📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Như là giấc mơ qua...

586 trả lời, 63.875 lượt xem — Trang 16 / 20

Nơi Ta

Vậy thì Nhỏ nhắm mắt đi
Để nghe yêu dấu thầm thì như xưa
Để nghe hương sứ gió lùa
Len qua khung cửa lén khuya đứng chờ

Dắt Em dạo khắp vườn mơ
Tìm cây Nguyệt Quới bây giờ ra sao
Giật mình... cành lá vươn cao
Bao năm rồi nhỉ... tình trao Ta Người

Âm thầm gói trọn buồn vui
Bọc vào lụa thắm cất nơi khôn cùng
Vào nơi mình gọi của chung
Nơi khi mỗi lúc hướng lòng về nhau

HCN 02.10.10


Thôiii...

Khó khăn mới giảm cơn ghiền
Ngu sao ... nhắm mắt chuốc phiền không đâu
Đêm nào cũng thấu canh sầu
Cây gầy trơ nhánh hoa màu kém tươi

Nhớ thì ... nói nhớ vậy thôi
Ai thèm tha thiết cái môi hững hờ
Giả đò đi dạo Vườn Mơ
Vía nơi cõi mộng hồn bờ chiêm bao

Còn Ta bên cạnh... nghẹn ngào
Giận hờn gậm nhấm Ai nào có hay
Dắt em... sao chẳng cầm tay
Lạ mùi hoa Sứ hoa Mai mất rồi

Mưa nhiều yêu dấu dần trôi
Thì thầm thưa vắng âm rời phím loan
Chìm sâu suối lạnh không tan
Nghìn sau Ai vớt bàng hoàng tiếng than

Trúc Giang 02.10.10

(Lục Bát Cho Anh)
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0

Ngoại Lệ

Người -Ta chán cảnh ... bút vung
Da không trầy sướt trí khùng hết trơn
Cáo quan ẩn dật thâm sơn
Bạn cùng cây cỏ sướng hơn... ngọc hoàng
Đói lòng gậm củ khoai lang
Buồn tình gõ mõ lần tràng tụng kinh
Năng soi gương sáng sửa mình
Bớt phần vọng động thêm tinh đạo người
Góp tay vun tưới nụ cười
Nở ra tròn nghĩa cho đời bớt đau

.......

Chỉ trừ Hạt Cát Tào...Lao
Đày Ta đủ việc... lẽ nào lại thương
Đoái công chuộc tội là thường
Giữ vườn chăn vịt vét mương đắp bờ
Sáng ngày còn phải làm thơ
Ta nghe ngọt ấm mới lờ tha cho....đó nghennnn...

Trúc Giang 5.10.10

(Lục Bát Cho Anh)
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0

Có Em

Ta ơi đừng chuốc muộn phiền
Quay về góc nhỏ cùng Tiên tháng ngày
Sáng hôm tìm giọt sương mai
Đậu lên cành lá vươn vai thành vần
Ru đời từ dạo thiết thân
Ru tình ngọt lịm lâng lâng rượu đào
Ta say từng ngụm Em trao
Tay xua tất cả dẫu bao mọc mời
Từ Em ghé lại bên đời
Đã hoa đã mật đã trời yêu thương

HCN 12.10.10

Cho Em

Góc nầy chìm giữa nhân gian
Không ai nhìn thấu ... Anh sang sưởi nồng
Lâu rồi chẳng thấy trời trong
Từ Anh vén cửa nắng hồng len qua
Vuờn mơ lá thắm mượt mà
Từng chùm thơm ngát trăm hoa hé cười

Không như phố hội mọc mời
Chỉ là sâu thẳm một nơi ấm tình
Để mình soi lại bóng mình
Để mình thầm nói cho mình lắng nghe
Để chờ cổ thụ anh che
Cho em đêm ngủ không e gió lùa
Ừ thôi... đừng bước chen đua...

nhé anh.
Trúc Giang 12.10.10

(Lục Bát Cho Anh)
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0

Ba Đoạn

Nhỏ không cho NỢ đâu nha
Bận gì cũng nhớ ... thiết tha mấy vần
Bởi đời quá đổi ... phù vân
Hôm nay có thể... hẹn lần sao nên
Thức mơ đều phải gọi tên
Đào nguyên rẽ sóng đừng quên chung thuyền

