<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-08 06:06:31NuocMatMuaThu>

XUÂN LẠNH
Xuân sang đất khách chẳng Đào...Mai
Lặng chỉ thầm nghe tiếng thở dài
Của những cành khô buồn trút lá
Buông lời bậc khóc thật bi ai
Đoạn đường ngày cũ lối em qua
Xơ xác giờ đây chẳng cửa nhà
Vắng quá anh yêu nào có biết
E rằng nhỏ lạc...bãi tha ma
Tìm đâu kỷ niệm của ngày xưa
Mỗi độ thu sang trời chuyển mùa
Nhạt nắng hoàng hôn vừa đổ bóng
Anh chờ nhỏ đợi lúc vào mưa
Phố vắng anh yêu...Xuân chẳng ấm
Hoa tàn cảnh vật cũng đìu hiu
Lê thê cõng bóng mình em bước
Nhớ chạnh lòng nghe thật quá nhiều
Xin xuân mai nhé...đừng quay lại
Bởi lẽ Xuân là của thế gian
Chẳng của riêng ta...nào dám ước
Cùng ai thêu dệt giấc...mơ vàng
Anh ở nơi nào...anh ở đâu
Có nghe trong gió tiếng em sầu
Xuân ơi mi đến làm chi nhỉ?
Gặm nhấm lòng ta thêm nỗi đau
Ta ghét Xuân về...Xuân biết không
NuocMatMuaThu
____________________________________























