📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Mặt Đất Khát Khao

893 trả lời, 99.628 lượt xem — Trang 11 / 30
Trích đoạn: Đỗ Hồng

Hạt Tuyết Cuối Mùa

Như hạt tuyết cuối mùa bay lất phất
Xuân đã về làm lạnh cả hồn anh
Sáng hôm nay chim không hót trên cành
Trời đất rộng xa bạt ngàn dấu tích

Ngày xuân lên trên cuộc đời tĩnh mịch
Tình vẫn trôi trong dòng máu lững lờ
Buồng tim hồng vang nhịp đập ngẩn ngơ
Anh còn đó một niềm vui tàn tạ

Nhớ em mãi trong cơn đau mệt lả
Hạt tuyết nào còn phủ kín đời nhau
Cổng vườn hoang nay đã khép lối vào
Cỏ chờ mọc thêm nỗi buồn trắng xóa


Nếm vị tình yêu

Nếm những hạt xuân trên má anh lành lạnh
Tuyết vừa tan hương vị ngọt làn môi
Gần bên nhau cho xuân ấm tinh khôi
Hôn dấu tích kỷ niệm đầu mùa cũ

Nếm những hạt xuân ôm vào lòng ấp ủ
Chia cho anh hơi ấm trái tim hồng
Chia cho anh bao niềm nhớ thương mong
Chia nhau mãi khi lệ lòng nhòa ướt

Nếm những cơn đau chìm trong nhau say khướt
Uống giọt thơ hồng chết ngất trần gian
Rải đầy thơ vùng dấu ái địa đàng
Cỏ mọc nhớ râm ran vùng tiềm thức

Trần Hồng Châu

Hồng ơi... Châu thấy thơ của mình bắt đầu ngả sang vần trầm buồn, Người có yêu những vần thơ buồn hay không ?
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-26 14:53:49Đỗ Hồng>
Trích đoạn: Trần Hồng Châu

Nếm vị tình yêu

Nếm những hạt xuân trên má anh lành lạnh
Tuyết vừa tan hương vị ngọt làn môi
Gần bên nhau cho xuân ấm tinh khôi
Hôn dấu tích kỷ niệm đầu mùa cũ

Nếm những hạt xuân ôm vào lòng ấp ủ
Chia cho anh hơi ấm trái tim hồng
Chia cho anh bao niềm nhớ thương mong
Chia nhau mãi khi lệ lòng nhòa ướt

Nếm những cơn đau chìm trong nhau say khướt
Uống giọt thơ hồng chết ngất trần gian
Rải đầy thơ vùng dấu ái địa đàng
Cỏ mọc nhớ râm ran vùng tiềm thức

Trần Hồng Châu

Hồng ơi... Châu thấy thơ của mình bắt đầu ngả sang vần trầm buồn, Người có yêu những vần thơ buồn hay không ?


Trần Hồng Châu có cảm thấy thơ phảng phất nét buồn thường là những bài thơ hay?

Đường Trần Lặng Lẽ
 
Em rắc nỗi buồn vào bài thơ nhỏ
Cho thêm đậm đà một chút tình riêng
Anh đọc một lần lòng đã nghiêng nghiêng
Như vừa uống cạn rượu ngàn năm trước
 
Hãy rót cho tràn đầy đêm mộng ước
Cùng sớm mai này đưa đón mùa xuân
Ta gặp nhau trong ngày tháng trầm luân
Mà đã nghe chừng tình yêu siêu thoát
 
Giữa bài thơ em nỗi buồn thơm ngát
Lan tỏa bên đời sương khói thiết tha
Anh bước chân vào trời đất bao la
Tìm đâu cho thấy dung nhan phiền muộn
 
Khi qua vực sâu niềm vui rơi xuống
Đời bỗng lăn dài thành nỗi xót xa
Mùa xuân trong thơ ngã bóng nhạt nhòa
Anh lại đi trên đường trần lặng lẽ
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-02 19:41:52Trần Hồng Châu>
Trích đoạn: Đỗ Hồng

Trần Hồng Châu có cảm thấy thơ phảng phất nét buồn thường là những bài thơ hay?

Đường Trần Lặng Lẽ

Em rắc nỗi buồn vào bài thơ nhỏ
Cho thêm đậm đà một chút tình riêng
Anh đọc một lần lòng đã nghiêng nghiêng
Như vừa uống cạn rượu ngàn năm trước

Hãy rót cho tràn đầy đêm mộng ước
Cùng sớm mai này đưa đón mùa xuân
Ta gặp nhau trong ngày tháng trầm luân
Mà đã nghe chừng tình yêu siêu thoát

Giữa bài thơ em nỗi buồn thơm ngát
Lan tỏa bên đời sương khói thiết tha
Anh bước chân vào trời đất bao la
Tìm đâu cho thấy dung nhan phiền muộn

Khi qua vực sâu niềm vui rơi xuống
Đời bỗng lăn dài thành nỗi xót xa
Mùa xuân trong thơ ngã bóng nhạt nhòa
Anh lại đi trên đường trần lặng lẽ

Trần Hồng Châu có cảm thấy thơ phảng phất nét buồn thường là những bài thơ hay?

Châu nghe nỗi buồn tan trong thơ của hồng một mùi hương khó phai....

Có những giọt buồn

Hảy hôn giọt buồn chảy thơ trên giấy
Anh có nghe vùng tiềm thức lặng câm
Anh có nghe con tim dường run rẩy
Nghe cơn say về ngủ dưới trăng rằm

Rót cho anh giọt sầu lem đôi má
Đừng lau anh cho môi mặn giọt mềm
Em đón anh xuân từng bừng hoa lá
Chiếc giọt hương thơm về nhớ từng đêm

Có những giọt buồn thơm trong lòng đất
Nở cành hồng chất ngất những đam mê
Có những giọt buồn hả hê khóc ngất
Hoa chưa phai tình câm nín đi về...

