn ơi! Ta tiễn mi đi
Mà sao vẫn thấy lầm lì quẩn quanh
Ta đang say mộng trong lành
Mà mi lại nỡ đoạn đành phủi ngang
Ta đang lang bạt ngút ngàn
Say hương say gió hoang tàn thả trôi
Lệ ta đã tắt lâu rồi
Mà nay mi lại đổi ngôi..dễ dàng
Buồn ơi!Mi hãy sang ngang
Như ngày ta tiễn đưa đàng đã lâu
Duyên ta nay được như cầu
Như mong như đợi bền lâu mấy đời
Van mi hãy cứ buông lơi
Để cho ta với đất trời quẩn quanh
Để tình ta lại được xanh
Van mi van đấy đừng hành duyên ta!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
        .......
Gần nhau sao cách xa lòng
Như hai người ở đôi dòng sông Ngân
Gió lay lay kiếp hồng trần
Yêu làm sao đặng mấy phần thiệt hơn
Người ta nay đã giận hờn
Còn tôi thì lại ngộ hơn cái tình
Yêu người... người chỉ lặng thinh
Để lòng còn lại dối mình tương tư
Đắn đo giữa thực và hư
Làm sao tôi hiểu bây chừ làm sao?
Đơn phương trong thoáng nghẹn ngào
Để người ta mặc cao trào...người ta
Ân tình tôi đã thiết tha
Dẫu cho xa cách chỉ là núi sông
Thì lòng tôi vẫn hoài mong
Duyên tình đừng nhạt như hồng..chín mưa!
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
 
 
NMMT xin mến chào huongtuyet274 khỏe và bình an:
 
Dạ cho NMMT xin ghé vào chào hỏi và xin lưu lại đôi dòng thơ mộc mạc này, và xin mến chúc huongtuyet274 vạn điều lành cùng với những gì tốt đẹp nhất trong cuộc sống hôm nay và mãi mãi về sau, Thu xin rất cám ơn huongtuyet274 cho những bài thơ thật hay mà huongtuyet274 đã thường mến tặng, thơ huongtuyet274 thật hay, Thu rất ngưỡng mộ nhiều

Thân ái

NuocMatMuaThu
Đăng nhập để trả lời
0
             NẮNG MỚI
Đã qua cái lạnh mùa đông
Hôm nay trời bỗng mây hồng gió thanh
Nắng vàng rực rỡ trong lành
Xua đi cái rét quẩn quanh mọi ngày
Bên thềm hoa nở mê say
Ngọt ngào ong bướm sum vầy cùng nhau
Mênh mang lòng bỗng vơi sầu
Tương tư mấy bận nỗi rầu cũng tan
Đêm qua yên giấc nhẹ nhàng
Chẳng còn mơ nữa..bàng hoàng nhói tim
Không gian nay hết lặng im
Vì thời gian lặng kiếm tìm chỗ nương
Và người xưa đã có đường
Có duyên có phận chẳng vương...tội tình
Nắng vàng xua kiếp nhân sinh
Đớn đau lầm lạc bùn sình rời xa
Tẩy đi kí ức nhạt nhòa
Nắng vừa mang lại...hoàng hoa...của đời!
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-04 05:13:20Tóc mai>
Cám ơn Hương Tuyết và những bài thơ.Chúc vui va hạnh phúc
 
Một Thóang chiêm bao

Một thoáng chiêm bao bỗng một đời
Đôi chân lạc lối bước chơi vơi
Gần nhau vẫn thấy bao nhung nhớ
Cách trở sao nghe lắm rã rời
Vậy đó cho nhau nhiều bối rối
Thôi thì giữ lại ít đầy vơi
Lang thang đếm bước hồn hoang vắng
Một cánh sao rơi lịm cuối trời
 
Tóc mai
Đăng nhập để trả lời
0
          LẠC THƠ
Tự dưng chẳng cảm được thơ
Nên giờ thấy nhạt lững lờ đâu đâu
Vần gieo chưa được nửa câu
Đã đành đứt đoạn âu sầu dở dang
Vì sao nên nỗi bàng hoàng
Để hồn thơ lạnh đi hoang chốn nào
Vì sao ta hỏi vì sao?
Thơ ươm đã nặng chẳng trào nên âm
Hay lòng vỗn đã lặng câm
Mặc cho cảm hứng này mầm sinh sôi
Thơ hồn lạnh lẽo cút côi
Cứ đơn bóng chiếc nổi trôi..bẽ bàng
Tình thơ để ngỏ mấy trang
Tim thơ chết lặng mấy hàng lệ thơ
Ngẫm suy những lúc ơ hờ
Đắng cay cay đắng tìm mơ mỏi mòn
Biết vần có nhạt câu son
Biết Tình ta lại có còn say thơ
Hay tâm khí đã ơ hờ
Nên nay thơ nhạt....để mơ bóng người..
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
 
