📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Hành Hương

693 trả lời, 90.463 lượt xem — Trang 3 / 24
 
Nhàn

Nhà mới xe sang tốn bộn xu
Tranh hơn phải chịu cày đầu bù
Năm dài tháng rộng làm sao nổi
Việc nhỏ việc to cứ bỏ cù
Danh nỗi ngất ngư đeo cửa tứ
Thân còm khúc khắc lết qua Thu
Hưởng nhàn mình tự đâu ai giúp
Thanh đạm giản đơn sống khoẻ ru

Khỏe ru xướng họa ít vần thôi
Tiêu khiển an vui vậy được rồi
Thỏa dạ biết bao buông gánh nặng
Ước ao gì nữa tranh nơi ngồi
Rửa tay gác ách thong dong dạo
Quên hết âu lo hóa cõm còi
Kết bạn trăng thơ thuyền một mái
Thiên Đường Hạ Giới ghé bên đời

NhàQuê

 
(Họa từ bài "Chừa...Tôi Nhe" của Xuân Linh)
 
 
Chừa…tôi nhe

Mù mịt ráng chừa khỏi tốn xu
Vào nơi sàn nhảy khói lu bù
Da nhăn má cóp đâu theo nổi
Ruợu rót vai kê chắc té cù
Sức khoẻ tiêu điều hui cửa tứ
Trẻ trung rộn rã có đông …thu
Tiếng la bác xỉu nhờ ai giúp
Têu nghễu thoắt buồn tưởng mạnh ru

Rủ ru thỉnh thoảng giải khuây thôi
Nhạc nhẹ niềm vui đứng tuổi rồi
Trần cõi đủ đầy chi tải nặng
Cốt xương mòn mỏi chỉ ưa ngồi
Phút giây thể dục nhàn thư dạo
Ngày tháng tục thân lấp lé còi
Lắng đọng tâm tư lòng thoải mái
Bên hiên vui vẻ khoẻ hương đời


Xuân Linh

 
 
 
 



 
 


Đăng nhập để trả lời
0
 
Bài Thơ Khô

Đừng vện nguyên chai, nốc quá liều
Người người đồn bậy khổ vì yêu
Thất tình mắc mới gì tìm chết
Tuyệt vọng thiếu cha, chửa muốn tiêu
Mở, mở cho vô, đừng đóng cửa
Mà, mà ra vậy, chôn hay thiêu
Đường binh nào cũng tro hoàn bụi
Có muốn một màn tụng thoát siêu

NhàQuê


 
Bài Thơ Ướt

Đâu ngại gian nan nhất định liều
Đi về phía vọng tiếng tình yêu
Phân ly miên viễn đời đời chết
Cách biệt vĩnh trường kiếp kiếp tiêu
Tự thuở tim hồng reo mở cửa
Bấy giờ mộng thắm ấp hoa thêu
Ai ơi hãy giũ bao nhiêu bụi
Muôn khó hỏi lòng thử có xiêu

NhàQuê

 
(Cùng họa bài HuHuHuu...Khổ Quá !!!! của Trúc Giang)
 
 
Huhuhuu...khổ quá !!!!

Mấy chục năm ...xưa tớ đánh liều
Cảnh tiên chơi chán xuống trần ...yêu
Ngọc Hoàng nỗi giận... cho mày chết
Tiên Mẫu trầm ngâm... bắt nó tiêu
Giáng chỉ Thiên đình lo đóng cửa
Lệnh truyền Diêm phủ sẳn lò thiêu
Chờ ngày... hoá kiếp thành tro bụi
Vĩnh viễn muôn đời không được ...siêu !!!!!

Trúc Giang 

 
29.10.06
 
 
 



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-08 23:52:03NhàQuê>
Quan Đàng

Sếp mình chẳng có vẻ gì già
Tướng tá phương phi mát thịt da
Hội họp mưới lần gầy chín độ
Tiệc tùng tứ quí oắc cần ba
Quan to chễm chệ nồng nồng rượu
Thuộc cấp phì phèo nhẫm nhẫm trà
Có đã thoát đâu vòng lệ thuộc
Trông người rồi ngẫm buồn cho ta

 
NhàQuê
Đăng nhập để trả lời
0
 
Chi... Địa

Ma men quyền lực lắm nghe nha
Ngoắc cái bận gì cũng hưỡn hà
Ba cốc vô êm gương mặt đượm
Cưa đôi sáu xị bước la đà
Nhậu vầy nhậu vậy chừng nào tới
Rũ réo kiểu nầy chớ hú qua
Mai sáng tỉnh ra quên hết trọn
Có ngày gió mái nạp cho Ma

 
NhàQuê


Đăng nhập để trả lời
0
 
Nhậu Với Ma

Ma gan hết cở dám rong chơi
Tiếp cận lưu linh đúng tuyệt vời
Đang lúc thiếu mồi rề mạng đến
Giữa khi cần rượu xáp không mời
Chịu chơi chơi chịu danh đây đo’
Khơi nắp đều đều tiếng khắp nơi
Chẳng biết kính nhường người đến trước
Nhớ cho ma giáo thế gian cười

