📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Trai

Nhật ký !

65 trả lời, 4.802 lượt xem — Trang 1 / 3
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>NTH</b> -- <b>30.8.2004 20:18:33 </b> &gt;>
1 buổi chiều như bao buổi chiều khác ở HP , thời tiết lạ lắm , cái lạnh của mùa đông dường như còn chưa tan đi . Thì cái nắng của mùa hè đã tới , ta cũng vậy , mỗi chiều ta lại lang thang trên những con đường ... Để thấy dòng người hối hả với công việc của mình . Chợt nhận ra một ánh mắt thân quen mà lòng ta thắt lại.Có một cái gì đó như là sự thất vọng. Điều ta vừa lo sợ, vừa mong đợi đã không đến. Buồn - Vui - Không. Chỉ là thất vọng. Mênh mang. Lúc này, ta thèm được về nhà, được ườn người trên đệm, và nghe nhạc Trịnh. Những giai điệu mênh mang. Xưa có nhiều lúc ta không thích nghe nhạc Trịnh. Ta sợ. Sợ lây cái buồn, cái cô đơn của nó. Biết làm sao được. Bây giờ thì thỉnh thoảng ta vẫn mở nghe. Có khi là qua tiếng saxophone của Trần Mạnh Tuấn, có khi qua chính giọng hát của Trịnh Công Sơn. Nhưng ít khi dám nghe Khánh Ly hát. Ta sợ cái giọng hát liêu trai ấy. Rồi đôi khi ta lại mở Yani để thấy mình phấn chấn. Những giai điệu làm rạo rực. Nhạc cổ điển cũng có lúc làm ta mệt mỏi.
Kỳ lạ thật. Những thanh âm của các bản nhạc hoà quyện với cuộc sống. Nó phản ánh rất rõ ràng cuộc sống của ta. Một sáng chủ nhật trời trong veo, ngủ dậy, ta náo nức mở Yani hoặc Micheal Jakson vừa như thưởng thức, vừa như để tập thể dục. Một khắc chiều buồn, sao ta thèm nghe những âm thanh quen thuộc Going home đến thế, và nhớ nhà kinh khủng. Nhớ đến nao lòng. Lò sưởi, dòng suối, con thuyền, những tờ báo cũ ... Khi ta muốn nghe Cánh chim thương tích, hình như trong ta cũng đang tan vỡ cái gì đó. Cách đây nửa năm, ta triền miên nghe For Eliser và Moonlight sonata, rồi những bản nhạc cổ điển khác. Ta nghe không biết chán. Bây giờ thì nó chỉ là kỷ niệm. Ít khi ta mở nó ra nghe nữa. Bây giờ ta lại chuyển hướng nghe guitar Tây ban nha, nghe Boticeli.
Liệu ta có thể sống như ngày mai sẽ đến...?

[image]local://upfiles/3166/7E416393C8E3402393EDBA307479292F.jpg[/image]
📎 p%20river%20life
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>huyautovn</b> -- <b>26.8.2004 10:10:35 </b> &gt;>
Người ta nói rằng " hãy sống như thể ngày mai bạn sẽ chết"
... Lại 1 chiều HP buồn , có vẻ như càng buồn khi trời mưa , hay thật HP mùa này mưa nắng thất thường lắm . Chợt nhận ra tính cách ta cũng thất thường như thời tiết vậy . Ngoài trời mưa ngày càng nặng hạt , lòng ta càng thêm trĩu lặng , và ta như càng buồn hơn khi nghe những giai điệu trầm lắng của ca sĩ Lam Trường ...
Có lần với giọng hát ấm áp và nhẹ nhàng như hơi thở em đã hát cho ta nghe bài này . Giờ đây chỉ còn mình ta , lòng ta chợt thấy quặn lại , giờ đây ta chỉ còn nghe tiếng anh ấy hát ... " 1 bờ cát trắng chỉ để anh ghi tên em...."

[image]local://upfiles/3166/E9CC441FAD9F4100AD0891772B024D50.jpg[/image]
📎 p%20fanta-sea
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>huyautovn</b> -- <b>4.7.2004 7:16:27 </b> &gt;>
Tối qua ta không ngủ được ... sao vậy nhỉ ... ta chẳng uống trè đặc , cững chẳng uống ca phê. Àh thì ra mình mất ngủ . Ta đã tự nhủ mình phải ngủ thật sớm , để bớt mệt mỏi , để bớt căng thẳng sau 1 ngày quá mệt nhọc. Người ta nói giấc ngủ là giây phút mà con người có thể " chết" Chết nghĩa là chẳng nghe, chẳng nhìn , chẳng nghĩ gì hết .. nhẹ nhàng lắm ... nhưng ta đâm ra sợ ngủ , vì ngủ ta lại mơ . Hồi nhỏ ta sợ phải mơ những giấc mơ có ma có quỷ , còn bây giờ ta sợ rồi ta lại mơ thấy ánh mắt ấy , nụ cười ấy . Nó đáng sợ lắm , có lẽ ban ngày ta làm việc , ta học tập , kín cả thời gian để mà nghĩ về nó . Nhưng khi đêm xuống , chỉ còn mình ta với 1 căn phòng , với 1 thực tế là ta đang sợ...
Có lẽ thiên thần chỉ khác với ác quỷ ở lớp áo choàng

