📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Về Giữa Bạn Bè

92 trả lời, 13.452 lượt xem — Trang 3 / 4
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-05 03:40:38Huyền Băng>
 
Thị xã chiều cuối năm


Mây chiều thơ thẩn ở trên không
Như gợï hồn ta nỗi bàng hoàng
Ngày xuân tuổi nhỏ bao huyền thoại
Bỗng thấy trong lòng nỗi nhớ mong

Thị xã nghiêng nghiêng giọt nắng vàng
Đò chiều uể oải chuyện sang ngang
Cầu đứng bơ vo trong buồn tẻ
Rẽ sóng thuyền trôi dáng nhẹ nhàng

Hàng dừa rung lá gió đông phong
Như đón ai về trên bến sông
Tha hương từ đó đời trôi nổi
Trở lại nguồn xưa bếp lửa nồng

Chút rượu hàn huyên đã thấy say
Hồn thơ lơ lửng tựa trời mây
Nói sao cho trọn niềm thương nhớ
Tiếng nhạc buồn thêm nỗi ngất ngây

Tóc bạc ngàn đêm mới thấy nhau
Thời gian như múa chạy bên rào
Tưởng chừng ra khỏi tầm tay vói
Cứ ngỡ mà mình trong chiêm bao

Quán nhỏ cà phê tuổi mộng xuân
Còn đâu năm tháng mơ trăng ngàn
Giờ đây gặp lại bao buồn tủi
Cốáù nhớ mà quên tủi chiếc thân

Một chút buồn thương kiếp phù sinh
Thương ai mà cứ tưởng thương mình
Mới đó mà nay bao thay đổi
Cho ta cố giữ mối chân tình

Đời như cơn lốc theo ngày tháng
Dong ruỗi phong trần bước lao đao
Chiều nay ngừng lại ngày năm cuối
Thấy nỗi cô đơn xót ruột bào

Huỳnh Ngọc Diêu



 
Xuân và nỗi nhớ


Ươm mộng thật nhiều... hái quả không
Xa anh em chẳng thấy xuân hồng
Tháng ngày chăm chút cành hy vọng
Đợi tết nở bừng nụ nhớ mong

Lặng ngắm ngoài sân ngập nắng vàng
Ngàn mai tung cánh gió đưa sang
Duyên duyên con bướm vờn say đắm
Múa khúc nghênh xuân rất nhịp nhàng

Sắc thắm hương bay ngập phố phường
Góc buồn bóng nhỏ mắt mờ sương
Thoảng trong hơi gió câu thềø hẹn
Quấn quýt bên nhau vạn nẽo đường

Xuân trước còn đan mộng ngát say
Ân tình chan cuối mắt đầu mày
Vừa xa đã thấy tràn nhung nhớ
Gặp lại men nồng thêm ngất ngây

Xuân nay kỷ niệm nhớ về nhau
Từng dấu yêu xưa cuộn rạt rào
Phố chợ hoa đêm đơn độc bước
Chập chờn nửa thực nửa chiêm bao

Bát ngát rừng hoa rực ánh xuân
Cánh vươn đài các sắc trong ngần
Người say trong cõi thần tiên ấy
Ta lặng lẽ tìm một dáng thân

Xuân về vạn vật lại hồi sinh
Sao chẳng tươi xanh cuộc sống mình
Giữa nắng vàng trong ... mưa lất phất
Thênh thang đời rộng ... thiếu nhân tình

Mặt phủ rêu phong gợn nếp già
Đường trần khổ lụy vẫn chưa tha
Từng mùa nhẹ lứơt qua trên tóc
Gặp lại Xuân nay hóa... lão bà !

Trúc Giang
30.1.06

 
r

Đăng nhập để trả lời
0
Hợp mặt chia tay

Tứ tán quay vê một bữa nay
Bè bạn anh em họp đủ đầy
Câu chuyện vui mừng như pháo Tết
Rượu nồng chưa nhắp đã nghe say

Lâu lắm mới ngồi tâm sự nhau
Niềm vui chen lẫn những niềm đau
Bấm tay tính thử ai còn mất ?
Kẻ ở nơi nào ? Ai ở đâu ?

Không khí đang vui bỗng ủ sầu
Gian phòng im lặng kéo dài lâu
Tưởng nghe từng tiếng tim đang đập
Và tóc bạc thêm ở mái đầu.

Văng vẳng bên tai tiếng trống trường
Một bầy bướm trắng quá thân thương
Hồ xưa nước có còn xanh biếc
Mà tóc bây giờ đã điểm sương ?

Cảm thấy đâu đây lửa trại hè
Nghe lòng ấm áp, lắng tai nghe
Hò ơi ! Thương quá từng khuôn mặt
Bỗng thấy thâm sâu nghĩa bạn bè

Xin tách cà phê đen thật đen
Để mình tỉnh lại những ngày quên
Mai đây sinh kế đời phiêu bạt
Gặp lại sau nầy tóc bạc thêm

Nhóm lại cho nhau chút lửa hồng
Nghe mình ấm lại buổi vào đông
Ý thơ thay thế lời tâm sự
Trang trải cho nhau một tấm lòng

Huỳnh Ngọc Diêu

 



Đăng nhập để trả lời
0
Ðược tin em đã về hưu trí


Ðược tin em đã về hưu trí
Một thoáng buồn vui tự đáy lòng
Vui : em được hưởng ngày thong thả
Buồn: thấy dòng dời tựa bão giông

Mới đó ngày nào bên lớp học
Áo trắng thơ ngây tuổi học trò
Bài thơ e ấp trong trang sách
Nón lá che ngang buổi hẹn hò

Những dòng lưu bút , nét rung rung
Những bước chân son , bước ngập ngừng
Dòng đời như nước vô tình chảy
Sinh kế ngày qua tóc bạc sương

Áo trắng ngày xưa theo mộng đẹp
Thơ xưa cũng héo cũng tàn phai
Ba bốn mươi năm nhiều dâu biển
Ðời tựa dòng sông nước chảy hoài

Gặp lại nhau rồi chẳng nhận nhau ?
Dung nhan ngày ấy giờ ra sao?
Nếp nhăn trên trán buồn nhân thế
Mòn mõi hồn thơ cũng hoá sầu

Bên bờ sông cũ chim bìm bịp
Gọi nước lớn về trong ước mơ
Bên dòng đời ấy ta mong gởi
Một khoảng trời xưa một ý thơ

