📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Trai

Nhật ký !

65 trả lời, 4.799 lượt xem — Trang 2 / 3
Đã bao lâu rồi nhỉ .. kể từ lúc em quyết định dừng lại, kể từ lúc chúng ta mỗi người phải đi con đường riêng của mình ..? Tôi cũng không còn nhớ rõ nữa .. tôi chỉ nhớ .. khi ấy tôi đã buồn nhiều lắm,hình như tôi đã rơi nước mắt nữa ..và tôi đoán rằng em cũng vậy .. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa nguôi mỗi khi nhớ về em, về tất cả những gì mà tôi và em đã có .. dù rằng những điều đó chỉ là vô thực, chỉ là những lời nói, những cảm giác trừu tượng ... Từ dạo ấy, chắc em đã sống khác nhiều rồi nhỉ , cũng đã lâu rồi chúng ta không còn có thể trò chuyện với nhau như lúc trước .. có lúc vô tình gặp nhau thì cũng chỉ xoay quanh những câu nói xã giao thường gặp .. Thật khó tồn tại một tình bạn chân thật sau tất cả những gì đã qua , phải không em ... Giờ này bên phương trời đó, chẳng biết có khi nào em nhớ đến tôi không, biết em có sống vui không .. riêng tôi.. tôi vẫn như ngày nào .. Tình cảm mà tôi đã dành cho em dường như vẫn không hề thay đổi .. chỉ có điều .. nó không còn làm tôi đau nhiều như trước..nó đã kết lại thành một khối .. lạnh lẽo và nhỏ bé nằm sâu tận trong đáy tim tôi .. Dù mai đây cuộc đời em có xảy ra bao nhiêu thay đổi .. tôi vẫn luôn cầu chúc cho em luôn được vui vẻ và hạnh phúc .. đó là điều tôi mong muốn nhất .. em còn nhớ không ..

Cũng từ dạo ấy .. tôi dường như trở lại với bản chất thật của mình .. tôi như sống với hai nhân cách trái ngược .. một sôi nổi, dễ gần và hoà đồng của ban ngày .. một lạnh giá, cô độc, bất cần và hư hỏng của ban đêm ... Buồn cười thật, trước đây tôi có biết uống rượu đâu, có biết đến khói thuốc đâu .. còn bây giờ .. mỗi khi nhắc đến tôi .. mọi người đều hình dung đến một gã say .. ngộ thật ..

Rồi tôi gặp nhỏ .. nhỏ cũng chẳng có gì đặc biệt hơn những cô gái tôi thường gặp .. chỉ khác ở chỗ .. ấn tượng đầu tiên nhỏ để lại .. là nhỏ rất mỏng manh .. mà cũng đúng .. sau này tôi mới biết .. nhỏ bị tim .. nhỏ xĩu hoài .. nhỏ yếu lắm .. Căn bệnh chưa tìm ra nguyên nhân làm ảnh hưởng rất nhiều đến việc học tập và cả tinh thần của nhỏ nữa ... Ngày gặp lại, nhỏ kể cho tôi nghe về người bạn trai đầu tiên, anh ấy vừa mất sau một tai nạn giao thông không lâu .. Tôi lặng người .. chẳng biết nói gì thêm ... Những ngày sau đó .. tôi chở nhỏ đi lòng vòng những nơi nhỏ thích .. chở nhỏ đến những nơi nhỏ muốn đi .. để rồi tôi bất giác buồn buồn khi phát hiện ra .. những chỗ đó ngày xưa nhỏ và anh ta hay đến ... Nhỏ nghĩ gì , cảm thấy gì .. tôi hiểu hết, tâm trạng của nhỏ ra sao, tôi hiểu cả .. vì trước đây tôi cũng thế .. Tôi chợt phát hiện ra mình và nhỏ có khá nhiều điểm giống nhau .. dường như ở nhỏ .. tôi thấy được quá khứ của chính tôi .. Và đó có lẽ là lý do lớn nhất mà tôi muốn được sẻ chia với nhỏ , khiến tôi muốn đến với nhỏ .. tôi không muốn nhỏ đi vào vết xe đổ của mình ... Tôi muốn thấy nhỏ cười .. tôi thích vẻ mặt nhỏ khi nghe tôi hát, tôi thích cái cách nhỏ xắn tay áo, thọc tay vào túi quần Jeans đi cạnh bên tôi ...
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm xúc la` vô tận , tìm ra được cảm xúc thật của mình đã là việc vô cùng khó khăn . Nhận biết được đó là cảm xúc tích cực hay tiêu cực lại càng khó khăn hơn. KHông phải ai cũng làm được điều đó . Nhận biết được rồi thi` phải làm gì ? Chẳng nhẽ luẩn quẩn trong cái vong` suy nghĩ của chính mình ? Tự giải thoát hay chìm đắm vào trong nó . Không phải ai cũng đủ sáng suốt và lý trí để chọn lựa con đường đúng cho mình. Có nên thả lỏng cảm xúc khi cần hay luôn để lý trí can thiệp ? Câu hỏi đó mỗi người sẽ tự tìm câu trả lời riêng cho mình .

