Cho Một Ngày Gần
Như bao lần hờn lúc trước
Nặng hơn khối đá trĩu oằn
Huống hồ còn liền lặn được
Hãy cười thấy đủ đường răng
Lá hoa trong vườn còn biết
Đến mùa thơm phức hương quen
Hình dung từng làn len lỏi
Sông khô bỗng hết muộn phiền
Thời gian cứ dần đi tới
Sẽ nhìn tận cõi chờ mong
Bàn tay đâu cần chạm nắm
Mà nghe mạch ấm trong lòng
Nếu như đúng ngày Nguyệt Quới
Trổ bông trắng muột sân mình
Vườn hẹn thêm cành tao ngộ
Dòng sông yêu dấu chứng minh
Một mai cửa đời đã khép
Ta mang huyền thoại về nơi
Xa xôi hẹn hò từ lúc
Gởi thương kết trọn dòng đời
HCN 15.03.2012
Tưởng đâu cục hứng đi luôn
Vườn hẹn bỏ không về nữa
Cây hờn còn khô dấu Sét
Ngó quanh một khoảng trời buồn
Đêm tàn thao thức nằm nghe
Lá rơi rất khẽ bên hè
Hương Sứ kêu mùi Nguyệt Quới
Chuyện gì mảnh sợi tơ se
Bạch mai buông tiếng thở dài
Nhỏ nhoi hạt cát trần ai
Người-Ta đào nguyên lạc cảnh
Rượu tiên chưa nếm… tình say
Đâu kỳ giống như con Suối
Nũng yêu không biết chọn giờ
Hòn Sỏi trên cao rơi xuống
Chạm vào đứt mạch nguồn thơ
Trúc Giang 15.3.12