Đưa anh về con đường trần lặng lẽ
Gió hôn thơm má nắng một chân tình
Từ vực sâu nghe thương đau rên khẽ
Yêu còn yêu giọt nhớ đọng sương trinh

Trần Hồng Châu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trần Hồng Châu


Châu nghe nỗi buồn tan trong thơ của hồng một mùi hương khó phai....

Có những giọt buồn

Hảy hôn giọt buồn chảy thơ trên giấy
Anh có nghe vùng tiềm thức lặng câm
Anh có nghe con tim dường run rẩy
Nghe cơn say về ngủ dưới trăng rằm

Rót cho anh giọt sầu lem đôi má
Đừng lau anh cho môi mặn giọt mềm
Em đón anh xuân từng bừng hoa lá
Chiếc giọt hương thơm về nhớ từng đêm

Có những giọt buồn thơm trong lòng đất
Nở cành hồng chất ngất những đam mê
Có những giọt buồn hả hê khóc ngất
Hoa chưa phai tình câm nín đi về...

Đưa anh về con đường trần lặng lẽ
Gió hôn thơm má nắng một chân tình
Từ vực sâu nghe thương đau rên khẽ
Yêu còn yêu giọt nhớ đọng sương trinh

Trần Hồng Châu

 
Giọt Sương Huyền Diệu
 
Tình yêu em là giọt sương buổi sáng
Lăn xuống đời nhè nhẹ thấm hồn anh
Giọt yêu thương là hạnh phúc để dành
Anh giữ lại cho mùa xuân sắp đến

 
Tình yêu em là giọt nồng đưa tiễn
Một năm dài buồn lặng lẽ đi qua
Ngày mai đây trời đất sẽ giao hòa
Cho ta hẹn con đường vui trước mặt

 
Tình yêu em là giọt mưa thơm mát
Đổ niềm vui lên mặt đất khô cằn
Đường tháng hai tấp nập bóng tình nhân
Có anh đứng chờ xuân bay áo lộng

 
Tình yêu em là giọt sương ngưng đọng
Trong mắt đêm niềm vui mới sáng ngời
Phút giao thừa nghe tiếng hát chơi vơi
Cùng câu chúc bay lên đêm huyền diệu

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-01 23:49:51Trần Hồng Châu>
Trích đoạn: Đỗ Hồng
Nếu Đổ HỒng cho phép Hồng Châu xin được ghé để bậu bạn cho người thơ được vui mãi, bốn mùa như mùa xuân

Rượu mùa xuân

[color=#003300]Xin Trần Hồng Châu cứ tự nhiên vào họa thơ nhé. Dưới đây là bài thơ cảm tác từ thơ của THC đó:

[size=4]Dòng Thơ Giao Hưởng

Hãy về đây trong mùa xuân cổ tích
Có con đường nằm đợi bước chân em
Cỏ tương tư ngày tháng cũng vàng thêm
Em có hiểu lời chim uyên tha thiết?

Hãy về đây cùng tháng hai nối tiếp
Cuộc tình nồng dang dở nửa chừng xuân
Em có nghe lời gió gọi tình nhân?
Trên phố rộng trái tim hồng mở ngõ

Hãy ngồi lại tâm tình cùng ngọn cỏ
Cho trời đông rớt xuống một mặt trời
Cuộc đời này còn giây phút nghỉ ngơi
Chờ xuân đến rót đầy ly tình ái

Hãy nằm xuống bên mùa xuân trống trải
Trông nửa trời còn nghiêng ngã đường mây
Từ trăm năm xin hẹn lại một ngày
Ta sẽ gặp giữa dòng thơ giao hưởng

[font="Arial"]Như ngày xưa

Như ngày xưa mình tìm nhau hẹn ước
Thơ tương giao âm hưởng điệu mùa xuân
Anh thi nhân gom mây trời xanh mướt
Áo nàng thơ thơm lụa nắng trong ngần

Như ngày xưa gieo hạt thơ luyến ái
Vần nằm nghiêng bút cắn nghĩa tương tư
Thơ trao thơ ghi phiến lá mùa thu
Khắc cội nhớ làm chứng nhân hội ngộ

Như ngày xưa chìm bão cuồng thịnh nộ
Sông cạn đá mòn tình vẫn trơ gan
Em cùng anh kề cận dạo cung đàn
Trời quang lãng sau cơn mưa le lói

Như ngày xưa trăng vàng treo ngập lối
Bút mực hồng giấy trắng ghép yêu đương
Mình ghép tên nhau đi tận cuối đường
Chiều biển nắng nghe trùng dương ru sóng

Cám ơn Đổ Hồng những bài thơ màu hồng thật đẹp, tràn đầy nhựa sống, rất mong Hồng Châu có thể đền đáp một chút gọi là hương thơ dành cho người
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trần Hồng Châu

Như ngày xưa

Như ngày xưa mình tìm nhau hẹn ước
Thơ tương giao âm hưởng điệu mùa xuân
Anh thi nhân gom mây trời xanh mướt
Áo nàng thơ thơm lụa nắng trong ngần

Như ngày xưa gieo hạt thơ luyến ái
Vần nằm nghiêng bút cắn nghĩa tương tư
Thơ trao thơ ghi phiến lá mùa thu
Khắc cội nhớ làm chứng nhân hội ngộ

