📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thương một mùa trăng

624 trả lời, 75.285 lượt xem — Trang 16 / 21
Vầng trăng chếch bóng
 
 
Mơ màng trăng sáng vườn xuân cũ
Xuôi ngược đò đưa chuyển hững hờ
Nguồn nước phương Nam êm chảy mãi
Ngàn năm không đổi tự bao giờ

Quê tôi vòng ngược đến thành đô
Quốc lộ dọc lề rạch điểm tô
Nhìn ngọn trầu cau thương tích cũ
Chênh vênh soi ngắm bóng vầng ô

Tưởng thầm bến cũ nắng chiều trưa
Cảm nghĩ chạnh lòng, cảm nghĩ xưa
Tháng rộng năm dài tồn tại mãi
Quê hương vẫn để dấu ngàn thu

Lữ khách tương tư giọt đọng mi
Nhớ người, người nhớ bạc sầu bi
Đêm trăng bên ấy, nơi bờ vắng
Vẫn nhớ ngày nào tiễn biệt ly

Non nước vì đâu rã cả rồi
Buồn rơi vào trí phận xa xôi
Lửng lơ bèo nước bồng bềnh gió
Tâm sự ngày xanh lỡ một trời

Rợp bóng màu xanh trái trĩu oằn
Cữu Long nước đục lỡ bồi giăng
Thuyền ai, ai chống, ai chèo lấy
Vắng lặng ngậm ngùi chếch ánh trăng


Đặng Xuân Linh
20-04-2004
Đăng nhập để trả lời
0
Đời còn lại
 
 
Đời ai tô điểm thêm hồng
Còn tôi cố nén tình nồng thân yêu
Tìm yên trong vận thơ chiều
Để đem bày tỏ bao nhiêu dặm dài

Sương tô mái tóc tháng ngày
Mong người san sẻ tâm hoài dặm xa
Nghĩ như tròn khuyết trăng ngà
Ước mơ rồi sẽ chan hòa ước mơ

Tuổi trời thấm đượm say thơ
Một nguồn vô tận trên tờ giấy xanh
Lạc đàn chim nhạn kêu quanh
Đi tìm kiếm lối ngoại thành vườn ai

Khơi nhiều ngọn nến lung lay
Bập bùng ánh sáng mộng dài xa xôi
Gió đưa ngọn sóng ngoài khơi
Lao xao lá rụng bay vời xa xa

Lửa vàng đầu ngọn nến ngà
Đốt lên mỗi tuổi, hương trà thoáng đi
Bể dâu qua luống sầu bi
Nửa đời còn lại đem ghi chuyện mình

Chuyện chung thế sự, thế tình
Tìm về bến mộng vẽ hình bóng xưa
Mong chờ thời tiết đu đưa
Thời gian vương mãi hàng dừa xanh xanh


Đặng Xuân Linh
Mérignac 11-11-2003
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ thuở tuổi mơ
 
 
Tìm người ấy nguồn trang không thấy
Góc nào đây tưởng cậy thơ đời
Cho ta tìm gặp tên người
Trời mơ của thuở gió dời phương nao
 
Cách thời gian dù sao cũng lãng
Kỷ niệm xưa vẫn sáng nghĩa tình
Cũng vì sự sống mưu sinh
Bên bờ lạnh nhạt quanh mình lo toan
 
Đã quên đi tháng mòn đất khách
Chợt nhớ về vở sách trời mơ
Bỗng lòng lưu luyến thẫn thờ
Phút giây chạnh nghĩ xa mờ vầng trăng
 
Nơi lặng lẽ mưa giăng bờ cách
Nghĩa ân xưa cũng tách biệt nhau
Tình xa dù có xuyến xao
Phượng hồng góc đợi dạt dào khó quên
 
Về quê cũ đường lên ngõ xuống
Rũ nhau về đồng ruộng xanh tươi
Hẹn nhau trốn học rong chơi
Nắng hanh đôi má nụ khơi sắc màu
 
Ngày hôm ấy ngạt ngào tình bạn
Gió thu về tiễn dáng người đi
Đường mây biền biệt mấy thì
Dè đâu tin bặt từ khi lá vàng
 
 
Đặng Xuân Linh
26-08-2009
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ thuở tuổi mơ                                                          
 
 
Tìm người ấy nguồn trang không thấy                         
Góc nào đây tưởng cậy thơ đời                     
Cho ta tìm gặp tên người                               
Trời mơ của thuở gió dời phương nao          
 
Cách thời gian dù sao cũng lãng                    
Kỷ niệm xưa vẫn sáng nghĩa tình                   
Cũng vì sự sống mưu sinh                              
Bên bờ lạnh nhạt quanh mình lo toan                           
 
