📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Về Giữa Bạn Bè

92 trả lời, 13.454 lượt xem — Trang 2 / 4
 
Thân phận lục bình

Từ đó rời xa khỏi cánh đồng
Theo bèo trôi dạt ở dòng sông
Mênh mông đâu biết phương nào đến
Lưu lạc ngờ đâu nát cả lòng
Đời thường bó buôc bao cơ cực
Thơ cảm nghẹn dòng lạc lối không
Bao giờ trở lại trên đồng cỏ
Sum họp đoàn viên xếp cánh bồng

Huỳnh Ngọc Diêu

 
 


Đăng nhập để trả lời
0
 
Niềm vui hợp mặt

Lòng bỗng dâng lên tâm tình khó tả
Gặp lại nhau sao tỏ hết niềm vui
Phút đầu tiên sao cho khỏi bùi ngùi
Lòng tươi mát như khu rừng xanh lá

Từ thuở xa nhau đôi chân vất vả
Dặm ngàn xa chứa nặng tình thương
Hành trang mang trên vạn nẻo đường
Là êm ấm quê hương bên bếp lửa

Vẫn nhớ kẻ chờ ta bên song cửa
Vẫn chờ ta trong một chuyến đò về
Nước sông đầy chở nặng tình quê
Hoa xuân thắm vẫn còn tô đượm

Nối vòng tay với tâm hồn rộng lớn
Ngây ngất làm sao hoa bưởi hoa cau
Quên nỗi đường xa chân mình mệt mỏi
Trở về đây những ngày tháng thơ ngây

Ta trẻ lại tuổi hồng ngày đùa giởn
Lúc thanh xuân nhịp sống dâng đầy
Đâu biết được ngày sau mình khôn lớn
Bụi đời làm phai nhạt nét thơ ngây

Sau những chuyến viễn trình xa xôi đó
Phút tương phùng tràn ngập yêu thương
Để bù lại những ngày ta thương nhớ
Nay êm đềm bên bến sum hợp hương

Huỳnh Ngọc Diêu
08-2005

 
 


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-21 01:40:17Viet duong nhan>
 
TÁCH CÀ PHÊ NÓNG HỔI

Ngồi nghe Út Trà Ôn
Bài Vọng cổ buồn buồn
Nghe sao là nhung nhớ
Một khoảng trời tuổi thơ
Một thành phố yêu thương
Một kỷ niệm mái trường
Những bạn bè thân thích
Tâm tình sao khắn khít
Như thể một mẹ cha
Một khoảng đời đã qua
Cuộc sống gió chia xa
Sao vẫn như gần gũi
Tách cà phê nóng hỗi
Làm mình nhớ mênh mông
Con nước đầy trên sông
Chiếc đò máy thân thuộc
Đang rẽ trên sông nước
Ghé lại bến đò quen
Kỷ niệm nào chưa quên
Mà còn như in rõ
Bạn bè nhiều thương nhớ
Ao ước được gần bên
Để mỗi lần nhắc tên
Quế, Lan, Nhiều, Ơn, Nghĩa
Cúc, Trọng, Kiên, Bảo Hiếu
Như là một giai điệu
Khúc nhạc quá thâm sâu
Để bây giờ tìm đâu
Kẻ trời Nam biển Bắc
Người ở vùng tuyết trắng
Kẻ ở tận vùng sâu
Nay bạc trắng mái đầu
Gặp nhau Mầy Tao Nó
Lũ cháu con cùng la
Sao có sự xưng hô
Mầy từ bạn với Bồ
Cuộc sống như sông nước
Cứ trôi chảy vô tình
Cứ soi mòn tuổi xanh
Cứ đùa ngoài biển cả
Bông phượng đỏ nắng hạ
Cành mai vàng mùa Xuân
Cứ như thế xoay dần
Trong vòng tay định mạng
Tách cà phê buổi sáng
Rất giản đơn hiền hòa
Sao lại thấy xót xa
Một cái gì nhung nhớ
Một mai trường gắn bó