Như ngày xưa chìm bão cuồng thịnh nộ
Sông cạn đá mòn tình vẫn trơ gan
Em cùng anh kề cận dạo cung đàn
Trời quang lãng sau cơn mưa le lói

Như ngày xưa trăng vàng treo ngập lối
Bút mực hồng giấy trắng ghép yêu đương
Mình ghép tên nhau đi tận cuối đường
Chiều biển nắng nghe trùng dương ru sóng

Cám ơn Đổ Hồng những bài thơ màu hồng thật đẹp, tràn đầy nhựa sống, rất mong Hồng Châu có thể đền đáp một chút gọi là hương thơ dành cho người

 
Có lẽ Trần Hồng Châu là nguồn cảm tác của bài thơ sau:
 
Em Đến Từ Ngày Xưa
 
Trở lại ngày xưa đường xe thổ mộ
Có những khung trời nhánh tóc che nghiêng
Hàng lá thơ ngây chưa vướng ưu phiền
Tình yêu trên đó long lanh giọt nắng
 
Trở lại ngày xưa dòng sông yên lặng
Đợi những con thuyền về chở mộng mơ
Cùng tháng năm trôi qua những bến bờ
Cho anh chợt thấy tình em biển rộng
 
Trở lại ngày xưa trời xuân áo lộng
Em bước về ngang bóng mát che đời
Trong trí vẫn vang nhịp guốc xa vời
Cuộc sống quanh co chưa mòn dấu cỏ
 
Trở lại ngày xưa bầy chim trước ngõ
Hát những lời tình vang vọng sớm trưa
Người yêu đi về như thoáng nắng mưa
Bỏ lại cho nhau đường dài hạnh phúc
 
Trở lại ngày xưa niềm vui chen chúc
Phố xá mọc lên những trái tim hồng
Em từ kiếp nào chợt đến thong dong
Bước xuống hồn anh làm cơn địa chấn
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-05 17:54:09Nguyên Cương>
GỬI CÁC BẠN THƠ LỜI CHÚC MỪNG NĂM MỚI
 
Vội vàng vội vàng rất vội vàng
Một mùa xuân mới sắp sang trang
Một cuộc đời qua là mấy chốc
Mà lưu nét bút khắp bạn vàng
 
Thư quán Thư quán Thư quán Việt
Lời thơ chắp nối khắp mọi miền
Xin chúc các bạn mùa Xuân mới
Vẹn tròn tâm nguyện phút giây thiêng
 
Vòng tay nhân ái vòng tay thơ
Nối những niềm vui những bất ngờ
Vượt lên tất cả là tất cả
Tôi yêu tất thảy bạn thơ ơi ...
 
Nguyên Cương
 
Trang thơ lưu: Nguyên Cương
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=321235
Trang ảnh: Hình ảnh quê hương
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=438938
Trang thơ: Có một dòng sông
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=315436
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyên Cương

GỬI CÁC BẠN THƠ LỜI CHÚC MỪNG NĂM MỚI
 
Vội vàng vội vàng rất vội vàng
Một mùa xuân mới sắp sang trang
Một cuộc đời qua là mấy chốc
Mà lưu nét bút khắp bạn vàng
 
Thư quán Thư quán Thư quán Việt
Lời thơ chắp nối khắp mọi miền
Xin chúc các bạn mùa Xuân mới
Vẹn tròn tâm nguyện phút giây thiêng
 
Vòng tay nhân ái vòng tay thơ
Nối những niềm vui những bất ngờ
Vượt lên tất cả là tất cả
Tôi yêu tất thảy bạn thơ ơi ...
 
Nguyên Cương
 

 
Lời Chúc Xuân
 
Yêu thơ, yêu thơ, yêu thơ người
Những dòng thơ chảy khắp trong tôi
Mênh mang vũ trụ đầy tư tưởng
Lưu lại nghìn năm với cuộc đời

 
Yêu người, yêu người, yêu người thơ
Ôi những dung nhan rất mịt mờ
Những trái tim tình chưa cạn máu
Luân lưu ngày tháng với cơn mơ

 
Xuân sang, xuân sang, xuân sang rồi
Xin gửi tâm tình đi khắp nơi
Đến những người thơ chưa biết mặt
Chúc thơ luôn đẹp mãi trong đời

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
THÁNG BẢY MƯA NGÂU
 
Đêm gói ghém những vần thơ ngày cũ
Nghe lòng mình chợt thủ thỉ ngày xuân
Cảnh nơi đây đã quen thuộc mấy lần
Mà chân bước chẳng lạc đường một thuở.

 
Đêm trầm ngâm bên chén trà dang dở
Gảy khúc cầm ta vọng đợi cố nhân
Giữa sương đêm thơ chẳng phút ngại ngần
Trôi theo gió đại ngàn bay xa mãi.

 
Lắng nghe lòng trong sóng triều vọng lại
Thấy nụ cười thoáng hiện những niềm vui
Những vần thơ sao nghe rất ngọt bùi
Làm dịu lắm những gai đời đau nhói.

 
Đêm nguyệt cầm tháng bảy này ta gọi
Cho thiên thu tri kỷ vẹn lời thề
Giữa ngân hà chẳng còn một bến mê
Chỉ vần thơ trải dài trên cánh quạ.

 
Mùa mưa ngâu tháng ngày thêm khác lạ
Những tâm hồn đang vọng trở vô vi
Những bước chân đang cùng hướng thầm thì
Quay về nhé, những niềm vui thường nhật

 
Triều Âm
Aug. 11th 2008
 
Chú à, mưa trôi hết những mỡ màu của đất, thành lũ cuốn về xuôi rồi, những đường địa chấn nông sâu của chú tháng 7 ( âm lịch)này có còn khao khát gì nữa không [;)]

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-18 14:37:09Huyền Băng>
Trích đoạn: trieuam

THÁNG BẢY MƯA NGÂU
 
Đêm gói ghém những vần thơ ngày cũ
Nghe lòng mình chợt thủ thỉ ngày xuân
Cảnh nơi đây đã quen thuộc mấy lần
Mà chân bước chẳng lạc đường một thuở.

