Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Gái

ở đây buồn quá mở hàng coi có xôm lên ko nha

169 trả lời, 8.640 lượt xem — Trang 1 / 6
ko biết yêu nhưng [:D]

Bao năm rồi anh nhỉ, em không nhớ dc chúng mình xa nhau đã bao năm nhưng sao mỗi lần vô tình ngang lối cũ lại thấy lòng nhói đau, con đường này hàng cây này mang tên kĩ niệm, cũng chính nơi đây chứng nhân tình yêu của anh và em vậy mà bây giờ em thật sự rất sợ mỗi lần vô tình ngang qua ngõ tình yêu. Ta xa nhau em ko hiểu tại sao đến bây giờ em vẫn ko hiểu dc tại sao, ta yêu nhau điều đó là rất thật phải ko anh, ko là say nắng nếu là cơn say nắng em đã ko đau đớn từng ấy năm, anh thì sao anh nhỉ có phải là say nắng ko anh, anh hạnh phúc chứ anh đang hạnh phúc phải ko quanh anh còn bao nhiêu là cô gái xinh xắn tốt đẹp hơn em kia mà.

Chiều nay Sài Gòn lại mưa, mưa SG cũng như người con gái vui buốn thất thường lắm anh ạ. Hôm nay mưa ko lớn nhưng sao buồn đến lạ nỗi nhớ anh từ đâu lại ùa về kỉ niệm ngỡ đã ngủ yên chợt thức giấc đánh gục người con gái kiêu hãnh trong em, muốn dc có anh bên cạnh muốn dc là người anh yêu thương quang tâm nhất nhưng tất cả là ko thể, em nhớ anh nỗi nhớ quay quắc đến cháy lòng giá như ngày xưa giá như biết bao nhiêu từ giá như.........tất cả là kỉ niệm thì xin mi ta xin mi kỉ niệm ơi hãy ngủ ngoan kỉ niệm nhé cho ta dc nhẹ lòng cho nỗi nhớ thôi những quắc quay.

[:D] tự nhiên viết tới đây cái bị ngưng mạch buồn [8D][:D] khi nào có mạch nhớ viết tiếp nha [:D]
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
!__!
hix...đôi khi yếu đuối Ran cũng thấy rơi vào hoàn cảnh
"Nhắm đôi mắt mà nghe đời buồn lạ
Mỏi chân vì những chuyện quá vu vơ..."

ủa mà anh nào dại thế có cô sao chổi xinh thế này mà lại kô yêu thì iêu ai đây chẹp chẹp Kon trai thật khờ.. [8D]
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Ran

!__!
hix...đôi khi yếu đuối Ran cũng thấy rơi vào hoàn cảnh
"Nhắm đôi mắt mà nghe đời buồn lạ
Mỏi chân vì những chuyện quá vu vơ..."

ủa mà anh nào dại thế có cô sao chổi xinh thế này mà lại kô yêu thì iêu ai đây chẹp chẹp Kon trai thật khờ.. [8D]



Tình yêu là con vật kỳ lạ, càng cho nó ăn no thì nó càng dễ chết, còn nếu bỏ đói thì nó càng có sức sống mãnh liệt.

Thế nghĩa là yêu thực sự rồi
nhớ thương da diết mãi không thôi
giận hờn bất chợt không duyên cớ
xa vắng nôn nao đến mụ người

Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0
hay có 2 người hả phải dzụ ít người nữa vào mới dc á cho có không khí tí nà [sm=banana.gif]


Em nhớ anh! có chối bỏ có trốn tránh thế nào cuối cùng em cũng thua chính tình cảm của mình mà chấp nhận rằng em đang rất nhớ anh, em ghét chính bản thân mình tại sao cứ mãi nhớ đến anh, bao nhiêu đau khổ bao nhiêu đớn đau như thế chưa đủ sao tại sao mãi vẫn không chịu quên anh. Sài Gòn dạo này buồn quá anh ạ, hay tại SG ko còn có anh nên với em tất cả điều buồn bả vô nghĩa.

Yêu ngày ấy em đã yêu tình yêu đầu tiên của người con gái đổi lại dc gì hay toàn những đớn đâu và nước mắt, tình yêu em cứ ngỡ là hạnh phúc là những ngọt ngào em đâu ngờ chỉ một lần thôi tim em rung nhẹ một lần thôi biết dc vị ngọt của môi hôn là ta đã mất nhau mãi mãi, ta mất nhau mãi mãi hay em mãi mãi mất anh trong anh em có là tình yêu có là hơi thở có là cuộc sống, sao chỉ mình em lặng lẽ từng ngày đếm những cơn mưa mà nghe lòng sao mặn chát.

Em có ngốc lắm không anh khi đã bao năm vẫn dại khờ chờ đợi tôn thờ một hình bóng dù biết là một lần thôi người ra đi là mãi mãi không còn cơ hội cho em, em ngốc lắm phải ko anh khi bao năm rồi mỗi lần nhắc lại em vẫn ko tự mình kiềm nén thôi cho nước mắt đừng rơi, em có ngốc lắm không khi yêu anh nhiều đến vậy em chỉ xin một lần thôi kỉ niệm ơi xin hãy phai màu vậy mà....

chừng nào mạch buồn chảy viết tiếp nha hôm nay cố lắm dc nhiêu đây hà [:D]
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-07 10:07:17saochoihelen>
có những điều thật tình muốn quên đi
sao nỗi nhớ vẫn lầm lì đeo đẳng
chẳng nhẹ nhàng mà vần vũ bão giông
như con sóng thét gào lên giận giữ
ta ghét người ta ghét cả chính ta
ta yếu đuối ta làm chi nên tội
tội yêu người hơn yêu cả bản thân

thì thôi nhé tội lòng ta quá đổi
xin mi đừng gào thét nữa nhớ nhung
có thét gào cho vỡ òa thương nhớ
anh cũng chẳng quay về bên mi nữa mà mong
ta xin đấy nhẹ nhàng rồi quên lãng
để lòng yên tim đừng thắt nhịp chùng
ngày mai nhé có người chờ ta đấy
biết đâu chừng yêu người ấy hơn anh
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
[&amp;:] mafia ơi hic ko khéo mọi người tưởng mình yêu nhau thì chít [:D]


