📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thương một mùa trăng

624 trả lời, 75.279 lượt xem — Trang 14 / 21
Tự kềm tâm
 
 
Lòng Từ bi thương cho cõi thế
Đạt lắm điều đáng kể thanh tâm
Vững lòng theo sát âm thầm
Tâm trì tu luyện nguồn ân điểm vào
 
Khuôn thước ngọc giữ làu đường sáng
Đăng bền lâu trăng rạng tháng năm
Kềm tâm trì chí gắng hành
Hành gìn từ ái được dành điển châu
 
Nói mà quên lắm bầu nhân thế
Nhiều tân khổ thường dễ lìa đâu
Tránh sầu, sầu cứ đào sâu
Tâm theo Thần đuốc rõ câu Thánh kề
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Cánh cung mong manh
 
 
Mây lam che ảnh chị Hằng
Khi tràn Hàn Quảng, khi giăng điện tiền
Vành trăng cong mỏng bên triền
Mùng ba mùng bốn tiên thiền, hội thơ?
 
Kêu sương tiếng quạ lửng lơ
Gió lay hiu hắt cành trơ võ vàng
Tiếng chuông nghe vẳng mơ màng
Ngân dài trong gió cung đàn nhẹ phiêu
 
Cội thông sừng sững sớm chiều
Thu mang cành nhánh buồn hiu khoảnh vườn
Chạnh lòng ngồi ngó một phương
Hướng về quê cũ lòng thương trong lòng
 
Thềm xưa nhớ mãi trăng trong
Nay đà che khuất trên vòm hư vô
Tiếc thay nóng lạnh đâu ngờ
Ba trăng đọng lại vần thơ dặm vời
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Noi gương Thánh hiền
 
 
Đạo đâu chẳng ở chốn nào xa
Hiền giận trong lòng bởi chính ta
Đạo dạy ta, cùng hành Bác Ái
Gương Nho Tông, Thiên Chúa Di Đà
 
Mẹ Thầy phổ độ cả nhơn sanh
Lòng lượng thứ, do dạ thiện lành
Ich kỷ, vị tha lòng mến ghét
Tự nhiên đánh giá chí công thành
 
Công thành chẳng đợi của ai cho
Thi đỗ kiên tâm  học mỗi trò
Khá khéo biếng lười mà ước đậu
Rán công tu tịnh được ân phò
 
Ân phò vui vẻ trước điện tiền
Trai gái trẻ già có căn duyên
Lắng lo thời ấy bao tranh đấu
Cũng đến cửa Chùa nguyện Phật Tiên
 
Việc thiện đừng chê dầu nhỏ, lớn
Lâu dần sẽ đủ ấy nhờ siêng
Siêng lo hành Đạo câu truyền bá
Hãy học theo gương của Thánh hiền
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Thả hồn theo thu
 
 
Hồn thơ gieo giọt sương mai
Cho ta quên hạt ngân dài thâu đêm
Thơ vương chút nắng bên thềm
Ngoài sân bông cúc đóa nghiêng lạnh lùng
 
Mộng bay theo cánh mông lung
Những ngày buốt giá trong vùng trần ai
Nguồn thơ lạnh dõi mây đoài
Để ta chợt nghĩ lạc loài thời gian
 
Tâm tư nghe những âm vang
Niềm xưa còn đọng tâm can thuở nào
Ghi câu tiềm thức hoa cau
Ngoài sân còn nhớ cây ngâu nụ nhiều
 
Nỗi mơ vương vấn bao điều
Tha hương quạnh vắng thật tiêu sơ buồn
Cảnh thu tịch mịch mưa tuôn
Trong nhà góc nhỏ thêm nguồn cho thơ
 
Ấm lòng theo cõi hư vô
Mùa thu gieo dõi tình thơ phú cầm
Lắng nghe nhạc đệm lâng lâng
Thả hồn theo áng mấy tầng mây trôi…
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyến xe hoa
Tặng Anh Chị Minh Hồ và Minh Hồ Đào
 
 
Lòng vui vẻ bởi chàng trân quý
Nàng nhất quyết giữ kỷ tình anh
Trầu mơn quấn lấy cau xanh
Nào đâu rời được duyên lành trăm năm
 
Hết suy tư trăng rằm bao dặm
Hết mộng mơ, vui lắm kề mi
Đêm đêm âu yếm thầm thì
Chung chăn gối ấm lâm ly đôi hồn
 
Chàng thương mãi sùng tôn đối tượng
Được bên nhau chung hướng chung đường
Vững bền loan phụng thương vương
Báu châu sao sánh, tình nương tuyệt vời
 
Sắt cầm bền bĩ ngời vô tận
Bao năm chờ trí vận khát khao
Xe hoa đón rước nàng vào
Toại lòng nguyện ước ngọt ngào uyên ương
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Liên tưởng tư bề
 
 
Tôi nhìn đồi núi chơi vơi
Đỉnh xa mây xám màn trời chiều thu
Âm u thời tiết hoang vu
Một bầu mờ ảo sương mù phủ giăng
 
Ngước nhìn ảm đạm trên ngàn
Tiếng chim kêu lạnh sắp hoàng hôn buông
Mây trôi che ánh sao hôm
Lung linh ẩn hiện chập chờn có không
 
Lắm khi ngập nước mưa dông
Hỏi đời có lặng bên dòng biển dâu?
Rơi rơi hoa tím thương màu
Bao giờ đọng lại dạt dào hương xông
 
Cho tim thơ thới xuôi dòng
Bài thơ lục bát mông lung bốn bề
Tả lời xa thẳm sơn khê
Mơ màng khói xám tràn trề hoàng hôn
 
Vàng tia ngược chiếu chiều thôn ( miền quê)
Mây trôi lửng thửng gió chờ trăng lên?
Xứ người in bóng tịnh yên
Như tâm định tịnh lòng liên tưởng về…
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0