 
Đêm trầm ngâm bên chén trà dang dở
Gảy khúc cầm ta vọng đợi cố nhân
Giữa sương đêm thơ chẳng phút ngại ngần
Trôi theo gió đại ngàn bay xa mãi.

 
Lắng nghe lòng trong sóng triều vọng lại
Thấy nụ cười thoáng hiện những niềm vui
Những vần thơ sao nghe rất ngọt bùi
Làm dịu lắm những gai đời đau nhói.

 
Đêm nguyệt cầm tháng bảy này ta gọi
Cho thiên thu tri kỷ vẹn lời thề
Giữa ngân hà chẳng còn một bến mê
Chỉ vần thơ trải dài trên cánh quạ.

 
Mùa mưa ngâu tháng ngày thêm khác lạ
Những tâm hồn đang vọng trở vô vi
Những bước chân đang cùng hướng thầm thì
Quay về nhé, những niềm vui thường nhật

 
Triều Âm
Aug. 11th 2008
 
Chú à, mưa trôi hết những mỡ màu của đất, thành lũ cuốn về xuôi rồi, những đường địa chấn nông sâu của chú tháng 7 ( âm lịch)này có còn khao khát gì nữa không [;)]


Lâu quá, chú mới có dịp vào đây, đọc được bài thơ hay của Triều Âm. Cho chú gửi lời cám ơn TÂ nhé. 
 
Ở Biển Về
 
Ở biển về anh mang theo tiếng sóng
Làm khúc ca ru giấc hạ nồng nàn
Bóng em đầy trong trí nhớ miên man
Che mát cả tâm tình bờ cát trắng
 
Ở biển về anh mang theo cơn nắng
Để tô hồng lên đôi má giai nhân
Cho thịt da cháy bỏng chút tình trần
Khi ngày tháng trôi dần về cuối hạ
 
Ở biển về anh theo đường trăm ngả
Chở niềm vui đi khắp cả cuộc đời
Đêm lại nằm nghe sóng biển chơi vơi
Chợt xao xuyến hồn thơ trong vỏ ốc
 
Ở biển về anh cùng ngày lên dốc
Bỏ mặt trời nằm ngủ dưới đại dương
Đời gian nan còn câu hát vấn vương
Như bóng mát giữa mùa hè rực lửa
 
Ở biển về anh chờ thu mở cửa
Đón em qua đường tháng chín hoa vàng
Để thấy tình theo gió sớm bay ngang
Rung nỗi nhớ về những ngày ở biển 
 
r
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-18 14:35:39Huyền Băng>
Trở Lại
 
Anh trở lại cùng cơn mưa tháng chín
Đợi hồn hoa sống dậy trước sân nhà
Cho tình gần từ những trái tim xa
Về tắm gội sạch bao điều phiền muộn
 
Ở cuối ngõ mặt trời vừa rơi xuống
Hết một ngày ta lỡ đã quên nhau
Gió chợt về trên tư tưởng lao xao
Làm bão nhớ dâng đầy đôi mắt biển
 
Anh trở lại bên hàng cây xao xuyến
Tìm vầng trăng ngày trước rớt trong vườn
Trời oi nồng đã cởi áo phong sương
Cho nhân loại trở về tình nguyên thủy
 
Đêm nằm xuống với tâm tư yên nghỉ
Cơn sóng nào còn rào rạt trong mơ
Hạ cuối mùa chờ cất bước vào thơ
Nơi sẽ gặp tình nhân muôn thuở trước
 
Anh trở lại sau bao ngày xuôi ngược
Tình yêu nào vừa khánh tận trong tim
Lời thơ xưa anh vẫn mãi đi tìm
Sao chỉ thấy mùa thu về đâu đó
 
r
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Cuối Mùa

Hè ở phía sau và thu phía trước
Anh đứng giữa đường tháng chín ngu ngơ
Chân thời gian đi xa thêm một bước
Nắng hạ sẽ tàn rớt cuối trời thơ

Muốn nói với em bằng lời thinh lặng
Của những yêu thương còn lại cuối mùa
Cho lá xôn xao trong vườn thanh vắng
Bầy chim sẽ về dưới nắng lưa thưa

Thơ viết cho em bao lần chìm nổi
Trên những dòng tình đổ ngược về tim
Ngày vui theo nhau lên đường rất vội
Đưa tiễn mùa hè về với lặng im

Ngày mai đưa em vào mùa thu mới
Áo trắng em vương bóng nắng hanh vàng
Những hàng cây xanh bên đường vẫn đợi
Cơn gió mơ hồ nào sẽ bay ngang?