Đã quên đi tháng mòn đất khách                   
Chợt nhớ về vở sách trời mơ                                        
Bỗng lòng lưu luyến thẫn thờ                                       
Phút giây chạnh nghĩ xa mờ vầng trăng         
 
Nơi lặng lẽ mưa giăng bờ cách                      
Nghĩa ân xưa cũng tách biệt nhau                  
Tình xa dù có xuyến xao                                
Phượng hồng góc đợi dạt dào khó quên       
 
Về quê cũ đường lên ngõ xuống                    
Rũ nhau về đồng ruộng xanh tươi                  
Hẹn nhau trốn học rong chơi                                        
Nắng hanh đôi má nụ khơi sắc màu               
 
Ngày hôm ấy ngạt ngào tình bạn                    
Gió thu về tiễn dáng người đi                                       
Đường mây biền biệt mấy thì                                       
Dè đâu tin bặt từ khi lá vàng                                         
 
 
Đặng Xuân Linh                                                          
26-08-2009
 
 
Nhớ ngày trốn học                                               
(Họa bài Nhớ thuở tuổi mơ của Đặng Xuân Linh)
 
 
Tập thơ cũ nhiều trang chưa thấy
Biết tìm đâu sở cậy với đời
Mong sao gặp lại được người
Tránh cho cuộc sống đổi dời phương nao
 
Dù năm tháng trăng sao chưa lãng
Bóng chiều xưa chiếu sáng thâm tình
Cuộc đời trong bước tử sinh
Vẫn mang ý chí bên mình lo toan
 
Từng lê bước dặm mòn đất khách
Gởi vào thơ tủ sách ngày mơ
Trong lòng vẫn mãi tôn thờ
Tình thâm nghĩa trọng chưa mò bóng trăng
 
Nơi thôn vắng mây giăng gó cách
Ân tình nào chia tách lòng nhau ?
Lòng nào mà chẳng xuyến xao
Khi nghe mưa gió rạt rào khó quên
 
Theo đồi núi triền lên dốc xuống
Về đồng quê lúa ruộng xanh tươi
Nhớ ngày trốn học rong chơi             
Đồng xanh bắt dế tình khơi nhiệm mầu
 
Kỷ niệm cũ ngọt ngào ý bạn
Đợi thu về theo dáng người đi
Đường mây mấy khắc xuân thì
Rẻ chia tám bận, hẹn khi lá vàng
 
 
Nguyễn Gia Linh
01-09-2009
Bánh canh
Trang Nhà : http://tulinh.net
Góc Thơ Tứ Linh: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=457590
Đàn xưa:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=344634
THƠ ĐƯỜNG LUẬT (Xướng Hoạ - Tứ Linh)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=444867
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyến tàu mơ
 
Hoạ : Thăm vườn xuân của NGL
 
 
Tôi đang thẫn thờ đợi tìm hương mật
Trên chuyến tàu xa, lướt dặm nhanh qua
Nhìn bát ngát cánh đồng ngà cỏ đất
Nắng cháy ươm vàng hóc hác không mưa
 
Ngồi cạnh cửa nhìn dõi theo màn nắng
Cũng giúp tôi thấy vắn đoạn đường mơ
Vài chim én giữa màn tơ vắng lặng
Gặp gỡ nhau tâm sự hết ưu tư
 
Ngày sum hợp ý thơ mong lời cạn
Chút rượu nồng mang ấm nhẹ làm sao
Từng giọt cay nhưng đời vương không nản
Để cùng nhau vui cảnh xóa mây bao
 
Giờ tôi đến chia ngọt ngào rộng vắn
Mong người mơ mấy hàng mộng cho em
Nhưng lặng lẽ chẳng ai thèm viết tặng
Gió thu về lòng băng giá đơn côi
 
 
Đặng Xuân Linh
 
Đăng nhập để trả lời
0
Em về đâu !
 
 
 
Một đàn én nhạn long bong
Thương người hôm sớm bềnh bồng lo toan
Đã qua mấy chục trăng tròn
Nhớ người dòng cũ sắt son cuối miền
 
Lạc loài oanh yến triền miên
Xứ người đành ở, mái thềm viếng thăm
Lỡ rồi số phận xa xăm
Chạnh lòng quê Mẹ đăm đăm hướng về
 
Anh lo bụi cát tư bề
Em buồn tần tảo nhiêu khê lắm điều
Người giàu thì chẳng bao nhiêu
Kẻ nghèo chân bước không đều trước sau
 
Yếu mềm quyền hạn làm sao !
Lắng nghe mưa gió xạc xào đêm thâu
Khóc cười dưới cảnh mưa ngâu
Mong về gặp lại nói câu tủi mừng
 