 
NhàQuê
 
 
 


Đăng nhập để trả lời
0
 
Bị Dàn Cảnh

Cười bò nghiêng ngã cười lăn quay
Nhắc lại chuyện xưa tao với mày
Con nhỏ chung trường cùng để bụng
Mỗi chàng riêng lén thơ trao tay
Gởi rồi hy vọng ơi là mộng
Nhận được lời tình quá đắm say
Khoe đọ y chang buồn giận lắm
Thằng anh đực đột trác thơ nầy

NhàQuê

Đăng nhập để trả lời
0
 
 
  Đúng... Rồi!
 
Thăng quan tiến chức chúng lăng nhăng
Cấm kỵ gì đâu bày vẽ lằn
Nghị Quyết thi hành cho có lệ
Thông Tư giá trị thua lời răn
Tham ô hó hé đì tận mạng
Hủ hoá thi đua khí thế hăng
Dân đói kêu ca coi mặc kệ
Vét đầy trương mục tính đường thăng

NhàQuê

 
 
 


Đăng nhập để trả lời
0
Đâu Xa

Từ độ cuộc đời ta có nhau
Quanh đây bỗng thắm đẹp muôn màu
Vườn hoa chăm sóc xinh tươi lại
Cây cảnh vun trồng mơn mỡn mau
Tay gối nhịp tim dâng sóng bể
Vai kề hơi ấm xóa sầu đau
Có chồi nhú nụ vươn lên khỏe
Dấu tích nhiệm mầu lưu mãi sau


Dấu tích nhiệm mầu lưu mãi sau
Bao lời trìu mến gởi trao nhau
Em mang tinh khiết tô hương sắc
Anh chở thanh cao vẽ thắm màu
Bên tách trà thơm vui trở lại
Cạnh chung rượu ấm buồn qua mau
Tháng ngày tiếp nối đêm rồi sáng
Quên hết có lần đã khổ đau

Nhà Quê
 
Thân Họa:
 
Người đã từng vui
 
Chỉ biết trong lòng ta có nhau
Là muôn hoa nắng đã vuơng màu
Con đường phía trước như thu lại
Mơ ước bên đời bỗng thắm mau
Gió bỡn hoa tươi dù chỉ mộng
Xuân nồng mưa kín cũng không đau
Chỉ yêu và nguyện lòng son sắt
Thề hứa trọn đời... chuyện tính sau
 
Thì có hiểu chi chuyện trước sau
Dù rằng mong lắm sánh vai nhau
Nhưng người hoa thắm đang huơng sắc
Còn cánh chim ta đã úa màu
Đành gói trong lòng bao xuyến xao
Đành nhìn yêu dấu dần tan mau
Và điều chưa nói giờ phai vội
Người đã từng vui...ghánh khổ đau!
 
Chào bạn NQ, Bạn khoẻ không?
Chúc Bạn luôn vui!
 


 
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0



Xa Bến Cũ
 
Nắng chiều như giục giấc mơ qua
Vừa trước đây thôi ánh mượt mà
Lướt sóng ước ngang dòng nước bạc
Căng buồm mong đến khoảng trời xa
Mang vui lồng lộng cùng trăm họ
Chia nhọc chất chồng với bạn ta
Mới đó giờ đây thành nỗi nhớ
Thôi thì mình biết rõ nhau là
 
NhàQuê

(Họa từ bài "Vì Sao...?" của Trúc Giang)
 
Vì sao...?
 
Giống như cơn gió thoảng bay qua
Bữa trước hôm nay… khác hẳn mà
Sâu thẳm ân tình phênh phết bạc
Thủy chung thệ ước phủ phàng xa
Khuấy tan mộng đẹp vừa lòng…họ
Cố dấu lệ thầm nát dạ ta
Khoảnh khắc chia nhau niềm luyến nhớ
Có vui hay chỉ hoạ chăng là…
 
TrúcGiang07.01.07

Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Gác Tay Lên Trán

Mài kiếm vung gươm giữ nước hề!
Nhị phân thiên hạ trấn sơn khê
Ươm Vàng mộng đẹp đời trai sẽ
Đốt Đỏ cằn khô rạng lối về

Xa mã người vui lội bộ hề!
Chào Xuân đón Tết, hữ! Đề huề
Lương khô mấy xuất hùn nhau quất
Thịt hộp vài phần bắt rượu ghê

Nước giữ không xong tù ở hề!
Non cao áo rách buốt xương tê
Đêm nghe tiếng Nước từ đâu vọng
Ngày nhớ mùi cơm ruột sót ê

Nói sống mà như chết dở hề!
Tùng phèo chữ nghĩa lạc bờ mê
Ngợm nhiều người ít thương thân quá
Thương cả nhân gian xuống hố kề