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-18 14:32:46Huyền Băng>
Từ Giã Mùa Hè
 
Em có nghe mùa hè đang từ giã
Bằng tiếng ru rào rạt của sóng buồn
Bằng ngậm ngùi giữa nắng giọt mưa tuôn
Bằng lời gió ngập ngừng trên tóc rối
 
Em có thấy mùa hè qua rất vội
Những bày tay đang siết chặt không rời
Những tâm tình còn đọng chiếc ly vơi
Những ánh mắt luyến lưu đầy biển nhớ
 
Xin từ giã cơn nắng vàng rực rỡ
Ân tình nào nồng cháy cả thịt da
Trùng dương nằm từng đêm hát thiết tha
Anh sẽ cất mùa hè vào tâm trí
 
Xin từ giã bờ cát trưa yên nghỉ
Chiếc dù xanh che bóng mát cuộc đời
Niềm vui nào cùng gió lộng ra khơi
Cuộc may rủi tàn phai đêm về sáng
 
Anh trở lại trầm luân theo ngày tháng
Còn vấn vương mùa huyên náo trần gian
Nhớ từng ngày vầng trăng sớm chưa tan
Như ánh mắt nghìn thu bên biển rộng
 
r
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Đường Buổi Sáng
 
Đường buổi sáng có mưa bay nhè nhẹ
Mùa thu về trên cây lá xôn xao
Anh bước đi cùng nỗi nhớ lao đao
Trời đất cũ vào tâm tư ở trọ
 
Em đã đến rồi đi như cơn gió
Dấu chân trần lưu lại chút tình riêng
Ngày tháng trôi trên cuộc sống ưu phiền
Bao lâu nữa một đời buồn sông nước?
 
Đường buổi sáng mang tâm tình xuôi ngược
Anh đi lên từng con dốc đỏ đèn
Gửi lời chào đến ánh mắt không quen
Nhưng có chứa một trời thu quyến rũ
 
Em như lá trên cành nằm yên ngủ
Mặc mưa thu hờ hững rớt quanh đời
Tình yêu nào theo sông nước ra khơi
Anh ở lại trong mùa thu vời vợi
 
Đường buổi sáng anh đi hoài chưa tới
Em mãi là người tình nhỏ thiên thu
Ngày mong manh đang khoác áo sương mù
Mưa đã tạnh mà lòng anh vẫn ướt
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-09 17:54:57Huyền Băng>
Tháng Mười Thao Thức
 
Về ngồi đây, trái tim nghe gõ cửa
Tiếng thời gian chìm hút giữa hư vô
Vần thơ ươm trong tâm trí mơ hồ
Bờ tư tưởng chập chùng rêu phong kín
 
Anh đã tới cuối đường hoa tháng chín
Tìm em trong đôi mắt của mùa thu
Đời mênh mông che phủ áng mây mù
Trên dốc nhớ chợt trời lên cơn bão
 
Cây tương tư bên đường chờ thay áo
Cho mùa thu rơi thoáng nhẹ qua thềm
Nỗi buồn về trên những bước chân êm
Như lời gió gọi tháng mười thao thức
 
Đêm mở mắt nhìn trăng rơi xuống vực
Hạt mưa khuya hờ hững rắc quanh đời
Người tình là dòng sông nhỏ ra khơi
Mang theo cả những bài thơ dang dở
 
Về ngồi đây, trái tim hồng đã mở
Chờ chân đêm khua nhịp bước tình yêu
Anh ngủ quên trong ngày tháng tiêu đìu
Khi niềm nhớ tháng mười còn thao thức
 
r
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Bài Thơ Cuối Tháng Mười
 
Đi trăm ngả tìm một đường trở lại
Ngày vui nào chìm hút giữa trăm năm
Em về đâu trên từng bước thăng trầm
Có giữ lại tình mùa thu trong trí?
 
Đêm nằm xuống ôm trái tim yên nghỉ
Anh treo lên vần thơ sáng lưng trời
Gió tháng mười rung nỗi nhớ chơi vơi
Tình chờ đợi hồn liêu trai cuối tháng
 
Trăm ngả tối về một con đường sáng
Em vẫn là vầng trăng muộn nhạt nhòa
Ngày chưa lên anh đã thấy chiều qua
Cho cuộc sống chỉ là đêm muôn thuở
 
Đời mỏi mệt xuống lên trên phố chợ
Nhìn mặt người tìm lại chút thân quen
Mỗi ngả tư đèn cháy đỏ muộn phiền
Anh đứng lại chờ mùa thu đi trước
 
Trăm thất vọng chỉ một lần mơ ước
Dốc tình yêu anh lăn hết một đời
Có một ngày cuối tháng đuợc thảnh thơi
Anh sẽ viết thơ tình đầy mặt đất
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-26 12:01:41Huyền Băng>
Phù Vân
 
Tháng mười một có nắng trong
Và cơn gió lạnh cả lòng người đi
Đường đời trăm ngả phân ly
Ngả nào không có sầu bi một lần
Mùa thu in dấu chân trần
Nhìn nhau thấy bóng phù vân cuối trời

 
r
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Đỗ Hồng

Phù Vân
 
Tháng mười một có nắng trong
Và cơn gió lạnh cả lòng người đi
Đường đời trăm ngả phân ly
Ngả nào không có sầu bi một lần
Mùa thu in dấu chân trần
Nhìn nhau thấy bóng phù vân cuối trời



 
Nắng rơi nửa khoảnh trong lòng
Một cơn gió lạ làm hồng má em
Đường trần có lối mòn quen
Đưa chân người bước vào phiên chợ đời
Mùa thu thắm đỏ  vạn lời
Bóng mây trôi mãi cuối trời thiên di.

 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trieuam

Nắng rơi nửa khoảnh trong lòng
Một cơn gió lạ làm hồng má em
Đường trần có lối mòn quen
Đưa chân người bước vào phiên chợ đời
Mùa thu thắm đỏ  vạn lời
Bóng mây trôi mãi cuối trời thiên di.