Nghĩa xưa bỏ lại sau lưng…
Qua thời sinh kế nửa vừng trăng non
Nay về phố cũ không còn
Em dời chốn khác gót mòn thương ôi !
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Em đi có kẻ mồ côi
Tìm ngôn từ để chia đôi nỗi buồn
Tôi về cùng ánh trăng suông
Đêm thu lẻ bóng mưa tuôn vào hồn.
Đăng nhập để trả lời
0
Ghi khắc                                        
 
 
Nay tôi ngâm tiếng thơ về Mẹ                         
Đã lo con nắng xế mưa chiều                          
Ngọt ngào nhẹ hát dịu yêu                              
Trang nghiêm nhà ấm dù nghèo cũng cam        
 
Mẹ đã cho tâm vàng hoa ngọc                        
Trăm năm cũng lên dốc xuống ghềnh               
Mẹ cho tất cả rộng thênh                                
Dù rằng sỏi đá dạ kiên gan trì                         
 
Mái đơn sơ nhìn tri tươm tất                            
Chỉ ước sao an lạc bền lâu                              
Cho đời con trẻ thấm màu                              
Trời mơ hạnh phúc nghĩa sâu với đời               
 
Ngày Mẹ đi lòng khơi bải oải                          
Để hồn con trống trải thẫn thờ                         
Nỗi nầy ai thấu trong mơ                                
Vực sâu thăm thẳm chơ vơ giữa vời…            
 
Trước khi đi Mẹ dời con trẻ                           
Vẫn trối trăn, đôi lẽ dặn dò                             
Con ơi chớ nghĩ sánh so                                  
Siêng năng, nhẫn nại học cho nên người          
 
Dù thế sự đầy vơi luôn gắng                            
Để mai sau tươi thắm thân con….                   
Nhớ hoài lời Mẹ vuông tròn                            
Khuyên lơn dạy bảo…, non mòn khó quên     
 
Ngày lễ Vu Lan
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Ghi khắc                                        
 
 
Nay tôi ngâm tiếng thơ về Mẹ                         
Đã lo con nắng xế mưa chiều                          
Ngọt ngào nhẹ hát dịu yêu                              
Trang nghiêm nhà ấm dù nghèo cũng cam        
 
Mẹ đã cho tâm vàng hoa ngọc                        
Trăm năm cũng lên dốc xuống ghềnh               
Mẹ cho tất cả rộng thênh                                
Dù rằng sỏi đá dạ kiên gan trì                         
 
Mái đơn sơ nhìn tri tươm tất                            
Chỉ ước sao an lạc bền lâu                              
Cho đời con trẻ thấm màu                              
Trời mơ hạnh phúc nghĩa sâu với đời               
 
Ngày Mẹ đi lòng khơi bải oải                          
Để hồn con trống trải thẫn thờ                         
Nỗi nầy ai thấu trong mơ                                
Vực sâu thăm thẳm chơ vơ giữa vời…            
 
Trước khi đi Mẹ dời con trẻ                           
Vẫn trối trăn, đôi lẽ dặn dò                             
Con ơi chớ nghĩ sánh so                                  
Siêng năng, nhẫn nại học cho nên người          
 
Dù thế sự đầy vơi luôn gắng                            
Để mai sau tươi thắm thân con….                   
Nhớ hoài lời Mẹ vuông tròn                            
Khuyên lơn dạy bảo…, non mòn khó quên     
 
Ngày lễ Vu Lan
 
Đặng Xuân Linh                               
 
 
Khắc ghi hình bóng Mẹ Cha
(Họa bài Khắc Ghi của Đặng Xuân Linh)
 
Nay đã tới Vu Lan nhớ Mẹ
Suốt đời lo bóng xế sương chiều
Cho con chỉ một niềm yêu
Giữ gìn ấm cúng, khổ nghèo đành cam
 
Mẹ sớm tạo tâm vàng nét ngọc
Dù lên đèo leo dốc băng ghềnh
Để dành con rộng đường thênh
Không còn sỏi đá, đủ kiên gan trì
 
Che mái lá những gì tươm tất
Ước mong sao trí lạc bền lâu
Vườn hoa tươi tốt thắm màu
Nghĩa tình vẹn chữ, thâm sâu với đời
 
Ngày Mẹ mất chơi vơi bải oải
Tâm hồn con trống trải tôn thờ
Lòng con còn mãi niềm mơ
Hiếu trung xử sự, đường tơ tuyệt vời
 
Ngày mẹ mất nhớ dời con trẻ
Còn trối trăn, lời lẽ dặn dò
Lòng con đừng có so đo
Học hành nhẫn nại sao cho nên người
 
Dù khổ sở không vơi cố gắng
Quyết giữ hoài sắc thắm đời con
Vu Lan ngày Lễ vẹn tròn
Những lời Mẹ dạy, non mòn không quên
 
 
 
Nguyễn Gia Linh
Bánh canh
Trang Nhà : http://tulinh.net
Góc Thơ Tứ Linh: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=457590
Đàn xưa:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=344634
THƠ ĐƯỜNG LUẬT (Xướng Hoạ - Tứ Linh)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=444867
Đăng nhập để trả lời
0
CÒN CHÚT TÌNH TA...
 
