📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Về Giữa Bạn Bè

92 trả lời, 13.455 lượt xem — Trang 1 / 4
 
Về Giữa Bạn Bè


Ðêm nằm mơ ta về thăm phố thị                   Quên lối xưa về vui chân khắp nẻo
Bè bạn anh em tứ tán quay về               Hàng dương xanh êm lặng khóc tình ca
Nghe rất thèm một tách nhỏ cà phê             Chuyến xe nào đưa tình nghĩa đi xa
Bên góc phố dưới tàn cây trứng cá            Ðể nối lại những vùng ta thương nhớ

Chợ sớm hừng đông mẹ già vội vã            Quê biển cụ Ðồ trung trinh muôn thuở
Kẽo kẹt gánh hàng thơm cải thơm rau        Ðất đạo ngọt ngào hương vị lôm chôm
Chuyến đò đầy buổi sáng xôn xao            Chuông giáo đường êm ả buổi hoàng hôn
Rẽ sóng nước xô lục bình trôi dạt                     Nhắc ai đó bước đời luôn ngắn ngủi

Lúa chín đầy đồng hương thơm ngào ngạt                       Dù biết cuộc đời luôn đi tới
Dừa đứng từng hàng tàu lá vẫy tay                 Mà tim mình vẫn quay lại sau lưng
Bạn bè ta trong quán nhỏ lai rai                  Ðập mãi hoài điệp khúc của mùa xuân
Dĩa sò huyết bên đế nồng hương mới                       Mà cứ để giấc mơ làm trăn trở

Ngôi trường ấy bao vật dời sao đổi               Khi bừng tỉnh chợt nghe lòng bỡ ngỡ
Vẫn còn nguyên bên hồ nước xanh rì            Ðất lạ quê người cuộc sống bủa vây
Biết cánh chuồn nhân ngãi dễ bay đi                 Trong đêm dài lòng dạ ngất ngây
Tên Chung Thủy trách thầm ai bạc bẽo         Rồi cứ đếm cứ thương từng khuôn mặt


Huỳnh Ngọc Diêu- 6/1997

Đăng nhập để trả lời
0
 
Đọc thơ nhau


Thơ em viết sao bùi ngùi cay đắng
Chút buồn thương trách móc giận hờn
Ta đọc mà thắm thiết nỗi cô đơn
Và hiểu được những niềm sâu thẳm

Ta trở lại trong tim niềm say đắm
Tuổi hồng xưa như sống lại những ngày
Những dòng thơ mang nặng những đắng cay
Giọt nước mắt và nụ cười kỷ niệm

Thơ ta viết gợi bao nhiêu hoài niệm
Hương tóc ngày xưa, vị đắng cà phê
Vẫn ước ao hoài một nỗi đam mê
Xin trở lại những ngày xưa đã mất

Thơ ta viết dù rất là chân thật
Lại xẻ chia, phổ biến giữa muôn người
Không một lần, dù chỉ một lần thôi
Ta đề tựa gởi cho nhau riêng rẻ

Muốn biết tin nhau, bên đời, có lẽ
Phải tìm nhau trang báo, giữa dòng đời
Có bao giờ ta viết, chỉ một lần thôi
Thơ ta viết, dành cho nhau riêng biệt

Cứ làm bộ vô tình như không biết
Thơ người xưa dù đọc thuộc nằm lòng
Để bây giờ trong gió bấc tàn đông
Nỗi thương nhớ lại trở về dằn vật



Huỳnh Ngọc Diêu
Tháng 9, 2006


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-08 00:21:33Viet duong nhan>
 
GÓI XÔI LÁ CẨM

Buổi sáng hừng đông dưới gốc cầu
Bên dòng sông lạnh nước trôi mau
Dưới ánh đèn con buồn leo lét
Là gánh xôi quen tự thuở nào

Thoăn thoắt bàn tay trên lá xanh
Gói xôi nằm gọn vẻ yên lành
Dáng gầy mỏi mệt trong sương lạnh
Vội vã qua đi khách bộ hành

Ta nhận xôi nghe rộn rã lòng
Nhìn dòng sông rộng cảnh mênh mông
Tháng năm thị xã bao thay đổi
Tóc nhuộm phong sương phận má hồng

Bỏ lớp em về bên gánh xôi
Đôi vai gánh nặng với dòng đời
Nuôi đàn con dại theo năm tháng
Lá cẩm vò xôi tím cuộc đời

Gói xôi lá cẩm đượm tình quê
Kỷ niệm ngày xưa chợt rủ về
Nghèn nghẹn bên lòng bao chua xót
Phận bạc vào thu quá não nề

Huỳnh Ngọc Diêu
Những ngày Tết Đinh Hợi


:: Bài thơ đưa vào TV ::
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-08 00:32:27Viet duong nhan>
 

BÊN KIA LỘ

Tôi đứng bên nầy lộ
Những chiếc Honda
Phóng ào ào như cơn thác đổ
Muốn sang bên kia sao lai ngập ngừng
Không xa lắm mà như nghìn trùng

Dòng xe ấy như bức tường ngăn cách
Bỗng nghe tim mình bao hiu hắt
Bên kia đường là bóng mát tuổi thơ
Là nỗi niềm của quá khứ mộng mơ
Mà dòng đời đã ngăn chia nghiệt ngã

Nóc giáo đường trang nghiêm lặng lẽ
Là chứng nhân của một thuở vào đời
Lối chung xưa năm tháng tuyệt vời
Đã chia xẻ trong niềm vui hoa mộng
Đại lộ cuối tuần trong cơn gió lộng
Như lời ca trầm bổng của nhân gian

Hương cà phê qua điệu nhạc mênh mang
Hơi ấm bàn tay chia nhau đêm lạnh
Bầu trời xanh sao giăng đầy lấp lánh
Dòng thơ xanh một thuở nồng nàn

Ta đứng lại bên nầy lộ
Dòng Honda như bức tường cao
Dáng diễm xưa giờ đã ra sao?
Từ độ xa nhau
Năm dài tháng rộng
Đời thênh thang giăng mắc nỗi buồn
Nên có lúc bóng hình xưa chợt đến

