📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Trai

Nhật ký !

65 trả lời, 4.800 lượt xem — Trang 3 / 3
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>NTH</b> -- <b>3.9.2004 18:05:44 </b> &gt;>
đã rất nhiều lần em hỏi tôi : " em là gì trong anh? "
tôi chỉ cười và im lặng ! lại một lần nữa em hỏi tôi : " trên đời anh yêu thứ gì nhất ! "
tôi trả lời :" anh yêu chiếc xương sườn thứ 7 của anh ! "
" nghĩa là gì hả anh? "
và tôi kể cho em nghe :" ngày xưa , khi trái đất còn hoang sơ , thượng đế dùng 6 ngày trong tuần để tạo ra muôn loài... và đến ngày thứ bảy. Một người đàn ông đã xuất hiện... người đàn ông ấy cô đơn đi hết vùng này đến vùng khác mà ko tìm được cho bản thân một người để làm bầu bạn. Thượng đế thấy vậy thương tình bèn lấy chiếc xương sườn thứ bẩy của người đàn ông để tạo ra một người đàn bà , cho anh ta co bạn có bè !! và có người tri kỷ , tri âm !! mỗi khi người đàn bà thiếu vắng thì trong lồng ngực người đàn ông trở lên đau buốt !! và nó chỉ ngưng khi người đàn bà trở lại với người đàn ông mà thôi..."
còn em em có muốn quay trở lại lồng ngực anh ko??
Em trả lời " không " thật lớn , rồi đỏ mặt quay đi !! tôi đã ôm em vào lòng và hôn như mưa như gió lên khuôn mặt thánh thiện của em !! và chúng tôi yêu nhau từ ngày ấy....!!
Sau đó ít lâu chúng tôi trở thành vợ chồng... nhưng cái sự đời thật trớ trêu và nghiệt ngã ! cuộc sống bon chen với cơm áo gạo tiền đã khiến cuộc sống vợ chồng ngày càng tẻ nhạt.
Chúng tôi cãi vã nhau vì những chuyện tưởng chừng thật đơn giản ! trong căn nhà ko còn tiếng nói yêu thương ngày trước...tôi và em ngày một xa nhau hơn !!...
Buổi chiều hôm ấy sau một cuộc cãi vã nặng lời , em đã khóc oà lên và vùng bỏ chạy khỏi nhà... tôi cuống cuồng đuổi theo em... và nhìn thấy em ở bên kia đường , o giữa là dòng xe cộ tấp nập... tôi nghe thấy tiếng em gào lên một cách đau đớn : " anh chưa bao giờ yêu tôi cả !!..."
tôi cũng ko vừa :" còn cô cô đâu có phải là chiếc xương sườn thứ bảy của tôi !! " "cô xem lại mình có đáng được yêu thương ko?? ""
Em trở về nhà ,và thu dọn tư trang... tôi sững sờ nhìn tờ giấy trên bàn em để lại với những dòng chữ nguệch ngoạc : " em biết em ko phải là chiếc xương sườn thứ bảy của anh ! vậy chúng ta chia tay nhau là hơn !! chúc anh hạnh phúc và tìm được chiếc xương sườn thứ bảy của mình ! chào anh !!! ""
Từ ngày ấy đến nay đã bảy năm trôi qua ! tôi có nhận được tin em đã lấy chồng , một việt kiều ,một doanh nhân tài ba ! nhưng em đã ly dị sau ngày cưới độ chừng vài năm...tôi được biết bây giờ em là một người phụ nữ rất thành đạt...
Còn tôi đã 10 năm nay tôi vẫn ở vậy , bởi vì tôi hiểu chiếc xương sườn thứ bảy của tôi chính là em ! nhưng tôi đã vô tình đánh mất... những đêm dài dằng giặc ,vò võ với nỗi đau âm ỉ trong lồng ngực... chỉ mong một ngày chiếc xương sườn ấy sẽ trở về trong lồng ngực của tôi để vợi bớt những cơn đau !!!
Tôi vẫn chờ !
Em !
Chiếc xương sườn thứ bảy !!!!
hoài niệm dấu yêu !!