          Tìm Thơ
 
 
Tôi lạc vần thơ một buổi chiều
Thấy hồn trống vắng dạ hắt hiu
Thấy tim chới với chìm quên lãng
Lời yêu khó ngỏ... tiếc nuối nhiều
 
Tôi lạc vần thơ... lạc nhớ thương
Thao thức miên man suốt đêm trường
Làm sao gửi chân tình thương mến
Làm sao ru ai giấc bình yên...
 
Tôi đi tìm thơ từ cõi mộng
Tìm khắp những nẻo ngõ tâm hồn
Tìm sâu đáy nhớ trong tiềm thức
Tìm yêu để yêu thiết tha hơn.
 
Tôi phải tìm thơ... tìm ngay thôi
Thiếu thơ... tôi lạc lõng giữa đời
Thiếu thơ... tôi không là tôi nữa
Thơ là một nửa cuộc đời tôi
 
Tôi sẽ tìm thơ ở muôn nơi
Dù phải đi cuối đất cùng trời
Dù nếm trải đắng cay hờn tủi
Vẫn một lòng với người... thơ ơi!
__________________
 
ONLY
[color=darkblue]Từ yêu em...ta trở thành Sư tử
Rất kiêu hùng che chở mỹ nhân thương
Dệt tình thơ ru em khúc nghê thường
Ngủ ngon nhé Thanh Hằng yêu dấu!
[/color]
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn ONLY nhé!Bài thơ thật ý nghĩa...Chúc vui!
         THỨC TỈNH
Tôi như bừng tỉnh cơn mơ
Tìm ra được những nghi ngờ rối reng
Từ trong chân lý bon chen
Vần thơ chưa lạc câu quèn câu sang
Cũng là tâm trạng hoang mang
Cũng là duyên số bẽ bàng tạo thơ
Cũng là một chút ơ hờ
Cũng là những thoáng vu vơ ngập lòng
Bây giờ ta chẳng hoài mong
Tìm ra cho được mấy dòng thơ hay
Bởi hồn đã tỉnh cơn say
Ngộ trong cái thật cái may ở đời
Hồn thơ lúc đượm lúc vơi
Là vì nhân thế còn rời lạc nhau
Còn mang bao phận bể dâu
Còn mang bao nỗi oán sâu nặng nề
Đa đoan trong cõi si mê
Oán hờn , ganh ghét, lụy về thiệt ai
Dù cho kéo dũa đã mài
Thì hồn thơ chẳng mảy may phai tàn
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
CÓ KHI NÀO...?
 
Có khi nào tôi thấy nhớ về em?
Nhớ mắt nai nhớ môi mềm vương mộng
Có khi nào trên đường đời trải rộng
Bỗng vỡ òa...một khắc những ngóng trông
 
Có khi nào trong sâu thẳm...mênh mông?
Ta đã trao nhau một tình yêu thầm kín
Để gặp nhau đôi trái tim bịn rịn
Phút chia tay...lại khoảng lặng hững hờ!
 
Có khi nào em viết những vần thơ?
Ôm trái tim tôi với tình yêu bỡ ngỡ
Có khi nào trong lòng em lo sợ
Ta phải chia lìa trong xa xót thương đau
 
Có khi nào...ta đã của nhau?
Đã mặn ái ân đã ướm nồng hạnh phúc
Có khi nào trong đắm say lời chúc
Thực tại nhạt nhòa trong cái bạc tình mê
 
Có khi nào trong sâu thẳm..lê thê
Tôi đã yêu em yêu nhiều trong mê mỏi?
Rồi bỗng dưng ngoảnh đầu quay trở lại
Em đã chẳng còn....đôi tay đã rời xa
 
Chẳng biết
Có khi nào...kí ức ấy rời xa?
Khỏi mảnh hồn tôi, khỏi cuộc tình lang bạt
Và khi nào trái tim tôi lại bắt
Một nửa linh hồn...một nửa bóng đơn côi?
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
 
     Có một ngày...
 
