📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Mặt Đất Khát Khao

893 trả lời, 99.627 lượt xem — Trang 10 / 30
Trích đoạn: trieuam

CÁM ƠN MÙA XUÂN
 
Bóng mùa xuân phủ hồng đường tình ái
Yến oanh bay tô điểm dãi mây trời
Mùa xuân anh gửi tận chân trời
Ngọt nồng hương gió nụ cười tình nhân.

 
Em nhận lấy bâng khuâng câu chữ
Gỡ nơ hồng nghe sắc thắm trăm năm
Mặt đất cỗi cằn kéo những hòn đá lăn

Tách  địa cầu thu ngắn khoảng tình xuân.
 
Xuân hừng hực khát khao đời luyến ái
Hương trầm luân xoãi cánh đời bay đi
Bàn chân người kịp theo vết chim di
Mà hiện ảnh là câu thơ tâm tưởng 

 



Bóng Xuân Hạnh Phúc

Có thật em là chiếc bóng xuân
Đã giăng phủ khắp cả đường trần?
Cho đời anh mát thêm hy vọng
Đem rắc vào thơ được mấy vần

 
Có thật em về theo dấu chim?
Tháng giêng con nắng ngủ im lìm
Anh nghe văng vẳng từ đâu đó
Tiếng hát dịu dàng của trái tim

 
Có thật đất trời đang khát khao
Tình em thấp thoáng giữa chiêm bao?
Tim anh sẽ mở con đường nhỏ
Cho gót chân yêu em bước vào

 
Có thật là thơ hiện dáng xuân
Cho cơn gió nhẹ đến bâng khuâng?
Cho em nhận cả trời tình ái
Khi hạnh phúc qua chỉ một lần
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: dohuhong

[
Bóng Xuân Hạnh Phúc

Có thật em là chiếc bóng xuân
Đã giăng phủ khắp cả đường trần?
Cho đời anh mát thêm hy vọng
Đem rắc vào thơ được mấy vần

 
Có thật em về theo dấu chim?
Tháng giêng con nắng ngủ im lìm
Anh nghe văng vẳng từ đâu đó
Tiếng hát dịu dàng của trái tim

 
Có thật đất trời đang khát khao
Tình em thấp thoáng giữa chiêm bao?
Tim anh sẽ mở con đường nhỏ
Cho gót chân yêu em bước vào

 
Có thật là thơ hiện dáng xuân
Cho cơn gió nhẹ đến bâng khuâng?
Cho em nhận cả trời tình ái
Khi hạnh phúc qua chỉ một lần


 
TIẾNG HÁT TỪ CON TIM
 
Trời đất giao hòa từng hơi thở
Nghe con tim luân vũ điệu hồi sinh
Xòe tay đếm giọt bình minh
Tóc em là nắng đượm tình đôi ta.
 
Xuân còn hơ hớ vóc ngọc ngà
Nụ tình đùa gọi khúc xuân ca
Dáng mây trời đó thiết tha
Gót sen theo lối tim hoa bước vào.
 
Bài thơ xuân thắm rất ngọt ngào
Tình duyên - cơn gió thì thào đó đây
Này anh một chút men say
Này em uống cạn sợi dây duyên tình
.

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trieuam

TIẾNG HÁT TỪ CON TIM
 
Trời đất giao hòa từng hơi thở
Nghe con tim luân vũ điệu hồi sinh
Xòe tay đếm giọt bình minh
Tóc em là nắng đượm tình đôi ta.
 
Xuân còn hơ hớ vóc ngọc ngà
Nụ tình đùa gọi khúc xuân ca
Dáng mây trời đó thiết tha
Gót sen theo lối tim hoa bước vào.
 
Bài thơ xuân thắm rất ngọt ngào
Tình duyên - cơn gió thì thào đó đây
Này anh một chút men say
Này em uống cạn sợi dây duyên tình
.


 
Tương Tư Vần Thơ Lạ
 
Từ trong tháng giêng chợt nghe em hát
Như gót phiêu bồng về giữa tim nhau
Cho ngày nắng lên hạnh phúc ban đầu
Từng nốt nhạc rơi sâu vào trí nhớ

 
Xin hãy cho nhau con đường rộng mở
Những bàn chân đi trong nắng mùa xuân
Tha thiết gọi nhau về với tình nhân
Như khúc tình ca từ trăm năm trước

 
Lời hát vấn vương trên đời xuôi ngược
Em ở nơi nào mặt đất thênh thang?
Mùa xuân chiêm bao chưa tỏ dung nhan
Mà thời gian đã lên đường thiên lý

 
Ngày tháng vây quanh bao điều phiền lụy
Bỗng thấy cuộc đời êm ả dòng sông
Bởi tiếng hát em thấp thoáng xuân hồng
Như men rượu cay một trời ngây ngất

 
Hoa lá hồ nghi lời tình ong mật
Khi gió xô đời nghiêng bóng cô liêu
Xuân vẫn chưa lên ngày đã sang chiều
Anh bỗng tương tư vần thơ xa lạ

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: dohuhong

Tương Tư Vần Thơ Lạ
 
Từ trong tháng giêng chợt nghe em hát
Như gót phiêu bồng về giữa tim nhau
Cho ngày nắng lên hạnh phúc ban đầu
Từng nốt nhạc rơi sâu vào trí nhớ

 
Xin hãy cho nhau con đường rộng mở
Những bàn chân đi trong nắng mùa xuân
Tha thiết gọi nhau về với tình nhân
Như khúc tình ca từ trăm năm trước

 
Lời hát vấn vương trên đời xuôi ngược
Em ở nơi nào mặt đất thênh thang?
Mùa xuân chiêm bao chưa tỏ dung nhan
Mà thời gian đã lên đường thiên lý

 
Ngày tháng vây quanh bao điều phiền lụy
Bỗng thấy cuộc đời êm ả dòng sông
Bởi tiếng hát em thấp thoáng xuân hồng
Như men rượu cay một trời ngây ngất

 
Hoa lá hồ nghi lời tình ong mật
Khi gió xô đời nghiêng bóng cô liêu
Xuân vẫn chưa lên ngày đã sang chiều
Anh bỗng tương tư vần thơ xa lạ


 
CHỈ LÀ MỘT CHÚT KHÁT KHAO
 
Chỉ thoáng gió lướt qua đời cảm biến
Giọt nắng phai lấp lóe buổi đêm tàn
Khúc hoan ca rung trên đỉnh núi ngàn
Trật khớp dốc rừng kêu đau thương nhớ.