Thực ra đã lâu lắm rồi tôi không post bài trong bất cứ diễn đàn nào , bởi tôi muốn sống trong cuộc sống thực, muốn đối diện với chính mình mà không phải dựa dẫm vào bất cứ điều gì , lạm dụng net , lạm dụng thế giới ảo làm tôi thấy mình hèn kém hơn . Vì người ta dễ yếu đuối, dễ dàng cho phép mình làm mọi việc , cho phép mình dễ dãi với chính cảm xúc của mình . Những điều vừa nói chỉ là một phần "tác dụng phụ" của net , tôi không phủ nhận những ưu điểm của nó .. VÀ ít nhất là nhờ net tôi đã có những người bạn thật tuyệt vời .
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
sao mà buồn quá vậy !! hic hic !! H đang gặp chuyện buồn ah !! mình có thể giúp gì bạn ko !?? vui lên hen bạn của tôi ơi !!!!
Đăng nhập để trả lời
0
Biết là như thế .... nhưng sao em lại chẳng tin anh ? Anh không muốn mình yếu đuối , không muốn mình fải khóc ..... nhưng mà sao anh vẫn khóc . Em đã từng nói không muốn làm anh buồn , những lời đó giờ đâu hết rồi ? Em đã wên rồi sao ? Anh biết mình là ai , vị trí của mình ở đâu ..... cho nên anh không đòi hỏi nơi em điều gì . Anh yêu em thật nhiều , nhưng giờ đây , chỉ tình yêu không cũng chẳng giải quyết đựoc gì .Chỉ một mình tình yêu của Anh cũng không thể giử em ỡ lại bên mình .
Vì sao mình lại không tin vào nhau thế em ? Lại co ngưòi bảo anh :Ngốc ah , trên net mơ hồ thế , sao lai đi tin vào ? " .Anh chợt giật mình , anh cũng không hiểu vì sao lại tin em nhiều đến thế .CHỉ cần em nói : em nhớ anh " là anh đả tin rồi . Như thế có ngốc không em ? Mọi ngưòi bảo anh hãy wên , nhưng anh thì không thể .Mọi người bảo anh đã đi lầm đưòng .Nhưng nếu đựoc lực chọn lại một lần nữa , anh vẫn chọn con đường đi đến tình yêu của em .Anh biết bên em con bao người yêu em nhiều , nhưng tình yêu cả anh dành cho em cũng không fải là ít , em biết không ?
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>NTH</b> -- <b>30.8.2004 20:23:19 </b> &gt;>
Có người nói, cuộc sống là một quá trình tìm kiếm tình yêu, mỗi người phải tìm thấy 3 người. Người thứ nhất là người mình yêu nhất, người thứ hai là người yêu mình nhất và người thứ ba là bạn đồng hành trong suốt cuộc đời (bạn đời).
Trước tiên mình sẽ gặp được người mình yêu nhất, sau đó hiểu được cảm giác yêu. Chỉ có hiểu được cảm giác bị yêu mới có thể phát hiện ra người yêu mình nhất, khi đã trãi qua cảm giác yêu & bị yêu mới có thể biết được mình cần điều gì, và cũng sẽ tìm thấy người bạn đời thích hợp nhất trong cuộc đời còn lại. Thật đáng tiếc trong cuộc sống hiện tại cả 3 người này thường không cùng 1 người, người bạn yêu nhất không chọn bạn, ngưới yêu bạn nhất lại không phải là người bạn yêu nhất, và người bạn đời luôn luôn không phải là người bạn yêu nhất , cũng 0 phải là người yêu bạn nhất, chỉ là người xuất hiện vào lúc thích hợp nhất.
Bạn sẽ là người thứ mấy trong cuộc sống của tôi? Không ai muốn thay đổi tình yêu của mình, khi anh (cô) ta yêu bạn, đó là lúc anh (cô) ta thực sự yêu bạn. Nhưng khi anh (cô) ta không yêu bạn thì cũng thực sự là không yêu bạn, cũng như anh (cô) ta không thể giả vờ không yêu khi anh (cô)ta đang yêu bạn, cũng như anh (cô) ta không thể giả vờ yêu khi không yêu bạn. Khi một người không còn yêu mình nữa muốn rời xa mình, mình cần phải hỏi lại bản thân có còn yêu anh (cô)ta nữa 0, nếu bạn không còn yêu người ấy nữa tì xin đừng bao giờ vì lòng tự trọng mà không chịu rời xa người ấy. Nếu như bạn vẫn còn còn yêu người ấy, lẽ đương nhiên bạn sẽ hy vọng người ấy có được một cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ, hy vọng người ấy được ở cùng người mình yêu đừng bao giờ ngăn cản, nếu như bạn ngăn cản người ấy có được hạnh phúc thực sự của mình nghĩa là bạn không còn yêu anh(cô) ta nữa, và nếu như bạn kh6ng còn yêu thì bạn lấy tư cách gì chỉ trách anh(cô) ta bạc tình.
Yêu không phải là chiếm hữu, bạn thích mặt trăng, không th6ẻ đem mặt trăng cất vào trong hộp , nhưng ánh sáng của mặt trăng lại có thể chiếu sáng vào tận phòng bạn. Cũng như bạn yêu một người , bạn vẫn có thể có được người ấy mà không cần chiếm hữu và khiến người yêu trở thành một hồi ức vĩnh hằng trong cuộc sống. Nếu bạn thực sự yêu một người, phải yêu con người thực của anh(cô) ta, yêu mặt tốt cũng yêu cả mặt xấu, yêu cái ưu điểm lẫn cả khuyết điểm, tuyệt đối không nên vì yêu anh(cô) ta mà hy vọng anh(cô) ta trở thành con người mình mong muốn, nếu anh ta không được như ý bạn thì mình không còn yêu anh(cô) ta nữa. Yêu một người nào đó thực sự không nói ra được nguyên nhân vì sao yêu, bạn chỉ biết rằng, bất cứ lúc nào, tâm trạng tốt hay xấu thì bạn cũng đều mong muốn người ấy ở bên cạnh bạn, không một yêu cầu.
Xa cách cũng là một thử nghiệm tình yêu, tình yêu chân chính sẽ không bao giờ trở thành tình yêu oán hận. Hai người yêu nhau, thích nhất là bắt người yêu mình phải thề , phải hứa, tại sao chúng ta lại bắt đối phương làm như vậy, tất cả cũng chỉ vì ta không tin đối phương…….. Làm gì có chuyện biển cạn đá mòn, trời long đất lỡ, nếu có thì cũng không ai sống được đến ngày ấy.
Bạn đã tìm được người thứ mấy cho cuộc đời của bạn?
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
Tinh yêu lúc đầu nồng nàn thú vị
Kết thúc rồi là vị đắng men cay
Không có gì là trải hoa hồng mãi,chỉ toàn gai góc và đau thương!!!mơ ước bao nhiêu thì cũng chỉ nhận được con số không tròn trỉnh...a`,ko,nhận đươc một bài học nữa đó là hãy thận trọng để bắt đầu lại..vì ở trên đời này có rất nhiều người muốn thấy bạn gục ngã....hãy sống vì bản thân trứoc đã,ĐỪNG YÊU QUÁ MÀ GẠT LÒNG MÌNH,LÀM DAU CHÍNH TIM MÌNH,và luôn nhớ cách hiểu tình yêu cũng như cách sống:
TÌNH LÀ LY CÀ PHÊ ĐẮNG
TÌNH LÀ ĐƯỜNG VẮNG KO TÊN
CAY ĐẮNG CUỘC ĐỜI NUÔI TÔI LỚN
BẠC BẺO ÂN TÌNH DẠY TÔI KHÔN...
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
nếu ko gặp em đời anh đã khác nhiều rồi, biết yêu làm chi để anh đây buồn bã.

đi về đâu người ơi về đâu người ơi , đến đây làm chi giờ đây , anh vô tình quay gót đành.

tôi ngồi đây mình tôi ngồi đây ngồi đây,khóc trong người ta hắng đêm khi ko còn ai nói cười.ngóng chờ hoài thôi thì thôi nhé ko cần nữa đâu,có ai từng yêu mà chưa đau đớn một lần, có ai tứng yêu mà chưa từng khóc.

một cuộc tình bắng giá. lòng đã thấm tình cũng chẳng phai được.
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>NTH</b> -- <b>11.9.2004 17:14:10 </b> &gt;>
Ngày ko đc gặp em trái tim anh như giá băng , phải chăng em lẩn tránh tôi sao.
yêu nhau đi để rồi mai chia ly,dù trong thương đau còn có nhau, nước mắt ấy đọng trên môi em thơ ngây ,tóc em bay cuốn đôi vai gầy . chơi vơi trong từng nụ hôn trao nhau.
tình yêu ơi ! giờ này làng o đâu hichichic, xin cho đêm nay tình yêu đôi ta sẽ cùng bên nhau nhe' , hỡi em.

người yêu hỡi, phương trời nào, em có hay , bao tháng ngày.....
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
Con đường nhợt nhạt nắng chiều, hoàng hôn tắt ngụm phía chân đồi tự bao giờ, những chiếc là rớt rơi tả tơi xung quanh góc sân trường vắng ngắt buồn tẻ và... cùng hòa vào nhịp điệu du dương của tiếng ve ngày hè như thức tỉnh trái tim của anh, thức tỉnh nổi sợ hãi khi hè về và cũng sẽ là lúc em xa anh.../

Giây phút mà anh cảm nhận đựơc thế nào là tình yêu thì đó lại chính là cái ngày mà em lại phải chia tay với anh đó lại chính là cái ngày...., cái ngày mà em rời xa anh để chuẩn bị cho mình một con đường mới .Anh muốn chạy đến mà nói cho em biết rằng anh yêu em nhiều lắm nhưng điều quan trọng nhất chính là điều khó nói thành lời nhất.

Anh không còn quan tâm đến việc gì mà giờ đây anh chỉ còn biết một điều rằng mình nhớ em...nhớ nhiều lắm . Cơn mưa bất chợt đến mà anh cứ đi và không dừng lại trú mưa , anh muốn tắm mưa...anh muốn nhờ cơn mưa xóa bớt nỗi nhớ em , và càng cố muốn làm điều đó thì anh lại càng yêu em và những giọt nứơc mắt đã rớt đầy trên gương mặt của anh, anh tự hỏi lòng tại sao mọi chuyện không may lại xảy ra với anh , tại sao em lại đến để rồi đi nhanh như vậy , tại sao mọi chuyện lại kết thúc với những giọt nước mắt .

Anh trách bản thân mình quá nhút nhát , anh trách ông trời sao lại đối xử với anh như thế . Anh tự dựng lên quanh mình những bức tường bởi vì anh lo sợ đối phương sẽ không yêu mình nhiều bằng mình yêu em và thậm chí là… chẳng thèm “ngó ngàng” gì đến tình cảm của anh, anh sợ… sợ cái điều mà anh không hề biết, sợ những người anh nghĩ đến, sợ những gì sẽ khám phá ra chính anh, anh sợ nhìn vào anh , anh sợ khi gọi điện cho em, anh sợ khi mình lỡ iu em và càng ngày nỗi sợ hãi của anh ngày càng lớn dần nhỏ luôn tự hỏi mình phải làm gì .

