
KHÓC THẦM
Tỉnh giấc hồn nghe tựa lá rơi
Này anh chẳng lẽ thu sang rồi
Mà sao nhỏ ngỡ rằng mưa đã
Bất chợt buông làm...ướt mắt môi
Mắt môi đẫm lệ vì mưa đổ
Hay bởi...hờn ai nên khóc thầm
Chẳng nhớ bao đêm rồi chữa ngủ
Thầm thương với tiếc cuộc tình câm
Tình câm chấp nhận mình em gánh
Trả lại cho anh nỗi nhớ này
Lặng lẽ em về cùng cát bụi
Ru hồn ngủ mãi giấc mơ say
Chờ mai đến lúc xuân vừa tới
Dưới đất hồi sinh chiếc lá vàng
Nhặt hộ dùm em yêu dấu nhé
Mang về đặt cạnh nấm mồ hoang
Ru em giấc ngủ thiên thần ấy
Vẫn mãi còn như chuyện chúng mình
Một thuở bên anh say đắm đuối
Ngỡ đời đẹp tựa giấc mơ xinh
Nào ngờ mộng đã tan thành khói
Bỏ lại...mình em...mãi...khóc thầm
NuocMatMuaThu
___________________________





















