 
Mùa xuân sang cánh hoa rừng đang nở
Thoảng màn sương rung vỡ một đôi tình
Từng nhịp đập trên từng không vẳng lại
Dội mặt đất lạc loài nỗi khát khao.

 
Cung chiều nhớ giật bung người xao xác
Hoang dã đời sao tỏa ngát hương trinh
Tương tư chi chỉ một thoáng phiêu linh
Chiều ngã bóng là sầu đau vạn cỗ.


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trieuam

CHỈ LÀ MỘT CHÚT KHÁT KHAO
 
Chỉ thoáng gió lướt qua đời cảm biến
Giọt nắng phai lấp lóe buổi đêm tàn
Khúc hoan ca rung trên đỉnh núi ngàn
Trật khớp dốc rừng kêu đau thương nhớ.

 
Mùa xuân sang cánh hoa rừng đang nở
Thoảng màn sương rung vỡ một đôi tình
Từng nhịp đập trên từng không vẳng lại
Dội mặt đất lạc loài nỗi khát khao.

 
Cung chiều nhớ giật bung người xao xác
Hoang dã đời sao tỏa ngát hương trinh
Tương tư chi chỉ một thoáng phiêu linh
Chiều ngã bóng là sầu đau vạn cỗ.


 
Sao Em Không Là Mùa Xuân?
 
Thơ về ngả bóng bên rừng trí nhớ
Nên em không là một chút khát khao
Cây lá trong hồn nghiêng gió xôn xao
Cho chân anh qua nghìn đêm vũ trụ

 
Thơ em trôi đi một dòng thác lũ
Cuốn hút tình anh ra tận biển khơi
Trông lên tháng ngày hạnh phúc chơi vơi
Là anh chợt biết mùa xuân không tới

 
Nỗi buồn vẫn giăng trên đường diệu vợi
Khi thơ em làm chiếc bóng lênh đênh
Và tiếng hát vang từ cõi mông mênh
Cho đêm nằm xuống nghe đời thương nhớ

 
Tưởng chiều nghĩa trang rộn ràng tiếng thở
Cho vần thơ yêu cất cánh hồi sinh
Nhưng trái tim em đã khép cổng tình
Nên cây lá đứng bên đường chết lặng

 
Sao em không là mùa xuân rực nắng
Cho bóng yêu thương hiển hiện bên đồi
Cho hồn anh bay cơn gió bồi hồi
Nhẹ thoáng rung lên một bài thơ mới?

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: dohuhong


Sao Em Không Là Mùa Xuân?
 
Thơ về ngả bóng bên rừng trí nhớ
Nên em không là một chút khát khao
Cây lá trong hồn nghiêng gió xôn xao
Cho chân anh qua nghìn đêm vũ trụ

 
Thơ em trôi đi một dòng thác lũ
Cuốn hút tình anh ra tận biển khơi
Trông lên tháng ngày hạnh phúc chơi vơi
Là anh chợt biết mùa xuân không tới

 
Nỗi buồn vẫn giăng trên đường diệu vợi
Khi thơ em làm chiếc bóng lênh đênh
Và tiếng hát vang từ cõi mông mênh
Cho đêm nằm xuống nghe đời thương nhớ

 
Tưởng chiều nghĩa trang rộn ràng tiếng thở
Cho vần thơ yêu cất cánh hồi sinh
Nhưng trái tim em đã khép cổng tình
Nên cây lá đứng bên đường chết lặng

 
Sao em không là mùa xuân rực nắng
Cho bóng yêu thương hiển hiện bên đồi
Cho hồn anh bay cơn gió bồi hồi
Nhẹ thoáng rung lên một bài thơ mới?


 
EM LÀ SUY NGHĨ CỦA ANH
 
 
Nếu anh nghĩ em là xuân lộng gió
Ánh mây hiền sẽ vương vít con tim
Sáng bình yên không gợn chút ưu phiền
Sẽ mỉm cười bên nét duyên tình ái.

 
Nếu anh nghĩ em là xuân khắc khoải
Nghĩa trang sầu lạc lõng mất thơ nhau
Buổi sáng nay thản nhiên sẽ rất đau
Vì cỏ phủ mộ hoang sầu nhân thế.

 
Nếu anh nghĩ cõi lòng em dâu bể
Sóng ba đào vùi lấp chốn yêu đương
Cơn gió kia cũng một chút vô thường
Thì buổi sáng cũng rồi trôi lạc lõng.

 
Nếu anh nghĩ tuổi xuân hồng xao động
Câu thơ tình gió lộng sáng hôm nay
Ly cà phê bỗng đượm chút men say
Hồn chợt tỉnh giữa guồng quay công việc.

 
Chỉ thế thôi là hồn thơ anh biết
Và thế thôi là dấu khuyết đợi mong
Hãy thơ đi như tiếng nguyện ở lòng
Và mỗi ngày mỗi mùa xuân thêm mới.


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trieuam

EM LÀ SUY NGHĨ CỦA ANH
 
 
Nếu anh nghĩ em là xuân lộng gió
Ánh mây hiền sẽ vương vít con tim
Sáng bình yên không gợn chút ưu phiền
Sẽ mỉm cười bên nét duyên tình ái.

 
Nếu anh nghĩ em là xuân khắc khoải
Nghĩa trang sầu lạc lõng mất thơ nhau
Buổi sáng nay thản nhiên sẽ rất đau
Vì cỏ phủ mộ hoang sầu nhân thế.

 
Nếu anh nghĩ cõi lòng em dâu bể
Sóng ba đào vùi lấp chốn yêu đương
Cơn gió kia cũng một chút vô thường
Thì buổi sáng cũng rồi trôi lạc lõng.

 
Nếu anh nghĩ tuổi xuân hồng xao động
Câu thơ tình gió lộng sáng hôm nay
Ly cà phê bỗng đượm chút men say
Hồn chợt tỉnh giữa guồng quay công việc.

 
Chỉ thế thôi là hồn thơ anh biết
Và thế thôi là dấu khuyết đợi mong
Hãy thơ đi như tiếng nguyện ở lòng
Và mỗi ngày mỗi mùa xuân thêm mới.