[image]local://upfiles/3166/A348CBFA2EFB4489B9D537D2D239D1E5.jpg[/image]
📎 island%20d..0digital
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>huyautovn</b> -- <b>26.8.2004 10:12:41 </b> &gt;>
Hôm nay , mở hòm mail ra , lâu lắm rồi ta mới lại mở nó , vì ta dùng hòm mail kia có nhiều chức năng hơn , nhưng không đúng . Ta không muốn mở hòm cũ , vì nó lưu lại những cái mail, những cái mail mà ta không bao giờ dám xóa , không bao giờ dám xem lại. Lại 1 cái mail nữa từ địa chỉ ấy , ta muốn mở , nhưng ta lại sợ , ta sợ cái cảm giác khi đọc những dòng ấy . đọc nó chỉ làm cho ta muốn khóc . Ta là đàn ông , mà người ta nói rằng , đàn ông thì không được khóc. Thế là hèn nhát , là không đáng mặt đàn ông. Ta đang cố quên người mà , sao người không hiểu và buông tha cho ta , hãy cứ để ta sống thế , hãy cứ để ta là 1 kẻ bất cần đời như thế . ... Nếu không gặp em đời ta đã khác thật rồi
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>huyautovn</b> -- <b>6.7.2004 1:51:36 </b> &gt;>
Sáng , trời mưa , nhìn tiết trời thế này , chắc lại sẽ mưa cả ngày . Xe cộ ngày mưa , đông hơn bình thường , những cơn mưa dường như không làm cho không khí bớt ngột ngạt , vốn là thế mà . Chắc ở Sài Gòn hay ở đâu trên cái đất VN này đều thế cả . Bỗng dưng ta nhìn thấy em . Mà chẳng phải , chỉ là 1 cô gái , giống em mà thôi. Vậy mà ta lặng người đi , ta mải miết nhìn , rồi ta chợt nghĩ , ngốc thật giờ này thì em cách xa ta đến cả chục nghìn cây số , thì làm sao có thể đứng trên chiếc xe này chứ. Nhầm vậy mà hay , ta nhìn người ta kĩ quá , người ta ngượng , ta xin lỗi . 1 mối quan hệ mới sắp bắt đầu. Ta cũng bắt đầu biết hi vọng.

[image]local://upfiles/3166/33C442CF0F954D0AA804F810FA78ED5D.gif[/image]
📎 penguin
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>huyautovn</b> -- <b>4.7.2004 7:08:10 </b> &gt;>
Trăm năm một chữ yêu làm đảo điên bao kẻ dại khờ ...
ta chợt nghĩ , nếu ở trên đời này , con người ta chỉ cần tồn tại , chỉ cần biết sống , mà không biết đến 1 thứ gọi là tình yêu thì sao nhỉ . Nó chỉ mang lại khổ đau , mang lại bất hạnh ... Trăm năm 1 chữ yêu!

[image]local://upfiles/3166/E7FF465CC0674310A6A282191376CD7A.jpg[/image]
📎 rose-2
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>huyautovn</b> -- <b>4.7.2004 7:08:48 </b> &gt;>
Cô đơn ơi - tên mi có nghĩa là nghị lực

Nếu có một thời điểm nào đó trong cuộc sống mà chúng ta cần phải và nên bị dúi xuống bùn lầy tăm tối, tốt nhất hãy chọn lúc 18-25 tuổi, lúc mà bạn còn có cả sức khoẻ lẫn sự dẻo dai; cả hưng phấn lẫn thất vọng; cả niềm tin sắt đá lẫn sự ngoan cố mù quáng; cả sự hiểu biết bằng bản năng và trực giác chưa bị pha tạp lẫn sự tăm tối vì mơ hồ nhận thấy những lực cản của xã hội. Nghĩa là có tất cả mà lại chẳng có gì vững chắc. Lúc ấy là lúc có cả một tiềm năng - cái năng lực tiềm ẩn trong từng cử động, từng quyết định nhỏ; cái khả năng có thể nhảy rất dài, vuợt rất xa, thay đổi cả thế giới; hoặc là cái nguy cơ trượt xa khôn cùng xuống vực sâu của tăm tối, kiệt quệ, u uất và rệu rã.

[image]local://upfiles/3166/38D4D8786AA74A0AB3149E3B55C03BFF.gif[/image]
📎 143
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>huyautovn</b> -- <b>4.7.2004 7:17:16 </b> &gt;>
Tản mạn về râu:
4 năm về trước , có bói ra , có đặt cái giá 10 ngàn đồng 1 chiếc thì cũng đố ai tìm được trên mặt ta 1 sợi râu nào...
2 năm sau , lúc chưa quen em , ta bắt đầu quen với sự có mặt của những sợi râu. Ồ hóa ra những sợi râu cũng hay thật , vui cũng muốn nhổ , đến lúc buồn , ngồi 1 mình ngứa tay lại muốn nhổ. Khi ta còn em , ta luôn chăm chút , mặt ta luôn sạch sẽ , cấm có 1 sợi nào xuất hiện , khi nhớ em ta nhổ râu cho đỡ buồn , thậm chí đôi khi nghĩ về em , ta vô tình đưa lưỡi dao cạo lướt sai chỗ , máu rơi ... !
Còn bây giờ khi không còn em nữa , ta nuôi râu , mà đúng hơn là ta cứ mặc kệ , để cho râu mọc tự nhiên , chẳng sao cả , có người bảo như vậy trông còn lãng tử kia mà...
Hóa ra 1 sợi râu không chỉ để phân biệt đàn ông và đàn bà theo như người ta thường hay nghĩ...

[image]local://upfiles/3166/B7536B86443D46D9BFD3B9AC10804736.jpg[/image]
📎 avalanche%20digital
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>huyautovn</b> -- <b>4.7.2004 7:18:04 </b> &gt;>
Khi còn nhỏ , người ta phải nằm trên 1 chiếc xe 4 bánh , đó là xe nôi, lớn hơn 1 chút , 4 chuyển thành 2 , là khi ta làm quen với chiếc xe đạp . Thế rồi người ta gắn bó với con số 2 khá lâu , trẻ thì đạp xe đến trường , rồi là xe máy , có người trọn đời gắn với con số 2 ấy! Nhưng tôi dám chắc rằng : tôi , các bạn , tất cả mọi người đều có mơ ước được trở lại con số 4 quen thuộc , 1 chiếc xe Oto , là vì nó khẳng định vị thế của người chủ nó , là vì nó tiện lợi hơn là 2 bánh , mưa nắng chẳng sợ!
Trẻ con , đàn ông và Oto có 1 mối liên hệ nhất định , đàn ông mong muốn rất trẻ con , được ngồi trên 1 chiêc xe 4 bánh , nghĩa là được che chở , nghĩa là không thể ngã... . Ngay cả cái Logo của chiếc xe cũng là 1 thứ tuyệt vời đối với họ , 1 thứ nho nhỏ , đủ hình dạng , có thể làm bằng nhựa , làm bằng bạc , thậm chí là làm bằng Platin... Họ chăm chút cho nó , lau chùi 1 cách cẩn thận , còn đàn bà , họ chẳng quan tâm lắm , họ chỉ coi nó là 1 thứ đồ con trẻ , họi chỉ quan tâm đến nó khi 1 ngày kia cái logo kia bị 1 kẻ nào đó lấy mất , và họ biết giá trị của nó không hề rẻ!!!
Khói xe , kẻ cười người tức , lắm chuyện ....

