📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Như là giấc mơ qua...

586 trả lời, 63.873 lượt xem — Trang 19 / 20
Bài xướng:

TẶNG QUÀ ANH

Anh trở về quê, Em tặng quà
Ba trăm bài viết được trình ra
Ta say đàm đạo niêm cùng luật
Thỏa ước vui chung rượu với trà
Bát cú tiềm tàng bao ý đẹp
Thất ngôn chứa đựng bấy tình ca
Thơ xưa mai một nay tươi lại
Xứng đáng trong nền văn hiến ta .

Phạm Đức Nhị


Bài hoạ 1:

GỬI GẮM

Ẩn chứa bên trong một chút quà
Bao nhiêu suy tưởng nói không ra
Trăm bài, trăm ý say men rượu
Ngàn tứ, ngàn câu ngọt vị trà.
Gửi gắm nỗi lòng từng chữ nghĩa
Trao nhau cảm xúc mỗi bài ca.
Hội thơ năm mới vui bàn luận
Đã thoả bao ngày ta nhớ ta.

Phạm Văn Dương 10.01.13


Bài họa 2:


NHẬN QUÀ

Em được anh cho một món quà
Ngập ngừng ngắm mãi mới bày ra
Lung linh thơ xướng và thi họa
Ngào ngạt hương say lẫn vị trà
Băm mốt nhà thơ cùng góp sức
Ba trăm thi phẩm vọng lời ca
Thơ Đường ai nói không tươi sáng
Vun đắp bầu trời Văn nước ta

Phạm Đình Nhân 10.01.13


Bài họa 3:

Ta Hiểu Ta

Ai chả như ai: thích có quà
Nhưng nào ai đã dám đưa ra
Tinh thần ẩn chứa ngàn tình ý
Vật chất thoảng qua chút rượu trà
Mỗi một lời thơ trào mộng tưởng
Hàng hàng câu chữ cất lời ca
Bồi hồi đón nhận quà: Thi Tập
Cần nói chi đâu - ta hiểu ta!
Thúy Lan 11.01.13


Bài họa 4:


Độc thoại ngày Xuân


Đầu năm họp mặt lại thêm quà
Diệu vợi đường bay chắc khó ra
Nhắn gió đưa thơ kèm hớp rượu
Cậy mây chuyển vận tiếp chung trà
Thưởng xuân thi hữu bày câu đối
Tức cảnh kim bằng gõ nhịp ca
Tết khắp trần gian vui mở hội
Góc nầy say… mộng một mình ta


Trúc Giang 11.01.13


Bài họa 5:


NĂM MỚI LÀM THƠ

Năm mới mừng nhau chẳng có quà
Mượn vần đường luật, nghĩ không ra
Vào bàn nhấm nháp vài ly rượu
Ra quán nhâm nhi mấy chén trà
Thấy phố ngời lên nhiều ánh điện
Nghe đài vang vọng mấy bài ca
Tìm thơ ở chốn nhân gian ấy
Chẳng được câu nào đến với ta


Phạm Thanh Cải 11.01.13


Bài họa 5:


Ta Thiếu Ta
Họa "Độc thoại ngày xuân" của TG


Họp mặt đầu năm được nhận quà
Cơ duyên hiếm có bạn không ra
Xuân Hương nhắn gió về mời rượu
Bà Huyện nhờ mây đợi uống trà
Cõi Bắc thiếu người đâu muốn hát
Trời Nam lẻ bóng chẳng buồn ca
Ba trăm thi phẩm thơm mùi mực
Lần đọc trang thơ...ta thiếu ta


Từ Đức Khoát 12.11.13



Bài họa 6:


Kính gửi các nữ sĩ và CLB

Xin gửi chị em và CLB bài họa bài "Độc thoại ngày xuân"


Đủ Mâm
(Họa "Độc thoại ngày xuân" của TG)


Nhận được thư em, tưởng được quà
Xa xôi vẫn biết khó lòng ra

Vẫn mong có dịp cùng ăn trái
Vẫn ước một phen hội uống trà:
Chị Bảy, chị Tâm, em Cúc hát
Em Mai, em Trúc, chị Lan ca.
Lẽ nào chẳng có ai về Hội?
Vừa đủ mâm mà có mỗi ta


Thuý Lan 12.01.13


Bài họa 7:


Vui tết Năm Nay

Vừa có thư xuân, vừa có quà
Mình về nhớ đón bạn cùng ra
Trang thơ hội tụ văn trăm nẻo
Tập sách thu gom ý đại trà
Thực Luận Trắc Bằng khơi nét nhạc
Câu Vần Ý Tứ gợi lời ca
Xuân về thêm tuổi thêm bầu bạn
Đón tết năm nay vui quá ta!

Nguyễn Minh 12.01.13



Bài họa 8:


Ta Với Ta
Họa "Độc thoại ngày xuân" của TG


Vẫn nghĩ gặp em lúc nhận quà
Nào ngờ… dịêu vợi khó đường ra
Ngoài đây trông ngóng tan…mùi rượu
Trong ấy lặn tăm biệt bóng trà*
Khúc nhạc sập sình không kẻ hát
Tơ đàn lỡ nhịp chẳng người ca
Nhớ ai thao thức thơ khôn tả
Trằn trọc một mình ta…với ta


(*): Bông hoa trà


DoãnThiết 13/01/2013
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-22 01:34:15TrucGiang>


