📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Mặt Đất Khát Khao

893 trả lời, 99.624 lượt xem — Trang 12 / 30
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-17 04:38:51Huyền Băng>
Gọi Tên Em
 
Gọi tên em từ bên này trái đất
Gửi tâm tư qua biển rộng non ngàn
Tiếng vọng dài thành sóng vỗ miên man
Về nối lại những dòng thơ giao hưởng
 
Gọi tên em trong chiều sâu mộng tưởng
Âm thanh nào vang dội cả trái tim
Ngày tháng đi quanh cuộc sống im lìm
Chợt ngồi xuống nghỉ chân trong mùa hạ
 
Gọi tên em bên lưng chừng vách đá
Như tiếng reo con suối chảy ngang đời
Cho tình nồng thành nước mát ra khơi
Cùng cơn gió giữa đêm hè hiu hắt
 
Gọi tên em cuối chân trời nắng tắt
Lời tự tình lơ lửng tới mai sau
Trong bao la xin một lối đi vào
Cho ta bước qua nghìn đêm hạnh ngộ
 
Gọi tên em bằng trăm năm thác đổ
Bằng đầu ngày rộn rã tiếng uyên ương
Em về đâu trên muôn vạn nẻo đường
Có xao xuyến vì lời chim tha thiết?
 
r
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-08 09:01:01Huyền Băng>
Mai Ra Biển
 
Mai ra biển nằm nghe con sóng vỗ
Lời thương yêu từ nửa phía tinh cầu
Đã vọng về thành nỗi nhớ lao đao
Lòng ta trải trên cát vàng nóng bỏng
 
Mai ra biển thấy hồn ta mở rộng
Đường thênh thang vũ trụ đón em vào
Bóng mát này ta ngồi lại bên nhau
Trái tim nhỏ vang nhịp đều hạnh phúc
 
Mai ra biển chờ niềm vui chen chúc
Cùng mặt trời thức giấc giữa sương mai
Từ thiên thu còn sót lại một ngày
Cho ta gặp nửa hồn thơ thất lạc
 
Mai ra biển đi tìm cơn gió mát
Những dấu chân in khắp cả mùa hè
Em có còn ngồi đợi áng mây che
Cho mưa xuống trên tình người sa mạc
 
Mai ra biển nằm nghe chim uyên hát
Lời thương yêu vang vọng cuối chân trời
Trên đường trần còn một bóng chơi vơi
Ta bỗng thấy giữa trời thơ em đến
 
r
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-04 11:20:15trieuam>
Trích đoạn: Đỗ Hồng

Mai Ra Biển
 
Mai ra biển nằm nghe con sóng vỗ
Lời thương yêu từ nửa phía tinh cầu
Đã vọng về thành nỗi nhớ lao đao
Lòng ta trải trên cát vàng nóng bỏng
 
Mai ra biển thấy hồn ta mở rộng
Đường thênh thang vũ trụ đón em vào
Bóng mát này ta ngồi lại bên nhau
Trái tim nhỏ vang nhịp đều hạnh phúc
 
Mai ra biển chờ niềm vui chen chúc
Cùng mặt trời thức giấc giữa sương mai
Từ thiên thu còn sót lại một ngày
Cho ta gặp nửa hồn thơ thất lạc
 
Mai ra biển đi tìm cơn gió mát
Những dấu chân in khắp cả mùa hè
Em có còn ngồi đợi áng mây che
Cho mưa xuống trên tình người sa mạc
 
Mai ra biển nằm nghe chim uyên hát
Lời thương yêu vang vọng cuối chân trời
Trên đường trần còn một bóng chơi vơi
Ta bỗng thấy giữa trời thơ em đến



Chào chú !!! Dạo này chú cứ xẹt qua xẹt lại, khó bắt cả bóng quá ! Mới thoáng thấy đó lại về với biển rồi sao? 

NGƯỜI RA BIỂN


Người ra biển mang giùm tôi nỗi nhớ
Gói bằng mây tha thướt của đại ngàn
Gởi vào gió những niệm cũ riêng mang
Bằng khúc hát lung linh chiều rực rỡ.

Người ta biển với tim đời rộng mở
Vẽ yêu thương thành sóng thẳm dịu dàng
Lắng nghe tình trong khúc gió lang thang
Tay lại gõ những vần thơ một thuở.

Người ra biển xua tan đời trăn trở
Thả hồn theo những tiếng vọng thảnh thơi
Hương nắng sống bừng lên những nụ cười
Cho thơ lại ru đời trang giấy mới.

Người ra biển mang theo tình chờ đợi
Khắc khoải trông khi sóng đã xa bờ
Con đường cũ bên bóng chiều vợi vợi
Câu thơ còn vụng dại tiếng yêu thương.

TA090409

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-18 04:14:46Huyền Băng>
Lâu quá mới trở lại đây đọc được bài thơ hay của Triều Âm. Chú chúc Triều Âm những ngày cuối tuần vui vẻ nhé.  
 
Hoài Vọng
 
Rời xa biển, ta về trong tháng chín
Buớc loanh quanh qua trí nhớ bồi hồi
Lời thơ nào còn vương vấn trên môi
Từ viễn phố, thơ bay về theo gió
 
Xin từ giã những ngày hè cháy đỏ
Những đêm buồn bên biển đón trăng lên
Ta nhớ em trong ngày tháng lênh đênh
Cho lòng bỗng xôn xao thành biển động
 
Tình nghiêng ngã trước gió đời lồng lộng
Bên ta ngồi là khoảng trống mênh mông
Tâm tư ta nghiêng xuống một dòng sông
Cho tư tưởng trôi về cùng biển cả
 
Ta trở lại con đường xanh bóng lá
Chợt thấy em áo trắng quyện mây ngàn
Nhịp guốc nào từ quá khứ còn vang
Trong thành nội có còn em Tôn Nữ?
 