[image]local://upfiles/3166/3F9DE7B90DE847DCB279F17AB0DC591E.jpg[/image]
📎 mountain%20beauty
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>huyautovn</b> -- <b>4.7.2004 2:29:38 </b> &gt;>
Mưa , ta đã đi nhiều nơi , và vì thế ta được cái may mắn là được ngắm mưa ở rất nhiều nơi , thủ đô Hà nội ngày mưa , phi trường Tân Sơn Nhất ngày ấy cũng mưa , mưa ở cố đô Huế , mưa ở rừng , và mưa ở trên biển nữa .
Mỗi một nơi , mưa khác nhau , ở rừng là những cơn mưa xối xả kéo dài cả mấy ngày đêm , ở phi trường , mưa tiễn bạn lên đường lòng càng thấy thêm thắt lại. Huế ngày mưa , buồn tênh , biển mưa thì lại rất đáng sợ vì vốn dĩ biển quá rộng cộng thêm với cái mờ mờ của mưa càng làm tăng cái tính vô cùng của nó. Hà nội ngày mưa chắc cũng không khác lắm so với mưa Hải Phòng , đường phố sạch sẽ , mọi người vội vã .
Những cơn mưa đem lại cảm giác buồn cho con người , dù là cơn mưa nhỏ hay lớn thì cũng đủ làm ướt áo .
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>huyautovn</b> -- <b>4.7.2004 7:10:02 </b> &gt;>
Quả đất là một sân khấu khổng lồ mà con người sống trên đó là những diễn viên xuất sắc diễn những vở hài kịch không có màn chót".
"Những con người có đời sống sung sướng từ nhỏ, được sự nuông chiều của cha mẹ,sống ít va chạm với đời thường,thường cho rằng cuộc sống đơn giản.Thì khi trưởng thành bước vào đời sẽ không đủ nghị lực sống để vượt qua những khó khăn thử thách chưa từng thấy hết đó".
Như vậy,ta nên sống như thế nào?

-Có những người thể hiện cách sống luồn chui,xun xoe, bợ đỡ để có một đời sống hưởng thụ,cuộc sống đó là cuộc sống của loài vật nhà,sống như vậy thật đáng khinh.
-Có những người mang tâm niệm "an phận thủ thường" sống cốt sao cho không va chạm với ai,bảo sao biết vậy. Sống như vậy là mất quyền tự chủ,sống không có chí tiến thủ.Sống như vậy thật đáng chê.
-Có những người sống cuộc đời vô tư là cuộc sống giản đơn của loài nai hươu sống nhởn nhơ trên bãi cỏ non.Sống như vậy thật đáng cười.
-Sống thủ đoạn là cuộc sống nham hiểm độc ác.Những người như thế khiến cho ta phải cảnh giác.Sống như vậy thật đáng ghét.
-Sống hách dịch,ăn to nói lớn.Sống như vậy ta không đáng sợ.Sống như vậy chỉ là những kẻ anh hùng rơm.
-Sống làm sao cho mọi người mến phục.Sống biết điều, sống chân thực là cuộc sống đáng yêu.

[image]local://upfiles/3166/D753CF0E381746889117FD337E70F463.gif[/image]
📎 natures
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>huyautovn</b> -- <b>4.7.2004 7:02:02 </b> &gt;>
Đã từng đập nát một cái cốc vì chán đời
Đã từng lang thang ở biển một mình vì chán..
Đã từng ngồi ngắm mặt trời lặn một mình vì chán.
Đã từng đứng ở trên một ngọn núi và khóc vì chán.
Đã từng gào rú vì chán.
Đã từng khóc thê thảm vì chán.
Đã từng ngâm mình trong bồn tắm suốt một đêm vì chán..
Đã từng đứng ở trên cầu nhìn xuống sông nhiều lần vì chán.
Đã từng lang thang một mình nhiều lần vì chán.
Đã từng nằm cả đêm trên mái nhà ngắm sao vì chán.
Đã từng nghĩ đến Bố và chán
Đã từng nghĩ đến Mẹ vì chán
Đã từng uống rượu vì chán.
Đã từng hút hết một nửa điếu thuốc vì chán.
Đã từng nhiều lần uống cà fê vì chán.
Đã từng cười tươi vì chán ( nhiều rồi).
Đã từng ngủ vùi vì chán.
Đã từng đi lang thang trong mưa vì chán.
Đã từng.. đã từng.. đã từng..
Còn bây giờ.. muốn hôn một người vì quá chán.. ( hic hic ko nhớ là hun ai nữa !! hic hic !! )[:D]
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
Lang thang trên mạng, chợt phát hiện ra một điều. Nó chẳng lạ lẫm gì với ai, chỉ riêng với mình. Đọc rồi chợt bật cười. Net hay thật. Có những cái thật là lạ. Mà có lẽ nó chỉ lạ đối với những người như ta. Chả chịu để ý cái quái gì, chả chịu lưu tâm cái quái gì. Ta không hay để ý, không hay lưu tâm những gì mà ta cho là vớ vẩn. Ai hay có những lúc nó làm cho ta cũng trở thành vớ vẩn.
Danh là mộng hão.
Ờ, cái danh. Cái danh ngoài đời thực, cái danh mà người ta buôn cha mẹ, bán vợ chồng, giết anh em cũng chỉ vì nó... Cái danh ở ngoài đời thực còn chẳng ăn ai nữa là cái danh hão ảo nơi này. Vậy mà cũng vì nó thành bao chuyện. Ờ, hay ho cái gì đâu nhỉ. Thế mà hàng ngày lang thang, dặt dẹo nơi này, ta nhặt ra được bao tính cách, bao con người đang xâu xé. Là ảo thì cứ kệ là ảo đi, sao phải truyền cho nó cái hồn thực nhỉ. Cái hồn - cái làm nên 1 con người - ừ, nếu ngoài đời đã không phải là nó thì tại sao lại để nó xuất hiện trên nơi ảo này. Nói thực ra cái ảo cũng bộc lộ chút ít cái bản chất thật của con người chứ. Làm sao mà không giống cho được
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>huyautovn</b> -- <b>4.7.2004 7:03:10 </b> &gt;>
Hôm nay ta phát điên lên , chẳng có gì cả . Bỗng dưng ta muốn đập tan 1 cái gì đó cho bõ tức , tức lắm rồi điên lắm rồi . phù ...hết tức , mong pà con thông cảm cho những phút thái quá!hic hic !!!