Ðưôc tin em đã về hưu trí
Ta cứ hình dung một dáng xưa
Dầu đời dầu có bao giông bão
Vẫn thấy em về áo trắng xưa


Huỳnh Ngọc Diêu
11-2002

 
 

Đăng nhập để trả lời
0
Chiều cô đơn

Thành phố chiều nay rộn tiếng cười
Lòng ta sầu não quá người ơi
Ba đêm tâm sự sao chưa đủ
Chưa tỏ cho nhau những mộng đời

Thấm thóat mà nay đã cách xa
Hai mươi năm ấy khoảng đời ta
Mắt xưa vẫn giữ màu xanh biếc
Kỹ niệm ngày xưa chẳng nhạt nhòa

Xin chút hương thơm trên mái tóc
Chút nhìn trìu mến buổi chiều xuân
Theo ta lưu lạc chiều xa xứ
Ấm áp tim ta đến vạn lần

Quê xa chiều xuống bên hồ vắng
Thương cánh Thiên Nga chút chập chờn
Ru ngủ hồn ta vào quên lãng
Cho đời lớn mãi nổi cô đơn.

Huỳnh Ngọc Diêu
07.02.03

Bài họa : Chia tay

Em tiễn người đi, tắt nụ cười
Lòng còn thổn thức mãi người ơi
Nghìn đêm tâm sự còn chưa đủ
Còn biết bao nhiêu giấc mộng đời

Chia tay nào không nghe xót xa
Thời gian chẳng đợi chẳng chờ ta
Làm sao giữ mãi màu tươi thắm
Theo vết chim bay đã nhạt nhòa

Một chút thu tàn trên mái tóc
Mắt buồn lạc lỏng giữa chiều xuân
Dõi trông bóng nhạn ngoài viễn xứ
Không biết thu đông đã mấy lần

Phố vẫn vui lòng em hoang vắng
Bóng người đi sương khói chập chờn
Nếu biết được làm sao quên lãng
Có lẽ đời thôi hết cô đơn.

Trúc Giang 07.02.03


Bài dịch : Séparation

Je te dis au revoir en éteignant les sourires
Mon cœur jamais rencontré une telle souffrance
Même en mille nuits, on ne peut pas finir les confidences
Combien de fois encore pour exprimer nos rêves

Aucune séparation dans le vie n’est possible sans tristesse
Le temps ne nous épargne pas avec sa vitesse
Comment peut-on garder la douceur de la vie
Quand les oiseaux du temps nous apportent des soucis

Quelque nuages d’automne tombent sur les cheveux
Un regard errant sur la jeunesse perdue
Mes yeux regardent l’horizon en attendant ton retour
En oubliant que les saisons s’en volent aux alentours

La ville éclate de joie
Mon cœur est désert
Si on sait comment faire pour oublier
La vie serait pas isolée

Huỳnh Ngọc Diêu Mai-2003

 
 


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-21 01:11:43Huyền Băng>
 
Buổi xế chiều

Xế chiều ngồi nhớ buổi bình minh
Thương quá làm sao một cuộc tình
Xa lắm một thời hoa mộng ấy
Kỷ niệm theo về nét rung rinh

Ngày ấy vui vầy bên cạnh em
Hương vị tình yêu quá dịu mềm
Mắt em như vạn vì tinh tú
Đưa hồn ta lạc nẻo trời đêm

Lôi cuốn theo đôi ánh mắt em
Còn đâu nóng ấm thuở êm đềm
Tháng năm rồi cũng vào quên lãng
Còn lại trong lòng bóng em

Đêm mộng vẫn còn mơ thấy em
Gió thoảng như ai lướt nhẹ thêm
Tỉnh ra mới biết là mơ mộng
Nỗi nhớ về theo ở cạnh rèm

Bỏ làm sao được nỗi đam mê
Dầu chẳng cùng ai vẹn ước thề
Xế chiều nhớ lại trời ban sáng
Kỷ niệm ngày xưa lại trở về

Huỳnh Ngọc Diêu

 
 
Bốn mùa ướt mộng

Hoa nào cũng đẹp lúc bình minh
Đọng giọt sương đêm rất hữu tình
Một chút nắng hồng thêm quyến rũ
Ong vờn cánh mỏng...bướm... "rung rinh"

Xuân thắm tô hồng lên má em
Nụ hôn nồng ấm ngọt môi mềm 
Tinh mơ thấy cả trời âu yếm 
Mật rót ngọt ngào đêm đến đêm

Hạ biếc căng tròn trong mắt em
Gợi bao mơ ước thật êm đềm
Mưa vương trên tóc đan thành mộng
Nắng dệt thiên đường theo bước em

Thu chín vàng ươm vuốt tóc em 
Vầng trăng rụng xuống khách thơ...thèm
Câu hoà bắt nhịp ... lòng vương vấn
Thoang thoảng hương đêm... gió động rèm 

Đông sang ấp ủ trọn niềm mê
Hạnh phúc miên man vẹn ước thề
Aám áp đắm mình trong cổ tích
Bốn mùa tuyệt diệu mãi đi về....

Trúc Giang 14.8.04

 
  r
Đăng nhập để trả lời
0
 
Cánh én ngày xưa

Ngàn dặm người đi cách biệt xa
Xuân về bên liễu gió la đà
Chiều nay đàn én vui bay liệng
Con tàu có nhớ để về ga

Mối sầu mang nặng trong tâm khảm
U uẩn tâm hồn ai đổi trao
Đông lạnh qua rồi xuân ấm lại
Niềm vui tao ngộ sẽ dâng cao

Ngơ ngác ta nhìn cánh én bay
Tâm tình ta gởi với làn mây
Người xưa trở lại trong xuân mới?
Hay để mình ta nỗi khổ dầy

Sao thấy trong lòng mãi bâng khuâng
Én về tô đẹp góc trời xuân
Sao ai cứ để ai cô lẻ
Năm tháng buồn hoài phận nín câm

Chiều nay én liệng khoảng trời không?
Góc phố ngày xưa ngập nắng nồng
Mà sao cánh nhạn xa biền biệt
Để lệ dưng trào trên mắt trong

Đâu biết lần xa cách cả đời
Mối sầu thâm thẩm biết giờ vơi
Trong ta xuân đến mà sao lạnh
Nhớ bóng người xa chẳng chút vơi