Thất quốc lưu vong viễn xứ hề!
Mài dao rữa chén đã rành nghề
Nằm co gác xép rờ nguồn gốc
Nước mắt trào tuôn mấy thảm thê

NhàQuê

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-11 15:45:14NhàQuê>
 
Quà Tặng
 
Giáng sinh rồi vui lạ
Được cháu ngoại tặng quà
Gói giấy bông giấy đỏ
Xinh xinh tách uống trà
 
Ngoại ơi, ngoại thích không
Mẹ gởi trả chục đồng
Cho nhà trường bé đặt
Tuần trước hàng về xong
 
Ngắm nhìn chiếc tách sứ
Màu vàng chữ Grandpa
Tay quàng hôn trìu mến
Như muôn lời nhắn xa
 
Rằng giờ ngoại đã già
Sức khỏe ngày sút sa
Hãy giữ gìn cẩn thận
Bớt rượu nhé, uống trà
 
Bỗng nhiên lòng vui sống
Mong được nhìn cháu con
Một ngày đời bước xuống
Ước mơ xanh chúng tròn
 
  NhàQuê
Đăng nhập để trả lời
0
 
  Đang Hăng
 
Dô được mấy vòng đang nóng máy
Tửu phùng tri kỷ vạn thiên bôi
Bao nhiêu ừ cứ coi đồ bỏ
Chỉ sợ giữa chừng "Bả" biểu thôi
Cuộc tiệc dứt ngang ai chẳng ức
Gây sòng đâu dễ má mầy ơi
Cho anh xuất thủ vài chiêu nữa
Đưa nó "về dinh" quậy vợ, chơi!

NhàQuê

Đăng nhập để trả lời
0

 
Vườn Xưa


Chợt hôm mở cửa khu vườn thần thoại
Cánh trắng quen hằng bửa chẳng bay về
Nghe như dường ngàn kim chích buốt tê
Không trở lại rồi đây vườn hoang vắng

Chim sợ cung vườn yên lành sẽ mãi
Đáp an nhiên như thuở chốn rừng hoang
Sáng ríu rít chào một ngày vui sống
Chiều líu lo kể chuyện tiễn nắng tàn

Tiếng chim ca lắng nghe hồn ngơ ngẩn
Từ dạo đến giờ qua mấy lần trăng
Ngày mai đây không rót mật thường hằng
Nghe quanh quẩn thiếu vắng gì như tựa

Thì, gom hết thơ vườn riêng cất giữ
Điệu vần nào cũng vương vấn hồn anh…
Rung mạnh hơn lần lạc bước thị thành
Thầm yêu Nhỏ gần nhà đâu dám nói


NhàQuê
 
(Họa từ bài Chút Mộng Về Mây của Trúc Giang)



 
Chút mộng về Mây

Vẫn là gió của trăng thơ huyền thoại
Mơ bên mây chung lối mộng đi về
Bởi vô tình băng giá phủ tái tê
Gió mệt lã tan dần vào cõi vắng

Gió muốn ngủ trong lòng mây mãi mãi
Sợ một mình lang bạt mảnh hồn hoang
Không có mây hỏi gió làm sao sống
Không trăng thơ vườn mộng sẽ điêu tàn

Từ mây bay bỏ gió buồn ngơ ngẩn
Bước vội vàng đau nhức cả đêm trăng
Có nhiều khi nghe tiếng khóc chị Hằng
Thương phận gió bọt bèo không bến tựa

Gió đã gởi linh hồn cho mây giữ
Còn tim em mãi mãi thuộc về anh
Không dám mơ mộng ước sẽ viên thành
Chỉ mong được ngày ngày nghe anh nói...

Trúc Giang


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: NhàQuê

 
 
Gác Tay Lên Trán

Mài kiếm vung gươm giữ nước hề!
Nhị phân thiên hạ trấn sơn khê
Ươm Vàng mộng đẹp đời trai sẽ
Đốt Đỏ cằn khô rạng lối về

Xa mã người vui lội bộ hề!
Chào Xuân đón Tết, hữ! Đề huề
Lương khô mấy xuất hùn nhau quất
Thịt hộp vài phần bắt rượu ghê

Nước giữ không xong tù ở hề!
Non cao áo rách buốt xương tê
Đêm nghe tiếng Nước từ đâu vọng
Ngày nhớ mùi cơm ruột sót ê

Nói sống mà như chết dở hề!
Tùng phèo chữ nghĩa lạc bờ mê
Ngợm nhiều người ít thương thân quá
Thương cả nhân gian xuống hố kề

Thất quốc lưu vong viễn xứ hề!
Mài dao rữa chén đã rành nghề
Nằm co gác xép rờ nguồn gốc
Nước mắt trào tuôn mấy thảm thê

NhàQuê

Lạm bàn thế sự
 
Vị quốc phân tranh cao hạ hề
Cùng dòng khác chí ngẫm nhiêu khê
Là vua hay giặc người châm chế
Tận lực vì mai hậu phủ phê
 
Tàn cuộc cờ tan kết thúc hề
Này binh dí tướng chạy lê thê
Bôn đào giam giữ mồ hoang phế
Là lẽ đương nhiên dạ chớ nề
 
Sử sách còn ghi tích cũ hề
Cơ đồ nghiệp ấy khối người mê
Nghìn xưa lắm kẻ bầy mưu kế
Đã mấy người nên hả thoả thuê?
 