Vịnh Con Rắn

Tiếng vang... khẩu Phật tâm Xà
Cái đầu không giập ra ma còn thù

Quý Tỵ… trời ơiii… Rắn hiếm kìa
Ai gan ghẹo thử … tớ đề bia
Năm rồi đắc tội không vàng mã
Nay Tết cầu siêu đủ áo hia
Ái ố tình trần khuyên sớm bỏ
Sân si thói tục hãy mau lìa
May về cõi giác thành… tiên bụt
Mãi đội lốt nầy sống… giữa khuya

Trúc Giang 13.02.13


Hoạ Bài: Vịnh Con Rắn

" Bắt phong trần phải phong trần
Cho thanh cao mới đặng phần thanh cao"**

Vịnh Rắn ... Ô hay ... lạ quá kìa
Lồng trong ý tưởng đáng ghi bia
Vòng xoay thập nhị dần ngôi vị
Đổi lớp mười can tiếp mão hia
Nếu phải cơ trời sao cưỡng được
Bằng như thế cuộc cách chi lìa
Hằng tin tạo hóa an bài cả
Lấy đó soi đường giữa tối khuya

NhàQuê Feb 15, 2013

** Truyện Kiều - Nguyễn Du

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Quyền Và Lợi

Học chẳng cần cao miễn... lưỡi dài
Cuộc đời sung sướng có thua ai
Thừa tiền sắm chút danh khoe mẽ
Sẳn của mua thêm chức thị oai
Trống vỗ thì thùng trên dưới... dạ
Miệng la í ới dọc ngang... bay
Lòng trung chí cả không xu nịnh
Một chữ ký quèn đúng hóa sai

Trúc Giang


Bài Họa: Khó ...

Lợi hại xưa nay truyện kể dài
Vương công tục tử có từ ai
Danh lừng vị chiếm mầm thay đổi
Lực tóm quyền thâu khởi phát oai
Cờ đã trao tay cơ hội phất
Diều đang thuận gió mặc tình bay
Phù vân cõi tạm đâu gì lạ
Hỏi được bao người tự biết sai

NhàQuê Feb 18, 2013
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Nhỏ và Anh

Biết Nhỏ đang say giấc nửa đêm
Anh tin hiệu nghiệm thuốc con tim
Trị lành mọi chứng vừa nhen nhúm
Hồi phục niềm tin vốn dịu mềm

Từ buổi con tim anh qui thuận
Chan hoà cùng nhịp đập về nhau
Xẻ chia lượn sóng đời vây khốn
Tin tưởng tình yêu thật nhiệm mầu

Dù cảnh đời người ... người mỗi khác
Không đòi ... để khó ... bận âu lo
Trong ta chói lọi vầng trăng sáng
Buộc chặt về nhau một chuyến đò


Nửa đêm thầy thuốc đo tim
Giật mình cứ tưởng đò chìm sông mơ
Đến thăm sao chẳng hẹn giờ
Nhạc khuya đang trổi bất ngờ lặng im
Bệnh nhân con mắt lim dim
Hồn chơi vơi đáp lên miền yêu thương

Em tin trong cõi vô thường
Có riêng một góc thiên đường dành nhau
Những khi roi xướt gai cào
Tin yêu là thuốc nhiệm màu dịu xoa
Đã tim cùng nhịp chan hòa
Yên lòng em tựa cùng qua chuyến đời

Trúc Giang 04.03.13

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Đêm Mơ

Kể anh nghe có mơ không vậy
Có chu du đây đó xa gần
Có chăm hoa ... nhốt mùi nguyệt quới
Có gom nhiều hương sứ ngoài sân

Để dưới gối những gì vừa kể
Dòng sông khô được ướp lâu ngày
Sẽ dịu dàng kết từng lượn sóng
Chưa hôn mà đã thấy ngất ngây

Giữ tất cả vào nơi vô tận
Chừng anh về nhớ lấy ra khoe
Hương vẫn thơm từ chân tới ngọn
Sẽ thưởng nhiều ... nhiều lắm đó nhe


Mắc cỡ chết… nếu ờ… Ờ… Vậy Đó
Hỏi sao kỳ… Nhỏ Thích cũng… Không Không
Ngu sao dạ… Người- Ta cười … bể bụng
Dưới chân mình đất khép… chỗ nào… dông

Kể từ thuở… hương nồng thơm lối mộng
Đến ngọt ngào giọng ấm cất ru đêm
Vườn thơ trổ sắc thu dìu dịu chín
Một góc đời lặng sóng… thật bình yên

Nhỏ cứ kể… chuyện dài như cổ tích
Anh nghe rồi… nghe nữa có còn say
Cô tiên Suối xuống trần ôm huyền thoại
Cùng Sỏi… phàm đây đó chặt vòng tay

Anh đã hứa… nhớ thưởng nhiều đó nhé
Nụ chiêm bao nụ e ấp đời thường
Hôm nào… dư sẽ cất dành thật kỹ
Để bù vào khi… thiếu vẫn còn hương

Nghen…

Trúc Giang 05.3.13

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Cho Anh

Em đi quờ quạng cõi trần
Bùn đen khắp nẻo tránh gần hụt hơi
Giữa dòng sóng dữ em bơi
Anh là tia nắng mặt trời trong đêm
Trải ra thảm mộng nhung mềm
Tổ Rơm ấm áp hồn chìm mơ hoa

Chiều thu trời đất dịu hòa
Anh cùng với Nhỏ lánh xa lụy phiền
Bờ nầy tục bến kia tiên
Mong rời bụi đỏ bình yên trở về
Non xanh nước biếc vai kề
Xóa đi ký ức ê chề nhân gian