Huỳnh Ngọc Diêu



Chia phôi

Mây buồn đã bỏ suối đi xa
Để lại niềm lưu luyến đậm đà
Đêm vắng sương rơi hay lệ nhỏ
Hay rừng khuya khóc suốt canh gà

Lang thang mây hỡi thôi đừng nhớ
Một thoáng hương nồng đã trót trao
Hoa dại mong manh buồn rũ cánh
Rã rời theo gió bỏ cành cao

Lặng lẽ nhìn cơn mộng vút bay
Biến vào sương khói trốn vào mây
Ngàn năm vẫn mãi đời phiêu lãng
Vương mối tình thơ đẹp nghĩa dầy

Làm sao nén được nỗi bâng khuâng
Khi giữa trời xanh én gọi xuân
Mà bóng người thương còn vạn dặm
Nắng nào xua được rét căm căm

Trống vắng hồn ta một cõi không
Bao nhiêu lửa ấm với hương nồng
Người đi…một sớm tan thành khói
Hoa lá đợi chờ …ta ngóng trông

Chân bước đi qua khắp nẽo đồi
Chiều trên bến lạ mắt trông vời
Về phương trời thẳm …còn ai nhớ
Tình vẫn say nồng hay đã vơi…

Trúc Giang 19.3.04

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-21 01:15:46Huyền Băng>
 
GẶP LẠI TRÊN VI TÍNH

Có những niềm vui thật bất ngờ
Làm mình cứ nghĩ chỉ trong mơ
Người xưa gặp lại bao xa cách
Kỷ niệm buồn vui chẳng nhạt nhòa

Nhớ lại ngày xưa một mái trường
Một thời tuổi trẻ rất thân thương
Vào đời ôm ấp niềm vui lớn
Lâu lắm mà lòng vẫn vấn vương

Đời mình như thể lục bình trôi
Đứa ở phương xa, đứa cuối trời
Ba bốn chục năm, đời dâu biển
Gặp lại làm sao chẳng ngậm ngùi

Dẫu trên vi tính mấy dòng thôi
Chữ không bỏ dấu chẳng trọn lời
Mà như trở lại thời hoa bướm
Ân tình sâu đậm chẳng hề phôi

Mơ ước một ngày gặp lại nhau
Xem dung nhan đó giờ ra sao ?
Diễm xưa vẫn giữ màu tươi thắm
Hay bị thời gian nhạt má đào

Dãu biết đời thường bao bó buộc
Tuổi đời chồng chất mãi thêm cao
Cối bới tro tàn thêm chút lửa
Ấm lại tình xưa vị ngọt ngào

Huỳnh Ngọc Diêu
22-02-2004

r

Trang thư kỳ diệu

Có những niềm vui đến chẳng ngờ
Ngỡ ngàng như sống giữa cơn mơ
Trang thư mở rộng chân trời mới
Đánh thức hồn em xoá lệ nhòa

Tuy chẳng tung tăng bước đến trường
Mà như gần gủi bạn, thầy thương
Dắt dìu từng bước mong em tiến
Cao quý ân tình mãi vấn vương

Thời gian em muốn hãy ngừng trôi
Đẹp quá tình thơ tỏa khắp trời
Tâm sự trong lòng luôn khép kín
Vần rơi theo gió thoảng bùi ngùi

Chút ơn đời tặng chỉ em thôi
Biết nói làm sao được trọn lời
Lớp học : trang thư thầy dạy bảo
Tình yêu cuộc sống chẳng pha phôi

Em thấy trong mơ mình gặp nhau
Mặt thầy…nhắn nhó khó làm sao!
Nhiều khi bài vỡ em bê trễ
Sợ bị thầy la muốn… tẩu đào

Bát ngát bầu trời thơ rộng mở
Bềnh bồng hồn nhẹ vút lên cao
Hoa thơm cỏ lạ : trang thư nhỏ
Đượm biết bao nhiêu chất ngọt ngào.

Trúc Giang 28.2.04

 

r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-16 22:20:54Viet duong nhan>
 
Đứng trước biển Marseille

Thông hát vi vu giữa đỉnh đồi
Thuyền ai trôi dạt ở ngoài khơi
Rì rầm tiếng sóng bên bờ vắng
Kỷ niệm theo về mãi chẳng thôi

Nhớ xóm chài xưa buông tỏa khói
Khi bóng hoàng hôn tắt cuối trời
Chim về bên tổ vui đoàn tựu
Nỗi nhớ làm sao tả đủ lời

Cuộc đời lữ thứ nặng oằn vai
Chân bước đi xa mấy dặm dài
Vẫn giữ trong lòng sâu thăm thẳm
Ngày xưa tuổi trẻ những niềm say

Bờ biển Ba Tri tắm nắng chiều
Tàu về bên bãi dáng phiêu diêu
Tù và vang tiếng đêm trăng lạnh
Chờ cả em qua dáng diễm kiều

Ba Động lòng thương đến cả đời
Ầm ầm sóng vỗ nước bèo trôi
Lòng quê sống mãi trong tâm tưởng
Biển người nghe thấy nỗi đơn côi

Huỳnh Ngọc Diêu 18-7-2004
R

Từ giã vườn mơ

Muốn thả hồn bay vạn nẻo đồi
Theo cơn gió thoảng tỏa trùng khơi
Không vương khổ lụy không yêu hận
Hạt nội mây ngàn chắc sẽ nguôi

Ngậm ngùi bỏ lại khu vườn cũ
Vần vũ mây đen phủ ngập trời
Gió thét mưa gào sao lạnh quá
Thê lương tim nghẹn biết bao lời

Đường xa không thể bước kề vai
Nghe tiếng chua cay lệ chảy dài
Tình nghĩa đôi đường sao vẹn giữ
Lẽ nào đời chỉ biết yêu say

Bàng bạc hoàng hôn nhuộm tuổi chiều
Phải đâu bướm đẹp lượn cành diêu
Ước mơ một khoảng trời yên ả
Dĩ vãng lùi xa sắc diễm kiều

Đã đến cheo leo dốc cuộc đời
Một cơn gió nhẹ cũng vờn trôi
Sao đành hờn trách đành cay đắng
Sao mãi để hồn thêm cút côi

Trúc Giang 21-07-2004

 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-16 22:17:46Viet duong nhan>


Nồi cháo gà mồng ba Tết

Nhìn lên tờ lịch biết mùng ba
Chợt nhớ quê xưa tục cháo gà
Cẳng gà đoán được điều may rủi
Mãng gà đều đặn sẽ vinh hoa