 
Nhìn Ngày Đi Vô Vọng
 
Em không chỉ là suy nghĩ của anh
Mà còn là trái tim nhỏ hiền lành
Của mùa xuân anh mong chờ khắc khoải
Giữa cuộc đời như sương khói mong manh

 
Em không chỉ là cơn gió mùa xuân
Thổi xuống đây thêm một chút tình trần
Mà còn là trận bão qua ngày tháng
Làm hư hao đời sống trái tim hoang

 
Em không chỉ là giọt rượu nồng say
Làm ngã nghiêng linh hồn nhỏ sáng nay
Mà còn là dòng trăm năm cuồng lũ
Cuốn tình anh vào vực thẳm lưu đày

 
Chỉ thế thôi là héo hắt ngày vui
Giấc mơ xuân cũng rũ xuống ngậm ngùi
Anh ngồi đó nhìn ngày đi vô vọng
Thấy bài thơ dâng nỗi nhớ dập vùi

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: dohuhong


Nhìn Ngày Đi Vô Vọng
 
Em không chỉ là suy nghĩ của anh
Mà còn là trái tim nhỏ hiền lành
Của mùa xuân anh mong chờ khắc khoải
Giữa cuộc đời như sương khói mong manh

 
Em không chỉ là cơn gió mùa xuân
Thổi xuống đây thêm một chút tình trần
Mà còn là trận bão qua ngày tháng
Làm hư hao đời sống trái tim hoang

 
Em không chỉ là giọt rượu nồng say
Làm ngã nghiêng linh hồn nhỏ sáng nay
Mà còn là dòng trăm năm cuồng lũ
Cuốn tình anh vào vực thẳm lưu đày

 
Chỉ thế thôi là héo hắt ngày vui
Giấc mơ xuân cũng rũ xuống ngậm ngùi
Anh ngồi đó nhìn ngày đi vô vọng
Thấy bài thơ dâng nỗi nhớ dập vùi


 
VẬN ĐỘNG ĐI ANH
 
Mùa xuân đến mang trái ngọt thơm lành
Hương hoa cỏ tràn căng đầy nhựa sống
Sao ngồi yên để ưu tư trống rỗng
Trói chặt mình vào giấc mộng cô đơn.
 
Hãy bước đi về một phía giang sơn
Cánh nhạn bay non nước dịu mát hồn
Anh hãy thở những ngày xuân căng mộng
Để tuổi buồn theo gió lộng bay đi.
 
Hãy bắt lấy cả bầu trời cao rộng
Dẫm chân đi trên mặt đất khát khao
Để con tim nghe tiếng hát ngọt ngào
Của mùa xuân dạt dào bên khung cửa.

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-15 14:43:22dohuhong>
Trích đoạn: trieuam



VẬN ĐỘNG ĐI ANH
 
Mùa xuân đến mang trái ngọt thơm lành
Hương hoa cỏ tràn căng đầy nhựa sống
Sao ngồi yên để ưu tư trống rỗng
Trói chặt mình vào giấc mộng cô đơn.
 
Hãy bước đi về một phía giang sơn
Cánh nhạn bay non nước dịu mát hồn
Anh hãy thở những ngày xuân căng mộng
Để tuổi buồn theo gió lộng bay đi.
 
Hãy bắt lấy cả bầu trời cao rộng
Dẫm chân đi trên mặt đất khát khao
Để con tim nghe tiếng hát ngọt ngào
Của mùa xuân dạt dào bên khung cửa.



Về Với Hư Không
 
Một buổi sớm anh mang tình lên núi
Nhìn xuống đời cho biết tuổi dòng sông
Dòng sông dài đưa tiếng hát mênh mông
Vào tận ngõ trái tim mùa đông lạnh
 
Từng nốt nhạc rơi trong ngày cô quạnh
Cho cây rừng xao xuyến với tình xuân
Đường anh đi vương nắng nhẹ bâng khuâng
Thơ đã mọc đôi hàng xanh giao hưởng
 
Rồi một sớm dừng bên bờ mộng tưởng
Gọi người tình ngồi xuống nghỉ đôi chân
Tình trong thơ anh cứ ngỡ thật gần
Nhưng em vẫn là tình xa muôn thuở
 
Hỡi tình nhân chưa một lần gặp gỡ
Trong thơ em dang dở đã ươm mầm
Tiếng hát nào là một thoáng dư âm
Sẽ ở lại cùng anh trăm năm nữa
 
Từ một sớm thơ em là ngọn lửa
Lửa tình yêu sưởi ấm một mùa đông
Rồi một ngày thơ bỗng hóa dòng sông
Trôi biền biệt về hư không mờ mịt
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-16 04:19:42trieuam>
Trích đoạn: dohuhong


Về Với Hư Không
 
Một buổi sớm anh mang tình lên núi
Nhìn xuống đời cho biết tuổi dòng sông
Dòng sông dài đưa tiếng hát mênh mông
Vào tận ngõ trái tim mùa đông lạnh
 
Từng nốt nhạc rơi trong ngày cô quạnh
Cho cây rừng xao xuyến với tình xuân
Đường anh đi vương nắng nhẹ bâng khuâng
Thơ đã mọc đôi hàng xanh giao hưởng
 
Rồi một sớm dừng bên bờ mộng tưởng
Gọi người tình ngồi xuống nghỉ đôi chân
Tình trong thơ anh cứ ngỡ thật gần
Nhưng em vẫn là tình xa muôn thuở
 
Hỡi tình nhân chưa một lần gặp gỡ
Trong thơ em dang dở đã ươm mầm
Tiếng hát nào là một thoáng dư âm
Sẽ ở lại cùng anh trăm năm nữa
 
Từ một sớm thơ em là ngọn lửa
Lửa tình yêu sưởi ấm một mùa đông
Rồi một ngày thơ bỗng hóa dòng sông
Trôi biền biệt về hư không mờ mịt


THƠ VÔ NGÔN
 
Thơ vô ngôn câu tình không bến đợi
Tiếng sóng trầm biển trỗi khúc không lời
Mặt trời tím vỡ tung bờ hối tiếc
Cánh chim buồn còn thê thiết trời đông.

 
Đỉnh non cao áng mây chẳng kịp hồng
Khúc tiêu sầu gió còn lộng phong ba
Mây chợt xám để trời rung u khúc
Xoáy tình người vào thao thức dốc nghiêng.