ước gì ôm nắng cao nguyên
để tay ôm ấp vẹn nguyên tình đầu

Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: saochoihelen

[&amp;:] mafia ơi hic ko khéo mọi người tưởng mình yêu nhau thì chít [:D]


ước gì ôm nắng cao nguyên
để tay ôm ấp vẹn nguyên tình đầu



Kệ họ em ạ, yêu cứ yêu chứ sợ gì? Í wên, Mafi cũng tưởng thiệt, hic đúng là một giấc mộng ngắn nhưng đẹp. happy!
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0
mọi người tưởng mà có thì ko nói gì đằng này ko có hic SC buồn [8D]


tôi buồn bã xuống chợ đời rao bán
tôi rao hoài rao mãi đến khan hơi
ai thất tình mua lấy trái tim tôi
ai thất tình mua lấy trái tim tôi....


hôm nay sài gòn mưa rã rít sao mà mưa to thế không biết em đã từng yêu những ngày mưa những cơn mưa ngày xưa làm em hạnh phúc bây giờ em vẫn yêu mưa nhưng sao những cơn mưa không cho em cảm giác hạnh phúc chỉ cho em cảm giác được sẽ chia, có mấy người từng nếm được vị mặn của mưa. Mình quen nhau cũng ngày mưa anh nhỉ chia tay nhau cũng vào ngày mưa cuộc tình ta không một ngày nắng ấm chỉ có mưa làm tim hai đứa ước mem, tim hai đứa ước hay một mình em ước chia tay anh quay đi không nhìn lại đạp nát những ngày xưa kỉ niệm quá khứ là gì khi anh đã vội quên

bởi tại em là kẻ vô hồn
kẻ vô hồn trong muôn vàn nỗi nhớ
từng chiều về em lang thang trên phố
cố tìm anh trong kỉ niệm mong manh
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Nếu một lúc nào đó gặp anh trên phố đi cùng người con gái nào khác em sẽ không buồn đâu, thời gian đã giúp em chấp nhận sự thật là em đã mất anh mãi mãi dù em vẫn còn yêu anh nhiều lắm.

Nếu cho em một lần được lựa chọn em xin bằng lòng đánh đổi tất cả để có lại một lần thôi những ngày xưa cũ có anh bên cạnh, nhưng có ai người níu kéo dc thời gian phải ko anh cho dù em có nói thế nào có làm gì đi nữa thì sự thật muôn đời vẫn là sự thật sự thật bây giờ em mất anh.

''Em trở về nơi mình đã ra đi
Anh vẫn đấy nhưng đâu là anh nữa
Đâu ánh mắt đốt lòng em như lữa
Cánh bướm vàng thơ thẩn đậu rồi bay''

[:D] sưu tầm á mọi người đừng hiểu lầm nha [:D]
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: saochoihelen

Nếu một lúc nào đó gặp anh trên phố đi cùng người con gái nào khác em sẽ không buồn đâu, thời gian đã giúp em chấp nhận sự thật là em đã mất anh mãi mãi dù em vẫn còn yêu anh nhiều lắm.

Nếu cho em một lần được lựa chọn em xin bằng lòng đánh đổi tất cả để có lại một lần thôi những ngày xưa cũ có anh bên cạnh, nhưng có ai người níu kéo dc thời gian phải ko anh cho dù em có nói thế nào có làm gì đi nữa thì sự thật muôn đời vẫn là sự thật sự thật bây giờ em mất anh.

''Em trở về nơi mình đã ra đi
Anh vẫn đấy nhưng đâu là anh nữa
Đâu ánh mắt đốt lòng em như lữa
Cánh bướm vàng thơ thẩn đậu rồi bay''

[:D] sưu tầm á mọi người đừng hiểu lầm nha [:D]



Tình yêu đầu có thật nhiều điều để nói, và cũng co thật nhiều kỷ niệm để không chỉ người con gái yếu đuối.... khóc.

Đôi mắt em đôi biển biếc tình yêu
anh thả mình trong những chiều say đắm
mới hay biển cũng lắm thác ghềnh vực thẳm
chưa quen bơi chèo liệu chết đuối không em?

Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0
[&amp;:] em có quyền lựa chọn nữa không anh khi tất cả bây giờ là định số, em ghét quá giá như bây giờ trời dang mưa anh nhỉ như thế thì em không cần nén lòng mình nữa khóc một lần cho thật hả phải không anh, anh biết không những khi em muốn khóc em lại ước trời mưa anh ạ như thế thì cho dù em có khóc bao nhiêu đi nữa cũng không ai biết là em đang khóc cho chính em cũng ko thấy mình là người yếu đuối em chỉ thấy mưa hôm ấy mặn thế thôi, nhưng có bao giờ cái gì muốn là cũng dc phải không anh đã hơn một lần em biết dc là tất cả những êm ả đều là giả tạo luôn có một cơn sóng ngầm chờ sẳn, nhưng anh ơi anh biết không đợt sóng này làm em sụp đỗ không biết em còn đủ mạnh mẽ để vượt qua, nhưng em sẽ cố gắng hết mình mọi việc rồi sẽ tốt thôi đúng không anh tất cả rồi sẽ tốt thôi ta nhé
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: saochoihelen

