📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Hành Hương

693 trả lời, 90.463 lượt xem — Trang 4 / 24
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-26 08:40:28Huyền Băng>
Xướng Họa "Ngũ Bộ Xa Luân"
 (Vần 1, 2, 4, 6, 8 xoay đổi vị trí) 
 
 
Tặng Thầy Trụ Trì Tam Bảo Tự


Xướng: Bài 1

Nợ trần dứt sạch với ai đây
Giữa chốn phồn hoa đô hội nầy
Gạt bỏ lợi danh trên đất Mỹ
Chẳng màng phú qúy dưới trời tây
Lòng son chí quyết rèn tâm đạo
Dạ sắt bền tâm nối nghiệp thầy
Cảnh tỉnh hồn mê về cõi giác
Ánh vàng rực tỏa ngát hương bay .

Nguyên Hà Vũ

 
 
Xướng: Bài 2

Ai có biết chăng ở chốn nầy
Bóng người thấp thoáng mái hiên tây
Rời xa thế tục, bên am vắng
Dứt nợ trần ai, quyết học thầy
Mượn chốn phồn hoa làm cửa Phật
Thỉnh cầu bến giác tỏa trầm bay
Chuông chùa vọng tỉnh lòng xa xứ
Ánh đuốc từ bi rực mãi đây .

Nguyên Hà Vũ

 
 



Xướng: Bài 3

Trời Nam, rằng biết ở phương Tây
Nung chí từ tâm đến với thầy
Vững một niềm tin, tình viễn xứ
Ngát trầm hỉ xả nhẹ xa bay
Gắng công xây đắp chùa thiên ấy
Ra sức tô bày Bảo Tự đây
Kìa suối giải oan bao khổ trược
Non tiên hùng vĩ, cũng nơi nầy . (*)
(*) dựng hòn non bộ .

Nguyên Hà Vũ
 
 
Xướng: Bài 4

TAM BẢO chùa thiên ấy. Bạch Thầy
Cũng ngàn liễu rủ, cũng rồng bay
Hồi chuông Tịnh Độ vang muôn nẻo
Nhịp mõ Từ Bi khắp đó đây
Sắc bất dị không, không dị sắc
Hữu hình hữu hoại cũng nơi nầy
Mong cầu Đạo Pháp ngày thêm rạng
Đông đã dâng tràn, lại đến Tây .

Nguyên Hà Vũ
 
 
Xướng: Bài 5

Chuông vọng chiều nay, mây trắng bay
Cánh lam Phật Tử trở về đây
Mười phương lòng vẫn chung nguồn cội
Tám hướng tâm linh cũng bến nầy
Ý Đạo pháp tràn Nam lẫn Bắc (*)
Hòa đồng lý tưởng, há riêng tây
Cầu xin Tam Bảo luôn gia hộ
Mượn bút đề thơ : Kính tặng Thầy .
(*) Nam tông ,Bắc Tông .

Nguyên Hà Vũ



Bài Họa : CUỐI CON DỐC ĐỔ

Họa Bài 1: Bước Ra Khỏi Sở

Rửa tay gác ách nghỉ hưu đây
Mấy chục năm qua đợi phút nầy
Thuế đã đàng hoàng cho xứ Mỹ
Tiền đà chiu chắt gởi băng Tây
Thẳng ngay tiện tặng không tà đạo
Chịu khó siêng năng thuộc loại thầy
Nay gặp chữ nhàn đâu ảo giác
Hân hoan phơi phới nhẹ như bay

      NhàQuê

Họa Bài 2: Từ Nay

Đồng hồ báo thức dẹp ngay nầy
Quên phắt ngày ngày ngó lịch tây
Quên sớm lái ào đường xá vắng
Quên chiều mệt lã thợ như thầy
Quên luôn hãng xuống cầu trời phật
Quên quách ế hàng vạ gió bay
Quên cả tự thân đời biệt xứ
Đồng thời ráng nhớ khởi từ đây

     NhàQuê


Họa Bài 3: Lê Thân Xứ Lạ

Chẳng đã, phải dùng tiếng Mỹ Tây
Rời trường chữ nghĩa trả cho thầy
Mừng mừng chợt gặp người cùng xứ
Vễnh vễnh lắng nghe tiếng Việt bay
Xa lạ kết thân từ dạo ấy
Đậm đà giao hảo đến nay đây
Nhủ khuyên vượt khó bao ô trược
Ruột thịt đâu so được thế nầy!

   NhàQuê

r
Họa Bài 4: Tan Hoang

Nghĩ xưa cũng có thuở làm thầy
Đem cả giấc mơ chấp cánh bay
Mong ước hai miền rồi một nẻo
Nguyện cầu xum hợp thỏa mừng đây
Ai ngờ chỉ khác nhau màu sắc
Ai nghĩ rồi ra thảm cảnh nầy
Đất nước đã không ngày tỏa rạng
Mà người ly tán khắp trời Tây

  NhàQuê

Họa Bài 5: Dung Thân

Từ đến xứ người sau chuyến bay
Ngậm ngùi hai tiếng ”Tị Nhân” đây
Thôi rồi số kiếp xa căn cội
Ơi hởi phận thân gởi chốn nầy
Mờ mịt quê Nam trôi viễn Bắc
Tít mù xứ Việt lạc phương Tây
Vận lành ơn đất trời phù hộ
Nghiệp vững nhớ công quý bậc thầy

NhàQuê




&gt;&lt;&gt;&lt;&gt;&lt;&gt;&lt;&gt;&lt;&gt;&lt;&gt;&lt;&gt;&lt;&gt;&lt;



"Ngũ Bộ Xa Luân" họa của Trúc Giang


Lễ chùa đầu năm

(Họa bài Chùa Tam Bảo của Nguyên Hà)


Bài 1 :

Chùa thiêng rộn rã khách về đây
Hái lộc dâng hương nghiệm chốn nầy
Người khấn phước ơn trùm vạn vật
Kẻ cầu danh lợi thoả niềm tây
Già mong hồn nhẹ theo chân Phật
Trẻ ước tài cao tiếp bước thầy
Ngời giấc mơ lành trong ánh mắt
Hoa thơm gió quyện khói nhang bay

Bài 2 :

Thanh thoát làm sao cảnh sắc nầy
Tinh mơ đến bóng ngã đoài tây
Kinh cầu đưa nhẹ lâng hồn tục
Chuông tụng ngân vang họa tiếng thầy
Cất gánh ba hôm mừng tết đến
Nặng vai một kiếp gởi trầm bay
Quên đời khắc bạc ,ân tình cạn
Chung lắng tiếng cười vọng đó đây