[image]local://upfiles/3166/8F0B6E6D4B814B1B8A483D5015EB6195.gif[/image]
📎 TB3-079
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>huyautovn</b> -- <b>5.7.2004 17:10:13 </b> &gt;>
Em đã ra đi rồi sao ? Một điều mà không ai ngờ tới ! ngày hôm nay trời vẫn nắng cây vẫn xanh và mọi vật dường như không đổi ........ chỉ có một điều rằng trên cuộc sống này đã vắng đi em một nguời con gái đang trong cái tuổi đẹp nhất của một thiếu nữ . 22 tuổi cái tuổi mà em đang còn biết bao nhiêu điều chưa kịp hiểu về cuộc sống em biết không cuộc sống vẫn đẹp em hãy thức dậy đi em hãy mỉm cười đi , hãy nói một điều gì đấy đi , ước gì giờ đây có một điều kỳ diệu xảy ra . Cuộc sống hãy mang em quay về nhưng không đấy có lẽ là số phận nhưng tại sao số phận lại mang em ra đi như vậy chứ em còn chưa hiểu hết cuộc đời mà tại sao tai sao chứ ????????? Không biết giờ này nơi ấy em có lạnh hay không hay em cảm thấy thế nào chắc em cô đơn lắm phải vậy không ? Em ra đi bỏ lại tất cả sau lưng bỏ lại gia đình , bạn bè , người yêu của em ... giờ đây những người ấy phải làm sao đây khi họ thiếu em cuộc sống luôn không như ta mong muốn cuộc sống luôn cướp đi những điều tốt đẹp nhất của những người tốt như em . Sắp đến sinh nhật em rồi đúng không em chưa kịp bước sang tuổi thứ 23 vậy mà giờ đây em đã ngủ giấc ngủ ngàn thu ....... nơi xa ấy ngày sinh nhật của em sẽ ra sao đây ? ai sẽ tặng cho em những bông hoa tươi đẹp và còn biết bao nhiêu những điều mà em hằng mong đợi mà em còn chưa kịp thực hiện giờ đây những điều ấy cũng theo em ra đi em mang theo tất cả ............ bầu trời đêm nay đã có thêm một vì sao mang tên chính em người con gái đã ra đi mãi mãi ở cái tuổi 22 em hãy nhớ rằng dù em đã đi xa nhưng nơi đây những người bạn của em vẫn luôn nhớ đến em và luôn cầu mong cho em ở nơi xa ấy được an nghỉ nơi chín suối .......... giờ đây còn ai sẽ vào để tâm sự cùng em nưa thì em cũng không thể trả lời đươc nữa dù cho cuộc sống có như thế nào thì cái tên ấy vẫn luôn luôn đẹp và còn mãi trong trái tim của những người ở lại cho dù em không thể nghe thấy hay đọc thấy những lời của anh viết cho một đứa em gái đã đi xa nhưng anh và tất cả bạn bè em vẫn biết rằng ở nơi xa ấy em vẫn luôn dõi theo và hiểu tất cả ! và giờ đây trên bầi trời đêm nay vì sao mang tên em thật đẹp và dịu dàng như em của ngày nào !!!!!!
Đây có lẽ là điều cuối cùng anh có thể làm cho em trước khi em đi rât xa cầu mong em hãy an nghỉ vì anh luôn và sẽ mãi là như vậy như những gì em em từng mong ước !
(hãy ngủ yên nhé pttq , anh mãi nhớ về em.......!!!!)
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>NTH</b> -- <b>30.8.2004 20:26:05 </b> &gt;>
Chúng tôi quen và yêu nhau ở trên mạng. Các bạn muốn chúc mừng tôi ư?
Để lát nữa đi.Gìơ tôi sẽ kể cho các bạn nghe tôi đã làm quen như thế nào nha:
Thấy cái nick cũng hay nên tôi vào thử.Chỉ muốn cho vui chút thôi nên tôi chăng quan tâm người ta co trả lời hay ko, tôi cư nói. Tệ hơn nữa hôm đó tôi lại đọc thơ
theo lời của một bài hát mà tôi thích. Như thế này:
Sẽ ko bao giờ anh phụ tình em!!!
Sẽ ko bao giờ anh dối lòng mình
Thà rằng ko yêu thì thôi
Đã nguyện yêu thương nhau rồi
Anh xin thề trọn đời chung đôi

Sẽ ko bao giờ anh làm buồn em
Sẽ ko bao giờ lạc nẻo đường tình
..................


Cứ thế tôi đọc mà chẳng cần biết người ta có nghe hay ko. Khi đã hết(nói đúng hơn la đã chán) tôi mới nhìn lên và thấy rằng cô ấy đang cười tôi, đúng hơn là giễu cợt.Thấy tức tôi cãi lại rồi cứ thế cãi. Cãi chưa đã thì tôi phải về vì bạn đến gọi.Cô ấy thách tôi mai lên mạng cãi tiếp; sao lai ko?Hôm sau tôi lên mạng cô ấy đã đợi sẵn và hình như những gì tôi mắng hôm trước cô ấy chẳng hề quên,xem ra phải chuẩn bị cho cuộc cãi vã sắp tới hơi mệt.
Tôi chợt thấy buồn cười và cũng thấy vui
Và rồi tôi đề nghị: cãi nhau xong mình làm đám cưới nha.
Tôi nhận được câu đồng ý, chẳng cãi nhau nữa tôi hỏi tên rồi làm đám cưới luôn
Tôi nói thế này:Cô Holyoanhvu? cô có đồng ý lấy tôi làm chồng và hứa sẽ chung thuỷ hết ngày hôm nay ko?
Cô ấy có vẻ thích lắm, đồng ý ngay rồi lại hỏi lại tôi như vậy
Rồi quy định ngày nào cũng làm đám cưới như vậy
Chúng tôi dần hiểu nhau hơn và ngày càng thân thiết
Có thể nói chúng tôi đã thực sự ''cảm'' nhau, nhưng điều đặc biệt là trước khi nói chuyện tình cảm bao giờ chúng tôi cũng cãi nhau mà chẳng vì lý do nao cả
Các bạn thử đi, cũng thú vị lắm (nhưng chỉ là tình yêu trên mạng mà thôi )
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
Tình yêu chỉ đến với những người vẫn còn niềm tin khi đã từng bị thất vọng. Nó chỉ đến với những người vẫn còn muốn yêu khi họ đã từng bị tổn thương. Chỉ cần thời gian một phút thì bạn đã có thể cảm thấy thích một người. Một giờ để mà thương một người. Một ngày để mà yêu một người. Nhưng mà bạn sẽ mất cả đời để quên một người.Chính vì thế mong bạn đừng bao giờ đi yêu một người chỉ vì bề ngoài diện mạo đẹp đẽ của họ tại vì cái đẹp đó rất dễ bị phai tàn. Và đừng bao giờ yêu người ta chỉ vì tiền tài danh vọng, tại vì những cái đó đều sẽ tan theo mây khói. Bạn hãy chọn một người mang lại được nụ cười trên môi của bạn tại vì chỉ có nụ cười mới có đủ quyền lực xua tan màn đêm u tối trong bạn.