[&amp;:] em có quyền lựa chọn nữa không anh khi tất cả bây giờ là định số, em ghét quá giá như bây giờ trời dang mưa anh nhỉ như thế thì em không cần nén lòng mình nữa khóc một lần cho thật hả phải không anh, anh biết không những khi em muốn khóc em lại ước trời mưa anh ạ như thế thì cho dù em có khóc bao nhiêu đi nữa cũng không ai biết là em đang khóc cho chính em cũng ko thấy mình là người yếu đuối em chỉ thấy mưa hôm ấy mặn thế thôi, nhưng có bao giờ cái gì muốn là cũng dc phải không anh đã hơn một lần em biết dc là tất cả những êm ả đều là giả tạo luôn có một cơn sóng ngầm chờ sẳn, nhưng anh ơi anh biết không đợt sóng này làm em sụp đỗ không biết em còn đủ mạnh mẽ để vượt qua, nhưng em sẽ cố gắng hết mình mọi việc rồi sẽ tốt thôi đúng không anh tất cả rồi sẽ tốt thôi ta nhé



Em có biết ở một phương trời xa lắc, cũng có người thầm khóc nhớ em........ Con sóng ngầm đã làm hai ta chia hai ngả, nhưng anh biết chắc rằng cuộc đời sẽ lại mỉm cười với em. Còn anh, kẻ ăn mày dĩ vãng muôn kiếp cũng chỉ là kẻ hành khất cầu xin của bố thí, Bơ vơ chốn đất khách quê người để tìm một chốn nương thân.
Tôi - Một kẻ chạy trốn kỷ niệm, một kẻ hành khất không passport, không visa, không nhà, không......................... TY
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: tieudongta

Anh ơi, trời hôm nay không mưa, cũng không nắng... hai hôm rồi em mất ngủ vì nhớ anh... nhớ khinh khủng khiếp. Đêm đêm lại giật mình tỉnh giấc tưởng tiếng anh gọi em. Xa anh đã 12 ngày 5 tiếng rồi... Hôm nay em ngồi đợi mãi, cứ ngồi đợi, đợi cho tới ngày mai... ngày mai anh về. Thời gian như lắng đọng, nặng nề trôi qua.


Anh còn tồi tệ hơn em khi không thể nhớ được chính xác khoảng thời gian chúng mình xa nhau. "... hai hôm rồi em mất ngủ vì nhớ anh... nhớ khinh khủng khiếp. Đêm đêm lại giật mình tỉnh giấc tưởng tiếng anh gọi em. Xa anh đã 12 ngày 5 tiếng rồi... ". Dù sao em cũng có được 10 ngày ngon giấc. Hic.........
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0
Quên em nhất định sẽ quên, em có thể quên anh còn những kĩ niệm thì sao anh nhỉ nó cứ làm em nhói lòng mỗi khi chợt giật mình nhớ đến. Anh biết tại sau đã 3 năm mà chúng ta vẫn không gặp lại nhau dù chỉ là 1 lần tình cờ không. Vì em không dám để cho chúng mình đối mặt nhau anh ạ em vẫn chưa đủ tự tin để gặp lại anh, em không biết là khi mình đứng trước anh thì sẽ ra sau chắc là sẽ đau nhói ở tim vì những kĩ niệm lại nhói lên hay là vui vẻ mà nói chuyện như những người bạn cũ nhưng dù sau đi nữa thì đối với em tất cả những điều đó đều làm em đau lòng cả nên em chấp nhận hiện tại này anh ạ, không gặp anh không biết gì về anh có lẽ sẽ tốt hơn cho em đúng không anh. Mà không hiểu sao mấy hôm nay em nhớ anh quá nhớ đến quặn lòng nếu em không tự kìm lại lòng mình thì có lẽ em đã về tìm anh, để được gặp anh nhìn thấy anh dù chỉ từ xa và dù chỉ là một lần thôi cũng được để trong em nỗi nhớ về anh không day dứt và âm ỉ đến thế. Nhưng em lại sợ nổi sợ trong em lớn hơn em tưởng chắc là nó lớn hơn cả nổi nhớ anh trong em nên mới giữ chân em ở lại đây được đến hôm nay, tự dưng em lại đâm ra ghét SÀI GÒN nhiều quá đi .Có lẽ vì SÀI GÒN không có anh và cũng không có những kĩ niệm về anh, em không hiểu tại sao những kĩ niệm về anh chúng làm em đau rất đau nhưng em lại sợ mất đi đến vậy có lẽ vì nếu chúng mất đi cũng có nghĩa là em đã sẵng sàng và sẽ mãi mãi quên anh đúng thế không anh. Thôi có lẽ em phải tập cách quên anh đi có lẽ là rất khó anh nhỉ, nhưng biết làm sao hơn khi chúng ta không thuộc về nhau.Chúng ta chia tay em mất anh mà không hiểu vì sao, em mãi tự hỏi lòng mình em đã sai rồi ư em có lỗi gì đây hay là em có lỗi khi đã yêu anh nhiều quá, nhiều hơn cả cái tình yêu mà anh đã dành cho em.ĐÚNG KHÔNG ANH



Ta sớm biết thời gian như thước gãy

Kẻ sau ngay đường thẳng đến êm đềm

Người xuất hiện dạy tôi bài học mới

Bài nỗi buồn dài như một trận đau

và cố quên làm nỗi nhớ dài thêm................
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: saochoihelen