Nhỏ đâu chỉ thích... mà... ghiền
Sớm mai vườn vắng lòng không yên lòng
Bướm xa buồn héo cành bông
Chim kêu lạc giọng nắng hồng trùm chăn
Cõi ngoài mưa bụi giăng giăng
Nơi thăm thẳm đó... thêm hằn vết đau

Một ngày nếu chẳng âm hao
Nợ chồng thêm Nợ anh sao trả ...lời

Trúc Giang 15.10.10

(Lục Bát Cho Anh)
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0

Cuối Giấc Mơ

Ta ru ta ngủ giấc hiền
Theo dòng xuôi chảy về miền xa xa
Thấy mình đang đứng hiên nhà
Chờ như hò hẹn lại qua đúng kỳ
Nhớ ra đâu có xuân thì
Giật mình thức giấc thu đi khuất rồi
Nằm im một chút bồi hồi
Đưa ta về lại cuộc đời lạnh tanh
An nhiên nhận lảnh phần dành

HCN 20.10.10

Đã về tới cảnh thiên đường
Trần gian buồn lắm vấn vương làm gì
Mộng tròn sao chẳng say đi
Nắng hồng ấm áp hoa thì thầm xuân
Ở đây mây xám mấy tầng
Lúc nào trời cũng như vần vũ mưa
Chân người qua lại vắng thưa
Vô vàn tâm sự lắp vừa hố đêm

Đã sang cảnh giới êm đềm
Sao không ở lại chờ em đến cùng
Giữ màu vàng chín thu dung
Xen cành hoa điểm thơm lừng chiều nghiêng
Tay gom hết cả diệu huyền
Trải đầy chỗ mộng nằm yên... thả hồn
Tiên nương cúi xuống giành... hôn
Em ... ghen lắm đó... tiếng đồn gần xa

thực hư gì cũng không tha....
đâu á...


Trúc Giang 20.10.10

(Lục Bát Cho Anh)
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Nhõng nhẽo...

Ấy ơi Ấy... tự dưng sao kỳ quá
Cứ như mình trở lại thuở lên... ba
Đau một chút... thèm nghe hơi của má
Tay phép phù miệng đuổi bệnh tà ma

Nay thiếu vắng... vật vờ cơn mộng mị
Lại nghĩ về vạt nắng dịu chiều thu
Nếu úp mặt kề tai nghe gió hát
Chắc đêm về êm ả chuyến thuyền du

Ờ... thì đúng Ấy là viên linh dược
Thấm tan dần trong từng mạch đời Ta
Tim ủ rũ trở mình tươi sắc đỏ
Nhấc ngàn cân bỗng nhẹ hẫng như là...

Thôi Ấy hãy thế vòng tay thân thiết
Xích thật gần cho Ta tựa bờ vai
Và thủ thỉ... lời ru... tùy Ấy thích
Nhưng thế nào cũng nhớ đủ men say

Trúc Giang 26.10.10

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0

Thử Gan đii...

Thầy bùa vẽ bóng cũng tin sao
Rũi gặp ma lem chạy té nhào
Kẻ thấy sảng hoàng xua ác mộng
Người nghe run rẩy tưởng chiêm bao
Vừa qua suồi biếc cây buồn rũ
Mới ghé vườn mơ cỏ úa xào
Bậu có to gan dừng bước thử
Sáng ngày còn tỉnh... thưởng Ta trao...

nghen...

Trúc Giang 22.10.10
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Vịnh...

hihhiii...