Bài 3 :

Lòng giữa bụi hồng hướng Cực Tây
Tâm ghi thiện đức nhớ lời thầy
Dù chưa duyên hạnh sân si bỏ
Cũng đã ngộ thời danh lợi bay
Ý chán bon chen đâu dạo ấy
Hồn mong yên tĩnh kể từ đây
Ngày qua lặng lẽ vui cùng bóng
Rồi lịm vùi thân mãi chốn nầy

Bài 4 :

Văng vẳng bờ mê tiếng giảng thầy
Hư không ...tất cả... để xa bay
Nay còn tham vọng ghen hờn đó
Mai phủi tay rồi trả hết đây
Thủy nhược non bồng vui chốn ấy
Trần gian bể khổ giã nơi nầy
Thẳng đường giác đạo thông tâm tưởng
Bát nhã thuyền đưa cập bến Tây

Bài 5 :

Mơ màng cảnh đẹp suối mây bay
Thanh thản yên bình khác hẳn đây
Chẳng sợ ưu phiền đeo kiếp nữa
Không lo bi lụy vướng đời nầy
Kìa tia nắng ấm vườn tiên giới
Đó ánh nhiệm màu cõi phật Tây
Xăm lễ đầu năm nhiều phép lạ
Mười phương tịnh độ ... đức công thầy

Trúc Giang 03.01.07


&gt;)&lt;&gt;)&lt;&gt;)&lt;&gt;)&lt;&gt;)&lt;&gt;)&lt;



"Ngũ Bộ Xa Luân" Họa của Đặng Xuân Linh

Gắng rèn tâm tư

(Họa bài Chùa Tam Bảo của TH Nguyên Hà)

1

Trần ai níu mãi tại nơi đây
Diễm lệ phương xa sống thế nầy
Không chọn phù hoa trên đất khách
Chẳng yêu danh vọng giữa trời Tây
Miễn là dạ nở tình thơ phú
Sao luyện lòng trong, nghĩa đạo Thầy
Kềm lắng tâm tư đừng hỉ nộ
Đuốc vàng soi sáng, ngắm trầm bay

2

Sinh sống nơi đâu cũng mộng nầy
Suốt ngày lãng vãng ngắm đông tây
Tựa như tu sĩ thân sùng Đạo
Dường thể mình ta tự kính Thầy
Làng vắng kinh thơ, âm Thánh kệ
Dạ bồi mối đạo, tiếng thanh bay
Chuông ngân vang vọng nhàn trần tục
Ánh sáng tỏa vào trí giác đây

3

Chim Nam tiến thẳng tận đoài tây
Vẫn hướng tâm tư cạnh mãi Thầy
An ủi tinh thần, hờn cố xoá
Tự khuyên dạ trí, giận thầm bay
Gắng lòng hỉ xả đem vui ấy
Ráng sức công bền điểm sắc đây
Thánh Tịnh xa xôi, Chùa cách biệt
Chỉ đành tự tỉnh tại phương nầy

4

Thương nhau là lẽ ý tâm Thầy
Hình tượng bốn mùa tới lại bay
Tịnh độ huỳnh khai vang khắp nẻo
Từ Bi tâm mở dội nơi đây
Chữ không mầu nhiệm trong lòng đó
Chữ có hiện lên giữa dạ nầy
Không sắc, sắc không thân tự tạo
Chẳng gì bền bỉ,…dẫu riêng tây

5

Tiếng mõ, chuông đồng thoát nhẹ bay
Cửa Thiền lữ khách kỉnh tầm đây
Nơi nơi Phật Tự vầy nguồn Đạo
Chốn chốn nữ nam hợp xứ nầy
Nam, Bắc*, Cao Đài…chung chí hướng
Trần hồng, huệ giác một niềm tây
Làm lành lánh dữ điều tôn chỉ
Lý lẽ thuận khai đẹp dạThầy

Đặng Xuân Linh



&gt;_&lt;&gt;_&lt;&gt;_&lt;&gt;_&lt;&gt;_&lt;&gt;_&lt;&gt;_&lt;&gt;_&lt;&gt;_&lt;


"Ngũ Bộ Xa Luân" Họa của Nguyễn Gia Linh


Cúi lạy Thầy

1.

Công danh sự nghiệp hết nơi đây
Gởi lại thiền môn ước vọng nầy
Từ lúc giang hồ trên đất khách
Đến khi phiêu bạt chốn trời tây
Đèn nhang nghi ngút chùn chân bước
Đức hạnh từ bi giác ngộ thầy
Con cố quay về nơi bến giác
Cõi lòng nhẹ tựa áng mây bay

2.

Vẫn biết tâm tư đến phút nầy
Hướng về đất nước, biệt Âu Tây
Bờ lau, xóm vắng, vui đời đạo
Bụi trúc, thôn xưa, học nghĩa thầy
Nến đuốc sáng ngời, vầng chói rạng
Trầm hương nghi ngút, khói xa bay
Những gì ấp ủ giờ ôn lại
Không để lạc đường phúc hạnh đây


3.

Trên ngọn đồi xa vọng hướng tây
Từ lâu theo dõi bước chân thầy
Một niềm tin tưởng in sâu đậm
Vạn nét mơ huyền thoáng nhẹ bay
Ngạo nghễ cỗng chùa sừng sững đó
Uy nghi Thánh Thất trấn nơi đây
Tiếng chuông cảnh tỉnh luôn vang dội
Muốn được bình yên đến chốn nầy

4.

Con quỳ khấn lạy dưới chân Thầy
Khi khói hương trầm nghi ngút bay
Lòng muốn hồi chuông tu tỉnh đó
Dạ mong tiếng mõ đại từ đây
Những gì sắc sắc không không nọ
Cũng chỉ vô vô hữu hữu nầy
Sâu rộng bao nhiêu rồi cũng thế
Huống chi trời đất với đông tây

5

Trên điện đèn hương nghi ngút bay
Tiếng chuông vọng mãỉi ở đâu đây
Như đang nhắc nhở về phương đó
Hay đã khuyên răn đến chốn nầy
Mầu nhiệm đất trời tâm tụ hướng
Hoằng khai đại đạo ý rời tây
Một lòng kính cẩn luôn cầu nguyện
Bỏ hết niêụm riêng, cúi lạy Thầy

Nguyễn Gia Linh


&gt;&lt;&gt;&lt;&gt;&lt;&gt;&lt;&gt;&lt;&gt;&lt;


"Ngũ Bộ Xa Luân" Họa của Lam Vân


Chĩ là cõi tạm


Bài 1

Hồi chuông thánh thót vẳng đâu đây
Thức tỉnh tâm mê giữa chốn nầy
Nặng gánh oằn vai nơi đất Việt
Cưu mang nghiệp dĩ tận phương Tây
Trầm luân bể khổ rời xa đạo
Bến giác thuyền duyên đến với Thầy
Nhẹ bước đường thiền theo chánh niệm
Gian trần thoáng đấy áng mây bay

Bài 2

Thân ta tạm gởi tại nơi nầy
Một kiếp phù sinh cõi viễn tây
Dạ khắc sâu hoài ơn Phụ Mẫu
Tâm ghi đậm mãi nghĩa Cô Thầy
Công danh hoạn lộ thênh thang bước
Phúc đức lộc tài thẳng cánh bay
Chốn cũ quê xưa lòng chạnh nhớ
Bao giờ ta sẽ trở về đây !!