Quên em nhất định sẽ quên, em có thể quên anh còn những kĩ niệm thì sao anh nhỉ nó cứ làm em nhói lòng mỗi khi chợt giật mình nhớ đến. Anh biết tại sau đã 3 năm mà chúng ta vẫn không gặp lại nhau dù chỉ là 1 lần tình cờ không. Vì em không dám để cho chúng mình đối mặt nhau anh ạ em vẫn chưa đủ tự tin để gặp lại anh, em không biết là khi mình đứng trước anh thì sẽ ra sau chắc là sẽ đau nhói ở tim vì những kĩ niệm lại nhói lên hay là vui vẻ mà nói chuyện như những người bạn cũ nhưng dù sau đi nữa thì đối với em tất cả những điều đó đều làm em đau lòng cả nên em chấp nhận hiện tại này anh ạ, không gặp anh không biết gì về anh có lẽ sẽ tốt hơn cho em đúng không anh. Mà không hiểu sao mấy hôm nay em nhớ anh quá nhớ đến quặn lòng nếu em không tự kìm lại lòng mình thì có lẽ em đã về tìm anh, để được gặp anh nhìn thấy anh dù chỉ từ xa và dù chỉ là một lần thôi cũng được để trong em nỗi nhớ về anh không day dứt và âm ỉ đến thế. Nhưng em lại sợ nổi sợ trong em lớn hơn em tưởng chắc là nó lớn hơn cả nổi nhớ anh trong em nên mới giữ chân em ở lại đây được đến hôm nay, tự dưng em lại đâm ra ghét SÀI GÒN nhiều quá đi .Có lẽ vì SÀI GÒN không có anh và cũng không có những kĩ niệm về anh, em không hiểu tại sao những kĩ niệm về anh chúng làm em đau rất đau nhưng em lại sợ mất đi đến vậy có lẽ vì nếu chúng mất đi cũng có nghĩa là em đã sẵng sàng và sẽ mãi mãi quên anh đúng thế không anh. Thôi có lẽ em phải tập cách quên anh đi có lẽ là rất khó anh nhỉ, nhưng biết làm sao hơn khi chúng ta không thuộc về nhau.Chúng ta chia tay em mất anh mà không hiểu vì sao, em mãi tự hỏi lòng mình em đã sai rồi ư em có lỗi gì đây hay là em có lỗi khi đã yêu anh nhiều quá, nhiều hơn cả cái tình yêu mà anh đã dành cho em.ĐÚNG KHÔNG ANH



Ta sớm biết thời gian như thước gãy

Kẻ sau ngay đường thẳng đến êm đềm

Người xuất hiện dạy tôi bài học mới

Bài nỗi buồn dài như một trận đau

và cố quên làm nỗi nhớ dài thêm................



Nếu trong quãng đời còn lại, có một lúc nào đó anh gặp em, có lẽ anh không thể kiềm chế được mình khi anh muốn ôm em vào lòng, khi anh muốn thổ lộ hết những gì anh đã dấu kín trong suốt thời gian chúng mình bên nhau. Nhưng em ạ, cuộc sống có nhiều điều không được như chúng ta muốn, dù có cố gắng mấy đi chăng nữa. Đành cho vào một chỗ trân trọng trong trái tim để làm kỷ niệm và tiếp bước trên đường đời mà không có nhau. Thật buồn phải không em??
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0
Vẫn như ngày xưa, tôi chẳng lý giải được vì sao tôi yêu anh nhiều đến vậy. Cũng như tôi chẳng bao giờ hiểu vì sao những cơn mưa vẫn mãi rơi, nhưng có những điều mất đi người ta lại chẳng bao giờ tìm lại được...

Đã rất lâu rồi tôi không đựơc gặp anh. Rất lâu rồi tôi không được nhìn thấy nụ cười rất tươi để giấu đi ánh mắt thật buồn quen thuộc. Rất lâu rồi tôi không được siết chặt bàn tay rất đỗi thân thương ấy. Cũng đã rất lâu rồi kể từ ngày tôi nhận ra tôi không phải là người con gái mà trái tim anh đang thiếu vắng. Cũng đã khá lâu rồi kể từ ngày tôi hạnh phúc với tình yêu mới.

Rất lâu rồi.... Nhưng những dấu yêu ngày nào tôi chẳng bao giờ có thể gửi cho gió mang đi thật xa. Ngày xưa, tôi tưởng rằng chỉ những cơn mưa mới mang đến nỗi buồn. Xa anh rồi tôi mới biết, có những ngày nắng đẹp còn buồn hơn cả những cơn mưa... Mà cũng phải thôi. Làm gì có chốn nào là vùng trời bình yên khi lòng mình đầy giông bão.

Anh bây giờ chắc đã khác xưa. Chắc nụ cười của anh không còn vương nỗi buồn từ ánh mắt. Có lẽ anh đang hạnh phúc bên người yêu mới. Chắc anh đã không còn là người ngày xưa tôi đã yêu. Cũng đúng thôi. Vì anh và tôi vẫn phải bước đi dẫu trời mưa hay nắng.

"Trong bề bộn cuộc đời, anh có bao giờ một lần nhớ đến em không? Em vẫn vậy thôi. Vẫn khờ khạo đợi mong anh. Vẫn chỉ biết lang thang trên net để được "nhìn thấy" anh mỗi khi lòng quay quắt nhớ, để an lòng khi biết rằng anh vẫn khoẻ. Em mãi là kẻ chỉ dám đứng bên lề cuộc đời anh...

Sinh nhật anh, em cầu mong cuộc đời mang đến cho anh thật nhiều niềm hạnh phúc. Và mong anh có đủ dũng cảm để đi hết con đường anh đã chọn."

Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0



tâm hồn .. như những loài dạ thảo mọc lan man bên thềm, ngày ko mưa nhưng cũng đủ âm u để khiến lòng thấy buồn hiu hắt ...
....
I stand alone in a darkness
....
I'm the dust in the wind
I'm the star in the northern sky
....
sunshine in my eyes???
....
sunshine in my eyes???
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Anh ơi có lẽ em phải cố quên anh thôi anh ạ.Chắc là khó lắm đây, nhưng em biết làm gì hơn khi chúng mình không thuộc về nhau chúng mình khác nhau nhiều quá. Anh biết không em đang tập cách để quên anh, em mở lòng mình ra để đón nhận một người con trai khác ngoài anh, người ấy cũng tốt lắm anh ạ em nghĩ là em nên cho người đó một cơ hội cũng như là để cho chính mình một cơ hội mặc dù vẫn biết rằng đó không phải là người đầu tiên làm trái tim em rung lên, nhưng em hi vọng đó là người có thể thay thế anh trong em có thể làm mờ đi bớt hình ảnh anh trong em. Em không biết là mình có thể đón nhận người đó không nhưng có lẽ người ấy nói đúng anh ạ. ''Em không nên chỉ sống mãi bằng quá khứ phải sống với thực tế phải đối mặt với nó dù nó có làm em đau khổ đi nữa thì nó vẫn là sự thật em không thể mãi tự nhốt mình để chờ một cái không có thể.'' Mà em có ít kỉ lắm không khi đem người đó ra để thay thế anh em có bất công với người đó không anh. Dù biết rằng người đó không là anh không là người đầu tiên em yêu như anh nhưng em cũng biết chắc là người đó cho dù có thế nào đi nữa cũng không bao giờ làm em đau khổ như anh. Người đó sẽ không là người đầu tiên em nhớ đến mỗi khi kĩ niệm đâu đó lại ùa về trong em không làm em phải khóc mỗi khi chợt nhận ra mình ngốc nghếch khi lại yêu một người nhiều đến thế'' anh biết người làm em phải khóc nhiều đến thế là ai mà phải không''.Nhưng anh ơi đó sẽ là người đầu tiên em nghĩ đến khi em cần chia sẽ và sẽ là người đầu tiên đến bên em khi em cần nhất em không biết tại sao nhưng người đó luôn xuất hiện đúng lúc em tuyệt vọng. Bây giờ thì anh đã hiểu tại sao em phải mở lòng ra rồi chứ. Không biết tại sao nữa mặt dù rất muốn người đó thay thế hình bóng của anh trong em nhưng em chỉ muốn làm anh mờ đi một ít thôi chứ không mất hẳng anh ạ, mờ đi một ít để em bớt nhớ anh để em bớt đau lòng em ghét cái cảm giác cần anh luôn luôn mong gặp anh em không hiểu tại sao nhưng em ............em ghét anh , ghét anh nhiều quá. Anh ơi phải chi bây giờ anh có ở bên em, em nhớ anh quá nhớ đến quay quắt em ghét chính mình tại sao luôn nhớ anh em giận bản thân em yêu anh nhiều nhiều quá nhiều như ngày đầu mình quen nhau vậy. Em phải làm sao đây khi mỗi ngày nổi nhớ anh lại nhiều hơn lên em làm sao đón nhận người đến bên em sau anh đây , em muốn buôn mình cho tự rơi như một vật thể rơi tự do rơi rơi mãi đến khi nào chạm đất vỡ vụng ra và biến mất. Nhưng em không thể không thể bỏ mặt tất cả mà làm như thế em phải sống, sống để biết được rằng đôi khi nụ cười còn làm chúng ta đau hơn khi nước mắt rơi, sống để biết được rằng nổi đau anh để lại cho em nhiều đến thế anh ơi chắc là có lẻ sẽ chẳng bao giờ em quên được anh đâu .

Cười cho lắm cho dầm dề nước mắt

Chết ruột gan mà ngoài mặt như không

Xa anh mất anh mà những kỉ niệm về anh luôn sống mãi trong em thì biết đến khi nào em mới quên được anh đây? biết đến khi nào em mới đủ nghị lực để giẫm lên những kỉ niệm và quay đi như anh đã từng làm đây hả anh?. Làm sao đây khi em đã rất cố gắng mà vẫn không thể yêu ai khác ngoài anh, cũng đã có nhiều người làm em cảm động nhưng chỉ là lí trí thôi anh ạ, anh ơi mà hình như từ khi xa anh em ngốc đi nhiều hay sao ấy, ngốc đến nổi nhiều khi em tự hỏi mình không biết là trái tim em có còn là máu với thịt làm thành không nữa, đừng cười em anh nhé. Em tự biết mình như con chim một lần trúng tên là mãi mãi sợ cành cong, nhưng anh ơi em vẫn mong có một ngày nào đó hi vọng là không xa lắm sẽ có một người đến bên em đủ sức phá vỡ đi hình ảnh của anh trong em, hãy cùng cầu mong như thế cho em anh nhé.


Bởi tại em là kẻ vô hồn

Kẻ vô hồn trong muôn vàn nỗi nhớ

Từng chiều về em lang thang trên phố

Cố tìm anh trong tưởng tượng mong manh.



Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Tự dưng dạo này lại thích nghe nhạc Trịnh Công Sơn.
Lạ..thật...
HN ảnh hưởng bão trời u ám, mưa buồn thế?
Ngày xưa các cụ có câu làm thân con gái chớ nghe đàn bầu. Gìơ chắc phải đính chính lại "làm thân kon gái chớ nghe nhạc trịnh"

Nhìn những mùa thu đi
...
Tay trơn buồn ôm gối chiếc
...
Và lá rụng ngoài song
...
Nghe tên mình vào quên lãng
...
Nghe tháng ngày chết trong thu vàng
...
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Phải chăng nói buồn vu vơ là buồn không nguồn cơn??? rõ ràng là có nguồn cơn cả chẳng qua là không biết nói từ đâu? bắt đầu từ đâu? nó đến từ nhiều phía. Nó vây lấy ta xô ta ngã mất lòng tin.

Bỏ đi

Có đêm lặn ngụp góc vườn
Tôi nghe tấm tức tiếng sương
Cỏ xanh dẫu mềm hơn nước
Thì kề đây - vẫn con đường

Từng đêm lặn ngụp góp vườn
Tôi nghe quanh mình tiếng sóng
Giun dế khóc chẳng nguồn cơn
Luồn tay, trăng sáng chập chờn

Mảnh vườn vỡ ra trăm mảnh
Tôi dâng cùng gió ngọn tre
Không sông không đò không bãi
Không tăm không tiếng không về

Sớm mai rời bỏ con đường
Ánh trăng, giọt sương, ngọn cỏ
Tôi đi tìm nốt ban ngày
Mặt trời nấp trong vườn nhỏ