Phạm giới Tiên Ông bị giáng phàm
Tật Trời không bỏ vẫn còn ham
Theo sau Nhỏ bước thầm mơ mộng
Ngồi ngắm Em qua chấm điểm xàm
Chỉ bóng hồng nhan kề chẳng thỏa
Thêm bầy ngọc nữ quá là tham
Hạn gần được mãn... đêm nằm khấn
Cứ phạt trầm luân ... khỏi luận đàm

Trúc Giang 23.10.10
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Lý Không Kham

Đâu phải trối... bởi hạn đày sắp mãn
Biết ... Thuyền Từ hay Hắc Bạch rình... khiêng
Không báo trước sợ mai Người-Ta trách
Rồi giận hờn ... nếu soãi cánh du... tiên

Như tội nghiệp nặng oằn thân xác tục
Trác Vô Thường đem đến giải Ta đi
Hẳn Đằng Ấy ... hú hồn... may quá đỗi
Phước ông bà an hưởng chẳng lo chi

Theo đúng lẽ lắng lo nhiều mới phải
Thuốc đủ liều sớm tối dỗ dành luôn
Nhỏ khó ngủ chẳng kề tai thủ thỉ
Lại đổ thừa nầy nọ... ghét vô phương....

Trúc Giang 25.10.10
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0

Dặn

Này Nhỏ dặn nè nếu một mai
Tăm hơi mất biệt mấy tuần dài
Dò tìm dấu vết nơi hằng bữa
Nghe ngóng âm hao chỗ mỗi ngày
Nếu góc trời kia sầu phảng phất
Hay khu vườn cũ đượm buồn lây
Thì như vĩnh viễn đi rồi đó
Muốn đợi ...mà thôi ...số chỉ vầy

HCN 27.10.10

Không Không...

Nhỏ muốn hoa cười mỗi sớm mai
Nắng hồng soi rực cháy đêm dài
Nằm nghe suối hát quên giờ giấc
Giong ruỗi đường mơ mặc tháng ngày
Đôi cánh chim chuyền đang ríu rít
Cả đàn bướm lượn cũng vui lây
Không dưng gió kéo mây buồn phủ
Làm cả trời thơ... nức nở vầy...

Trúc Giang 27.10.10
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Không Có Gì…

Xin đừng ngại… người đời ai cũng vậy
Mình ngu ngơ khôn dại chẳng cân phân
Thấy đôm đốm tưởng trăng mơ huyền thoại
Đuổi bắt rồi ngã té … tự mình nâng

Xin đừng ngại… cao bàn tay cứ ném
Viên sỏi nào rơi xuống chẳng nhừ đau
Đã quen lắm… nhủ lòng không khóc nữa
Nếu lỡ trào … yên nhé… tự mình lau

Xin đừng ngại… cứ thỏa lòng … tỉ mỉ
Tim nát nầy… nát nữa có gì đâu
Dấu chằn chịt không thèm nhìn cũng rõ
Ngày lại ngày … vết xướt … tự mình khâu

Đừng ngại nhé… đêm dài thao thức tủi
Bởi lâu rồi… bóng ngã mộng chao nghiêng
Còn vướng víu chút đường tơ mỏng mảnh
Đợi gió nhiều chắc hẳn… đoạn thơ duyên…

Trúc Giang 28.10.10

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-11 15:14:13TrucGiang>


Cho Ngày Sinh Nhựt

Người- Ta chịu ngộp nằm co
Mười ngày chín tháng mới lò mò ra
Thấy đời ... vui quá khóc oà
Xăm xăm bước tới vượt qua... chừng nầy
Ngưỡng xuân hé nụ tình say
Vào mơ vàng ánh rừng mai thoát phàm
Vậy mà Ai nỡ lòng tham
Đem thu phủ lối còn làm mưa giăng
Ngưòi-Ta tháng trước tròn trăng
Nụ hôn kết chặt cao bằng... trời cao
Còn Ai ... hà tiện làm sao
Tháng Muời chỉ có...thều thào mấy câu

hổng chịu đâuuuuuuuuuuuuuuuu....

