<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc < Sửa đổi bởi: <b>NTH</b> -- <b>30.8.2004 20:18:33 </b> >>
1 buổi chiều như bao buổi chiều khác ở HP , thời tiết lạ lắm , cái lạnh của mùa đông dường như còn chưa tan đi . Thì cái nắng của mùa hè đã tới , ta cũng vậy , mỗi chiều ta lại lang thang trên những con đường ... Để thấy dòng người hối hả với công việc của mình . Chợt nhận ra một ánh mắt thân quen mà lòng ta thắt lại.Có một cái gì đó như là sự thất vọng. Điều ta vừa lo sợ, vừa mong đợi đã không đến. Buồn - Vui - Không. Chỉ là thất vọng. Mênh mang. Lúc này, ta thèm được về nhà, được ườn người trên đệm, và nghe nhạc Trịnh. Những giai điệu mênh mang. Xưa có nhiều lúc ta không thích nghe nhạc Trịnh. Ta sợ. Sợ lây cái buồn, cái cô đơn của nó. Biết làm sao được. Bây giờ thì thỉnh thoảng ta vẫn mở nghe. Có khi là qua tiếng saxophone của Trần Mạnh Tuấn, có khi qua chính giọng hát của Trịnh Công Sơn. Nhưng ít khi dám nghe Khánh Ly hát. Ta sợ cái giọng hát liêu trai ấy. Rồi đôi khi ta lại mở Yani để thấy mình phấn chấn. Những giai điệu làm rạo rực. Nhạc cổ điển cũng có lúc làm ta mệt mỏi.
Kỳ lạ thật. Những thanh âm của các bản nhạc hoà quyện với cuộc sống. Nó phản ánh rất rõ ràng cuộc sống của ta. Một sáng chủ nhật trời trong veo, ngủ dậy, ta náo nức mở Yani hoặc Micheal Jakson vừa như thưởng thức, vừa như để tập thể dục. Một khắc chiều buồn, sao ta thèm nghe những âm thanh quen thuộc Going home đến thế, và nhớ nhà kinh khủng. Nhớ đến nao lòng. Lò sưởi, dòng suối, con thuyền, những tờ báo cũ ... Khi ta muốn nghe Cánh chim thương tích, hình như trong ta cũng đang tan vỡ cái gì đó. Cách đây nửa năm, ta triền miên nghe For Eliser và Moonlight sonata, rồi những bản nhạc cổ điển khác. Ta nghe không biết chán. Bây giờ thì nó chỉ là kỷ niệm. Ít khi ta mở nó ra nghe nữa. Bây giờ ta lại chuyển hướng nghe guitar Tây ban nha, nghe Boticeli.
Liệu ta có thể sống như ngày mai sẽ đến...?
[image]local://upfiles/3166/7E416393C8E3402393EDBA307479292F.jpg[/image]
Kỳ lạ thật. Những thanh âm của các bản nhạc hoà quyện với cuộc sống. Nó phản ánh rất rõ ràng cuộc sống của ta. Một sáng chủ nhật trời trong veo, ngủ dậy, ta náo nức mở Yani hoặc Micheal Jakson vừa như thưởng thức, vừa như để tập thể dục. Một khắc chiều buồn, sao ta thèm nghe những âm thanh quen thuộc Going home đến thế, và nhớ nhà kinh khủng. Nhớ đến nao lòng. Lò sưởi, dòng suối, con thuyền, những tờ báo cũ ... Khi ta muốn nghe Cánh chim thương tích, hình như trong ta cũng đang tan vỡ cái gì đó. Cách đây nửa năm, ta triền miên nghe For Eliser và Moonlight sonata, rồi những bản nhạc cổ điển khác. Ta nghe không biết chán. Bây giờ thì nó chỉ là kỷ niệm. Ít khi ta mở nó ra nghe nữa. Bây giờ ta lại chuyển hướng nghe guitar Tây ban nha, nghe Boticeli.
Liệu ta có thể sống như ngày mai sẽ đến...?
[image]local://upfiles/3166/7E416393C8E3402393EDBA307479292F.jpg[/image]
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)