Bài 3

Trời chiều lặn khuất bóng non tây
Tịnh trí thành tâm kính nhớ thầy
Bác ái từ bi lòng dạ khắc
Tiền tài phấn thổ khói sương bay
Nhân sinh phận số còn nơi đó
Kiếp sống duyên trần vẫn tại đây
Vượt thoát lướt qua vòng tục lụy
Ðời vui thanh thản ước mơ nầy

Bài 4
Nhớ mãi ngày nao học cạnh thầy
Lời hay ý đẹp ngát hương bay
Thời gian vẹn giữ câu khuyên đấy
Kỷ niệm nào phai ký ức đây
Viễn xứ bon chen đời sống đổi
Tình quê ủ ấp trí tâm nầy
Bao năm cách biệt phân ly nữa !!
Kết nối nhịp cầu đông đến tây

Bài 5

Ðời người chớp mắt thoáng nhanh bay
Tuổi hạc gần kề sắp tới đây
Ðạo hạnh vun bồi tâm thiện mãi
Cơ duyên tích lũy đức tin nầy
Tinh thần giản dị theo Ðông Á
Vật chất không màng giống Mỹ Tây
Nguyện ước mai sau về đất Mẹ
Nhàn du nhẹ gót nối chân thầy

Lam Vân


wmwmwmwmwmwmwmwmw


"Ngũ Bộ Xa Luân" họa của Bùi Tiến


Trầm Đưa Ngát Thoảng

Lòng trần muốn dứt biết sao đây
Chân vọng vần xoay mãi thế này
Mới vợi xốn xang Nam với Bắc
Lại đầy rối rắm Đông và Tây
Dẫu chưa ý tịnh vui duyên đạo
Cũng thể tâm thanh dõi bước thầy
Một nén hương lòng xin chứng quả
Trầm đưa ngát thoảng nhẹ bay bay

Rực rỡ chân như sáng kiếp này
Ánh từ bi tự cõi trời Tây
Thân tâm an lạc vui lời Phật
Bi trí viên dung trọn nghĩa thầy
Hiên vắng mai vàng vừa hé nở
Trời cao nhạn trắng vẫn tung bay
No kinh lòng gió từ vô lượng
Buông bỏ hư không ngợp chốn đây

Một mùi giải thoát khắp đông tây
Nét đẹp vô sinh đưới bóng thầy
Nước đáy lòng sâu đều đặn chẩy
Mây đầu non thẳm nhẹ nhàng bay
Chăn trâu vui dạ thiền sư trước (1)
Xem khỉ an lòng đệ tử đây (2)
Rộng hẹp nhỏ to không vọng động
An Vui nơi đó cũng nơi này (3)

Cầu đá trên sông ngưỡng kính thầy
Dù dòng nước chẩy dẫu mây bay (4)
Vọng tâm bướng bỉnh lôi từ đó (5)
Chân tính thục thuần thả tại đây (6)
Sở kiến chẳng làm mờ chốn cũ
Thiên chân hẳn được sáng nơi nầy (7)
Mở khai giác tính từ con trẻ (8)
Đâu cứ khổ tìm tận cõi Tây

Biển học mênh mông tựa gió bay
Biết đâu là đích, tới đâu đây
Thương người mài gạch làm gương ấy (9)
Phục bậc xem hoa tỏ bụng nầy (10)
Ý động quay đầu xa bến giác
Tâm an chợp mắt tới bờ tây (11)
Quẩn quanh nắm giữ thêm phiền não
Buông bỏ thênh thênh dõi bước thầy

Bùi Tiến

(1) Tích Đại Viên Thiền Sư và câu chuyện
Chăn Trâu Đen
(2) Tích Quốc Sư Huệ Trung với câu chuyện
Xem Trò Khỉ Trên cầu Thiên Tân
(3) An Vui = Cực Lạc
(4) Tích ngài Triệu Châu với câu chuyện Đá
Cầu Trên Dòng Nước Chẩy
(5) và (6) Câu chuyện Trâu Bùn và Tào Khê
(7) Ý kệ Dưỡng Chân của ngài Tuệ Trung
Thượng Sỹ
(8)Ý kệ Thị Chúng của ngài Tuệ Trung
Thượng Sỹ
(9) Tích ngài Nam Nhạc mài gạch khuyên ngài
Đạo Nhất đừng chấp tướng
(10) Tích Hối Đường Tổ Tâm Thiền Sư và
quan Thái Sử Hoàng Sơn Cốc
(11) Ý kệ Ngẫu Tác của ngài Tuệ Trung
Thượng Sỹ
Đăng nhập để trả lời
0
Ngoan  

         Giữa bao la bỗng tên ai nhấp nháy
                 Lau kiếng mấy lần phải Nhỏ đó không


                       Lần nhớ tan trường ôm cập đi rong
                            Vậy là Nhỏ bước vào yêu rồi đấy
                                 Chắc tại Nhỏ không vô tình nhìn lại
                                      Sau lưng mình có một kẻ lặng theo
                                           Có mỗi trái tim và tấm áo nghèo
                                                Đã rắp leo dốc tình cao chất ngất

                                                     Sao Nhỏ không vờ đánh rơi cúi nhặt
                                                          Như cố tình chờ ai bước lên ngang
                                                               Biết đâu chừng ngày bất chợt dịu dàng
                                                                    Đôi dòng chép gọn gàng cài trong sách
                                                                         Viết tên ai đến...... lần vừa ý nhất
                                                                              Manh giấy đơn sơ thay lòng chân thật
                                                                                   Có nói được cùng biết Nhỏ nghe không!