Trúc Giang 29.10.10

(Lục Bát Cho Anh)
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Duyên Phận

Mẹ sinh không lựa số cao
Nên em cứ mãi lao đao phận quèn
Tinh mơ cho đến đỏ đèn
Khom lưng ngoài ruộng chân phèn rặt quê
Lâu lâu ra phố người chê
Thời may cái tính không mê thị thành

Lớn lên thơ thẩn tập tành
Nhớ thương một góc trời xanh tình cờ
Trồng cây bông hững bông hờ
Nắng mưa bất chợt chăm khờ tuổi xuân
Bây giờ thu đã lưng chừng
Cây xưa gầy guộc lá rưng rưng buồn

Chỉ còn đôi bước chân suông
Là về soải giữa cội nguồn nằm say
Nhọc nhằn... thoát nợ trần ai
Nợ thương nợ nhớ lỡ vay thì ... huề
Hay là kiếp nữa.... phu thê
Hay là kiếp nữa sơn khê trốn tìm...

...tuỳ duyên...

Trúc Giang 30.10.10

(Lục Bát Cho Anh)
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-11 15:18:21TrucGiang>
...................

Anh nhớ bài thơ sáng thật muồi
Tắm dòng suối ngọt nước đang xuôi
Về sông hò hẹn xanh vườn ước
Ghé lại vuông tình và ghé môi

Môi xinh quên hết việc trách hờn
Chung hòa đời thật.... tận tường hơn
Đi xa biển rộng luôn cảm được
Tất cả y nguyên chẳng chút sờn

HCN 01.11.10

Biếtt mà....

Anh nhớ... còn em chẳng nhớ sao
Mưa giăng Suối lạnh Sỏi phương nào
Mấy hôm vườn tược cậy khô héo
Vài bữa cầu sang nhịp nghẹn ngào
Hoa nở chưa tròn hương biếng thoảng
Sóng xô tức tưởi lá buồn chao
Hao hơi khản tiếng ... âm chìm lỉm
Còn nói xa xăm... vẫn dạt dào...

hổng thèm tin...

Trúc Giang 01.11.10
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Vẫn Luôn

Ở đó thu từ giả
Nơi nầy mưa giăng giăng
Hai đầu là biển rộng
Bao giờ xuân mới sang

Em lắng trong hơi gió
Chở niềm vui ngọt ngào
Phớt hồng lên đôi má
Lời thủ thỉ anh trao

Hôm nào không có nắng
Em gởi thế hương hoa
Mùi quen nào anh biết
Đâu cần chi nói ra

Như bây giờ vậy đó
Sáng vừa khỏi chiêm bao
Là Gió về bên cạnh
Niềm thương phả rạt rào...

Trúc Giang 02.11.10
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Phải Dị Hôn

Nói vậy nhưng lòng rộn rã vui
Xưa nay tính Ấy thích thay mùi
Thở hoài hương sứ hương ngâu chán
Nghe mãi tiếng oanh tiếng ngỗng rồi
Đổi vị hoa lan hoa bưởi chứ
Bỏ mùi rượu quế rượu mai thôi
Cầu kiều đã bắt e gì nữa
Nếu lỡ dịp nầy chớ bảo xuiiiiiiii....

à nhen...

Trúc Giang 06.11.10
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Thôi điii...

Dạo phố rùm beng múa tối ngày
Về nhà ứ việc cố loay hoay
Không xong giả bộ kêu hơi mệt
Trễ nải làm ngơ nịnh quá tài
Tới chốn... làng thơ gân cổ ngáp
Vào nơi rừng suối mặt tươi ngay
Người-Ta hiểu ý nên vun vén
Chẳng cám ơn còn phạt bán khoai...

huhuhuuu....

Trúc Giang
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Hết Ý...

Đọc mãi bài thơ... chỉ thấy buồn
Trời sao vần vũ khói mù luôn
Vui chưa đầy khắc liền nghe tủi
Cười chẳng tròn giây đã vội hờn
Lòng vẫn chông chênh hoài sức vén
Hoa vừa kết nụ ức mưa vờn
Trái tim khuyết mất niềm tin tưởng
Nghĩ tận không gì thống khổ hơn

Trúc Giang 09.11.10
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Tình

Mỗi ngày ta cứ khen ta
Cười xinh như mộng bướm hoa còn thèm
Mỗi ngày ta hãy nhìn xem
Tóc râm ánh bạc càng thêm sắc màu
Mỗi ngày ta bớt phân cao
Nhưng mà giọng ấm còn... nao lòng người

Đừng nghĩ mình sáu bảy mươi
Hãy như cậu bé vừa mười... mấy thôi
Tan trường còn thích rong chơi
Còn đi theo... Ngọ không rời bóng nhau
Thập thò ngõ trước cổng sau
Thư tình vụng dại lén trao cho Người

Hãy nhìn môi Ấy cười tươi
Cầm tay hôn nhẹ... có hồi hộp không
Có nghe hương thoảng qua lòng
Cái làn tóc Ấy thơm nồng hoa mơ
Thấm luôn vào những vầng thơ
Đi theo quấn quýt bên bờ môi ngoan

nghen...