Lễ nghĩa nào qua danh lợi hề
Được thời bay bổng lụn thời quê
Đây thành kia bại mà câu nệ
Chẳng đặng nhìn chung khổ lối về
 
Một kiếp rằng nay sái vận hề
Thông tình đạt lý mặc khen chê
Nhân gian phỉ chí bình sinh thế
Cũng thoả lòng thôi chớ thảm thê
 
13/01/2007
CSL
 
 
Lạm bàn thôi :-) có nghịch ý bỏ qua giùm nhe bác NhàQuê.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Đông Tà

Trích đoạn: NhàQuê

 
 
Gác Tay Lên Trán

Mài kiếm vung gươm giữ nước hề!
Nhị phân thiên hạ trấn sơn khê
Ươm Vàng mộng đẹp đời trai sẽ
Đốt Đỏ cằn khô rạng lối về

Xa mã người vui lội bộ hề!
Chào Xuân đón Tết, hữ! Đề huề
Lương khô mấy xuất hùn nhau quất
Thịt hộp vài phần bắt rượu ghê

Nước giữ không xong tù ở hề!
Non cao áo rách buốt xương tê
Đêm nghe tiếng Nước từ đâu vọng
Ngày nhớ mùi cơm ruột sót ê

Nói sống mà như chết dở hề!
Tùng phèo chữ nghĩa lạc bờ mê
Ngợm nhiều người ít thương thân quá
Thương cả nhân gian xuống hố kề

Thất quốc lưu vong viễn xứ hề!
Mài dao rữa chén đã rành nghề
Nằm co gác xép rờ nguồn gốc
Nước mắt trào tuôn mấy thảm thê

NhàQuê

Lạm bàn thế sự
 
Vị quốc phân tranh cao hạ hề
Cùng dòng khác chí ngẫm nhiêu khê
Là vua hay giặc người châm chế
Tận lực vì mai hậu phủ phê
 
Tàn cuộc cờ tan kết thúc hề
Này binh dí tướng chạy lê thê
Bôn đào giam giữ mồ hoang phế
Là lẽ đương nhiên dạ chớ nề
 
Sử sách còn ghi tích cũ hề
Cơ đồ nghiệp ấy khối người mê
Nghìn xưa lắm kẻ bầy mưu kế
Đã mấy người nên hả thoả thuê?
 
Lễ nghĩa nào qua danh lợi hề
Được thời bay bổng lụn thời quê
Đây thành kia bại mà câu nệ
Chẳng đặng nhìn chung khổ lối về
 
Một kiếp rằng nay sái vận hề
Thông tình đạt lý mặc khen chê
Nhân gian phỉ chí bình sinh thế
Cũng thoả lòng thôi chớ thảm thê
 
13/01/2007
CSL
 
 
Lạm bàn thôi :-) có nghịch ý bỏ qua giùm nhe bác NhàQuê.


 
Chào bạn Đông Tà,
 
Hân hạnh nhận cảm tác của bạn, bạn văn nghệ cả mà ! Cứ tự nhiên như người Hà, Hà  Hà...!!!
 
 NhàQuê
 
Đăng nhập để trả lời
0
  Thơ Thăm Bạn Ra Viện
 
Xuất viện về nhà, thơ gởi liền
Đều đều sáng tác, thuốc vài viên 
Diễn Đàn thiếu vắng hùa eo nũng
Trang Chủ ngược xuôi bực đảo điên:
Chửa trị lương y hô mạch tốt
Website trục trặc chuyên viên phiền
Vấn an, sẳn dịp xin bày mách 
Uống đại Xuyên Tâm Liên, đỡ tiền

* * *

Đỡ tiền đỡ tốn, nặng hầu bao
Thăm thú đó đây viếng Nhật, Tàu
Vạn Lý Trường Thành leo mệt nghỉ
Đông Kinh, Phú Sĩ ngắm mê sao
Thâm sơn cùng cốc chi nguy hiểm
Thắng cảnh danh lam hứng rạt rào
Về kể bạn bè hàm thụ ké
Một công hai việc lợi ào ào!