Em có hiểu được anh không em, đó là tất cả những gì anh muốn nói và là tất cả những nổi sợ mà anh đang phải đối diện hãy cho anh thêm chút tự tin để có thể nói với em rằng " I LOVE YOU " chờ anh em nhé .
Những dòng suy tư, những hoài bảo anh đã ước mơ nhưng dường như đã xóa đi tất cả trong cái ngày định mệnh đó, ngày mà anh phải xa em, xa một trái tim nồng ấm của em nhưng em ơi trái tim anh vẫn hướng về em, hướng về những kỉ niệm mà chúng ta đã có và... anh chỉ còn biết đứng lặng khi nhìn em xa anh, xa bao nhiêu hoài bão mà anh đã từng có khi được có em..../
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
trời lại mưa, cơn mưa như trút lên lên đầu những kẻ si tình một nỗi đau khốn nạn.... Nó một thằng con trai, 24t Từng lăn lộn, từng yêu , từng vật vã bên nỗi đau của đời... căn phòng nó đang ngồi trống vắng, chán đến ngộp thở.... chai rượu trên tay nó cứ vơi dần, bạn của nó đó...Chất men cay nồng giờ là bạn của nó, nó muốn say để qưên.... quên đi cuộc tình mà trước kia nó tự hào, tin tưởng...kết quả nó nhận được thật phũ phàng , tàn nhẫn....
Người yêu nó đã ra đi , bỏ lại nó trong cơn vật vã .... tình yêu trong nó chỉ có 1 , vì thế nó trao hết.... để giờ này nó khóc trong tức tưởi ... Nó cố nốc thật thật nhiều.. Và rồi nó gục.. nó không nhớ là mình ngủ bao lâu.. Trong cơn lòa nhòa nó nghe tiếng mẹ nó khóc... Tay nó nóng hổi giọt nước mắt của mẹ, nó mốn nói một câu" Con xin lỗi" nhưng cổ họng nó đắng lại....

********************************
Bây giờ chuyện cũ đã qua , để lại trong nó một nỗi đau âm ỉ về một cuộc tình không trọn vẹn..... Ngủ đi , ngủ đi trái tim yêu.... Hãy nguội lạnh
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
cuộc sống .....đáng quý nhất ta nên biết quý trọng nó bởi chúa trời đã tạo ra chúng ta ,....o ai có thể tự định đoạt được fải sống hay chết như nào mà .....người có công sinh ra ta thì cũng sẽ mang linh hồn ta đi được ........ chúa mới là người có quyền quyết định đến mạng sống của chúng ta.....
vậy bạn nên biết quý trọng mạng sống của mình đừng quá bi quan với cuộc sống của mình......hãy tập trung vào công việc bạn đang làm ..... thì bạn sẽ cảm thấy thoải mái với chính bản thân mình ......( hãy sống như thể ngày mai bạn chết )
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>NTH</b> -- <b>17.9.2004 8:50:12 </b> &gt;>
THÊU à !

Anh đã ngồi hàng giờ liền để suy nghĩ về em, suy nghĩ về chính tình cảm của mình . Anh biết đó chỉ là tình cảm của riêng anh mà thôi . Em là một bông hoa đã có chủ, và tình yêu mà em đã có thật hạnh phúc biết bao . Anh là một kẻ phiêu du giữa dòng đời trôi nổi, gặp được em . Biết phải nói sao đây, lần đầu tiên găp em, anh đã cảm thấy xót xa , buồn vì biết em không phải là của anh mà là của ai đó... ! Anh chỉ là kẻ đến sau nên nào dám nói gì, chỉ biết lặng lẽ cầu mong cho em được vui và hạnh phúc mà thôi. Em biết không, có những lúc anh muốn nắm thật chặt bàn tay em để em không bao giờ phải rời xa anh nữa, để anh có thể ở mãi bên em lo lắng, quan tâm và chăm sóc cho em . Nhưng anh thật là khờ , chuyện đó đã có người khác lo cho em rồi , anh đành phải nói ước gì......mà thôi . Giá như, giá như anh..... có thể gặp em sớm hơn thì có lẽ giờ đây em đã ở bên anh rồi . Anh đã dối lòng mình để tạo ra cái khoảng cách chia xa giữa em và anh, trong lòng anh đau lắm chứ , xót xa lắm chứ em, nhưng anh phải nhắm mắt mà làm như vậy . Em có biết vì sao anh làm như vậy không, chỉ vì muốn cho em được vui và hạnh phúc trọn vẹn . Anh sợ gặp em nhiều , nói chuyện với em nhiều lại đâm ra khó xử cho em , anh hiểu điều đó em à . Nhưng anh đâu làm được điều đó em nhỉ , anh đã hứa với em rất nhiều để rồi anh lại thất hứa ..... Anh biết anh đã làm em buồn , em đã buồn rất nhiều em nhi ? Có những đêm anh nhớ về em suốt đêm, cầm điện thoại trong tay nhưng lại không dám gọi cho em dù chỉ mội lời , có phải anh hèn nhát quá không em ? Đến gọi điện cho em anh cũng không dám . Anh tệ thật . Lúc này đây anh cũng không biết mình phải làm gì ? Trời đã về khuya và lạnh hơn nhiều, lại mong ước gì có em ở bên cạnh để nói với em rằng : hãy ở mãi bên anh nhé em !
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>huyautovn</b> -- <b>4.7.2004 5:50:58 </b> &gt;>
Thành phố hôm nay sao đẹp và buồn đến thế, con đường nhợt nhạt như những kỉ niệm đã qua. Điệp khúc mùa xuân bỗng trở về xao xuyến trong Anh-Mùa xuân của kỉ niệm xa xăm-Đánh rơi bên bãi cỏ năm xưa lời thì thầm yêu thương như bất tận. Và... du dương trong gió những bản tình ca hôm nào của chúng ta... Của Anh và Em!

Màn đêm đã bao phủ tự bao giờ? Trên căn gác này giờ đây chỉ có mình Anh. Khói thuốc pha sương như còn động lại trong tim Anh một tình yêu đã chết.
Trời đã về khuya, Em đâu hay Anh ngồi đây một mình giờ chỉ còn một thân xác vật vã trong nỗi đau xót. Tại sao lại như thể hỡi Em? Anh sợ rằng trong lúc này nỗi cô đơn buồn bã và những kỉ niệm xa vời vây kín trong trái tim anh.

Chúng ta đã có biết bao nhiêu kỉ niệm thăng trầm trong suốt bao năm qua, trong khoảng thời gian đó đau buồn hay hạnh phúc chúng ta đều có với nhau. Giờ nghĩ lại cảm thấy xót đau khi Anh đã không thể nào giữ được một tình yêu bao năm khó nhọc vung đắp và tạo dựng...

Thời gian thật dài - Tình yêu thật mênh mông và rộng lớn vì thế mà trong cái khoảng không rộng lớn đó của tình yêu Anh đã để lạc mất Em - Lạc mất tình yêu của chúng ta! Chắc Em sẽ trách Anh nhưng Em ơi Anh thật nhỏ bé trong cái thế giới đó. Tình yêu của chúng ta không đẹp bằng câu chuyện của chàng Romeo và nàng công chúa Juliette nhưng tình yêu của chúng ta cũng có những giọt nước mắt hạnh phúc và đau khổ đó em ạ! Dù có thế nào, có chuyện gì xảy ra thì chúng ta vẫn ở bên nhau! Anh đã nói vậy nhưng Anh đã không thể làm gì được khi tình yêu đang dần chết và không còn hiện hữu trong chúng ta. Sao thế? Do Anh phải không Em?

Trong tình yêu có rất nhiều đau khổ và chong gai. Tham phú phụ bần ư? Lừa gạt tình yêu để có một địa vị ư? Hay chấp nhận vì gia đình...... những thứ đại loại như thế chúng ta đều không nghĩ tới và sẽ không bao giờ nghĩ. Anh mất Em không phải những nguyên nhân trên nhưng bao lâu nay anh cũng không hiểu tại sao Anh phải mất em nữa, anh là một tội đồ trong Em đó, hãy trách Anh để Anh được cứu rỗi. Tình yêu đã chấp cánh biết bao ước mơ của đôi ta nhưng bây giờ anh mới hiểu rằng đó cũng chỉ là mơ thôi em, chúng ta khó có thể thoát khỏi sự đau khổ, chong gai trong tình yêu của Anh và Em... Thôi thì hãy để lại bên bãi cỏ đó, căn gác này những kỉ niệm còn đọng lại mãi trong quá khứ và hiện tại nhé Em.......