Trúc Giang 11.11.10
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0

Ừ Thôi ...

Ừ thôi... ngủ giấc yên lành
Sáng mai thức dậy trời xanh nắng hồng
Những gì thuộc của... hư không
Trả về vô thức cho lòng nhẹ thênh

Những gì chẳng thể gọi tên
Cất vào góc vắng hay quên cũng đành
Ngày sau bóng nhỏ... độc hành
Đường xa sánh bước trăng thanh niệm hoài

Lỡ chân lún vũng trần ai
Ăn năn rút lại thiên thai trở về
Niềm vui dâng đọng tràn trề
Người thôi ngần ngại ủ ê cạn vần

Đắn đo rồi cũng một lần
Cầu Ô lỗi nhịp Sông Ngân mịt mù
Bờ kia xuân bến nầy thu
Để dành hương tỏa nhẹ ru những ngày...

Trúc Giang 20.11.10

(Lục Bát Cho Anh)
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0

Tại Ai

Em đào thấu tận đêm sâu
Sáng nay thức dậy nghe đầu buốt đau
Gom hơi cố sức kêu gào
Vũng đen thăm thẳm thao lao mắt nhìn

Bốn bề có vẻ lặng thinh
Sao lòng hổn độn trăm nghìn bóng ma
Kinh hoàng tắt ngũm tiếng la
Trắng đêm thấm lạnh phong ba kiếp người

Mơ hồ hư thực chơi vơi
Tại ai chạm phải... ai khơi nỗi niềm
Tại ai làm nhói tim em
Bảo sao chẳng gợi buồn thêm chuyện buồn...

Trúc Giang 21.11.10

(Lục Bát Cho Anh)
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0

Nhớ Xưa... Bây Giờ

Bây giờ kể chuyện hồi xưa
Vừa cười vừa khóc lại vừa trách ai
Bắt đầu từng chuỗi đổi thay
Ngày Xưa thơ mỗi Sáng Ngày cho Em
Ngọt ngào vần điệu ru êm
Em vùi say giấc đêm đêm mộng lành

Bây giờ những cánh thư xanh
Lưa thưa theo gió mong manh sợi tình
Nhiều khi ngày tháng lặng thinh
Ngày Xưa một khắc vắng hình bóng đau
Lục tung... trái đất tìm nhau
Chừng nghe hơi ấm nhiệm mầu mới yên

Bây giờ nhạt ý thơ duyên
Anh dường thấm nặng cục phiền đeo mang
Bắt đầu những chuyến ... đò ngang
Khua chèo rẽ sóng lướt sang nhà người
Ngày Xưa em khóc em cười
Anh nghiêng vai ấm buồn trôi biệt mù

Bây giờ thu chín vàng thu
Anh mang điệu nhớ sang ru nhà người
Bên nầy... thân trí rã rời
Quay sang phố ấy vần vui nối vần
Em như phiến đá vô thần
Bây giờ ai đánh ai vần không đau

Trúc Giang 27.11.10

(Lục Bát Cho Anh)
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0

Hồi Đầu Bỉ Ngạn

Tiểu đã xa lìa mọi cuộc chơi
Dù cho bất cứ có ai mời
Người tu mỗi bữa tương chao độ
Kẻ tục thường ngày cá thịt xơi
Ngũ giới ghi tâm nên giữ luật
Tam quy tạc dạ phải vâng lời
Liên đài rực rỡ đang chờ đón
Bỉ ngạn hồi đầu tín nữ ơi !