Bạn hãy chọn một người mà muốn những thứ tốt nhất đến với bạn và sẵn sàng để sự vui vẻ của bạn trên hết mọi thứ; trên cả sự vui vẻ của chính mình.Bạn hãy chọn người mà bạn có thể cùng tâm sự, chia sẻ niềm vui với nỗi buồn, sẵn sàng ôm bạn vào lòng khi cần thiết và hoàn toàn hiểu rõ tất cả về bạn và những gì bạn muốn. Bạn hãy chọn người mà chịu bỏ hết tất cả thời gian quý báu của họ để đến với bạn và không bao giờ đòi hỏi bất cứ điều gì ngoại trừ được nghe lời nói dịu dàng của bạn và làm một nơi nương tựa tốt nhất khi bạn cần đến.
Tình yêu bắt đầu từ một nụ cười, chớm nở bằng một cái hôn và cảm nhận được từ những cái ôm ấp dịu dàng. Một tình yêu thật sự không thể xây dựng từ những mâu thuẫn đổ vỡ của quá khứ mà phải bằng những gì trong sáng ở tương lai. Bạn nên hướng nhìn thẳng về phía trước chứ đừng bao giờ ngoái nhìn lại dĩ vãng. Bạn sẽ không thể nào tiếp tục sống vui vẻ nếu như bạn không chịu bỏ qua những đau đớn từng xảy đến trong đời.

Bạn nên có nghị lực để làm những gì bạn cảm thấy là đúng và tốt cho những người bện cạnh bạn, nhất là chính bản thân bản. Nếu bạn để cho một mối tình không vui vẻ luôn níu kéo bạn thì bạn sẽ càng bị nhiều đau khổ, tan nát con tim và cay đắng của sự chia tay
(hãy yêu như chưa yêu lần nào )
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>huyautovn</b> -- <b>5.7.2004 23:19:47 </b> &gt;>
Khi người yêu nói với bạn rằng: "Em không còn tin anh nữa" hoặc: "Anh đã làm mất lòng tin của em", điều đó có nghĩa là người yêu đang thất vọng về bạn và tình yêu của các bạn đang bị giảm sút nghiêm trọng. Tình yêu mà không có lòng tin thì tức là nó đang đứng trước một thảm họa. Có khi nào dù chỉ là vô tình, bạn đã làm mất đi niềm tin ấy? Bạn thử kiểm tra xem mình có phạm phải những sai lầm dưới đây không?

Không trung thực

Bạn thường nói dối và che dấu người yêu về những điều không hay đã xảy ra trong quá khứ của mình?
Thực ra bạn không yêu anh ấy lắm, nhưng thích "yêu nhiều để chọn một"?
Bạn yêu anh ấy, nhưng vẫn thích đi chơi với người con trai khác và giấu anh ấy điều đó?
Bạn là người đứng núi này trông núi nọ, có mới nới cũ?
Bạn không yêu, nhưng lại muốn lợi dụng anh ấy để xin việc, hoặc để dựa dẫm trong một thời gian khiến anh ấy nghĩ bạn chỉ yêu vì tiền? v.v...
Nếu có những biểu hiện đó thì bạn là người rất dễ làm mất niềm tin ở người khác, và đó chính là nguyên nhân khiến bạn không bao giờ được yêu chân thành cả

Bị quá khứ ám ảnh

Bạn đừng cho rằng, kỷ niệm là những thứ "vô hại". Nó cũng có thể là một nguyên nhân làm cho người yêu của bạn mất lòng tin đấy. Anh ta có thể tự hỏi: "Nếu không còn yêu nữa, tại sao cô ấy vẫn thường xuyên nhắc đến anh ta, lại còn lưu giữ ảnh và những bức thư tình của anh ta nữa chứ? Cô ấy yêu mình thật hay chỉ để lấp chỗ trống?". Nếu có những kỷ niệm, bạn hãy cất giữ nó cho riêng mình.
Ðể tình yêu mãi mãi bền vững, bạn phải tạo cho nó niềm tin bằng trái tim trung thực, lối sống nghiêm túc thủy chung, và trước hết là lòng tự tin vào chính mình.
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>NTH</b> -- <b>30.8.2004 20:29:22 </b> &gt;>
Thành phố hôm nay sao đẹp và buồn đến thế, con đường nhợt nhạt như những kỉ niệm đã qua. Điệp khúc mùa xuân bỗng trở về xao xuyến trong Anh-Mùa xuân của kỉ niệm xa xăm-Đánh rơi bên bãi cỏ năm xưa lời thì thầm yêu thương như bất tận. Và... du dương trong gió những bản tình ca hôm nào của chúng ta... Của Anh và Em!

Màn đêm đã bao phủ tự bao giờ? Trên căn gác này giờ đây chỉ có mình Anh. Khói thuốc pha sương như còn động lại trong tim Anh một tình yêu đã chết.
Trời đã về khuya, Em đâu hay Anh ngồi đây một mình giờ chỉ còn một thân xác vật vã trong nỗi đau xót. Tại sao lại như thể hỡi Em? Anh sợ rằng trong lúc này nỗi cô đơn buồn bã và những kỉ niệm xa vời vây kín trong trái tim anh.