[image]local://upfiles/3166/C4EC9F72B2BF43FCA3AF682691542156.jpg[/image]
📎 hana
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>NTH</b> -- <b>11.9.2004 17:29:14 </b> &gt;>
Đối với anh trong tình yêu hôn nhân và cuộc sống , không thể nhìn cái đẹp của bề ngoài, mà là tâm hồn ,nhưng có mấy ai hiểu được ,

khi người ta xấu -nhất là con gái , chắc ai cũng có tâm trạng như em , nhiều lần anh bảo ,xấu đâu phải là cái tội, vậy mà em vẫn mang một nổi mặc cảm tự ti trong lòng .

Nhưng anh vẫn mãi mãi yêu em, rất chân thành và trọn vẹn ,bạn bè ai cũng bảo em có phước ,anh hội đủ điều kiện của một mẫu người đàn ông lý tưởng, em chẳng biết mình yêu anh vì lẻ gì , còn anh , anh bảo anh yêu tâm hồn và cái đầu óc thông minh của em ,những ngày tháng bên anh em xoá tan đi mặc cảm không cân xứng giửa hai chúng ta .
Một khoảng thời gian dài em thật sự hạnh phúc .hạnh phúc rất thực tế .chứ không phải là lảng mạng của tiểu thuyết .

Có một lần , anh chờ em đi chơi với một vài người bạn thân của anh mà lần đầu tiên em được gặp , Em vẫn vô tư và hồn nhiên tham gia cuộc vui , nhưng tất cả bổng như sụp xuống khi em vô tình nghe một người bạn nói với anh:con bồ mầy xấu quá, mầy đẹp trai như vầy mà có con bồ chẳng hấp dẩn tí nào, em chẳng nghe anh trả lời gì với họ cả .chung quanh em bổng nhạt nhẻo tất cả , mọi thứ tan đi , tan đi , Mặc cảm lâu nay bị đè nén bổng bung ra khuấy đọng tim em .

Rồi những ngày sau đó tự dưng tụi mình hay cải nhau .bắt đầu từ những chuyện vớ vẫn ,và người khơi mào bao giờ cũng là em . em hay kiếm chuyện và nhắc đến những cô bạn xinh xắn của anh và hay nói những lời khó hiểu . Anh bảo em thay đổi . và anh cứ nhớ mãi một chiều buồn nơi gốc quán cà phê sau những lời nói điên loạn của em .anh đã thốt lên: Em biết chung quanh anh có biết bao nhiêu là cô gái đẹp không ? Tại sao anh chọn em , em phải hiểu chứ ? Nếu em cứ như vậy mãi tụi mình chia tay ! .

EM yên lặng và tê tái . trong tim em nghe rõ những tiếng vở . không phải vì anh mà vì cái đầu của em có vấn đề .

Càng lúc càng xa dần mà chẳng hiểu vì sao . Đôi mắt em càng buồn hơn và những lời nói của bạn anh cứ văng vẳng bên tai , không thể xoá nhoà .

Từ dạo chia tay cho đến bây giờ , anh vẫn chưa có bạn mới .
ANh rất thường đi ngang nhà em ,chắc em đâu có biết phải không em ? ngôi nhà có người con gái mang nhiều nổi mặc cảm .
Cái mặc cảm đót cháy tim anh tự bao giờ ....
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
ngoài trời lác dát tiếng mưa rơi , gợi bao niềm cảm xúc, chấn dộng cả tâm hồn, lòng bồn chồn hiu quạnh, bên lòng chí còn lại dư âm, riêng mang dòng tâm sự, gọi vào hồn môt mối tình thầm kin...........dã qua rôi ngày tháng êm dềm hạnh phúc của dôi ta. không thể nào quên dáng dốc yêu kiều,tay trong tay chùng dìu nhau trên con dường nhỏ , dơi chờ nhau sau những buổi tan trường, ôi làm sao ma quên dược,con hẻn nhỏ nhà ngươi ngay gốc . tiếng yêu thương xuất phát ở dầu môi, ta hò hẹn mõi lần di dạo phố, làm sao dây khi lòng này vần hướng về người, mat dầu hiện nay, người xa rồi mãi mãi không quay lại, nhưng sao lòng vẫn nhớ vẫn thương, có phải ta nên giữ mãi một kĩ niệm buồn,hay ta phải sống bằng niềm thương nổi nhơ..............
http://www.tongcom.co.kr/dingani_13.htm
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: NTH