ước mơ, hy vọng đó là những thứ cần thiết lúc này. Tự hỏi mình sao lại bỏ qua nhiều thứ thế. Rồi lại tự hỏi mình nếu được làm lại mình có làm như thế không? Trả lời, chắc là có. Vì con người mình là vậy. Có những thứ không thể thay đổi đó là những thứ gắn với cuộc đời mình, nó xảy ra cho mình và bắt buộc mình phải đối đối mặt với nó...
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Bỗng dưng thấy hiểu hơn ý nghĩa của hai từ "thích nghi"
Loài vật muốn tồn tại cần phải thích nghi với môi trường sống. Con người cũng vậy. Nhưng con người không chỉ sống trong môi trường thiên nhiên mà còn được bao bọc bởi xã hội, lễ giáo, tình cảm, ty tỷ thứ. Sống ở môi tường nào, xã hội nào cần thiết nhất để tồn tại là phải thích nghi với môi trường đó, xã hội đó...
Đôi lúc thấy buồn vì một điều zì đó. Có thể là mong muốn, ước mơ không được toại nguyện, có thể là thi trượt, có thể là công việc không suôn sẻ nhưng bất kể ở hoàn cảnh nào nếu biết thích nghi sẽ có thể vượt qua và tồn tại.
nhớ một câu thơ của ai đó
"Thu đi cho lá vàng bay
Lá rơi cho đám cưới về"
tự tin lên.
:)
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
hix... lượn thui, HN ảnh hưởng bão có chút mừ đã khóc lụt cả đây gòi. Go thui... mụ Helen vác cái chủi to quá kìa... hix....go....[:o]
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Ran

hix... lượn thui, HN ảnh hưởng bão có chút mừ đã khóc lụt cả đây gòi. Go thui... mụ Helen vác cái chủi to quá kìa... hix....go....[:o]


uh, tui nghe ở nhà có bão. Hay cái chủi kia là xe dâu của Helen đó\\\\\\?
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0
[8|] ai cưới đâu mà xe bông chứ thiệt tình hà 2 cái người này người ta buồn mà ai lại buồn khi cưới chứ ko ai cưới nên mới buồn á [:D]

viết gì đây khi hồn mình trống trải vui hay buồn mà sao lòng lạ quá, thản nhiên đến lạ kì với nỗi đau của chính mình, em chai sạn rồi với những bon chen em không còn là em của ngày xưa nữa em thay đổi rồi từ khi anh xa em, em đã lớn và em phải lớn thôi khi những nỗi đau dường như là vô tận khi người ta đến tận cùng những gì là bất hạnh, thì thản nhiên bình thản như đối diện với nỗi đau của một ai đó xa lạ như coi một tuồn hài mà chính mình là giai chính, vui một nụ cười giả tạo đau hình như là không lâu lắm rồi hôm nay chợt nhận ra mình quên khóc cho những nỗi đau cho những chia xa và mất mác, trên môi luôn gắn nụ cười cố hữu cười nhiều vào nhưng có bao nhiêu nụ cười đếm được niềm vui có mấy nụ cười là hạnh phúc chỉ biết đôi khi nhếch môi cười nghe lòng bỗng xót xa, đôi khi sao cảm thấy tự thương mình quá đỗi nhận được gì có được bao nhiêu mà đánh đổi. [:D] có bao giờ em thấy mình hạnh phúc có bao giờ niềm vui là trọn vẹn trong em, hình như ông trời ghanh ghét em lắm người ta nói trời ghét kẻ hồng nhan nên hồng nhan thường bạc phận mà em có tí nhan sắc nào đâu vẫn phận bạc như ai, chắc là em quá cố chấp khi mỡ lòng ra để đón nhận một cái gì giả tạo em ghét mình em tự răn mình không cần đâu ta nhé giả dối thì niềm vui cũng chỉ là tạm nợ nhưng sao có những lúc nghe lòng cô đơn lạ lại tự nhủ lòng sao mình không nhận những niềm vui thoáng qua biết đâu ta sẽ thấy vui hơn, nhưng em sợ niềm vui nhận được chẳng bao nhiêu khi mất đi nỗi đau là mãi mãi nên em chấp nhận mình trống trãi để quen đi, em thấy sợ những tình cảm vừa mới chốm, gai góc thật nhiều tự bảo vệ em thôi
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: saochoihelen

[8|] ai cưới đâu mà xe bông chứ thiệt tình hà 2 cái người này người ta buồn mà ai lại buồn khi cưới chứ ko ai cưới nên mới buồn á [:D]

viết gì đây khi hồn mình trống trải vui hay buồn mà sao lòng lạ quá, thản nhiên đến lạ kì với nỗi đau của chính mình, em chai sạn rồi với những bon chen em không còn là em của ngày xưa nữa em thay đổi rồi từ khi anh xa em, em đã lớn và em phải lớn thôi khi những nỗi đau dường như là vô tận khi người ta đến tận cùng những gì là bất hạnh, thì thản nhiên bình thản như đối diện với nỗi đau của một ai đó xa lạ như coi một tuồn hài mà chính mình là giai chính, vui một nụ cười giả tạo đau hình như là không lâu lắm rồi hôm nay chợt nhận ra mình quên khóc cho những nỗi đau cho những chia xa và mất mác, trên môi luôn gắn nụ cười cố hữu cười nhiều vào nhưng có bao nhiêu nụ cười đếm được niềm vui có mấy nụ cười là hạnh phúc chỉ biết đôi khi nhếch môi cười nghe lòng bỗng xót xa, đôi khi sao cảm thấy tự thương mình quá đỗi nhận được gì có được bao nhiêu mà đánh đổi. [:D] có bao giờ em thấy mình hạnh phúc có bao giờ niềm vui là trọn vẹn trong em, hình như ông trời ghanh ghét em lắm người ta nói trời ghét kẻ hồng nhan nên hồng nhan thường bạc phận mà em có tí nhan sắc nào đâu vẫn phận bạc như ai, chắc là em quá cố chấp khi mỡ lòng ra để đón nhận một cái gì giả tạo em ghét mình em tự răn mình không cần đâu ta nhé giả dối thì niềm vui cũng chỉ là tạm nợ nhưng sao có những lúc nghe lòng cô đơn lạ lại tự nhủ lòng sao mình không nhận những niềm vui thoáng qua biết đâu ta sẽ thấy vui hơn, nhưng em sợ niềm vui nhận được chẳng bao nhiêu khi mất đi nỗi đau là mãi mãi nên em chấp nhận mình trống trãi để quen đi, em thấy sợ những tình cảm vừa mới chốm, gai góc thật nhiều tự bảo vệ em thôi