Trời đã se lạnh, giọt lệ tình yêu đã rơi từ lúc nào Anh chẳng biết, Anh đã rơi lệ rồi đó em ơi, nhưng giọt lệ đêm nay thật lạ lùng, Anh cảm thấy thoải mái và nhẹ nhõm... Giọt lệ của Anh rơi đêm nay như thầm cảm ơn tình yêu Em đã dành cho Anh-Một tình yêu tuyệt vời-Và, giọt lệ cảm ơn một tình yêu đã chết./
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>NTH</b> -- <b>17.9.2004 8:52:51 </b> &gt;>
ta lại nghe nhạc Trịnh ! nghe để nhớ ,để hoài niệm và để quên !!!!!!! ôi bài hát "như cánh vạc bay " khiến ta nhớ về một người ,một người xa lắm ! và buồn !! ai đó làm ơn hãy nói một lời đi mà ,đừng im lặng như thế khi đọc những bài này mà ! ai sẽ là người đang cùng ta suy ngẫm vào lúc này?! tôi xin lỗi nếu tôi đã làm cho ai đó phải cay mắt !! hãy sống và đừng hoài phí tuổi trẻ của mình các bạn nhé !! ( đừng nhìn H bằng những đôi mắt vô hồn như vậy ! )
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
đừng bao giờ nói lời tạm biệt nếu bạn còn muốn cố gắng, đừng bao giờ bỏ cuộc nếu bạn thấy vẫn có thể tiếp tục.đừng bao giờ nói ko yêu nữa nếu nước mắt của người kia vẫn có thể giữ fchân của bạn.

*có những điều bạn ko bao giờ được nghe từ người bạn muốn nghe. nhưng cũng đừng bao giờ giả điếc với người khác khi nói điều đó vớpi cả trái tim.

*chỉ mất 1 phút để quý ai đó, mất 1 giờ để thích ai đó, mất1 ngày để yêu 1 người nhưng sẽ mất cả 1 đời để quên 1 người.

một điều đánh buồn trong cuộc sống là khi bạn gặp 1 người có nghĩa trong trái tim bạn, để rùi nhận ra rằng họ sinh ra ko phải để cho bạn, vzà đành để cho họ ra đi....

*dành cho 1 người tất cả tình yêu của bạn. ko có nghĩa là họ sẽ yêu ban. đừng hy vọng tình yêu sẽ được đáp lại. hãy cho nó thời gian để nó lớn lên trong trái tim bạn, nhưng nếu ko, hãy hài lòng vzì nó đã lớn lên trong bạn.
hãy sống như thể ngày mai bạn sẽ chết !!!!
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
H xin kể cho các bạn nghe một câu chuyện này ! thật 100% ! các bạn coi thử nhé !!
Không phải ngày xưa hay trong 1 câu chuyện cổ tích nào đó . Đây là 1 câu chuyện có thật , và cũng bình thuờng , mà chắc không ít các bạn trong DD này đã trải qua.
Có 1 chàng trai trẻ , quen và yêu 1 cô gaí , chàng quen cô gái qua mạng. Thực ra nếu để mà nói thì anh ta nghĩ rằng , Yêu ngoài đời thực còn chẳng ăn ai...nữa là yêu qua mạng. Yêu qua mạng nghĩa là đã tự thử thách với chính niềm tin của mình. Bởi tất cả những gì mà chàng biết về cô gái đều chỉ là những thứ mà cô gái viết cho anh ta qua những cuộc chat và qua những bức e-mail.
Tất nhiên , anh ta luôn có 1 sự cẩn trọng nhất định trong mọi lời nói và hành động của mình , vì đơn giản anh ta đã từng thất bại trong chuyện tình cảm . Nói đúng hơn là anh ta đã từng bị nguời con gái mà anh ta yêu truớc đay phụ bạc , lừa dối!
Quen cô bé qua mạng , anh ta nhận thấy rằng , cô bé này có rất nhiều điểm giống với nguời mà anh ta yêu truớc đây. Cả về sở thích và tính tình , cả về cách nói chuyện và cách cư sử đối với anh ta. Sau gần 5 tháng quen nàng , anh ta chính thức nói lời yêu nàng , vì anh ta chợt nhận thấy rằng , nàng trùng khớp với mẫu người mà anh ta đi tìm. nàng đã mang lại cho anh ta nụ cuời , cả những giây phút hạnh phúc ....Và điều quan trọng nhất là , nàng cũng đáp lại bằng những cử chỉ , những lời nói của 1 người con gái với nguời yêu mình!
Thật ra khoảng cách địa lý giữa 2 người không phải là lý do để chàng lo lắng. Vì với chàng , 1 kẻ mà nhiều nguời cho rằng là ngông cuồng , là bất cần đời. 130 Km với chàng chỉ là chuyện vặt , chàng vẫn có thể tự tin mà nói rằng , dù xa là vậy , nhưng chàng vẫn tin là mình có thể mang lại hạnh phúc cho người yêu.
Trở lại chuyện giữa 2 nguời , chàng cảm thấy yêu nàng vì chàng nhận thấy nàng thật thà quá , mọi chuyện nầng đều kể hết cho chàng , và đơn giản nàng cũng có cùng 1 suy nghĩ với chàng . Rồi họ nói những lời yêu đương , khi lên mạng , chàng chỉ nói chuyện với 1 mình nàng, bỏ mặc cả những bạn bè của mình ...
Chàng tạo riêng cho nàng 1 cái nick và chỉ có nàng trong danh sách bạn , chàng còn giải thích với nàng rằng forever nghĩa là mãi mãi , còn beside you nghĩa là bên em . Nàng cũng nói nàng làm riêng cho chàng 1 cái nick , và chỉ dùng nó để nói chuyện với chàng!. Họ cho nhau pass word để tăng niềm tin của nhau!
1 lần chàng vào nick nàng để thay đổi 1 số thông số hộ nàng , và chàng thấy có rất nhiều tin nhắn của người khác ở đó ... Tất cả niềm tin của chàng tan vỡ , chàng nghĩ , rồi cã tình yêu kia nữa , có thật hay không hay chỉ là 1 sản phẩm của mạng .
Nàg có thật lòng với chàng hay không , nếu là bạn , nàng có thể liên lạc bằng nick khác chứ sao lại dùng cái dành riêng cho chàng , và lại còn dùng nó để chat khi nói chuyện với chàng ( Nàng nói là chỉ nói chuyện với chàng thôi , và nếu không gặp chàng thì nàng cũng sẽ chẳng nói chuyện với bất kì ai)
Chàng trai hiện rất buồn , muốn các bạn cho anh ta 1 lời khuyên , tin hay không tin..??? Và chàng phải làm thế nào
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
đêm nay buồn quã !! buồn kinh khủng luôn !! hic hic !!! hình như đang nhớ ai nhỉ ! hic chẳng bít nữa !! thôi ngủ ngon và có những giấc mơ đẹp hỡi trái tim chai sạn của ta ơi !!! hehehe cười đi để cho đời bớt buồn hehehehe


--------------------

Nếu ta yêu một người mà người ấy không yêu lại mình, hãy cứ dịu dàng với bản thân vì ta đã không làm điều gì sai trái cả. Tất cả chỉ vì tình yêu đã không chọn chỗ dừng chân nơi trái tim người ấy mà thôi.

Nếu một người nào đó yêu ta nhưng ta lại không yêu ngừơi ấy, hãy tôn trọng điều đó vì tình yêu đã đến gõ cửa trái tim ta, nhưng hãy nhẹ nhàng từ chối nhận món quà mà mình không thể đáp lại. Đừng nhận để không gây đau khổ. Cách ta cư xử với tình yêu chính là cách ta cư xử với chính mình, mọi con tim đều có cùng cảm nhận về nỗi đau và niềm hạnh phúc ngay cả khi cách sống và con đường chúng ta đi có khác nhau.