Huỳnh Ngọc Diêu
15-06-2007

 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-21 22:06:02HuynhNgocDieu>
         Con Ở Nơi Nầy

Con ở nơi nầy chẳng thiếu thứ chi                Mùa đông ở nơi nầy cảnh vật héo hon
Chỉ có thiếu ánh mắt nhìn của mẹ                Mà con thấy trong tim mình ấm áp
Mắt dịu hiền dõi theo từ tấm bé                    Dòng chử mẹ hiền hiện ra trước mắt
Dắt dìu con theo mỗi mỗi bước đi                "Gắng học ở người để tiến thêm xa"

Con ở nơi nầy chẳng thiếu món chi              Con ở nơi nầy phương tiện của người ta
Thức ăn hàng ngày cao lương mỹ vị            Xa lộ thênh thang đêm ngày tấp nập
Sao vẫn nhớ cơm nhà mình bình dị              Sao vẫn nhớ con đường vào thôn ấp
Tộ kho khô canh rau nhút đậm đà                Kẻo kẹt vai gầy mẹ gánh chợ xa

Con ở nơi nầy tiếng lạ của người ta              Con ở nơi nầy rộn rã giấc mơ
Mà như có tiếng mẹ hiền thoang thoảng    Ðêm nằm ngủ thấy về bên gối mẹ
Thuở ấy học thì bù đầu con toán                  Bè bạn bà con sum vầy vui vẻ
"Ðêm khuya rồi ngủ một chút đi con"          Chén rượu đong đầy dìu dặt lời thơ


                                    Huỳnh Ngọc Diêu, France
 
 
 
 

          
    Từ tranh màu nước khổ 40x55 của họa sĩ   
      Tam Anh: tác phẩm BÁN HÀNG RONG


Đăng nhập để trả lời
0







Xin Nhắn Giùm


Người có đi về bến bắc xưa                         Lang thang hàng xóm buổi trời trưa
Cho ta gợi nhớ chút trời mưa                          Nắng đốt bên sông mấy rặng dừa
Lục bình trôi dạt theo dòng nước                           Xin đốt giùm ta hình bóng củ
Sông rộng cồn xa mấy rặng dừa                 Cho mình quên chút chuyện ngày xưa

Người có đi về quán nửa đêm                                Đất biển về thăm mộ cụ Đồ
Cho ta nhắn gởi chút niềm riêng                           Xin giùm ta nhé chút hồn thơ
Tro tàn dù nguội theo năm tháng                          Tháng năm lưu lạc đời cơm áo
Đừng để vô tình lửa khơi lên                               Thơ của người xưa có nhạt mờ

Nếu có ngày nào qua bến xe                                 Tình cờ ai hỏi cố nhân đâu?
Uống giùm ta nhé tách cà phê                               Xin dối tình ta đã nhạt màu
Xôn xao hàng quán đêm hừng sáng                           Thơ xưa đã đốt thành tro bụi
Tâm sự chia nhau nghĩa bạn bè                                Bạt ngàn tông tích biết ra sao?

Người có đi qua mấy cánh đồng                       Ta nhắn làm sao được với người
Hái giùm ta mấy đóa hoa vông                            Mười năm là nỗi nhớ không nguôi
Môi ai còn đỏ thời con gái                                    Nói chi cũng chỉ là ngang trái
Hay đã phôi phai nhạt má hồng                            Xin để dòng đời lặng lẽ trôi.


Huỳnh Ngọc Diêu, Hè 1995
 
 


Đăng nhập để trả lời
0
 
Khu vườn Bordeaux



Mấy ngày mình đã cách xa
Mà sao vẫn thấy như là cạnh bên
Tách cà phê sáng thân quen
Chim vui giàn mướp nắng lên ngoài vườn

Liếp rau luống cải quê hương
Giàn bầu buông trái vấn vương rau dền
Nắng xuyên tàu chuối dịu mềm
Rau răm dấp cá chạy viền quanh sân

Chiều chiều xúm xít quây quần
Tiếng cười rộn rã đón mừng ngày vui
Cho nhau hương vị cuọc đời
Cho nhau kỷ niệm của thời xa xưa