 
Nỗi niềm riêng còn gieo tiếng oán đền
Dội hư không tiếng xích xiềng tâm tưởng
Thơ vô ngôn thay cho lời tán thưởng
Trôi khúc chiều - giao hưởng của mùa đông.



Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-17 10:52:12Huyền Băng>
Trích đoạn: trieuam

THƠ VÔ NGÔN
 
Thơ vô ngôn câu tình không bến đợi
Tiếng sóng trầm biển trỗi khúc không lời
Mặt trời tím vỡ tung bờ hối tiếc
Cánh chim buồn còn thê thiết trời đông.

 
Đỉnh non cao áng mây chẳng kịp hồng
Khúc tiêu sầu gió còn lộng phong ba
Mây chợt xám để trời rung u khúc
Xoáy tình người vào thao thức dốc nghiêng.

 
Nỗi niềm riêng còn gieo tiếng oán đền
Dội hư không tiếng xích xiềng tâm tưởng
Thơ vô ngôn thay cho lời tán thưởng
Trôi khúc chiều - giao hưởng của mùa đông.


 
Em Như Tinh Cầu Xa Lạ
 
Khi anh thức, bên kia em đã ngủ
Anh cùng thơ đi lạc giữa hoang vu
Đường sáng nay chợt giăng phủ mây mù
Trời đất rộng mang cơn buồn thăm thẳm

 
Ngày lên núi thấy đời xa vạn dặm
Suối hồn nhiên trôi mãi một dòng tình
Mặt trời lên sao chẳng có bình minh?
Chỉ có gió về xôn xao nỗi nhớ

 
Em vào mộng gặp mùa xuân bỡ ngỡ
Anh bên đây còn leo dốc cuộc đời
Cùng thơ tình anh ngồi xuống nghỉ ngơi
Cho nhẹ bớt trái tim đầy yêu dấu

 
Thơ vô ngôn có niềm riêng chôn giấu
Bao vấn vương theo từng nét chữ rời
Mùa đông còn làm sương khói chơi vơi
Cho vũ trụ giăng lên màn hư ảo

 
Ngày lặng êm mà anh nghe giông bão
Đi qua đời làm sỏi đá hư hao
Tình đã chìm trong ngày tháng chiêm bao
Em bên ấy như tinh cầu xa lạ

 
r
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-17 10:50:45Huyền Băng>
Trích đoạn: dohuhong


 
Em Như Tinh Cầu Xa Lạ
 
Khi anh thức, bên kia em đã ngủ
Anh cùng thơ đi lạc giữa hoang vu
Đường sáng nay chợt giăng phủ mây mù
Trời đất rộng mang cơn buồn thăm thẳm

 
Ngày lên núi thấy đời xa vạn dặm
Suối hồn nhiên trôi mãi một dòng tình
Mặt trời lên sao chẳng có bình minh?
Chỉ có gió về xôn xao nỗi nhớ

 
Em vào mộng gặp mùa xuân bở ngỡ
Anh bên đây còn leo dốc cuộc đời
Cùng thơ tình anh ngồi xuống nghỉ ngơi
Cho nhẹ bớt trái tim đầy yêu dấu

 
Thơ vô ngôn có niềm riêng chôn giấu
Bao vấn vương theo từng nét chữ rời
Mùa đông còn làm sương khói chơi vơi
Cho vũ trụ giăng lên màn hư ảo

 
Ngày lặng êm mà anh nghe giông bão
Đi qua đời làm sỏi đá hư hao
Tình đã chìm trong ngày tháng chiêm bao
Em bên ấy như tinh cầu xa lạ



TÌNH THƠ KHÔNG TUỔI
 
Xuân năm nay hay trăm ngàn năm trước
Cũng dạt dào thi tứ gởi nhân gian
Nên cổ tích vẫn còn cầu Ô Thước
Có mối tình Chức Nữ đợi Ngưu Lang.

 
Ngân Hà trôi những giấc mộng lang thang
Và thắp sáng cho đêm người yên giấc
Dẫu cuộc đời vẫn còn nhiều tất bật
Thơ vẫn còn mải miết chuyện đa đoan.

 
Người lên núi kéo câu thơ đài trang
Thả vào gió dãi mây vàng hạnh ngộ
Dốc tình sâu sương mù kia giăng phủ
Huyền ảo đời một tình sử hôm nay.

 
Ngày vẫn trôi vào từng chút men cay
Giòng suối nhỏ vẫn đó đây rong ruổi
Trả cuộc đời mối tình không có tuổi
Vào vệt chiều một ráng đỏ chia hai.

 
r

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-17 10:47:18Huyền Băng>
Trích đoạn: trieuam

TÌNH THƠ KHÔNG TUỔI
 
Xuân năm nay hay trăm ngàn năm trước
Cũng dạt dào thi tứ gởi nhân gian
Nên cổ tích vẫn còn cầu Ô Thước
Có mối tình Chức Nữ đợi Ngưu Lang.

 
Ngân Hà trôi những giấc mộng lang thang
Và thắp sáng cho đêm người yên giấc
Dẫu cuộc đời vẫn còn nhiều tất bật
Thơ vẫn còn mải miết chuyện đa đoan.

 
Người lên núi kéo câu thơ đài trang
Thả vào gió dãi mây vàng hạnh ngộ
Dốc tình sâu sương mù kia giăng phủ
Huyền ảo đời một tình sử hôm nay.

 
Ngày vẫn trôi vào từng chút men cay
Giòng suối nhỏ vẫn đó đây rong ruổi
Trả cuộc đời mối tình không có tuổi
Vào vệt chiều một ráng đỏ chia hai.