Ta đứng bên nầy lộ
Dòng Honda như thác đổ
Xin vẫy tay chào tuổi thơ
Xin giã từ mộng mơ
Bên dòng đời thác đổ
Biết làm sao năm tháng cũ dại khờ
Để có những vách ngăn chặn lối
Xin một lần quên đi nông nỗi
Để tìm nhau dù đã muộn tháng ngày xuân

Ta đứng bên nầy lộ
Lòng cứ mãi bâng khuâng
Dòng Honda như chảy mãi không ngừng
 
Huỳnh Ngọc Diêu
      5-2003

R
Đăng nhập để trả lời
0
 
Cơn ghiền  Email
 
Biểu anh đừng uống cà phê
Mỗi ngày mỗi uống rồi mê rồi ghiền
Biểu đừng hút thuốc triền miên
Vàng tay sầu muộn, ưu phiền hồn thơ
Khuyên anh đừng lụy vì thơ
Ngày xuân đã mất còn chờ gì đây
Biểu anh đừng có đắm say
Một rừng quá khứ như mây bay rồi
Biểu đừng, biểu tránh biểu thôi
Biểu dang xa nó kẽo đời bi ai
Tháng năm sao cứ miệt mài
Ưu tư nặng trĩu đôi vai ưu phiền
Nghe lời anh đã ngồi yên
Bây giờ bày đặt gắn liền e-mail
Bạn bè quyến thuộc thân yêu
Bắt cầu thông cảm sau nhiều cách xa
Niềm vui mở rộng bao la
Xa xôi mà cứ như là cạnh bên
Viết qua viết lại cũng ghiền
Người ta vắng mặt cũng phiền cũng lo
Sáng trông, tối đợi, chiều chờ
Window sao vẫn mịt mờ bóng chim
Nỗi buồn lại trở về tim
Đời như cơn lốc nỗi niềm riêng mang
Ngươi ta bận bịu đa đoan
Thì anh ráng chịu chớ còn trách ai
“ Tưởng giếng sâu anh thả sợi dây dài
Hay đâu giếng cạn anh tiếc hoài sợi dây “
Giếng sâu, giếng cạn, dây dài
Sao bằng mấy chữ e-mail thân tình.

 
Huỳnh Ngọc Diêu
          07-2002

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-10 01:39:47Viet duong nhan>
 
Mảnh Đất Cù Lao

Mơ về thăm lại xóm cù lao
Tìm lại ngày xanh của thuở nào
Qua cây cầu khỉ bao thân thuộc
Nắng chiều lưu luyến mấy hàng cau

Thăm lại con đường mưa lầy lội
Gót chân son đỏ vướng bùn non
Bím tóc buông lơi bên bờ ngực
Áo trắng bà ba chẳng tủi hờn

Thăm lại hàng bần hoa tím trắng
Đêm về đom đóm sáng ven sông
Ghe cát (hát) cải lương câu vọng cổ
Tiếng đàn nhịp trống, nước mênh mông

Khuya đón đò đêm về phố chợ
Đuốc lá dừa soi dẫn lối đi
Mấy hàng dừa nước còn say ngủ
Vương vấn lòng ta buổi phân ly

Nước lớn đang lên ngập mé vườn
Nghe lòng tràn ngập mối yêu thương
Ầu ơ tiếng hát bên bờ vọng
Kẽo kẹt lòng ta nỗi vấn vương

Tha thiết về thăm vui sống lại
Một vùng kỷ niệm quá thân yêu
Tóc xanh dù nhóm màu tiêu muối
Vẫn thấy lòng ta ấm lại nhiều


Huỳnh Ngọc Diêu

 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-26 14:54:33Viet duong nhan>
 
Một Vòng Kỷ Niệm

Bỏ lại sau lưng cuộc sống hàng ngày
Những vất vả ưu tư phiền muộn
Tháng ngày qua tựa thể chim bay
Mái tóc tuổi năm mươi tiêu muối

Bỏ lại sau lưng chật vật cuộc đời
Vầng trán ưu tư nặng nề cơm áo
Bổn phận đa đoan chở bao phiền não
Mà tháng năm đè nặng kiếp phong trần

Mặc áo thư sinh, mang màu son trẻ
Về giấu yêu thương với nụ cười
CHUNG THỦY vẫn còn bên kỷ niệm
Mặt hồ xưa năm tháng thắm màu tươi

CÙ LAO DÊ hàng bàn tươi sắc lá
Nhớ cầu khỉ xưa , con nước lững lờ
Tiếng mái dầm khua đêm trăng sáng
Là những niềm vui còn thơ

NGÃ BA THÁP hàng dương biếc
Tiếng rì rào trong gió tựa cơn mưa
Ta ngồi lại bên bàn cà phê nhỏ
Hội ngộ bạn bè nhắc chuyện đời xưa

Ôm chiếc HonDa viếng CÙ LAO BẢO
Theo ghe xuống thăm CÙ LAO MINH
Cát biển BA TRI ấm bàn chân nhỏ
Bùn non HƯƠNG MỸ biết bao tình

Bỏ lại sau lưng đời nghiệt ngã
Về lại ngày xưa tuy có muộn màng
Mái trường phủ rong rêu dày đặc
Mà niềm vui vẫn cứ thênh thang

Tàn cuộc vui ta trở lại ngày thường
Lại bổn phận, âu lo, vất vả
Đêm tỉnh giấc giữa cơn mộng mị
Vẫn Còn nghe tiếng bạn đùa vui


Huỳnh Ngọc Diêu
11/2003

 
R
Đăng nhập để trả lời
0



Từ tranh sơn dầu khổ 70x85 họa sĩ Tam Anh: tác phẩm TRONG VƯỜN CAM


 [/align]                                    Gặp Lại Nhau

    Mười mấy năm trời mới gặp nhau                        Quán nhỏ thân thương ở cạnh trường
          Thời gian như nước chảy qua cầu                        Ly chè đậu đỏ đượm tình thương
              Cùng nhau vui thỏa niềm tâm sự                        Hàn huyên quên hết bao công thức
                    Phượng đỏ trường xưa lại thắm màu                    Mà nhớ bài thơ mộng rất thường