Tiệc trăm năm ta chờ người tham dự
Hồn mỏi mòn trên phiến đá vần thơ
Mùa thu nào còn thấp thoáng trong mơ
Cho trời đất miên man niềm hoài vọng
 
r
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-18 04:17:08Huyền Băng>
Chiều Thinh Lặng
 
Như vần thơ chìm nổi trong tư tưởng
Anh lênh đênh trôi tới cuối hạ buồn
Nắng đã tàn trên khung cửa ô vuông
Cho anh thấy một ngày vui rụng xuống
 
Qua phố núi chợt nghe tình về muộn
Cửa trăm năm khép kín tự bao giờ
Bóng người tình lãng đãng giữa vần thơ
Đường trước mặt, gió xô đời nghiêng ngả
 
Anh chậm bước bên tháng ngày vội vã
Tìm một giờ yên tĩnh để yêu em
Nhân ảnh xưa như sương khói qua thềm
Còn nỗi nhớ lung linh chiều nhạt nắng
 
Hãy ngồi xuống trong hoàng hôn thinh lặng
Cùng anh nghe sóng vỗ nhẹ trong lòng
Cuộc tình nào rồi cũng hóa hư không
Tạ ơn em từng sát na hạnh phúc
 
Còn một bóng trên đường trần hun hút
Cùng mặt trời đi hết cõi trầm luân
Rải vần thơ qua vũ trụ không cùng
Trong đó có chút tình em yêu dấu
 
r
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-13 15:41:41Huyền Băng>
KHOẢNG NGHIÊNG

Một thoáng gió rơi ngang miền vọng tưởng
Đón hồn người nơi cuối hạ lênh đênh
Nắng dần tắt những khoảng trống không tên
Bên kia núi với mây chiều cuồn cuộn.

Người qua phố nghe chăng lời cộng hưởng
Tiếng yêu thương giữa lá cỏ mây ngàn
Đường trước mặt bao khoảng rộng thênh thang
Bóng người tình đang vẫy tay chào đón.

Một sát na nhắc nhở tình bé mọn
Trả người về giữa lặng lẽ mông mênh
Đường lên núi sao sóng vỗ về đêm
Âm thanh lạ phân vân tình lựa chọn.

Đường đi qua ân tình ta sắp dọn
Yêu thương xưa lặng lẽ giữa tim buồn
Một góc chiều với thoáng gió trôi suông
Ta thấy bóng khoảng nghiêng chiều rơi vội.

TA092009
 
r

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Chú vẫn chưa về ? Vào trong này, cháu chẳng biết làm thơ với ai, chú đi xa tự dưng thấy cũng thiếu thiếu..Cháu viết 1 bài để đây vậy nhé.
KHOẢNG LẶNG CHO NHAU

Chỉ một giờ ta lục tìm ký ức
Thuộc về nhau khi nhức nhối con tim
Những miền xa đang lạc giấc ngủ quên
Chìm xuống phố khoàng thời gian bàng bạc.

Ở trăm năm ta thấy mình đi lạc
Chốn yêu thương nơi cứ mãi kiếm tìm
Phương vô định bàn chân giờ biếng nhác
Ngập bụi trần khi mải ráp tim đau.

Một giờ thôi ta hoang tưởng có nhau
Bên câu thơ giữa đường trần hun hút
Cuộc tình nào cũng một ngày bay mất
Sóng vỗ về cuốn hạnh phúc bay xa.

Ta dừng lại bên sát na lạ lẫm
Phút cuối cùng rơi nốt lặng yêu thương
Để ngày mai lại một bóng trên đường
Con tim lạc... đã cất rồi !!! Xa lắm ....

TA 091026

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-02 19:46:37Huyền Băng>
Trích đoạn: trieuam

Chú vẫn chưa về ? Vào trong này, cháu chẳng biết làm thơ với ai, chú đi xa tự dưng thấy cũng thiếu thiếu..Cháu viết 1 bài để đây vậy nhé.
KHOẢNG LẶNG CHO NHAU

Chỉ một giờ ta lục tìm ký ức
Thuộc về nhau khi nhức nhối con tim
Những miền xa đang lạc giấc ngủ quên
Chìm xuống phố khoàng thời gian bàng bạc.

Ở trăm năm ta thấy mình đi lạc
Chốn yêu thương nơi cứ mãi kiếm tìm
Phương vô định bàn chân giờ biếng nhác
Ngập bụi trần khi mải ráp tim đau.

Một giờ thôi ta hoang tưởng có nhau
Bên câu thơ giữa đường trần hun hút
Cuộc tình nào cũng một ngày bay mất
Sóng vỗ về cuốn hạnh phúc bay xa.

Ta dừng lại bên sát na lạ lẫm
Phút cuối cùng rơi nốt lặng yêu thương
Để ngày mai lại một bóng trên đường
Con tim lạc... đã cất rồi !!! Xa lắm ....

TA 091026


Chú đã về đây:

Đi Giữa Mùa Đông
 
Vần thơ ngủ quên trong mùa thu vắng
Như dấu lặng nào rơi xuống đời ta
Nhìn lại sau lưng nỗi nhớ nhạt nhòa
Một bóng đi về gian nan trước mặt
 
Đi giữa mùa đông mặt trời lịm tắt
Ta chợt nghe thèm đọc lại thơ em
Những vần thơ xưa như nắng bên thềm
Rọi xuống hồn ta tia buồn nhè nhẹ
 
Bàn chân đi quanh cuộc đời lặng lẽ
Chưa một lần nào thăm lại mùa thu
Đôi mắt vời trông qua biển mịt mù
Một ngày bỗng thấy ta là hư ảo
 
Vần thơ dựng nên cuộc tình giông bão
Chiều nào bão tan thơ chết bên đường
Lang thang ta về cuối dốc đau thương
Em vẫn vấn vương như làn mây tím
 
Như hai con đường chưa về giao điểm
Ta bước nhọc nhằn trên phố mùa đông
Những bài thơ xưa giữ kín trong lòng
Đợi gió đưa thơ bay vào vũ trụ
 
r
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Phiên Khúc Buồn
 
Từ dạo theo chân mùa hạ chết
Tâm tư ta cạn những dòng thơ
Chiều nay về lại con đường cũ
Bỗng thấy mùa đông đứng lặng chờ
 
Ngày tháng loanh quanh trong nỗi nhớ
Ta đi quên cả một mùa thu
Niềm vui rụng xuống hồn cây cỏ
Ôi bóng tình nhân quá mịt mù
 
Em có còn trông về bỉển rộng
Để nghe sóng động ở trong lòng
Và tương tư mãi vần thơ lạ
Thấp thoáng bay về với gió đông
 
Mưa xuống nghiêng nghiêng thành phố nhỏ
Ta về chen chúc giữa tình người
Trên nghìn lối nhỏ vào tư tưởng 
Em có chờ ta ra biển khơi?
 