Bởi tim anh quá dịu dàng
Thiên thu em nguyện tơ ràng không buông


Trúc Giang 21.02.13

(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Nói Với Anh

Nghe tiếng khen… hay… mắc cỡ nhiều
Phải chi tài đức cũng nên… kiêu
Soi hình mặt méo đầu sương muối
Rọi kiếp hồn đau bóng xế chiều
Cảnh mộng chơi vơi khôn níu tới
Gánh đời nặng trĩu khó … tiêu diêu
Sông dài thấm mệt buông chèo chống
Buồn trốn tim anh đỡ quạnh hiu

Trúc Giang 22.02.13

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Đứng Chờ

Sáng vừa ra cửa sân sau
Chợt nghe hương sứ ngạt ngào đâu đây
Nhìn lên đồi phía tàng cây
Hoa chi chít trắng nở đầy đêm hôm
Nhỏ ơi Nhỏ có biết hôn
Suy tư theo bước hương thơm dẫn về
Tưởng chừng đứng dưới trời quê
Sân hoa xinh xắn mãi đê mê nhìn
Tần ngần...nhưng nhớ như in
Bồn hoa chậu sứ như hình thiết thân
Lá lay vẫy gọi tới gần
Đưa tay chạm được bâng khuâng thuở đầu

HCN 13-06-2011

Giá như dừng lại lâu lâu
Để cho hương sứ đừng sầu phân ly
Giá như cứ mãi thầm thì
Cho đêm nguyệt quới nhu mì lắng nghe
Diệu huyền rót xuống môi se
Sáng ngày mật đượm hoa xòe cánh thơm

Giá như anh... hóa cọng rơm
Chim bay mỏi cánh về ôm ngủ vùi
Tinh mơ thức dậy niềm vui
Dịu dàng tia nắng mỉm cười theo em
Lá bay nép khẽ bên thềm
Chở câu tình tự ru êm biển đời

Trúc Giang 13.6.11

(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Thôi Nhỏ Biết Rồi

Hẹn... bay mất dấu chân chim
Hẹn trần gian xuống rồi chìm khuất tăm
Thì ra danh lợi thăng trầm
Thì ra quấn quýt trăm năm tơ hồng
Bến Mê thuyền đắm giữa dòng
Còn bao la đó .... chèo không thấy bờ
Hẹn... rồi mai mốt làm ngơ
Bắt Ta đứng đợi bơ vơ góc trời
Chi bằng tay nắm không lơi
Mười giờ chín khắc cùng rời thế gian

dzị cho chắc cú hông sợ lạc nữa hén

Trúc Giang 17.6.11


Quê xưa vẫn đượm hương nồng
Góc vườn thân thiết thầm mong người về
Cách con đường nhỏ gồ ghề
Mà qua không được ngại kề chong chênh
Có nghe ngày nhớ gọi tên
Có hay đêm dõi dài thênh lối mù
Hẹn... sao ngần ấy trăng thu
Hẹn ... mà chân cứ vân du cõi hồng
Nếu như Ấy chẳng thay lòng
Cho dù ... mất dấu giữa dòng không nao
Bới tung quả đất tìm nhau
Có đâu... chờ tối... chiêm bao mới về

ghéttt ơiiiii là ghétttttt ...

Trúc Giang 16.6.11


Thôi Nhỏ biết rồiii...

Sáng ra mưa ướt ngoài sân
Hình như không có dấu chân Sỏi về
Vườn hồng đáng lẽ xum xuê
Lời ru bởi vắng sắc tê tái buồn
May mà ... chút nữa ... quên luôn
Trên cây còn phiến lá vương... tội tình

huhuuuu...

Đổ thừa ... đâu phải tại mình
Vô duyên con chữ cứ rình đi chơi
Đuổi hoài mệt muốn bỡ hơi
Bắt về mấy vận Gầy ơiiii là Gầy...

Trúc Giang 15.6.11


Hỏi Anh

Lạ... sao hai nửa Người Dưng
Tâm như một thể Anh trầy Nhỏ đau
Đêm thường đi lạc chiêm bao
Hừng đông trăng ngủ chén đào chưa vơi
Lại quay về ngụp biển đời
Ý thơ mới chớm vần bơi thẩn thờ
Nói cho Nhỏ biết đi Ờ
Đâu ngàn năm nọ hẹn chờ... có chăng
Hay Cô Tiên Suối nghe nhầm
Bỏ thiên thai xuống mãi lầm lũi đi...
Nghĩ hoài chẳng nhớ ra gì
Hỏi cho rõ chuyện còn ...hy vọng... chờ

Trúc Giang 14.6.11

(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Mềm Mại Ân Cần

.............................

Giữ như tranh đẹp mới vừa
Vẽ xong ....mà Thực là chưa xong gì


HCN. 17-07-2011

Lung linh đường nét diệu kỳ
Không cùng ... chấm phá dễ gì nhận ra
Cỏ cây quanh lối mượt mà
Ghi bao cổ tích từ ta tương phùng
Giọt hờn rớt xuống viền khung
Mai thơm thanh thoảng vừa xuân ngọt ngào
Hương sứ lẻn vào chiêm bao
Trần gian nặng bước làm sao dự phần
Nhé anh... chỉ giữ trong ngần
Bỏ đi cát bụi vướng thân đời nầy
Khoác vầng thơ ấm đầu ngày
Nhẹ thênh hồn phách cùng bay về miền
Nếu như gọi đó... Tiền Duyên
Thế nào mình cũng ... Thần- Tiên sánh kề

Trúc Giang 17.7.11

(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Cám Ơn...