    Dăm đứa ngồi chơi dưới bóng dừa                        Nhớ thành phố cũ những đêm mưa
          Khu vườn cây trái gió đong đưa                            Gió hát ru êm mấy rặng dừa
              Tàng cây vú sữa vui nhân chứng                          Gió lạnh nhưng lòng không thấy lạnh
                    Ghế đá vô tư chẳng thẹn thùa                              Nhờ bàn tay ấm của ai đưa

    Một bầy bướm trắng buổi hừng đông                    Kỷ niệm lan man tựa sóng trào
          Đậu trước sân trường đông thật đông                  Nhớ làm sao hết nhớ làm sao
              Áo trắng tinh anh mang phù hiệu                        Cố nhân tứ tán trăm ngàn nẻo
                    Vô tư như thể một dòng sông                              Có nhớ ngày nào một nẻo xưa

    Ngôi trường là nỗi nhớ không quên                      Gặp lại khi đời đã chớm thu
          Từng khuôn mặt ấy thật là quen                          Mà mùa xuân ấy vẫn còn như
              Cơn gió làm ai bay nón lá                                    Trong ta mãi mãi màu tươi thắm
                    Nhờ ai ai đó lượm dùm lên                                    Tao ngộ bây giờ dệt ý thơ.

                                    Huỳnh Ngọc Diêu, France[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-26 15:06:58Viet duong nhan>
Chân Dung Người Xưa
Tặng họa sĩ Tam Anh (Tam Nhiều)


Từ tranh sơn dầu khổ 57x75 của họa sĩ Tam Anh: tác phẩm CHẢI TÓC


Chân Dung Người Xưa

Quán vắng một chiều mưa nghỉ chân
Nghe lòng sao xuyến mối buâng khuâng
Rượu nồng ấm lại đời phiêu bạt
Lời nhạc ru êm những nỗi lòng

Trên vách tường treo một bức tranh
Thời gian màu khói đã xây thành
Nhìn qua sao thấy như quen lắm
Nhắc lại cho ta một tấm tình

Phong cảnh xanh xanh một rặng dừa
Mấy tà áo trắng gió đong đưa
Chiếc xuồng lướt nhẹ trên sông rạch
Gợi nhớ trong lòng chuyện cũ xưa

Chử ký quen quen của chính mình
Gợi về kỹ niệm khoãng trời xanh
Người xưa làm mẫu trong tranh ấy
Ánh mắt vẫn còn nét đẹp xinh

Mái tóc buông dài trên mé vai
Nét vô tư ấy chẳng hề phai
Trãi qua trên bước đời phiêu bạt
Tranh vẫn là tranh của mắt nai

Giây phút ngày xưa bỗng hiện về
Khoảng trời thơ mộng nở đầy hoa
Màu sơn như máu trong tim chảy
Trên chiếc cọ mềm nỗi thiết tha

Ta gởi hồn ta trong nét vẽ
Trong hình trong mắt cố nhân xưa
Tinh anh vẫn giữ trong màu mắt
Dù cuốn theo đời mấy nắng mưa

Tháng ngày đã ký trong trang giấy
Con số ba mươi của khoảng đời
Tình xưa người mẫu còn son sắt
Hay tháng năm qua đã đổi dời

Ðã chót mang thân làm họa sĩ
Cho đời những nét vẽ thiên thu
Thời gian làm đổ trong màu tóc
Mà tấm tình xưa vẫn chẳng nhòa

Ta sống cho ta từng bức vẽ
Gởi hồn trong màu sắc thâm sâu
Nét dao trên lụa gằn sâu vết
Kỹ niệm ngàn năm vẫn bước đầu

Ta vẽ tuổi người trong tuổi thơ
Một trời hoa mộng một vùng mơ
Người xưa đã cách bao năm tháng
Giây phút tương phùng dạ ngẩn ngơ

Hỏi thăm cô bé bên quầy quán
Vóc dáng như người mẫu của tranh
Vẫn mái tóc dài buông vai phủ
Vẫn nụ cười tươi tỏa ý tình

Giải thích dịu dàng bé nói qua
Người tranh giờ đã cách bao xa
"Ngoại về với cậu qua bên ấy
Vui thú đoàn viên lúc tuổi già"

Ðơn giản mà sao mấy ngậm ngùi
Cuộc đời như thể áng mây trời
Nét xuân còn giữ trong tranh ấy
Giờ đã tan theo với tuổi đời

Chén rượu tương phùng bên cố nhân
Chỉ là dư ảnh của ngày xuân
Sao nghe trong rượu pha mùi đắng
Người ở phương nào có nhớ cùng ?

Huỳnh Ngọc Diêu, 05-2001
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-08 00:29:33Viet duong nhan>
 
Bông Bần Màu Tím

Sương sớm còn vương mấy ngọn bần
Chờ tia nắng mới đến vui chung
Xuồng ai theo nước trôi thờ thẩn
Chở nặng tình ta với nước sông

Tiếng mái dầm ai khe khẽ reo
Nghe lòng như thể muốn về theo
Màu hoa bần tím trong thương nhớ
Đơn giản loài hoa một kiếp nghèo

Đêm về đom đóm vui đèn hội
Soi sáng bờ sông buổi hẹn hò
Lá reo nhè nhẹ như mời gọi
Cho lòng rung động mấy vần thơ

Những chiều mưa lạnh sông êm chảy
Những lá bần khô tựa chiếc ghe
Về đâu bõ bến sông thân thuộc?
Buồn khổ lòng ai nỗi đợi chờ?

Đêm nay trăng sáng bên sàn nước
Chim lẻ buồn kêu đến não nùng
Như tưởng ai về sau xa cách
Để mình chia xẻ nỗi vui chung

Chiều nay bỗng thấy tương tư nhẹ
Thơ thẩn theo mây để gởi lòng
Nhớ phương trời ấy xa vời vợi
Hoa bần màu tím có buồn không?