"Sóng âm thầm không nói, mà sao núi phải mòn, em đâu phải là chiều mà nhuộm anh đến tím. Sóng có nghĩa gì đâu nếu chiều nay em chẳng đến...." cuộc đời anh đã có được niềm vui mới, niềm vui trong công viêc. Tuy nó không làm anh ấm lòng hay cảm giác hạnh phúc như ở bên em nhưng dường như anh đã quen với cảm giác đó từ lâu rồi. Mỗi lần có bài báo được đăng, anh lại nhảy reo lên sung sướng, mỗi lần báo cáo thành công, anh lại chia sẻ niềm vui đó với bạn bè, đồng nghiệp. Anh không còn nghĩ đến em, ít nhất là trong những khoảng khắc đó. Em ơi, hạnh phúc sẽ mỉm cười với em, người con gái duyên dáng trong lòng anh.
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: saochoihelen

Vẫn như ngày xưa, tôi chẳng lý giải được vì sao tôi yêu anh nhiều đến vậy. Cũng như tôi chẳng bao giờ hiểu vì sao những cơn mưa vẫn mãi rơi, nhưng có những điều mất đi người ta lại chẳng bao giờ tìm lại được...

Đã rất lâu rồi tôi không đựơc gặp anh. Rất lâu rồi tôi không được nhìn thấy nụ cười rất tươi để giấu đi ánh mắt thật buồn quen thuộc. Rất lâu rồi tôi không được siết chặt bàn tay rất đỗi thân thương ấy. Cũng đã rất lâu rồi kể từ ngày tôi nhận ra tôi không phải là người con gái mà trái tim anh đang thiếu vắng. Cũng đã khá lâu rồi kể từ ngày tôi hạnh phúc với tình yêu mới.

Rất lâu rồi.... Nhưng những dấu yêu ngày nào tôi chẳng bao giờ có thể gửi cho gió mang đi thật xa. Ngày xưa, tôi tưởng rằng chỉ những cơn mưa mới mang đến nỗi buồn. Xa anh rồi tôi mới biết, có những ngày nắng đẹp còn buồn hơn cả những cơn mưa... Mà cũng phải thôi. Làm gì có chốn nào là vùng trời bình yên khi lòng mình đầy giông bão.

Anh bây giờ chắc đã khác xưa. Chắc nụ cười của anh không còn vương nỗi buồn từ ánh mắt. Có lẽ anh đang hạnh phúc bên người yêu mới. Chắc anh đã không còn là người ngày xưa tôi đã yêu. Cũng đúng thôi. Vì anh và tôi vẫn phải bước đi dẫu trời mưa hay nắng.

"Trong bề bộn cuộc đời, anh có bao giờ một lần nhớ đến em không? Em vẫn vậy thôi. Vẫn khờ khạo đợi mong anh. Vẫn chỉ biết lang thang trên net để được "nhìn thấy" anh mỗi khi lòng quay quắt nhớ, để an lòng khi biết rằng anh vẫn khoẻ. Em mãi là kẻ chỉ dám đứng bên lề cuộc đời anh...

Sinh nhật anh, em cầu mong cuộc đời mang đến cho anh thật nhiều niềm hạnh phúc. Và mong anh có đủ dũng cảm để đi hết con đường anh đã chọn."



Đã hơn một sinh nhật vắng em. Còn nhớ ngày nào chỉ có anh và em trong ngày vui đó của anh. Chỉ một quả táo, một khúc Anperibe và hai ngọn nến lung linh, trong tiếng dạo đàn, anh kể cho em nghe về câu chuyện quả táo vàng trong thần thoại Hy Lạp, về nữ thần săn băn Actermit, về vẻ đẹp kiêu sa của nữ thần sắc đẹp Aphronitơ hay cuộc chiến thành Tơroa để đức vua dành lại người vợ hiền yêu dấu. Ở nơi đất khách lạnh lẽo này, chỉ có mình anh trong ngày sinh nhật, biết tự chúc minh gì đây khi em đang ở một phương trời mới, hạnh phúc trong vòng tay của một người đàn ông khác? Biết hát gì đây khi mọi lời lẽ ngọt ngào không làm làm dịu đi nỗi nhớ em??
Anh vẫn thế, khô khan như em vẫn thường nói, Vẫn yêu em như anh đã từng yêu, vẫn mơ về em trong giấc ngủ......... Chỉ có một điều thay đổi, đó là anh chẳng bao giờ có được nụ cười và ánh mắt hạnh phúc -mà em thường cho là "Thật buồn"- như những tháng ngày bên em.
Sinh nhật mình, biết chúc gì đây nhỉ?? Chúc cho trong những giây phút còn lại của cuộc đời, sẽ có lúc anh lại được......... ôm em.....
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0
TTO - “Biển vẫn dạt dào/Anh có biết?/Sóng biển…/Vỗ nhẹ lòng em/Em yêu biển/Sóng biển dạt dào vỗ đôi bờ cát/ Biển dạt dào lòng em cũng bao dung…”. Bài thơ em viết tặng anh giờ đã thành bài cửa miệng mỗi khi anh nghĩ đến thơ ca.

Vậy là anh đã xa phố biển Nha Trang 5 năm rồi, em nhỉ? Và cũng từ dạo ấy anh xa em, cánh cửa lòng cũng khép vì trái tim anh lúc nào cũng nhớ về em. Tình yêu của anh dành cho em là mối tình đầu, người ta vẫn bảo tình đầu chóng phai nhưng đối với anh tình đầu sao khó quá. Người ta bảo tình đầu là tình vụng dại nhưng đối với anh, mối tình của chúng ta có quá nhiều kỉ niệm.

