<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-05 03:40:38Huyền Băng>
Thị xã chiều cuối năm
Mây chiều thơ thẩn ở trên không
Như gợï hồn ta nỗi bàng hoàng
Ngày xuân tuổi nhỏ bao huyền thoại
Bỗng thấy trong lòng nỗi nhớ mong
Thị xã nghiêng nghiêng giọt nắng vàng
Đò chiều uể oải chuyện sang ngang
Cầu đứng bơ vo trong buồn tẻ
Rẽ sóng thuyền trôi dáng nhẹ nhàng
Hàng dừa rung lá gió đông phong
Như đón ai về trên bến sông
Tha hương từ đó đời trôi nổi
Trở lại nguồn xưa bếp lửa nồng
Chút rượu hàn huyên đã thấy say
Hồn thơ lơ lửng tựa trời mây
Nói sao cho trọn niềm thương nhớ
Tiếng nhạc buồn thêm nỗi ngất ngây
Tóc bạc ngàn đêm mới thấy nhau
Thời gian như múa chạy bên rào
Tưởng chừng ra khỏi tầm tay vói
Cứ ngỡ mà mình trong chiêm bao
Quán nhỏ cà phê tuổi mộng xuân
Còn đâu năm tháng mơ trăng ngàn
Giờ đây gặp lại bao buồn tủi
Cốáù nhớ mà quên tủi chiếc thân
Một chút buồn thương kiếp phù sinh
Thương ai mà cứ tưởng thương mình
Mới đó mà nay bao thay đổi
Cho ta cố giữ mối chân tình
Đời như cơn lốc theo ngày tháng
Dong ruỗi phong trần bước lao đao
Chiều nay ngừng lại ngày năm cuối
Thấy nỗi cô đơn xót ruột bào
Huỳnh Ngọc Diêu
Xuân và nỗi nhớ
Ươm mộng thật nhiều... hái quả không
Xa anh em chẳng thấy xuân hồng
Tháng ngày chăm chút cành hy vọng
Đợi tết nở bừng nụ nhớ mong
Lặng ngắm ngoài sân ngập nắng vàng
Ngàn mai tung cánh gió đưa sang
Duyên duyên con bướm vờn say đắm
Múa khúc nghênh xuân rất nhịp nhàng
Sắc thắm hương bay ngập phố phường
Góc buồn bóng nhỏ mắt mờ sương
Thoảng trong hơi gió câu thềø hẹn
Quấn quýt bên nhau vạn nẽo đường
Xuân trước còn đan mộng ngát say
Ân tình chan cuối mắt đầu mày
Vừa xa đã thấy tràn nhung nhớ
Gặp lại men nồng thêm ngất ngây
Xuân nay kỷ niệm nhớ về nhau
Từng dấu yêu xưa cuộn rạt rào
Phố chợ hoa đêm đơn độc bước
Chập chờn nửa thực nửa chiêm bao
Bát ngát rừng hoa rực ánh xuân
Cánh vươn đài các sắc trong ngần
Người say trong cõi thần tiên ấy
Ta lặng lẽ tìm một dáng thân
Xuân về vạn vật lại hồi sinh
Sao chẳng tươi xanh cuộc sống mình
Giữa nắng vàng trong ... mưa lất phất
Thênh thang đời rộng ... thiếu nhân tình
Mặt phủ rêu phong gợn nếp già
Đường trần khổ lụy vẫn chưa tha
Từng mùa nhẹ lứơt qua trên tóc
Gặp lại Xuân nay hóa... lão bà !
Trúc Giang
30.1.06
r



