📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ Nguyễn Minh Quang

158 trả lời, 12.268 lượt xem — Trang 4 / 6

   Những Đường Cày Quê Mẹ

Bài thơ trên những đường cày
Mồ hôi từng giọt đong đầy khó khăn
Khoảng trời mây trắng giăng giăng
Hạt thóc có được gian truân vô cùng
Bát cơm nhân nghĩa thuỷ chung
Chứa chan tình cảm mặn nồng quê hương
Dẫu ai đói khát trên đường
Miếng cơm lót dạ thảo thơm tình người
Đô thị hoá khắp nơi nơi
Đường cày quê mẹ vẫn ngời trong ta
Nước non vẫn nước non nhà
Đường cày, hạt thóc, đậm đà đất quê !



Đăng nhập để trả lời
0
          QUÊ HƯƠNG

Quê hương là khoảng trời rộng mở
Từ tuổi thơ cho đến đồng chiều
Dáng mẹ già, hạt thóc chắt chiu
Và những điều ta chưa nghĩ tới !

Quê hương là những chiều em đợi
Mẹ gánh gồng, con chạy theo sau
Bữa cơm chiều không thiếu món rau
Cây bưởi ven nhà toả ngát hoa !

Quê hương là chiếc áo bà ba
Mẹ vẫn mặc từ thời con gái
Dáng lưng còng bây giờ ái ngại
Con sông quê nắng toả đôi bờ !

Quê hương là mẹ, những vần thơ
Bao người viết, không bao giờ đủ
Đất nước bốn nghìn năm lịch sử
Ôi, quê hương dòng chảy ngàn đời !




Đăng nhập để trả lời
0
   CON VÀO TRUNG CẤP

Con vào trung cấp hợp sức mình
Hơn nhau cái chất mới hiển vinh
Đâu phải gồng mình vào đại học
Đến khi đuối sức lại nhọc nhằn

Con vào trung cấp ba rất mừng
Khoảng trời áo trắng quá mong manh
Mẹ thức thâu đêm khâu túi vải
Mai con vào trường phải học chăm

Con vào trung cấp  tuổi thanh xuân
Đường đời vạn lối phải cố công
Nỗi niềm quê mẹ đang mong đợi
Kết quả ngày sau rạng tông đường !


 
Đăng nhập để trả lời
0
         THẦY TÔI

Thầy tôi tóc đã hoa râm
Cuộc đời cũng lắm thăng trầm buồn vui
Mái trường xưa ngói đỏ tươi
Biết bao lớp trẻ nên người từ đây
Xa trường, xa bạn, xa thầy
Hai mươi năm lẻ một ngày gặp nhau
Mừng vui kể chuyện trước sau
Những ngày đi học tình sâu thầy trò
Nghề giáo như một con đò
Đưa người qua bến còn lo đường về
Trăng tròn làm đẹp miền quê
Một vầng trăng khuyết thầy tê tái lòng
Gió chiều cái lạnh cuối đông
Run run giọng nói ấm tình ân sâu
Phất phơ mái tóc điểm màu
Thầy tôi là một chiếc cầu công danh !!!

                                  16/11/2002






Đăng nhập để trả lời
0
    CHUYỆN BÂY GIỜ MỚI KỂ

Những phu nhân của quan chức huyện
Đi bán bảo hiểm tự nguyện
Kiếm vài đồng lẻ xài chơi
Mỗi tháng chừng mười mấy triệu !

Những doanh nghiệp hai mặt đối diện
Một, niềm nở miệng mở nụ cười
Hai, lòng đau cắt từng khúc ruột
Ôi, bảo hiểm sao mà oan nghiệt !

Chuyện cũ, bây giờ mới kể
Để mọi người hiểu rõ nguồn cơn
Các chiêu tuyệt vời của những phu nhân
Khi thế mạnh đằng đầu cỡi cổ !