CHÚC MỪNG NĂM MỚI TÂN MÃO
AN KHANG THỊNH VƯỢNG
VẠN SỰ NHƯ Ý








Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Viet duong nhan

CHÚC MỪNG NĂM MỚI TÂN MÃO
AN KHANG THỊNH VƯỢNG
VẠN SỰ NHƯ Ý








 Chúc Mừng Năm Mới Tân Mão 2011 
 
Vạn Sự Bình An, Sức khỏe dồi dào, Hanh thông cuộc sống
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi lòng
 
 
Tia ngà rọi nắng chiều
Vương ảnh  màu vàng ửng
Lặng lẽ bến cô liêu
Thăng trầm mây lơ lửng
 
Tôi đứng bên song ngắm
Nhẫm suy thoáng bao đông
Chờ nắng nồng vương thắm
Gom tia gởi qua sông
 
Của mùa đông hiu quạnh
Mơ màng nhìn cánh đồng
Phủ trùm làn sương lạnh
Lọt khe nhỏ bên song
 
Lòng bâng khuâng nhè nhẹ
Chút tâm sự dưới hiên
Len giữa lòng mơ khẻ
Gió phớt hoa thủy tiên
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Hoài tuổi mộng


Quyến luyến gì hơn một thời tuổi mộng
Xa xuân thì tưởng vọng thuở qua rồi
Mai ẩn tình hồn tương tư xuân đến
Trong bầu trời oanh yến ngọt âm rơi

Tiếng côn trùng mơ tình khơi than thở
Trăng nhìn hoa cảnh tạo thuở lòng chung
Cùng bạn bè rót đầy chum men chúc
Phê say nhìn hun hút chốn mông lung

Nơi đất khách nào mơ xuân vào mắt
Chốn lặng yên vang tiếng nhạc giao mùa
Đông còn đây nên sương trùm dầy đặc
Bước ngập ngừng dè dặt nhạn bay tua

Phóng tầm xa thẫn thờ sương bao phủ
Thềm luyến lưu còn đọng rủ chân trời
Cách lìa rồi dư âm khơi vẳng nhớ
Mai chờ xuân phơn phớt nở bờ môi

Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Hình bóng xưa
 
 
Trăng nhạt, màu lá ủ
Thiên nhiên vẫn bao la
Đã xóa thời quá khứ
Đóm lửa ngoài dặm xa
 
Đã nhòa lối cỏ dại
Sân nhà khác thuở xưa
Tôi như bước trì ngại
Chiều buông bên giậu thưa
 
Tôi vẫn tìm về ngõ
Lối nhựa chẳng còn cây
Trăm năm làng còn đó
Nhà cũ vẫn nơi đây
 
Trăng hờ hững chi ngại
Vằng vặc dựa góc đình
Tôi làm thinh dưới mái
Nơi thềm khuya một mình
 
Nghĩ thời vui sum hợp
Cha mẹ anh chị thương
Lâng lâng nhớ từng lớp
Hồi tưởng những vấn vương
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Học thơ Thầy  Xuân mới về
 
 
1.
Người nghèo áo khố không đai mão
Tâm hiếu ân, dạ thảo dầy công
Thân phàm trong cõi trần hồng
Tâm tư tự nhủ dặn lòng trong thơ
 
Hai vai Đời Đạo nơi bến giác
Chỗ khói un san sát xám màu
Vàng thao lẫn trộn trần châu
Lắm điều mộng ảo gói sầu thế gian
 
Vạch sẵn đường tu thân đã chọn
Nẻo Trung Dung gom gọn ngần trong
Trầm ngâm tin tưởng bên lòng
Tâm từ thiện ước l òng mong rỡ ràng
 
Năm Mẹo nầy Thầy ban mọi lẽ
Thế gian thiện, yên khoẻ cho đời
Vì là phận yếu thân ôi !
Chỉ mong trí dạ lặng bồi bền công
 
« Xuân  mới  về Thầy mong con tạo »
Hương từ tâm dạ thảo dâng Cha
Thơ hành theo Đạo chan hòa
Gắng sao đọc nhớ lời Cha dặn lòng
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Học thơ Thầy Xuân mới về
 
 
 
2.
Phật Trời cứu độ hồng ân rưới
Kẻ mưu cầu giăng lưới đó đây
Làm cho mọi nẻo như vầy
Đời mờ sa ngã có ngày bạc ân !?
 
Thế nhân mộng mùa xuân mơ trẻ
Gợi lòng người chớ rẽ đường tu
Tự ta vẹt áng sương mù
Để cho chơn Đạo thiên thu rỡ ràng
 
Tâm gắng tu, hồng ân Thầy chấm
Dấu đỏ nầy dành sẵn hồn con
Thầy khuyên qui hiệp vẹn tròn
Lòng thành dù nhỏ tâm son điểm hiền
 
Vui xuân mới lời Tiên ghi chúc
Nơi điện tiền bút pháp nhả châu
Cơ bàn linh điển nhiệm mầu
Chuyện đời bận bịu còn đâu tu hiền
 
Mười đoạn thơ, ân Tiên rạng rỡ
Lòng Mẹ, Thầy đợi nở sen tươi
Liên hoa ngần trắng tuyệt vời
Xuân xuân mới chúc thế đời lạc an
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Mộng ước
 
 
Gốc bởi tiền nhân có Đạo Trời
Thân nầy thuở ấy gặp duyên rồi
Suy dần thấy chữ « Không » huyền diệu
Son trẻ bận nhiều biết vậy thôi
 
Mơ mộng thuở thời giữa gió sương
Tiếng đàn chưa khải khúc chưa tường
Quan Âm câu niệm, nhành dương độ
Qua biển trầm luân, sóng nước cuồng
 
Cầu sao phổ độ kẻ lầm than
Là mong yên trọn ước hoà chan
Thật tâm tận ý niềm hi vọng
Hiện đại càng lo khí quyển tàn
 
Thời tiết…, không ngưng dưới thế trần
Hạt sương gắng chọn hạt trong ngần
Qua sông kìa giới trong như ngọc
Hoà lẫn mây hồng tiếng sáo ngân
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa xuân
 