Chú Tiểu - Nov 30, 2010


Ngộ

Ta đoạn tình phàm bỏ cuộc chơi
Ngoại thân danh lợi thế gian mời
Gần nơi lạc cảnh thiên đường mở
Thoát chỗ tội hình hỏa ngục xơi
Tâm lặng dù đời ai oán tiếng
Trí không mặc kẻ thị phi lời
Nam mô…chú niệm lòng thênh nhẹ
Nhìn lại …đường qua sợ quá ơiii…

Trúc Giang 01.12.10
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-10 15:20:45TrucGiang>
Ý Xuân

Quẳng gánh lo đi cởi hết phiền
Mừng xuân Tân Mão sướng hơn Tiên
Lộc Tài chiếu mạng cầu như ý
Phúc Thọ lâm môn sống phỉ nguyền
Tim ấm ươm mầm nhân ái trổ
Lòng từ xoa nỗi khốn cùng yên
Hoa thơm bướm lượn đời thêm đẹp
Đâu khác bồng lai cảnh diệu huyền

TrúcGiang 24.12.10
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0

À ...ra

Ai như... người giữ vườn xưa
Đi rong mấy đỗi nắng mưa vô tình
Cỏ cây chìm giữa u minh
Lá hoa rụng hết lời tình héo khô
Tưởng Xuân thôi đã yên mồ
Mai vàng rớt nụ cảnh xơ xác buồn

Ngoài sân sứ vẫn đưa hương
Trong thoang thoảng gió còn vương tiếng hờn
Từ anh... vạn lý chân bon
Đêm thăm thẳm tối trăng non khóc vùi
Em không còn thấy niềm vui
Từng ngày xa xót ngậm ngùi nghĩa nhân

Góc nầy hình bóng thương thân
Chỗ kia ẩn hiện mấy tầng thiên thai
Anh ru đêm mộng thơ say
Trời trong văn vắt suối cài hoa trăng
Vậy mà bỗng chốc ...sao băng
Hoa mơ rụng hết tình bằng gió bay

Ừ... cay.. ừ đắng... ừ cay
Hỏi lòng sao cứ vẫn hoài yêu thương
Hỏi người ai có... đoạn trường
Có đau như đã...ta thường chịu đau
Sợi thơ đằm thắm buộc nhau
Giận hờn chi để trời cao cũng buồn...

Trúc Giang 08.01.11

(Lục Bát Cho Anh)
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0

Lẽ Nào

Lẽ nào lại có ...phép mầu
Đưa hơi nắng ấm đuổi sầu đêm đông
Lẽ nào hòn sỏi đi rong
Lại mang con suối bên lòng nghe ru


Lẽ nào hoa trổ cuối thu
Đầy vườn sực nức hương nhu bốn mùa
Lẽ nào hiên ngoại dán bùa
Vào ra em vướng giậu thưa ai rào

Lẽ nào chẳng thể vắng nhau
Cho nên bông tuyết phao phao… ửng hồng
Xuân tràn lên mắt ngời trong
Anh ngồi thơ thẩn chờ mong lời tình?

Trúc Giang 09.01.11

(Lục Bát Cho Anh)
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0

Lời Sáng Cho Anh

Bởi lòng trải kín hoa mơ
Để anh về ngự tình thơ dạt dào
Khoe anh cả giấc chiêm bao
Ngờ đâu biển nộ mưa gào tái tê
Đêm sâu tưởng lạc đường về
Ai ngờ còn thắp trăng thề đợi nhau

Hoa mơ vườn vẫn thắm màu
Lửa hờn sao xém được vào chân như
Trong hung dữ... có hiền từ
Trong lòng ta sáng thực hư tỏ tường
Ai làm lạc nghĩa yêu thương
Tội tình gánh chịu... khó lường trọng khinh

Trúc Giang 10.1.11

(Lục Bát Cho Anh)
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0

Nhỏ Và ...