1 buổi chiều như bao buổi chiều khác ở HP , thời tiết lạ lắm , cái lạnh của mùa đông dường như còn chưa tan đi . Thì cái nắng của mùa hè đã tới , ta cũng vậy , mỗi chiều ta lại lang thang trên những con đường ... Để thấy dòng người hối hả với công việc của mình . Chợt nhận ra một ánh mắt thân quen mà lòng ta thắt lại.Có một cái gì đó như là sự thất vọng. Điều ta vừa lo sợ, vừa mong đợi đã không đến. Buồn - Vui - Không. Chỉ là thất vọng. Mênh mang. Lúc này, ta thèm được về nhà, được ườn người trên đệm, và nghe nhạc Trịnh. Những giai điệu mênh mang. Xưa có nhiều lúc ta không thích nghe nhạc Trịnh. Ta sợ. Sợ lây cái buồn, cái cô đơn của nó. Biết làm sao được. Bây giờ thì thỉnh thoảng ta vẫn mở nghe. Có khi là qua tiếng saxophone của Trần Mạnh Tuấn, có khi qua chính giọng hát của Trịnh Công Sơn. Nhưng ít khi dám nghe Khánh Ly hát. Ta sợ cái giọng hát liêu trai ấy. Rồi đôi khi ta lại mở Yani để thấy mình phấn chấn. Những giai điệu làm rạo rực. Nhạc cổ điển cũng có lúc làm ta mệt mỏi.
Kỳ lạ thật. Những thanh âm của các bản nhạc hoà quyện với cuộc sống. Nó phản ánh rất rõ ràng cuộc sống của ta. Một sáng chủ nhật trời trong veo, ngủ dậy, ta náo nức mở Yani hoặc Micheal Jakson vừa như thưởng thức, vừa như để tập thể dục. Một khắc chiều buồn, sao ta thèm nghe những âm thanh quen thuộc Going home đến thế, và nhớ nhà kinh khủng. Nhớ đến nao lòng. Lò sưởi, dòng suối, con thuyền, những tờ báo cũ ... Khi ta muốn nghe Cánh chim thương tích, hình như trong ta cũng đang tan vỡ cái gì đó. Cách đây nửa năm, ta triền miên nghe For Eliser và Moonlight sonata, rồi những bản nhạc cổ điển khác. Ta nghe không biết chán. Bây giờ thì nó chỉ là kỷ niệm. Ít khi ta mở nó ra nghe nữa. Bây giờ ta lại chuyển hướng nghe guitar Tây ban nha, nghe Boticeli.
Liệu ta có thể sống như ngày mai sẽ đến...?


Đừng sống như cái ngày mai sẽ đến, hãy cố gắng sống như cái bạn muốn sẽ đến, hãy sống như người bạn mong muốn sẽ trở thành, hãy cứ chấp nhận thử thách và hãy cứ thay đổi cho những gì tốt hơn.

Người ta nói rằng " hãy sống như thể ngày mai bạn sẽ chết"
... Lại 1 chiều HP buồn , có vẻ như càng buồn khi trời mưa , hay thật HP mùa này mưa nắng thất thường lắm . Chợt nhận ra tính cách ta cũng thất thường như thời tiết vậy . Ngoài trời mưa ngày càng nặng hạt , lòng ta càng thêm trĩu lặng , và ta như càng buồn hơn khi nghe những giai điệu trầm lắng của ca sĩ Lam Trường ...
Có lần với giọng hát ấm áp và nhẹ nhàng như hơi thở em đã hát cho ta nghe bài này . Giờ đây chỉ còn mình ta , lòng ta chợt thấy quặn lại , giờ đây ta chỉ còn nghe tiếng anh ấy hát ... " 1 bờ cát trắng chỉ để anh ghi tên em...."