Chúng ta đã có biết bao nhiêu kỉ niệm thăng trầm trong suốt 2 năm qua, trong khoảng thời gian đó đau buồn hay hạnh phúc chúng ta đều có với nhau. Giờ nghĩ lại cảm thấy xót đau khi Anh đã không thể nào giữ được một tình yêu 2 năm khó nhọc vung đắp và tạo dựng...

Thời gian thật dài - Tình yêu thật mênh mông và rộng lớn vì thế mà trong cái khoảng không rộng lớn đó của tình yêu Anh đã để lạc mất Em - Lạc mất tình yêu của chúng ta! Chắc Em sẽ trách Anh nhưng Em ơi Anh thật nhỏ bé trong cái thế giới đó. Tình yêu của chúng ta không đẹp bằng câu chuyện của chàng Romeo và nàng công chúa Juliette nhưng tình yêu của chúng ta cũng có những giọt nước mắt hạnh phúc và đau khổ đó em ạ! Dù có thế nào, có chuyện gì xảy ra thì chúng ta vẫn ở bên nhau! Anh đã nói vậy nhưng Anh đã không thể làm gì được khi tình yêu đang dần chết và không còn hiện hữu trong chúng ta. Sao thế? Do Anh phải không Em?

Trong tình yêu có rất nhiều đau khổ và chông gai. Tham phú phụ bần ư? Lừa gạt tình yêu để có một địa vị ư? Hay chấp nhận vì gia đình...... những thứ đại loại như thế chúng ta đều không nghĩ tới và sẽ không bao giờ nghĩ. Anh mất Em không phải những nguyên nhân trên nhưng bao lâu nay anh cũng không hiểu tại sao Anh phải mất em nữa, anh là một tội đồ trong Em đó, hãy trách Anh để Anh được cứu rỗi. Tình yêu đã chấp cánh biết bao ước mơ của đôi ta nhưng bây giờ anh mới hiểu rằng đó cũng chỉ là mơ thôi em, chúng ta khó có thể thoát khỏi sự đau khổ, chong gai trong tình yêu của Anh và Em... Thôi thì hãy để lại bên bãi cỏ đó, căn gác này những kỉ niệm còn đọng lại mãi trong quá khứ và hiện tại nhé Em.......
*************************************************************

Trời đã se lạnh, giọt lệ tình yêu đã rơi từ lúc nào Anh chẳng biết, Anh đã rơi lệ rồi đó em ơi, nhưng giọt lệ đêm nay thật lạ lùng, Anh cảm thấy thoải mái và nhẹ nhõm... Giọt lệ của Anh rơi đêm nay như thầm cảm ơn tình yêu Em đã dành cho Anh-Một tình yêu tuyệt vời-Và, giọt lệ cảm ơn một tình yêu đã chết./
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi nhớ ngày xưa chuyện Mỵ Châu
Trái tim lầm lỡ để trên đầu
..................................
Khi yêu ai cũng vậy cũng mù quáng đi tin vào người yêu của mình mà có ngờ đâu người yêu mình lừa dối và cho dù biết người ta lừa dối mà vẫn yêu?Vì sao?Vì khi ta yêu là ta yêu bằng trái tim,mà khổ nổi trái tim thì không biết suy nghĩ
và càng không biết tính toán.vụ lợi..........
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
1. Nếu em thanh thản ra đi ,anh sẽ đặt tay lên trái tim với lời thề không bao giờ làm thơ nữa . Ngày đầu quen nhau anh vẫn thường đưa em xem nhưng bài thơ anh mới làm . Em khó tính chê bài này không hay , bài kia chưa được ...Nhưng anh biết rằng anh rất tự hào khi có em. Đơn giản như thế thôi nhưng đó là Hạnh Phúc

2. Nếu em thanh thản ra đi, anh sẽ trở về trong thời gian biểu của những tháng ngày chưa biết giận hờn và nước mắt . Những tháng ngày xung quanh chỉ là hoa hồng và lời tán tụng , cưng chiều thế thôi .Nhưng đó lại không phải là Hạnh Phúc.

3.Nếu em thanh thản ra đi, chắc gì anh không còn day dứt . Dẫu răngbiết bao công việc sẽ xoa dịu nỗi đau . Nhẹ nhàng thế thôi nhưng đó cũng không phải là Hạnh Phúc.

4. Nếu em thanh thản ra đi , nếu em đã quyết tâm rũ bỏ tất cả một thời yêu dấu , anh sẽ gom tất cả thương nhớ vào ngăn tủ quá khứ . Anh sẽ nhờ thời gian "khâu" lại vết thương lòng và mỉm cười đón nhận tình yêu mới . Tàn nhẫn thế thôi, nhưng đó lại là Hanh Phúc
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
Cho nhiều hơn người ta mong đợi bạn và hãy làm điều đó một cách hăng hái.

* Đừng tin tất cả những gì bạn nghe, đừng tiêu xài tất cả những gì bạn có và đừng ham làm tất cả những gì bạn muốn.

* Đừng bao giờ cười cợt giấc mơ của người khác. Một khi không có ước mơ, người ta không có gì cả.

* Hãy yêu thương say đắm và nồng nhiệt. Có thể bạn sẽ bị tổn thương nhưng đó là cách để bạn sống trọn vẹn cuộc sống này.

* Hãy tự học cách nói chậm rãi nhưng suy nghĩ nhanh chóng.

* Luôn nhớ rằng những tình yêu lớn và những thành công lớn bao giờ cũng bao gồm những rủi ro lớn.

* Luôn theo nguyên tắc 3T: tôn trọng bản thân, tôn trọng người khác và trách nhiệm với tất cả những gì bạn làm.

* Luôn luôn đón nhận sự thay đổi, nhưng đừng bao giờ đánh mất giá trị của mình.

* Chia sẻ kiến thức của bạn với người khác. Đó là cách tốt nhất để ghi nhớ nó.

* Hãy nhớ rằng không đạt được những gì bạn muốn đôi khi lại là một điều tốt.

* Hãy nhớ mối quan hệ bền vững nhất là mối quan hệ mà tình yêu bạn dành cho người đó cao hơn những gì bạn cần ở họ.