NhàQuê
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-13 23:27:38NhàQuê>
 
Tâm Sự Gã Kéo Màn

Bạn tui lập gánh diễn trò
Mến mộ hứa ẩu chung lo
Hỏi rằng biết ca chút chút
Trớt he vụ hát với hò

Bạn thương cho đi rao bảng
Tối về giữ chân kéo màn
Tuồng tích nghe hoài nên thuộc
Đào kép vai vế lớp lang

Màn nhung coi vậy nặng oằn
Sức trai chạy tét vài lần
Huống hồ tui giờ lụm cụm
Giữa màn và sức sao cân

Đêm nào cũng làm khán giả
Vỗ tay dù chút cò mồi
Diễn viên gà nhà chịu quá
Phần mình thấm mệt bở hơi

Bầu gánh thầy tuồng vui thú
Mình tui nhắc lớp kéo màn
Người ngoài tưởng tui lên sếp
Cơm nhà lo việc tào khang

Trước khi chuyển qua lớp mới
Mấy người đòi lên giúp vui
Hát cương bà con méo mặt
Ối trời sao khổ thân tui

Hoảng hồn kéo màn cái rụp
Vấp váp đá nhầm người ca
Chân đau tay thêm ê mõi
Lại còn bị chửi má ba

Má tui sinh thời ít học
Dạy tui êm nhẹ ca dao
Rọi soi lòng người tục ngữ
Đải nhau đồng loại đồng bào

Người chê ấy thầy ta đấy
Dạy mình thêm bài học khôn
Kính Người lời thiêng tui nhớ
Dằn lòng nhắm mắt qua luôn

Tuồng tích đang lúc xôm trò
Phận việc nào ai nấy lo
Xả hơi ra ngoài một chút
Nhờ vã sau trước dặn dò

Thăm cháu thăm con nhớ quá
Màn nhung xin vắng ít ngày
Lắng tai mà lòng nơm nớp
Chân đi hồn xẽ làm hai

Tử vi tui cung Thiên Phủ
Lẽ ra sung sướng như Tiên
Bởi tâm còn thương dĩ vãng
Việc làng ôm đồm việc riêng

Khi rảnh tập ca vài đoạn
Tui nghe còn chán nữa là
Cơm thiu bốc mùi ngây ngấy
Giữa hương dị thảo kỳ hoa

Dù sao cám ơn đoàn hát
Được gần nghệ thuật văn chương
Thâm sâu tui hằng hoài vọng
Cầm dây ròng rọc khiêm nhường

Nhiều lần tính đường giải nghệ
Khấn Tổ xin keo đàng hoàng
Trãi lòng xin Người chứng giám
Lòng thành, tui, gã kéo màn

NhàQuê
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-14 17:21:17NhàQuê>
 
Chia Một Miếng...

Hoa xinh thường trổ giữa khô cằn
Thách thức gió rì lẫn bão giăng
Khắc nghiệt có nào lay nhụy tịnh
Dập vùi khó nỗi động đài bằng
Trời cao đặt để thầm buồn trách
Đất rộng nỡ dành sẳn khó khoăn(!)
Ngẫm nghĩ biết bao điều nghịch lý
Lẽ dành ưu ái bước hoa thăng

NhàQuê

(Họa từ bài "Chỉ Là Không" của Trúc Giang)



Chỉ là không

Phiền dẫu nguôi ngoay xác đã cằn
Một đời chìm giữa bão mưa giăng
Lòng chùn tham vọng mơ thanh tịnh
Trí nãn bon chen muốn lặng bằng
Bạc bẽo nhân tình không oán trách
Hẩm hiu thân phận chẳng băn khoăn
Đi qua sắp hết đường thiên lý
Ngoãnh lại...thở phào nhẹ gánh...thăng !!!

Trúc Giang

Đăng nhập để trả lời
0
Như Là...

Thử ví dụ một ngày xa mất biệt
Nhớ gởi cho hàng chử tím u sầu
Nằm ủ rũ dưới cụm hoa mai trắng
Chờ lắng nghe tan nát cõi lòng đau

Như hóa lõng tan vào nơi rất thẳm
Quyện quanh cùng khối kết cuối bờ mê
Chờ một buổi trả xong điều lầm lỡ
Áng mây xưa cùng gió cũ tìm về

   NhàQuê


Họa: Đã hứa...

Mây đã hứa ngày...hai nơi cách biệt
Sẽ về qua...nhỏ xuống giọt thương sầu
Trên mộ Gió đặt một cành mai trắng
Đọc tình thơ cho Gió nhẹ hồn đau

Không thể chết... dù thân vùi đất thẳm
Không thể xa... dù đã tách bờ mê
Cõi vắng đợi ... đêm trăng đừng hẹn lỡ
Kẽo hồn tan... lại thất thễu quay về...

Trúc Giang

Đăng nhập để trả lời
0
 
Có Dù...

Biết rằng đâu hẹn vẫn chờ trông
Cho dẫu chỉ riêng lòng dặn lòng
Gói trọn nỗi niềm chôn giữ đó
Cuộn tròn nhung nhớ gởi thinh không
Bỡi lần gieo xuống tin hoa thắm
Bỡi lúc trao qua ngỡ đóa hồng
Có phải Gió - Mây xa diệu vợi
Lạt phai thuở ấy thuở hương nồng??