Tục lệ có nhiều cái cũng vui
Đầu năm xông đất phải xem người
Chọn lựa tài năng cùng đạo đức
Suốt năm sẽ được những nụ cười

Xuất hành năm mới hướng nào đây?
Nam Bắc hay là Đông với Tây
Để cho năm mới nhiếu may mắn
Sức khoẻ, niềm vui được đủ đầy

Một trái dừa xanh, trái mãng cầu
Xoài tươi, đu đủ để cùng nhau
Mâm trái cây nầy không thể thiếu
Cầu cho vừa đủ tới năm sau

Nghe vui nhớ lại ngày xuân ấy
Về giữa làng quê bữa cháo gà
Niềm vui đơn giản mà tha thiết
Mộc mạc mà sao quá đậm đà

Lòng bỗng dâng lên niềm se thắt
Nhớ lại quê mình bị nạn tai
Hàng triệu con gà đem thiêu đốt
Khiến giới chăn nuôi phải thở dài

Dịch gà ngăn cản ngày vui Tết
Thương mẹ Việt Nam quá thiệt thòi
Lũ lụt mất mùa bao tai biến
Những dòng nước mắt chảy không thôi

Thương mẹ cần cù qua năm tháng
Lòng son can đảm biết bao lần
Sau cơn mưa lũ trời xanh đẹp
Cho mẹ niềm vui tuổi vẫn xuân

Huỳnh ngọc Diêu
29-01-2004

R
Đăng nhập để trả lời
0


Tơ lòng

Sợi tình vương vấn nhẹ như tơ
Êm ái trôi vào giữa giấc mơ
Cột trái tim hồng chung một bến
Se dây duyên thắm nối đôi bờ
Dù đời bão táp lòng thanh thản
Mặc kiếp bon chen mộng vẩn vơ
Ai bảo ta gàn thôi cũng chịu
Yêu đêm trăng tỏ, rượu và thơ.

Trúc Giang 07.3.04



Thơ và vẽ

Con tằm vạn kiếp nhả dòng tơ
Thì người nghệ sĩ được quyền mơ
Vần thơ thương cảm vui trời đất
Nét vẽ tinh anh đẹp cõi bờ
Thi nhân giải tỏa niềm cô độc
Họa sĩ hài hòa nỗi bơ vơ
Ngàn năm tần nhả tơ nhân thế
Nghệ sĩ tặng đời nét vẽ thơ

Huỳnh Ngọc Diêu 3-2004

Đăng nhập để trả lời
0


Mộng mơ

Chỉ là cơn mưa nhỏ
Rơi hắt hiu trong chiều
Chỉ là cơn gió thoảng
Tỏa thật nhiều hương yêu

Nhớ hôm qua mới gặp
Ta thấy mắt ai cười
Lung linh trong màu nắng
Vườn nở đoá hồng tươi

Ta mang ý tuyệt vời
Thơ vờn bay trong gió
Xôn xao từng bước nhỏ
Mộng đẫm giữa chiều rơi

Bàn tay nhè nhẹ nắm
Mà in dấu tình sâu
Nụ hôn sao đằm thắm
Bềnh bồng trôi...rất lâu

Lời tỏ tình khe khẽ
Hàng cây nghiêng bóng che
Lá trên cành rung nhẹ
Gió thẩn thờ lắng nghe

Mây đang lững lờ bay
Cũng giật mình đứng lại
Vài hạt rớt trên vai
Ru tình thơ đẹp mãi

Ai bảo thoáng mộng mơ
Nhẹ nhàng rồi tan mất
Sao ta nghe rất thật
Rung động cả hồn thơ.

Trúc Giang 20.1.04



Chùm mây trong nắm tay

Bàn tay ta bé nhỏ
Nắm giữ áng mây chiều
Gió mùa xuân chợt thoảng
Mất rồi nỗi tin yêu

Nỗi vui vừa mới gặp
Chưa nở được nụ cười
Ngỡ ngàng trong cơn nắng
Mưa làm mất màu tươii

Trong cơn mơ tuyệt vời
Lời thơ bay trong gió
Niềm vui trong tuổi nhỏ
Man mác nỗi đầy vơi

Chùm mây nào mới nắm
Trong thăm thẳm lòng sâu
Nụ cười nào mới thắm
Tưởng mình giữ được lâu

Lời nói nào khe khẽ
Như che chở bao che
Niềm hạnh phúc êm nhẹ
Trái tim mình lắng nghe

Như một làn mây bay
Xoè bàn tay mây mất
Nỗi buồn nặng trên vai
Tiếc hoài thương nhớ mãi

Người về qua giấc mơ
Chưa tìm gì đã mất
Niềm vui chưa là thật
Nên mơ hoài trong thơ

Huỳnh ngọc Diêu 1-2004

Đăng nhập để trả lời
0


Tô hủ tiếu chay ngày Tết

Bỏ lại sau lưng những nỗi nhọc nhằn
Những vướng bận ngày thường cơm áo
Quây quần nhau phút giây quí báu
Chuyện ngày xưa thời tuổi trẻ thơm nồng

Gặp nhau rồi vui thật quá mênh mông
Tô hủ tiếu chay gợi nhiều kỷ niệm
Thanh thản bình an tháng năm huyền diệu
Tóc xanh xưa giờ điểm trắng sương rồi

Những nụ cười vẫn nở ở trên môi
Tri kỷ tình thâm sao mà êm ấm
Cuộc sống ngày xưa có nhiều say đắm
Mà âu lo phút chốc đẩy rời xa

Gót chân mềm từ độ ấy bôn ba
Đã chai đá trong phong trần viễn xứ
Tháng năm xưa chỉ là vô tư lự
Đời đã mang đi như phận lục bình

Biết làm sao trở lại khoảng trời xanh
Từ đó mất theo dòng đời phiêu bạt
Gặp lại nhau sau khoảng đời lưu lạc
Hủ tiếu chay hương vị buổi xuân về

Huỳnh Ngọc Diêu
Những ngày gần Tết 2006

Đăng nhập để trả lời
0


Mặn nồng tình quê

Quê hương cách vạn trùng xa
Nửa đêm thức giấc ngỡ là cạnh bên


Bỏ lại sau lưng mấy rặng dừa
Khu vườn quê ngoại gió đong đưa
Tiếng chim bìm bịp kêu con nước
Góc phố em về tiếng guốc khua
Chuông nhà thờ đỗ đêm hừng sáng
Chiều vắng thênh thang tiếng mỏ chùa
Kỷ niệm khắc sâu vào tâm khảm
Dòng đời dù cách nắng cùng mưa