Có tiếng động nào trong tĩnh lặng
Như lời tha thiết của chim muông
Từ trăm năm trước còn vang vọng
Về tới bên em phiên khúc buồn
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-27 11:46:13trieuam>
Dạo này chú cháu mình theo nhau như hình đuổi bóng vậy nhỉ? Mỗi ngày chú lại một bài thơ thật đều như ngày xưa cho cháu chạy theo với nhé ![;)]
 








CHUYỆN 2 NGƯỜI ĐI LẠC [:&#39;(]
 

Lạc bước nhau từ mùa hè cháy đỏ
Nắng rực hồng khi biển cả xôn xao
Anh xuôi dòng tìm kiếm những hư hao
Quên bóng nhỏ trơ lòng cùng cây cỏ.
 
Khúc bình yên ru dịu tình giông gió
Khép vần thơ bản giao hưởng lặng lờ
Cứ mỗi ngày vô thức đến bến mơ
Nhưng lặng lẽ, thuyền còn xa bến đỗ.
 
Ngày tháng qua câu thơ còn vò võ
Mỏi mắt trông đôi tiếng vọng ân tình
Lời sẻ chia giữa trần thế điêu linh
Sao nhạt quá thinh âm chiều lạ lẫm.
 
Lạc phiến đời từ khúc hát trăm năm
Ta trật nhịp từ đôi ba khúc rẽ
Góc hoàng hôn cánh chim buồn lặng lẽ
Nhỏ nhoi sao bên lồng lộng gió chiều.
 
Tạ ơn đời ngày cuối năm đìu hiu
Thuyền về bến trong một chiều lặng gió
Phía ngoài xa ông mặt trời chín đỏ
Khe khẽ cười... Phiên khúc lửng nhịp treo.
 
TA091227

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-06 01:20:58Huyền Băng>
Trích đoạn: trieuam

Dạo này chú cháu mình theo nhau như hình đuổi bóng vậy nhỉ? Mỗi ngày chú lại một bài thơ thật đều như ngày xưa cho cháu chạy theo với nhé ![;)] 

 
Chú tặng Triều Âm:
 
Bài Thơ Đêm Cuối Năm
 
Đêm nay nhé, dù cho trời bão tuyết
Anh cùng em vượt biên giới thời gian
Bỏ lại thôi những ngày tháng gian nan
Nâng ly rượu nửa đêm cùng chờ sáng
 
Ngày phía trước có em và bè bạn 
Cũng đủ rồi cho một kiếp trầm luân
Ta yêu nhau như trái đất xoay vần
Nghìn năm nữa tình trần chưa mỏi mệt
 
Cho nhau nhé, bài ca đêm trừ tịch
Để khuya nay ta còn thấy mặt trời
Và côn trùng cùng lên tiếng chơi vơi
Khi mặt đất mọc lên niềm vui mới 
 
Theo giòng nhạc, bước chân đời lui tới
Đêm nồng nàn trong ánh mắt thủy tinh
Tình bao la như vừa mới tượng hình
Từ phút cuối, giây đầu tiên đã đến
 
Hãy ngồi xuống bên bao người thân mến
Nghe thời gian nhè nhẹ bước chân đi
Xin trong em còn lại chút xuân thì
Dành thắp sáng đêm cuối năm nồng ấm
 
r
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-06 01:22:45Huyền Băng>
NGÀY ĐẦU NĂM 2010
 
Ngày đầu năm đón nhận niềm vui mới
Nắng tươi hồng trang điểm dãi mây xanh
Đường lên núi những con dốc loanh quanh
Tô thắm sắc hàng đào tươi từng cụm.
 
Thêm một năm dòng thơ tình chập chững
Gởi cho người những sáng tối yêu thương
Những đổi trao có đôi chút vấn vương
Mơ hồ đó một cõi riêng thường nhật.
 
Ngày đầu năm ta tìm về góc khuất
Nơi có nhau một khoảng thật chân tình
Nơi câu thơ còn đâu đó mông mênh
Từ xa vắng đêm choàng đêm vọng lại.
 
Ước mong sao tình thơ mình bền mãi
Đẹp tươi màu như nắng sớm xuân sang
Những yêu thương ngày đến lại nồng nàn
Câu với chữ gởi trao đêm hò hẹn.
 
TA010510
 
  r

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-31 08:32:02Huyền Băng>
 
 
Hoài Vọng
 
Rời xa biển, ta về trong tháng chín
Buớc loanh quanh qua trí nhớ bồi hồi
Lời thơ nào còn vương vấn trên môi
Từ viễn phố, thơ bay về theo gió
 
Xin từ giã những ngày hè cháy đỏ
Những đêm buồn bên biển đón trăng lên
Ta nhớ em trong ngày tháng lênh đênh
Cho lòng bỗng xôn xao thành biển động
 
Tình nghiêng ngã trước gió đời lồng lộng
Bên ta ngồi là khoảng trống mênh mông
Tâm tư ta nghiêng xuống một dòng sông
Cho tư tưởng trôi về cùng biển cả
 
Ta trở lại con đường xanh bóng lá
Chợt thấy em áo trắng quyện mây ngàn
Nhịp guốc nào từ quá khứ còn vang
Trong thành nội có còn em Tôn Nữ?
 
Tiệc trăm năm ta chờ người tham dự
Hồn mỏi mòn trên phiến đá vần thơ
Mùa thu nào còn thấp thoáng trong mơ
Cho trời đất miên man niềm hoài vọng

r

     YÊU DẤU TAN THEO
 
Những ngày anh đi, biển buồn vô hạn
Sóng vỗ miên man hoài vọng trắng bờ
Hồn mỏi mòn trên phiến đá chơ vơ
Nhìn yêu dấu tan theo đời nghiệt ngã.
 