Anh ở bên trời vẫn nhớ em,
Nhớ mưa tháng sáu ướt vai mềm
Đường xưa rão bước dài lưu luyến
Hương cũ tình phai xa xót thêm.
 
Anh ở bên trời chưa dễ quên
Một thời hoa bướm trót yêu em
Những chiều thứ bảy bên song đợi
Ngắt nụ men sầu soi bóng đêm.
 
Anh ở bên trời dõi bóng em
Mong sao em mãi sống ngoan hiền
Nợ duyên hương lửa  luôn nồng thắm
Còn chút tình ta...khẻ gọi tên.
 
 
Mẫn Hồ
 
 
VƯƠNG VẤN TÌNH XƯA
 
  
Đường lạ xứ người có nhớ em?
Mùa hè nóng bức rọi thân mềm
Đan tay chung bóng ta dìu bước
Kỷ niệm đẹp hoài gợi vướng thêm
 
Đường lạ xứ người dạ khó quên
Anh thì thầm trọn kiếp yêu em
Vê lô gọn ghẽ đèo đi dạo
Nay đã xa rồi rảo bước đêm
 
Đường lạ xứ người có tưởng em?
Hay là quên hết giấc mơ hiền
Trăng còn mãi đó duyên chưa thấm
Vương chút tình xưa vẫn nhớ tên
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Đông thiếu bạn
 
 
 
Nơi đây giá lạnh cảnh tiêu điều
Vạn vật im lìm xóm quạnh hiu
Thỉnh thoảng cánh chim bay vụt thoáng
« Quác quác » phá chìm bởi sáo kêu
 
Én nhạn về nam vắng cảnh trời
Chỉ nhìn ngọn gió phất cành thôi
Hồn thơ gợi lại miền quê cũ
Nhịp điệu câu thơ ý rã rời
 
Ngưng câu ngó sững cảnh thiên không
Đầu nghĩ suy, vần điệu rỗng trong
Bỗng thấy đầu tường chim ức đỏ
Đó là lẻ bạn đứng vời trông
 
Mây mù trùm phủ một màu lam
Gió rít giọt thi đổ một màn
Nước ủn trong vườn ươm bãi cỏ
Bao nhiêu vạn vật đợi chờ xuân
 
Cây chuyển mình mầm non lú mặt
Hồng nhung…nụ lá cũng mơ xông
Tháng ngày mong đợi khoe hương sắc
Kìa bướm vờn hôn ướm nhụy lòng
 
Hồn xuân ước vọng niềm mơ ước
Như cánh vừa vương nở tuyệt vời
Trần thế không gì là vĩnh cửu
Tấm lòng nhân hậu thấm muôn đời
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Điều ước muốn
 
 
 
Ước gì sống thuở ngày xưa
Bên đê vườn ruộng hàng dừa xinh xinh
Tôi thường nhớ đến quê mình
Tiếng gà gáy sáng bình minh ửng hồng
 
Quê tôi dòng suối còn vương
Ước về sống lại với nguồn nắng hong
Trời mơ xanh biếc mênh mông
Đêm trăng thưởng thức khói xông hương trà
 
Mong sao được cảnh như là…
Về chiều ngắm ánh dương tà, trăng mơ
Cuộc đời giờ trải bằng thơ
Hương yêu sờ ngắm mấy tờ lá xanh
 
Một phương xa thẳm cũng đành
Nhưng sao vẫn nhớ mấy nhành hoa cau
Sắc vàng hoa bí, liếp trầu
Bên giàn mướp khía dây bầu ước mơ 
 
Hương thơm hoa bưởi lững lờ
Liếp rau thanh sắc non tơ tươi giòn
Tưởng mơ hình ảnh vẫn còn
Giờ trong ký ức, thon von nhớ về
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Chung ánh đèn
 
 
 
Mỗi góc phương xa thích mộng nầy
Vài câu thơ gọn để làm khuây
Luyện rèn trí óc suy bằng trắc
Trang trải thời gian đối ngắn dầy
Nơi đó mộng mơ cung mấy điệu
Chốn nầy phong cảnh bậc bao dây
Năm thu gắng gượng gìn văn học
Đốt sáng chung đèn ánh tỏa vây
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Tình mùa lá úa
 
 
 