Làm sao quên được những chiều mưa
Nhạc sầu ếch nhái giữa trời khuya
Vườn chuối bên hè mưa trên lá
Rơi rụng âm thầm bên trái khô
Trâu già bên lũy tre xanh mướt
Đàn nghé lim dim giấc ngủ trưa
Giã từ một buổi đêm về sáng
Hình ảnh thân thương đuốc lá dừa

Bỏ lại sau lưng mấy rặng dừa
Mẹ già tóc bạc tựa sương pha
Làm chim viễn xứ bay trong gió
Phương hướng về đâu mặc gió lùa
Mỏi cánh trông về nơi tổ cũ
Quê nhà ngun ngút dặm ngàn xa
Sau long bỏ lại trời thơ mộng
Buồn khổ khơi sâu chẳng nhạt nhòa

Huỳnh Ngọc Diêu 11-04


Một mảnh tình quê

Người đi vạn dặm sơn khê
Mang theo một mảnh tình quê bên lòng


Gió mát trời quê rợp bóng dừa
Bốn mùa yên ả cứ thoi đưa
Rộn ràng cây trái vươn mầm mới
Thong thả tay chèo nhịp sóng khua
Sáng sáng đồng xanh chim chóc gọi
Đêm đêm hồn lắng mõ chuông chùa
Cuộc đời bình dị không khanh tướng
Vẫn ấm nhân tình giữa gió mưa

Vẫn ấm nhân tình giữa gió mưa
Dù mây giăng lối lạc đường khuya
Vai mềm thấm lạnh hơi sương ướt
Hồn lẻ nương về sưởi nắng khô
Điệu hát trong lành xua bóng tối
Lời ru êm dịu mát trời trưa
Ai xa hãy nhớ vòng tay Mẹ
Tiếng gọi muôn đời tha thiết đưa

Tiếng gọi muôn đời tha thiết đưa
Ngọt ngào sâu lắng khó phôi pha
Là niềm cổ vũ khi chùng bước
Đó sức kiên gan lúc bão lùa
Từng mạch máu hồng tim gắn bó
Bao dòng lệ tủi khóc lìa xa
Dù thân chìm nổi đời dâu biển
Một mảnh tình quê chẳng nhạt nhòa.

Trúc Giang 08.11.04


Đăng nhập để trả lời
0


Thu mộng

Cỏ mềm mơn nhẹ gót sen hồng
Gom cả trời thơ trong mắt trong
Ngây ngất hồn say hương gió mới
Ngọt ngào phơn phớt dấu môi hôn

Lá đùa theo gió lượn lờ bay
Nhè nhẹ rơi rơi vướng gót hài
Như điệu nhạc vàng nâng dáng ngọc
Như bàn tay vuốt tóc mây cài

Em vào tuổi mộng đẹp làm sao
Má thắm hây hây tựa sắc đào
Trời đất bốn mùa như đọng lại
Bâng khuâng ... Người cứ ngỡ chiêm bao

Em nói em cười... vạn ý thơ
Êm êm như tiếng động cung tơ
Say hồn mặc khách chiều thu ấm
Dừng bước giang hồ rộn ước mơ

Ngắm nét xinh tươi khép nổi sầu
Nhấp men rượu ái xóa niềm đau
Cùng em dệt lại khung trời mộng
Trăng sáng rộn ràng đón khách tao

Vần điệu reo vui hết úa xào
Thu vàng ấm áp dạ nao nao
Biết bao tình ý trào lên bút
Bay bổng hồn thơ nhạt nét sầu

Trúc Giang 17.10.04



Dáng thu xưa

Nhớ lại ngày xa của tuổi hồng
Em cành xuân thắm tựa sương trong
Đôi môi tô thắm lời mơ mộng
Ngơ ngác niềm vui ngập cả hồn

Nhớ nhiều áo trắng của ai bay
Dáng nhỏ thơ ngây nhẹ gót hài
Mái tóc ôm ngang bờ vai nhỏ
Đoá hoa xinh tím dáng duyên cài

Đôi mắt em nhìn tựa ánh sao
Tà áo bay bay tựa lụa đào
Ước mơ tim thở cùng chung nhịp
Nghe lòng vui thỏa biết la bao

Dáng nhỏ ngày xưa dáng ngây thơ
Cung đàn thao thức nhã đường tơ
Niềm vui những tưởng là vô tận
Năm tháng làm sao lại nhạt mờ

Dáng xưa gặp lại buổi thu sau
Tuổi xuân còn lại những thương đau
Thời gian nhân chứng bao thay đổi
Làm sao trọn vẹn nét thanh tao

Thu đến tuổi đời cũng úa xào
Diễm xưa tươi thắm của ngày nao
Mùa xuân đã mất trên màu tóc
Dáng đẹp thu xưa phảng phất sầu.

Huỳnh Ngọc Diêu

Đăng nhập để trả lời
0


Sợi tơ vương

Mây bay cuối nẻo trời xa
Vườn khuya ướp ánh trăng ngà tiêu sơ
Hồn mơ … lạc bước đường ra
Thuyền thơ ai thả tà tà trên sông

Mấy mùa thương nhớ… rêu rong
Còn đâu duyên dáng cánh hồng nhởn nhơ
Sầu đong nước mắt thành thơ
Tiếng người ngâm khẻ…trong mơ bồi hồi

Buồn vui theo tháng ngày trôi
Dòng đời xô đẩy đập dồi sang bên
Chìm trong cơn sóng nổi đênh
Nào đâu thấy bóng dập dềnh tin yêu

Thơ say …rượu ấm …hồn siêu
Mơ màng lạc chốn Lam kiều đêm trăng
Cùng nhau một chút duyên văn
Mong manh nét đẹp cát đằng vương phi

Trong lòng chẳng ước mơ gì
Đường đời tấp nập người đi khắp vùng
Tình mình gởi đến muôn trùng
Người mình yêu dấu… lòng chùng xót xa

Đêm đêm tiếng gió gọi về
Lời trăng thủ thỉ câu thề yến anh
Giờ xa lắm…mộng ngày xanh
Nhớ trời dĩ vãng… bên ghềnh thẩn thơ

Một mình than thở thôi mà
Bao nhiêu yêu dấu cũng đà vút bay
Trăng thơ gợi mối cảm hòai
Thuyền thơ lướt nhẹ dặm dài tuyết băng

Buồn sao buồn mãi giăng giăng
Sợi thương dệt biết bao vần gởi ai
Mà người năm tháng miệt mài
Đã thôi không nhớ những ngày hẹn trao.