Sáng nay đọc lại lời thầm
Nghe ...hay như thể tiếng cầm... rót tai
Điệu nầy em thích... khải hoài
Người-Ta có chán thì mai ... không đàn

Nầy nha... rất đỗi nồng nàn
Mênh mông nỗi nhớ ngập tràn niềm thương
Dù cho vạn lý muôn phương
Khoảng không xa lắc nhưng đường mộng chung

Có ...sai đâu...chiều cuối tuần
Chân đi trên phố hồn gần trên mây
Đem về giữa mộng bên nầy
Hương xuân trời ấy còn say đến giờ...

Cám ơn ....buổi sáng đầy thơ
Cám ơn ngày xửa tình cờ biết nhau
Cám ơn ấm áp tình trao
Cám ơn ...nhiều lắm... ngọt ngào tràn dâng

Trúc Giang 26.4.09

(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Hoàng Tử SỎI

Ngày xưa trên cõi thiên đình
Chức Thần cũng lớn dáng hình thần oai
Mấy cung tiên nữ Thần cai
Không lo phận sự tối ngày múa ca

Tiếng đàn ngọt lịm vang xa
Giọng cười thánh thót nghe qua thấy...thèm
Ngọc Hoàng giáng chỉ hầu xem
Thần nào lớn mật làm lem cửa Trời

Đang say Thần chẳng chịu rời
Chờ trăng khuất lặn mới ... vời bước sang
Cung tên một túi còn mang
Thần chưa... bắn hết nên ..quàng nặng vai

Thoáng trông Ngọc Đế ...nhíu mày
Ngữ nầy phạt xuống trần ai cho chừa
Đẹp... trai ắt sẽ làm mưa
Chi bằng hóa SỎI sớm trưa ngồi thiền

Lại cho Suối kết bạn hiền
Vỗ về lúc Sỏi nhớ tiên ...nổi khùng
Dặn dò chớ chạy lung tung
Trăm năm chờ đó sẽ chung thuyền về....

nghe chưa......

Trúc Giang 04.5.09


(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-26 13:29:50Huyền Băng>



Sao Anh Nỡ Bẻ Cành Mơ...

Em thường nguyện giữa đêm dài
Xin cho được sống những ngày bình yên
Biết mình đời chẳng có duyên
Nên không dám ước chèo thuyền chở trăng

Một ngày mở mắt băn khoăn
Mót tình gói lại trở trăn điệu vần
Có hôm tay vói thật gần
Nghe nhiều biết mấy ân cần anh trao

Có hôm tim vỡ máu trào
Xác thân hồn vía nát nhàu vết thương
Hãi hùng như lạc cuối đường
Đêm đen sâu thẳm thê lương tột cùng

Nhớ câu ta hẹn về chung
Non bồng nước nhược trùng phùng kiếp sau
Nụ thơ đang trổ muôn màu
Sao anh tay nỡ làm đau cả cành

Cây không chăm chút sao xanh
Tim em đang ấm sao đành thổi tan
Cát bay bỏ suối mơ màng
Nửa như ngây dại nửa bàng hoàng đau

Trúc Giang 16.5.09

(Lục Bát Cho Anh)

r

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-20 16:19:49TrucGiang>


Chứ Gì ...

Không ai ru khó lòng yên giấc lắm
Lại mơ màng lẩn quẩn chuyện đâu đâu
Có phải anh... bây giờ thôi nhớ Nhỏ
Nên hững hờ bắt Nhỏ cạn canh thâu...

chứ gì....

Trúc Giang 17.5.09

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Y

Anh bảo Em cho đề anh viết
Em không nói ra... vậy là Y
Chuyện đã cũ từ xưa bao kiếp
Em chịu không hay phải làm gì

Anh bảo Em đi đầu vài chuyến
Già như anh ý tứ đã mòn
Lảm nhảm mãi giẫm nhằm vết xướt
Rồi ghét anh anh tội nhiều hơn

Em bảo anh lão già khíu chọ
Ờ phải rồi ấy vậy còn mà
Lơ hơn nữa biết nơi nào kiếm
Ngắm nghé đông rào kỹ phần ta

Em bảo anh thơ vừa lúc sáng
Mở mắt ra chộp kiếng săm soi
Đừng bàn rộng rồi chê nầy nọ
Cứ hiểu Y ....Vậy Đó... Nhỏ ơi


NH...

Ai bảo anh Y... sao chẳng NHỜ
Chữ nầy ve vuốt ấm hồn thơ
Theo em từ sáng vào đêm mộng
Rồi lại một ngày ...nhớ ngẩn ngơ

Ai bảo anh lo... vẫn trẻ mà
Môi còn ngọt lịm ...dáng hào hoa
Cho dù lắm... chỗ em không thích
Chịu khó ...trau tria rồi sẽ qua

Ai bảo anh nhường... cứ tiến lên
Vài bài một sáng ...chết em ...đền
Vần gieo nhịp nối Ờ...sang ...Đó
Sợi chỉ em đan kết rất bền

Nói nhỏ nghe nè... hết sợ chưa
Mai viết ngàn câu chở đủ vừa
Từng giây nhớ Nhỏ từng giây NHỚ
Để nắng một ngày che bóng mưa

nhé anh...