Vun vút bóng chim bay lãng tránh
Tia vui giấu hẵn , núp chùm tơ
Em ơi thấy dáng trong tìm thức
Đôi cánh giang ra lượn hững hờ
 
Mùa thu trơ trọi nhánh chơi vơi
Người ở phương xa dạ chẳng dời
Ngọn gió thổi lùa thông lất phất
Vẫn màu xanh biếc dáng cành phơi
 
Mấy ngón tay ôm cây viết ‘bic’
Loay hoay mấy chữ buổi trưa mờ
Nhớ về thềm cũ trời thơ mộng
Duyên phận chia lìa bởi kiếp tơ
 
Tình sâu sắc ý ngập ngừng tay
Mộng úa tình Thu nhạt tháng ngày
Tâm sự với mùa lòng sóng vỡ
Cho đời nở lại mộng hay hay
 
Mặt biết tâm không thời loáng thoáng
Đường dài hun hút lối mờ sương
Chỉ đem chút ấm vào đầu ngõ
Suối tóc qua mùa đổi sắc xuân
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
TRĂNG XƯA
Mùa trăng yêu thương vương thương nhớ
Lời thề bến mộng nay còn đâu
Ta đã xa nhau trăng vụn vỡ
Câu thơ còn gieo mãi vần sầu
 
Biết tìm ở đâu vầng trăng nhớ
Để lòng lành lại vết thương xưa
Em đi xoá cuộc tình dang dỡ
Ta về thơ khóc những chiều mưa.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-29 11:59:20Dang Xuan Linh>
Trăng xưa mất rồi
 
Vầng trăng vành vạnh đầy thương nhớ
Những bước êm đềm có nghĩ đâu?
Như chiếc gương tròn nay cũng vỡ
Ý thơ tâm sự vấn vương sầu
 
Vầng trăng mùa lặn khơi màu nhớ
Gợi bao hình ảnh của năm xưa
Người đi đã xóa thơ đang vỡ
Có nghĩ song hành lối nhỏ mưa?
 
Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Tình xưa
 
 
Nơi đây trăng chiếu diệu huyền
Nhìn quanh mờ ảo tranh viền đồng hoang
Hàng cây trơ nhánh buồn tang
Vài con vật nhỏ đọng choàng cỏ xanh
 
Một bầu quạnh quẽ yên lành
Xung quanh làng vắng buồn tanh đêm trường
Thẫn thờ ý tưởng còn vương
Tình thơ đọng lại yêu thương bến bờ
 
Trăm năm giấc mộng hư vô
Ngoảnh đời cánh nhạn dật dờ bay qua
Mơ màng hình ảnh quê nhà
Phương xa tầm hướng điệu hòa mộng xưa
 
Người không khuyên dặn câu thừa
Tự lòng vẫn giữ để vừa dặm khê
Trời trong gió thuận một bề
Bước lên nền cũ thân kề dáng mơ
 
Đầu làng khóm trúc trông chờ
Nước ngà bồi lỡ bến bờ Cửu Long
Ruộng vườn xanh tốt oằn bông
Khắp miền vui vẻ ấm nồng quê hương
 
 
Đặng Xuân Linh
Bordeaux, 14-01-2009
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa nhớ
 
 
Nắng trải quê hương luôn ấm áp
Đông phong viễn xứ lạnh lòng người
Trong ta có mãi quê ngàn dặm
Thân đã lìa xa dạ chẳng rời
 
Ngắm mông lung hướng tận xa xôi
Như thấy dáng người giữa mộng khơi
Đàn sáo vụt qua làm dậy cảnh
Quay về thực tại ngẫm hương đời
 
Mơ vào trong mộng khó mà dời
Để tự nhiên, mờ lặng ngó thôi
Hoài tưởng trầm tư ngày tháng cũ
Mà nay bỏ lại nhạt làn môi
 
Ý nghĩa trong lòng ai có biết?
Chơi vơi hồn tưởng hướng chiều mơi
Bâng khuâng lắng đọng duyên nào tiếc
Có lẽ thương yêu vỡ mộng rồi
 
Lòng ước vọng về nơi cố cứ
Tháng ngày đầm ấm thuở xuân xưa
Khói lam chiều quyện hồn cô lữ
Cánh én thèm mơ liệng xứ mùa
 
 
Đặng Xuân Linh
Bordeaux, 14-01-2009
Đăng nhập để trả lời
0
Sẽ tới phiên…
 
 
Thu tránh nhường đông giá tiện mời
Câu thơ mang máng lá sầu rơi
Ba hồn chưa gởi nơi thiên thượng
Bảy vía vẫn nương chốn cõi đời
Thời tiết nào phai thân thấm nhuận
Không gian cứ chuyển kiếp luân hồi
Chẵn mười dạ tím buồn hiu hắt
Ai đố ai phân cố mãn lời ?
 
