BI THỐNG
Người Nam nước Việt của tôi ơi!
Sao nỡ lầm than chuyện bán người
Phận gái bán qua nơi đất khách
Còn đâu lời dạy sống cho đời
nghìn năm văn hiến Cha Ông giữ
Bờ cõi non sông chẳng đổi dời
Có lẽ nào đâu ta sửa đổi
Người Nam nước Việt nói vô lời
Đoạn Trường
Người Nam nước Việt của tôi ơi!
Sao nỡ lầm than chuyện bán người
Phận gái bán qua nơi đất khách
Còn đâu lời dạy sống cho đời
nghìn năm văn hiến Cha Ông giữ
Bờ cõi non sông chẳng đổi dời
Có lẽ nào đâu ta sửa đổi
Người Nam nước Việt nói vô lời
Đoạn Trường
XÓT EM TÔI
Người em gái Việt của tôi ơi . Uẩn khúc bán buôn ,đứng xứ người.
Thân xác dập vùi , mời đón khách.
Xót em tôi tội , tiếc một đời !
Công dung ngôn hạnh ,sao không giữ ?
Đất Nước sang trang , lịch sử dời ?
Nên kiếp má hồng ,dung hạnh đổi !
Thương em tôi quá , chẳng thành lời.
Ngân Khánh
Ngân Khánh rất đồng cảm với bài của bạn Đoạn Trường xin được chia sẽ vài lời. Chúc vui
BI THỐNG 2 (Cho Người)
Đừng than trách phận hỡi người ơi!
Đã lỡ sang ngang bội một người
Duyên phận đã gieo không thể xoá
Chớ mang hờn trách đến cho đời
Bèo bồng trôi nổi trên sông mãi
Có bến nào trong, chẳng bến dời
Như thế sự đời đã định sẵn
Còn chi than khóc không ra lời
Đoạn Trường
Đừng than trách phận hỡi người ơi!
Đã lỡ sang ngang bội một người
Duyên phận đã gieo không thể xoá
Chớ mang hờn trách đến cho đời
Bèo bồng trôi nổi trên sông mãi
Có bến nào trong, chẳng bến dời
Như thế sự đời đã định sẵn
Còn chi than khóc không ra lời
Đoạn Trường
Xin được họa một vần ƠI
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng


![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)