NhàQuê

(Họa từ bài "Biết Có Khi Nào ..." của Trúc Giang)


Biết có khi nào...

Vơ vẩn kìa ai mãi ngóng trông
Tháng năm thương nhớ ủ tim lòng
Nhắn mây ... mây có về qua đó
Gởi gió... gió đưa dùm được không?
Thu đến dần phai màu má thắm
Đông sang mờ nhạt sắc môi hồng
Người xa... góc biển... xa vời vợi
Biết có đêm nao... mộng ấm nồng?

Trúc Giang


Đăng nhập để trả lời
0
 
Tộ Canh Bài Thuốc


Cha mẹ nhỏ, ba má ta thân thiết
Thôn lân hay bà con xa không biết
Nhà hai bên qua lại thiệt... thiệt gần
Hai đứa kiếm nhau mấy lần,... ngày một

Lâu lắm rồi chưa thăm lại chốn quê
Khói tỏa canh rau làm nhớ quá hề
Của một bận nồi cơm vừa ghế cạn
Nhỏ ló vô rồi vội te te về

Trở lại cho tô canh còn giải dẫn
Giọng ra như thầy thuốc ở đâu rồi
Ta con chiên thành tâm nghe rao giảng
Về rau dền rau ngót rau mồng tơi...

Cũng bao thứ rau ngày xa xưa ấy
Cũng lá xanh lá tím đỏ đủ màu
Cũng thịt tôm tiêu hành quếch nhuyễn
Cũng nóng thổi phù sao khác làm sao

Bởi lần đó nhỏ líu lo cười nói
Bởi ngoài cơm chỉ kho quẹt và canh
Bởi má bên kia nhỏ ta ngồi cạnh
Bởi rau như ta nhờ đất ấy tươi xanh

Ta nhớ chưa lần ngõ lời cùng nhỏ
Nơi dành cho đó ngự chổ Thiên Thần
Như thầm hẹn giữ hoài hoài thánh thiện
Ta rời nơi và từ độ xa xăm

Nghe nói nhỏ lặng buồn không cải chánh
Ta và con của nhỏ giống hao hao
Nói sao hết nỗi lòng người tiết phụ
Vị thuốc tương tư lẩn mớ rau nào

   NhàQuê

Đăng nhập để trả lời
0
  Sa Cơ

Người người thãy gọi chúa sơn lâm
Tới tới lui lui đứng lại nằm
Lẫm liệt oai phong giờ phải sống
Sa cơ lỡ vận nay đành tâm
Hận nhìn mồi béo bày trêu ghẹo
Thù nhớ bẫy gài tức ngấm ngầm
Tủi Tủi thân tù chuồng sắt móc
Rừng xanh thôi đã biệt tăm tăm

 
  NhàQuê
 
(Họa từ bài " Văn Cong Chữ Quẹo" của Lâm Tiểu Trúc)
 
 
 
Văn cong chữ quẹo

Hỉ hả vui đùa thích tiếu lâm
Cười nghiêng ngửa ngả té lăn nằm
Đau hông tức bụng oằn xương sống
Trợn mắt trơ mồm lộn phế tâm
Tiếu lão khôi hài gieo vận ghẹo
Phàm nhân méo mó rải câu ngầm
Văn cong chữ quẹo ưa khều móc
Biết đến bao giờ nổi tiếng tăm !!!

Lâm Tiểu Trúc


 
 


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-26 02:01:13Viet duong nhan>
 
Cuộc Hẹn Mười Năm

Bính Tuất nón khăn, năm mới gần
Đinh choàng áo lụa Hợi thanh tân
Mậu chờ chú Tý cùng dạo xóm
Kỷ Sửu gác cày đợi dưới sân
Canh chuyển canh tàn Dần đến Tết
Tân niên mũ Mão diện hàng hàng
Nhâm nhi chờ đúng Thìn mừng tuổi:
Quý hóa phong lưu bước Tỵ nhân
Giáp Ngọ đúng thời lên tiếng chúc
Ất Mùi hẹn gặp mấy hoan hân.

  NhàQuê

 (Họa từ bài "Nhớ Tết Xưa" của Nguyễn Thành Tài)
 
 
NHỚ TẾT XƯA

Mừng chúc bà con xa tới gần ,
Mừng Xuân thay cựu đón vui tân .
Mừng nghe Pháo nổ vang trong xóm ,
Mừng rước Lân vào múa trước sân .
Mừng chậu Mai vàng bày bán Tết ,
Mừng câu đối đỏ sắp thành hàng .
Mừng năm mới đến tăng thêm tuổi ,
Mừng thấy mọi người sống có nhân .