Đừng sống như thể ngày mai bạn sẽ chết, bởi ý nghĩ đó sẽ khiến bạn bi quan, và rồi sẽ đến lúc bạn không muốn đâu, nhưng vẫn sẽ buông xuôi mặc cho ý niệm và hoài niệm của mình tuôn chảy. Hãy "sống như thể ngày mai bạn không thể sống". Chỉ khác một chữ thôi phải không, nhưng tích cực hơn rất nhiều đấy, nó bộc lộ tham vọng và sự cuồng nhiệt nhiều hơn là sự tổn thương và nỗi lo sợ mất mát.

Tối qua ta không ngủ được ... sao vậy nhỉ ... ta chẳng uống trè đặc , cững chẳng uống ca phê. Àh thì ra mình mất ngủ . Ta đã tự nhủ mình phải ngủ thật sớm , để bớt mệt mỏi , để bớt căng thẳng sau 1 ngày quá mệt nhọc. Người ta nói giấc ngủ là giây phút mà con người có thể " chết" Chết nghĩa là chẳng nghe, chẳng nhìn , chẳng nghĩ gì hết .. nhẹ nhàng lắm ... nhưng ta đâm ra sợ ngủ , vì ngủ ta lại mơ . Hồi nhỏ ta sợ phải mơ những giấc mơ có ma có quỷ , còn bây giờ ta sợ rồi ta lại mơ thấy ánh mắt ấy , nụ cười ấy . Nó đáng sợ lắm , có lẽ ban ngày ta làm việc , ta học tập , kín cả thời gian để mà nghĩ về nó . Nhưng khi đêm xuống , chỉ còn mình ta với 1 căn phòng , với 1 thực tế là ta đang sợ...
Có lẽ thiên thần chỉ khác với ác quỷ ở lớp áo choàng


Thiên thần và ác quỷ có hiện hữu không? không hề có. Chính chúng ta xây dựng hình ảnh đó trong đôi mắt mình. Thiên thần và ác quỷ khác nhau bởi lớp áo choàng thì kẻ bi quan và người lạc quan chỉ khác nhau ở đôi mắt. Đúng là cái chết rất nhẹ nhàng, chỉ sợ người không dám sống mà thôi. Nhưng có gì phải sợ những giấc mơ, những giấc mơ đưa bạn quay về với tháng ngày hạnh phúc? đừng ích kỷ với con tim, cứ để nó đi ngược về quá khứ một chút, trong những lúc nó cần, nó cần - và vì thế nó phải quay lại để tìm cảm giác yêu người ấy. Đừng cố quên, bạn sẽ càng nhớ. Đừng cố nghĩ mình ổn, bạn sẽ càng tổn thương. Hãy nghĩ về người bạn yêu thật nhiều cho đến khi bạn không sợ phải nghĩ về người đó nữa, cho đến khi bạn sẵn sàng tha thứ và không còn mong đợi, để mà bạn có thể đối diện với cuộc sống với một tâm hồn thanh thản.

Hôm nay , mở hòm mail ra , lâu lắm rồi ta mới lại mở nó , vì ta dùng hòm mail kia có nhiều chức năng hơn , nhưng không đúng . Ta không muốn mở hòm cũ , vì nó lưu lại những cái mail, những cái mail mà ta không bao giờ dám xóa , không bao giờ dám xem lại. Lại 1 cái mail nữa từ địa chỉ ấy , ta muốn mở , nhưng ta lại sợ , ta sợ cái cảm giác khi đọc những dòng ấy . đọc nó chỉ làm cho ta muốn khóc . Ta là đàn ông , mà người ta nói rằng , đàn ông thì không được khóc. Thế là hèn nhát , là không đáng mặt đàn ông. Ta đang cố quên người mà , sao người không hiểu và buông tha cho ta , hãy cứ để ta sống thế , hãy cứ để ta là 1 kẻ bất cần đời như thế . ... Nếu không gặp em đời ta đã khác thật rồi