Đêm mênh mông trông vời ra biển cả
Ánh sao trời lấp lánh giữa trùng dương
Nhớ về anh một thuở của yêu thương
Mà chợt thấy trong hồn dâng biển động.
 
Cho trời đất miên man niềm hoài vọng
Tiếng gió ru buồn ngày tháng đong đưa
Em trở về vào một buổi chiều mưa
Nghe day dứt nỗi niềm xưa đọng lại.
 
Đâu những vần thơ yêu thương còn mãi?
Trong trái tim hồng thắm buổi ban sơ
Thuở tình yêu còn trong trắng ngây thơ
Ngồi một mình thả hồn theo mây gió.
 
Nào ngờ đâu đời nghiêng tình rạn vỡ
Trái tim hồng buốt giá nỗi đau thương
Em về đâu giữa muôn vạn nẻo đường
Mong tìm lại những gì yêu dấu củ?
                                     ttqv
 
 r
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-02 16:10:38ttqv>
Đã xóa
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
Bài Thơ Tưởng Niệm
 
Tận cùng tháng ba có cơn mưa nhẹ
Rắc xuống vai em những hạt ưu phiền
Mùa xuân lặng lờ về cuối trời nghiêng
Ngồi lại bên ta cuộc đời khép kín
 
Tình yêu hôm qua thành điều mê tín
Như ngọn cỏ hoang mọc giữa tâm hồn
Như sớm mai nào chợt thấy hoàng hôn
Em tựa khói sương bay vào huyền thoại
 
Mùa xuân tháng ba qua đường khắc khoải
Nằm nghe mưa chiều, ta đợi nắng mai
Hơn ba mươi năm, một giấc mơ dài
Nhiều khi ta sống bằng hồn cây cỏ
 
Cuối đường tháng ba cơ đồ bỏ ngõ
Có những giọt mưa không rớt giữa trời
Những nhánh sông buồn non nước không vơi
Ta sống mà như chưa từng hiện hữu
 
Em có còn không bên dòng thác lũ
Đón sớm mai lên không có mặt trời
Tháng tư mang về nỗi nhớ trùng khơi
Cho ta viết nốt bài thơ tưởng niệm
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-02 18:08:26trieuam>
Trích đoạn: Đỗ Hồng

Bài Thơ Tưởng Niệm
 
Tận cùng tháng ba có cơn mưa nhẹ
Rắc xuống vai em những hạt ưu phiền
Mùa xuân lặng lờ về cuối trời nghiêng
Ngồi lại bên ta cuộc đời khép kín
 
Tình yêu hôm qua thành điều mê tín
Như ngọn cỏ hoang mọc giữa tâm hồn
Như sớm mai nào chợt thấy hoàng hôn
Em tựa khói sương bay vào huyền thoại
 
Mùa xuân tháng ba qua đường khắc khoải
Nằm nghe mưa chiều, ta đợi nắng mai
Hơn ba mươi năm, một giấc mơ dài
Nhiều khi ta sống bằng hồn cây cỏ
 
Cuối đường tháng ba cơ đồ bỏ ngõ
Có những giọt mưa không rớt giữa trời
Những nhánh sông buồn non nước không vơi
Ta sống mà như chưa từng hiện hữu
 
Em có còn không bên dòng thác lũ
Đón sớm mai lên không có mặt trời
Tháng tư mang về nỗi nhớ trùng khơi
Cho ta viết nốt bài thơ tưởng niệm


QUÁ KHỨ XA RỒI
 
Ngày tháng xưa mỗi năm về lại
Những ưu tư vẫn mãi còn đây
Giang san cơ nghiệp trên tay
Người theo thời cuộc bay về nơi xa.
 
Mặt trời đen một ngày nóng bức
Tiếng oán than nhức nhối lòng người
Tháng Tư chẳng một tiếng cười
Đứa con lạc Mẹ giữa trời tang thương.
 
Bao năm xa chựng lại cuối đường
Hồn muôn năm cũ đổ buồn cho ai
Người ngồi tưởng niệm tình thi
Quê Hương Tình Nhớ khắc ghi trong lòng?
 
Ba mươi năm theo dấu bụi hồng
Nỗi đau cũng đã hóa thành yêu thương
Đông - Tây giờ đã chung đường
Tiến lên vững bước hùng cường cha ông.
 
Quá khứ xưa cũng đã xa rồi
Tháng ba nhánh chảy sông dài
Con sông bốn bể đổ vào biển xanh
Nên ta cũng hóa lòng thành câu thơ.
 
TA200304

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trieuam

QUÁ KHỨ XA RỒI
 
Ngày tháng xưa mỗi năm về lại
Những ưu tư vẫn mãi còn đây
Giang san cơ nghiệp trên tay
Người theo thời cuộc bay về nơi xa.
 
Mặt trời đen một ngày nóng bức
Tiếng oán than nhức nhối lòng người
Tháng Tư chẳng một tiếng cười
Đứa con lạc Mẹ giữa trời tang thương.
 
Bao năm xa chựng lại cuối đường
Hồn muôn năm cũ đổ buồn cho ai
Người ngồi tưởng niệm tình thi
Quê Hương Tình Nhớ khắc ghi trong lòng?
 
Ba mươi năm theo dấu bụi hồng
Nỗi đau cũng đã hóa thành yêu thương
Đông - Tây giờ đã chung đường
Tiến lên vững bước hùng cường cha ông.
 
Quá khứ xưa cũng đã xa rồi
Tháng ba nhánh chảy sông dài
Con sông bốn bể đổ vào biển xanh
Nên ta cũng hóa lòng thành câu thơ.
 