Nguyễn Thành Tài

 
 R
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
Sáng Tác

Nghiền ngẫm giây lâu gục gặc đầu
Rờ cằm vuốt tóc lại xoe râu
Lát sau ngón gõ đều trên phiếm
Chốc lại tay ngừng như chấm câu
Có thực có hư nào chỉ ảo
Có thanh có tếu chứ không đâu
Góp vui góp tiếng cùng bằng hữu
Đang sống khắp cùng cả mọi Châu

    NhàQuê

 
(Họa Từ bài " Họa Xướng Đêm Ngày" của Lâm Tiểu Trúc)
 
 
Họa Xướng Đêm Ngày

Chải chuốt văn thơ nghẹo cổ đầu
Soi gương lún phún mặt đầy râu
Đêm khuya vắng lặng tay mò phiếm
Buổi tối êm đềm óc ghép câu
Sáng sớm cà phê mơ tưởng ảo
Trưa chiều trà vối nhớ đâu đâu
E – mail cứ gởi về thân hữu
Nối nhịp xa gần Mỹ Á châu

Lâm Tiểu Trúc

 
 





Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-23 23:09:31Viet duong nhan>
 
     Hong Nhớ


[/align]Đã hơn tháng nơi đây vào mùa lạnh

[/align]Xa lắm rồi Hè khoe áo mỏng manh

[/align]Trừ thông xanh còn đủ lá trên cành

[/align]Rừng cây đứng xương trơ, lòng buồn lạ

[/align] 

[/align]Đây và kia hai phương trời đôi ngã

[/align]Xuân có về chỉ biết ngắm người vui

[/align]Nỗi buồn riêng cao chất chồng của tuổi

[/align]Bao năm qua bao mùa nhớ quá thôi

[/align] 

[/align]Không xa mấy  hai đầu con phố nhỏ

[/align]Khắn khít lại qua hai thõi nam châm

[/align]Vẽ bước tương lai, chung lòng hăm hở

[/align]Mơ điều giản dị đâu quá xa xăm…

[/align] 

[/align]Chiều nay tuyết, lách tách hong sưởi ấm

[/align]Bồng bềnh trôi về một chốn dịu êm

[/align]Trong ký ức y nguyên xưa ánh mắt

[/align]Thoáng trông lên gởi sóng tận buồng tim

[/align] 

[/align]Kia có biết nơi nầy luôn thèm nhớ

[/align]Như cá thèm đuôi quẫy nước xanh trong

[/align]Thèm tiếng reo vui chợt mừng đầu ngõ

[/align]Thèm chân trần mát quá khóm rêu rong

[/align] 

[/align]    NhàQuê
 
( Họa từ bài "Ta...Nơi Nầy...Xuân Chẳng Đến" của Trúc Giang)
 
 R
 
Ta… nơi nầy… Xuân chẳng đến
 
Nắng nhạt quá… xuân nay về thêm lạnh
Mưa bất thường hoa nở cánh mong manh
Vườn xác xơ  lá đổ bỏ trơ cành
Ta cũng thế… nghe hồn hoang vắng lạ
 
Trong gang tấc thực dòng đời hai ngã
Trôi về xuôi  ấm áp tiếng cười vui
Đường trãi mộng thênh thang mừng thêm tuổi
Ta ngược dòng …lặng lẽ khóc thầm thôi
 
Bao lời chúc thoát  từ bờ môi nhỏ
Xoáy vào lòng như những vết kim châm
Người đón nhận đợi phép màu… hớn hở
Ta thẩn thờ… tất cả… quá xa xăm

 
Cành mai trắng gợi hương nồng rượu ấm
Gió đưa cây văng vẳng tiếng ru êm
Dòng lệ cảm chợt tràn  rưng lên  mắt
Ta giật mình… dường ai xiết con  tim

 
Khép cửa lại… nhủ lòng thôi không nhớ
Đã bao mùa chẳng thấy nắng vàng trong
Xuân rực rỡ nhẹ nhàng  qua trước ngõ
Ta góc nầy… còn ẩm ướt rêu rong
 

TrúcGiang 15.01.07
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
 
   Qua Trường Xưa
 
Ngang qua đứng lại ngó trường xưa
Nhớ quá khi nao xúm xít đùa 
Đó gốc phượng buồn chi chít lá 
Đây hàng me cỗi trái lưa thưa
Chia tay tản mát ngàn trăm lối
Họp mặt lơ thơ một ít mùa
Lưu bút ngày xanh đề hẹn gặp
Vậy rồi thăm thẳm xót xa chưa!
 