nếu quá khứ đã muốn xóa đi, sao còn lưu lại những cái đã cũ? nếu thực sự là nam nhi bạn luôn có thể chọn cách đứng lên và tiến thẳng về phía trước không hề vướng bận, hoặc quay lại để tìm gặp người bạn yêu bỏ mặc những nỗi đau, định kiến, những bất đồng, và cả cái "tôi" của mình nữa. không ai cười chê một hành động nhượng bộ hay cố chấp, người ta luôn cười chê kẻ đứng giữa giới tuyến giữa tiếp tục, và không tiếp tục. luôn luôn khóc là hèn nhát, nhưng khóc không phải hèn nhát. đàn ông cũng chỉ là con người, con người khác loài vật vì con người có cảm xúc, cảm xúc là cái cần phải được thể hiện. cuối cùng là đừng đổ lỗi vì bạn đã yêu, khi bạn đổ lỗi cho tình yêu của bạn, sẽ rất không công bằng nếu tình yêu đó còn tồn tại đến ngày hôm nay.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>NTH</b> -- <b>3.9.2004 18:09:43 </b> &gt;>
sưu tầm
Không hiểu tại sao bỗng nhiên muốn đi tìm một định nghĩa thật chuẩn xác cho hai từ “hạnh phúc”. Tình cờ đi ngang một trang web, đọc được câu chuyện này cùng những lời bình luận, mạn phép đem về cho các bạn xem. Câu chuyện giàu và sâu sắc đã đành, nhưng những lời bình luận cũng phong phú, giàu chất thơ và ý nghĩa không kém. Các bạn xem thử rồi suy ngẫm và cho ý kiến nhé !

*)Hạnh phúc vô biên

Có những hạnh phúc vô biên khi mang lại hạnh phúc cho người khác bất chấp hoàn cảnh của riêng mình. Nỗi khổ được sẻ chia sẽ vơi nửa, nhưng hạnh phúc được sẻ chia sẽ được nhân đôi. Hai người đàn ông đều bệnh nặng, được xếp chung một phòng tại bệnh viện. Một người được phép ngồi dậy mỗi ngày trong một tiếng vào buổi chiều để thông khí trong phổi. Giường ông ta nằm cạnh cửa sổ duy nhất trong phòng. Người kia phải nằm suốt ngày. Hai người đã nói với nhau rất nhiều. Họ nói về vợ con, gia đình, nhà cửa, công việc, những năm tháng trong quân đội và cả những kỳ nghỉ đã trải qua.

Mỗi chiều, khi được ngồi dậy, người đàn ông cạnh cửa sổ dành hết thời gian để tả lại cho bạn cùng phòng những gì ông thấy được ngoài cửa sổ. Người kia, mỗi chiều lại chờ đợi được sống trong cái thời khắc một tiếng đó - cái thời gian mà thế giới của ông được mở ra sống động bởi những hoạt động và màu sắc bên ngoài. Cửa sổ nhìn ra một công viên với một cái hồ nhỏ xinh xắn. Vịt, ngỗng đùa giỡn trên mặt hồ trong khi bọn trẻ thả những chiếc thuyền giấy. Những cặp tình nhân tay trong tay đi dạo giữa ngàn hoa và ráng chiều rực rỡ. Những cây cổ thụ sum suê toả bóng mát, và xa xa là đường chân trời của thành phố ẩn hiện.

Khi người đàn ông bên cửa sổ mô tả bằng những chi tiết tinh tế, người kia có thể nhắm mắt và tưởng tượng ra cho riêng mình một bức tranh sống động. Một chiều, người đàn ông bên cửa sổ mô tả một đoàn diễu hành đi ngang qua. Dù không nghe được tiếng nhạc, người kia vẫn như nhìn thấy được trong tưởng tượng qua lời kể của người bạn cùng phòng.