Trúc Giang 19.5.09

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Đừng xa... dù chỉ trong mơ

Người còn thở xin đừng trăn trối chứ
Không biết rằng âm vọng khứa lòng đau
Nẽo trần qua xuôi ngược chẳng gần nhau
Chừng nhẹ gánh sẽ về chung một chuyến

Ngọt ngào đó... lẽ nào không lưu luyến
Bước sao đang ...nức nở tiếng thơ trào
Suối khô cạn trơ lòng trông bóng sỏi
Tội trăng gầy từng mảnh vỡ hư hao

Có lẽ muộn...tơ chưa vàng độ chín
Lụa còn thêu dang dỡ khúc ân tình
Em sẽ dệt mỗi ngày thêm óng ả
Đoạn thơ sau ... huyền thoại chuyện đôi mình

Nhưng anh hứa đừng bao giờ bỏ trốn
Để ngày ngày em kể chẳng ai nghe
Từng tiếng nhớ tiếng thương thành... vô nghĩa
Khi mưa mù nắng rát chẳng cành che...

biết không ???

Trúc Giang 22.5.09

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Ngủ ngon... đi nhé Ờ ơiiii...

Thôi Ờ cố ngủ cho ngon
Vậy ru thật ấm không còn lo xa
Chắc là tại tối hôm qua
Dầm mưa ngoài phố về nhà quên lau

Gừng pha trà nóng ngọt ngào
Nhấp đi ít ngụm rồi vào mơ say
Chiêm bao đầu gối lên mây
Hồn nghe thanh thản nhẹ bay bềnh bồng

Hãy vui đến tận hừng đông
Rồi mai trở lại bụi hồng pha thêm
Chắt chiu khoảnh khắc êm đềm
Làm phương diệu dược cho tim nhịp đều

Vì ta còn nợ rất nhiều
Người dưng khác họ mà yêu nồng nàn
Nợ anh em nợ xóm làng
Nợ đời trăm nỗi mang mang bên lòng...

Ngủ ngon...

Trúc Giang 21.5.09


(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-18 14:09:42TrucGiang>
 
Ta ru...Mình ngủ...Nha mình...

Mưa rơi lác đác như than
Buồn sao chẳng có ai màng nhớ nhung
Nỉ non tiếng khóc muôn trùng
Càng thêm não ruột nát lòng người ta

Nửa đêm bước lặng đi qua
Đèn chong lạnh bóng... 
dáng hoa rũ sầu
Tiếng ru
im bặt
từ lâu
Thôi mình dỗ lấy từng câu thơ buồn...

Ngủ đi... ngăn lệ đừng tuôn
Ngủ đi ... giữ mộng đừng vương dỗi hờn
Mai ngày nắng sẽ hồng hơn
Biết đâu vườn lại véo von chim về...

Ngủ điiii...

TrúcGiang14.06.08

 
(Lục Bát Cho Anh)
 
 
 

 
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
 
Nhớ...Quên...
 
Mây giăng ảm đạm trời chiều
Buồn từ sáng sớm buồn hiu tới giờ
Vườn im ...
gió chẳng ru hờ
Không gian oi bức...
vầng thơ nghẹn ngào
 
Hình như...
một chút hư hao
Nếu không phai nhạt...
thì sao lạnh lùng
Đò chờ bến đợi mông lung
Trăm năm...
chẳng biết...
ngày cùng nhớ quên
 
Dù xa Nhớ vẫn về bên
Một mình Nhớ vẫn gọi tên âm thầm
Ta Người quyện chặt trăm năm
Quên sao quên được
tình thâm
vẫn tràn...
 
TrúcGiang17.6.08

 
(Lục Bát Cho Anh)
 
 
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
 
Ngỡ Ngàng...
 
Bấy lâu lững thững trời thơ
Lối tiên hoa rắc đường mơ liễu chào
Đinh ninh bên bóng cây cao
Mát che nắng bức kín rào mưa sa
 
Yên lòng điệu múa vần ca
Nỉ non tiếng suối muợt mà giọng oanh
Không lo sóng cả chòng chành
Bỡi tin thuyền vẫn an lành qua khơi
 
Ai đâu biết ...
ngược dòng đời
Mới quen 
bỗng lạ
mới cười
bỗng ngơ
Dường như chưa gặp bao giờ
Theo chân mấy chặng
cố vờ..
thực
hư 
 
Ví dầu tình Bậu  khư khư
Muốn xa chia 
muốn tạ từ
có sao...
Đâu cần tiếng dữ khơi mào
Đường thênh thang đó...
cứ ào buớc qua.

TrúcGiang

 
(Lục Bát Cho Anh)
 
 
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
 
Không biết nữa...
 
Mưa buồn thèm chút nắng trong
Mấy hôm vườn ướt hoa không nở rồi
Lá quằn mặn nuớc trên môi
Chiều thêm lạnh lẽo
đêm trôi thẩn thờ
 
Ai vò nát vụn vần thơ
Giật mình nối lại
đường tơ tần ngần
Nghe còn rất đỗi thương thân
Mà sao vẫn cứ như gần như xa
 
Vừa đưa tay với mộng ngà
Tưởng ôm sự thật...
xòe ra...
khói mờ
Bây giờ nửa tỉnh nửa ngờ
Chiêm bao hừng sáng
hay mơ giữa ngày...
 
TrúcGiang

 
(Lục Bát Cho Anh)
 
 
 


TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-18 14:45:56Huyền Băng>
 
Ngớ Ngẩn...
 
Ai làm rụng xuống vần thơ
Nửa phong kín...
nửa ...hé chờ trăm năm
Nửa tầng tiên cảnh xa xăm
Nửa gần hạ giới... gọi thầm dấu yêu
 
Ai làm phách lạc hồn xiêu
Thở không dám thở...
sợ chiều lướt qua
Sợ tan ngào ngọt thiết tha
Sợ đêm cách trở...
sợ Ta xa Người
 
Ai làm rơi điệu khóc cười
Hoa vừa độ hé
chợt đời biển dâu
Nụ hôn mật ướp tình đầu
Nên thơ 
cay
đắng
nhiệm mầu ra sao...
 