Trúc Giang 09.5.04


Niềm vui muôn thuở

Thời gian theo nước cuốn xa
Mang theo uớc vọng ngọc ngà trẻ thơ
Từ ngày cất bước đi ra
Nhớ hoài mái ấm chiều tà ven sông

Bao mùa thương nhớ rêu rong
Tâm tư vẫn nặng tuổi hồng nhởn nhơ
Đẹp làm sao ấy tuổi thơ
Đời thường cơ cực, trong mơ vãn hồi

Dòng đời như thể sông trôi
Áo cơm danh vọng dập dồi bốn bên
Thuyền thơ mặc sức lênh đênh
Bạn bè tâm đắc, nặng tình thân yêu

Ước mơ chi chuyện cao siêu
Chỉ mong về lại Lam Kiều đầy trăng
Dấu chân thi hữu thơ văn
Như say bóng ngọc cát đằng vuơng phi

Công danh phú quí xá gì
Sao bằng cánh nhạn bay đi khắp vùng
Nguồn thơ ra đến muôn trùng
Đêm trăng Lý Bạch chập chùng ngàn xa

Ngâm thơ để đợi trăng về
Gió trăng thơ vịnh câu thề yến anh
Giữ hoài giấc mộng ngày xanh
Sống hoài mộng đẹp bên ngành tuổi thơ

Gót chơn lữ thứ miệt mà
Mà hồn quê vẫn la đà mây bay
Quê xa một mối u hoài
Rưng rưng thơ khóc những ngày giá băng

Đường đời nhiều trận mưa giăng
Mà sao nắng ấm theo vần thơ ai
Gót chơn lãng tử miệt mài
Mà tâm hồn vẫn đợi ngày hợp trao

Huỳnh Ngọc Diêu
Tháng 5 -2004

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-21 01:22:07Huyền Băng>


Tìm Đâu Thấy

Tôi trở lại tìm ngày xưa đã mất
Những chuyến xe lam ba bánh ngày nào
Buổi chiều đông về thiên hạ xôn xao
Trong xóm nhỏ vùng ngoại ô xa vắng

Thuở vào đời trắng tay bao cay đắng
Theo dấu xe lăn tìm kiếm một tương lai
Ta đã cho nhau những tiếng thở dai
Chia xẻ lo âu cùng bao phiền não

Tôi trở lại tìm đâu ra tà áo
Bà ba xưa chiếc nón lá bài thơ
Trên bến sông ngồi đợi một chuyến đò
Xuôi dòng nước thăm quê nhà vào Tết

Còn đâu nữa tiếng rè rè máy hát
Võ Đông Sơ giã biêt Bạch Thu Hà
Lũ bạn bè xúm xít ở hàng ba
Vui kể chuyện Quan Công tha Tào Tháo

Những kỷ niệm vui của ngày thơ ấu
Cháu con nghe như ngỡ chuyện hoang đường

Huỳnh Ngọc Diêu
04-2008

r
Đăng nhập để trả lời
0


Ta sẽ về chung

Nếu tết nầy ta được về chung
Thăm lại quê xưa dòng sông cũ
Xuồng đuôi tôm theo dòng sông Cửu
Xuôi dòng sông chở nặng tình quê

Đã bao năm ta đã chưa về !
Khung cảnh đổi thay người xa lạ
Anh em mỗi nơi, người mỗi ngả
Bến xưa về họp buổi đầu xuân

Ta nhìn chung ánh lửa bập bùng
Nồi bánh tét đêm vui canh thức
Trên ván gỏ mẹ ngồi sên mứt
Tóc bạc màu thương nhớ đàn con

Qua bến sông trở lại lối mòn
Bằng chiếc xe lôi nhiều kỷ niệm
Thời gian qua còn như mầu nhiệm
Tuổi thơm nồng ngày tháng thần tiên

Muôn sắc màu chợ tết về đêm
Dưa hấu ngọt quê xa cát bủn
Bữa cơm tất niên nhiều ấm cúng
Sưởi lòng nhau năm tháng viễn trình

Thăm mái trường xưa vẫn đẹp xinh
Thấy hình ảnh ta nhiều thơ mộng
Vẫn thấy hồn ta như trải rộng
Dầu tóc xanh xưa đã bạc màu

Nhưng tết nầy ta chẳng cùng nhau
Mỗi đứa mỗi phương đời phiêu bạt
Ở giữa xứ người lòng hiu hắt
Đêm giao thừa ta vẫn mình ta

Huỳnh Ngọc Diêu
1-2005

Đăng nhập để trả lời
0


Xa Riết Thành Quen

Xa nhau rồi riết cũng thành quen
Nhưng khi nhớ, nhớ sao là nhớ
Hồn thơ chia nhau từng hơi thở
Tri kỷ ngày xưa thắm thiết nồng nàn

Nhớ ngày nào một thuở lang thang
Thông cảm thương yêu từng vần ý
Những rung động hồn ta bao thế kỷ
Đã cho nhau cảm xúc bàng hoàng

Ấm áp tình thơ giữa nhân gian
Xa ngàn dậm mà trong gang tấc
Ngọn lửa mùa đông bao ấm áp
Giữa bôn ba bút mực thành duyên

Cho ta về một thuở thần tiên
Vườn thơ ấu thơm mùi trái chin
Tình yêu xưa tháng ngày câm nín
Trãi đời ta huyền thoại tuyệt vời

Huỳnh Ngọc Diêu 12-2009

Đăng nhập để trả lời
0


Cái Áo Bỏ Quên

Người về cái áo bỏ quên
Ta đem rao bán ở bên chợ trời
Rao đi rao lại ngàn lời
Mà chưa tìm được một người hỏi mua
Áo này quí tựa áo vua
Áo tình áo nghĩa ngày xưa bạn hiền
Nhớ về một thuở hồn nhiên
Ngôi trường xưa ấy gắn liền tình thâm
Tưởng rằng Tết gặp người thân
Ta đem trả áo cho lòng thảnh thơi
Ngờ đâu hai đứa đôi nơi
Áo người ta giữ,rối bời lòng ta
Bao giờ người lại trở qua
Cho Qua trả áo cho Qua vui lòng
Áo nầy như cập chiếu bông
Út trà ôn hát trên sông quê mình
Thang lang thân phận lục bình
Người xưa áo cũ tâm tình chẳng phai
Bây giờ có nắng lai rai
Ta đem phơi áo ờ ngoài balcon
Bao giờ trả áo cho xong