 
Đặng Xuân Linh
Bordeaux, 11-01-2009
Đăng nhập để trả lời
0
Im lặng
 
 
Hôm nay trời trở âm u
Cô đơn tâm giữa mịt mù mùa Xuân
Gió đâu kéo thổi lạnh lùng
Thu đi tưởng ấm xuân trùm không gian
 
Dè đâu lạnh buốt bên đàng
Cỏ cây run rẩy mang mang gió mùa
Em ơi ! quê cũ thời đùa
Gẫm suy chốn đó nắng trưa mưa chiều
 
Sương rơi phủ khắp buồn hiu
Xa nhà tâm luống xót nhiều lo âu
Nhớ chiều tháng ấy mưa ngâu
Ngày đi mới biết em sầu vương yêu
 
Tâm can yên lặng mọi điều
Nơi đây còn vẳng âm chiều tiễn đưa
Ngày xưa cứ nghĩ em chưa…
Nào ngờ ủ giọt bên bờ chia tay
 
Bạn bè đành phải có ngày
Chia ly thời thế, tương lai đề huề
Riêng em đọng ngấn lê thê
Chiều thu em tiễn tái tê nỗi niềm
 
Tình em cứ giữ bên rèm
Tỏ bày…mới hiểu …xa em…mất rồi.
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ còn đẹp không ?
 
 
Người buồn cảnh có dạ vui đâu
Lắng nhịn tâm tư trút hết sầu
Buồn ngắm chim bay lời gởi gió
Bóng nghiêng chiều xuống, tận ngàn dâu
 
Chim chiều tìm tổ nương đầm ấm
Chí chóe vui đùa rộn rã chen
Nghêu ốc ngậm im người cũng  bóc
Thẩn thờ mấy vận biết ai quen ?
 
Niềm vui thơ phú kẻ xa quê
Đâu phải danh giành dạ hả hê
Đâu phải khoe tài nơi đất lạ
Dở hay độc giả tự khen chê
 
Mắt đọc vần vui lòng thấy nhẹ
Nghe lời khuyến dịu lắng tâm tư
Trải câu thanh nhã càng vương vấn
Lẩn quẩn trăm năm luật cộng trừ
 
Xướng họa câu thơ ý vận gì
Im lìm mái ấm nốt văn thi
Thơ là nguồn thú người xa xứ
Thơ tả nỗi niềm chỉ mấy chi
 
Trắc bằng phú tứ giữ gìn lề
Tâm sự bằng thơ tựa bạn bè
Chán ngán giờ đây thơ chẳng đẹp
Thơ không còn mộng bởi dèm phê
 
Nghe đâu văng vẳng tiếng lè nhè
Càng đọc lời khua, chưỡi rất phè
Phú tứ văn hoa thôi đã lệch
Người thơ nhiều quá, mạng trùm che
 
**
Thối lui là khỏe thân thôi
Không phiền xích mích, mặt bôi gà nhà
Vần thơ dẹp đẻ mặn mà
Ý nhem nét ố chữ pha thêm nhầu
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-02 18:53:07Dang Xuan Linh>
Quê hương tôi
 
 
Quê hương tôi, có dòng suối nhỏ
Róc rách lượn vòng đổ ra sông
Tàng cây gió mát khách trông
Êm đềm chuông vọng hư không tâm nhàn
 
Cây sao trước cổng đình làng cổ
Muông chim xao xác chỗ yên bình
Trên cành sẻ liệng gọi tình
Kêu nhau chí choé rộng thinh đất lành
 
Căn nhà nhỏ, mái tranh vách đất
Gió luồn hàng tre phất lá cành
Khói lam chiều quyện bên mành
Hoàng hôn ngắm bức yên lành quê xưa
 
Bên hè bụi chuối, dừa cùng bưởi
Nguồn mê ngắm cảnh với thiên nhiên
Làm cho tâm trí nhẹ phiền
Nguồn mơ thong thả niềm riêng chẳng buồn
 
Gió đưa cành trúc phương trời mới
Sanh giữa tình quê gởi lòng quê
Hương xưa thấm đượm sơn khê
Mà đi biền biệt tỉ tê cõi lòng
 
Xứ sở nhìn tôi từ thuở nhỏ
Giờ dặm xa, cách trở nghìn trùng
Tôi vẫn hoài nhớ mông lung
Đời nầy chắc hẵn nương dung đất người
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Quê hương tôi                               
 

Quê hương tôi, có dòng suối nhỏ           
Róc rách lượn vòng đổ ra sông                     
Tàng cây gió mát khách trông                                      
Êm đềm chuông vọng hư không tâm nhàn    
 