Trở lại vườn xưa tìm vầng lục bát
Những điệu thân quen ...sao mới không ngờ
Chắc là Nhỏ tình cờ khi đọc lại
Hỏi rằng ai... có thể chút ngẩn ngơ

Nhỏ tài tình dụng từ hay quá đỗi
Nhẹ như tơ... mật ngọt đến dịu dàng
Ta hạnh phúc có dáng hình trong đó
Đang bồng bềnh trôi vào cõi thênh thang

Chỉ nghe tiếng đã chơi vơi huyền hoặc
Được lời tình chừng biết mấy đê mê
Ta cầu Nhỏ cùng thơ hoài mà mượt
Điệu ru êm ngào ngạt ý vỗ về

HCN 11-01-2011

Người... khó chịu cũng có hồi dễ... mến
Lời ngọt ngào ai bảo chẳng nên thơ
Khi hà tiện đem tình chôn kín mít
Lúc hào hoa len lỏi khắp trời mơ

Người... khó chịu hay lục cùng ngõ ngách
Mắt hơi mờ trí tưởng bổng thênh thang
Cây sầu đâu sao mọc ra nhiều nhánh
Ngắm cục... bùn lại bảo cánh hoa lan

Người... khó chịu nghĩ chi mình cũng ... nhất
Ai ... cãi lời ... không thể tưởng... giận run
Lặng im ư ... rõ ràng... vô số ...tội
Kỳ án nầy ... Vậy Đó... hỏi sao dung

Người ...khó chịu còn biết... khen mình nữa
Thật không ngờ... nắng dịu ấm vô phương
Sáng hôm nay chim hót tiếng lạ thường
Con suối nhỏ cả ngày vui sướng hát...

Trúc Giang 11.01.11
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0

Miền Anh

Miền Anh cửa đóng then cài
Nắng không thể lọt ngày dài âm u
Ngọt ngào chi mấy lời ru
Cũng tan theo gió đến mù khơi xa

Hỏi anh chút xíu nầy nha
Mấy hôm ... tam muội thổi qua Vườn tình
Kho tàng cổ tích lung linh
Mất còn hay có thay hình chi không
Cái mình đã khắc trong lòng
Còn nguyên yêu dấu ngọt nồng như xưa

Miền Anh sớm nắng chiều mưa
Trời đang mát dịu hoa vừa hé duyên
Đã gần lắm cảnh thần tiên
Sao không hưởng...phước lại phiền nhân gian
Thôi thì em cất nồng nàn
Cho Anh say lại vô vàn ý thơ

Thôi thì miền ấy em chờ
Còn Anh nhớ đến ... đúng giờ nhé Anh....

Trúc Giang 12.01.11

(Lục Bát Cho Anh)
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Vịnh Con Mèo

Áo mới xênh xang chuẩn bị trèo
Giao thừa sắp điểm rộn ràng... Meoo
Lim dim mắt ngọc du Xuân Mộng
Uốn éo mình nhung hưởng Tết Mèo
Số sướng nằm khoanh tôm cá sẵn
Thân nhàn ngáp khẽ chuột gà teo
Tân niên đội Mão thay Canh Cọp
Chắc hẳn tương lai thoát cảnh nghèo

TrúcGiang


Bài Họa: Nơi Trăng Nghẹn

Vòng xoay thứ tự tới phiên trèo
Nhất quyết bù trừ lúc đói meo
Gắng sức gom vồ hơn cả cọp
Trì công giấu đút khác chi mèo
Cơ ngơi ngất ngưỡng càng thêm trướng
Sự nghiệp chành bành khó thể teo
Khắp xứ đông vầy bao tỷ phú
Ai đâu dám bảo nước đang nghèo

NhàQuê


Tản Mạn Về Mèo

(Bài Tự Họa)

Miêu hơn loại hổ biết leo trèo
Lúc giận không gầm nhỏ nhẹ meo
Dáng vẻ hiền lành riêng họ mão
Hình dung đạo mạo chỉ nhà mèo
Kêu ngao lí nhí tình quân cảm
Hự nạo lừ ngừ chuột bọ teo
Chủ gọi mi ơi nghe ngọt lịm
Tìm dâu tránh mẹo sợ sau nghèo

Trúc Giang

** Mỗi câu có chữ đậm: tên gọi hoặc tiếng kêu của mèo

-http://hanh-huong.blogspot.com

-http://www.tuyentap-hanhhuong.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0