(họa Đón Xuân Tân Mão Của TH Nguyên Hà)
 
 
Đón xuân đất khách đã bao lần
Màn nắng vương tràn ấm thế gian
Ý tứ câu thơ tô nét họa
Nhẹ nhàng mấy đoạn nhả lời thân
 
Đứng nhìn kìa hướng phương non nước
Sum hợp nghĩa tình cạn chén xuân
Tạm sống xa xăm nương xứ lạnh
Đầu xuân Mèo mới chúc an mừng
 
Xuân thương rũ phủ vạn đài hoa
Vẻ đẹp đào mai nở đẹp nhà
Đám trẻ vui đùa như mở hội
Vô tư khoe áo nhộn hòa ca
 
Xuân về hoài tưởng để tìm vui
An ủi niềm mơ giữa ngậm ngùi
Ngầm nhớ quê hương nhiều kẻ khổ
Mọi bề thiếu cả…xót khôn nguôi
 
Cách ly ngày ấy nửa bờ xa
Xa mãi tình thương cả mái già (cũ)
Ước vọng Trời ban yên tứ hướng
Xuân Tân Mão hưởng lạc an hòa
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Đọng buồn vào Đông
 
 
Cận kề cuối tháng đến đông
Cành cây đóng trắng song song tóc đời
Thời gian hình dáng đổi rồi
Nửa lòng ở lại, nửa tôi nhớ về
Vấn vương non nước câu thề
Lời xưa còn đó gẫm bề trầm luân
Dù mai có nở mùa Xuân
Cũng không xóa nổi đọng buồn gọi tên
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Vẹn ước
 
 
Trong tâm tưởng theo hoài em mãi nhớ
Ngày qua rồi cùng giúp đỡ cho nhau
Khi cận kề thơ đối với đêm thâu
Bao năm ước, giờ thôi sầu giấc mộng
 
Khó quên những buổi cùng song dạo bước
Sương nhẹ mơn rưới mướt tựa yêu triều
Nhụy tỏa hương của sắc dịu phượng điều* (đỏ)
Hoa gió phất, như nủng yêu cành vũ
 
Mây chiều hồng lửng thửng thu hồn nắng
Tình thắm tươi chung bỏ trắng niềm đau
Tay trong tay, vui hạnh phúc dài lâu
Bao tâm sự vùi sâu vào dĩ vãng
 
Cảnh êm đềm trời mơ tia rực sáng
Đôi uyên ương theo bước lặng trong đời
Đã xóa bao điều thầm ước xa xôi
Theo nhịp tình đã lên ngôi đón đợi
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyen Gia Linh

Bài Xướng Lạc Mất Vần Thơ của Nguyễn Thành Tài được các bạn sau đây họa lại : Bùi Tiến, Mỹ Linh, Mẫn Hồ, Minh Hồ Đào, Nguyên Hà (Phần 3)


Đừng Để Sầu Ướt Mi

Có đến thời có đi
Thở than liệu ích gì
Thôi, anh, đừng buồn nữa
Đau lòng khi chia ly

Có đến thời có đi
Một lời đã khắc ghi
Hãy gìn lòng son sắt
Đừng để sầu ướt mi

Có đến thời có đi
Tuy không thể hẹn kỳ
Nhìn nhau thêm lần nữa
Trùng phùng ắt có khi

Có đến thời có đi
Dẫu qua buổi xuân thì
Hãy vui lên anh ạ
Vương vấn mà làm chi

Thôi,
Có đến thời có đi
Xin đừng quá ai bi

Bùi Tiến
22-2-2011


Giữ lại nàng Xuân
 
Xuân đến đừng vội đi,
Trao lại hết những gì
Với sắc màu tươi thắm
Hoa đào lẫn lưu ly
 
Xuân đến đừng vội đi,
Khoác áo trời xanh ghi
Cùng áng mây tha thiết
Toả ngời vút làn mi

Xuân đến đừng vội đi,
Đã đúng hẹn bao kỳ
Đượm nắng vàng sương sớm
Nụ hồng chớm thường khi
 
Xuân đến đừng vội đi,
Ngọn gió thoảng thầm thì
Ru hồn thơ muôn kiếp
Chẳng còn tiếng buồn chi ...
 
" Xuân ! 
Nàng đến đừng vội đi"
"Để thơ buồn sầu bi"
 
Mỹ Linh
24/02/2011
 
 
MỘT LẦN ĐI
 
Sau trước một lần đi
Mồ hoang nói được gì ?
Nỗi đau buồn quan tái
Liệm kín câu từ ly.
 
Sau trước một lần đi
Tình ta vẫn khắc ghi
Âm dương dù đôi nẻo
Anh chớ sầu hoen mi.
 
Sau trước một lần đi
Đừng bảo em kiêu kỳ
Không trao nhau lời cuối
Xin nhận điều “khinh khi”…
 
Sau trước một lần đi
Nhớ tiếng anh thầm thì
Tiếc cuộc tình bỏ dở
Thương mấy lời : “Phải chi…”
 
Vâng !
Sau trước một lần đi
Đời người tựa hòn bi
Lăn tròn theo cuộc thế
Xuôi theo dòng vô tri,..
 
Thân kính,
Man Ho
 
 
ANH CỨ NGHE EM ĐI
 
Anh cứ nghe em đi
Đừng suy nghĩ điều gì
Cho tâm hồn thanh thản
Để không nhớ chia ly
 
Anh cứ nghe em đi
Dù chuyện tình buồn ghi
Thời gian sẽ xoa dịu
Chẳng đong lệ bờ mi
 
Anh cứ nghe em đi
Quên điểm hẹn Hoa kỳ
Đôi lứa tràn mộng ước
Nhói lòng đau đôi khi
 
Anh cứ nghe em đi
Đêm thao thức thầm thì
Tuôn tháo nguồn tâm tưởng
Chỉ khổ có ích chi?
 
Đúng !
 