Quê người dãi nắng dầm mưa
Vườn xưa tao ngộ đuổi xua nỗi buồn
Nếu thêm hàng xóm tiếng xuồng
Thì ta cứ ngỡ như vườn quê ta

Huỳnh Ngọc Diêu

 
8-1985
 
 


Đăng nhập để trả lời
0
 
Vào Thu

Vườn bước vào thu pha sắc úa
Đó đây giăng mắc cảnh u buồn
Mái ấm nhà ai khơi bếp lữa
Hoàng hôn buồn bã lẳng lờ buông
Bần đứng bên sông đôm đốm tũa
Gìòng sông kỹ niệm mãi tràn tuôn
Qua rổi tuỗi nhõ thời nhung lụa
Vương vấn tình thơ mãi nhớ luôn

Huỳnh Ngọc Diêu

 
 


Đăng nhập để trả lời
0
 
Tấm lòng của mẹ

(Tặng VÚ và DÌ NĂM)

Nhiều lúc con về trong giấc mơ
Ngồi bên võng mẹ thõa mong chờ
Sức già năm tháng như hoa rụng
Mẹ vẫn như là mẹ ban sơ

Thuở ấy một thời sao ấm êm
Tảo tần chăm sóc đám đàn em
Tuổi già đâu quản bao lao khổ
Biết lấy gì đâu để đáp đền

Lòng mẹ tràn đầy nổi hân hoan
Khi đàn con bước những ngỡ ngàng
Mẹ vẫn một lòng bao la biển
Lòng vui rộng mở chẳng hề than

Mẹ đã quay quần vui đám em
Buồn lo mái tóc bạc đêm đêm
Bao la chưa tắt tình cao đẹp
Như thuở ban đầu lửa mới nhen

Con nhớ ngày xưa qua lối xưa
Mẹ ngồi chờ đón buổi giao thừa
Giờ đây còn lại trong tâm tưởng
Nhớ mẹ đêm về sông nước khuya

Huỳnh Ngọc Diêu
6-2004

 
 


Đăng nhập để trả lời
0
 
Cơn mơ Trà Vinh

Bỗng thấy niềm vui dâng tràn lên mắt
Giọt lệ hàn huyên êm ả nỗi niềm yêu
Kỷ niệm ngày xưa quay về chồng chất
Hoa dầu bay thơ thẩn những buổi chiều

Trà Vinh ơi ! Ta chào vui tái ngộ
Nước dừa xưa thơm lắm nắng vương hồng
Thơ thẩn chiều tà cánh cò nhỏ bé
Về bên nhau tổ ấm buổi vào Đông

Dòng cát bùn ấm bàn chân tuổi nhỏ
Gió Ao Vương thoang thoảng một niềm mơ
Cánh bướm dài bình yên bên bờ cỏ
Trà Vinh ơi ! Ta gởi trọn niềm mơ

Huỳnh Ngọc Diêu

 
 
 


Đăng nhập để trả lời
0
 
ĐƯỢC TIN

Được tin bồ sắp sữa về quê
Mình nôn nóng muốn về một lượt
Chúng ta như lục bình trên nước
Mơ về cùng bến mộng ngày xưa

Bạn bè ta cách mấy nắng mưa
Thân thuộc ngày xưa,giờ quên mặt
Kẽ ở người đi năm dài heo hắt
Lâu lắm rồi chẵng nhận tin nhau

Được tin người sắp sữa về thăm
Vùng quê cu một thời hoa mộng
Kỹ niệm đầu đời bao sống động
Đã cùng nhau chia xẻ niềm vui

Có đi đâu cũng nhớ thăm trường
Vì nơi ấy đã thành huyền thoại
Lưu bút xưa đã dóng dầy lớp bụi
Xin đọc từng trang,ngẫm từng dòng

Về giữa bạn bè nỗi vui chung
Niềm nôn nóng như là thác lũ
Thức trắng thâu đêm niềm tâm sự
Sưỡi ấm lòng ta lúc đông về

Huynh ngoc Diêu
11-2007

 
 
 