 

 
Nhìn Lại
 
Đã lâu anh chẳng làm thơ
Những dòng lục bát đã khô cạn rồi
Nghe thời gian vẫn êm trôi
Một ngày nhìn lại thấy đời tàn phai

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-26 15:03:42trieuam>
 
VIẾT CHO NGÀY LỄ TẠ ƠN 2008
 
Ngày Tạ Ơn tôi tạ tình tri kỷ
Đắp đổi đời qua những vần thơ
Những sẻ chia hiếm hoi giữa đời
Đã thêm thi vị thêm màu sắc vui.
 
Cũng là bèo bọt tương giao cõi người
Cũng là câu chữ méo tròn bẻ đôi
Cũng rồi lật đật giữa dòng đời
Cũng khi quên chữ ngậm ngùi thở than.
 
Sẽ một ngày chúng ta chẳng còn viết
Những dòng thơ chảy tràn trong trí nhớ
Chẳng vu vơ mùa xuân hồng bất diệt
Chỉ rã rời bên hơi thở mỏng manh.
 
Sẽ có một ngày nắng hạ trong lành
Tâm tình khô lạnh chẳng còn mộng mơ
Sớm hôm thức giấc chẳng còn mong chờ
Điêu gì lạ lẫm giữa dòng bon chen.
 
Sẽ có một ngày như thế hỡi anh em
Khi ta khép cửa vô tình với nhau
Khi ta xóa bỏ cuộc sống muôn màu
Là khi thơ chết, tình rồi xa xăm.
 
 
Hôm nay nhân lúc thơ vẫn còn xanh
Vẫn còn rơi chữ nhọc nhằn tréo chân
Viết thơ lễ tạ, ngập ngừng viết ra
Tạ tình tri kỷ một thời hoan ca.
 
Triều Âm
 
 

 
 

 

 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
MÙA XUÂN LÊN ĐƯỜNG
 
Từ độ ta mang mùa xuân xuống biển
Ngày dài quê hương đã tắt mặt trời
Niềm tin cuối cùng vội vã ra khơi
Vượt sóng gian nan đi tìm ngày mới
 
Từ độ ta mang xuân về biên giới
Sao rớt cuối đường bụi đỏ non sông
Mưa giữa rừng khuya tuôn lệ thành dòng
Bỏ lại quê hương nửa đời quạnh vắng
 
Từ độ xuân bay lên đường mây trắng
Trên khắp núi đồi đã vấn khăn tang
Cành mai bao năm không nở sắc vàng
Những nụ hoa xuân phai tàn trước ngõ
 
Từ đó xuân đi qua đường lộng gió
Đất lạ trời xa ta nhớ đường về
Mấy mươi năm dài vật vã cơn mê
Thăm thẳm quê hương chìm trong biển động
 
Từ đó ta mơ đường xuân mở rộng
Một ngày quê hương rợp bóng cờ vàng
Triệu bước chân về trên phố thênh thang
Cùng cất tiếng ca mừng mùa hội lớn
 
Từ đó mùa xuân về từ trăm hướng
Những bước tự do rung chuyển địa cầu
Những tình tự nào còn gặp lại nhau
Ta sẽ đi vào bình minh dân tộc
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm gượng gạo một đôi vần đôi chữ
Cố tập trung theo quy tắc lững lờ
Ý cùng tứ chìm nghiêng vào giấc ngủ
Thả đời người bên dang dở thờ ơ.

 
Người làm thơ ép mình vào quy cũ
Hay trải lòng bằng não nuột đêm khuya
Người làm thơ mong tìm sự sẽ chia
Giữa đêm đơn độc đi về mộng không?

 
Thơ buồn vui hay đôi dòng đảo chữ
Ý tưởng nào buộc giằng xéo con tim ?
Người ngơ ngẩn thả những chữ đóng kiềng
Dựng chân nỗi nhớ thả miền mộng du.

 
Đêm về khuya thơ buông mình nằm rũ
Người ngả đầu bên mặc tưởng xa xăm
Những vần gieo trôi lặng lẽ âm thầm
Chạm mặc nhiên thành bài thơ cô lẻ.

 
TA090107


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-26 22:15:10Viet duong nhan>
Một Ngày Buồn Trong Thơ
 
Đã lâu lắm không làm thơ gửi gió
Buồng trí khôn giăng phủ lớp bụi mờ
Bao cuộc tình qua thoáng nhẹ như mơ
Cho anh lại những ngày xuân ngơ ngẩn
 
Anh trôi nổi trên dòng thơ lận đận
Nhớ về em nên tư tưởng hao mòn
Mùa xuân này tuyết phủ tận đầu non
Em như đóa hoa vàng trong cổ tích
 
Tìm nhau mãi trong cuộc đời tĩnh mịch
Hành trang thơ giờ cũng sắp vơi rồi
Trần gian này là quán trọ đơn côi
Anh bước xuống nghìn đêm xuân trống vắng
 
Ngày mai đến với mùa xuân không nắng
Có bao giờ cây lá nhớ nhau không?
Em bay đi như chiếc lá phiêu bồng
Anh ở lại làm cây khô da diết
 
Thơ anh viết thành lời chim tha thiết  
Gọi người tình trên mạng ảo xa xăm
Như mưa xuân bay trên phố âm thầm
Cho trời đất thêm ngày buồn hiu hắt 


 
R
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-26 22:14:46Viet duong nhan>
Lời Tương Tư Buổi Sáng
 
Trong gió sớm nghe lời trăm năm gọi
Anh một mình về giữa phố mênh mông
Đường thênh thang đầy những trái tim hồng
Từng đôi mắt mặt trời soi rạng rỡ
 
Dừng chân lại trong một ngày bở ngỡ
Nghe cỏ cây thầm lên tiếng yêu nhau
Cho trái tim vang lại nhịp ban đầu
Thuở nhân loại biết nhìn nhau say đắm
 
Ngày thức giấc nghe đời trôi rất chậm
Bao trái tim chờ mở cửa một lần
Thiên thu nào chìm khuất bóng tình nhân
Cho chim hát lời tương tư buổi sáng
 
Anh còn đó Ngày Tình Nhân vắng lặng
Đóa hoa hồng vừa nở giữa hư vô
Vần thơ rơi quanh cuộc sống mơ hồ
Có xao xuyến đất trời riêng một cõi?
 