Huỳnh Ngọc Diêu 2/10

Đăng nhập để trả lời
0
 
Tặng bài thơ vui

Ba nàng tiên đẹp dạo xuân
Con cầu Cá Lóc tưng bừng nở hoa
Một nàng thì ở phương xa
Hai nàng ở lại quê nhà gặp nhau
Ngày vui rồi cũng qua mau
Chia tay hẹn gặp xuân sau tưng bừng
Cơm chay cơm mặn lung tung
Kỷ niệm đẹp đẽ tươi hồng ngày xưa
Quê hương kỳ diệu Xứ Dừa

Huỳnh Ngọc Diêu


Đất trời rộn rã vào xuân
Lòng dân nước Việt nở bừng trăm hoa
Trái tim nối nhịp gần xa
Đầu non cuối biển một nhà với nhau
Bóng câu tuy vụt qua mau
Lửa hồng vẫn ấm ngàn sau còn bừng
Vui tràn lồng ngực vỡ tung
Mình như sống lại tuổi hồng thuở xưa
Quê êm nghiêng mát bóng dừa
Tiếng cười quyện với hương đưa khắp trời

Trúc Giang 24.02.10

Đăng nhập để trả lời
0


Cái Mơn Đêm Noel

Lâu quá không về thăm cái Mơn
Thăm miền nước ngọt trái lôm chôm
Hiền lành dào dạt bên sông nước
Yên tỉnh tình thương những nẻo hồn

Áo trắng hừng đông quá dập dìu
Hướng về buổi lễ quá thân yêu
Hiền lành Tượng Chúa dang tay đón
Thánh đường lặng lẽ biết bao nhiêu

Lôm Chôm vị ngọt đượm tình quê
Mời kẻ đi xa kíp trở về
Đất Mẹ ngọt bùi qua năm tháng
Trong lòng ai vẫn nỗi đam mê!

Quên làm sao được chuyến đò đông
Thôn ấp vào Xuân ngập nắng hồng
Thư viện An Minh bên tường kín
Cuộc đời thầm lặng quá thong dong

Đèn sáng Noel rực cả vùng
Thánh đường tràn ngập buổi vui chung
Em về áo trắng tinh như tuyết
Cầu nguyện nhân gian đẹp mọi đường

Quê người trời lạnh tiết Noel
Gợi mình sống lại chuỗi ngày quen
Dáng xưa áo trắng đêm hành lễ
Sống lại trong ta những nỗi niềm

Huỳnh Ngọc Diêu
Noel 2004

Đăng nhập để trả lời
0


Anh Về Thăm Lại Ba Tri

(Tặng anh Trần Bình Trọng)

Anh về thăm lại Ba Tri
Mấy năm xa cách còn gì vui hơn
Anh về thăm lại Tiệm Tôm
Khoang tàu đầy cá chiều hôm trở về
Lúa đồng Bảo Thạnh vàng huê
Mộ Phan Thanh Giản lời thề khắc sâu
Bình Tây còn đó ngày nào
Hàng cây soi bóng dạt dào tuổi thơ
Anh về qua chợ ban trưa
Ly cà phê đá cũng vừa niềm vui
Mấy năm lăn lóc quê người
Tình Ba Tri vẫn sáng ngời trong tim
Quê hương Đồ Chiểu nỗi niềm
Hồn thơ trỗi dậy miên miên cõi lòng
Dặn lòng đừng để vấn vương
Mà trong giấc ngủ quê hương thầm thì

Huỳnh Ngọc Diêu 06-2012

Đăng nhập để trả lời
0
 
Hè về nhớ quê

Hè về trên lá platane
Mà sao như thấy nắng vàng quê xưa
Bên ngoài trời chẳng sa mưa
Mà sao đã thấy cơn mưa trong lòng

Ngày xưa chị có nhớ không ?
Mẹ mình xuôi ngược con giồng Bến Kinh
Tàng cây vú sửa nhà mình
Phủ che bóng mát tâm tình trẻ thơ

Tiếng xe ngựa dưới mù u
Thương cây me lớn bên bờ ao vuông
Những hàng sao đứng song song
Em nghe tiếng guốc hừng đông dọn hàng

Chiều về Bến Đáy thênh thang
Tiếng tù và thổi thuyền mang cá vêụ
Nói làm sao hết đam mê
Bài học của nội nói về nghĩa nhân

Ngậm ngùi nhớ đến người thân
Biết bao kỷ niệm xa dần tầm tay
Mỗi lần trời đất đổi thay
Là lần mình thấy đắng cay trong lòng

Hè về chị có nhớ không ?

Huỳnh Ngọc Diêu
1990


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-11 05:46:49Huyền Băng>
 
Quê ngoại Láng Thé

Mấy chục năm trường Láng Thé ơi
Thời gian như thể tưởng phai rồi
Bỗng sao mà lại bao thương nhớ
Gợi lại lòng ta nhớ mãi thôi

Cồn vắng bên sông bãi cát vàng
Xuân về tấp nập bến đò ngang
Dừa Đỏ thân thương chiều tắt nắng
Để lại lòng ai nỗi bẽ bàng

Vườn quít vui vầy mấy rạch sông
Những hàng dừa nước dáng chờ trông
Gót chơn viễn khách bao hờ hững
Vui bước đường xa chạnh mũi lòng

Rạch Rô năm tháng vẫn còn đây
Kỷ niệm thâm sâu của chốn nầy
Trái bưởi trĩu cành vui nắng sớm
Xoài xanh lủng lẳng giởn trời mây

Cánh cò mệt mỏi cuối trời xa
Khơi lại lòng ai nỗi nhớ nhà
Những cánh đồng xanh thời hoa bướm
Thương hoài năm tháng tuổi xuân hoa

Sâu thẩm lòng ai tựa áng tần
Linh đinh mà vẫn phải bâng khuâng
Làm sao quên được làng quê cũ
Đêm mộng tình thơ dệt mấy vần