Đăng nhập để trả lời
0
Đừng hỏi vì sao


Đừng hỏi gì đâu lệ lại rơi
Những gì sâu kín nhứt lòng tôi
Làm sao trang trải trên trang giấy
Câm nín khi hay mộng vỡ rồi

Ngơ ngác nhìn mưa nhỏ giọt đều
Lòng ta tràn ngập nỗi đìu hiu
Tình yêu ra khỏi tầm tay với
Như tiếng chim kêu lạc buổi chiều

Kỷ niệm quí như mắt với ngươi
Làm sao quên được bóng hình người
Bao năm xa vắng nhiều ly biệt
Giờ gặp lại nhau luống ngậm ngùi

Cái thuở em về vui áo trắng
So vai mình dạo dưới mưa rồi
Giọt mưa không lạnh ngày tao ngộ
Mà cứ theo nhau suốt cả đời

Gió nhẹ về làm mưa lá me
Hương thơm nóng hổi tách cà phê
Bài thơ dang dở chung nhau viết
Những chuyến xe lam, một lối về

Mười mấy năm trời dáng diễm xưa
Giờ đây gặp lại nắng và mưa
Vẫn còn tha thiết như ngày trước
Đưa trở ai về chốn mộng xưa

Đâu biết tình yêu chẳng lối về
Lòng mình tràn ngập nỗi tái tê
Làm sao quên được ngày tha thiết
Quên được lời xưa những nguyện thề

Chiều nay lại thấy lệ buồn tuôn
Như nước sông xa bỗng nhớ nguồn
Bao nhiêu thần thoại xưa dồn dập
Réo gọi hồn mình như dỗ chuông

Làm sao che dấu nỗi niềm đau
Để ta tìm lại thuở xuân nào
Làm sao với lại người trong mộng
Nghi lễ nhân gian đã bủa rào?

Huỳnh Ngọc Diêu

 
 
 


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HuynhNgocDieu

Đừng hỏi vì sao


Đừng hỏi gì đâu lệ lại rơi
Những gì sâu kín nhứt lòng tôi
Làm sao trang trải trên trang giấy
Câm nín khi hay mộng vỡ rồi

Ngơ ngác nhìn mưa nhỏ giọt đều
Lòng ta tràn ngập nỗi đìu hiu
Tình yêu ra khỏi tầm tay với
Như tiếng chim kêu lạc buổi chiều

Kỷ niệm quí như mắt với ngươi
Làm sao quên được bóng hình người
Bao năm xa vắng nhiều ly biệt
Giờ gặp lại nhau luống ngậm ngùi

Cái thuở em về vui áo trắng
So vai mình dạo dưới mưa rồi
Giọt mưa không lạnh ngày tao ngộ
Mà cứ theo nhau suốt cả đời

Gió nhẹ về làm mưa lá me
Hương thơm nóng hổi tách cà phê
Bài thơ dang dở chung nhau viết
Những chuyến xe lam, một lối về

Mười mấy năm trời dáng diễm xưa
Giờ đây gặp lại nắng và mưa
Vẫn còn tha thiết như ngày trước
Đưa trở ai về chốn mộng xưa

Đâu biết tình yêu chẳng lối về
Lòng mình tràn ngập nỗi tái tê
Làm sao quên được ngày tha thiết
Quên được lời xưa những nguyện thề

Chiều nay lại thấy lệ buồn tuôn
Như nước sông xa bỗng nhớ nguồn
Bao nhiêu thần thoại xưa dồn dập
Réo gọi hồn mình như dỗ chuông

Làm sao che dấu nỗi niềm đau
Để ta tìm lại thuở xuân nào
Làm sao với lại người trong mộng
Nghi lễ nhân gian đã bủa rào?