Ai đưa sóng dữ ba đào
Xoáy lòng biển rộng
tràn vào cõi mơ
Bây giờ cúi nhặt vầng thơ
chiều dâng lạc lỏng
ngẩn ngơ
ru tình...
 
TrúcGiang11.6.08

 
 
(Lục Bát Cho Anh)
 
r
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: TrucGiang

Thơ Anh viết
[/align] 
[/align]Thơ Anh viết rộn ràng tia nắng lạ
[/align]Điệu du dương  tình ý đẹp vô chừng
[/align]Hoa bên vườn trở giấc thoáng bâng khuâng
[/align]Mây chợt đứng tần ngần không dám thở
[/align] 
[/align]Thơ Anh viết không có vần trắc trở 
[/align]Dịu dàng như gió mát buổi trời trưa
[/align]Vẫn thì thầm như cành lá đong đưa
[/align]Câu chuyện nhỏ kể hoài không sao dứt...
[/align] 
[/align]Thơ anh viết màu tím buồn rưng rức
[/align]Đi vào đêm sâu lắng ...đọng thiên thu
[/align]Ngự ở đó... làm muôn trùng thao thức
[/align]Tiếng nỉ non hoà điệu ...khúc... sầu mơ
[/align] 
[/align]Trúc Giang
[/align]

 
 
Cũng như em...
 
Cũng như em trước thiên nhiên hoa cỏ
Trải nỗi niềm đan cánh gió vào Xuân
Từng dòng thơ đong tha thiết ân cần
Giúp anh nối không gian hai đầu nhớ
 
Cũng như em,
thơ nghĩa đồng tiếng thở
Thật nồng nàn mùi vị ngọt dấu yêu
Ru vào mơ vẽ bá mị thiên kiều
Của riêng ta đắm dòng đời mệt lã
 
Cũng như em
Thơ không biết nói lời từ tạ
Giữa tâm tư, giữa chân thật tình người
Nên,
thơ mãi là niềm vui
 
Bên em
Bên anh
Bên chúng ta và tất cả
 
 
...cuối tuần vui vẻ sis TG [:)][:D] 

 
Mây thiếu gió, mây buồn rơi xuống thấp
Gió thiếu cây, há được gọi cuồng phong
Cây thiếu hoa, sao tránh khỏi thẹn lòng
Hoa thiếu bướm, hoa thẫn thờ rũ cánh

Đăng nhập để trả lời
0
Công Danh
 
Nghe đến công danh dạ chán phèo
Sao còn lắm kẻ thích vươn theo
Ngựa xe háo hức quên nhân nghĩa
Đồng bạc vô tình bỏ nhẫn đeo
Một bước vinh thăng, ba bước nhục
Dăm câu nghĩa khí, một đời nghèo
Nghĩ mình chẳng biết khôn hay dại
Non nước rong chơi tựa cánh bèo.

Trúc Giang
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: TrucGiang

Ta… nơi nầy… Xuân chẳng đến
 
Nắng nhạt quá… xuân nay về thêm lạnh
Mưa bất thường hoa nở cánh mong manh
Vườn xác xơ  lá đổ bỏ trơ cành
Ta cũng thế… nghe hồn hoang vắng lạ
 
Trong gang tấc thực dòng đời hai ngã
Trôi về xuôi  ấm áp tiếng cười vui
Đường trãi mộng thênh thang mừng thêm tuổi
Ta ngược dòng …lặng lẽ khóc thầm thôi
 
Bao lời chúc thoát  từ bờ môi nhỏ
Xoáy vào lòng như những vết kim châm
Người đón nhận đợi phép màu… hớn hở
Ta thẩn thờ… tất cả… quá xa xăm
 
Cành mai trắng gợi hương nồng rượu ấm
Gió đưa cây văng vẳng tiếng ru êm
Dòng lệ cảm chợt tràn  rưng lên  mắt
Ta giật mình… dường ai xiết con  tim
 
Khép cửa lại… nhủ lòng thôi không nhớ
Đã bao mùa chẳng thấy nắng vàng trong
Xuân rực rỡ nhẹ nhàng  qua trước ngõ
Ta góc nầy… còn ẩm ướt rêu rong
 
TrúcGiang 15.01.07

 
Hong Nhớ
 [/align]Đã hơn tháng nơi đây vào mùa lạnh[/align]Xa lắm rồi Hè khoe áo mỏng manh[/align]Trừ thông xanh còn đủ lá trên cành[/align]Rừng cây đứng xương trơ, lòng buồn lạ[/align] [/align]Đây và kia hai phương trời đôi ngả[/align]Xuân có về chỉ biết ngắm người vui[/align]Nỗi buồn riêng cao chất chồng của tuổi[/align]Bao năm qua bao mùa nhớ quá thôi[/align] [/align]Không xa mấy  hai đầu con phố nhỏ [/align]Khắn khít lại qua hai thõi nam châm[/align]Vẽ bước tương lai, chung lòng hăm hở[/align]Mơ điều giản dị đâu quá xa xăm…[/align] [/align]Chiều nay tuyết, lách tách hong sưởi ấm[/align]Bồng bềnh trôi về một chốn dịu êm[/align]Trong ký ức y nguyên xưa ánh mắt[/align]Thoáng trông lên gởi sóng tận buồng tim[/align] [/align]Kia có biết nơi nầy luôn thèm nhớ[/align]Như cá thèm đuôi quẫy nước xanh trong[/align]Thèm tiếng reo vui chợt mừng đầu ngỏ[/align]Thèm chân trần mát quá khóm rêu rong[/align] [/align]    NhàQuê[/align] 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-18 09:54:33Huyền Băng>
Trích đoạn: TrucGiang