TA200304

 
Niềm Nhớ Tháng Tư
 
Quá khứ xa mà vết thương còn đó
Bao năm rồi còn nhức nhối núi sông
Buồn tháng tư treo cờ rũ trong lòng
Ta viết mãi những bài thơ tưởng niệm
 
Những người xưa đã qua thời cung kiếm
Vẫn mơ hoài làm tráng sĩ Kinh Kha
Thấy quê hương nằm ngủ giữa chiều tà
Trong đó có bóng em và bè bạn
 
Tim khô héo trong ngày dài nắng hạn
Em trôi dần vào năm tháng gian lao
Đêm nằm nghe từng tiếng quốc kêu sầu
Thơ thức dậy quyện thêm hồn non nước
 
Ta vẫn nhớ những người hùng thuở trước
Trong sử vàng đi dựng lại mùa xuân
Về Thăng Long buông vó ngựa phong trần
Ngày hội lớn gặp nhau đường muôn ngả
 
Nên từ độ đi qua tinh cầu lạ
Ta hóa thành chiếc bóng giữa hư không
Mỗi tháng tư nghe biển động trong lòng
Ta chợt nhớ về quê hương thần thoại
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0






Niềm Nhớ Tháng Tư
 
Quá khứ xa mà vết thương còn đó
Bao năm rồi còn nhức nhối núi sông
Buồn tháng tư treo cờ rũ trong lòng
Ta viết mãi những bài thơ tưởng niệm
 
Những người xưa đã qua thời cung kiếm
Vẫn mơ hoài làm tráng sĩ Kinh Kha
Thấy quê hương nằm ngủ giữa chiều tà
Trong đó có bóng em và bè bạn
 
Tim khô héo trong ngày dài nắng hạn
Em trôi dần vào năm tháng gian lao
Đêm nằm nghe từng tiếng quốc kêu sầu
Thơ thức dậy quyện thêm hồn non nước
 
Ta vẫn nhớ những người hùng thuở trước
Trong sử vàng đi dựng lại mùa xuân
Về Thăng Long buông vó ngựa phong trần
Ngày hội lớn gặp nhau đường muôn ngả
 
Nên từ độ đi qua tinh cầu lạ
Ta hóa thành chiếc bóng giữa hư không
Mỗi tháng tư nghe biển động trong lòng
Ta chợt nhớ về quê hương thần thoại

       QUÊN SAO ĐƯỢC
 
Nỗi đau đó như vẫn còn dai dẳng
Trong tâm tư nghe nhức nhối tận cùng
Phận làm trai chí lớn đâu ngại ngùng?
Sao tránh khỏi những điều luôn trăn trở.
 
Đâu những vần thơ đang còn dang dỡ?
Mộng Kinh Kha xây chí lớn không thành
Nên nào thấy trời thu vạn dặm xanh
Cho giấc mộng đi vào trong trang sử.
 
Thấy quê hương đang chìm vào giấc ngủ
Mà trong đó có bóng em và bạn bè
Dẫu năm tháng gian lao lắm bộn bề
Quên sao được khi vết thương còn đó!
 
Trải qua bao tháng năm đầy gian khó
Trang sử vàng đi dựng lại mùa xuân
Về Thăng Long giữa bao cuộc thăng trầm
Ngày hội lớn gặp nhau bằng tư tưởng.
 
Anh viết lên những vần thơ vô lượng
Như tâm tình muốn trao gởi non sông
Khi quê hương đang còn mãi long đong
Anh như thấy vết đau hằn nhức nhối!?!
                                  ttqv
 
 

Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Đỗ Hồng


Niềm Nhớ Tháng Tư
 
Quá khứ xa mà vết thương còn đó
Bao năm rồi còn nhức nhối núi sông
Buồn tháng tư treo cờ rũ trong lòng
Ta viết mãi những bài thơ tưởng niệm
 
Những người xưa đã qua thời cung kiếm
Vẫn mơ hoài làm tráng sĩ Kinh Kha
Thấy quê hương nằm ngủ giữa chiều tà
Trong đó có bóng em và bè bạn
 
Tim khô héo trong ngày dài nắng hạn
Em trôi dần vào năm tháng gian lao
Đêm nằm nghe từng tiếng quốc kêu sầu
Thơ thức dậy quyện thêm hồn non nước
 
Ta vẫn nhớ những người hùng thuở trước
Trong sử vàng đi dựng lại mùa xuân
Về Thăng Long buông vó ngựa phong trần
Ngày hội lớn gặp nhau đường muôn ngả
 
Nên từ độ đi qua tinh cầu lạ
Ta hóa thành chiếc bóng giữa hư không
Mỗi tháng tư nghe biển động trong lòng
Ta chợt nhớ về quê hương thần thoại

 
KHOẢNG XA NƠI NÀO
 
Khoảnh thời gian băng qua từng thế hệ
Cách xa nhau chẳng rẽ núi ngăn sông
Xa thật xa bởi tư tưởng trong lòng
Những hoài vọng thời trai xưa kiêu bạt
 
Người sinh ra ngày chiến chinh loạn lạc
Đường phân ranh ai định đoạt thắng thua
Chuyện vô nghĩa làm nên kiếp sống thừa
Ai tư lợi ai mang đời vong quốc?
 
Có đôi khi đêm trở mình thao thức
Tự hỏi lòng phải đó ước mơ xưa
Nơi tình yêu tràn khắp sớm đến trưa
Mưa và Nắng hai mùa đều rất thật?
 
Tự hỏi lòng sao cứ còn váng vất
Hồn thiêng xưa tiếng vó ngựa oai hùng
Niềm nuối tiếc ngày xông pha trận mạt
Rũ thân tàn nơi xứ lạ lang thang
 
Hoài nỗi nhớ ngày tháng tư ngơ ngác
Thảng thốt tìm một dáng vóc thân quen
Chân đua chân liều thân phận một phen
Về vô định chẳng cầu mong quay lại
 
Dần mỗi năm ngày tháng tư khắc khoải
Người trầm tư rung câu chữ đa đoan
Ta lửng lơ chấp từng khúc ngỡ ngàng
Ru câu hát khoảng xa rời thế hệ.
 
TÀ00404

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-07 12:59:31ttqv>
  KHI NIỀM XƯA VỌNG LẠI

Ta đang dựng lên một trang hài kịch
Mượn vần thơ gợi kí ức đong đầy
Thơ xanh xao phủ trọn cả vai gầy
Nên lưu luyến mãi một thời dĩ vãng.
 