Ngày và đêm dần trôi... Một sáng, khi mang nước tắm đến phòng cho họ, cô y tá phát hiện người đàn ông bên cửa sổ đã qua đời êm ái trong giấc ngủ. Cô báo cho người nhà đến mang ông ta về. Một ngày kia, người đàn ông còn lại yêu cầu được chuyển đến cạnh cửa sổ. Cô y tá đồng ý để ông được yên tĩnh một mình. Chậm chạp gắng sức, ông nhổm dậy bằng hai cùi chỏ và ngắm nhìn thế giới bên ngoài. Ông căng thẳng nhìn ra cửa sổ. Đối diện với cửa sổ chỉ là một bức tường xám xịt. Ông hỏi cô y tá cái gì khiến cho người bạn khốn khổ cùng phòng của ông đã mô tả cho ông nghe những điều tuyệt diệu qua cửa sổ. Cô y tá cho biết rằng người đàn ông đó bị mù và thậm chí ông ta cũng không thấy được cả bức tường nữa. Cô nói: "Nhưng có lẽ ông ta muốn khuyến khích ông can đảm hơn lên".

*)NHỮNG QUAN NIỆM VỀ HẠNH PHÚC

* Đôi khi ta đem hạnh phúc đến cho một ai đó dù là nhỏ nhoi nhưng điều đó sẽ mang lại ý nghĩa thật nhiều.Tạo hạnh phúc cho người khác cũng chính là đem hạnh phúc đến cho chính mình. Và cuộc sống của ta sẽ không ngắn khi ta biết sống sao cho có ý nghĩa với thời gian mà ta có.

* Theo tôi nhận thấy hạnh phúc hay không là do chúng ta cảm nhận. Mỗi người có những suy nghĩ riêng và do đó cảm nhận cũng khác nhau. Dù con người có đau khổ hay hạnh phúc thì con người cũng phải tồn tại và cuộc sống vẫn tiếp diễn dù người đó là ai. Sống thế nào là có ý nghĩa? Tôi là một người có thể nói là tốt bụng luôn giúp người khác nếu có điều kiện vậy mà có người cho tôi là kẻ khờ. Nhưng bản thân tôi rất vui khi giúp đỡ người khác dù không nhận được lợi ích gì.

* Có những điều tưởng chừng sẽ rất dễ để thực hiện nó. Cũng như sự chia sẻ, tôi đã được bà dạy từ lúc còn bé cần phải biết yêu thương và chia sẻ với mọi người, và tôi thực hiện nó. Nhưng bây giờ sự chia sẻ đó lại làm tôi chùn bước, vẫn biết rằng nếu có sự thông cảm và sẻ chia thì con người ta sẽ vượt qua nỗi dau. Nó thật quá khó với tôi bây giờ. Đôi khi thật đắn đo, sống sao để tốt với đời và tốt với người-không dễ để thực hiện

* Niềm tin khiến con người làm được rất nhiều điều phi thường, bản thân tôi đã từng vượt qua rất nhiều khó khăn và thử thách, bởi vì tôi luôn tin rằng nếu cố hết sức và hy vọng thì tôi sẽ vượt qua được, hãy cứ tin bởi cuộc sống còn rất nhiều điều tốt đẹp.

* Hạnh phúc là một cái gì đó thật mơ hồ, khi ta đang có nó ở bên cạnh thì ta không nhận ra,đến khi đánh mất rồi ta mới chợt thấy tiếc nuối. Và bạn bè là một món quà vô giá mà không gì có thể đánh đổi được. Tôi đã từng đánh mất một người bạn mà cho đến tận bây giờ điều đó vẫn khiến tôi day dứt không nguôi. Đọc câu chuyện này tôi lại càng hiểu ra rằng ta phải biết trân trọng và yêu quí những người thân quanh ta, đó chính là hạnh phúc lớn nhất mà chúng ta có được....

* Tôi gửi cho một người bạn một email kèm e-card mỗi ngày, lí do không phải vì tôi quá rãnh rỗi hay vì cái gì khác, vì đơn giản là tôi muốn làm như vậy thôi. Tôi tưởng tượng lúc bạn xem e-card và thấy vui vui, chỉ có thế thôi!

* Hạnh phúc sẽ sống mãi, nó chỉ chết đi khi người ta không muốn cho nữa. Một lần cho đi tình yêu, ta nhận lại 1000 hạnh phúc, nếu khư khư giữ lấy tất cả, hạnh phúc sẽ chết.

* Hạnh phúc là món quà kì diệu của cuộc sống mà Thượng đế ban cho con người để chia sẻ chứ không phải để chiếm đoạt.