Huỳnh Ngọc Diêu
11-2006


R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-10 01:42:50Viet duong nhan>
 
Cháo đậu tép rang

Đơn giản làm sao dĩa tép rang
Từng con tép ấy được rang vàng
Bên tô cháo đậu mùi thơm ngát
Chuyện đời chuyện cũ cứ âm vang

Lâu lắm ngày xưa kỷ niệm về
Những ngày hồng thắm ở trời quê
Con sông nước chảy qua cầu ấy
Vẫn giữ ngàn năm mọi ước thề

Người hỏi người ơi có nhớ không ?
Để lòng ai đó ngóng cùng trông
Ra đi vui gót theo đường mới
Lối cũ người xưa vẫn một lòng

Khói ấm nhà ai tỏa bếp nhà
Ca dao ai hát nhớ công cha
Vườn xưa tay mẹ bao chăm sóc
Thoáng đã bây giờ mãi cách xa

Bữa ăn đạm bạc vậy mà vui
Đón lại người đi chốn mịt mù
Giờ đây trở lại trong tao ngộ
Nhẹ lòng vui thể tựa ngày xuân

Tép rang mừng rỡ đón ai về
Tâm tình quên lãng chốn sơn khê
Ngừng chân tạm nghỉ vui ngày tết
Rồi lại phong trần cách biệt quê

Huỳnh Ngọc Diêu
Những ngày Tết Đinh Hợi


R
Đăng nhập để trả lời
0
 
Cám ơn đã đọc thơ


          Xin cám ơn người đã đọc thơ
               Theo ta trở lại những ngày mơ
                    Theo ta trở lại ngày thơ ấu
                         Dầu bụi thời gian chẳng xóa mờ

                              Xin cám ơn người đã xẻ chia
                                   Những niềm thao thức giữa đêm khuya
                                        Ưu tư gói trọn niềm thương nhớ
                                             Một mảnh tình quê một lối về

                                                  Xin cám ơn người đã đọc thơ
                                                       Theo ta tìm lại cõi xa mờ
                                                            Tóc xanh kỹ niệm ngày xưa ấy
                                                                 Cho mình sống lại một trời thơ

          Xin cám ơn người đã cảm thông
               Kiếp sống tha hương một tấc lòng
                    Tháng năm gánh nặng vì cơm áo
                         Mà thấy tình quê vẫn mặn nồng

                              Xin cám ơn người đã lắng nghe
                                   Những dòng thơ viết nỗi đam mê
                                        Quên đi giây phút đời cay nghiệt
                                             Trói buộc ta vào nỗi chán chê

                                                  Đời buộc ta vào nợ áo cơm
                                                       Cho ta tắt nghẽn mối tâm hồn
                                                            Còn đâu xúc cảm trong đời sống
                                                                 Chỉ có cho ta những nỗi buồn

          Thơ tựa qua sông bắt nhịp cầu
               Cho mình gặp gở cảm thông nhau
                    Như dòng suối ngọt qua đồng vắng
                         Tưới đất khô cằn cây lớn mau

                              Xin cám ơn người đã xót thương
                                   Con tầm nghiệp dĩ đã tơ vương
                                        Con tàu mờ mịt trong đêm vắng
                                             Nhờ chiếc đèn pha để rọi đường

                                                  Ngàn dậm rồi ta cũng thấy gần
                                                       Thơ mình được đọc giữa người thân
                                                            Như ta ở giữa dòng thân ái
                                                                 Của bạn bè xưa, của cố nhân.

                                                                      Huỳnh Ngọc Diêu
                                                                           Tháng 3 năm 2001

 

Đăng nhập để trả lời
0
 
Cây Cầu Khỉ                                                       Từ anh xa xóm xa nhà
Hai nhà cách một rạch sâu                                     Nhớ con cầu khỉ tuy xa mà gần
Muốn qua thì phải bắc cầu khỉ qua                               Dặm dài phiêu bạt gót chân
Ngày xưa tan học về nhà                                 Qua bao cầu bắc tối tân vững vàng
Đi qua cầu khỉ hai ta cùng dìu                                   Mà sao vẫn thấy bàng hoàng
Chênh vênh vành nón yêu kiều                      Mỗi lần nhớ đến xóm làng ngày xưa
Áo dài tha thướt gió chiều tung bay                       Tháng ngày thắm thoát thoi đưa
Bàn tay nắm chặt bàn tay                                    Trở về chốn cũ cầu xưa đâu còn
Tuổi xanh thơ ấu như say mộng vàng                        Mưa chiều đường hết trợt trơn
Nhường em tay vịn giăng ngang                           Mà lòng thì thấy cô đơn miệt mài
Trợt chân anh té bên hàng ô rô                                     Mong tìm một dáng hình ai
Gai đâm rát mặt thấy mồ                                      Qua cây cầu khỉ tóc ai yêu kiều
Mà sao vẫn thấy cơ hồ niềm vui                                 Tiếng ai ru võng trong chiều
Ngồi nhìn con nước trôi xuôi                              Ca dao gợi nhớ rất nhiều trong tim
Tiếng reo dừa nước như lời ru êm                                      "Mẹ ơi con vịt chết chìm
Mưa chiều cầu trợt trơn thêm                 Thò tay bắt nó cá lìm kìm nó cắn tay con".
Mặt sông ướt đẫm nỗi niềm thiết tha                               Huỳnh Ngọc Diêu, France

 

Đăng nhập để trả lời
0
 
Bài Thơ Gởi Chú

                                                                       Con ở nơi nầy xa thật xa
                                                                   Mà lòng vẫn nhớ những ngày qua
                                                              Thôn xưa trời nắng đường quê nhỏ
                                                         Chú cháu cùng đèo một Honda

                                                    Tia nắng xuyên ngang đám lá dầu
                                               Đàn cò tung cánh để về đâu
                                          Sóc quê quán vẫn thơm mùi cốm
                                     Mía khúc ngày xưa vẫn ngọt ngào

                                Mái chùa núp bóng dưới hàng sao
                           Hoa sen nở rực giữa lòng ao
                      Vàng tươi sắc áo nhiều ông lục
                 Khất sĩ trên đường diệt khổ đau

                                                                        Những xóm làng nào sâu đáy tim
                                                                   Bãi vàng cồn cát đứng im lìm
                                                              Đầu bờ nghe nói nhiều thay đổi
                                                         Đồng cá lia thia cũng khó tìm

                                                    Chồm hổm mệt nhừ cơn nắng trưa
                                               Xe lam quen thuộc lối mòn xưa
                                          Hàng cây so đũa rung rinh lá
                                     Dâm mát trâm bầu ngọn gió đưa

                                Sương ướt bờ đê buổi sáng mai
                           Đường về Mỹ Thập dấu đường cày
                      Đồn xưa bót cũ nay nương rẫy
                 Xanh ngát vườn rau những đoạn dài

                                                                        Bến Đáy đêm dài khuya thật khuya
                                                                   Tù và báo thức đón ghe về
                                                              Ông cười vui thỏa rung râu bạc
                                                         Sóng dữ đâu ngăn được lối về

                                                    Dây điện đã chuyền tận xóm trong
                                               Đêm đêm hàng quán thật là đông
                                          Có ai nhớ ánh mù u cũ
                                     Vọng cổ xàng xê nỗi nhớ mong?