Anh cứ nghe em đi
Đem bỏ hết lời bi
 
 
Minh Hồ Đào
25-02-11
 
 
Vần Thơ gởi đi
 
Vần thơ Anh gởi đi
Nhưng chẳng biết nói gì
Gởi bao niềm thương nhớ
Đừng nhắc chuyện phân ly
 
Vần thơ Anh gởi đi
Một lời nguyền khắc ghi
Bao hẹn hò năm cũ
Lệ còn đẫm đôi mi!
 
Vần thơ Anh gởi đi
Giây phút cuối kinh kỳ
Xin tình hoài lưu luyến
Dỗi hờn đã mấy khi !
 
Vần thơ Anh gởi đi
Thời gian ngập luống thì
Đôi tim tràn hơi ấm
Gian khổ đâu nại chi .
 
Ngồi viết :
Vần thơ Anh gởi đi
Cầu hai chữ "Từ Bi"

Nguyên Hà


Đêm hội ngộ
 
Từ ngày anh ra đi
Chẳng được tin tức gì
Duyên trời nay gặp lại
Mùng chúc nhau một ly
 
Thêm một chén nữa đi
Chén này ta khắc ghi
Chén này là men nhớ
Cho lệ đừng tràn my
 
Từ ngày anh bước đi
Xuân sang đã bao kỳ
Bến tương em ngóng đợi
Niềm thương về mỗi khi
 
Thôi nhé anh đừng đi
Đời người mấy xuân thì
Bên nhau là hạnh phúc
Bạc tiền có làm chi
 
Ùa
Anh hãy cười lên đi
Cho em hết sầu bi
 
Thanh thanh Khiết
19.3.2011
 
TTK xin chúc ĐXL vui
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
Uớc vọng
Hoạ bài : Đông dạ sầu ngâm của TH Cao Thiếu Lang
 
Xuyên qua khung kính ngắm ngoài song
Bông trắng lơ phơ cảm lạnh lòng
Cội nhánh cành trơ run dạ buốt
Bâng khuâng dõi hạt tuyết đào đong
 
Lòng mơ phú vịnh để an vui
Ai sống quê ai luống ngậm ngùi
Thân tựa đất khách lòng chốn cũ
Đông Tây ngăn cách tận xa xôi
 
Cách xa biển rộng bờ muôn dặm
Đất nước còn đây, cảnh lạnh lòng
Ước vọng trăng tròn soi vạn lối
Với bao ý nguyện vẫn chờ mong
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
[Trích đoạn: ThanhThanhKhiet

Trích đoạn: Nguyen Gia Linh

Bài Xướng Lạc Mất Vần Thơ của Nguyễn Thành Tài được các bạn sau đây họa lại : Bùi Tiến, Mỹ Linh, Mẫn Hồ, Minh Hồ Đào, Nguyên Hà (Phần 3)


Đừng Để Sầu Ướt Mi

Có đến thời có đi
Thở than liệu ích gì
Thôi, anh, đừng buồn nữa
Đau lòng khi chia ly

Có đến thời có đi
Một lời đã khắc ghi
Hãy gìn lòng son sắt
Đừng để sầu ướt mi

Có đến thời có đi
Tuy không thể hẹn kỳ
Nhìn nhau thêm lần nữa
Trùng phùng ắt có khi

Có đến thời có đi
Dẫu qua buổi xuân thì
Hãy vui lên anh ạ
Vương vấn mà làm chi

Thôi,
Có đến thời có đi
Xin đừng quá ai bi

Bùi Tiến
22-2-2011


Giữ lại nàng Xuân
 
Xuân đến đừng vội đi,
Trao lại hết những gì
Với sắc màu tươi thắm
Hoa đào lẫn lưu ly
 
Xuân đến đừng vội đi,
Khoác áo trời xanh ghi
Cùng áng mây tha thiết
Toả ngời vút làn mi

Xuân đến đừng vội đi,
Đã đúng hẹn bao kỳ
Đượm nắng vàng sương sớm
Nụ hồng chớm thường khi
 
Xuân đến đừng vội đi,
Ngọn gió thoảng thầm thì
Ru hồn thơ muôn kiếp
Chẳng còn tiếng buồn chi ...
 
" Xuân ! 
Nàng đến đừng vội đi"
"Để thơ buồn sầu bi"
 
Mỹ Linh
24/02/2011
 
 
MỘT LẦN ĐI
 
Sau trước một lần đi
Mồ hoang nói được gì ?
Nỗi đau buồn quan tái
Liệm kín câu từ ly.
 
Sau trước một lần đi
Tình ta vẫn khắc ghi
Âm dương dù đôi nẻo
Anh chớ sầu hoen mi.
 
Sau trước một lần đi
Đừng bảo em kiêu kỳ
Không trao nhau lời cuối
Xin nhận điều “khinh khi”…
 
Sau trước một lần đi
Nhớ tiếng anh thầm thì
Tiếc cuộc tình bỏ dở
Thương mấy lời : “Phải chi…”
 
Vâng !
Sau trước một lần đi
Đời người tựa hòn bi
Lăn tròn theo cuộc thế
Xuôi theo dòng vô tri,..
 
Thân kính,
Man Ho
 
 
ANH CỨ NGHE EM ĐI
 
Anh cứ nghe em đi
Đừng suy nghĩ điều gì
Cho tâm hồn thanh thản
Để không nhớ chia ly
 
Anh cứ nghe em đi
Dù chuyện tình buồn ghi
Thời gian sẽ xoa dịu
Chẳng đong lệ bờ mi
 
Anh cứ nghe em đi
Quên điểm hẹn Hoa kỳ
Đôi lứa tràn mộng ước
Nhói lòng đau đôi khi
 
Anh cứ nghe em đi
Đêm thao thức thầm thì
Tuôn tháo nguồn tâm tưởng
Chỉ khổ có ích chi?
 
Đúng !
 