Con Suối Hồn Nhiên

Trước mặt anh có tình thơ đón đợi
Trong tâm tư một biên giới nối dài
Như vệt chiều một ráng đỏ chia hai
Em, con suối, vẫn hồn nhiên qua đó
 
Nỗi niềm riêng chưa một lần mở ngõ
Bởi cuộc đời còn dựng núi cheo leo
Và cơn buồn ngày tháng cứ trôi theo
Như chiếc bóng trên đường trần mờ mịt
 
Em bên ấy nhớ mùa xuân cổ tích
Những người tình mòn mỏi với thời gian
Tình trăm năm còn bay mãi ngút ngàn
Như tiếng hát lửng lơ đêm huyền diệu
 
Anh vẫn đi trong ngày không nắng chiếu
Mang trái tim băng giá của mùa đông
Gửi vào thơ thêm những giọt rượu nồng
Cho ngây ngất chút tình thơ không tuổi
 
Những ngày vui đã lên đường dong ruổi
Thơ chỉ là dòng phiền muộn miên man
Thành dung nham tràn ngập cả non ngàn
Cho con suối vương mang sầu vạn cổ

 
r
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-17 00:54:11trieuam>
Trích đoạn: dohuhong


Con Suối Hồn Nhiên

Trước mặt anh có tình thơ đón đợi
Trong tâm tư một biên giới nối dài
Như vệt chiều một ráng đỏ chia hai
Em, con suối, vẫn hồn nhiên qua đó
 
Nỗi niềm riêng chưa một lần mở ngõ
Bởi cuộc đời còn dựng núi cheo leo
Và cơn buồn ngày tháng cứ trôi theo
Như chiếc bóng trên đường trần mờ mịt
 
Em bên ấy nhớ mùa xuân cổ tích
Những người tình mòn mỏi với thời gian
Tình trăm năm còn bay mãi ngút ngàn
Như tiếng hát lửng lơ đêm huyền diệu
 
Anh vẫn đi trong ngày không nắng chiếu
Mang trái tim băng giá của mùa đông
Gửi vào thơ thêm những giọt rượu nồng
Cho ngây ngất chút tình thơ không tuổi
 
Những ngày vui đã lên đường dong ruổi
Thơ chỉ là dòng phiền muộn miên man
Thành dung nham tràn ngập cả non ngàn
Cho con suối vương mang sầu vạn cổ



ĐỈNH SẦU TUYẾT PHỦ
 
Nơi chốn xa vẫn mịt mờ tuyết phủ
Đỉnh núi cao ủ rũ giãi tuyết buồn
Hơi lạnh giá vẫn từng luồng thổi mạnh
Hất cẳng người xuống vực thẳm trầm luân.

 
Dẫu thế gian muôn vạn nẻo đường trần
Xuân nồng nàn xoáy lên từnghơi thở
Hạ nơi nào cháy vỡ buổi ái ân
Thu nơi nào còn đó chút bâng khuâng

 
Ở nơi đây vẫn trụi trần Đông giá
Người bước đi giữa bốn bề gió cả
Ngắm đời mình hỉ xả giữa trời cao
Để đỉnh núi vẫn tuôn trào mạch sống.

 
Dẫu đàng xa thế cuộc nào biến động
Chốn phong ba đang giày xéo dương trần
Giữa trời cao mặc niệm chút thiên ân
Và mãi mãi đỉnh sầu giăng tuyết phủ

 
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-19 23:37:18Hạ Uyên Chi>
Trích đoạn: dohuhong

Con Suối Hồn Nhiên

Trước mặt anh có tình thơ đón đợi
Trong tâm tư một biên giới nối dài
Như vệt chiều một ráng đỏ chia hai
Em, con suối, vẫn hồn nhiên qua đó
 
Nỗi niềm riêng chưa một lần mở ngõ
Bởi cuộc đời còn dựng núi cheo leo
Và cơn buồn ngày tháng cứ trôi theo
Như chiếc bóng trên đường trần mờ mịt
 
Em bên ấy nhớ mùa xuân cổ tích
Những người tình mòn mỏi với thời gian
Tình trăm năm còn bay mãi ngút ngàn
Như tiếng hát lửng lơ đêm huyền diệu
 
Anh vẫn đi trong ngày không nắng chiếu
Mang trái tim băng giá của mùa đông
Gửi vào thơ thêm những giọt rượu nồng
Cho ngây ngất chút tình thơ không tuổi
 
Những ngày vui đã lên đường rong ruổi
Thơ chỉ là dòng phiền muộn miên man
Thành dung nham tràn ngập cả non ngàn
Cho con suối vương mang sầu vạn cổ



Chào chú DHH,
Bấy lâu nay mải mê dong ruổi , hôm nay mới mọc lại ít tóc nên cháu đành mạo muội  "bứt tóc" họa thơ cùng chú nữa nè.  Chúc chú một năm mới an bình, hạnh phúc, và ý thơ tuôn chảy bất tận nha chú.
Huc


Suối Lòng Reo Vui
 
Anh đã biết tình thơ đang chờ đợi
Sao vẫn còn do dự chặng đường dài
Có phải vì sông núi đã chia hai
Nên con suối đời em còn ở đó
 
Đừng chôn giấu niềm riêng ngoài cửa ngõ
Hãy mở lòng ươm hy vọng cheo leo
Dù chút mầm cũng đủ để mang theo
Cho ấm hồn trong bóng đêm mờ mịt
 
Em vẫn nhớ mùa xuân xưa cổ tích
Anh bên em quên hết cả không gian
Tình thiên thu đẹp tựa gió mây ngàn 
Đêm huyền thoại vang lời ca kỳ diệu 
 
Em vẫn mơ một ngày mai nắng chiếu
Anh sẽ về xua giá lạnh trời đông
Giọt rượu thơm ấm trên cánh môi nồng
Hòa tan chảy thành tình yêu ngàn tuổi
 
Anh và em sẽ cùng nhau rong ruổi
Ngắm trời xanh vùi lấp những miên man
Xây tình thơ trên dấu ái ngút ngàn
Suối lòng em reo vui tình vạn cổ 
 
Hạ Uyên Chi

Hạ về cho nắng lên xanh
Uyên ương vui hót trên cành ước mơ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Hạ Uyên Chi


Chào chú DHH,
Bấy lâu nay mải mê dong ruổi , hôm nay mới mọc lại ít tóc nên cháu đành mạo muội  "bứt tóc" họa thơ cùng chú nữa nè.  Chúc chú một năm mới an bình, hạnh phúc, và ý thơ tuôn chảy bất tận nha chú.
Huc


Suối Lòng Reo Vui
 
Anh đã biết tình thơ đang chờ đợi
Sao vẫn còn do dự chặng đường dài
Có phải vì sông núi đã chia hai
Nên con suối đời em còn ở đó
 