Nếu ta yêu một người và họ cũng yêu ta , nhưng rồi tỉnh yêu lại ra đi, thì cũng đừng nên níu kéo hay đỗ lỗi mà hãy để nó ra đi. Mọi lý do đều có ý nghĩa riêng của nó và rồi ta sẽ hiểu. Hãy nhớ rằng ta không lựa chọn tình yêu. Mà là tình yêu chọn lựa ta. Tất cả những gì mà chúng ta thật sự có thể làm là hãy đón nhận tình yêu với tất cả những điều kì diệu của nó khi tình yêu đến. Khi tình yêu ngập tràn trong tâm hồn ta, hãy cảm nhận từng hơi thở của nó nhưng rồi hãy dang rộng tay và để cho nó ra đi một khi tình yêu đã muốn thế. Hãy mang tình yêu đến cho những người đã làm sống lại tình yêu trong ta, mang đến cho những ai thiếu thốn tình cảm trong tâm hồn, mang đến cho thế giới xung quanh mình bằng mọi cách mà ta có thể làm được.Có những người đang yêu đã sai lầm. Sống một cuộc sống không tình yêu lâu ngày, họ cho rằng tình yêu chỉ là một nhu cầu. Họ ngỡ rằng con tim là một chỗ trống mà tình yêu có thể lấp đầy, họ bắt đầu nhìn tình yêu như một điều sẽ phải đến với mình, hơn là một điều xuất phát từ chính bản thân mình. Họ quên đi điều kì diệu nhất của tình yêu , đó là – tình yêu là một món quà – mà chỉ có thể đâm chồi nảy lộc khi được trao tặng đi . Hãy nhớ lấy điều này và giữ gìn nó trong trái tim mình .Mãi mãi tình yêu là một điều bí mật. Hãy tận hưởng niềm hạnh phúc khi tình yêu đến ngự trị trong ta dù chỉ một khoảnh khắc của cuộc đời mình
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
Sun 04-07-2004:Lại 1 ngày nữa trôi qua mà mình chẳng làm được diều gì có ích cả...hôm nay ngồi trên mạng suốt mà chẳng biết để làm gì,thơi gian cứ thế trôi qua,tương lai vẫn mù mịt 1 màu đen tối.. hic hic !!
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
Dù cho bạn hay người tình của bạn quyết định chấm dứt mối quan hệ, cũng không thể chia tay một cách dễ dàng. Chúng ta thấy không ai có thể thực sự vui vẻ khi phải chia tay, đúng không? Nhưng cũng có một số gợi ý để giúp bạn cảm thấy dễ chịu hơn về cách chấm dứt hay chấp nhận chấp dứt mối quan hệ của mình.

1, Ðừng kéo dài sự việc, những gì đã qua thì cho nó qua. Bạn không tạo thêm một ân huệ nào cho người bạn của mình bằng cách trì hoãn điều không thể tránh khi bạn đã quyết định phải chia tay.

2, Hãy cứng rắn, quyết định và thành thật, thành thật là điều tốt nhất. Bạn có thể tế nhị, nhưng điều này có thể giúp cho bạn tình của bạn hiểu được lý do tại sao bạn phải chia tay.

3, Không quan hệ nhiều người cùng một lúc. Ðừng bao giờ có người khác trước khi nói tiếng chia tay với người tình hiện tại. Ðiều này có thể tốt với bạn nhưng không thành thật đối với người tình hiện tại của bạn.

4, Chúng ta sẽ là bạn? Ðừng hy vọng sẽ trở thành bạn sau một lần chia tay. Ðiều này phụ thuộc vào vấn đề có phải các bạn là bạn của nhau trước khi ngã lòng yêu thương.

5, Hãy nói lời kết thúc với người tình của bạn. Bạn đã có thời gian bên cạnh người tình này trong suốt thời gian còn đang yêu nhau, cho nên hãy cố gắng ngồi lại với nhau và có thời gian để nói chuyện với nhau khi bạn phải chia tay. Nếu như người tình của bạn là người nói tiếng chia tay thì bạn cũng nên hỏi những câu hỏi cần thiết để bạn có thể mãn nguyện với chính mình.

6, Không làm điều này nơi công cộng. Mặc dù bạn không muốn đối mặt với với những tình huống tình cảm như sự chia tay, không nên nói tiếng chia tay nơi công cộng để tránh cãi cọ nhau.

7, Nếu bạn không thể nói bằng lời thì hãy viết một bức thư giải thích tại sao phải chia tay. Trao thư tận tay và sẽ nói chuyện với nhau sau khi người tình đã đọc.

8, Ðừng cố gắng kéo dài. Nếu như người tình của bạn muốn chia tay thì đừng nên níu kéo người ta phải ở lại. Như người xưa thường nói: "Nếu bạn yêu một cái gì đó, hãy để nó đi..."

9, Không nên gây chiến. Bạn không nên có một cuộc chiến để cả hai phải chấp nhận rằng mối quan hệ đã chấm dứt. Bạn càng tích cực và cởi mở trong lúc chia tay thì bạn càng cảm thấy dễ chịu hơn khi bạn đã vượt qua được nó.

10. Hãy nhớ nguyên nhân làm bạn yêu người đó tại nơi đầu tiên. Nếu bạn có thể thì hãy quên mối quan hệ này và nhớ về một thời gian đẹp.
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
trích báo hạnh phúc gia đình !! ( các bạn đọc cùng hen ! )
Tiếng chuông đồng hồ báo hiệu đã 12h đêm. Mưa mỗi lúc một to, từng cơn gió rít mạnh lúc ùa vào như muốn giật tung cánh cửa. Chốc chốc, một tia sáng lên vụt nhanh qua khe cửa, kéo theo những tiếng nổ vang trời, vọng vào trong căn phòng cô đơn những âm thanh ghê rợn.

Ngồi co rúm trong góc giường, cô như thấy nỗi đau bao trùm cả không trung. Cô khóc - những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt xinh đẹp, đoan trang đến thánh thiện. Tiếng nấc nghẹn ngào làm đôi môi cô cứng lại, toàn thân bủn rủn như không thể đứng lên nổi. Nỗi đau đang dày xéo tâm can. Viễn cảnh về một tương lại tươi sáng được cùng anh bước tới thiên đàng hạnh phúc với bầu trời xanh và những đám mây hồng, được cùng anh tay trong tay song hành đến hết cuộc đời này giờ đang sụp đổ. Giờ đây chỉ là màn đêm dày đặc những đám mây đen, những tiếng mưa gió dập vùi, tiếng sấm giật theo tia sáng xé ngang cuộc đời cô. Không! Cô đã không muốn tin đó là sự thật, rằng Nam - người yêu cô không phải là người như vậy. Không! Cô không tin... Nhưng sự thật là cô đã phải chứng kiến cảnh đau đớn này. Một Nam điềm đạm, thật thà ngày nào của cô giờ đang bị tạm giam vì có liên quan đến một vụ làm ăn bất chính. Cô càng suy sụp hơn sau cuộc nói chuyện qua điện thoại với Dũng - một chiến sĩ công an - là bạn thân từ thuở thiếu thời của cô. Dũng cho cô biết thông tin mới nhận được: Nam đang bị tình nghi là tình nhân của K. - “Nữ trùm” trong vụ này, nếu đúng thì Nam sẽ được xem là một mắc xích quan trọng trong việc điều tra. Không ! đó chỉ là một cơn ác mộng hay có một sự nhầm lẫn nào chăng?... Nhưng không, đó là sự thật, nó sẽ là bước ngoặt nghiệt ngã của cuộc đời cô. Cơn bão tố cuộc đời mà Nam gây ra đang cướp đi hạnh phúc bấy lâu nay của cô. Cô lịm đi trong cơn sốc tinh thần...

Ngày ấy, cô là cán bộ chuyên trách trong một cơ quan. Giọng nói dịu dàng, từ tốn cộng với vẻ đẹp mang hương sắc đồng quê, dáng vóc cao ráo nhanh nhẹn, trông cô đẹp dịu dàng, đoan trang, hiền hậu mà trí thức. Nhưng ẩn trong thân hình mảnh mai ấy là một cô gái có nghị lực, có cá tính và bản lĩnh - Nhiều người bảo đó là sự kết hợp hài hòa giữa vẻ đẹp cổ điển và vẻ đẹp hiện đại.

Rồi cô được cử đi học lớp học tập trung chuyên ngành quản trị kinh doanh. Cô đã trở thành đề tài tán ngẫu hấp dẫn của các chàng trai trong lớp. Một cuộc “đọ sức” giữa Nam và Long đã xảy ra. Trái với Long chỉ chờ cơ hội săn đón cô ở cổng trường, thì Nam chỉ cần 3 ngày lần theo địa chỉ cơ quan là tìm ra cô. Thời gian đầu cô cũng mến Long, nhưng những bất ngờ mà Nam mang đến đã gây sự chú ý cho cô, và dần dần anh đã chiếm trọn trái tim cô lúc nào không biết nữa. Đến khi cô được biết anh đến với cô chỉ vì sự thách đố của bạn bè - cô cảm thấy bị xúc phạm, thất vọng. Niềm tin bấy lâu cô dành cho anh đã tan vỡ. Cô lẩn tránh anh, từ chối gặp mặt, không nhận điện thoại của anh. Nhưng rồi cô cũng chấp nhận lời đề nghị gặp anh lần cuối. Anh đã không bỏ lỡ cơ hội lấy lại lòng tin nơi cô. Vì tình yêu hay vì sự thành khẩn của anh khiến cô mềm lòng. Anh dìu cô bước lên những nấc thang tình yêu để đến lâu đài hạnh phúc. Anh đã quan tâm chăm sóc cô bằng tất cả tấm chân tình. Chuyện trăm năm cũng đã định vào mùa xân tới...