Đăng nhập để trả lời
0
            SỰ ĐỜI

Gốc rất vững, đầu che ô thép
Bao chức quyền tóm gọn trong tay
Chỉ có trời đổi thế vần xoay
Cũng mới lung lay khó mà ngã
Đã quen tay hại người quá dễ
Mới ung dung ngạo nghễ giữa đời
Nhưng hại người chỉ thế mà thôi
Bài học đó muôn đời phải nhớ
Sống nhân nghĩa tình người muôn thuở
Sự trả vay tiếp nối chu kỳ
Khi trời hại thì mới ra đi
Ôi chân lý chẳng bao giờ mất !



Đăng nhập để trả lời
0
     NỖI ĐAU QUÊ HƯƠNG

An Nhơn mảnh đất ngàn xưa
Đường lên thị xã gió mưa chất chồng
Đất nghèo truyền thống Quang Trung
Qua bao chinh chiến mặn nồng tình quê
Thế mà lắm kẻ tham ô
Đất công tham nhũng nhiều lô cho mình
Bao người đổ máu hy sinh
Nhà cao cửa rộng sao đành quên nhau
Dân còn khốn khổ vùng sâu
Miếng cơm manh áo còn lâu mới lành
Bao người đi hết tuổi xuân
Mái đầu bạc trắng giật mình tay không
Nỡ sao bất nghĩa bất nhân
Tiếng đời muôn thuở khó lần cho qua
Nỗi đau này quá xót xa
Quê hương có những mẹ già lệ rơi !!



Đăng nhập để trả lời
0
       VỀ QUÊ
  
Cho anh về lại quê hương
Dòng sông vẫn chảy con đường vẫn đi
Nhớ ngày em bước vu quy
Hình như anh đã mất đi khoảng trời !



Đăng nhập để trả lời
0
           LỜI NHẮN NHỦ

Những cảnh báo hiện ra trước mắt
Sao đành quay mặt chẳng ăn năn
Bây giờ sấm dậy khắp đất bằng
Có hối hận ngàn lần cũng vậy
Sống nhân nghĩa đạo trời đã dạy
Lấy chữ tâm thu phục lòng người
Cuộc sống nầy là những cuộc chơi
Mưu ma chước quỷ chỉ một thời
Dân vạn đại trở thành có tội
Người hại người chỉ làm khổ sở
Khi trời hại mới tận cùng sổ
Dù đường cùng hãy cố làm người
Để cho con những ánh hồng tươi
Nhắn nhủ ai quãng đời trước mắt !
Đăng nhập để trả lời
0
                         NỖI LÒNG XA HUẾ
                        
                         Anh học Sài Gòn nhớ về xứ Huế
                         Chiều tan trường áo trắng mộng mơ
                         Đời bình dị nên thơ êm ả
                         Như Hương giang buồn lặng lẽ quanh năm
                         Chớ đâu dồn dập lăng xăng
                         Sài Gòn mưa nắng vẫn inh tiếng ồn
                         Mưa buồn xứ Huế mưa luôn
                         Trường Tiền mấy nhịp vấn vương lệ sầu
                         Trường An nhà trọ năm nào
                         Me già còn đó ngọt ngào nghĩa nhân
                         Sinh viên bao nỗi khó khăn
                         Cùng nhau chia xẻ mặn nồng tình thân
                         Những chiều mưa rét lâm râm
                         Đường về Tổng Hội ướt dầm vẫn đi
                         Cà phê thuốc lá sinh viên
                         Hợp với cái túi ít tiền vẫn vui
                         Với bao lăng tẩm tuyệt vời
                         Nói sao cho hết khoảng trời nhớ thương
                         Nghìn năm Huế vẫn bình thường
                         Chớ đâu nhộn nhịp phô trương thế này
                         Sài Gòn xe cộ điếc tai
                         Mà sao lắm kẻ miệt mài bon chen
                         Lòng anh vương vấn nỗi niềm
                         Huế là tất cả một thời sinh viên
                         Dù xa anh vẫn mến thương
                         Tím trong chiều Huế, dòng Hương lững lờ !!
Đăng nhập để trả lời
0