Đừng chôn giấu niềm riêng ngoài cửa ngõ
Hãy mở lòng ươm hy vọng cheo leo
Dù chút mầm cũng đủ để mang theo
Cho ấm hồn trong bóng đêm mờ mịt
 
Em vẫn nhớ mùa xuân xưa cổ tích
Anh bên em quên hết cả không gian
Tình thiên thu đẹp tựa gió mây ngàn 
Đêm huyền thoại vang lời ca kỳ diệu 
 
Em vẫn mơ một ngày mai nắng chiếu
Anh sẽ về xua giá lạnh trời đông
Giọt rượu thơm ấm trên cánh môi nồng
Hòa tan chảy thành tình yêu ngàn tuổi
 
Anh và em sẽ cùng nhau dong ruổi
Ngắm trời xanh vùi lấp những miên man
Xây tình thơ trên dấu ái ngút ngàn
Suối lòng em reo vui tình vạn cổ 
 

 
Cám ơn bài thơ họa tuyệt vời của HUC. Chúc HUC và gia đình những ngày cuối tuần thật hạnh phúc.
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-19 13:40:34dohuhong>
Chân Dung Nỗi Buồn
 
Sáng thức dậy bước ra từ cơn mộng
Gặp lại ta thân tiền sử bơ vơ
Đã luân hồi vì vương vấn hồn thơ
Và hạnh phúc biết mình còn đang sống
 
Nhân ảnh đó lờ mờ trong gương rộng
Trán mênh mông đường địa chấn hằn sâu
Bởi tình người làm rạn vỡ tim nhau
Cho thương nhớ xuôi dòng đi ra biển
 
Trong đôi mắt bóng hoàng hôn ẩn hiện
Kỷ niệm buồn hun hút dấu trăm năm
Làn môi khô còn vướng nốt nhạc trầm
Gọi khúc hát không lời về nguyên thủy
 
Da xanh xao từng đêm dài mộng mị
Vùng tóc thưa những nguồn cội rối bời
Ân tình nào đã lệch một đường ngôi
Râu bỗng mọc rừng tương tư buổi sáng
 
Trái tim nhỏ soi gương cùng ngày tháng
Chợt nhận ra dòng máu cạn yêu thương
Thuở hồng hoang ta đánh mất thiên đường
Giờ còn lại chân dung buồn hư ảo
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Tình Yêu Trong Thơ
 
Người trong thơ cũng là người trong mộng
Anh yêu thơ nên cũng vội yêu người
Bởi cuộc đời ngắn ngủi quá đi thôi
Xin đừng trách sao anh yêu vội vã

Em nên hiểu đường tình trăm vạn ngả
Có ngả nào không đến chỗ phân ly
Hãy yêu nhau đừng để lỡ xuân thì
Dù tình yêu chỉ trong vần thơ nhỏ

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-20 23:44:03trieuam>
[DELETED]

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-20 23:48:16trieuam>
Trích đoạn: dohuhong

Tình Yêu Trong Thơ
 
Người trong thơ cũng là người trong mộng
Anh yêu thơ nên cũng vội yêu người
Bởi cuộc đời ngắn ngủi quá đi thôi
Xin đừng trách sao anh yêu vội vã

Em nên hiểu đường tình trăm vạn ngả
Có ngả nào không đến chỗ phân ly
Hãy yêu nhau đừng để lỡ xuân thì
Dù tình yêu chỉ trong vần thơ nhỏ


 
MỘT SỚM MAI
 
Trót yêu thơ xin chớ vội yêu người
Bởi cuộc đời ngắn ngủi quá đ
i thôi
Ngườ
i hốt hoảng ôm ghì mình mộng ảo
Yêu vội vàng để trơ tráo một giấc mơ.


Vốn dĩ biết tình đi chẳng đợi chờ
Chỉ biệt ly là mặ
c nhiên hồi kết
Nài nỉ chi lờ
i nồng nàn thống thiết
Vần thơ yêu bất diệt để gạt đời.


Người ôm dao khắc nụ cười trơ khấc
Trán in hằn đường đ
ịa chấn nông sâu
Đôi mắt nâu nay đ
ã nhuốm vệt sầu
Hoàng hôn chết, nghẹn đau trong tiếng nấc.


Đêm hôm qua sao người không an giấc
Ân tình nào nhức nhối một đườ
ng ngôi
Bàn tay chưa níu được một góc trờ
i
Đã đánh mất một niềm riêng ảo ảnh.


Sáng hôm nay đôi hốc tình ráo hoảnh
Làn da xanh run rẩy khúc nhạc buồn
Môi nào khô để tình ý yêu thưo
ng 
Trôi thê thiết giữa thiên đường lạnh lẽo.


Triều Âm
Jan. 21st 2008

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Tiếng Sóng Thiên Thu
 
Anh nhìn em bằng con tim rộng mở
Khi hàng thơ vừa mọc trái bên đường
Đời chờ nghe vang tiếng bước yêu thương
Cho rộn rã một mùa xuân cổ tích
 
Xin đừng nghĩ cuộc tình là bi kịch
Vì sáng nay anh còn gặp trong thơ
Đôi mắt em dâng đợt sóng vô bờ
Xô dạt cả những đêm dài phiền muộn
 
Đêm vẫn đợi những ngày vui đổ xuống
Bóng tình về trên mặt đất hoang vu
Hạnh phúc này thành tiếng hát thiên thu
Cho hoa lá yêu nhau mùa xuân mới
 
Ngước trông lên cuộc tình cao vời vợi 
Chợt thấy em là trăng sáng lưng đồi
Hồn thơ anh trôi dòng suối bồi hồi
Mang tình tự qua bình nguyên tình ái
 
Tháng năm đi, còn mùa xuân ở lại
Đời nở hoa trên phiến đá muộn màng
Khúc nguyệt cầm muôn thuở vẫn còn vang
Như tiếng sóng ru vào bờ thương nhớ
 
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa Xuân Không Còn Nữa
 
Khi em thấy mùa xuân không còn nữa
Chim khuyên buồn còn bay mãi ngàn năm
Tình yêu anh không có được chỗ nằm
Trong tim nhỏ của người thơ chưa gặp

Ngày mai bước trên đường trần thẳng tắp
Những người tình chờ đón gọi nhau đi
Về đâu em khi mất dấu xuân thì
Lên con dốc đã nghe đời mệt mỏi?

