Trích đoạn: Đỗ Hồng
Hạt Tuyết Cuối Mùa
Như hạt tuyết cuối mùa bay lất phất
Xuân đã về làm lạnh cả hồn anh
Sáng hôm nay chim không hót trên cành
Trời đất rộng xa bạt ngàn dấu tích
Ngày xuân lên trên cuộc đời tĩnh mịch
Tình vẫn trôi trong dòng máu lững lờ
Buồng tim hồng vang nhịp đập ngẩn ngơ
Anh còn đó một niềm vui tàn tạ
Nhớ em mãi trong cơn đau mệt lả
Hạt tuyết nào còn phủ kín đời nhau
Cổng vườn hoang nay đã khép lối vào
Cỏ chờ mọc thêm nỗi buồn trắng xóa
Nếm vị tình yêu
Nếm những hạt xuân trên má anh lành lạnh
Tuyết vừa tan hương vị ngọt làn môi
Gần bên nhau cho xuân ấm tinh khôi
Hôn dấu tích kỷ niệm đầu mùa cũ
Nếm những hạt xuân ôm vào lòng ấp ủ
Chia cho anh hơi ấm trái tim hồng
Chia cho anh bao niềm nhớ thương mong
Chia nhau mãi khi lệ lòng nhòa ướt
Nếm những cơn đau chìm trong nhau say khướt
Uống giọt thơ hồng chết ngất trần gian
Rải đầy thơ vùng dấu ái địa đàng
Cỏ mọc nhớ râm ran vùng tiềm thức
Trần Hồng Châu
Hồng ơi... Châu thấy thơ của mình bắt đầu ngả sang vần trầm buồn, Người có yêu những vần thơ buồn hay không ?
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