* Một cảm xúc vô hình xâm chiếm tâm hồn tôi, khi đọc truyện. Điều đó thật lạ lùng và lớn lao...điều đó mong muốn ta hãy là một con người tốt hơn, hãy yêu thương mọi người vì như thế hạnh phúc sẽ đến với chúng ta bằng chính tâm hồn của chúng ta. Bạn cảm thấy như thế nào, hãy Email cho mình nếu bạn muốn được chia sẻ...

* Câu truyện thật sự làm mình cảm động! Cảm động vì một tình bạn vô bờ bến, tình bạn thiêng liêng đó có thể giúp cho hai con người mang bệnh nặng cùng vượt qua những khó khăn đời thường. Mình thật sự khâm phục tình bạn ấy, dù rằng nó xảy ra giữa hai người không hề quen biết. Mình cũng ước ao sao cho mình cũng có được một tình bạn như thế, nhưng điều đó lại không dễ chút nào. trong những lúc tuyệt vọng nhất, mình luôn mong có người chia sẻ nhưng lại không có. Chính vì thế, mình hi vọng những ai đang co bạn bè bên cạnh thì hãy luôn biết quí trọng người bạn ấy!

* Khi mang lại hạnh phúc cho nguời khác, cũng nên quí trọng bản thân của mình. Hạnh phúc là thứ không thể chiếm giữ nhưng cũng không là thứ có thể ban phát một cách vô tội vạ

* Các bạn biết không, tâm trạng hiện tại của tôi hoàn toàn bi quan với tất cả những gì tôi đang có, với tất cả những gì tôi phải chịu đựng trong cuộc sống này. Vậy mà khi đọc được câu chuyện này tôi đã cảm động biết bao và thấy quí cuộc sống biết bao dù cho cuộc sống không luôn như ý mình mong muốn có phải không? Cám ơn đã cho tôi một bài học biết chấp nhận những gì mình đang có. Còn có những người bất hạnh hơn mình rất nhiều mà họ vẫn rất muốn được tồn tại trên thế giới này, vậy thì tại sao mình lại chối bỏ cuộc sống mình đang có phải không bạn?

* Có rất nhiều cách hiểu khác nhau về việc mang lại hạnh phúc cho người khác. Khi bạn ở nhà bạn tặng ba mẹ, anh chị em những nụ cười rạng ngời. Khi bạn ở xã hội bạn nhiệt tình giúp người khác, không so đo tính toán để rồi có người cho bạn là "hâm", bạn cười hiền cho qua . Tôi không biết nhiều về những triết lý quanh phạm trù hạnh phúc. Song tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến của ai đó rằng "Sự sống luôn được nuôi dưỡng bởi cái chết". Phải chăng phải có một sự hi sinh nào đó thì lúc ấy người ta mới ngậm ngùi hiểu ra giá trị của hạnh phúc. Có nghĩa là chúng ta phải đánh đổi, phải lựa chọn một chi phí cơ hội nào đó để có được hạnh phúc đích thực. Thật trớ trêu khi sự lựa chọn, sự hi sinh ấy lại không thuộc về chúng ta, những người đang hưởng hạnh phúc, cái hạnh phúc được mang lại từ những con người có tâm hồn cao thượng, vị tha. Chúng ta không có quyền bình xét nhiều về những cái đã không thể thay đổi bởi lời bình mà chúng ta, theo tôi nên sống một cuộc sống có ý nghĩa như thế. Để thể hiện rằng chúng ta không chỉ là những người biết suy ngẫm mà còn là những người biết hành động.

* Hạnh phúc hay bất hạnh, đó là sự cảm nhận của mỗi người. Theo mình nghĩ, cái nhìn của mỗi người về cuộc sống rất quan trọng. Trong cuộc sống không phải lúc nào cũng như ý muốn của mình, điều quan trọng ở đây là phải lạc quan, biết đứng dậy sau khi ngã, biết yêu thương mọi người. Nghệ thuật sống ở đây chính là tấm lòng. Nếu ai cũng có một tấm lòng cao thượng, vị tha thì có lẽ cuộc sống này sẽ không con bất hạnh nữa. Hạnh phúc ở rất gần chúng ta các bạn ạ!