Em bỏ lại những niềm vui mòn mỏi
Cùng mây bay vào ngày tháng ngút ngàn
Hãy một lần về trong nhớ miên man
Để sống với Ngày Tình Nhân năm trước 



R
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-17 10:28:43trieuam>
GỬI MÙA XUÂN XƯA
 
Những mùa xuân lại cùng nhau tiếp bước
Trải tháng năm trên thảm cỏ ngút ngàn
Những vần thơ với âm điệu chứa chan
Theo cung bậc vọng lên ngàn nỗi nhớ.
 
Ta nhìn nhau qua từng làn hơi thở
Cảm nhận hình bên trăn trở thơ buông
Ngày Tình Nhân ngắm lại những yêu thương
Nghe dấu ái lời chim quyên mờ tỏ.
 
Anh có nghe ngày cuối tuần đứng đó
Chậm nhịp nhìn bên lối nhỏ xuân sang
Anh có nghe trên những đỉnh gió ngàn
Hương xuân nồng thắm đang gần bước sang?
 
Ngày Tình Nhân qua trên từng năm trước
Năm nay rồi cũng lại bước qua mau
Ta có nhau bên âm điệu sầu đau
Vần thơ vẫn nguyên màu xuân bất tận.
 
TA090215

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-27 21:54:50Đỗ Hồng>
Trích đoạn: trieuam

GỬI MÙA XUÂN XƯA
 
Những mùa xuân lại cùng nhau tiếp bước
Trải tháng năm trên thảm cỏ ngút ngàn
Những vần thơ với âm điệu chứa chan
Theo cung bậc vọng lên ngàn nỗi nhớ.
 
Ta nhìn nhau qua từng làn hơi thở
Cảm nhận hình bên trăn trở thơ buông
Ngày Tình Nhân ngắm lại những yêu thương
Nghe dấu ái lời chim quyên mờ tỏ.
 
Anh có nghe ngày cuối tuần đứng đó
Chậm nhịp nhìn bên lối nhỏ xuân sang
Anh có nghe trên những đỉnh gió ngàn
Hương xuân nồng thắm đang gần bước sang?
 
Ngày Tình Nhân qua trên từng năm trước
Năm nay rồi cũng lại bước qua mau
Ta có nhau bên âm điệu sầu đau
Vần thơ vẫn nguyên màu xuân bất tận.
 
TA090215


Cuối Ngày
 
Anh nhìn xuống bờ vực sâu tư tưởng
Thấy trong tim những vết nứt tượng hình
Bóng một ngày đã đổ xuống lung linh
Cõi xa thẳm vẫn mịt mờ nhân ảnh
 
Anh quanh quẩn bên mặt trời lành lạnh
Con đường dài đã tắt một mùa xuân
Bước xuống đây chiều hoang vắng tình trần
Chợt nghe tiếng gọi buồn trăm năm trước
 
Em trôi nổi trên dòng đời xuôi ngược
Còn bao nhiêu trí nhớ giữ cho nhau?
Những ước mơ đã chín rụng ngang đầu
Thành nuối tiếc vương lối mòn thế kỷ
 
Anh đứng lên từ nỗi đau bình dị
Như cỏ cây nghiêng ngả cuối ngày vui
Trong tâm tư đêm rũ xuống ngậm ngùi
Đêm che khuất cả dung nhan trời đất
 
Cây dang tay đón tình yêu trăng mật
Mùa khẳng khiu còn lại chút ưu phiền
Gió cuối ngày có xao xuyến hồn em?
Như tiếng gõ chờ tháng ba mở cửa 
 
R
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-26 23:51:31SuongAnh>
Trích đoạn: Đỗ Hồng

Một Ngày Buồn Trong Thơ
 
Đã lâu lắm không làm thơ gửi gió
Buồng trí khôn giăng phủ lớp bụi mờ
Bao cuộc tình qua thoáng nhẹ như mơ
Cho anh lại những ngày xuân ngơ ngẩn
 
Anh trôi nổi trên dòng thơ lận đận
Nhớ về em nên tư tưởng hao mòn
Mùa xuân này tuyết phủ tận đầu non
Em như đóa hoa vàng trong cổ tích
 
Tìm nhau mãi trong cuộc đời tĩnh mịch
Hành trang thơ giờ cũng sắp vơi rồi
Trần gian này là quán trọ đơn côi
Anh bước xuống nghìn đêm xuân trống vắng
 
Ngày mai đến với mùa xuân không nắng
Có bao giờ cây lá nhớ nhau không?
Em bay đi như chiếc lá phiêu bồng
Anh ở lại làm cây khô da diết
 
Thơ anh viết thành lời chim tha thiết  
Gọi người tình trên mạng ảo xa xăm
Như mưa xuân bay trên phố âm thầm
Cho trời đất thêm ngày buồn hiu hắt 


 
R







Một Đêm Đông Buồn Nhớ
 
Đã từ lâu trong miên man hoài vọng
Mãi đợi chờ một hình bóng xa xăm
Nhưng mà người như gió vẫn thâm trầm
Ôm một khối tình câm không lên tiếng

 
Vắng tin anh hồn thơ như tắt lịm
Nét hanh hao buồn bã đến khôn cùng
Vần ngập ngừng câu nức nở tay rung
Nên không thể viết thành dòng ngào ngọt

 
Một chữ tình cho ta bao đắng ngót
Gánh buồn đau chua xót nặng oằn vai
Trĩu gót chân trong đêm tối u hoài
Mà mật ngọt trần gian tìm chưa thấy

 
Đến khi nào tình yêu bừng thức dậy?
Giưã một ngày trời nắng đẹp xinh tươi
Có lá hoa khoe sắc mỉm môi cười
Và lúc ấy, tình rạng ngời hạnh phúc

 
Đêm cuối đông buồn ngân lên ca khúc
Gửi nỗi lòng thổn thức đến trời xa
Biết ai kia có còn giữ đậm đà
Trong tâm khảm mối tình xa
vạn dặm?