Anh nhân vật là người hùng phiêu lãng
Còn em vai nữ ở chốn quê nhà
Dẫu tình kia đã lâu lắm phôi pha
Nhưng kỉ niệm vẫn đong đầy kí ức.
 
Rồi mai đây tình cờ ta dấn bước
Gặp lại nhau trong vận nước điêu linh
Hỏi anh hay em có thể làm thinh?
Khi hai đứa chung một dòng suy nghĩ.
 
Dẫu nơi đây hay dặm trường cách trở
Anh hay em nào có khác gì nhau?
Phận nữ nhi em cũng biết đớn đau
Khi đất nước rơi vào vòng luẩn quẩn.
 
Ta trao nhau những vần thơ lẩn thẩn
Khi trong lòng tâm trạng chẳng yên vui
Khi quê hương cất tiếng gọi non đoài
Chợt xa xót khi niềm xưa vọng lại.
                                   ttqv
  Thấy đề tựa dể bị nhầm ý nên ttqv phải sửa lại vậy.[:)][:)][:)]
 
 
 
 
 
 
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-05 15:30:16trieuam>
Trích đoạn: ttqv

   MỘT TRANG HÀI KỊCH
 
Ta đang dựng lên một trang hài kịch
Mượn vần thơ gợi kí ức đong đầy
Thơ xanh xao phủ trọn cả vai gầy
Nên lưu luyến mãi một thời dĩ vãng.
 
Anh nhân vật là người hùng phiêu lãng
Còn em vai nữ ở chốn quê nhà
Dẫu tình kia đã lâu lắm phôi pha
Nhưng kỉ niệm vẫn đong đầy kí ức.
 
Rồi mai đây tình cờ ta dấn bước
Gặp lại nhau trong vận nước điêu linh
Hỏi anh hay em có thể làm thinh?
Khi hai đứa chung một dòng máu đỏ.
 
Dẫu nơi đây hay dặm trường cách trở
Anh hay em nào có khác gì nhau?
Phận nữ nhi em cũng biết đớn đau
Khi đất nước rơi vào vòng luẩn quẩn.
 
Ta trao nhau những vần thơ lẩn thẩn
Khi trong lòng tâm trạng chẳng yên vui
Khi quê hương cất tiếng gọi non đoài
Chợt xa xót khi niềm xưa vọng lại.
                                   ttqv
 




Chào cô ttqv, bữa giờ thấy cô và chú ĐH họa thơ hay quá chừng hong dám xen ngang.
Hôm nay chú đi vắng, cháu đọc thấy trang hài kịch cô viết mà sao buồn quá nên mạo muội viết vài dòng hí họa cho vui với cô nghen ( Cháu cũng chỉ đang tập mần thơ  giài stress thôi, nên cô đừng chê dở nhé )


HÀI KỊCH HAY BI HÙNG CA?
 
 
Dường như bút đọng lưng chừng
Nên trang hài kịch ngập ngừng oán than
Nghe như tiếng vọng sử ngàn
Lời đau chinh phụ để vàng sử xanh.
 
Cầm ca thi nghiệp đa đoan
Câu thơ con chữ buộc ràng cho nhau
Mặt nào vẽ mộng ngàn sau
Mặt kia lệ rớt cho đau đớn lòng.
 
Dường như tâm đã dối lòng
Chữ tuôn nối chữ mà chồng chéo đau
Kịch chi dựng những thành sầu
Hồn thiêng tráng sĩ xanh mầu rêu phong.
 
Quê hương lúa trổ đòng đòng
Có người con gái cô phòng chờ ai
Lời quê một tiếng than dài
Vọng phu hóa đá thoát thai kiếp người.
 
Kịch chi mà chẳng dám cười
Đọc xong lệ đẫm thương thời chiến chinh
Thôi thì ta cũng làm thinh
Bi hùng ca đó ! Buồn mông mênh buồn.
 
TA100405

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Nhà chú ĐH zui quá à, chú cho cháu share phòng luôn nghen, làm biếng zìa nhà mình lắm [:D] Tháng này cháu rảnh kiếm hồn thơ lại vu vơ với chú nè, cuối tháng lại on bussiness trip to China rùi, chắc lại lâu lắm mới thơ thẩn tiếp. Chú ăn mừng Easter xong ráng vào đây mỗi ngày 1 bài cho cháu, 1 bài cho cô ttqv đặng vũ trụ quay đều thêm nghen [;)]
Giờ cháu viết bài thơ tươi tắn deposit nè
 
LƯNG CHỪNG VŨ TRỤ
 
Lưng chừng mây thơ theo nguồn về suối
Xóa ưu tư bằng mấy dặm non ngàn
Mùa lại sang, mấy độ hoa tàn - nở
Đếm ngày qua, tik tak lời ngược xuôi.
 
Quay vũ trụ bằng lời mơ niềm nở
Nụ cười vui ta kết nối đất trời
Con suối nhỏ đã qua mùa khổ hạnh
Lại khơi dòng chung lối nhập biển xanh.
 
Những dư âm có chập chùng địa chấn
Để khát khao thêm mấy bận thái hòa
Thơ phục sinh bên một khúc nhã ca
Lời phong nguyệt theo đường tơ lả lướt
 
Lưng chừng mơ là dặm trường phía trước
Ta cùng đi về biển tận non ngàn
Hòa giai điệu thiên thu lời thơ lạ
Chung nhịp tình nơi vạn ngã yêu thương.
 
Thơ chấp cánh bay đến tận thiên đường
Mở địa đàng đón vạn loại chim muông
Khải luân khúc từng sát na rực rỡ
Để niềm vui lan tỏa khắp mười phương.
 