             Bà Tiên khấn chẳng mở lòng thử bận
                  Mỉm cho lần dù chỉ một lần thôi
                       Nên chi Nhỏ vẫn hồn nhiên theo lối
                            Kẻ theo sau cứ ruột rối tơi bời
                                 Đêm cứ dài ngày vẫn cứ chơi vơi
                                      Một kẻ ngóng một người đâu hẹn tới
                                           Lại dặn lòng cứ phong Nhỏ lên ngôi



                                                Một ngày Hè đem nắng về rộn rã
                                                     Cuối mảnh quê hiền xa thật là xa
                                                          Nhỏ lần đầu theo ai về miền lạ
                                                               Có Tiên gầy nheo mắt ngó ra sân
                                                                    Hai đứa nắm tay dường chạy dù gần
                                                                         Má ơi chúng con đã về nè Má

             Như con thưa cùng với Má có lần
                  Nhỏ...Nhỏ rày con nhà mình Má nhé 
                       Nhỏ bẽn lẽn giọng hồ như khe khẽ
                            Xin Má mở lòng nhận... nhận con nhe!
                                 Bà Tiên hiền lay vai thon nhè nhẹ
                                      Con bé nầy coi ngộ lại ngoan ghê!
                                           Nhỏ ôm Má hình có người ôm Nhỏ
                                                Đôi mắt rõ vui ửng hồng lên má
                                                     Chớp nhanh cùng lớp lớp sóng ngân nga
                                                          Anh nầy ghét ghê chừng Má cười cà

                                                               Nhà ai như vừa đón đứa dâu xa
                                                                    Và hôm ấy khói lam lên mái lá
                                                                         Có ai cùng phụ Nhỏ bửa đơn sơ
                                                                              Vẫn món canh rau xưa giờ Má chịu
                                                                                   Sao nghe chừng dìu dịu những hương hoa

                       Thực cùng mộng nào nẩy mầm kết lá
                            Chút gợn buồn thôi thế hóa ra hay

                                   Cám ơn thời gian đã không đi mãi
                                        Hơn bốn mươi năm chẳng lần gặp lại
                                             Nhắc tên ra còn như mới thuở nào
                                                  Niềm vui ngọt ngào tiếp tiếp theo nhau
                                                       Trong sâu thẩm có chút gì dành để.


                                                                             NhàQuê
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-26 08:49:41Huyền Băng>




Lả Ngọn Đinh Lăng

Đinh lăng thuở ấy mới ngang vai
Lá mướt chờ ai nhẹ gót hài
Tay khẻ nâng niu ban chút ấm
Mắt nhìn trìu mến gởi hôn bay
Cành xanh ngày đó đâu còn nữa
Áo trắng lúc xưa lảng đảng hoài
Thầm hứa khi nao gieo vận hứng
Tự mình vẽ lại… nghĩ hay hay

   NhàQuê

(Họa từ bài "Chỉ Là Mơ" của Trúc Giang)
 
 
  Chỉ là mơ

Em ước ngày nào ta sánh vai
Chiều êm bóng đổ quyện hình hài
Mưa rơi lất phất đan tay ấm
Gió thoảng thì thầm gọi lá bay
Dù tóc sương pha không trẻ nữa
Nhưng khung trời mộng vẫn xuân hoài
Để anh gieo trãi nguồn thi hứng
Vẫy bút cho đời những áng hay

Trúc Giang

r
 
 


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-26 08:54:17Huyền Băng>
 
Vẫn

Hy vọng vẫn nuôi một chuyến về
Bao năm chôn chặt mảnh tình quê
Thân yêu từ độ xa lăng lắc
Nhung nhớ đến từng...miếng ghét, chê

Sánh tợ món ngon khác vị hương
So như gá nghĩa chẳng duyên lương
Nên chi một chút lao xao cũ
Cũng đủ nghĩ suy suốt dặm trường

Đầu cúi nhận phần kẻ ngốc si
Phủi tay mất sạch bước chân đi
Phận thân hồn phách đầy thương tích
Kiếm gãy gươm rơi gạt lệ bi

NhàQuê
 
r


(Họa từ bài "Nỗi Đau Của Một Gã Quy Hàng" của hayendu)


NỖI ĐAU CỦA MỘT GÃ QUY HÀNG

Gã biết ra đi khó trở về
Như lời trăn trối lúc rời quê
Chạnh lòng nhặt nhạnh quê xa lắc
Đời gã quy hàng thật đáng chê

Ngã ngựa,vỡ thành,tan cố hương
Gã tù đau thấm nghĩa vô lương
Hồn xưa tan tác bên thềm cũ
Nước mất vì ai,những đọan trường!!

Gã còn hơi thở chút tình si
Cùm xích,lằn roi,gã cứ đi
Trăn trở đất người hờn chiến tích
Dạ hòai nhật hận tạc sầu bi.

hayendu.


Đăng nhập để trả lời
0
 
Con Lộ Đất

Em kể lại tôi nghe
Con đường xưa bây giờ tráng nhựa
Vẫn vắt ngang qua mấy ấp quê mình
Những cây cao cây còn cây đà đốn
Nhìn lạ làm sao!

Trong ký ức một mình tưởng lại
Con đường làng cát nóng vuột da
Tôi thằng bé chân trần đi học
Băng qua nỗng cao khổ ơi là
Chạy từ đoạn một

Đầu trên kia có miễu Bà Bèo
Phía nọ giáp làng bên Giồng Nần, Đục Mộ
Người ở xa biết làm sao nhớ
Riêng tôi quen như từng ngón tay mình
Chia phe phục kích

Đi học sớm chun vô bụi núp
Đợi tụi nó ngang nhảy ra hù
Mới vô trường đà trèo lên một bậc
Sách chẳng nói nhất quỷ nhì ma đó ư
Đường thêm ma nữa

Con ma giờ đây nhớ thương đường cũ
Có chiêm bao đi lại bao lần
Vẫn y nguyền từng chùm cây dại
Nhàn hạ ra hoa khỏi đợi Xuân

Tôi thằng bé chân trần
Ước được làm hạt cát!!

   NhàQuê


Đăng nhập để trả lời
0
 
    Ngủ

Đúng chín leo lên chút ngáy khò
Giường đôi rộng thịch lại nằm co
Mùng màn vướng víu làm thân khó
Gối ghiếc tùm lum để đở giò
Đúng kiểu thất tình hay trúng gió
Y khuôn mạt rệp hoặc sâu đo
May thay bỏ cử sau giờ Ngọ
Nếu phải ôi thôi húp cháo cò

     NhàQuê


Đăng nhập để trả lời
0
  Cảm phục

Kèn trống khua vang giống hội đình
Men vào chợt? tá hỏa tam tinh
Người khoe sành điệu đang rao giảng
Kẻ tưởng cao tay cố luận bình
Trắc trắc rung như trời xoáy bão
Bằng bằng nổ tựa súng liên thanh
Hoa thơ hương toả thơm ngan ngát
Nở giữa chợ Đường sực nức danh?