Anh cứ nghe em đi
Đem bỏ hết lời bi
 
 
Minh Hồ Đào
25-02-11
 
 
Vần Thơ gởi đi
 
Vần thơ Anh gởi đi
Nhưng chẳng biết nói gì
Gởi bao niềm thương nhớ
Đừng nhắc chuyện phân ly
 
Vần thơ Anh gởi đi
Một lời nguyền khắc ghi
Bao hẹn hò năm cũ
Lệ còn đẫm đôi mi!
 
Vần thơ Anh gởi đi
Giây phút cuối kinh kỳ
Xin tình hoài lưu luyến
Dỗi hờn đã mấy khi !
 
Vần thơ Anh gởi đi
Thời gian ngập luống thì
Đôi tim tràn hơi ấm
Gian khổ đâu nại chi .
 
Ngồi viết :
Vần thơ Anh gởi đi
Cầu hai chữ "Từ Bi"

Nguyên Hà


Đêm hội ngộ
 
Từ ngày anh ra đi
Chẳng được tin tức gì
Duyên trời nay gặp lại
Mùng chúc nhau một ly
 
Thêm một chén nữa đi
Chén này ta khắc ghi
Chén này là men nhớ
Cho lệ đừng tràn my
 
Từ ngày anh bước đi
Xuân sang đã bao kỳ
Bến tương em ngóng đợi
Niềm thương về mỗi khi
 
Thôi nhé anh đừng đi
Đời người mấy xuân thì
Bên nhau là hạnh phúc
Bạc tiền có làm chi
 
Ùa
Anh hãy cười lên đi
Cho em hết sầu bi
 
Thanh thanh Khiết
19.3.2011
 
TTK xin chúc ĐXL vui
 

Gặp bạn
 
Mừng gặp lại bước đi
Thấy lòng vui những gì
Cơ duyên rồi phải có
Cùng nhau ta nâng ly
 
Mừng gặp lại bước đi
Bạn bè còn mãi ghi
Dù xa ngoài vạn dặm
Khi gặp nhớ bờ mi
 
Mừng gặp lại bước đi
Có thấyrõ chu kỳ
Xa xôi rồi có dịp
 Ai ngờ chờ đợi khi
 
Mừng gặp lại bước đi
Đã quen biết một thì
Vẫn giữ lòng vương vấn
Còn nhắn gởi điều chi
 
À !
Mừng gặp lại bước đi
Rồi niệm Phật Từ Bi
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
[:D]


AÓ EM TRẮNG THUỞ MÙA XUÂN LUÂN HỒI




...Xa quê chợt thấy rưng buồn,
Áo em trắng thuở mùa xuân luân hồi.
KINH VÀNG em đọc trong tôi,
Hoa Vô Ưu rộ một trời Sắc Không.
 


Áo em xanh cõi vô thường,
Môi em nở nụ mười phương diệu vời.
Kinh nào em hóa kiếp tôi?
Kinh nào hóa độ đưa người trầm luân ?





Sen tòa hiện cánh hoa xuân,
Nắng nghiêng cành biếc nụ vàng tà dương.
Đêm nằm giấc điệp mơ màng,
Sáng ra tĩnh dậy vô thường Sắc Không...

 Dương Lam


Đăng nhập để trả lời
0

 
 
Một sáng vòm trời nhuộm trắng mây
Hoa khom nhìn xuống đám rêu vây
Nghiêng nghiêng lá biếc coi màu đất
Lấp lánh hạt sương chiếu tỏa đầy
 
Ngước cổ nhìn trời qúa ảo huyền
Bao nhiêu ý tứ rủ thương đời
Thì thầm với gió tình không nẻo
Thủ thỉ đào mơ sắc tím mời
 
Bóng tà dần lặn, sao đêm hiện
Nhẫm lại ngày giờ thoáng quá mau
Dưới ánh trăng ngà vương kỷ niệm
Thuở mơ ngày ấy ủ về đâu ?
 
Đông sắp tàn mùa, gió hắt hiu
Cây mùa xuân trước ngủ buồn thiu
Khi trời ấm áp tình gieo mộng
Đem nỗi trời mơ gởi sớm chiều
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: duonglam

[:D]


AÓ EM TRẮNG THUỞ MÙA XUÂN LUÂN HỒI




...Xa quê chợt thấy rưng buồn,
Áo em trắng thuở mùa xuân luân hồi.
KINH VÀNG em đọc trong tôi,
Hoa Vô Ưu rộ một trời Sắc Không.
 


Áo em xanh cõi vô thường,
Môi em nở nụ mười phương diệu vời.
Kinh nào em hóa kiếp tôi?
Kinh nào hóa độ đưa người trầm luân ?





Sen tòa hiện cánh hoa xuân,
Nắng nghiêng cành biếc nụ vàng tà dương.
Đêm nằm giấc điệp mơ màng,
Sáng ra tĩnh dậy vô thường Sắc Không...

 Dương Lam



Áo trắng mùa Xuân
 
 
Nhớ quê lòng chợt u buồn                                         
Cái thời áo trắng mùa thương tuyệt vời
Tuổi vàng giấc mộng xa khơi
Hoa Vô Ưu rộ giữa trời Sắc không
 
Áo em trắng cả tấm lòng
Môi em nở cánh hoa hồng đầy vơi.
Hồn thơ nhẹ ánh vành môi
Nhớ người đại đạo, thương lời chuyển luân
 
Tòa sen thoáng hiện đài xuân
Tìm trong nắng ngã hiên vàng tà dương
Tỉnh mơ giấc mộng đêm trường
Còn trong tiềm thức vô thường biết không ?
 
Đặng Xuân Linh
25-03-2011
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-31 02:58:01duonglam>
[:D][:D][:D]

 
 
 
SẮC KHÔNG
 
 
 
…Ta về tìm đọc chân như ,
Cả ngàn chương sách…thiên thư…ta bà.
Ra đồng cuốc đất trồng khoai,
Chơt nghe tâm rộ một tòa SẮC KHÔNG…
 
 
1

MÙA XUÂN EM MẶC AÓ HỒNG
 
 
 
Mùa xuân em mặc áo hồng,
Hoa nào nở nụ giữa dòng thời gian.
Chiều nay kinh nở  hoa vàng,
Em ngồi hong tóc cúng dường sắc không..
 