Em có biết tình yêu là sương khói
Vây quanh đời rồi tan giữa hư vô
Anh ngủ quên trong ngày tháng mơ hồ
Khi tỉnh giấc lại mơ mùa xuân cũ

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
MÙA XUÂN CỔ TÍCH
 
Đêm chuyển ngày lối yêu thương mọc trái
Phiến đá sầu chợt nở đoá yêu thương
Hồn ai trôi triệu con suối tình vương
Và ngước mặt đỉnh thiên đường đánh mất.

 
Con nắng xa kéo đêm dài xa khuất
Réo rắt vàng tia nắng trượt vào mây
Bao sắc thắm loài hương say trỗi dậy
Để nguyệt cầm trong tơ tưởng hôm nay.

 
Trăng trên cao kéo ngày quay cộng hưởng
Ngẩn ngơ treo giữa thế cuộc ái tình
Con sóng đời vẫn từng bước phiêu linh
Khi xuân thì em lăn tròn xuống dốc.

 
Có mùa xuân đứng yên như cột mốc
Trơ khấc nhìn làn tóc gió thôi bay
Để ngày mai trong xuân mới hương cay
Ta lại vẽ một mùa xuân cổ tích.


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trieuam

MÙA XUÂN CỔ TÍCH
 
Đêm chuyển ngày lối yêu thương mọc trái
Phiến đá sầu chợt nở đoá yêu thương
Hồn ai trôi triệu con suối tình vương
Và ngước mặt đỉnh thiên đường đánh mất.

 
Con nắng xa kéo đêm dài xa khuất
Réo rắt vàng tia nắng trượt vào mây
Bao sắc thắm loài hương say trỗi dậy
Để nguyệt cầm trong tơ tưởng hôm nay.

 
Trăng trên cao kéo ngày quay cộng hưởng
Ngẩn ngơ treo giữa thế cuộc ái tình
Con sóng đời vẫn từng bước phiêu linh
Khi xuân thì em lăn tròn xuống dốc.

 
Có mùa xuân đứng yên như cột mốc
Trơ khấc nhìn làn tóc gió thôi bay
Để ngày mai trong xuân mới hương cay
Ta lại vẽ một mùa xuân cổ tích.


 
Chỉ Là Huyền Thoại

Tìm hạnh phúc trong mùa xuân cổ tích
Để gặp em xuôi ngược giữa loài người
Đường đổ bóng nghiêng nghiêng chiều cô tịch
Anh cúi đầu làm ngọn cỏ chơi vơi

 
Đời xuôi chảy một dòng sông tư lự
Chưa một lần quay lại với mùa xuân
Tiệc tình yêu có còn ai tham dự?
Giọt rượu nào đọng lại chút bâng khuâng?

 
Trên phiến đá vô tình hoa vẫn nở
Ngày vẫn đi trong lặng lẽ cuối năm
Cây chờ gió hát tình ca dang dở
Khi trái tim về tìm lại chỗ nằm

 
Em đã đến như cơn giông phiêu bạt
Rồi ra đi biền biệt giữa hư vô
Còn trong anh một tình yêu đổ nát
Bài thơ xưa thành huyền thoại mơ hồ

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Giấc Ngủ Tháng Hai
 
Anh lại viết cho em bài thơ nhỏ
Ướp hoa hồng và nắng của mùa xuân
Khi cuộc đời vang tiếng gọi tình nhân
Trái tim đỏ vừa đong đầy hạnh phúc

Anh đứng đợi đường tháng hai hun hút
Một ngày vui trời đất lại yêu nhau
Cho tình xưa rung nhẹ nắng ban đầu
Bài thơ sẽ tỏa hương nồng ngây ngất

 
Hãy say ngủ trong bài thơ anh viết
Như ngày xưa công chúa ngủ trong rừng
Khi chim muông về đó hát vang lừng
Và hoàng tử sẽ gọi em thức giấc

Hãy say ngủ bên cuộc đời tất bật
Như tháng hai có con suối ngoan hiền
Chảy lan tràn trên mặt đất bình yên
Dòng nước của ngày tình yêu dào dạt

Hãy ngủ say trong vườn hoa thơm ngát
Có côn trùng ru mãi điệu yêu thương
Có ngõ vui dẫn tới cổng thiên đường
Anh đứng đó chờ em từ lâu lắm
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-30 23:10:26Trần Hồng Châu>
Tháng hai ngủ ấm yêu thương

Mình về bên nhau ru tàn đông tìm hơi ấm
Bài thơ hồng đêm mơ giấc tình xuân
Mình về bên nhau như thuở ấy tình nhân
Tim hòa nhịp ấp yêu lần hạnh phúc

Mình vẫn chờ nhau bao niềm vui chen chút
Lần nữa mùa xuân như đã xuân nào
Ngủ thật say... vòng tay thơ nương náu
Đắm tình xuân như thuở ấy ban đầu

Xin nhắm mắt đưa hồn du cõi mộng
Xỏa tóc dài thơm hương lửa rừng thơ
Xin ru cho em muôn bài hát đong đưa
Thơ trăng gió hòa tim yêu hơi thở

Ru đi anh bút thơ muôn hoa nở
Cát bụi hồng trần lan tỏa trời thơ
Ngồi xuống đi anh từ muôn kiếp đã chờ
Uống thật ngọt giọt tình thơ say ngủ

Ấm yêu thương tháng hai xuân tròn nụ
Hoa tình thương nở ngập giấy thơ hồng
Ru đi anh bằng giọt thơ hâm nóng
Em ngủ say mê vần ân ái muôn đời

Trần Hồng Châu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trần Hồng Châu

Tháng hai ngủ ấm yêu thương

Mình về bên nhau ru tàn đông tìm hơi ấm
Bài thơ hồng đêm mơ giấc tình xuân
Mình về bên nhau như thuở ấy tình nhân
Tim hòa nhịp ấp yêu lần hạnh phúc

Mình vẫn chờ nhau bao niềm vui chen chút
Lần nữa mùa xuân như đã xuân nào
Ngủ thật say... vòng tay thơ nương náu
Đắm tình xuân như thuở ấy ban đầu

Xin nhắm mắt đưa hồn du cõi mộng
Xỏa tóc dài thơm hương lửa rừng thơ
Xin ru cho em muôn bài hát đong đưa
Thơ trăng gió hòa tim yêu hơi thở