Ta… nơi nầy… Xuân chẳng đến
 
Nắng nhạt quá… xuân nay về thêm lạnh
Mưa bất thường hoa nở cánh mong manh
Vườn xác xơ  lá đổ bỏ trơ cành
Ta cũng thế… nghe hồn hoang vắng lạ
 
Trong gang tấc thực dòng đời hai ngã
Trôi về xuôi  ấm áp tiếng cười vui
Đường trãi mộng thênh thang mừng thêm tuổi
Ta ngược dòng …lặng lẽ khóc thầm thôi
 
Bao lời chúc thoát  từ bờ môi nhỏ
Xoáy vào lòng như những vết kim châm
Người đón nhận đợi phép màu… hớn hở
Ta thẩn thờ… tất cả… quá xa xăm
 
Cành mai trắng gợi hương nồng rượu ấm
Gió đưa cây văng vẳng tiếng ru êm
Dòng lệ cảm chợt tràn  rưng lên  mắt
Ta giật mình… dường ai xiết con  tim
 
Khép cửa lại… nhủ lòng thôi không nhớ
Đã bao mùa chẳng thấy nắng vàng trong
Xuân rực rỡ nhẹ nhàng  qua trước ngõ
Ta góc nầy… còn ẩm ướt rêu rong
 
TrúcGiang 15.01.07


TÂM XUÂN........
Xuân quê ấm...Xuân chốn nầy sao lạnh
Xuân quê tình...Xuân đây quá mỏng manh
Xuân đây qua sao lá rụng trụi cành
Nhưng vẫn thế bao năm rồi chẳng lạ !

Đời đâu dễ cho dù muôn vạn ngã
Vẫn cố cười nhưng chẳng có niềm vui
Vẫn gượng sống dù cho đời thêm tuổi
Rất bình yên...đời chỉ có thế thôi !

Bao mơ ước mặc dù là rất nhỏ
Vẫn thỏa lòng dùng nó tạo phương châm
Từng ngày góp...từng niềm vui...hớn hở
Trong giấc mơ hạnh phúc quá xa xăm

Những góp nhặt  ,cuộc đời tôi thấy ấm
Dù ngoài hiên gio' lạnh cảnh vắng êm
Dù thâu đêm tôi chẳng buồn chợp mắt
Chẳng lẻ loi dù đếm được nhịp tim

Tiếng thở dài...không còn gì để nhớ
Thấy gì đâu mây che phủ ánh trăng trong
Xuân tươi thắm lòng tôi luôn bỏ ngõ
Mời bướm hoa...về lại cõi chơi rong !

PO 1/17/07
 
r
Cất bước lãng du chưa mõi gối!
Văn thơ hạ bút đã cạn lời !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-05 15:21:08Viet duong nhan>
Trích đoạn: TrucGiang

Ta… nơi nầy… Xuân chẳng đến
 
Nắng nhạt quá… xuân nay về thêm lạnh
Mưa bất thường hoa nở cánh mong manh
Vườn xác xơ  lá đổ bỏ trơ cành
Ta cũng thế… nghe hồn hoang vắng lạ
 
Trong gang tấc thực dòng đời hai ngã
Trôi về xuôi  ấm áp tiếng cười vui
Đường trãi mộng thênh thang mừng thêm tuổi
Ta ngược dòng …lặng lẽ khóc thầm thôi
 
Bao lời chúc thoát  từ bờ môi nhỏ
Xoáy vào lòng như những vết kim châm
Người đón nhận đợi phép màu… hớn hở
Ta thẩn thờ… tất cả… quá xa xăm
 
Cành mai trắng gợi hương nồng rượu ấm
Gió đưa cây văng vẳng tiếng ru êm
Dòng lệ cảm chợt tràn  rưng lên  mắt
Ta giật mình… dường ai xiết con  tim
 
Khép cửa lại… nhủ lòng thôi không nhớ
Đã bao mùa chẳng thấy nắng vàng trong
Xuân rực rỡ nhẹ nhàng  qua trước ngõ
Ta góc nầy… còn ẩm ướt rêu rong
 
TrúcGiang 15.01.07


Xuân đền nơi nơi
(Họa bài Ta nơi nầy, Xuân chẳng đến của Trúc Giang)
 
 
Gió lất phất xuân về nào đâu lạnh
Sáng tinh sương lấp lánh giọt mong manh
Đài dịu dàng khoe sắc thắm đầy cành
Xanh đỏ tím tô cho đời sống lạ
 
Dù phương nào xuân vẫn về khắp ngã
Đem rộn ràng cho đám trẻ đùa vui
Xuân là mộng, nghèo giàu người thêm tuổi
Suối lặng lờ róc rách mãi không thôi
 
Lời chúc đẹp ấy là lời nho nhỏ
Cả tấm lòng với nét cổ phương châm
Xuân quê hương tràn men vui hớn hở
Xuân sắp về bỡ ngỡ dặm xa xăm
 
Gởi cành mai chúc người thân đầm ấm
Chúc em tôi hương thắm vẹn lòng êm
Mừng tất cả niềm tin trong ánh mắt
Khi vui tròn mơ mộng thấm vào tim?
 