    NhàQuê
 
(Họa từ bài Nhạt Phai của Đông Tà)


 
Nhạt phai
 
Chiều nay ghé lại mảnh vườn xưa
Cỏ lấp đường trơn gió rợp đùa
Cảnh vắng cây trơ cành trụi lá
Rêu mờ đất fủ giậu hoa thưa
Người đi tách biệt duyên hai lối
Kẻ ở còn vương nợ mấy mùa
Một kiếp chân tình nào dễ gặp
Sao đành rũ mộng sớm phai chưa
 
18/01/2007
CSL

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-20 01:14:27NhàQuê>
 
   Bức Tranh Trừu Tượng
 
Nếu như thanh thản chẳng ưu phiền
Hạ giới đâu nào khác cõi tiên

Mở cửa nắng lùa hương diệu mới
Ra sân trăng chiếu ánh lung huyền
Chung quanh rộn rã mơ tươi thắm
Khắp chốn chan hòa mộng viễn miên
Trở lại đâu đây miền lạc phúc
Mờ xa… hai chấm… một con thuyền
 
  NhàQuê
 
(Họa từ bài "Không Thể..."của Trúc Giang)
 
 
 
Không thể…
 
Muốn gởi hư không một cõi phiền
Mở lòng chờ đón giấc mơ tiên
Cây khô mưa xuống đơm chồi mới
Cảnh vắng xuân qua dậy ánh huyền
Chỉ tiếc an vui luôn ngắn ngủi
Mà thường đau khổ lại triền miên
Giữa dòng chèo chống tay rời rã
Cố níu niềm tin giữ vững thuyền
 
Trúc Giang18.01.07
Đăng nhập để trả lời
0
Trung Thu Đất Khách
 (Chạnh Nhớ Trung Thu Bên Nhà)

Tắt nắng chờ trăng lên góc trời
Trẻ con í ới khắp muôn nơi
Giăng giăng nến thắp lung linh hội
Chớp chớp đèn trương rạng rỡ vui
Ngồi nhớ cố hương buồn lặng lẽ
Trông vời đất tổ sầu xa xôi
Nơi đây văn hoá riêng màu sắc
Nếp cũ sống trong suốt cuộc đời


NhàQuê

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-31 18:34:42NhàQuê>


                         Đoạn Một: Trên Triền Sóng
 
                    Đèn Vũng Tàu quơ quơ vẫy tiễn
                    Nhạt nhòa xa mảnh đất quê hương
                    Biển bàng hoàng đẩy thuyền tuôn chạy
                    Người đớn đau lìa chốn mến thương
                    Sừng sững đứng Côn Lôn đón chận
                    Hải Đăng quét cú vọ hơn thường
                    Đã muôn khổ xá gì thân cõi
                    Dẫu sóng xô lên kiếp đoạn trường
 
                    Biển chẳng hiểu lên cơn giận dữ
                    Người gan lì gối sóng hiên ngang
                    Thiếu gì chuyện Đất Trời lầm lẫn
                    Hàng vạn điều sông núi ngỡ ngàng
                    Hạt cát nhỏ còn đau tủi phận
                    Chiếc thuyền manh nói hộ nhân gian
                    Cùng chung một giống dòng nguồn gốc
                    Trồng cấy chi cây đắng bạt ngàn
 
                    Người vượt biển chưa lần thủy thủ
                    Chiếc phao cầu gói kiếp nhân sinh
                    Thả căn phần lượn triền muôn khổ
                    Ném xác phàm chìm giữa hãi kinh
                    Chút quá khứ bằm từng mảnh vụn
                    Nhúm tương lai nát biến hài hình
                    Biển im lặng lắng nghe lời tỏ
                    Thuyền đến bến bờ thấu hiễn linh
 
                           NhàQuê
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-15 23:03:45NhàQuê>
 
   Chờ Giao Thừa

Chiều nay mới thỉnh hai chai rượu
Đợi tối giao thừa lếu láo chơi
Vô mấy ly đầu còn tỉnh táo
Tứ phương bất kể nhớ là mời

Trước khi ngã gục lầm bầm đếm
Ủa, có lần nào với chính ta
Nếu chửa thì đây cho đủ cặp
Ruột rà thân thiết tuốt trời xa

Đài báo suốt đêm nay tuyết đổ
Rạng ngày cao tới cả chục inch
Năm nào Tết cũng run cầm cập
Thiên hạ ngứa chân xúm xập xình

Còn một mình ngồi gù gật nghĩ
Lo toan đã vẹn ở bên nhà
Người người vui vẻ mừng xuân mới
Quẳng gánh, thăng trầm dẹp bõ qua

 
Xương da xích đạo vùi trong tuyết
Chực rã nơi xa vọng hướng về
Nắm đất quê hương theo khắp cõi
Lấy ra nhìn lại điếng hồn tê

 
Một gói buộc ràng hình chữ S
Mở rồi người, đất cứ nhìn nhau
Mai nầy tro sẽ hòa cùng với
Trầm xuống biển khơi trọn ước cầu

Nốc cốc rượu Tây mừng Tết Nam
Nghe từng khóe góc nhói bao năm
Nhớ ly rượu kháp còn âm ấm
Cụng cụp, trót khà, bụng nóng râm

Có kẻ lưu linh trôi thất lạc
Buồn tênh tết mãi xứ người ta
Khôn nguôi tự dỗ ngăn dòng lệ
Phú Lễ** một chung cũng đủ là !

NhàQuê


Phú Lễ** : Nơi nấu rượu đế ngon nỗi tiếng Ba Tri, Bến Tre. Ngày nay trở thành thương hiệu. 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»