Huỳnh Ngọc Diêu

 
 

 
 
Vẫn không quên


Thu vẫn đi về lá vẫn rơi
Tình xưa vương vấn mãi tim tôi
Tháng năm không xóa mờ thương nhớ
Kỷ niệm còn đây… người xa rồi

Từng bước thời gian vẫn nhịp đều
Trong lòng mưa gió quá đìu hiu
Người vui nắng ấm hoa xuân nở
Đâu biết mình tôi khóc tuổi chiều

Lặng lẽ đường đời mãi ngược xuôi
Mà dòng tâm sự chẳng hề nguôi
Bao nhiêu mơ ước tan thành khói
Đọng lại tim tôi nỗi ngậm ngùi

Có những đêm dài thao thức mãi
Nằm nghe từng giọt lệ buồn rơi
Đâu đây tiếng vọng thời hoa bướm
Và bóng người yêu dấu một đời

Có chiều thèm nhấm cốc cà phê
Ngồi đếm bên hồ mưa lá me
Chợt thấy như bàn tay vẫy gọi
Bao nhiêu thương nhớ lại ùa về

Tình đã xa rồi, chuyện đã xưa
Dấu chân nhòa nhạt dưới chiều mưa
Sau lưng lá chết bao mùa nhớ
Thăm thẳm buồn rơi ngập giấc mơ

Vẫn biết người đi chẳng trở về
Quên lời hẹn ước với câu thề
Quên khung trời cũ say tình mới
Để mặc ai chờ dạ tái tê

Biết đến bao giờ hết lệ tuôn
Bao giờ thanh thản…một hồi chuông
Trả về cho đất đời bi lụy
Sung sướng rong chơi giữa cội nguồn

Nước Nhược non Bồng xa khổ đau
Còn mơ chi nữa cõi trời nào
Quay nhìn con tạo vung tay múa
Một bức nhân sinh thật lộng trào.

 Truc Giang

 
 
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
 
Nghìn trùng vẫn thấy trong gang tấc

Tách cà phê sớm buổi hừng đông
Đơn giản mà nghe ấm áp lòng
Mở máy đọc thư bè bạn gởi
Tưởng như đoàn tụ nổi vui chung

Có chữ gởi từ Los, Bossier
Từng câu êm ấm nỗi đam mê
Kỹ niệm reo vang như gió thoảng
Biết bao hình ảnh gọi nhau về

Có dòng được viết ở Bordeaux
Nghe niềm vui đến tựa vô bờ
Những lời tâm sự bao nồng thắm
Như thể rừng nho nơi hẹn hò

Quebec trời đông tuyết lạnh lùng
Paris thu đến nhớ mênh mông
Lời thơ viết tận miền băng giá
Vẫn thấy reo vui ngọn lửa hồng

Nhưng dòng thơ viết ở quê xa
Tha thiết quê hương quá đậm đà
Vần thơ mang nặng tình sông nước
Lục bình trôi giữa nước bao la

Nét chữ ngày xưa giữa phố phường
Sai gon mưa nắng quá thân thương
Mưa chiều nắng sớm qua năm tháng
Đâu nhạt trong lòng nỗi vấn vương

Dầu ở nơi nào cũng nhớ nhau
Nhắc tuổi thanh xuân đẹp sắc màu
Nâng niu từng chữ từng câu viết
Mang nghĩa bạn bè đẹp biết bao

Như tưởng ngồi chung dưới gốc me
Bên ly trà đá, tách cà phê
Vấn điếu thuốc giồng phì phà kbói
Niềm vui đơn giản nỗi đam mê

Xin cảm cơn đời đã xót thương
Chút tình bè bạn chút tơ vương
Tri âm dù cách ngàn sông núi
Vẫn thấy chung nhau một nẽo đường

Huỳnh Ngọc Diêu
Hè 2004

 
Đăng nhập để trả lời
0
Mặn nồng tình quê


Quê hương cách vạn trùng xa
Nửa đêm thức giấc ngỡ là cạnh bên

Bỏ lại sau lưng mấy rặng dừa
Khu vườn quê ngoại gió đong đưa
Tiếng chim bìm bịp kêu con nước
Góc phố em về tiếng guốc khua
Chuông nhà thờ đỗ đêm hừng sáng
Chiều vắng thênh thang tiếng mỏ chùa
Kỷ niệm khắc sâu vào tâm khảm
Dòng đời dù cách nắng cùng mưa