Xa cách lâu rồi bao tháng năm
Tình quê gần gũi vẫn thì thầm
Đêm lạnh xứ người bao tăm tối
Tình quê rạng rỡ tựa trăng rằm

Huỳnh Ngọc Diêu
09-2007



r
Đăng nhập để trả lời
0
 
Thư giấy học trò

Nhận được thư ai giấy học trò
Khiến mình trở lại những ngày mơ
Nhớ về một khoảng trời thơ mộng
Năm tháng giữ hoài những ý thơ

Nắng chiều đại lộ tóc bay vương
Dáng nhỏ em qua những nẻo đường
Hoa Phượng bay trên tà áo trắng
Bướm lượn hồ xanh trước cổng trường

Nón lá che nghiêng nỗi ngỡ ngàng
Bắc ngược xuôi dòng, sóng bọt tan
Còn xa dừa đứng buồn êm vắng
Như thể Kiều xưa khóc phận nàng

Ta kể cho nhau những dặm dài
Thời gian oằn nặng ở đôi vai
Viễn hành một kiếp đời lưu lạc
Buồn lại thêm hơn, bước lạc loài


Huỳnh Ngọc Diêu

 
 


Đăng nhập để trả lời
0
 
Hè về nhớ quê

Hè về trên lá platane
Mà sao như thấy nắng vàng quê xưa
Bên ngoài trời chẳng sa mưa
Mà sao đã thấy cơn mưa trong lòng

Ngày xưa chị có nhớ không ?
Mẹ mình xuôi ngược con giồng Bến Kinh
Tàng cây vú sửa nhà mình
Phủ che bóng mát tâm tình trẻ thơ

Tiếng xe ngựa dưới mù u
Thương cây me lớn bên bờ ao vuông
Những hàng sao đứng song song
Em nghe tiếng guốc hừng đông dọn hàng

Chiều về Bến Đáy thênh thang
Tiếng tù và thổi thuyền mang cá vêụ
Nói làm sao hết đam mê
Bài học của nội nói về nghĩa nhân

Ngậm ngùi nhớ đến người thân
Biết bao kỷ niệm xa dần tầm tay
Mỗi lần trời đất đổi thay
Là lần mình thấy đắng cay trong lòng

Hè về chị có nhớ không ?

Huỳnh Ngọc Diêu
1990

 
 


Đăng nhập để trả lời
0
 
Tâm sự người hưu trí

Tính hưu trí rồi mình sẽ đi chơi
Thăm lại anh em lâu ngày không gặp
Oâi ! Những niềm vui chắc là tấp nập
Chuyện bao năm, sao nói hết một ngày

Hưu trí rồi mình sẽ rảnh tay
Đem lòng dạ đổi ra thi tứ
Gởi gắp các nơi nỗi lòng xa xứ
Đọc thơ rồi như thể gần được nhau

Lòng dạ mình ao ước đã từ lâu
Trút gánh nặng áo cơm, vui thơ thẩn
Nối lại tình xưa qua bằng tin nhạn
Theo người xưa lạc ngựa cởi bò vàng

Nỗi mơ ước tưởng như đơn giản
Vậy mà sao rất khó vui lòng
Nỗi bận rộn lu bu không lối thoát
Nên ước mơ cứ mãi xuôi dòng

Nên nỗi ước mơ cứ lần cứ lữa
Hẹn lần hồi mà vẫn chưa xong
Nên đem thơ gởi về khắp hướng
Hẹn tri âm tương ngộ thỏa lòng

Huỳnh Ngọc Diêu


 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-05 03:41:57Huyền Băng>
 
Bài thơ gởi chị

Đêm qua em lại nằm mơ
Về bên võng mẹ, ngồi chờ nước lên
Mưa chiều nhạc ếch buồn tênh
Ểnh ưöng rầu rĩ huênh huênh nhạc buồn

Bờ ao bùn đãt trợt trơn
Gà con ướt sủng cô đơn lạc loài
Thẩn thơ mấy chú thòi lòi
Nghe chim bìm bịp réo đòi nước lên

Mẹ ngồi bên váng buồn tênh
Quên nhai cả miếng trầu têm từ chiều
Ngày vui Mẹ được bao nhiêu
Mà sao mái tóc bạc nhiều nhiều thêm

Bây giờ chị có đêm đêm
Nằm mơ thấy Mẹ mà thêm nhớ người


Huỳnh Ngọc Diêu
96

 
r

Đăng nhập để trả lời
0


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-27 16:51:51HuynhNgocDieu>
 
 
 
                            

                       
         
 
 
 
MƯA CẦU BẮC            TRƯA CẦU BẮC

   
      Ta về qua cầu bắc                                              Trưa về qua cầu bắc
    Cơn mưa ướt mái đầu                                    Cơn nắng đốt thiêu người
      Chiếc dù nhỏ che nhau                                    Gặp nhau mỉm miệng cười
    Ngoài trời sông nước lạnh                              Con tay bồng tay ẫm
      Bao nhiêu điều cô quạnh                                  Dòng đời trôi thăm thẳm
    Bao nhiêu nỗi cô đơn                                      Lâu lắm mới gặp nhau
      Bao cay đắng trong đời                                    Một chút gì xót đau
    Tan theo bàn tay ấm                                      Một chút gì lưu luyến
      Hoa lục bình tim tím                                          Những tháng ngày thư viện
    Trôi dạt giữa dòng sông                                  Hoa mười giờ ngoài sân
      Như cuộc tình mênh mông                              Nắng vàng cứ bâng khuâng
    Biết đâu mà trôi đến                                      Bên con đường xanh cỏ
      Khi bắc vừa cập bến                                        Một khoảng trời tuổi nhỏ
    Ai trở lại xe đò                                                Trang sách giấu bài thơ
      Ai về nẻo quanh co                                          Dòng đời tưởng như mơ

Mà vai gầy sinh kế
    Cuộc đời là như thế                                            Ngại ngùng ta muốn kể
      Yêu nhau đâu là dễ                                      Mà cũng chẳng thành lời
    Mà nhớ đến chừng nào                                        Khi hai ngả cách rời
      Khi mái tóc bạc màu                                      Lấy ai mà chia sẻ
    Cơn mưa còn chưa dứt                                        Cuộc đời nhiều lối rẽ
      Mỗi lần qua cầu bắc                                      Như nước mang lục bình
    Là nhớ mãi cơn mưa.                                          Gặp nhau mà làm thinh.
                                                                                 

                                      Huỳnh Ngọc Diêu, France
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»