Sương Anh
 
Đã lâu lắm không ghé thăm, nay bắt gặp dòng thơ này cuả Dohuhong, làm cho SA có cảm xúc nên nhân tiện vào thả vài dòng và thăm chủ nhà chúc sức khoẻ luôn, hổng biết có phiền hôn?[;)]
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: SuongAnh






Một Đêm Đông Buồn Nhớ
 
Đã từ lâu trong miên man hoài vọng
Mãi đợi chờ một hình bóng xa xăm
Nhưng mà người như gió vẫn thâm trầm
Ôm một khối tình câm không lên tiếng

 
Vắng tin anh hồn thơ như tắt lịm
Nét hanh hao buồn bã đến khôn cùng
Vần ngập ngừng câu nức nở tay rung
Nên không thể viết thành dòng ngào ngọt

 
Một chữ tình cho ta bao đắng ngót
Gánh buồn đau chua xót nặng oằn vai
Trĩu gót chân trong đêm tối u hoài
Mà mật ngọt trần gian tìm chưa thấy

 
Đến khi nào tình yêu bừng thức dậy?
Giưã một ngày trời nắng đẹp xinh tươi
Có lá hoa khoe sắc mỉm môi cười
Và lúc ấy, tình rạng ngời hạnh phúc

 
Đêm cuối đông buồn ngân lên ca khúc
Gửi nỗi lòng thổn thức đến trời xa
Biết ai kia có còn giữ đậm đà
Trong tâm khảm mối tình xa
vạn dặm?

Sương Anh
 
Đã lâu lắm không ghé thăm, nay bắt gặp dòng thơ này cuả Dohuhong, làm cho SA có cảm xúc nên nhân tiện vào thả vài dòng và thăm chủ nhà chúc sức khoẻ luôn, hổng biết có phiền hôn?[;)]

 
Sương Anh đi đâu lâu quá mới... dừng bước giang hồ... ghé qua đây chơi vậy? Chẳng biết có phiền hay không mà chỉ đọc được một bài thơ hay của người thơ mộ điệu. Cám ơn SA nhé.  
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-14 03:23:27Đỗ Hồng>
CON SÓNG CUỐI TRỜI
 
Xe thời gian đi qua đường mưa nắng
Đưa anh về trên phố biển oi nồng
Trong niềm vui rạng rỡ mặt trời hồng
Anh gặp lại bóng mùa hè năm trước
 
Em đã đến cuối trời xa mộng ước
Hai bên bờ biển rộng gọi yêu thương
Hàng dừa xanh rũ bóng đợi ven đường
Cho ta bước vào ngày vui rộng mở
 
Chờ đêm xuống trời pháo hoa rực rỡ
Soi mặt nhau cho tỏ dấu ân tình
Ngồi xuống đây trong mùa hạ lung linh
Đôi chân mỏi tìm phút giây yên nghỉ
 
Nghe sóng vỗ những đêm dài mộng mị
Chợt thấy em thành bờ cát ngút ngàn
Một sớm nào nằm đợi vết xe lăn
Cho bờ cát xới tung lên tình biển
 
Trên biển vắng cuối chiều trời mây chuyển
Lòng bâng khuâng trên sóng nước mênh mang
Có còn không những ánh mắt trăng vàng
Ngày từ giã biển tương tư im sóng
 
Anh trở lại con đường năm tháng rộng
Vẫn nhớ hoài thành phố biển xa xăm
Nhớ cơn mưa trên biển vắng âm thầm
Và nhớ cả tình em bên sóng nước
 
Kỷ niệm những ngày tháng 7 ở Daytona Beach
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-17 04:26:01Huyền Băng>
Tên Gọi Thương Yêu
 
Có tên gọi phai nhòa trong trí nhớ
Bỗng một ngày vọng lại chút thương yêu
Như cơn mưa còn sót nắng ban chiều
Cho lưu luyến hương nồng trên da thịt
 
Có tên gọi từ trăm năm mờ mịt
Đưa ta về cùng kỷ niệm mong manh
Tôn Nữ ơi có đợi giữa hoàng thành
Tiếng vó ngựa xôn xao trời thương nhớ?
 
Có tên gọi thân quen trên phố chợ
Mùa hạ nào cây lá cũng ngẩn ngơ
Có phải em từ tiền kiếp bơ vơ
Vừa trở lại làm hồn thơ sống dậy?
 
Có tên gọi mơ hồ trong tháng bảy
Như dòng sông trôi nhẹ giữa đồng khô
Cho một lần về lại với cố đô
Ta ngồi đón hương mặt trời buổi sáng
 
Có tên gọi như nổi chìm trên mạng
Chợt nghe qua cây cỏ cũng bồi hồi
Hương bay lên theo ngọn gió lưng đồi
Cho xanh mát cả mùa hè nhiệt đới
 
r
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0