                                Mẹ về cùng nội ở Bàng Đa
                           Như thể ngày xưa một mái nhà
                      Chú bác tận tình chăm sóc mộ
                 Thay bầy con cháu kiếm ăn xa

                 Xin cám ơn đời đã xót thương
                 Cho con còn lại chút tơ vương
                 Chút chi sau rốt hồi chung cuộc
                 Mấy ý thơ về nẻo cố hương.

                 
                  Huỳnh Ngọc Diêu, France
 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-26 15:19:30Viet duong nhan>
 
Chiên vàng kỷ niệm

Ở giữa dòng đời nơi xứ lạ
Tình cờ trong cuộc sống bon chen
Vài câu thăm hỏi trong siêu thị
Mới nhận ra rằng ta rất quen

Mái tóc ngày xưa chảy mướt dài
Giờ đây cắt ngắn gọn gàng thay
Sơ cho mùi khói xông lên tóc
Dầu mỡ là niềm vui đắng cay

Dịu dàng tươi thắm một cành hoa
Nâng niu đài các tuổi ngọc ngà
Còn đâu ngày tháng vô tư ấy
Bên sự cưng chìu của mẹ cha

Ước mơ gói trọn theo ngày tháng
Chiên vàng từng một chiếc nem ngon
Nấu xào thân phận đời xa xứ
Tuổi trẻ rồi ra cũng chín dòn

Gấp rút trao nhau lời thăm hỏi
Vội vàng như một cuộc tản cư
Thời gian dành trọn cho cơm áo
Tâm trí rồi ra cũng mệt nhừ

Có nhớ ngày xưa buổi cuối tuần
Áo dài tha thiết dáng bâng khuâng
Cười vui trên phố bao bè bạn
Vô tư trong trắng buổi vào Xuân

Vội vã tạ từ nhau mấy câu
Bận lòng chi nữa phút xa nhau
Đêm về đốt lửa lo sinh kế
Chiên thật dòn tan một mối sầu


Huỳnh ngọc Diêu
Ngày vào Xuân năm 2001
Đăng nhập để trả lời
0
Lại Tìm Về
  **tặng NHT**

Nhớ nhau ta lại tìm về
Nhớ nhau ta lại thơ đề họa thơ
Nếu đời là mộng là mơ
Tri âm là nhgĩa là thơ là tình
Quê người nhân ngãi mần thinh
Có chăng cũng chỉ là mình với ta
Còn cầu Ô Thước bao xa
Cũng không ngăn nỗi lối ta tìm về
Chung tình một mảnh hồn quê
Thâm sâu như điệu xàng xê xuân tình
Quê người dù đẹp dù xinh
Cũng không thay thế bóng hình ngày xưa
Con đường Thành Thái trời mưa
Bến xe Lục Tỉnh mình đưa ai về
Hàng còng lá phủ xum xuê
Giảng đường khoa học lối về tương lai
Thương cho năm tháng miệt mài
Tóc xanh giờ cũng oằn vai rã rời
Thanh xuân nhìn lại khoảng đời
Đắng cay pha lẫn nụ cười hồn nhiên
Ngổn ngang những nỗi ưu phiền
Nhớ nhau thuở ấy thần tiên tìm "dìa"
Nhớ nhau ta lại thơ đề

Huỳnh Ngọc Diêu, France
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-21 01:37:12Viet duong nhan>


 
 
 
Chòi Nhãn Vườn Em

   Vườn nhà nhãn mới chín cây
        Nhờ anh giữ tạm đợi ngày thu mua
             Đêm nằm trên võng đong đưa
                  Trăng rơi trên mấy tào dừa rung rinh
                        Nhớ em đôi mắt hữu tình
                             Tròn như hột nhãn nên mình thương nhau
                                   Chòi đêm ngập ánh trăng sao
                                        Ngăn ngừa kẻ trộm lẻn vào vườn em
                                             Ngăn loài chim dữ ăn đêm
                                                  Chăm từng gốc nhãn cho em vừa lòng
   Chúng mình cách một dòng sông
        Cùng đi chung một cánh đồng trẻ thơ
             Đêm nằm chòi nhãn mà mơ
                  Mơ sao duyên nợ xe tơ chỉ vàng
                       Cuộc đời mình rộng thênh thang
                            Như dòng sông chảy bình an dịu hiền
                                 Đến ngày thu hoạch vườn em
                                      Tiền mẹ trả hậu lại thêm thiệp hồng
                                           Báo tin em sắp lấy chồng
                                                Giã từ vườn nhãn qua sông nhà người
   Lòng sao bỗng thấy bồi hồi
        Bao đêm giữ trộm để rồi mất em
             Mỗi lần ăn nhãn buồn thêm
                  Thâm sâu kỹ niệm những đêm canh vườn
                       Mười năm mang kiếp tha hương
                            Áo cơm trôi dạt đoạn trường tháng năm
                                 Quê người mang mối tình câm
                                      Trở về vườn nhãn âm thầm một đêm
                                           Nhãn thơm hương tỏa êm đềm
                                                Ngồi bên chòi nhãn mà thêm đau buồn
                                    
                                     Nước rong dâng ngập mé vườn
                                   Ca dao ai hát điệu buồn lung linh
                                     "Ngồi bên chậu cúc mà rình
                                 Ai rinh chậu cúc mà mình không hay".