Làm sao quên được những chiều mưa
Nhạc sầu ếch nhái giữa trời khuya
Vườn chuối bên hè mưa trên lá
Rơi rụng âm thầm bên trái khô
Trâu già bên lũy tre xanh mướt
Đàn nghé lim dim giấc ngủ trưa
Giã từ một buổi đêm về sáng
Hình ảnh thân thương đuốc lá dừa

Bỏ lại sau lưng mấy rặng dừa
Mẹ già tóc bạc tựa sương pha
Làm chim viễn xứ bay trong gió
Phương hướng về đâu mặc gió lùa
Mỏi cánh trông về nơi tổ cũ
Quê nhà ngun ngút dặm ngàn xa
Sau long bỏ lại trời thơ mộng
Buồn khổ khơi sâu chẳng nhạt nhòa

Huỳnh Ngọc Diêu
11-04

 
 


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-01 01:32:26TrucGiang>
Trích đoạn: HuynhNgocDieu

Mặn nồng tình quê


Quê hương cách vạn trùng xa
Nửa đêm thức giấc ngỡ là cạnh bên

Bỏ lại sau lưng mấy rặng dừa
Khu vườn quê ngoại gió đong đưa
Tiếng chim bìm bịp kêu con nước
Góc phố em về tiếng guốc khua
Chuông nhà thờ đỗ đêm hừng sáng
Chiều vắng thênh thang tiếng mỏ chùa
Kỷ niệm khắc sâu vào tâm khảm
Dòng đời dù cách nắng cùng mưa

Làm sao quên được những chiều mưa
Nhạc sầu ếch nhái giữa trời khuya
Vườn chuối bên hè mưa trên lá
Rơi rụng âm thầm bên trái khô
Trâu già bên lũy tre xanh mướt
Đàn nghé lim dim giấc ngủ trưa
Giã từ một buổi đêm về sáng
Hình ảnh thân thương đuốc lá dừa

Bỏ lại sau lưng mấy rặng dừa
Mẹ già tóc bạc tựa sương pha
Làm chim viễn xứ bay trong gió
Phương hướng về đâu mặc gió lùa
Mỏi cánh trông về nơi tổ cũ
Quê nhà ngun ngút dặm ngàn xa
Sau long bỏ lại trời thơ mộng
Buồn khổ khơi sâu chẳng nhạt nhòa

Huỳnh Ngọc Diêu
11-04

 
 


 
 
Một mảnh tình quê


Người đi vạn dặm sơn khê
Mang theo một mảnh tình quê bên lòng

Gió mát trời quê rợp bóng dừa
Bốn mùa yên ả cứ thoi đưa
Rộn ràng cây trái vươn mầm mới
Thong thả tay chèo nhịp sóng khua
Sáng sáng đồng xanh chim chóc gọi
Đêm đêm hồn lắng mõ chuông chùa 
Cuộc đời bình dị không khanh tướng
Vẫn ấm nhân tình giữa gió mưa

Vẫn ấm nhân tình giữa gió mưa
Dù mây giăng lối lạc đường khuya
Vai mềm thấm lạnh hơi sương ướt
Hồn lẻ nương về sưởi nắng khô
Điệu hát trong lành xua bóng tối
Lời ru êm dịu mát trời trưa
Ai xa hãy nhớ vòng tay Mẹ
Tiếng gọi muôn đời tha thiết đưa

Tiếng gọi muôn đời tha thiết đưa
Ngọt ngào sâu lắng khó phôi pha
Là niềm cổ vũ khi chùng bước
Đó sức kiên gan lúc bão lùa
Từng mạch máu hồng tim gắn bó
Bao dòng lệ tủi khóc lìa xa
Dù thân chìm nổi đời dâu biển
Một mảnh tình quê chẳng nhạt nhòa.