Phố biển Nha Trang mỗi ngày vẫn đẹp với màu xanh của biển và tình người Nha Trang nồng ấm. Anh vẫn nhớ trên con đường Trần Phú 6 năm về trước có anh và em mỗi ngày lẽo đẽo trên chiếc xe đạp cùng đi học, cùng về. Kỉ niệm tuổi học trò cũng là những kỉ niệm đáng nhớ nhất - tuổi học trò vun bồi cho tình yêu của tụi mình.

Năm đầu tiên anh rời phố biển mang theo nỗi thất vọng về mùa thi không như ý. Mặc cảm với bản thân, cảm thấy thất hứa với em khi em nhắc “Hãy cố đậu nha, Nhàn tin ở An!”. Anh đã lấy niềm tin của em làm sức mạnh nhưng rồi phải thất vọng vì lỡ lời hứa. Một thằng con trai như anh bỗng thấy vô dụng và quyết định xa em - một quyết định sai lầm. Mãi đến bây giờ anh vẫn còn ân hận vì anh biết rằng anh đã rất yêu em.

Thời gian vẫn trôi đi, phố biển Nha Trang không còn ghi dấu chân anh và em. Biển Nha Trang hình như cũng không giữ nỗi em. Anh ra đi và em cũng theo gia đình vào Sài Gòn lập nghiệp. Giờ đây, giữa TP đông người này, anh đang học ở ngôi trường mà anh mơ ước nhưng anh cảm thấy hạnh phúc không trọn vẹn vì thiếu em. Không biết em có bao giờ đọc được suy nghĩ này không nhưng anh vẫn luôn hi vọng và chờ đợi vào sự may mắn - em sẽ đọc được để hiểu lòng người con trai đã từng yêu em tha thiết!


Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Rời xa gia đình đi lập nghiệp đã mấy năm rồi hong biết người con gái năm nào còn nhớ hay đã quên ,cuộc sống bon chen nơi xứ lạ quê người có làm chai sạn đi những ước mơ lãng mạng , những kí ức tươi đẹp của tuổi hồng ngày đó ko em yêu , lòng anh dã quyết mà lòng hong dám ngỏ ,có thể giờ này hoa đã có chủ rồi , nên bây giờ chỉ dám nghĩ về gia đình ,nghĩ về mẹ già nơi quê nhà thôi ,nói thẳng ra cũng ko còn thời gian để mà nghĩ nữa rồi....
Giúp dzui với bà 8 đó nha.[8|]
Lá rời cây là do gió thổi đi hay là cây không muốn giữ lá ở lại.
Đăng nhập để trả lời
0
[:(] người ta tâm sự buồn mà NP giúp vui thiệt cái tình à nha [:D]


Một ngày nữa lại trôi qua một ngày như bao nhiêu ngày khác nhưng anh biết không trong em nỗi nhớ về anh lại nhiều hơn lên đã lâu rồi chúng mình không gặp lại nhau anh nhỉ không biết bây giờ anh có nhớ về em không chắc là anh đã quên rồi phải không anh. Anh quên đi được là tốt lắm đấy đừng như em anh nhé cứ giữ mãi hình bóng cũ làm gì, bạn em đứa nào cũng bảo là em ngốc nghếch cả khi ấy em chỉ cười thôi, mà em ngốc thật đúng không anh cứ giữ mãi một hình bóng trong 3 năm qua mà không thể quên đi cũng không thể yêu thêm ai khác. Anh biết không khi đi cùng người khác em luôn so sánh họ với anh có lẻ vì thế mà em không yêu được ai anh nhỉ vì họ không bằng anh mà ,hiiiiiii lại phổng mũi lên đây. Mà hôm nay em đã quyết định là sẽ quên anh đi đấy đừng buồn anh nhé có lẽ em phải sống với hiện tại thôi không nên cứ sống bằng quá khứ mãi đúng không anh, anh cũng đồng ý với em như thế phải không anh.

Anh ạ có lẽ đây là lá thư cuối cùng em gửi cho anh đấy thôi chào anh nhé tình yêu của em.



Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: saochoihelen

[:(] người ta tâm sự buồn mà NP giúp vui thiệt cái tình à nha [:D]


Một ngày nữa lại trôi qua một ngày như bao nhiêu ngày khác nhưng anh biết không trong em nỗi nhớ về anh lại nhiều hơn lên đã lâu rồi chúng mình không gặp lại nhau anh nhỉ không biết bây giờ anh có nhớ về em không chắc là anh đã quên rồi phải không anh. Anh quên đi được là tốt lắm đấy đừng như em anh nhé cứ giữ mãi hình bóng cũ làm gì, bạn em đứa nào cũng bảo là em ngốc nghếch cả khi ấy em chỉ cười thôi, mà em ngốc thật đúng không anh cứ giữ mãi một hình bóng trong 3 năm qua mà không thể quên đi cũng không thể yêu thêm ai khác. Anh biết không khi đi cùng người khác em luôn so sánh họ với anh có lẻ vì thế mà em không yêu được ai anh nhỉ vì họ không bằng anh mà ,hiiiiiii lại phổng mũi lên đây. Mà hôm nay em đã quyết định là sẽ quên anh đi đấy đừng buồn anh nhé có lẽ em phải sống với hiện tại thôi không nên cứ sống bằng quá khứ mãi đúng không anh, anh cũng đồng ý với em như thế phải không anh.

Anh ạ có lẽ đây là lá thư cuối cùng em gửi cho anh đấy thôi chào anh nhé tình yêu của em.



Buồn sao được khi thây người con gái mình yêu được hạnh phúc. Cầu chúc cho em hạnh phúc bên người......
Hai ngày nữa là sinh nhật anh rồi, chắc em cũng sẽ quên nó đúng không.....?
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»