    Trúc Giang


Bài Họa: Bài Bản

Đánh trống cầm chầu hội hát đình
Từ tai tới mắt phải cho tinh
Hồi khen tiếng thúc trăm người ngó
Nhịp nhặt dùi lơi vạn kẻ bình
Giữ chặt khư khư e cứng ngắc
Lơ là chiếu lệ ngại tao thanh
Đừng vì kép giỏi rồi cương ẩu
Có khác nào đâu tự hại danh

     NhàQuê

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-15 21:09:14Viet duong nhan>
     Trở Lại Ra Đi

[/align]Người về kể chuyện Tết rân rang
[/align]Dịp quý mừng vui tợ gặp vàng
[/align]      Tản mác bao năm tin thất lạc
[/align]Xum vầy mấy bữa vọng âm vang
[/align] 
[/align]Bao Châu khắp xứ kéo nhau về
[/align]Bởi trỗi trong lòng một chốn quê
[/align]Có những con đường xưa lá thắm
[/align]Còn nhiều góc phố thuở trao thề
[/align] 
[/align]Hân hoan tỏa ngập mấy tầng không
[/align]Hễ hã chan hòa thỏa ngóng trông
[/align]Bạn hữu thâm giao tình nghĩa gọi
[/align]Người thân ruột thịt khó cầm lòng
[/align] 
[/align]Bao năm chẳng dịp về thăm nhà
[/align]Thắp nén hương trầm lễ mẹ cha
[/align]Khói tỏa lung linh hòa khấn niệm
[/align]Cầu xin chứng giám cháu con xa
[/align] 
[/align]        ( Có thể quê hương đó mái nhà
[/align]           Bao đời dựng giữ thuở ông cha
[/align]           Đàn con lũ cháu nay hoài niệm
[/align]           Nghĩa cả ơn sâu dẫu sống xa)
[/align] 
[/align]     Ngắn ngủi sao nghe rộn rã vui
[/align]     Trên đường trở lại xứ xa mù
[/align]     Từ cao ngoái ngó dần mờ nhạt
[/align]     Vẫn đậm sâu trong dáng vẻ Xuân
[/align] 
[/align]    Hẹn nhé quê hương sẽ trở về
[/align]    Cho dù cuộc sống lắm nhiêu khê
[/align]    Mây kia mấy lớp tìm nhau hợp
[/align]    Sánh được đâu lòng kẻ nhớ quê
[/align] 
[/align]     NhàQuê
[/align](Họa từ bài "Nỗi Niềm Tình Xuân" của Nguyên Hà)
[/align]
 
 
Nỗi niềm tình Xuân
 
Đinh Hợi Xuân về pháo nổ rang
Đón chào năm mới chú heo vàng
Chúc mừng tết đến vui an lạc
Chúc phúc mọi nhà được vẽ vang
 
Trước thềm Đinh H ợi chúa Xuân về
Cánh én tung trời , chạnh nhớ quê
Những đóa mai vàng hương sắc thắm
Riêng lòng lữ khách lỗi câu thề
 
Quê nhà, Tết đến có vui không ?
Tựa cửa Mẹ già lại đợi trông
Tiếng vọng sau hè chim quốc gọi
Thương nhà, nhớ nước xót xa lòng !
 
Mỗi lần Xuân đến - nhớ quê nhà
Nhờ chị thắp giùm trước mộ Cha
Một nén hương thơm lời tưởng niệm
Vướng sầu lưu lạc chốn trời xa
 
Tết đến, nhưng lòng chẳng thấy vui
Quê hương xa thẳm khói sương mù
Hoa mai nở vội trong phai nhạt
Cánh én lìa đàn khuất bến xuân !
 
Xuân đến, chờ mong sớm trở về
Thỏa lòng cách biệt mấy sơn khê
Niềm vui Xuân mới, mừng sum hợp
Ấm lại hương tình - Đẹp nắng quê

 
Nguyên Hà
Kỷ niệm ngày đầu xuân Đinh H ợi
                        2007

[/align] :: Bài thơ đã đưa vào TV :: 
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: NhàQuê

  Cảm phục

Kèn trống khua vang giống hội đình
Men vào chợt? tá hỏa tam tinh
Người khoe sành điệu đang rao giảng
Kẻ tưởng cao tay cố luận bình
Trắc trắc rung như trời xoáy bão
Bằng bằng nổ tựa súng liên thanh
Hoa thơ hương toả thơm ngan ngát
Nở giữa chợ Đường sực nức danh?

    Trúc Giang


Bài Họa: Bài Bản

Đánh trống cầm chầu hội hát đình
Từ tai tới mắt phải cho tinh
Hồi khen tiếng thúc trăm người ngó
Nhịp nhặt dùi lơi vạn kẻ bình
Giữ chặt khư khư e cứng ngắc
Lơ là chiếu lệ ngại tao thanh
Đừng vì kép giỏi rồi cương ẩu
Có khác nào đâu tự hại danh

    NhàQuê


Vào nhà bác NhàQuê họa bài "Cảm phục" tí.:-)
 
Thành nhân
 
Xưa nghe tụ hội giữa sân đình
Kẻ sĩ tranh tài trổ nghệ tinh
Hạ bút vần hay so luận giảng
Văn ghi chữ tốt đọ bài bình
Xem xem khí khái dường tâm bão
Vọng vọng hào hùng tự vĩ thanh
Quảng đại lòng bao la bát ngát
Khiêm nhường dẫu thắng bại thành danh
 
05/03/2007
CSL 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-08 01:25:23NhàQuê>
 
  Nghĩ Về 


Từ nay tới đó chỉ vài tuần
Tuyết muộn hè nhau biến khỏi sân
Ngập lối hàng cây tranh nhú búp
Đầy đường lớp cỏ ướm vươn thân
Quê xưa Tết hết từ lâu lắm
Xứ cũ Năm đi được ít phần
Lạ quá trong lòng bao cảm nghĩ
Khi trời đã chuyển tiết vào Xuân

Tuyết muộn hè nhau biến khỏi sân
Ra đi có chút dấu còn hằn
Như vừa dứt hột cơn mưa vội
Tựa mới tràn bờ đợt sóng dâng
Bất chợt thầm thương thân phận cỏ
Bồi hồi tưởng nghĩ kiếp phù vân
Trăm năm mới đó chừng như đã
Hợp mặt chia tay cũng lắm lần