* Tôi thật sự xúc động khi đọc mẫu chuyện ngắn về cái gọi là hạnh phúc ở cuộc đời bình thường. Con người thường thấy mình bất hạnh và đau khổ khi các nhu cầu không được đáp ứng trọn vẹn. Song cuộc sống lại luôn bắt mỗi con người phải thiếu thốn một điều gì đó. Chỉ khi mỗi con người biết chấp nhận và tìm cho mình một niềm vui đích thực thì đó chính là hạnh phúc. Cảm ơn tác giả của chuyện ngắn trên đây đã làm cho tôi hiểu hơn thế nào là hạnh phúc. Phải chăng mỗi chúng ta hãy nâng niu những gì mình đang có và chia sẽ sự đồng cảm cho bạn bè xung quanh?

* Tôi rất thích câu chuyện chiếc lá cuối cùng nó làm cho người ta cảm thấy cuộc sống này vô cùng tốt đẹp và câu chuyện này cũng vậy, cái chết của người đàn ông nọ không phải là sự kết thúc, mà nó mở ra một cuộc sống tốt đẹp cho người bạn cùng hoàn cảnh với mình, đó thật sự là một điều tuyệt diệu,Hãy làm những gì thấy cần khi mình còn có thể trước khi nó quá muộn màng. Hạnh phúc sẽ tới khi mình cho nó tới hãy mở rộng lòng ra đón lấy hạnh phúc ở những điều bình thường nhất.

* Hạnh phúc mong manh lắm. Nó có thể chợt đến với ta một cách bất ngờ, nhưng cũng sẽ vội vụt đi nếu ta không biết trân trọng và bồi dưỡng cho nó lớn lao hơn.

[image]local://upfiles/3166/474B219C4791441E82CB55F539B0B8CA.jpg[/image]
📎 a_27
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>NTH</b> -- <b>3.9.2004 18:13:13 </b> &gt;>
Trong một giây phút nào đó trong cuộc sống, bạn tìm thấy được một người bạn thân. Đó là người có thể thay đổi cuộc sống của bạn dù chỉ là một phần nhỏ nào đó. Là người có thể làm cho bạn cười đến ngặt nghẽo đến nỗi bạn không thể dừng lại. Là người làm cho bạn tin rằng thế giới này thật sự tốt đẹp. Là người đã ngồi hàng giờ để thuyết phục bạn rằng thật sự cánh cửa cuộc đời vẫn chưa đóng lại với bạn và nó đang cho bạn mở ra.

Đó chính là người bạn mãi mãi...

-Khi bạn ngã qụy và thế giới quanh bạn dường như qúa đen tối và trống rỗng, người bạn ấy sẽ nâng bạn lên và làm cho sự đen tối, trống rỗng của thế giới ấy bỗng vụt sáng lên và lấp đầy những trống rỗng ấy.

-Người bạn ấy có thể dắt bạn qua những giây phút khó khăn của cuộc sống, lúc buồn và cả những lúc rối trí. Người bạn ấy sẽ nắm lấy tay bạn và nói với bạn rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp. Và nếu bạn đã tìm thấy một người bạn như thế, bạn đã cảm thấy hạnh phúc và đầy đủ, bởi vì bạn không cần lo âu, bạn đã có một tình bạn mãi mãi trong cuộc đời và nó sẽ không bao giờ kết thúc...

-Nghĩ về bạn và tôi muốn nói rằng... những ý nghĩ của bạn làm sáng lên những ngày tháng cô đơn, bằng cách nào đó mà bạn luôn ở đó, với nụ cười và sự vui vẻ, với tình cảm dành để chia sẻ... Bạn làm tôi mỉm cười những khi tôi buồn bã nhất...Bạn là người bạn thân nhất mà tôi đã có... Cảm ơn vì đã là bạn của tôi
ST

[image]local://upfiles/3166/D3A27530D51B49A4B34E85164AE34DE6.jpg[/image]
📎 9
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 » »»