Trúc Giang
08.11.04

 
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 

Đăng nhập để trả lời
0
 

 

 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0






 
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 

 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0



 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-05 01:38:35HuynhNgocDieu>
 
 
Tiếng Kẻng Trường Xưa
 





 
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 

 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 



 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Giải Phương Trình

ax² +bx+c= 0
/\  = b² -4ac

Nếu a là mộng là mơ
Thì b là nỗi mong chờ ngày xanh
X kia đáp số chưa thành
Như delta đó loanh quanh cuộc đời
Mấy mươi năm một cuộc chơi
Ngẫm ra thì thấy nụ cười còn đâu
Tóc xanh giờ đã bạc màu
Phương trình toán học ngày nào còn đây
Tri âm cố cựu chút nầy
Là phương trời cũ là ngày quê xưa
Nẽo đời hết nắng rồi mưa
Hết mưa rồi nắng mà chưa giải dùm
X,a,b,x tùm lum...

Huỳnh Ngọc Diêu 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-12 15:05:23Viet duong nhan>
Vườn ngoại tỉnh em

Đêm nằm trở giấc chiêm bao
Ngỡ như thoang thoảng thanh tao chuông chùa
Bên mương kiều diễm bóng dừa
Vườn rau tươi thắm ban trưa nước tràn

Xoài riêng thơm ngát trĩu oằn
Đồng vàng biển lúa, đê ngăn chạy viền
Cồn xa sông rộng nỗi niềm
Mênh mông bát ngát thiên nhiên vùng trời

Tâm tư xúc động bồi hồi
Mái dầm xuồng lướt chơi vơi bổng trầm
Bên tai sóng vỗ thì thầm
Chim ru giấc ngủ mộng vàng dệt thơ

Lục bình theo nước hững hờ
Vô tâm vườn trải âu lo mảnh vườn
Tình quê sao giữ vẹn tròn
Bánh tét ngày Tết từng đòn ngon thơm

Mơ màng ai dựa cây rơm
Mời anh dùng tạm bữa cơm nhà nghèo
Ầu ơ chim vịt kêu chiều
Nhớ ai ai nỡ tình yêu chưa tròn

Người xưa má phấn vẫn còn
Tình xưa mấy thuở sắt son vẫn hồng
Sao ai vẫn đợi vẫn mong
Sao ai hờ hững mênh mông cách tình

Huỳnh Ngọc Diêu



Vẫn đợi người về…

Đầu xuân nắng đẹp biết bao
Hương trầm thoang thoảng thanh tao cảnh chùa
Ai về qua ghé xứ dừa
Đất đơm xanh lộc vườn trưa gió tràn

Phù sa cây trái trĩu quằn
Quanh năm tưới ngọt , biển ngăn sông viền
Vị hương gởi gấm nỗi niềm
Thiết tha tình nước, phúc yên ơn trời

Ấm sao tiếng mẹ ru hời
Dỗ lòng con trẻ dịu vơi thăng trầm
Về đi anh… giọng thì thầm
Của người em nhỏ mộng vàng … rất thơ

Về đi… sao nỡ hững hờ
Chim khuyên gọi bạn líu lo ngoài vườn
Đêm xuân thắm nụ cười tròn
Mẹ ngồi thong thả gói đòn bánh thơm

Nếp ngon, lửa ấm mùi rơm
Tình sâu nghĩa đượm bát cơm quê nghèo
Khói lam bàng bạc trời chiều
Bóng hình phảng phất hương yêu quyện tròn

Trong tim muôn thuở vẫn còn
Thu phai bạc tóc, lòng son mãi hồng
Bến xưa đò cũ đợi mong
Nước mây , hoa cỏ mang mang hữu tình

Trúc Giang

RR
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Làm đêm đối thơ bạn

(Tặng Gia Linh)


Tôi ít thường đi đến những ga
Theo tàu vui đến những nơi xa
Đời tôi quanh quẩn trong thành phố
Tựa một loài dơi, dán cột nhà

Đêm đêm tìm kiếm cuối trời xa
Một ánh sao đêm để gọi là
Thân phận của mình trong xã hội
Giấc mơ ngày ấy đã trôi xa

Cò kiếm ăn đêm, lắm lúc buồn
Bờ ao là nỗi vắng cô đơn
Nguồn thơ, trang sách vui cầm cự
Trăng gió thiên nhiên để đở hờn

Hổ nhớ rừng xưa, chim nhớ suối
Bóng hình xưa cũ giữ trong tim
Thành phố bỏ quên ngoài cánh cổng
Hồn thơ đâu hỡi, hãy xin tìm. !