                                   Huỳnh Ngọc Diêu, France
 
 R
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-21 01:38:37Viet duong nhan>
 
[/align]Sao lại vô tình

Lâu quá rồi ta chẳng có tin
Cũng chẳng email hay là thư tín
Dẫu một chữ trên carte postale ngắn ngủi
Mà sao ta vẫn cứ vô tình

Dẫu biết là cuộc sống mong manh
Thời gian qua nhanh như tên bắn
Cái thuở đầu xanh thời gian đâu quan trọng
Tóc bạc rồi rất quí bước thời gian
Mà sao ta vẫn cứ vô tình

Rồi có khi ta sung sướng bàng hoàng
Khi nhận được một tin người thân năm cũ
Một cú điện đàm làm sao cho đủ
Những lời email không dấu thấm vào đâu

Rồi sau đó vô tình hay quên lãng
Chợt rất lâu một khoảng bặt tâm
Có nhiều khi ta cũng âm thầm
Gắng chuộc lại những gì đã mất

Có phải trong ta có điều chân thật
Kỷ niệm ngày xưa như những đóa hồng
Rất xinh đẹp và nhẹ nhàng như mây trang
Và mung lung như khói tỏa bên sông buồn
Đã biết rằng khi tóc đã pha sương
Nói vô tình, không phải là điều quên lãng

Cũng có lúc tim mình nghe quặn thắt
Lại một tin, một người nữa đã đi xa
Bàng hoàng thay! Một nỗi xót xa
Lại như trong ta một mối đắn đo

Hãy gởi chút lửa hồng cho nhau hơi âm
Để vô tình đừng có buổi tàn đông

Huỳnh Ngọc Diêu
Tháng 8-2006

[/align] 
[/align]
R[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-05 02:19:59HuynhNgocDieu>
 
 Gió Rụng Sầu Riêng

 
                                                         Nước rong bìm bịp kêu chiều
                                                                 Ca dao ai hát gợi nhiều nhớ thương
                                                          "Chuột kêu rúc rích trong rương
                                                   Anh đi cho khéo đụng giường mẹ hay
                                            Mẹ hay mẹ hỏi đi đâu
                                     Con đi rót nước lấy trầu mẹ ăn"
                              Hẹn hò một buổi đầy trăng
                       Mẹ nghe tiếng động ngoài sân giật mình
                Con ơi có kẻ trộm rình
         Kẻ gian như đã đứng nhìn ngoài hiên
  Em nghe vội trấn an liền
         Dạ thưa gió rụng sầu riêng vườn mình
                Sầu riêng riêng vẫn đẹp xinh
                       Bao nhiêu trái rụng là mình gặp nhau
                              Đêm về nhìn ánh trăng sao
                                     Sầu riêng rụng trúng đứa nào bội vong
                                            Đo sông đâu dễ đo lòng
                                                   Người đi một buổi nắng hồng thênh thang
                                                          Về nơi đô hội giàu sang
                                                                 Bỏ sầu riêng lại, đôi đàng cách xa
                                                                        Dẫu lời thề có phôi pha
                                                                               Xin sầu riêng rụng rụng xa...xa người.
                                                                                                                                                                                                                                                Huỳnh Ngọc Diêu, France
 

Đăng nhập để trả lời
0
(Xin đọc như từ chân thang lên lầu)
 
 
HUỲNH NGỌC DIÊU, France

     Thâm sâu kỹ niệm làm sao phai mờ
          Phút giây mình ở cạnh nhau
               Sẽ mang đi nỗi nhớ niềm đau
                    Dẫu biết trước dòng đời thay đổi
                   
                         Ai ơi! Xin giữ ân tình đừng tan
                              Gió đưa cành trúc rung rinh
                                   Tuổi vào đời biết mấy niềm tin
                                        Ruột dưa đỏ nhắc thời xuân ấy
                                       
                                        Nghe tim trổ một nụ hồng ngát hương
                                   Lược mình từ đục sang trong
                              Lời mát trong vào tận đáy lòng
                         Dáng khiêm nhượng thủ điều an phận

                    Đưa ta ra khỏi những miền trầm luân
               Thẹn thùa nón lá xoay nghiêng
          Chỉ còn đây mộng ước đưa duyên
     Canh khổ qua, qua thời gian khổ

     Bần khuya đom đóm soi niềm riêng mang
          Trăng sao e thẹn bên rèm
               Hát dùm ta tiếng hát ru em
                    Võng kẽo kẹt đưa lời nài nỉ

                         Bụi đường rũ sạch lối vào vô tư
                              Gót chân lãng tử xôn xao
                                   Đã hết rồi tim thắt ruột đau
                                        Niềm vui lại dâng trào lên mắt

                                        Nói sao cho hết cho vừa lòng nhau
                                   Nghe như hạnh phúc dư thừa
                              Lời dịu dàng những tiếng dạ thưa
                         Mẩu đối thoại ngôn từ lựa chọn
                     
                    Nghe bao hạnh phúc bên thềm bể dâu
               Màn đêm vừa mới buông rèm
          Lửa reo vui góc bếp nhà em
     Nhớ những buổi mưa chiều gió buốt

     Cho ta trở lại nẽo đường thân yêu
      Nghe lòng một nỗi vấn vương
     Hàng cau đang trổ nụ ngát hương
      Xuôi mái chèo dọc theo sông cũ

          
GIÂY PHÚT THÂM SÂU
 

Đăng nhập để trả lời
0
 
CÒN GÌ NỮA


Ta còn gì nữa để cho em

Một chút tình xưa thuở yếu hèn

Thôi cứ dìm sâu vào dĩ vãng

Gợi làm chi nữa để buồn thêm



Ta còn gì nữa để cho nhau

Một chút ngày xưa đã úa sầu

Dơ tay chỉ bắt toàn dư ảnh

Tro tàn đã lạnh những từ lâu



Ta còn gì nữa để mà cho

Một chút vu vơ để đợi chờ

Ngàn năm nay đã theo chiều gió

Kỷ niệm chỉ còn mấy ý thơ



Ta còn gì nữa để mà vui

Một thoáng ngày xưa quá ngậm ngùi

Thôi nhé, xếp đi trang giấy cũ

Như dòng sông ấy cứ buông xuôi.