 
 
Bên thềm chải tóc bâng khuâng,
Áo em tím thuở mùa xuân tóc thề .
Ta ngồi dưới cội hoa lê,
Bên nhau mà tưởng nẻo về chiêm bao.
 
 
 
Chiều hôm én gọi lao xao,
Con qua biển bắc con vào biển nam.
Em về hong nắng bên sân,
Thuyền ai thấp thoáng bến xuân gọi đò…
 
 
 
Đường về dấu nẻo thu xưa,
Thềm hoa lối cũ hừng hờ mây bay.
Trăng tà chếch bóng hiên tây.
Sao em vóc nguyệt còn gầy dáng sương…
 
 
2
 
TÓC EM XANH CỎI VÔ THƯỜNG
 
 
Xa quê chợt thấy rưng buồn,
Áo em trắng thuở mùa xuân luân hồi.
Kinh vàng em đọc trong tôi,
Hoa vô ưu  rộ một trời sắc không.
 
 
 
Tóc em xanh cõi vô thường,
Môi em nở nụ mười phương diệu vời.
Kinh nào hóa kiếp thân tôi,
Kinh nào cứu độ đưa người trầm luân.
 
 
 
Sen tòa hiện cánh hoa xuân,
Nắng  nghiêng cành biếc nụ vàng tà dương.
Đêm nằm giấc điệp mơ màng,
Sáng ra thức dậy vô thường sắc không.
 
 
 
Ngày xưa em mặc aó hồng,
Lên non lạy Phật nâu sồng đổi trao.
Bấy giờ tóc ấy xanh xao,
Bấy giờ môi ấy má đào ngây thơ.
 
 
 
Trăng đi từ độ bao giờ,
Người đi từ độ hoa thơ chạnh lòng.
Em về giủ tóc bên sông,
Giữa mùa thu lạnh bềnh bồng nước xưa.
 
3
 
NHỚ EM TỪ ĐỘ TƯƠNG TƯ
 
 
Nhớ em từ độ tương tư,
Mây qua phố cũ người đi hững hờ.
Thương em cho đến bao giờ,
Quốc kêu sương lạnh, trăng mờ sườn non.
 
 
 
Tình cờ một buổi sớm hôm,
Em đi qua phố nét buồn dấu tôi.
Mười năm –dòng lệ trang thơ,
Mười năm­­ ­­­­- lệ đó bây giờ còn đây.
 
 
 
Em xưa nét liểu hao gầy,
Hoa thua dáng ngọc, má hây nắng hồng.
Xuân nào áo tím bên sông ,
Hạ nào áo đỏ bềnh bồng nước mây .
 
 
 
Thu sang rượu cúc vơi đầy,
Một bầu mỹ tữu chén say,chén nồng.
Tình ơi xanh ngắt mênh mông,
Thơ ơi xanh ngắt một đồng cỏ hoa...

Dương Lam

Đăng nhập để trả lời
0
Nhân đọc bài khuyến tu
(viết để tư dặn mình nhớ)
 
 
Bao kinh thơ lời khuyên phải nhớ
Lòng nhẫn kiên trăn trở vẫn  nêu
Trí tâm lắng đọng bao điều
Ngẫm nghiền lý diệu cao siêu cơ Thầy
 
Nhiều đổi mới đang vây thân đó
Nếu xiêu lòng lắm ngõ tiêu tan
Có không vật chất dương gian
Là điều mộng ảo chẳng mang vào lòng
 
Lời lẽ khuyên thương mong bao thứ
Lý với tình dạ giữ niềm chung
Lòng luôn độ lượng khoan dung
Nghĩa đời khuyên nhủ ung dung tâm từ
 
Cuộc đời ta trì lòng tĩnh thức
Dù kế sinh cơ cực lầm than
Đổi công nuôi sống tấm thân
Ham theo bấy chuyện khói trần bụi giăng
 
Người tham tiền của đầy ngăn tủ
Trần chưa thoả ấp ủ mơ thời
Sống trần cũng chỉ một đời
Bụng no lòng sạch thảnh thơi tinh thần
 
Tâm dịu dàng câu phân từ tốn
Tánh từ bi là vốn tự ta
Sách ghi vạn quyển gần xa
Hiền nhân quân tử rông tha, không hờn
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
[Trích đoạn: duonglam

[:D][:D][:D]


 
 
SẮC KHÔNG
 
 
 
…Ta về tìm đọc chân như ,
Cả ngàn chương sách…thiên thư…ta bà.
Ra đồng cuốc đất trồng khoai,
Chơt nghe tâm rộ một tòa SẮC KHÔNG…
 
 
1

MÙA XUÂN EM MẶC AÓ HỒNG
 
 
 
Mùa xuân em mặc áo hồng,
Hoa nào nở nụ giữa dòng thời gian.
Chiều nay kinh nở  hoa vàng,
Em ngồi hong tóc cúng dường sắc không..
 
 
 
Bên thềm chải tóc bâng khuâng,
Áo em tím thuở mùa xuân tóc thề .
Ta ngồi dưới cội hoa lê,
Bên nhau mà tưởng nẻo về chiêm bao.
 
 
 
Chiều hôm én gọi lao xao,
Con qua biển bắc con vào biển nam.
Em về hong nắng bên sân,
Thuyền ai thấp thoáng bến xuân gọi đò…
 
 
 
Đường về dấu nẻo thu xưa,
Thềm hoa lối cũ hừng hờ mây bay.
Trăng tà chếch bóng hiên tây.
Sao em vóc nguyệt còn gầy dáng sương…
 
 
2
 
TÓC EM XANH CỎI VÔ THƯỜNG
 
 
Xa quê chợt thấy rưng buồn,
Áo em trắng thuở mùa xuân luân hồi.
Kinh vàng em đọc trong tôi,
Hoa vô ưu  rộ một trời sắc không.
 