Nhưng tất cả đã đỗ bể, anh đã ôm tham vọng giàu sang từ bao giờ mà cô không hề hay biết, tham vọng giàu sang của anh đã đè gãy nấc thang tình yêu của hai người. Anh thường nói với cô rằng anh sẽ gây dựng sự nghiệp vì cô, anh muốn anh và cô sẽ có một cuộc sống sung túc, cô không phải vất vả vật lộn với cuộc sống đầy bon chen nơi đô thị. Những lời nói đó của anh đã đưa cô đắm chìm trong hạnh phúc, mặc dù cô không thuộc tuýp người như vậy. Cô muốn khẳng định cho mình một vị trí trong xã hội mà không muốn phụ thuộc vào người khác, mặc dù cô cần sự che chở của tình yêu và khát khao một mái ấm gia đình hạnh phúc... Nhưng cô không ngờ anh đã chọn con đường tội lỗi để gây dựng sự nghiệp, và điều tồi tệ hơn là anh đã phản bội tình yêu của cô.

Đã năm tháng kể từ ngày anh bị bắt, cô chỉ được gặp anh một lần vội vã. Anh chỉ nói với cô một câu: “Anh mong em đừng vì anh mà đau khổ, em hãy tìm một người xứng đáng với em hơn”. Cô lặng người nhìn theo vóc dáng mệt mỏi của anh. Năm tháng qua, người quan tâm chăm sóc cô không ai khác là Long - Long đã giúp cô đứng vững trong cơn giông tố, giúp cô bước vào cuộc sống mới để quên đi nghịch cảnh đau thương. Không ít chàng trai ngỏ ý đến với cô - cô biết, nhưng cô đã vờ như không biết vì tâm trí cô đang tràn ngập những suy nghĩ về Nam. Cô nói với Long: “Không phải em mù quáng trong tình yêu, nhưng chúng em đã gắn bó với nhau trong một thời gian khá dài, nên dù tình yêu tan vỡ, nhưng tình nghĩa vẫn còn, em vẫn mong được gặp anh ấy một lần để được nghe sự thật từ anh ấy, dù sao giữa chúng em vẫn chưa có một lời chia tay. Với lại, anh cũng đã từng nói với em: Trong mọi tội lỗi thì điều đáng thương nhiều hơn là điều đáng trách đó sao?”. Phải! Dù rất giận anh, nhưng cô không thể phủ nhận rằng cô cũng rất thương anh. Với cô lời nói của anh thật quan trọng hơn là cô muốn dành cho anh một cơ hội thanh minh để hy vọng rằng đó không phải là sự thật - vì niềm tin trong tình yêu cô dành cho anh chưa hoàn toàn lụi tắt. Lòng nhân hậu của cô đã khiến cho trái tim Long “lặng thinh” vì cảm phục. Nhưng cô đã không thực hiện được điều đó vì không đủ can đảm đến dự phiên tòa xét xử anh. Cô chỉ có thể chờ Long thông tin về kết quả phiên toà mà trong lòng nặng trĩu những âu lo. Ký ức về Nam lại hiện về, nước mắt cô nhạt nhòa khi nỗi nhớ người yêu lại dâng trào thắt chặt trái tim cô...

Tiếng gõ cửa làm cô giật mình, cô vội vã chạy ra mở cửa vì biết Long đã về sau phiên tòa kết thúc. Chàng đứng nấp sau cánh cửa, cầm bó hoa đưa ra trước mặt cô, cô chợt nhận ra chiếc nhẫn của cô trên bàn tay ấy. Chưa hết ngỡ ngàng, Nam và Long cùng xuất hiện. Cô run rẩy gọi tên anh trong niềm vui sau bao ngày mong nhớ. Thấy cố nhìn hai người với ánh mắt rưng rưng nghi ngại như định hỏi, Long cười nói:

- Đừng buồn nữa cô bé, Hoàng tử của lòng em đã được minh oan rồi. Tội nghiệp anh bạn tôi, chỉ vì mềm lòng với tình xưa nghĩa cũ mà bị cô nàng lợi dụng. Bây giờ thì hãy diễn bài “xin hãy tin anh” đi.

- Đồ quỉ - Nam giơ tay hùa dọa, chỉ chờ có thế Long biến mất để hòa bình thế giới của hai người được tái thiết.

Nắng chiều nhạt dần bên hiên cửa, những tia nắng cuối cùng cố vươn mình qua khe cửa nhảy nhót theo tiếng lá cây xào xạc trong luồng gió thu êm nhẹ, làm cho căn phòng thêm ấm áp trong âm sắc mùa thu. Âm nhạc ca khúc “Nothing gonna change my love for you” đâu đây chợt vang lên mỗi lúc một rõ. Cô nghẹn ngào chỉ nói được một câu “em tin anh” rồi nép mình trong vòng tay xiết chặt của anh.
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>huyautovn</b> -- <b>6.7.2004 4:08:56 </b> &gt;>
chỉ cần có một chút ấy thôi là cũng đủ cho một cuộc đời thiếu thốn !! hic hic
Một chút trong cuộc đời.Vâng một chút thôi !!


Một chút những viên đá nhỏ có thể tạo thành một ngọn núi lớn. Một chút những bước chân có thể đạt đến ngàn dặm.

Một chút hành động của tình yêu thương và lòng khoan dung cho thế giới những nụ cười tươi tắn nhất.
Một chút lời an ủi có thể làm dịu bớt những đau đớn to tát.

Một chút ôm siết ân cần có thể làm khô đi những giọt nước mắt.

Một chút ánh sáng từ những ngọn nến có thể làm cho đêm không còn tối nữa.

Một chút ký ức, kỷ niệm có thể hữu ích cho nhiều năm sau.

Một chút những giấc mơ có thể dẫn đường cho những công việc vĩ đại.

Một chút khát vọng chiến thắng có thể mang đến thành công.

Đó là những cái "một chút" nhỏ bé có thể mang đến niềm vui hạnh phúc lớn nhất cho cuộc sống của chúng ta.

Và bây giờ chúng mình sẽ cùng gặp những ai đã trao tặng cho chúng mình những cái "một chút" trong cuộc đời để nói với họ rằng: "Cảm ơn bạn vì tất cả những một chút mà bạn đã giúp đỡ cho tôi".
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
Không bít là ổng viết cái gie` nữa [8|][8|]?????
Buồn vì đời! Khóc vì người!
David Tường http://sotaygiadinh.net/

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>mickey</b> -- <b>12.7.2004 20:45:03 </b> &gt;>
[8|] đã được xóa bởi mickey. Lý do: gõ tiếng Việt không dấu !!!
doi la cai dinh _ tinh la cai qoe _ngo ngoe dap phat chet
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: satthudien

[8|] đã được xóa bởi mickey. Lý do: gõ tiếng Việt không dấu !!!

này viết gì vậy T???
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
Dường như cơn bão lớn vừa đi qua đời tôi , tàn phá hết những gi tôi gìn giữ ... Tôi tự nhủ lòng rằng rồi tất cả sẽ đi qua ,dù là cơn địa chấn !!! Rồi tôi cũng sẽ đứng lên , như sau bao lần đã té , để trưởng thành ,để Lớn lên ,để nhìn lại mình và cười trên cái ngây ngô , khờ dại của mình.....

Nhung hôm nay thì lại khác , tôi như người đi lạc giữa khu rừng bỗng đánh mất ngọn đèn trước mặt.... Chung quanh tôi chỉ còn là bóng tối , không 1 nơi chốn để huớng về , không 1 bàn tay nương dựa , cái điểm sáng cuối cùng mà tôi trông đợi lại là ánh mắt của lòai thú dữ , cái nơi chốn mà tôi tưởng an lành lại là sào huyệt của loài quỉ đỏ.

Tôi hận chính tôi !!! Tôi ghét cái khờ khạo của chính mình !!! Tại sao tôi tin tưởng vào cái Tốt , cái Đẹp của cuôc đời??? Có còn không cái gọi là Thánh Thiện??? Những gì là Minh Triết trong đời sống???? Tất cả chỉ là rác rưỡi !! Dơ bẩn !!! Cái đời sống này ngập ngụa dối gian !!! Con người chỉ là 1 thứ động vật hôi tanh ,gớm ghiếc !!! Tôi kinh tỡm cái Lòng người !!! Những ngõ nghách chập hẹp , hôi tanh đầy những mưu toan và thủ đoạn !!!