Đừng vội khép, dù lòng không muốn nhớ
Vui mùa xuân mai đã nở vàng trong
Luôn rực rỡ điểm hồng hoài trước ngõ
Đời thêm xinh ngập phủ trọn lời mong
 
 
Đặng Xuân Linh
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: phu ong

2. Cứu con chim sẻ

Tấm lòng nhân ái đã bao phen
Soi bóng thâm u tựa ánh đèn
Không thể khoanh tay nhìn cảnh thảm
Chẳng đành trơ mắt mặc đêm đen
Xua loài quạ dữ tham mồi lạ
Cứu chú sẻ hiền khỏi lệ hoen
Tìm cách đem hơi nồng ấp ủ
Chỉ mong mạng nhỏ thoát cơn phiền.


Thân họa bài CỨU CON CHIM SẺ

CÁ MÚ
Ruộng cạn đồng sâu đã mấy phen
Bỏ công xúc tép đến lên đèn
Nhẫn tâm cướp hết còn chừa Mú
Nức nỡ cam lòng kiếp số đen
Gian ác tình đời nhiều bi lụy
Nhân tình cô thế lắm mi hoen
Thương cho phận bạc nàng tha Mú
Giếng nước ngày đêm bạn giải phiền
PO 1/10/07

 
HH còn mới lắm mong làm quen với mọi người...xin họa cho vui
 
LŨ ĐỈA
 
Sống bầy theo lũ ẩn chờ phen
Không mắt nên đâu ngại ánh đèn
Len lỏi bùn lầy, nương nước đục
Mày mò tanh tưởi, hại dân đen
No tròn bọn đỉa đeo người hút
Còm cõi bao dân  chảy máu  hoen
Đồng ruộng bao giờ tiêu bọn chúng
Cấy cày thong thả khỏi lo phiền
 
Hữu Hạnh
 
 

 

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Hữu Hạnh

Trích đoạn: phu ong

2. Cứu con chim sẻ

Tấm lòng nhân ái đã bao phen
Soi bóng thâm u tựa ánh đèn
Không thể khoanh tay nhìn cảnh thảm
Chẳng đành trơ mắt mặc đêm đen
Xua loài quạ dữ tham mồi lạ
Cứu chú sẻ hiền khỏi lệ hoen
Tìm cách đem hơi nồng ấp ủ
Chỉ mong mạng nhỏ thoát cơn phiền.


Thân họa bài CỨU CON CHIM SẺ

CÁ MÚ
Ruộng cạn đồng sâu đã mấy phen
Bỏ công xúc tép đến lên đèn
Nhẫn tâm cướp hết còn chừa Mú
Nức nỡ cam lòng kiếp số đen
Gian ác tình đời nhiều bi lụy
Nhân tình cô thế lắm mi hoen
Thương cho phận bạc nàng tha Mú
Giếng nước ngày đêm bạn giải phiền
PO 1/10/07


HH còn mới lắm mong làm quen với mọi người...xin họa cho vui

LŨ ĐỈA
 
Sống bầy theo lũ ẩn chờ phen
Không mắt nên đâu ngại ánh đèn
Len lỏi bùn lầy, nương nước đục
Mày mò tanh tưởi, hại dân đen
No tròn bọn đỉa đeo người hút
Còm cõi bao dân  chảy máu  hoen
Đồng ruộng bao giờ tiêu bọn chúng
Cấy cày thong thả khỏi lo phiền
 
Hữu Hạnh

 
Thân chào PO, HH,NQ. TG rất hân hạnh đựợc mọi người ghé qua trang thơ, cùng vui xướng hoạ và để lại những vầng thơ hay.
TG
 
Cá kình
 
Trời sanh bụng bự chẳng ăn kiêng
Ngon dỡ không phân, thấy đớp liền
Tội lắm thân nghèo lo tất bật
Buồn  thay phận mỏng khổ triền miên
Vẫy vùng tranh sống trong dòng xoáy
Giành giật cầm hơi giữa bạo quyền
Đuối sức buông mình rơi... họng cá
Vẫn còn căm giận lũ "kình" điên!!!!

 
TrúcGiang


TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-13 22:53:26Viet duong nhan>
Thoáng hương xuân
 
Đêm qua trăng sáng bên hè
Một con bướm lạ bước nhè nhẹ sang
Hôn lên một đoá hoa vàng
Đất trời rộn rã, không gian mơ màng

 
Hương xuân ngan ngát dịu dàng
Níu chân lãng tử từ ngàn dặm xa
Đắm mình trong ánh trăng ngà
Vùi quên mưa gió đi qua cuộc đời

 
Trãi lòng ra một góc trời
Bình yên về ngự ,thảnh thơi tâm hồn
Không còn nhớ bóng hoàng hôn
Bạc pha mái tóc bềnh bồng ngày xưa

 
Aùnh vàng theo gió đong đưa
Nghe như xuân mộng cũng vừa theo sang
Muôn trùng trỗi khúc hân hoan
Nàng thơ cất tiếng nhẹ nhàng như tơ

 
Một đời tìm kiếm mong chờ
Không xa …sao đến bây giờ mới quen
Trăng , thơ ,rượu ấm, trà sen…
Với hương xuân thắm nhẹ len vào lòng 

Bâng khuâng như thuở tuổi hồng
Nghe hơi gió mới là trông xuân về
Giờ thì tuổi hạc đã kề
Mà nghe nhiều nỗi đam mê chưa mòn

 
Nàng Thơ muôn tuổi vẫn son
Trăng rằm mãi mãi vẫn tròn thề xưa
Vườn khuya gió thoảng hương đưa
Mùa xuân còn đến… hồn chưa thấy già

 
Trúc Giang

R
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0