Ngập lối hàng cây tranh nhú búp
Mùa vui đến thật đó rồi sao
Trông vời xứ cũ chùn tâm trí
Nhớ quá quê xưa nước mắt trào
Chớ phải xuân tươi gây thổn thức
Không là tiết mới dậy xôn xao
Thâm sâu tự cõi thiêng liêng Những
Chực dậy trào tuôn rất rạt rào

Đầy đường lớp cỏ ướm vươn thân
Nước biếc non xanh góp tạo phần
Đất nước cưu mang chia sướng khổ
Con người xẻ gánh xớt ân cần
Tìm quên hội nhập vòng quay mới

Gác bỏ riêng tư thích ứng dần
Lớp trước xây cầu đâu quản ngại
Đàn con tiến bước chẳng phân vân 

Quê xưa Tết hết từ lâu lắm
Cuộc sống đua chen lại bắt đầu
Chạy gạo hằng ngày rời rạc xác
Lo ăn bửa bửa phạc phờ râu
Quê hương gấm vóc hình như chỉ
Biển bạc rừng vàng mới chớm câu
Thử hỏi cùng chung giòng máu thắm
Mà sao kẻ đói kẻ giàu mau


Xứ cũ Năm đi được ít phần
Mùa màng vẫn vậy thiếu tro phân
Mua đen bán đỏ tung hoành khắp
Nhất thế nhì thân ngoại bất cần
Hất cẳng tranh giành vai bị gậy
Vồ ngai kiếm chác chức no thân
Mai kia mốt nọ tan hoang hết
Cuối mặt Mẹ chung hổ mấy ngần


Lạ quá trong lòng bao cảm nghĩ
Xa quê biền biệt đã bao năm
Chừng như liệm kín bao nhung nhớ
Cứ ngở vùi chôn những kín thầm
Tưởng vậy dường như nào phải vậy
Tin nhiều đến lúc vỡ hờn căm
Thời trai trả đủ lời sông núi
Ngẫm trách quyền uy gióng hướng lầm


Khi trời đã chuyển tiết vào Xuân
Có nghĩa niềm vui xích lại gần
Lớp trẻ hân hoan chưng diện mới
Làng già hỉ hả viếng người thân
Ô hay tạo hóa dày công tạo
Khéo nhỉ nhân quần vẽ nét tân
Lúc chán nhìn quanh sao phát bực
Chừng khi ngẫm nghĩ quả hồng ân

     NhàQuê
Đăng nhập để trả lời
0
Tuyết muộn hè nhau biến khỏi sân
Ra đi có chút dấu còn hằn
Như vừa dứt hột cơn mưa vội
Tựa mới tràn bờ đợt sóng dâng
Bất chợt thầm thương thân phận cỏ
Bồi hồi tưởng nghĩ kiếp phù vân
Trăm năm mới đó chừng như đã
Hợp mặt chia tay cũng lắm lần

Nhà Quê
 
Thân Họa Ngược:
 
Đời vui ai thấu được bao lần
Sống để mà chơi cứ vận vân
Người cũng lâm ly theo sóng động
Tình rồi nhạt nhòa với mưa dâng
Luôn mang léo lắt không đường thoát
Mãi khéo ngậm ngùi mọi dấu hằn
Cho đến hôm nay thời vẫn vậy
Nhập nhoè như nắng nhạt ngoài sân...
Ngậm Ngùi
 
p/s: Lâu ngày không ghé thăm, bạn vẫn khoẻ chứ bạn?
 
 
 
 
 
 
 


Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-02 20:54:14NhàQuê>
 
   Mươi Ký

Kỳ nầy ngả bịnh rũn thân phàm
Nách cặp lưng mang đống thuốc Nam
Bốn cử đều chi xông tới tắp
Hai lần nhuyễn nhuyễn ực trông ham
Lâu nay tuyết đổ chưa lần ngán
Bỗng chốc Đông tan lại quỵ nằm
Đọ lại xương da từ nhiệt đới
Đem cân luộc sạp được gần năm

  NhàQuê
Đăng nhập để trả lời
0
 
Theo Dấu Chân Xưa

Tự hỏi rằng ta có thú ghiền
Trăm phần dốt đặc chuyện tham thiền
Còn đây đáp khỏi cần suy nghĩ
Chẳng chút từ xa chuyện bút nghiên
Nói chớ yêu thương điều nghĩa ngãi
Thường hằng chuộng mến phía cô miên
Ghiền nầy đâu phải ai đều thích
Nối dấu hài in bậc thánh hiền

    NhàQuê


Đăng nhập để trả lời
0
Thơ Họa
 
 
    Gởi Anh

Gặp gỡ vài lần có phải anh
Người Nam kẻ Bắc chịu cam đành
Bầu trời xứ Mỹ nơi cùng ngụ
Đất rộng Hoa Kỳ chổ trú quanh
Bục giảng rao truyền bao trọng cẩn
Bù lon vặn xiết chớ hề quen
Ngày nao vận nước suy vi đến
Vạn khổ lòng kiên quyết giữ tình


   NhàQuê

Đăng nhập để trả lời
0
Thơ Họa
 
 
Hồn Chiếc Lá

Mến gởi cho em chiếc lá vàng
Muôn ngàn chọn một lúc lang thang
Như ta tủi phận giờ trôi giạt
Tựa lá buồn thân phút hợp tan
Nhặt được vừa rồi rơi thảm cỏ
Phơi mình sắp hứng gió mưa đan
Như đời biệt xứ tan hồn phách
Tối tiếp ngày qua mộng úa vàng

   NhàQuê

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-30 02:50:12Huyền Băng>
 
Bài Xướng: GÓI XÔI LÁ CẨM

Buổi sáng hừng đông dưới gốc cầu
Bên dòng sông lạnh nước trôi mau
Dưới ánh đèn con buồn leo lét
Là gánh xôi quen tự thuở nào

Thoăn thoắt bàn tay trên lá xanh
Gói xôi nằm gọn vẻ yên lành
Dáng gầy mỏi mệt trong sương lạnh
Vội vã qua đi khách bộ hành

Ta nhận xôi nghe rộn rã lòng
Nhìn dòng sông rộng cảnh mênh mông
Tháng năm thị xã bao thay đổi
Tóc nhuộm phong sương phận má hồng

Bỏ lớp em về bên gánh xôi
Đôi vai gánh nặng với dòng đời
Nuôi đàn con dại theo năm tháng
Lá cẩm vò xôi tím cuộc đời