 
Ngày nào đó...tình thơ thầm kín
Em đọc say mê, dạ thẫn thờ
Ngước mắt nhìn đắm đuối tìm mơ
Và anh ước mình là thi sĩ
 
Ngày nào đó... sương giăng sắc tím
Em tìm anh chốn hẹn bâng khuâng
Lời ngập ngừng thăm hỏi ân cần
Vai tựa vai ấm êm tin cẩn
 
Niềm yêu thương trào dâng khao khát
Mong có nhau đẹp mộng trúc mai
Đón bình minh rạng rỡ môi cười
Em và anh dệt tình thiên lý
 
Mong ngày... em gật đầu đồng ý
Đeo vào tay nhẫn cưới huy hoàng
Bước bên anh lộng lẫy hân hoan
Là dâu thảo, vợ hiền chung thủy
 
Có một ngày... như thế... của nhau!
_______________________
 
ONLY
[color=darkblue]Từ yêu em...ta trở thành Sư tử
Rất kiêu hùng che chở mỹ nhân thương
Dệt tình thơ ru em khúc nghê thường
Ngủ ngon nhé Thanh Hằng yêu dấu!
[/color]
Đăng nhập để trả lời
0
      TRỞ VỀ TUỔI THƠ TÔI!
Tôi trở về với kí ức xa xưa
Với tuổi thơ tôi với những mùa đỏ lửa
Tuổi phượng hồng bao trái tim chảy nhựa
Bạn bè ơi!Sao vắng quá...u hoài
 
Cánh phượng buồn trong khắc khoải cô liêu
Rơi rơi giữa khung trời thu lơ đãng
Mái trường xưa, gốc bằng  lăng...lãng mạng
Mấy mái đầu xanh, đôi bím tóc đâu còn?
 
Tôi trờ về nơi mảnh đất màu son
Thấm đẫm máu xương những trang vàng oanh liệt
 Nơi trong tim tôi nhớ nhung da diết
Cánh đồng hoang, bờ đê rợp tre làng
 
Tôi trở về trong những xốn xang
Một dáng  người xưa một bóng hình xa cũ
Đã le lói trong chiều đông ủ rũ
Bịn rịn không rời mà mắt lệ hoen cay
 
Bến đò xưa vẫn còn đó bao ngày
Nay vắng người đưa, ông lái đò đôn hậu
Bờ đê nghiêng vắng hàng dâu xanh mát
Dòng sông vàng đã nhợt nhạt phù sa
 
Tôi trở về tìm kí ức đã qua
Những đứa bạn thân, những xót xa duyên nợ
Tôi trở về trong muôn vàn nỗi nhớ
Trong da diết buồn và lạnh giá hoang mang
 
Tuổi thơ ơi!Một tiếng nấc hoang tàn
Chỉ để vẹn nguyên một vết sâu tâm khảm
Bao lý tưởng bao hồn nhiên lãnh đạm
Cũng đã nhạt nhòa hoen xa vắng từ đây
 
Gom yêu thương gom nỗi nhớ đong đầy
Gom những đắng cay gom chút tình ngây dại
Nơi tha phương về quê xưa xây lại
Những ước mơ buồn và những khoảng tương lai!!
 
 
 
 
 
 
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Thêu Dệt Tuổi Thơ
 
Anh có một ký ức tuổi thơ xưa
Việt nam quê hương, muà hoa phượng đỏ
Bao kỷ niệm khắc ghi thời trẻ nhỏ
Dẫu xa rồi, vẫn còn có để vấn vương

 
Tuổi thơ cuả anh ấm áp thân thương
Rực vàng khung trời ngày muà trẩy hội
Có cánh đồng ngát nồng hương luá mới
Và tình yêu thời niên thiếu ngây thơ

 
Ký ức tuy buồn vẫn có để mơ
Còn hơn tôi cố đi tìm không thấy
Bởi có đâu mà còn....là thế đấy!
Nên thêu dệt hoài ký ức vu vơ...

 
Nào có ai đâu mà đợi mà chờ
Thế nhưng...lòng tôi dường như vương vấn
Từ nơi này đây lòng tôi hoài vẫn...
Cảm thấy có ai đang đợi tôi về

 
Yêu thích làm sao chân chạm con đê
Nhìn ngắm cảnh trăng thề bên dòng suối
Còn nhiều lắm...bao ước mơ theo đuổi
Ngập tràn trong ký ức...tự dệt nên...

 
Anh biết không, khao khát mãi dâng lên
Bởi trưởng thành trong nhịp nhàng, hối hả
Bánh xe thời gian vòng quay vội vã
Đâu được lang thang như tuổi thơ anh...

 
Tôi vẫn thưòng hay thêu dệt tuổi xanh
Bên mái nhà tranh hiền lành quê Ngoại
Dẫu xa từ bé lòng luôn mơ mãi...
Hàng dưà, biển cát...ký ức trong mơ...

 
Sương Anh
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0