 
 
Tóc em xanh cõi vô thường,
Môi em nở nụ mười phương diệu vời.
Kinh nào hóa kiếp thân tôi,
Kinh nào cứu độ đưa người trầm luân.
 
 
 
Sen tòa hiện cánh hoa xuân,
Nắng  nghiêng cành biếc nụ vàng tà dương.
Đêm nằm giấc điệp mơ màng,
Sáng ra thức dậy vô thường sắc không.
 
 
 
Ngày xưa em mặc aó hồng,
Lên non lạy Phật nâu sồng đổi trao.
Bấy giờ tóc ấy xanh xao,
Bấy giờ môi ấy má đào ngây thơ.
 
 
 
Trăng đi từ độ bao giờ,
Người đi từ độ hoa thơ chạnh lòng.
Em về giủ tóc bên sông,
Giữa mùa thu lạnh bềnh bồng nước xưa.
 
3
 
NHỚ EM TỪ ĐỘ TƯƠNG TƯ
 
 
Nhớ em từ độ tương tư,
Mây qua phố cũ người đi hững hờ.
Thương em cho đến bao giờ,
Quốc kêu sương lạnh, trăng mờ sườn non.
 
 
 
Tình cờ một buổi sớm hôm,
Em đi qua phố nét buồn dấu tôi.
Mười năm –dòng lệ trang thơ,
Mười năm&shy;&shy; &shy;&shy;&shy;&shy;- lệ đó bây giờ còn đây.
 
 
 
Em xưa nét liểu hao gầy,
Hoa thua dáng ngọc, má hây nắng hồng.
Xuân nào áo tím bên sông ,
Hạ nào áo đỏ bềnh bồng nước mây .
 
 
 
Thu sang rượu cúc vơi đầy,
Một bầu mỹ tữu chén say,chén nồng.
Tình ơi xanh ngắt mênh mông,
Thơ ơi xanh ngắt một đồng cỏ hoa...

Dương Lam


Cho phén DXL chỉ họa đoạn 1 mà thôi vì không đủ sức.
 
Mùa Xuân (Họa thơ DL)
 
Mùa Xuân ngắm nụ hoa hồng
Hương chen ý thắm theo dòng không gian
Bên tai nghe vẳng thơ đàn
Của người tụng niệm chuông vàng sắc không 
 
Có người chải tóc xuôi dòng
Như làn suối dệt người hong tóc thề 
Một mình nhìn ánh pha lê
Rọi hình tươi thắm theo về chiêm bao
 
Mùa Xuân chim én xôn xao
Kiếm người phương bắc, đi vào phương nam
Có người phơi nắng trong sân
Ngàn mây lướt gió chờ xuân gọi đò
 
Đường xa quên dấu xuân xưa
Én chưa quên lối còn chờ gió bay
Vầng trăng vẫn tỏ trời tây
Hỏi ai sao để dáng gấy gió sương…
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-06 21:34:27duonglam>
[:D]


SẮC KHÔNG  
 
 
 
 
1
MÙA XUÂN EM MẶC AÓ HỒNG
 
Mùa xuân em mặc áo hồng,
Hoa nào nở nụ giữa dòng thời gian.
Chiều nay kinh nở  hoa vàng,
Em ngồi hong tóc cúng dường sắc không..
 
 
Bên thềm chải tóc bâng khuâng,
Áo em tím thuở mùa xuân tóc thề .
Ta ngồi dưới cội hoa lê,
Bên nhau mà tưởng nẻo về chiêm bao.
 
 
Chiều hôm én gọi lao xao ,
Con qua biển bắc con vào biển nam.
Em về hong nắng bên sân,
Thuyền ai thấp thoáng bến xuân gọi đò…
 
 
Đường về dấu nẻo thu xưa,
Thềm hoa lối cũ hừng hờ mây bay.
Trăng tà chếch bóng hiên tây.
Sao em vóc nguyệt còn gầy dáng sương…
 
2
TÓC EM XANH CỎI VÔ THƯỜNG
 
Xa quê lòng thấy rưng buồn,
Áo em trắng thuở mùa xuân luân hồi.
Kinh vàng em đọc trong tôi,
Hoa vô ưu nở một trời sắc không.
 
 
Tóc em xanh cõi vô thường,
Môi em nở nụ mười phương diệu vời.
Kinh nào hóa kiếp thân tôi,
Kinh nào cứu độ đưa người trầm luân.
 
 
Sen tòa hiện cánh hoa xuân,
Nắng  nghiêng cành biếc nụ vàng tà dương.
Đêm nằm giấc điệp mơ màng,
Sáng ra thức dậy vô thường sắc không.
 
 
Ngày xưa em mặc aó hồng,
Lên non lạy Phật nâu sồng đổi trao.
Bấy giờ tóc ấy xanh xao,
Bấy giờ môi ấy má đào ngây thơ.
 
3
NHỚ EM TỪ ĐỘ TƯƠNG TƯ
 
Trăng đi từ độ bao giờ,
Người đi từ độ hoa thơ chạnh lòng.
Em về giủ tóc bên sông,
Giữa mùa thu lạnh bềnh bồng nước xưa…
 
 
Nhớ em từ độ tương tư ,
Mây qua phố cũ người đi hững hờ.
Thương em cho đến bao giờ,
Quốc kêu sương lạnh, trăng mờ sườn non.
 
 
Tình cờ một buổi sớm hôm ,
Em đi qua phố nét buồn dấu tôi.
Mười năm –dòng lệ trang thơ,
Mười năm­­ ­­­­- lệ đó bây giờ còn đây.
 
 
Em xưa nét liểu hao gầy
Hoa thua dáng ngọc, má hây nắng hồng.
Xuân nào áo tím bên sông ,
Hạ nào áo đỏ bềnh bồng nước mây .
                                                                          
4
ÁO EM TÍM THUỞ NGÀY XƯA HẸN HÒ
 
Thu sang rượu cúc vơi đầy ,
Một bầu mỹ tữu chén say,chén nồng.
Tình ơi xanh ngát mênh mông,
Thơ ơi xanh ngát một dòng cỏ hoa.
 