Tôi mất cả niềm tin vào chính tôi ! Và tôi khóc cho mình , cho con bé tôi tội nghiệp.... Con bé vẫn tin tưởng vào cái " tánh bổn thiện " của con người. Con bé vẫn tin tưởng rằng tên tướng cướp cũng đôi khi còn 1 điểm lương tri...Con bé vẫn tin tưởng con người dù yếu đuối nhưng cũng không bán linh hồn cho quỉ....

Hôm nay , con bé vừa chợt lớn và chợt thấy mình Hụt Hẫng , trên đôi vai , đôi cánh Thiên Thần vừa gãy vụn..... Cô cũng vươn vai trở thành 1 con người...Rồi đây , cô cũng sẽ bước xuống cuộc đời với đầy đủ thủ đọan và dối trá......Và Bài học đầu tiên cô học được sau lần vấp ngã....là cuôc đời không có chỗ cho Lòng tin !!!!
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
có bao giờ mỗi người trong chúng ta cùng nhìn lại xem chúng ta đã trải qua những gì trong cuộc sống hay không?
có bao giờ chúng ta cùng nhìn lại xem chúng ta đã không hề phụ bạc ai hay không?
có bao giờ chúng ta tự nghĩ xem trong con mắt của người khác,chúng ta có thực sự là một người tốt hay không?
hãy đọc và cùng tôi suy nghĩ về tất cả những điều đó...
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
Có khi nào bạn nghĩ :
" Mình đã yêu người ấy thật rồi ?

Cuộc đời này mình không thể sống nếu thiếu người ấy !

Đến 1 lúc nào đó cô ấy sẽ không còn muốn gặp mình , không nhớ ....... cô ấy chẳng còn quan tâm đến mình .Lúc đó cuộc sống mình sẽ thế nào ?

............................................................... "
Còn biết bao nhiêu là câu hỏi để tỏ rỏ sự lo ấu khi trái tim đã thuộc về ai kia .
Có câu " Yêu là sẽ khổ " nhưng được chế thêm " Không yêu thì sẽ lỗ " , câu này dùng để giảm bớt nổi sợ hảy của những chàng và những nàng đang chập chửng được yêu .