Gói xôi lá cẩm đượm tình quê
Kỷ niệm ngày xưa chợt rủ về
Nghèn nghẹn bên lòng bao chua xót
Phận bạc vào thu quá não nề

Huỳnh Ngọc Diêu
Những ngày Tết Đinh Hợi

r


Bài Họa: Mồng Một Tết

(Theo ý bài tùy bút "Chay Mặn Hòa Đồng" của Huỳnh Ngọc Diêu trong www.bentrehome.net)


Căn nhà phía phải khỏi đầu cầu
Trở lại lần nầy kiếm cũng mau
Gọi cửa khàn hơi trong náo động
Bên ngoài chó sủa chớ hay nào

Mai vàng rực rỡ lá mơn xanh
Thức giấc sau đêm ngủ trọn lành
Bốn hướng nhìn quanh tràn nắng đổ
Thời may cũng có bạn đồng hành

Hội ngộ đầu Xuân thật ấm lòng
Bao nhiêu kỷ niệm trải mênh mông
Chưa lần gặp mặt vui như thể
Sống lại ngày xưa thuở tuổi hồng

Ăn chay ngó chẳng thấy chè xôi
Kiểu mới hay sao khác lẽ đời
Trối kệ nhằm nhò ba bửa Tết
Ra giêng sám hối cũng vừa đời

Thương người bạn nhỏ chốn trời quê
Hẹn sẽ đôi năm lại trở về
Dậy ấm đời còn em kín khép
Dù cho vạn dặm chẳng hà nề

  NhàQuê

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-17 02:08:21NhàQuê>
 
Nỗi Buồn Gieo Hạt

Gánh "việc trời ơi" bỏ phế nhà
Quay về ngó lại... bãi tha ma
Sân ngoài vắng bước chân lai vãng
Ngỏ trước đìu hiu bóng lại qua
Trống mõ khua vang hồi tiếng vọng
Chuông chày réo gọi tịt ngân xa
Đêm ngày gõ cửa truyền rao khắp
Gánh "việc trời ơi" bỏ phế nhà!

   NhàQuê
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ Họa
 
 
   Niềm Đau

Sa cơ cũi rọ đã nhiều năm
Nuốt hận, sơn lâm nhớ khóc thầm
Điện quất mồi treo, khô cạn nước
Chuồng kiên thép bủa, lạnh căm căm
Bày trò dạy xiếc hầu lăng nhục
Diễn xuất thay tuồng định xóa tăm
Mặc họ, sao quên rừng núi cũ
Im hơi, đợi dịp cất lên gầm

    NhàQuê


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-18 06:54:39Huyền Băng>
Thơ Họa
 
 
Ơn Đời

Xoa tay quẳng gánh lo
Thênh thang điệu vần thơ
Chữ nhàn tô nét đẹp
Ước mơ tự bấy giờ

Rượu thuốc ngâm còn bộn
Khề khà một ly đi
Mồi nhắm chẳng cầu kỳ
Lộc này xin đa tạ

Ví mai đây đời xóa
Tất cả đều chìm sâu
Lướt nhanh như gió thoảng
Kiếp người vụt qua mau

Từ lúc ấy xuôi tay
Giữa hai bờ phút giây
Đi về nơi tuyệt đẹp
Chập chùng những mây bay

Có dù đầy tha thiết
Có lúc vui dường Tết
Có thuở đẹp như Xuân
Có đó rồi cũng hết

Ngồi ngắm những chồi xanh
Sương đọng buổi bình minh
Chờ một ngày mới đến
Khoe từng nét tinh anh

Một lần giữa thế gian
Có những lúc lầm than
Nói với lòng, tự nhủ
Duỡng măng mọc, tre tàn

Lạc quan nhìn đời đẹp
Tạ ơn dầy nhân gian

NhàQuê

 
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-26 15:39:19Viet duong nhan>
 
  Tên Và Vận Người


Hồi trưa nhận lá thơ từ Pháp
Kỷ niệm chìm sâu lại hiện về
Có góc trời xưa hằng nhớ mỗi
Dòng đời gặp lúc lắm nhiêu khê

Khám phá điều chi lại mỉm cười
Tên cha mẹ đặt lúc chào đời
Bao nhiêu gởi gấm vào trong đó
Chốc bỗng dòng thay số phận người

Khoảng trước chênh vênh đã bước qua
Còn đầy luyến nhớ buổi chia xa
Bàn tay vẫy tiễn rưng rưng giọt
Biệt nhé Ba Tri những tuổi ngà

Chốn mới dùng tên không bỏ dấu
Xem như trở lại khoảng trời mơ
Cô CHIÊU ghé bến đời nhung gấm
Cậu ấm cùng xây đẹp mộng chờ

Lắm lúc ngồi ôn lại bước đường
Lên đồi xuống dốc mọi quê hương
Nơi xa chạnh nhớ về nơi cũ
Mỗi một trong lòng đậm nét thương

Nhà Quê

 R
(Cảm Tác về Người Bạn Tên CHIÊU Bị Hộ Tịch Viết Sai Thành CHIẾU)
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ Họa
 
   Trăng Xa

Lắng rõ chân quen rão bước quanh
Người lên tiếng khẻ gọi bên mành
Trăng xuyên khóm lá êm êm vắng
Gió thoảng hương hoa dịu dịu thanh
Thả bước tay đan từng bước dạo
Nghiêng vai tóc vướng trọn vai dành
Hai phương định mệnh… thôi đừng nghĩ
Tiếp nối chi mà… vẽ lại tranh

      NhàQuê


Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
Bài Xướng: Đón Mừng Đản Sanh

Mừng ánh Đạo vàng quyện khói hương
Lung linh cứu thế dưới trời sương
Ưu đàm ngát tỏa tràn muôn lối
Đuốc tuệ bừng soi khắp vạn phương
Gạt bỏ lợi danh - xa cõi tục
Chẳng màng phú qúy - dứt tơ vương
Tâm từ đạo pháp khơi bờ giác
Rọi ánh Từ Bi vạn nẻo đường

Nguyên Hà
(Tampa – Ngày 20/03/07)


 
 
Bài Họa: Kính

Kính Phật, Tiên, Thần lễ nén hương
Nhân gian cứu độ: cảnh mù sương
Ngàn phương cám dỗ sao tìm lối
Vạn lối cuồng quay khó định phương
Lẽ chánh đường tà răn thế tục
Gian tham ác nghiệp chớ hoài vương.
Khuôn vàng thậm khắc vào tâm giác
Đuốc sáng Người soi dẫn dắt đường

   NhàQuê

 
 