       LÒNG NGƯỜI

Ta về đọc lại sách xưa
Thấy mình còn quá dư thừa lòng tham
Cửa nhà đủ ở chẳng cam
Đất công bòn rút để làm của riêng
Lời thề y đức thiêng liêng
Đã quên từ thuở vào miền cửa quan
Cúi trên đạp dưới đã quen
Khéo luồn khéo lách bon chen đã nhiều
Hại người rồi lại cứu người
Giả nhân giả nghĩa vẫn ngời hiểm sâu
Cuối đời rồi biết về đâu
Lưới trời lồng lộng mưu sâu phải đền
Cha ông đã dạy chớ quên
Ngũ thường luân lý chẳng riêng người nào !!!








Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-17 10:39:12Huyền Băng>
                                              Tiếng Quê
 
                           Tung tăng theo mẹ chợ quê
                           Nao nao trong dạ nhớ về tuổi thơ
                           Thương người mẹ tóc bạc phơ
                           Những năm tháng ấy bây giờ là đây
                           Thương người cha trên đường cày
                           Mồ hôi đổ xuống, cho đầy bát cơm
                           Càng thương những ngọn gió nồm
                           Để cha và mẹ thảo thơm suốt đời
                           Tâm hồn đất nước rạng ngời
                           Tiếng quê là những nụ cười ngàn xưa !


r
Đăng nhập để trả lời
0

            BỂ DÂU

Đường danh vọng thênh thang rộng mở
Khi bước vào hãy nhớ nghe con
Chữ tâm sống còn giữ sắt son
Như con nước xuống lên thăng trầm
Sông khúc khuỷu nên dòng chảy mạnh
Dân còn nghèo, giàu vội hại thân
Cơn lốc xoáy tuổi đời chưa quá
Giọt lệ nào của mẹ của cha
Quê hương là nhân bản tầm cao
Cội nguồn dân tộc rất tự hào
Đường danh lợi lạc vào bể khổ !



Đăng nhập để trả lời
0
            ĐỢI

Khoảng trời mây trắng cứ bay
Chiều nay em vẫn đến đây đợi người
Sông dài biển rộng chơi vơi
Kìa con bướm nhỏ suốt đời nhớ nhung !

Dòng đời xuôi ngược mênh mông
Thời gian cứ thế quay vòng mà đi
Hết hội ngộ đến phân kỳ
Thì em vẫn đợi tới khi hết chờ !

Nỗi mong là một vần thơ
Nỗi chờ là những bến bờ thương yêu
Đợi người những sớm những chiều
Khoảng trời mây trắng liêu xiêu nắng vàng !!


Đăng nhập để trả lời
0
          MA LÀNG

Xem " Ma Làng" nhớ ngày xưa
Một thời nhũng nhiễu mây mưa kiếp người
Thẳng ngay thường chịu thiệt thòi
Khéo luồn, khéo lách đua đòi đường quan
Hại người đến chết mới cam
Thật là lũ quỷ chuyên hàm người oan
Suốt đời chỉ biết bon chen
Dẫu cho chìm xuống bùn đen mặc tình
Ma làng là lũ yêu tinh
Xem đi, xem lại bực mình lắm ru !!!




Đăng nhập để trả lời
0

  Nỗi Lòng Cha Mẹ Đất Quê

Cha và mẹ cùng quê gốc rạ
Ráng nuôi con vất vả vẫn mừng
Con vào đại học bắc Miền Trung
Ra trường công tác, vẫy vùng nhanh
Tranh giành lãnh đạo chỉ mấy năm
Thâu tóm quyền hành trong một tay
Một tay vơ vét túi càng tràn đầy
Ô thép mũ dày, vây cánh đặc
Vững như bàn thạch, ai dám lật
Tha hồ mua đất cất nhà to
Cho con cho cháu đỡ khỏi lo !