Cây sao trước cổng làng xưa cổ             
Muông chim xao xác chỗ yên bình               
Trên cành sẻ liệng gọi tình                                           
Kêu nhau chí choé rộng thinh đất lành         
 
Căn nhà nhỏ, mái tranh vách đất                    
Gió luồn quanh ngọn phất lá cành                 
Khói lam chiều quyện bên mành                   
Hoàng hôn ngắm bức yên lành quê xưa        
 
Bên hè bụi chuối, dừa cùng bưởi                   
Nguồn mê ngắm cảnh với thiên nhiên                         
Làm cho tâm trí nhẹ phiền                                           
Nguồn mơ thong thả niềm riêng chẳng buồn              
 
Gió đưa cành trúc phương trời mới                             
Sanh giữa tình thương gởi lòng quê              
Hương xưa thấm đượm sơn khê                    
Mà đi biền biệt tỉ tê cõi lòng                                       

Xứ sở nhìn tôi từ thuở nhỏ                                           
Giờ dặm xa, cách trở nghìn trùng                  
Tôi vẫn hoài nhớ mông lung                                         
Đời nầy chắc hẵn nương dung đất người       


Đặng Xuân Linh
 
 
Quê hương tôi
 
 
Về xóm cũ qua dòng suối nhỏ
Nước ngọt ngào chảy đổ vào sông
Dò lần ra biển vời trông
Lắng nghe chuông vọng thinh không an nhàn
 
Nhìn thấy cổng đình làng xưa cổ
Biết rằng đây có chổ yên bình           
Nghe con  chim sáo gọi tình
Tiếng kêu thanh thoát giữa thinh không lành
 
Bên mái nhỏ màn tranh chiếu đất
Gió nhẹ nhàng phe phất lá cành
Sương lam sớm quyện tơ mành
Chiều sang theo giấc mộng lành quê xưa
 
Trong vườn vắng hàng dừa khóm bưởi
Lá xanh cành hòa với thiên nhiên
Tránh xa những chốn muộn phiền
Cho hồn thanh thản chẳng riêng tơ buồn
 
Theo ngọn trúc ngàn phương đổi mới
Vương vấn hồn mến gởi làng quê
Thi thơ tận chốn sơn khê
Niềm thương nỗi nhớ tỉ tê sóng lòng
 
Non nước ấy tôi mong từ nhỏ
Nơi trời xa cách trở muôn trùng
Anh chờ em đợi mông lung
Chỉ trông không mãi náu dung xứ người
 
 
Nguyễn Gia Linh
Bánh canh
Trang Nhà : http://tulinh.net
Góc Thơ Tứ Linh: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=457590
Đàn xưa:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=344634
THƠ ĐƯỜNG LUẬT (Xướng Hoạ - Tứ Linh)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=444867
Đăng nhập để trả lời
0
Tiễn biệt
 
Thân gởi Đông Hương bài : « Hồi tưởng » theo ý bài : «  Buổi tiễn đưa » của chi Đông Hương cám ơn chị đã gởi tặng
 
 
Hồi tưởng ngày Cha, Mẹ mất
 
 
Ngày Ba đi Mẹ buồn như liễu rủ
Buổi chiều thu dâng giọt ủ tâm hồn
Thương Mẫu thân lòng đơn sầu khôn xiếc
Mắt Mẹ hiền thảm thiết cảnh hoàng hôn
 
Xe tang rồng hướng về nơi an nghỉ
Làng Xuân Trường nhiều bạn ý tâm đồng
Người mất còn, trăm năm xong đời sống
Lời kinh cầu thấm thấu tận non Bồng
 
Anh tức tưởi, chị rưng rưng hàng lệ
Tôi nghẹn ngào nức nở giọt đong đầy
Trời đổ mưa giăng vây buồn cõi thế
Với câu : « Cha ở đâu, Mẹ nơi đây »
 
Thôi rồi !! tiếng Ba ơi ! đành hết gọi
Ánh dương quang vừa sáng rọi thâu Người
Lòng hiu hắt về cơ ngơi quạnh quẻ
Thiếu bóng Ba lả chả lệ nguồn rơi
 
Bảy năm sau Mẹ tìm Ba vạn dặm
Cảnh Bồng Lai chung hưởng tận non đoài
Gương mặt Mẹ như vương lời khuyên bảo
Vẫn mĩm cười ly biệt hẵn từ nay
 
Mặt còn hồng chưa phai ngày vĩnh biệt
Vầng mây tan buồn da diết lòng tôi
Tình thâm thúy, không vơi lòng của biển
Tôi hụt hẫn ngày ác mộng thương ôi !
 