* Hãy đánh giá thành công của bạn bằng những cái mà bạn phải bỏ ra để đạt được thành công đó.
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>huyautovn</b> -- <b>4.7.2004 6:25:07 </b> &gt;>
Tình yêu là một con vật kỳ lạ, nó sống khi đói và chết khi no”. Vấn đề là ở chỗ có không ít bạn gái lại không biết khi nào nó “no” nên đã đẩy tình yêu đến tình trạng chết vì bội thực! Để tăng “tuổi thọ” cho tình yêu, bạn cần tránh những điều sau:


Yêu vô điều kiện



Tất nhiên một tình yêu trong sáng sẽ không đặt điều kiện, nhưng cuồng si đến mức chấp nhận tất cả mọi thói hư tật xấu của người mình yêu, khiến anh ta không còn tôn trọng bạn, không thèm hoàn thiện bản thân để chinh phục bạn thì tình yêu ấy sẽ đi vào ngõ cụt.



Thề thốt sẽ yêu suốt đời



Ðẹp đẽ thay khi ai có được một tình yêu suốt đời, nhưng đó là điều không thể thực hiện do công lao chỉ của một người, mà phải cả hai cùng thiện chí vun đắp thì tình yêu ấy mới có giá trị. Nếu không cần cố gắng gì mà vẫn mãi mãi được yêu thì người ta dễ biến thành một kẻ lười nhác, kiêu căng và buồn chán...



Sẽ tự tử



Có bạn gái còn đem cái chết của mình ra để ràng buộc người tình, kiểu như "nếu anh không yêu, không cưới, em sẽ tự sát!" Tử vì đạo còn được tôn trọng chứ "tử vì tình" chỉ bị người đời cười chê, không gì dại dột bằng điều đó. Nó chỉ khiến người tình của bạn chán thêm, vì phải mang một gánh nặng. Tình yêu có thể cứu vãn bằng sự chinh phục chứ không sống lại bằng lời dọa dẫm.



Sống như vợ chồng



Chưa đám cưới mà bạn thường xuyên đến nhà chăm sóc, nấu nướng và sinh hoạt với người ta như vợ chồng, thì chính là bạn đã cho người ta "ăn no" trước bữa "đại tiệc" của hôn nhân. Cho nên, không ít chàng trai được hưởng thụ tất cả rồi đâm ra thay đổi, thờ ơ chuyện hẹn hò, lơ là chuyện cưới hỏi. ( một ngày buồn và thật buồn !!!!!!!)
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: huyautovn

Đã từng đập nát một cái cốc vì chán đời
Đã từng lang thang ở biển một mình vì chán..
Đã từng ngồi ngắm mặt trời lặn một mình vì chán.
Đã từng đứng ở trên một ngọn núi và khóc vì chán.
Đã từng gào rú vì chán.
Đã từng khóc thê thảm vì chán.
Đã từng ngâm mình trong bồn tắm suốt một đêm vì chán..
Đã từng đứng ở trên cầu nhìn xuống sông nhiều lần vì chán.
Đã từng lang thang một mình nhiều lần vì chán.
Đã từng nằm cả đêm trên mái nhà ngắm sao vì chán.
Đã từng nghĩ đến Bố và chán
Đã từng nghĩ đến Mẹ vì chán
Đã từng uống rượu vì chán.
Đã từng hút hết một nửa điếu thuốc vì chán.
Đã từng nhiều lần uống cà fê vì chán.
Đã từng cười tươi vì chán ( nhiều rồi).
Đã từng ngủ vùi vì chán.
Đã từng đi lang thang trong mưa vì chán.
Đã từng.. đã từng.. đã từng..
Còn bây giờ.. muốn hôn một người vì quá chán.. ( hic hic ko nhớ là hun ai nữa !! hic hic !! )[:D]

Huy ơi !! đừng vậy mà !!
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: huyautovn

Đã từng đập nát một cái cốc vì chán đời
Đã từng lang thang ở biển một mình vì chán..
Đã từng ngồi ngắm mặt trời lặn một mình vì chán.
Đã từng đứng ở trên một ngọn núi và khóc vì chán.
Đã từng gào rú vì chán.
Đã từng khóc thê thảm vì chán.
Đã từng ngâm mình trong bồn tắm suốt một đêm vì chán..
Đã từng đứng ở trên cầu nhìn xuống sông nhiều lần vì chán.
Đã từng lang thang một mình nhiều lần vì chán.
Đã từng nằm cả đêm trên mái nhà ngắm sao vì chán.
Đã từng nghĩ đến Bố và chán
Đã từng nghĩ đến Mẹ vì chán
Đã từng uống rượu vì chán.
Đã từng hút hết một nửa điếu thuốc vì chán.
Đã từng nhiều lần uống cà fê vì chán.
Đã từng cười tươi vì chán ( nhiều rồi).
Đã từng ngủ vùi vì chán.
Đã từng đi lang thang trong mưa vì chán.
Đã từng.. đã từng.. đã từng..
Còn bây giờ.. muốn hôn một người vì quá chán.. ( hic hic ko nhớ là hun ai nữa !! hic hic !! )[:D]

Huy ơi !! đừng vậy mà !!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>huyautovn</b> -- <b>5.7.2004 20:52:03 </b> &gt;>
cảm ơn những ai đã vô tình đọc những câu chuyện này ! hic hic ! thx for all !!![:(]