Đăng nhập để trả lời
0
 
  Chốn Văn

Chữ Hán riêng phần chỉ bụm thôi
Hồi xưa nhỏ xíu đứng coi chơi
Nằm ngay khúc củi thầy kêu nhứt
Gạch, xổ phân lô Cụ giảng mười
Dễ ẹt chi cần mò với mẫm
Ngon ơ chả thiết rặn từ lời
"Sân Trình Cửa Khổng" đâu màng tới
Được bụm coi như phước đức rồi

     NhàQuê


Đăng nhập để trả lời
0
KHÔNG CÓ –KHÔNG MẤT
 
Mưa rồi cũng sẽ tạnh
Nắng mong manh sớm tàn
Người đi thì xa mãi
Ôm nỗi sầu mênh mang
 
Ngày xưa giờ không nhớ
Mai sau chưa biết chừng
Chim bay về núi ngự
Tiếng chuông nào mông lung
 
Chiều Mây giăng u ám
Buồn từ đâu hiện về
Một cành già đổ xuống
Hai mảnh đời lê thê
 
Ba bước lùi nhìn lại
Mắt đao đáo vô thần
Đôi chân vừa đi tới
Cách tất lòng mất em
 
Trùng dương chưa đến chơi
Sợ thời gian qua đời
Tóc trên đầu vẫn bạc
Tiếng nói khàn ngắt hơi
 
Bao năm dài ngao ngán
Chợt hiểu ra điều gì
Tuổi xuân dành không bán
Kiếp con người mấy khi
 
08/05/2007
 
Hôm nay mưa giữ chân tôi lại nên nhà quê này ghé thăm NHAQUE kia một chút. Có đôi chữ làm qùa, chúc người luôn khoẻ.
 
Bạch Vân Nam  
*****Bạch Vân Nam*****
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ Họa
 
 
Đình Làng, Ngôi Trường Đầu Đời

Mái vẫn rêu phong trước sau êm vắng
Uy nghi ngầm phảng phất nét hiển linh
Sắc vua phong thuở trước cẩn cung nghinh
Ơn đức bổn Thần tiếp nhau truyền rạng

Nhớ Má cúng cầu mong tôi sáng láng
Trước hôm nao dắt đến gặp thầy xưa
Đứng khoanh tay, lắng tiếng dưới hăm đưa
Nhìn khúc roi xơ, lòng mình tự vấn

Rồi chút nữa đây “mấy ông” xúm lấn
Ngơ ngác trùng vây lọt thỏm giữa lòng
Xóm dưới đầu trên có vẻ đợi trông
Chờ thầy xếp cho tôi cùng chung dãy

Tàng lá xum xuê cánh tay rộng trải
Bóng mát rợp che trong ngõ lối ngoài
Nhớ buổi vỡ lòng… giờ tít chân mây
Mất dấu Trường xưa, Đình ngùi thế sự

   NhàQuê


Đăng nhập để trả lời
0
Thơ Họa
 
 
Ông Giáo & Bác Đưa Đò

Người cất bước rời, chèo sang đón nữa
Bẳng quên nhiêu lượt khách đã qua sông
Có toán lên bờ đi về tuyến lửa
Nhiều nhóm rẽ ra chẳng nhập chung dòng

Khách khuất rồi bác cũng thôi mong ngóng
Người ra đi năm tháng cứ dần xa
Về phía trước chân trời nơi xây mộng
Bác đưa đò lại nhiều chuyến nữa qua

Ông giáo hiện thân chèo đò in bóng
Bên cây rợp tàng khách đợi mát che
Sang bờ kia trò tiếp xây giấc mông
Dựng lầu cao trên nền cũ tranh tre

Cho quê nghèo có ngày mai tươi sáng
Cho thuyền trành có thuận gió buồm xuôi
Cho âm u đi lùi vào dĩ vãng
Cho sử nước nhà trang cũ lật qua

   NhàQuê

 
 


Đăng nhập để trả lời
0
Thơ Họa
 
 
Bờ Kia Không Đến

Thương người đi biển chẳng về
Hướng tìm nơi nước giáp kề với non
Biết bao hải lý sẽ còn
Chực chờ tai ách dập vờn liễu hoa

Ban mai rồi lại chiều tà
Qua vùng ma quái ngọc ngà đau ơi
Xứ chi khổ nhất trần đời
Ngậm câm dấu tiếng dấu lời đã lâu

Thoát thân làm lại từ đầu
Xưa nay ly xứ nguôi sầu mong chi
Rã rời quặn thắt ra đi
Ngày mai vô định chắc gì gặp nhau

Tự Do hai chữ nát nhầu
Lê thân xứ lạ nỗi đau còn dài
Cảm thương một phút rũi may
Hương lòng ta gởi chút nầy tưởng nhau

  NhàQuê


Đăng nhập để trả lời
0
Thơ Họa
 
Cờ Tàn

Đang thua nóng hực có gì vui
Đáng chấp con xe mới tức hoài
Thế phá cờ tàn đà sẳn có
Xa lùi pháo tấn bí nhiều người
“Thầy tuồng” ghé miệng thầm nêu nghĩa
“Kép hát” kê tai …đợi miếng thời
Bại ván sau cùng tay mất trắng
Chơi sao kiểu vậy…biết... thèm chơi!

  NhàQuê


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-11 23:58:44Viet duong nhan>
 
     Vô Mỹ
  
Nước  Mỹ chành bành núi vút cao
Năm Châu khó sánh được đâu nào
Mây che vướng đỉnh mờ mờ mỏng
Gió hắt lòn đồi thoáng thoáng sao
Ở tận đâu đâu xin nhập khẩu
Gần bên phía dưới lén chui rào
Vì nghe chửa thấy còn đòi hỏi
Biết chắc đàng hoàng mới núng nao




[/align]Nao lòng chuyện đã trót lưng voi
Nhảy xuống sao xong ớn cái vòi
Bạch tuột giăng tua đâu thoát được
Cua kình kẹp cứng hết mong ngoi 
Đành cam thả vận theo triều nước
Chịu phép cầu may gối sóng dồi
Lạc bước hay không nào đoán trước
Còn hơn cố xứ kiếp tôi đòi 

    NhàQuê
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
 
  Thuốc Cười

Muốn học vài chiêu ghẹo chọc đời
Khều cho nắc nẻ suốt không ngơi
Quên đi khổ nhọc phần thân xác
Nhớ lại tình ân kiếp phận người
Mắm muối cầm hơi cho đủ buổi
Mì khoai trợn trạo ráng chờ thời
Linh đơn chỉ có liều ngần thế
Cứu vản không thì bỏ cuộc chơi

   NhàQuê

 
 


Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»