TA100405
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trieuam

Nhà chú ĐH zui quá à, chú cho cháu share phòng luôn nghen, làm biếng zìa nhà mình lắm [:D] Tháng này cháu rảnh kiếm hồn thơ lại vu vơ với chú nè, cuối tháng lại on bussiness trip to China rùi, chắc lại lâu lắm mới thơ thẩn tiếp. Chú ăn mừng Easter xong ráng vào đây mỗi ngày 1 bài cho cháu, 1 bài cho cô ttqv đặng vũ trụ quay đều thêm nghen [;)]
Giờ cháu viết bài thơ tươi tắn deposit nè

LƯNG CHỪNG VŨ TRỤ
 
Lưng chừng mây thơ theo nguồn về suối
Xóa ưu tư bằng mấy dặm non ngàn
Mùa lại sang, mấy độ hoa tàn - nở
Đếm ngày qua, tik tak lời ngược xuôi.
 
Quay vũ trụ bằng lời mơ niềm nở
Nụ cười vui ta kết nối đất trời
Con suối nhỏ đã qua mùa khổ hạnh
Lại khơi dòng chung lối nhập biển xanh.
 
Những dư âm có chập chùng địa chấn
Để khát khao thêm mấy bận thái hòa
Thơ phục sinh bên một khúc nhã ca
Lời phong nguyệt theo đường tơ lả lướt
 
Lưng chừng mơ là dặm trường phía trước
Ta cùng đi về biển tận non ngàn
Hòa giai điệu thiên thu lời thơ lạ
Chung nhịp tình nơi vạn ngã yêu thương.
 
Thơ chấp cánh bay đến tận thiên đường
Mở địa đàng đón vạn loại chim muông
Khải luân khúc từng sát na rực rỡ
Để niềm vui lan tỏa khắp mười phương.
 
TA100405
 

Cám ơn trieuam nghen. [:)]  Không khéo cháu khiến chú ĐH chóng mặt nằm ăn vạ ra đó![:D]
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-12 06:29:14ttqv>
Trích đoạn: trieuam

chào cô ttqv, bữa giờ thấy cô và chú ĐH họa thơ hay quá chừng hong dám xen ngang.
Hôm nay chú đi vắng, cháu đọc thấy trang hài kịch cô viết mà sao buồn quá nên mạo muội viết vài dòng hí họa cho vui với cô nghen ( Cháu cũng chỉ đang tập mần thơ  giài stress thôi, nên cô đừng chê dở nhé )


HÀI KỊCH HAY BI HÙNG CA?
 
 
Dường như bút đọng lưng chừng
Nên trang hài kịch ngập ngừng oán than
Nghe như tiếng vọng sử ngàn
Lời đau chinh phụ để vàng sử xanh.
 
Cầm ca thi nghiệp đa đoan
Câu thơ con chữ buộc ràng cho nhau
Mặt nào vẽ mộng ngàn sau
Mặt kia lệ rớt cho đau đớn lòng.
 
Dường như tâm đã dối lòng
Chữ tuôn nối chữ mà chồng chéo đau
Kịch chi dựng những thành sầu
Hồn thiêng tráng sĩ xanh mầu rêu phong.
 
Quê hương lúa trổ đòng đòng
Có người con gái cô phòng chờ ai
Lời quê một tiếng than dài
Vọng phu hóa đá thoát thai kiếp người.
 
Kịch chi mà chẳng dám cười
Đọc xong lệ đẫm thương thời chiến chinh
Thôi thì ta cũng làm thinh
Bi hùng ca đó ! Buồn mông mênh buồn.
 
TA100405

   KHI VẬN NƯỚC LAO ĐAO
 
Ta mải mê những vần thơ ấm áp
Hồn đắm say trong tình ảo của người
Thật hạnh phúc khi ta có nụ cười
Chút ngộ nghỉnh nên gọi trang hài kịch.
 
Trên mạng ảo ta cùng người diễn kịch
Lòng thật vui trong chén rượu câu thề
Những lời thơ trao đổi quá say mê
Cho ta ngỡ đó là người xưa củ.
 
Và cứ thế gieo vần thơ ấp ủ
Để quay về kí ức thuở còn thơ
Mãi vô tâm nên quá đổi hững hờ
Chợt nhận thấy khi người ấy day dứt.
 
Những vần thơ gợi bao điều bứt rứt?
Khiến tâm ta xao động lẫn bồi hồi
Thấy đớn đau khi vận nước chơi vơi
Đang luẩn quẩn trong vòng tròn oan nghiệt.
 
Phải quả quyết bằng niềm tin mãnh liệt
Trong hay ngoài nước cũng phải như nhau
Cùng đau thương khi vận nước lao đao
Bởi vốn dĩ chúng ta là dân tộc Việt.
 
Nào ai tính những điều chi hơn thiệt?
Trang hài kịch ta tạm gát một bên
Mong quê hương vơi bớt những ưu phiền
Quay trở lại cùng nhau ta diễn tiếp.
                                      ttqv
 
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-23 21:52:34Đỗ Hồng>
Cho Hạnh Phúc Mọc Lên
 
* Kính tặng tất cả những người tham dự cuộc biểu tình ở HTĐ
 
Ta đã thấy rừng cờ bay lộng gió
Chận bước thù trên phố sớm tinh khôi
Ta đã nghe loa dân chủ vang trời
Như lời hát của những người yêu nước
 
Từ muôn hướng, anh về đây chung bước
Máu đấu tranh luân chuyển khắp chân thân
Nắm tay nhau ta xích lại thật gần
Làm thành lũy tự do trên đất khách
 
Dâng khí thế của ba ngày hiển hách
Phất cờ thiêng theo đuổi bóng quân thù
Nỗi căm hờn lên khoé mắt vô tư
Em cất tiếng nói giùm cho dân tộc
 
Ba lăm năm quê hương đầy tang tóc
Ta không cần thứ chủ nghĩa lai căng
Hãy mang qua cửa hậu để rao hàng
Và chiêu dụ lũ nai tơ thời đại
 
Tình Thăng Long ngàn năm ta dồn lại
Quyết đứng lên giành lấy mảnh cơ đồ
Bình minh về xóa sạch bóng vong nô
Cho hạnh phúc mọc lên chân trời mới
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-29 08:25:17Huyền Băng>
Nghe Tiếng Mẹ