[image]local://upfiles/3166/14F3B8930DB8475B903266BA71D0B661.jpg[/image]
📎 a08
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
*Khi bạn yêu ai đó: đừng viết tên họ vào hình trái tim mà viết vào một vòng tròn. Bởi vì vòng tròn không có điểm đầu và ko có điểm cuối. Bạn ko hề biết tình yêu bắt đầu từ khi nào và tốt nhất là ko có điểm kết thúc
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>huyautovn</b> -- <b>5.7.2004 21:41:11 </b> &gt;>
Tối hôm nay lên mạng trước khi đi học , bỗng thấy nick em sáng...mừng quá , đang định nói vài lời nhung nhớ...nhấn vào thì bỗng nhận ra rằng chúng mình đã chia tay...thẫn thờ nhìn nick em hoài mà thấy lòng buồn bã , như vậy là hết thiệt rùi !!!!
Em bảo là xóa níck của nhau và quên nhau đi , nhưng có những chuyện đâu có dễ vậy...cái níck thì có thể xóa được ngay nhưng mà liệu trái tim và tâm hồn có quên được không?...anh đã xóa rồi nhưng bàn tay cứ tự nhiên đánh dòng chữ nick em vì thật sự anh yêu em quá mà...
Biết đến bao giờ em sẽ trở về bên anh đây?...ngày đó có gần không?...1 ngày...2 ngày...một tuần...2 tuần...1 tháng...1 năm...hay cả cuộc đời...anh sẽ mãi chờ em về, cho chúng mình có thể bên nhau dù chỉ là giây phút...dù giây phút đó là cuối cuộc đời anh.
Anh vẫn chờ em em ạ, có bao giờ em quay lại chốn cũ, có một người vẫn nhớ em!
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
*Khi bạn yêu ai đó: đừng viết tên họ vào hình trái tim mà viết vào một vòng tròn. Bởi vì vòng tròn không có điểm đầu và ko có điểm cuối. Bạn ko hề biết tình yêu bắt đầu từ khi nào và tốt nhất là ko có điểm kết thúc
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm... ngồi học bài, chả hiểu sao học ko vô, sách vở để trên bàn mà mắt cứ sững sờ nhìn về màn đêm đen phía truớc qua lăng kính cửa sổ...tay chống cằm suy nghĩ mông lung...Khó chịu quá, mở toang cửa sổ ra ban công ngồi thả hồn mình vào khoảng không tĩnh lặng...Lắng nghe hơi thở của thời gian trôi đi...chầm chậm...chầm chậm...Mỗi giây mỗi phút trôi qua là thời khắc của mọi sự thay đổi. Anh chợt nhận ra rằng mình đã lỡ chân bước qua ngưỡng cửa tuổi thơ hồn nhiên vô tư ngày nào...
Tình yêu mới vừa hôm qua mà nay mắt trong mắt cay, lệ nhoà tan hồn tin yêu, lệ nhoà trôi cơn mê đầy. Có lẽ những ca từ trong những tình khúc kiểu như thế này khiến cho con người ta cảm nhận nó dù là chưa trọn vẹn. Trong tất cả các bài hát em làm tặng anh gần đây, chẳng hiểu sao anh thích mỗi bài" chuyện tình không suy tư", anh đã nghe đi nghe lại nhiều lần và thậm chí giờ đã thuộc. Lời hát như hoà quyện vào chính tâm hồn anh, đã tìm thấy tâm trạng của mình...Còn nhớ mùa đông năm ngoái mình còn có nhau, bên nhau, cho nhau những phút giây êm đềm. Anh đã quá vội vàng khi muờng tượng ra viễn cảnh tương lai đầy tươi đẹp_có anh và có em.
Lời yêu giờ xa xôi lắm cướp mất thương yêu em ơiii, "lời yêu" hay chỉ là lời nói gió bay??? anh nhớ ngày xưa em nói em yêu anh thật nhiều, thuơng anhthật nhiều. Những giây phút bên em anh cảm thấy êm đềm, hạnh phúc. Giờ lời yêu không còn nữa,em có còn thuơng yêu???...
Người yêu khóc tình ngu si, lệ khô đắng môi tím mi, lệ tràn trôi tình yêu anh, lệ tràn suy tư mang về. Người yêu gầy xanh xao quá giết chết thơ ngây. Em khóc cho ai đêm này, ai khóc cho em ngày mai
Đã có lần anh nghe người ta nói" tình yêu là nước mắt" em ko nghĩ như vạy bởi lúc đó anh đang có em , hạnh phúc đầy vơi...Còn giờ thì lại khác, đôi lúc nhớ lại nhũng chuyện cũ lại làm anh cảm thấy buồn...và rồi...khóc..."sến" phải ko em?Có người cho rằnganh đa sầu đa cảm, có lẽ là vậy chăng? Lê nhoà tan hồn tin yêu, lệ tràn trôi cơn mê đày...lệ khô đắng môi tím mi, lệ tràn trôi tình yêu anh, lệ tràn suy tư mang về...Hic, yêu là phải đẫm" lệ" vậy sao? Rứa thì yêu đương quái chi chó nó khổ...Khóc cũng chẳng làm được gì, bởi...tình trôi thật rồi.
Thôi em hãy về, dù anh hay vô tình, vì em em còn suy tư. Xa em rồi, xa em ròi, còn đâu còn đau nữa, tìm đâu mắt môi người yêu. Vãn biết em không còn yêu anh, vẫn biết vô tư, vô tâm và có đôi chút vô tình nhưng những kỷ niệm đã qua đối với anh không dễ dàng quên được. Như những ký ức đẹp, anh sẽ gói gọn và cất giữ chúng vào một ngăn nhỏ trong trái tim mình. Anh đã sớm biết chẵng còn gì khi ngày tháng cứ dài ra còn những lời nhắn nhủ cứ thưa thớt dần. Tình trôi...thậm chí ko có một chút dư âm cho anh có thể nghe thấy, cảm thấy và rồi xót xa hơn. Em ơiii, trong thâm tâm anh, anh biết rằng em sẽ không bao giờ nghĩ về anh như anh nghĩ về em vậy. Đối với em giờ chẳng còn gì, chẳng còn ngọt ngào....dơn giản chỉ là"tình yêu đầu chưa xa dư âm để lại" vậy thôi.
Tình yêu sao còn suy tư, người đi đã vui chốn xa, ngưòi tình xa tầm tay em, ngưòi tình xa em đi rồi. Nguời ơi còn thương chi nữ giết chết thơ ngây. Anh khóc cho ai đêm này, ai khóc cho anh ngày mai. Anh biết rằng giờ em vui bên người khác, anh luôn cầu chúc cho em hạnh phúc bên người. Tuổi 24 của anh thật dại khờ, còn trong anh chỉ là niềm tiếc nhớ dịu dàng những kỷ niệm đã qua. Chắc chắn rằng đêm nay .đêm mai..đêm mai nữa...anh sẽ không khóc, không khóc đâu em. Anh hôm nay không khác gì hôm qua, hôm kia mọi chuyện mới đó nhưng giờ đã khác lắm rồi. Anh không muốn trái tim mình ích kỷ, cứ khư khư ôm mãi một nỗi buồn mà ko đáng để buồn, anh sẽ suy nghĩ nhiều hơn và đúng dắn hơn. Anh cảm thấy rằng giờ em đã thay đổi nhiều, ko còn như em trưóc đây nữa...em hoàn toàn khác và anh buồn vì điều đó. anh chỉ mong muốn một đièu nho nhỏ rằng giờ mình không còn như truớc thì hãy là gì đó, có một chút chi đó dành cho nhau...PROMISE ME ( còn một chút gì để nhớ )
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 » »»