**
 
Trăng tháng tư Mẹ về nơi cửa Phật
Nhựt* tháng tám Ba vào bậc non Tiên
Lòng tưởng nhớ trời riêng luôn tạc dạ
Nghĩa dưỡng sinh muôn thuở dễ gì quên.
 
 
Đặng Xuân Linh
*Dương lịch
Đăng nhập để trả lời
0
Thời đời…
 
 
Lá đào màu tím mát xuân thời
Thanh thản thông reo đứng giữa trời
Chim mến hiên thanh đưa khúc nhẹ
Nhạc êm điệu sáo thoảng âm mời
Thương nhà thế yếu xuôi dòng nước
Giận gió mây trôi lẫn biển đời
Bè bạn há vì tranh cuộc đối
Đất Tây ý thả dạ tìm vơi
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Mảnh đời



Đời ta mộng tựa áng mây không
Kỷ niệm đầy vơi giữa tiếng lòng
Dù vậy niềm vui tràn ý sống
Buồn thương xếp lặng, mặc mưa giông

Như hoa phượng đỏ, thuở hồng mơ
Sắc áo trên vai tuổi học trò
Bên mẹ cha tình đầy luyến mến
Cùng bên anh chị, tiếng reo hò

Bỗng đâu sấm chuyển đất trời rung
Một bước chân đi, bước ngập ngừng
Ngoài mái hiên xưa, rền tựa pháo
Mọi người lánh khỏi sáng mù sương

Trở lại mái nhà sau chiến loạn
Bao nhiêu phiền lụy cũng nhòa phai
Vào đời ước mộng nhiều trăn trở
Khó nhọc âu lo, suối chảy hoài

Anh đi ngàn dặm cách xa nhau
Tạm gát vầng trăng chuyển bến sao
Để lại bên lòng bao kỷ niệm
Chờ đem ánh năùng xóa thành sầu

Bờ nước ngập tràn lắm sóng xô
Người đi kẻ ở gió trong mơ
Ngược dòng sông chảy ta mong gởi
Bên ấy một lời gợi ý thơ

Anh về kết lại mấy đường tơ
Cành lá hoa tình ngập bến xưa
Nụ biếc chồi non vương ý mộng
Nhờ đem hơi ấém quyện hương đùa

Đặng Xuân Linh
Mérignac, 03-04-2004
Đăng nhập để trả lời
0
Mộng ảo


Ánh sáng trăng tròn ảnh dịu tươi
Sương ươm hoa nở hé hương cười
Sắc khoe nhụy thắm nguồn thiên tạo
Ngoài lặng trong yên, trí tuyệt vời

Thăm thẳm đường xa dặm sóng dồi
Mỗi người mỗi cảnh, đục trong ngời
Câu thơ ý tứ trăm vần điệu
Tình cảm hồn mơ của cuộc đời

Đời người mờ tỏ được bao năm
Sớm tối triền miên cứ ủ thầm
Lo lắng trong lòng, lòng tưởng mộng
Nắng mưa là chuyện để ngoài tâm

Yêu thôi vần phú, trút tơ thầm
Văng vẳng ngày ngày mấy điệu ngâm
Trời đất gió ngàn cơn ảo mộng
Cõi trần lắm sự lẫn thanh âm


Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
THƯƠNG người viễn xứ đợi trông
MỘT lần gặp gỡ mà không quên nàng 
MÙA đông giá lạnh mênh mang
TRĂNG thề năm cũ đi hoang lối nào?
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
Thương người đất khách chờ mong
Một đi hai lại Tây Đông kiếm người
Mùa thu cành nhánh buồn khơi
Trăng xưa còn đó tia dời mây che
 
DXL
Đăng nhập để trả lời
0
Trời mơ đưa mộng thắm
(họa bài Tiết điệu ngày xuân của Lam Vân)


Xuân về tia rọi ánh dương không
Ngời sáng vườn xuân nụ ướp lòng
Lất phất ngọn cây chùm lá giỡn
Huệ lan cánh trắng điểm tô hồng

Cánh hoa đồng nội yêu muôn thuở
Một khắc một giờ... kiếp thái dương
Không có tình yêu đời chẳng đẹp
Gặp rồi nhớ mãi chút dư hương

Chiều nay nắng tỏa phủ cành hoa
Đời đã vơi rồi chẳng thiết tha
Tình vướng trời mơ đưa mộng thắm
Dịu dàng câu nói nhớ phương xa

Ta từng san sẻ mối tình sâu
Rồi vẽ tranh màu đượm sắc nâu
Lém lĩnh tình thơ trêu nét chữõ
Của người yêu dấu gặp ngày đầu

Lẩn quẩn mơ nhiều khó thoát hương
Như tòa sen hạ trải vân hường
Ẩn tàng quyến rũ trong đài nhụy
Vần điệu vui buồn vẫn một phương


Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0