Huỳnh Ngọc Diêu

6-2007

 
 


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-27 16:48:41HuynhNgocDieu>
 




MƯA CẦU BẮC                                   TRƯA CẦU BẮC

   
      Ta về qua cầu bắc                                              Trưa về qua cầu bắc
    Cơn mưa ướt mái đầu                                    Cơn nắng đốt thiêu người
      Chiếc dù nhỏ che nhau                                    Gặp nhau mỉm miệng cười
    Ngoài trời sông nước lạnh                              Con tay bồng tay ẫm
      Bao nhiêu điều cô quạnh                                  Dòng đời trôi thăm thẳm
    Bao nhiêu nỗi cô đơn                                      Lâu lắm mới gặp nhau
      Bao cay đắng trong đời                                    Một chút gì xót đau
    Tan theo bàn tay ấm                                      Một chút gì lưu luyến
      Hoa lục bình tim tím                                          Những tháng ngày thư viện
    Trôi dạt giữa dòng sông                                  Hoa mười giờ ngoài sân
      Như cuộc tình mênh mông                              Nắng vàng cứ bâng khuâng
    Biết đâu mà trôi đến                                      Bên con đường xanh cỏ
      Khi bắc vừa cập bến                                        Một khoảng trời tuổi nhỏ
    Ai trở lại xe đò                                                Trang sách giấu bài thơ
      Ai về nẻo quanh co                                          Dòng đời tưởng như mơ
      Mà vai gầy sinh kế
    Cuộc đời là như thế                                            Ngại ngùng ta muốn kể
      Yêu nhau đâu là dễ                                      Mà cũng chẳng thành lời
    Mà nhớ đến chừng nào                                        Khi hai ngả cách rời
      Khi mái tóc bạc màu                                      Lấy ai mà chia sẻ
    Cơn mưa còn chưa dứt                                        Cuộc đời nhiều lối rẽ
      Mỗi lần qua cầu bắc                                      Như nước mang lục bình
    Là nhớ mãi cơn mưa.                                          Gặp nhau mà làm thinh.
                                                                                 

                                      Huỳnh Ngọc Diêu,
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
  ĐÃ LÂU RỒI

Đã lâu rồi chẳng nhận tin nhau
Phương trời đó mùa thu đổ lá ?
Con đường xưa những ngày nắng hạ
Còn tươi vui như thể ngày nào

Đã lâu rồi chẳng nhận được email
Đời đã xô ta vào con nước xoáy
Những tháng ngày qua bao mệt mõi
Nụ cười khô trong tiếng thở dài

Đã lâu rồi ta chẳng nhận phone
Tiếng êm ã ru hồn vào mộng
Bên tách cà phê nghe môi nóng
Bản nhạc nào réo rắt tình xưa

Đã lâu rồi chẳng đọc được thơ
Nay đọc lại nghe lòng êm ấm
Xin cám ơn ai tình say đắm
Những buồn vui một thuở xa mờ

Huỳnh ngọc Diêu

 
 


Đăng nhập để trả lời
0
 
Ðược tin em đã về hưu trí 

Ðược tin em đã về hưu trí
Một thoáng buồn vui tự đáy lòng
Vui : em được hưởng ngày thong thả
Buồn: thấy dòng dời tựa bão giông

Mới đó ngày nào bên lớp học
Áo trắng thơ ngây tuổi học trò
Bài thơ e ấp trong trang sách
Nón lá che ngang buổi hẹn hò

Những dòng lưu bút , nét rung rung
Những bước chân son , bước ngập ngừng
Dòng đời như nước vô tình chảy
Sinh kế ngày qua tóc bạc sương

Áo trắng ngày xưa theo mộng đẹp
Thơ xưa cũng héo cũng tàn phai
Ba bốn mươi năm nhiều dâu biển
Ðời tựa dòng sông nước chảy hoài

Gặp lại nhau rồi chẳng nhận nhau ?
Dung nhan ngày ấy giờ ra sao?
Nếp nhăn trên trán buồn nhân thế
Mòn mõi hồn thơ cũng hoá sầu

Bên bờ sông cũ chim bìm bịp
Gọi nước lớn về trong ước mơ
Bên dòng đời ấy ta mong gởi
Một khoảng trời xưa một ý thơ

Ðưôc tin em đã về hưu trí
Ta cứ hình dung một dáng xưa
Dầu đời dầu có bao giông bão
Vẫn thấy em về áo trắng xưa


Huỳnh Ngọc Diêu
11-2002

Đăng nhập để trả lời
0
 
Cái Mơn đêm Noel

Lâu quá không về thăm cái Mơn
Thăm miền nước ngọt trái lôm chôm
Hiền lành dào dạt bên sông nước
Yên tỉnh tình thương những nẻo hồn 

Áo trắng hừng đông quá dập dìu
Hướng về buổi lễ quá thân yêu
Hiền lành Tượng Chúa dang tay đón
Thánh đường lặng lẽ biết bao nhiêu

Lôm Chôm vị ngọt đượm tình quê
Mời kẻ đi xa kíp trở về
Đất Mẹ ngọt bùi qua năm tháng
Trong lòng ai vẫn nỗi đam mê!

Quên làm sao được chuyến đò đông
Thôn ấp vào Xuân ngập nắng hồng
Thư viện An Minh bên tường kín
Cuộc đời thầm lặng quá thong dong

Đèn sáng Noel rực cả vùng
Thánh đường tràn ngập buổi vui chung
Em về áo trắng tinh như tuyết
Cầu nguyện nhân gian đẹp mọi đường

Quê người trời lạnh tiết Noel
Gợi mình sống lại chuổi ngày quen
Dáng xưa áo trắng đêm hành lễ
Sống lại trong ta những nỗi niềm

Huỳnh Ngọc Diêu
Noel 2004

Đăng nhập để trả lời
0
 
  Cám ơn đời

Xin cám ơn đời đã cho ta
Chút tơ vương đó cũng mặn mà
Đối ẩm với mình khi đơn độc
Gởi về bạn hữu những Phương xa

Xin cám ơn đời mấy ý thơ
Nặng tình tri kỷ nặng hoài mơ
Cho ta trở lại ngày thân ái
Dòng nước thời gian đã xóa mờ

Xin cám ơn tình thơ với văn
Qê hương sông nước với vầng trăng
Dĩ vãng như loài hoa rất lạ
Thơm nồng hương sắc sánh chi bằng

