[Trích đoạn: duonglam
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
SẮC KHÔNG
…Ta về tìm đọc chân như ,
Cả ngàn chương sách…thiên thư…ta bà.
Ra đồng cuốc đất trồng khoai,
Chơt nghe tâm rộ một tòa SẮC KHÔNG…
1
MÙA XUÂN EM MẶC AÓ HỒNG
Mùa xuân em mặc áo hồng,
Hoa nào nở nụ giữa dòng thời gian.
Chiều nay kinh nở hoa vàng,
Em ngồi hong tóc cúng dường sắc không..
Bên thềm chải tóc bâng khuâng,
Áo em tím thuở mùa xuân tóc thề .
Ta ngồi dưới cội hoa lê,
Bên nhau mà tưởng nẻo về chiêm bao.
Chiều hôm én gọi lao xao,
Con qua biển bắc con vào biển nam.
Em về hong nắng bên sân,
Thuyền ai thấp thoáng bến xuân gọi đò…
Đường về dấu nẻo thu xưa,
Thềm hoa lối cũ hừng hờ mây bay.
Trăng tà chếch bóng hiên tây.
Sao em vóc nguyệt còn gầy dáng sương…
2
TÓC EM XANH CỎI VÔ THƯỜNG
Xa quê chợt thấy rưng buồn,
Áo em trắng thuở mùa xuân luân hồi.
Kinh vàng em đọc trong tôi,
Hoa vô ưu rộ một trời sắc không.
Tóc em xanh cõi vô thường,
Môi em nở nụ mười phương diệu vời.
Kinh nào hóa kiếp thân tôi,
Kinh nào cứu độ đưa người trầm luân.
Sen tòa hiện cánh hoa xuân,
Nắng nghiêng cành biếc nụ vàng tà dương.
Đêm nằm giấc điệp mơ màng,
Sáng ra thức dậy vô thường sắc không.
Ngày xưa em mặc aó hồng,
Lên non lạy Phật nâu sồng đổi trao.
Bấy giờ tóc ấy xanh xao,
Bấy giờ môi ấy má đào ngây thơ.
Trăng đi từ độ bao giờ,
Người đi từ độ hoa thơ chạnh lòng.
Em về giủ tóc bên sông,
Giữa mùa thu lạnh bềnh bồng nước xưa.
3
NHỚ EM TỪ ĐỘ TƯƠNG TƯ
Nhớ em từ độ tương tư,
Mây qua phố cũ người đi hững hờ.
Thương em cho đến bao giờ,
Quốc kêu sương lạnh, trăng mờ sườn non.
Tình cờ một buổi sớm hôm,
Em đi qua phố nét buồn dấu tôi.
Mười năm –dòng lệ trang thơ,
Mười năm­­ ­­­­- lệ đó bây giờ còn đây.
Em xưa nét liểu hao gầy,
Hoa thua dáng ngọc, má hây nắng hồng.
Xuân nào áo tím bên sông ,
Hạ nào áo đỏ bềnh bồng nước mây .
Thu sang rượu cúc vơi đầy,
Một bầu mỹ tữu chén say,chén nồng.
Tình ơi xanh ngắt mênh mông,
Thơ ơi xanh ngắt một đồng cỏ hoa...
Dương Lam
Cho phén DXL chỉ họa đoạn 1 mà thôi vì không đủ sức.
Mùa Xuân (Họa thơ DL)
Mùa Xuân ngắm nụ hoa hồng
Hương chen ý thắm theo dòng không gian
Bên tai nghe vẳng thơ đàn
Của người tụng niệm chuông vàng sắc không
Có người chải tóc xuôi dòng
Như làn suối dệt người hong tóc thề
Một mình nhìn ánh pha lê
Rọi hình tươi thắm theo về chiêm bao
Mùa Xuân chim én xôn xao
Kiếm người phương bắc, đi vào phương nam
Có người phơi nắng trong sân
Ngàn mây lướt gió chờ xuân gọi đò
Đường xa quên dấu xuân xưa
Én chưa quên lối còn chờ gió bay
Vầng trăng vẫn tỏ trời tây
Hỏi ai sao để dáng gấy gió sương…
Đặng Xuân Linh