                        
 Mây xưa về dỗ nắng tà,
Em xưa giấc ngủ thềm hoa hững hờ.
Trăng tà chếch bóng hiên thơ,
Bên hoa dưới nguyệt mộng hồ ly xưa.
 
 
Thương nhau từ độ bao giờ ,
Áo em tím thuở ngày xưa hẹn hò.
Bây giờ nét chữ trang thơ,
Lệ xưa còn đọng những tờ thư xanh.
 
 
Mốt mai đời có vô tình,
Soi gương ngày cũ bóng mình còn đây.
Một dòng xanh ngắt mây bay,
Dấu trầm hương cũ ngọt ngào trôi đi.
 
5
SONG TRĂNG ƯỚC HẸN NGÀY VỀ VÀNG HOA
 
Người xưa biền biệt chưa về ,
Bên hiên đã điểm hoa lê trắng ngần.
Em còn hong tóc đón xuân?
Em còn thơ thẩn tần ngần dưới hoa ?
 
 
Ngày vui bướm lượn chim ca,
Đầu vườn oanh hót, hiên nhà nắng reo.
Người đi còn nhớ câu thề,
Sông trăng ước hẹn ngày về vàng hoa.
 
 
Hạ về cắt cỏ tưới hoa,
Giồng cao trồng một nương cà tím xanh,
Thu vàng cành biếc lá xanh,
Muối dưa rau quả trăng thanh tháng ngày…
 
 
..Đầu thành cỏ nhạt hoa phai,
Chiều đông mưa bụi dặm dài bay sang.
Xa xa bờ liểu mây ngàn,
Thương cha nhớ mẹ quê hương tít mù…
 
6
TAY EM BẠCH NGỌC GIŨ TÀ HUY BAY
 
Đêm nằm lắng giọt vô ưu ,
Tay nghiêng hạt bụi chân như hiện về.
Hồng trần chìm nỗi si mê,
Khói sương lãng đãng  nẽo về hằng sa…
 
 
Mắt em ngàn cõi di đà,
Tay em bạch ngọc giũ tà huy bay.
Trăng vàng chìm lắng non tây,
Mây hương bàng bạc hạc bay về ngàn…
 
 
Đố ai quét sạch lá vàng ,
Thì ta múc ánh trăng ngàn đổ đi,
Đố ai nhặt hết tình si,
Thì ta xin chịu làm thơ tặng người.
 
 
Một cành hương sắc cho đời ,
Một bông hoa thắm cho người tình chung.
Em về hong tóc bên sông,
Thì ta theo gió bềnh bồng nước mây.
 
7
TÂM EM VÔ LƯỢNG ĐÓA HOA ĐẠI TỪ
 
Trông trăng nhớ dáng mẹ gầy,
Xa em nhớ sợi tóc mai ngắn tròn.
Chiều nay hoa tím bên sông,
Nhớ ơi áo tím bên dòng thời gian
 
 
Hạc khuya về khép cánh ngàn,
Gió rung thành giọt chiên đàn cõi xưa.
Ta nằm dựa cửa chân như,
Tay nghiêng hạt bụi không hư hiện về…
 
 
Ngày xưa nắng  rủ mây đi,
Bỏ ta ở lại cơn mê luân hồi.
Hoa đồng cỏ nội rong chơi.
Bồ đề một côị diệu vời hằng sa.
 
 
Áo em xanh cõi ta- bà,
Tâm em vô- lượng đóa hoa đại- từ.
[Ta còn trọn kiếp yêu thơ,
Thì em muôn thuở đợi chờ thơ anh…]
 
Dương Lam
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ của DL quá dài và nhiều đoạn, xin cảm phiền cho DXL từ từ mà họa lại.
 
Thân kính
 
DXL
Đăng nhập để trả lời
0
Động đất sóng triều dâng
 
 
Cõi trần nầy lắm điều gây hiểm họa
Bão táp mưa dông dọa tạt khắp nơi
Vượt tạo hóa văn minh trí con người
Nhưng không níu được đất bằng dậy chuyển
 
Đất cựa mình nước dâng triều Nhựt Bản
Lắm sinh linh chất ngất lụy trăm bề
Nhà tan người mất mồ biển thảm thê
Ảnh điêu tàn bao ê chề rên rỉ
 
Người chốn đó lâu đời trì chí khí
Một thiên tai làm tổn phí cơ đồ
Cảnh thương tâm tình nhiều nước phụ vô
Thân nhân sống còn nhiêu khê ải khổ
 
Cảnh sinh tình dõi buồn nhìn phố đổ
Nghĩ quê hương lắm cảnh dựa hơi quyền
Chiếm lợi tài nghĩ chi khác mà kiêng
Ngẫm đi thôi hỡi người phiền hồn quốc
 
Nước non nhà ai kiêm bao bực cấp
Mấy chục năm chưa lấp khối lạm quyền
Xa quê lòng mong oanh yến* bình yên (con cháu)
Thơ vui buồn viết lách mình tự chủ
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa Xuân sang
 
 
Đông cáo biệt qua mùa trụi lá
Xuân tươi xanh phủ cả không gian
Đầu xuân thấy mấy chùm hoa cúc
Ấm đến rồi đi, ấm lại tàn
 
Tự hỏi mây- mây cứ lửng lơ
Từ đâu đến rộn cả bài thơ
Hỏi mưa- còn đợi không than thở
Hỏi gió ?– thôi đành gởi giấc mơ
 
Phơi phới nắng xuân khoát ý tình
Cho ta ngắm lại vận trời xinh
Cho ta khơi dậy hồn thơ lắng
Hồi tĩnh thiên nhiên ngập lá cành
 
Tâm lặng để trôi với tháng ngày
Tình thơ lãng đãng tựa làn mây 
Cuộc đời sướng khổ vô tư nghĩ !
Thôi hỏi xuân nầy, hỏi những ai ?
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0