Xin cám ơn tình tri kỷ thơ
Tuổi đời dầu xế vẫn còn mơ
Đọc thơ như thấy ta gần lại
Tri kỷ ngàn name nối đợi chờ

Huỳnh Ngọc Diêu 27-4-05

 
 


Đăng nhập để trả lời
0
 
Ví dầu tình bậu còn thương


Líu lo trên ngọn trúc mềm
Con chim sâu nhỏ chia em nỗi buồn
Ví dầu tình bậu còn thương
Bậu thương bậu nhớ chuyện thường đã qua

Sáng trăng sao laị trăng lòa
Bỗng dâng đôi mắt lại nhòa lệ giăng
Đau thương ngày cũ vết hằng
Ngủ yên mà lại đau oằn hơn xưa

Tháng năm mang nặng buồn hơn
Nhu tâm hãy để dòng đời mang xa
Linh đinh nhiều nỗi phong ba
Để cho tình bậu xót xa âm thầm

Thủy chung như ánh trăng rằm
Mỏi mòn chờ đợi tháng năm vẫn chờ
Bao giờ trở lại ngày thơ
Để ta gặp lại bến bờ sông Thương

Từ khi vó ngựa lên đường
Phút giây phong vũ có thường nhớ nhau?
Phong trần một kiếp xanh xao
Trong mơ lại thấy ngọt ngào ấm êm

Mây bay nhớ sợi tóc mềm
Mưa giăng từng sợi sầu dâng diệu huyền
Bến đi ngày cũ trao duyên
Chiều qua vẫn đợi bềnh bồng thuyền thơ

Êm đềm mấy giấc xuân mơ
Tỉnh ra lại thấy sao mờ thê lương
Mây trôi qua mấy dặm trường
Nhắc cho tình bậu tình thương vẫn còn


Huỳnh Ngọc Diêu
5-2004

 
 


Đăng nhập để trả lời
0
 
Đêm mộng đầu Xuân

Đêm mộng về vui giữa phố phường
Thấy mình về lại giữa quê hương
Bạn bè thân mến bao năm cũ
Gặp lại từ xa các nẻo đường

Tay bắt mặt mừng, câu thở than
Bỏ ngày xa cách bước đi hoang
Trên đường từ đó ta xa vắng
Sáng rực ban mai ánh nắng vàng

Bên bờ sông rộng sáng vầng trăng
Oùng ả trông như sợi chỉ vàng
Rừng dừa xỏa tóc bao thương nhớ
Tay vẫy chào ta dáng dịu dàng

Tình cờ gặp lại bóng hình ai
Dáng điểm ngày xưa vẫn đẹp hoài
Tháng năm dầu mất nguồn tươi mát
Tuổi đời nhan sắc chẳng hề phai

Mưa nắng thời gian có dãi dầu
Còn đầy nắng ấm giữa mưa ngâu
Tri kỷ thỏa tình câu tao ngộ
Eâm đềm ngồi nghĩ cánh chim âu

Phà lan vui buồn nước mắt rưng
Vàng mai rực thắm cả khu rừng
Chén trà ấm mặt câu đoàn tụ
Chai rượu hàn huyên chốc đã lưng

Thấm thoát mà qua hết một ngày
Phong trần cất bước phải đi ngay
Vẫy tay chào nha mai nầy gặp
Tỉnh dậy biết là đôi mắt cay

Huỳnh Ngọc Diêu
Rằm tháng giêng 2005

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
Xem ảnh người xưa

Tha thiết ngồi nhìn bức ảnh em
Chụp trên đồi núi cảnh êm đềm
Đất trời Đà Lạt bao thương nhớ
Gợi lại lòng ta mối cảm tình

Vóc ngọc vẫn còn như thuở ấy
Nụ cười xinh đẹp mắt tinh anh
Xa xôi cách biệt bao năm tháng
Khoảng cách ngày nay mấy dặm ngàn

Nhớ lại ngày xưa mấy rặng dừa
Em về dáng nhỏ giữa cơn mưa
Con đường trơn trợt trong thôn xóm
Thương biết làm sao nói mấy vừa

Mới đó mà nay mấy chục năm
Tình xưa vẫn sống mãi âm thầm
Nhiều khi những tưởng như quên mất
Mà nhớ làm sao ! tựa sóng ngầm

Làm sao xóa được mối tình yêu
Càng xóa càng thêm khắc đậm nhiều
Tưởng quên mà lại trăm ngàn nhớ
Dầu chuyện đời ta chỉ một chiều

Xin cám ơn em đã gởi anh
Tấm hình người cũ, giấc duyên lành
Trong anh cứ ngỡ người bên cạnh
Như chuyện Bích Câu đến với mình

Đêm trăng lại ngắm bóng hình em
Nhớ lại mộng hồng lúc tuổi xanh
Niềm vui chợt đến rồi bay mất
Vết tích tình yêu chẳng được lành

Huỳnh Ngọc Diêu

09-2004

Đăng nhập để trả lời
0
 
Tình xưa ảo ảnh

Dầu đã biết tình xưa thành ảo vọng
Sao lòng ta cứ mãi mãi vương tơ
Làm tâm hồn cứ vẫn mãi thẩn thơ
Cứ mơ tưởng những ngày xưa thân ái

Ôi! cái thuở ban đầu bao hăng hái
Niềm tin đầy hoa mộng của ngày Xuân
Làm tâm hồn cứ mãi mãi bâng khuâng
Nhớ ai đó và nhớ hoài phong cảnh

Biết chuyện ngày xưa chỉ là ảo ảnh
Trách mình sao cứ giữ nỗi niềm riêng
Còn chi đâu giây phút ấy diệu huyền
Con đò cũ ngày xưa chưa rời bến?

Vòng tay cô đơn năm dài trìu mến
Đợi chờ ai để mở rộng tình yêu
Nhìn lại dáng diễm xưa quá yêu kiều
Phong cách ấy biết bao là thùy mị

Để lòng ta được thêm nhiều thơ ý
Tràn ngập đầy những mối tơ vương
Để cho tim trở lại một đoạn đường
Thời tuổi nhỏ hoa hồng thơm ngào ngạt

Huỳnh Ngọc Diêu

 
 


Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»