Ru đi anh bút thơ muôn hoa nở
Cát bụi hồng trần lan tỏa trời thơ
Ngồi xuống đi anh từ muôn kiếp đã chờ
Uống thật ngọt giọt tình thơ say ngủ

Ấm yêu thương tháng hai xuân tròn nụ
Hoa tình thương nở ngập giấy thơ hồng
Ru đi anh bằng giọt thơ hâm nóng
Em ngủ say mê vần ân ái muôn đời

Trần Hồng Châu

 
Cám ơn Trần Hồng châu đã ghé bước qua và còn lưu lại một bài thơ thật dễ thương. Xin được gửi tặng lại người thơ một bài thơ... con cóc sau đây, mong Trần Hồng Châu sẽ tìm được thêm thật nhiều nguồn cảm hứng để sáng tác:
 
Mùa Xuân Tháng Hai
 
Em đã biết niềm vui thường ngắn ngủi
Như những ngày vội vã của tháng hai
Anh vẫn leo từng con dốc mệt nhoài
Mà chưa thấy em về trên phố lạ

Em đã biết gió xô đời nghiêng ngả
Như cơn say chếnh choáng mấy mươi năm
Và người say thường cần một chỗ nằm
Bên cạnh em, anh nghe mùa xuân tới

Em đã biết đường thiên thu vời vợi
Dìu nhau đi bàn chân mỏi giữa đời
Có lần nào con suối nhẹ nhàng trôi?
Cho ta thả hồn thơ về chốn cũ

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: dohuhong

Cám ơn Trần Hồng châu đã ghé bước qua và còn lưu lại một bài thơ thật dễ thương. Xin được gửi tặng lại người thơ một bài thơ... con cóc sau đây, mong Trần Hồng Châu sẽ tìm được thêm thật nhiều nguồn cảm hứng để sáng tác:

Mùa Xuân Tháng Hai

Em đã biết niềm vui thường ngắn ngủi
Như những ngày vội vã của tháng hai
Anh vẫn leo từng con dốc mệt nhoài
Mà chưa thấy em về trên phố lạ

Em đã biết gió xô đời nghiêng ngả
Như cơn say chếnh choáng mấy mươi năm
Và người say thường cần một chỗ nằm
Bên cạnh em, anh nghe mùa xuân tới

Em đã biết đường thiên thu vời vợi
Dìu nhau đi bàn chân mỏi giữa đời
Có lần nào con suối nhẹ nhàng trôi?
Cho ta thả hồn thơ về chốn cũ


Nếu Đổ HỒng cho phép Hồng Châu xin được ghé để bậu bạn cho người thơ được vui mãi, bốn mùa như mùa xuân

Rượu mùa xuân

Em sẽ về bên vườn xưa trăng cổ tích
Rót rượu mừng xuân chia năm tháng tươi hồng
Mình rót cho nhau men vị cay nồng
Say thơ múa nhịp đàn xuân trên phố

Em sẽ về bên anh chiều phố cổ
Say hoàng hôn ráng đỏ thẳm chân trời
Sẽ cùng anh thức dậy đón tuyệt vời
Trăng chênh chếch buông lơi tình hai đứa

Em hứa về cùng nhau rót rượu tình hương lửa
Xoa mỏi mòn trên từng bước hoang mơ
Uống cạn dòng xuân chữ nghĩa bơ phờ
Chử YÊU nối chữ THƯƠNG vàng chén ngọc

Trần Hồng Châu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trần Hồng Châu


Nếu Đổ HỒng cho phép Hồng Châu xin được ghé để bậu bạn cho người thơ được vui mãi, bốn mùa như mùa xuân

Rượu mùa xuân

Em sẽ về bên vườn xưa trăng cổ tích
Rót rượu mừng xuân chia năm tháng tươi hồng
Mình rót cho nhau men vị cay nồng
Say thơ múa nhịp đàn xuân trên phố

Em sẽ về bên anh chiều phố cổ
Say hoàng hôn ráng đỏ thẳm chân trời
Sẽ cùng anh thức dậy đón tuyệt vời
Trăng chênh chếch buông lơi tình hai đứa

Em hứa về cùng nhau rót rượu tình hương lửa
Xoa mỏi mòn trên từng bước hoang mơ
Uống cạn dòng xuân chữ nghĩa bơ phờ
Chử YÊU nối chữ THƯƠNG vàng chén ngọc

Trần Hồng Châu



Xin Trần Hồng Châu cứ tự nhiên vào họa thơ nhé. Dưới đây là bài thơ cảm tác từ thơ của THC đó:
 
Dòng Thơ Giao Hưởng
 
Hãy về đây trong mùa xuân cổ tích
Có con đường nằm đợi bước chân em
Cỏ tương tư ngày tháng cũng vàng thêm
Em có hiểu lời chim uyên tha thiết?
 
Hãy về đây cùng tháng hai nối tiếp
Cuộc tình nồng dang dở nửa chừng xuân
Em có nghe lời gió gọi tình nhân?
Trên phố rộng trái tim hồng mở ngõ
 
Hãy ngồi lại tâm tình cùng ngọn cỏ
Cho trời đông rớt xuống một mặt trời
Cuộc đời này còn giây phút nghỉ ngơi
Chờ xuân đến rót đầy ly tình ái
 
Hãy nằm xuống bên mùa xuân trống trải
Trông nửa trời còn nghiêng ngã đường mây
Từ trăm năm xin hẹn lại một ngày
Ta sẽ gặp giữa dòng thơ giao hưởng
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Hạt Tuyết Cuối Mùa
 
Như hạt tuyết cuối mùa bay lất phất
Xuân đã về làm lạnh cả hồn anh
Sáng hôm nay chim không hót trên cành
Trời đất rộng xa bạt ngàn dấu tích

Ngày xuân lên trên cuộc đời tĩnh mịch
Tình vẫn trôi trong dòng máu lững lờ
Buồng tim hồng vang nhịp đập ngẩn ngơ
Anh còn đó một niềm vui tàn tạ

Nhớ em mãi trong cơn đau mệt lả
Hạt tuyết nào còn phủ kín đời nhau
Cổng vườn hoang nay đã khép lối vào
Cỏ chờ mọc thêm nỗi buồn trắng xóa

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 8 9 10 11 12 » »»