Huỳnh Ngọc Diêu
Marseille 14-03-1995

 



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-05 03:32:18Huyền Băng>
 
Cám ơn đời

Xin cám ơn đời đã cho ta
Chút tơ vương đó cũng mặn mà
Đối ẩm với mình khi đơn độc
Gởi về bạn hữu những phương xa

Xin cám ơn đời mấy ý thơ
Nặng tình tri kỷ nặng hoài mơ
Cho ta trở lại ngày thân ái
Dòng nước thời gian đã xóa mờ

Xin cám ơn tình thơ với văn
Quê hương sông nước với vầng trăng
Dĩ vãng như loài hoa rất lạ
Thơm nồng hương sắc sánh chi bằng

Xin cám ơn tình tri kỷ thơ
Tuổi đời dầu xế vẫn còn mơ
Đọc thơ như thấy ta gần lại
Tri kỷ ngàn năm nối đợi chờ

Huỳnh Ngọc Diêu
Marseille 27-4-05

 
r

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-15 15:19:27Viet duong nhan>
 
   Tìm đâu thấy

Tôi trở lại tìm ngày xưa đã mất
Những chuyến xe lam ba bánh ngày nào
Buổi chiều đông về thiên hạ xôn xao
Trong xóm nhỏ vùng ngoại ô xa vắng

Thưở vào đời trắng tay bao cay đắng
Theo dấu xe lăn tìm kiếm một tương lai
Ta đã cho nhau những tiếng thở dai
Chia xẻ lo âu cùng bao phiền não

Tôi trở lại tìm đâu ra tà áo
Bà ba xưa chiếc nón lá bài thơ
Trên bến sông ngồi đợi một chuyến đò
Xuôi dòng nước thăm quê nhà vào tết

Còn đâu nữa tiếng rè rè máy hát
Võ đông Sơ giã biệt Bạch thu Hà
Lũ bạn bè xúm xít ở hàng ba
Vui kể chuyện Quan công tha Tào tháo

Những kỷ niệm vui của ngày thơ ấu
Cháu con nghe như ngỡ chuyện hoang đường

Huỳnh Ngọc Diêu
04-2008
Đăng nhập để trả lời
0
 
Thiếu bạn


Hoạ bài THỞ THAN của BN

Một tách càphê thiếu bạn bè
Nên nghe vi đắng xót tim se
Morning với Mỹ sao nghe chán
Nị hảo cùng Tàu cũng dấu che
Kỹ niệm nhắc hoài như chưa hết?
Quê hương mơ mãi vẫn còn khe ?
Gốc phố tàng cây bao bè bạn
Chuyên xưa ngày cũ rất thèm nghe

Huỳnh Ngọc Diêu

 



Đăng nhập để trả lời
0
 
GIỮA MÙA TRÁI CHÍN

Anh sẽ thăm em giũa mùa trái chín
Trái cấm ngày nào trĩu nặng cành say
Nhánh vú sữa thơm ngon dấu kín
Hương vị đam mê mong đợi tháng ngày

Lũng lẵng xoài trông bao quyến rũ
Đã nghe như vị ngọt ở đầu môi
Bưỡi thơm nước như lời nhắn nhũ
Làm lâng lâng ngây ngất mộng đời

Hương nhản nửa đêm đưa vào huyền thoại
Ngây ngất lòng mình nữa tỉnh nữa mê
Hương vị ấy qua tầm tay mòn mõi
Nuối tiếc ngàn năm nay bỗng trỡ về

Cam quít cho nhau đậm đà thấm thiết
Hương vị nào hơn trái giữa mùa !
Qua mùa trái chín, vườn xơ xác
Hương vị chỉ còn những đắng chua

Huỳnh Ngọc Diêu
Tháng tư 2008

 



Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»