Còn riêng tôi , khi đã từng yêu và được yêu , cứ ngở là sẽ không yêu và sẽ không cần tình yêu nữa , sẽ không run động trước ai nữa sau những lần phải đau khổ vì những chuyện tình tan vỡ
Nhưng rồi sau ! chuyện gì đến sẽ đến ! Tình yêu lại đến cứ đến , nhưng trái tim hình như không thể run động , Hình như một lần đau thì là 1 lần tôi cảm thấy mình chửng chạt hơn và dễ dàng bước qua cái lứa tuổi mà sự bồng bột , dễ yêu , dễ giận , và Ham vui
Tính tình bỗng trầm lặng hơn , thích vui vẻ , thích nhìn người khác vui và thích mang nụ cười đến người khác .
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
Không hiểu tại sao mùa mưa lại kéo dài đến như vậy. Mưa, .... buồn đến nảo lòng. Ngồi nơi đây anh cảm thấy lòng mình quạnh vắng. Và kỷ niệm củ trong anh lại hiện về.
... Hôm ấy cũng chính là một ngày tồi tệ nhất trong cuộc đời của tôi. Có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên ngày hôm ấy được, quên cái cảm giác hụt hẫng và tuyệt vọng khi phải chia tay người con gái mà tôi yêu quý nhất. Có thể nói em là người đầu tiên mà tôi đã yêu thật sự, yêu hết lòng mà không cần suy nghĩ về bất cứ điều gì khác. Em đã đến và cho tôi biết thế nào là tình yêu, biết thế nào là hy vọng, biết thế nào là phải vượt lên chính mình, và biết thế nào là đau khổ và cay đắng trong tình yêu.
Ngày đó, tôi và em là những tân sinh viên vừa bở ngỡ bước vào cổng trường đại học với biết bao niềm hân hoan và hoài bão to lớn. Tuy tôi và em chẳng chung lớp và cũng chẳng học cùng buổi nhưng điều đó đâu có nghĩa gì. Trong một buổi sinh hoạt ngoại khóa của trường, em và tôi tình cờ gặp nhau.
Tôi lang thang trên bãi cát tìm những chú ốc xinh xắn, bất ngờ em đến.
Ồ, những con ốc rất để thương, bạn cho mình một con nhé. Tôi chưa kịp trả lời thì em đã cầm trên tay một con ốc, con ốc mà tôi thích nhất. Và em chạy đi ... bỏ tôi đứng lại phía sau với một tiếng cười vang trong tiếng sóng.
Em đến như mưa rào mùa hạ và em đã làm khuấy động cuộc đời tôi. Từ trước đến giờ tôi chỉ như con sâu cuộn tròn trong cái kén và chịu chấp nhận một khung trời nhỏ hẹp ấy, nhưng khi tôi biết thêm rằng cuộc đời này còn có một người mhư em thì tôi chợt choàng tỉnh và muốn thay đổi cả thế giới này vì em.
Nhưng ngay lúc ấy, một bước ngoặt quan trọng cho cuộc đời tôi xảy ra. Vì không chấp nhận cuộc sống thực dụng của em, vì gia đình em xem anh không môn đăng hộ đối. Tôi nghe em nói lời chia tay trong nghẹn ngào, tủi nhục.
Ngày ngày tháng tháng trôi đi, em sống hạnh phúc bên cuộc tình mới. Còn tôi, tôi vẫn sống với cõi lòng mình, với tình yêu nồng cháy mà tôi dành cho em. Lối mòn của biết bao cặp tình nhân khác mà tôi đã từng biết, nay tôi lại đi vào.
Bây giờ tôi đã mất em mãi mãi. Mưa vẫn rơi, tôi vẫn lang thang một mình trong mưa trên con đường phố vắng vẻ. Hình như tôi phóng xe như người mất hồn trên hè phố mà chẳng biết tôi đi đâu nữa. Hình như tôi đang đi trên những con đường, trên từng góc phố thân quen mà tôi và em đã từng đặt chân qua...
... Bất giác tôi thở dài và nghĩ:"Biết bao giờ anh và em cùng trở lại trên con đường này?" Trời tạnh mưa, đường phố dường như đông đúc hơn mọi ngày, có lẽ vì hôm nay là thứ bảy. Ngồi trong quán cà phê thưởng thức ly cà phê nóng, nhìn từng dòng người tấp nập, những nụ cười tươi nở trên môi từng đôi nam thanh nử tú, lòng tôi chợt nhói đau.
Biết bao giờ tôi và em lại có những ngày tháng vui vẻ như xưa? Hay giờ đây tất cả chỉ còn là kỷ niệm.
.... Rời quán, tôi trở về nhà. Nằm trong căn phòng nhỏ của tôi, ký ức về em bỗng tràn về trong tâm trí. Tôi chợt thấy nong nóng ở hai bên má. Trời ơi, phải chăng tôi dang khóc? Tôi cũng chẳng biết nữa, nhưng có lẽ vậy vì tôi thấy mặn chát ở trên môi.
Lúc tôi còn bé, tôi chỉ khóc khi đau đớn nhất. Giờ đây tôi bỗng cảm thấy trống vắng vô cùng. Và tôi chỉ biết kêu lên như thế này :"Thượng đế ơi! người đã cho con nhiều thứ quý giá trên đời như vậy nhưng tại sao người lại không cho con người mà con yêu thương thật sự"
Có phải tôi gặp em là một sai lầm? Nếu tôi có quyền quay ngược thời gian và có một sự lụa chọn, thì tôi vẫn mong sẽ gặp được em như ngày đầu tiên vậy. Tôi vẫn nghĩ rằng mình chẳng phải ân hận chút nào khi được quen em. Bởi vì trong lúc đau khổ nhất tôi vẫn rất tôn trọng em, tôn trọng tình yêu đầu đời của tôi. dù em có làm tôi đau khổ hơn nữa thì tôi vẫn cam chịu đau khổ vì em.
Bây giờ nhường như tôi đã mệt mõi lắm rồi. Tôi cầu nguyện cho em sẽ được hạnh phúc bên tình yêu mới, và người yêu ấy sẽ yêu em như tôi đã từng yêu. Tôi mong em sẽ được hạnh phúc và thành đạt trong cuộc sống mà em đã chọn. Cảm ơn em đã cho tôi những ngày tháng tuyệt vời vừa qua.
... Đêm nay, trời lạnh, chẳng biết em có mặc chiếc áo ấm tôi đã tặng em hay không...!!!??? cố gắng giữ gìn sức khỏe em nhé!
Trong đêm khuya gió lạnh tôi chợt nghe văng vẳng một đoạn điệp khúc mà tôi rất thích: "...Người ta cứ nói đừng quá yêu, người ta cứ nói đừng quá tin. Tình yêu dẫu có cũng chỉ là những ước mơ trong mỗi cuộc đời. Đừng nên cố gắng tìm thấy nhau, đừng nên cố bước cùng nỗi đau..."
Tình yêu tôi dành cho em là vậy đó. Có ai hỏi, bởi vì sao? Tôi sẽ trả lời :"Bởi Vì Tôi Yêu Em..."
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
Không hiểu tại sao mùa mưa lại kéo dài đến như vậy. Mưa, .... buồn đến nảo lòng. Ngồi nơi đây anh cảm thấy lòng mình quạnh vắng. Và kỷ niệm củ trong anh lại hiện về.
... Hôm ấy cũng chính là một ngày tồi tệ nhất trong cuộc đời của tôi. Có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên ngày hôm ấy được, quên cái cảm giác hụt hẫng và tuyệt vọng khi phải chia tay người con gái mà tôi yêu quý nhất. Có thể nói em là người đầu tiên mà tôi đã yêu thật sự, yêu hết lòng mà không cần suy nghĩ về bất cứ điều gì khác. Em đã đến và cho tôi biết thế nào là tình yêu, biết thế nào là hy vọng, biết thế nào là phải vượt lên chính mình, và biết thế nào là đau khổ và cay đắng trong tình yêu.
Ngày đó, tôi và em là những tân sinh viên vừa bở ngỡ bước vào cổng trường đại học với biết bao niềm hân hoan và hoài bão to lớn. Tuy tôi và em chẳng chung lớp và cũng chẳng học cùng buổi nhưng điều đó đâu có nghĩa gì. Trong một buổi sinh hoạt ngoại khóa của trường, em và tôi tình cờ gặp nhau.
Tôi lang thang trên bãi cát tìm những chú ốc xinh xắn, bất ngờ em đến.
Ồ, những con ốc rất để thương, bạn cho mình một con nhé. Tôi chưa kịp trả lời thì em đã cầm trên tay một con ốc, con ốc mà tôi thích nhất. Và em chạy đi ... bỏ tôi đứng lại phía sau với một tiếng cười vang trong tiếng sóng.
Em đến như mưa rào mùa hạ và em đã làm khuấy động cuộc đời tôi. Từ trước đến giờ tôi chỉ như con sâu cuộn tròn trong cái kén và chịu chấp nhận một khung trời nhỏ hẹp ấy, nhưng khi tôi biết thêm rằng cuộc đời này còn có một người mhư em thì tôi chợt choàng tỉnh và muốn thay đổi cả thế giới này vì em.
Nhưng ngay lúc ấy, một bước ngoặt quan trọng cho cuộc đời tôi xảy ra. Vì không chấp nhận cuộc sống thực dụng của em, vì gia đình em xem anh không môn đăng hộ đối. Tôi nghe em nói lời chia tay trong nghẹn ngào, tủi nhục.
Ngày ngày tháng tháng trôi đi, em sống hạnh phúc bên cuộc tình mới. Còn tôi, tôi vẫn sống với cõi lòng mình, với tình yêu nồng cháy mà tôi dành cho em. Lối mòn của biết bao cặp tình nhân khác mà tôi đã từng biết, nay tôi lại đi vào.
Bây giờ tôi đã mất em mãi mãi. Mưa vẫn rơi, tôi vẫn lang thang một mình trong mưa trên con đường phố vắng vẻ. Hình như tôi phóng xe như người mất hồn trên hè phố mà chẳng biết tôi đi đâu nữa. Hình như tôi đang đi trên những con đường, trên từng góc phố thân quen mà tôi và em đã từng đặt chân qua...
... Bất giác tôi thở dài và nghĩ:"Biết bao giờ anh và em cùng trở lại trên con đường này?" Trời tạnh mưa, đường phố dường như đông đúc hơn mọi ngày, có lẽ vì hôm nay là thứ bảy. Ngồi trong quán cà phê thưởng thức ly cà phê nóng, nhìn từng dòng người tấp nập, những nụ cười tươi nở trên môi từng đôi nam thanh nử tú, lòng tôi chợt nhói đau.
Biết bao giờ tôi và em lại có những ngày tháng vui vẻ như xưa? Hay giờ đây tất cả chỉ còn là kỷ niệm.
.... Rời quán, tôi trở về nhà. Nằm trong căn phòng nhỏ của tôi, ký ức về em bỗng tràn về trong tâm trí. Tôi chợt thấy nong nóng ở hai bên má. Trời ơi, phải chăng tôi dang khóc? Tôi cũng chẳng biết nữa, nhưng có lẽ vậy vì tôi thấy mặn chát ở trên môi.
Lúc tôi còn bé, tôi chỉ khóc khi đau đớn nhất. Giờ đây tôi bỗng cảm thấy trống vắng vô cùng. Và tôi chỉ biết kêu lên như thế này :"Thượng đế ơi! người đã cho con nhiều thứ quý giá trên đời như vậy nhưng tại sao người lại không cho con người mà con yêu thương thật sự"
Có phải tôi gặp em là một sai lầm? Nếu tôi có quyền quay ngược thời gian và có một sự lụa chọn, thì tôi vẫn mong sẽ gặp được em như ngày đầu tiên vậy. Tôi vẫn nghĩ rằng mình chẳng phải ân hận chút nào khi được quen em. Bởi vì trong lúc đau khổ nhất tôi vẫn rất tôn trọng em, tôn trọng tình yêu đầu đời của tôi. dù em có làm tôi đau khổ hơn nữa thì tôi vẫn cam chịu đau khổ vì em.
Bây giờ nhường như tôi đã mệt mõi lắm rồi. Tôi cầu nguyện cho em sẽ được hạnh phúc bên tình yêu mới, và người yêu ấy sẽ yêu em như tôi đã từng yêu. Tôi mong em sẽ được hạnh phúc và thành đạt trong cuộc sống mà em đã chọn. Cảm ơn em đã cho tôi những ngày tháng tuyệt vời vừa qua.
... Đêm nay, trời lạnh, chẳng biết em có mặc chiếc áo ấm tôi đã tặng em hay không...!!!??? cố gắng giữ gìn sức khỏe em nhé!
Trong đêm khuya gió lạnh tôi chợt nghe văng vẳng một đoạn điệp khúc mà tôi rất thích: "...Người ta cứ nói đừng quá yêu, người ta cứ nói đừng quá tin. Tình yêu dẫu có cũng chỉ là những ước mơ trong mỗi cuộc đời. Đừng nên cố gắng tìm thấy nhau, đừng nên cố bước cùng nỗi đau..."
Tình yêu tôi dành cho em là vậy đó. Có ai hỏi, bởi vì sao? Tôi sẽ trả lời :"Bởi Vì Tôi Yêu Em..."
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi đã học được từ cuộc sống: tôi không thể bắt người khác yêu mến mình, tất cả những điều tôi có thể lảm là cố gắng trở thành một người đáng được yêu mến ...

Tôi đã học được từ cuộc sống:
tôi có thể đúng khi giận giữ ai đó nhưng không thể chấp nhận bất cứ lý do nào cho việc tôi biến thành một kẻ tàn nhẫn với người khác ....

cho dù bạn bè tôi tốt như thế nào cũng sẽ có lúc họ làm tôi bị tổn thương và tôi phải biết tha thứ cho điều đó ...

trước khi muốn tha thứ cho người khác, tôi phải tập tha thứ cho chínn bản thân mình ...

khi một người không yêu mến tôi như tôi như tôi mong muốn, không có nghĩa là họ không yêu mến tôi hết lòng...

mình phải mất nhiều năm để tạo lòng tin nơi người khác nhưng lại có thể đánh mất nó chỉ trong một giây ...


tôi phải luôn cẩn trọng vì những lỗi lầm tôi gây ra trong một khoảnh khắc, có thể làm tôi hối hận cả một đời ....
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0