Nghe tiếng mẹ từ bên kia trái đất
Giọng trầm buồn lắng nhẹ xuống hồn con
Chờ bao năm non nước đã hao mòn
Nhánh sông cũ vẫn trôi đi biền biệt

Nghe tiếng mẹ vọng về đêm tha thiết
Con yên tâm: lá úa vẫn trên cành
Dù gió mùa còn giục giã thâu canh
Hạnh phúc cuối nằm đong đưa năm tháng

Nghe tiếng mẹ từ không gian xa vắng
Như ca dao ru thuở mới vào đời
Như sóng buồn vỗ nhẹ lúc ra khơi
Đôi lúc tưởng đã chìm trong vô vọng

Nghe tiếng mẹ chợt thấy trăng nghiêng bóng
Một vầng trăng chênh chếch ngủ bên trời
Con gọi về vùng quá khứ chơi vơi
Trong đó có cả quê hương mờ mịt

Nghe tiếng mẹ nghẹn ngào đêm cổ tích
Phút lặng thinh không chứa đủ tâm tình
Tắt phone rồi mà hồn cứ lênh đênh
Con cứ ngỡ mẹ còn ru giấc ngủ


r
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-07 04:53:58Huyền Băng>
Xa Nguồn
 
Đã lâu lắm không gặp em trên mạng
Vần thơ xưa giờ trôi dạt phương nào
Cho giòng đời còn nỗi nhớ lao xao
Lời thân ái đã chìm trong xa vắng
 
Cũng như thể một mùa xuân không nắng
Không thơ em, anh thiếu ánh mặt trời
Tâm tình này như sông nước đầy vơi
Mà biển cả hãy còn xa mờ mịt
 
Hoa hồng nở giữa tháng năm cô tịch
Bài thơ nào thấp thoáng một dung nhan
Ngày chưa đi, xuân thắm đã phai tàn
Trên mạng ảo người thơ không về nữa
 
Lòng vẫn đợi thơ em về gõ cửa
Cho hàng cây xao xuyến trước gió xuân
Đường trăm năm còn gặp lại một lần
Người thơ cũ đứng bên trời hư ảo
 
Cũng có thể trên đường trần phiền não
Em không còn lưu luyến bước trầm luân
Nên giòng thơ từ đó bỗng xa nguồn
Cùng năm tháng không bao giờ trở lại 
 
r
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-15 14:07:00ttqv>
qv xin lỗi được xoá[:)][:)][:)]
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Đỗ Hồng

Xa Nguồn
 
Đã lâu lắm không gặp em trên mạng
Vần thơ xưa giờ trôi dạt phương nào
Cho giòng đời còn nỗi nhớ lao xao
Lời thân ái đã chìm trong xa vắng
 
Cũng như thể một mùa xuân không nắng
Không thơ em, anh thiếu ánh mặt trời
Tâm tình này như sông nước đầy vơi
Mà biển cả hãy còn xa mờ mịt
 
Hoa hồng nở giữa tháng năm cô tịch
Bài thơ nào thấp thoáng một dung nhan
Ngày chưa đi, xuân thắm đã phai tàn
Trên mạng ảo người thơ không về nữa
 
Lòng vẫn đợi thơ em về gõ cửa
Cho hàng cây xao xuyến trước gió xuân
Đường trăm năm còn gặp lại một lần
Người thơ cũ đứng bên trời hư ảo
 
Cũng có thể trên đường trần phiền não
Em không còn lưu luyến bước trầm luân
Nên giòng thơ từ đó bỗng xa nguồn
Cùng năm tháng không bao giờ trở lại 

 
MỘT CHÚT TÂM TƯ
 
Nước xa nguồn con tim khô héo cạn
Tiếng mộng mơ vàng úa trước thu về
Mùa nắng cháy thiêu một khoảng trời quê
Cho em khát khoảng trời xưa trong vắt

 
Thời gian trôi khiến tim người se thắt
Nhánh sông kia chẳng theo luật thường tình
Câu thơ nào cũng tan loãng mông mênh
Theo cơn gió về miền xa cát bụi 

 
 
Trên mạng xưa chỉ mình em lầm lũi
Vá tim mình bằng khoảng vắng xa xôi
Em xa anh như mất cả đất trời
Cơn sóng lòng không bao giờ ngưng nghỉ

 
Đã bao năm xuân đến rồi lại đi
Em vẫn sống, kiếp sống thừa lặng lẽ
Đêm cùng đêm bên ánh đèn quạnh quẽ
Đếm tiếng lòng đang dần nhẹ yêu thương

 
Cũng vẫn may trên tiếng nói vô thường
Gặp người thơ hóa tim làm tri kỹ
Dẫu chúng ta chẳng cùng chung suy nghĩ
Lời đổi trao cũng vơi nhẹ nỗi buồn

 
Nhưng có lẽ suối xa nguồn suối cạn
Đến tận cùng em cũng sắp buông xuôi
Càng làm thơ càng lại thấy bồi hồi
Nhớ nhung mãi một điều gì không thực

 
Em muốn trốn - trốn vào trong góc khuất
Gậm nhắm dần nỗi nhức nhối trong tim
Em muốn tìm một khoảng vắng tịnh yên
Không thơ nữa, và không anh vĩnh viễn

 
Có nên không hỡi người từ phía biển
Cho tôi xin một tiếng khuyên thật lòng
Có nên không bỏ đi những ngóng trông
Bằng cách bỏ những vần thơ thường nhật?

 
Thay vào đó những vòng chân tất bật
Theo dòng đời chạy mất hút bóng nhau
Có thể rằng sẽ quên hết âu sầu
Lòng chấp nhận một cuộc tình tương đối?

 
Triều Âm
TA062010
 
 
 
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-05 18:02:19Đỗ Hồng>




Tiễn Bạn

Một sớm nghe tin luống đoạn trường
Nửa chừng anh bỏ cuộc tang thương
Bạn bè bốn biển không từ giã
Độc giả năm châu chẳng vấn vương
Một chén đưa anh về Cực Lạc
Ba chung tiễn bạn khỏi vô thường
Từ nay trong cõi văn chương ảo
Sẽ có còn ai nhớ Thế Phương
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0