Không ngờ trời hại kiếp tam tai
Đã vay giờ trả chẳng trách ai
Cha mẹ nào hay con quá dại
Chữ tâm mấy nét sao dễ phai
Dân quê còn khổ, vạn khó khăn
Sao con không nhớ, lại ham ăn
Quyền cao tham nhũng nhục vô cùng !
Làm sao ăn nói với tổ tông
Nước mắt lưng tròng mẹ khóc con
Lòng đau như cắt dạ héo hon
Dòng đời vẫn chảy, nước non xa !!!



Đăng nhập để trả lời
0

    Tiếng Vọng Lòng Quê

Lưng còng bám đất bám làng
Bờ tre giếng nước khói lam khoảng trời
Vào vòng danh lợi , con ơi !
Trả vay vay trả kiếp người bon chen
Đã quen đổi trắng thay đen
Làm sao mà nhớ đất phèn quê hương
Vẫn màu áo trắng thân thương
Mà trong ẩn chứa bất lương hại người
Tham lam luồn lách cả đời
Cúi trên đạp dưới vẫn ngời trượng phu
Đến khi tan hết mây mù
Lúc đó mẹ khóc, quay đầu về đâu?!
Trăm năm khó tránh bể dâu
Con ơi , tiếng vọng lòng quê ngút ngàn !!!



Đăng nhập để trả lời
0

  NGÚT NGÀN XA XĂM

Sông đi ra biển về nguồn
Em đi, đi mãi con đường càng xa
Gió chiều lay động cành hoa
Nhớ sao tuổi nhỏ hiền hoà ngày xưa !

Bây giờ chốn cũ gió mưa
Mấy mùa lỡ hẹn, lưa thưa nắng vàng
Dòng đời tan hợp, hợp tan
Riêng em mãi mãi ngút ngàn xa xăm !



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-31 00:25:11Nguyễn Minh Quang>
NHỮNG DÒNG SÔNG

Có vạn dòng sông trên quê hương
Như vạn con đường về muôn hướng
Bao cô lái ngày đêm mòn mỏi
Như chở tình rải khắp mọi nơi .

Dòng sông lặng, tình đời không lặng
Mà bão giông qua mỗi mùa trăng
Chảy đi sông, về nơi biển cả
Để cho đời nghiêng ngả mặc ai !!




Đăng nhập để trả lời
0
ĐỒNG TIỀN

Đồng tiền sức mạnh thật gớm ghê
Ngả nghiêng nghiêng ngả chẳng lối về
Lũy thành sụp đổ, mất mũ che
Quyền lực lung lay thật não nề !

Đồng tiền, kẻ ngay thành gian ác
Xoáy đục lương tâm, nhà tan nát
Ôi, đồng tiền thiện ác đan xen
Hãy giữ lòng đừng để bôi đen !!
Đăng nhập để trả lời
0

     DỐT ĐỌC THƠ

Có một lũ dốt đọc thơ
Nghĩa đen trần trụi bên bờ nhân gian
Ý thâm lòng hiểm sói lang
Những con người ấy nghĩ càng xót xa
Ý thơ phân tích manh nha
Giống như con vật trong nhà ta nuôi
Sự đời nghĩ đến ngậm ngùi
Dốt đọc thơ chỉ hại người thẳng ngay !



Đăng nhập để trả lời
0
   CHÓ SĂN

Chó săn chó săn chó săn
Săn ở rừng sâu những vết hằn
Săn thú chưa xong lại săn người
Cơm thừa canh cặn miếng thịt ôi
Làm người sao nỡ lại chó săn
Lẩn quẩn loanh quanh khắp các phòng
Quen cúi luồn, đan tâm nịnh bợ
Kiếp chó săn chỉ thế mà thôi
Chó săn chó săn chó săn !!!


Đăng nhập để trả lời
0
      MA BỆNH VIỆN

Nhớ đêm trước của ngày đổi mới
Ta rùng mình nước mắt chia phôi
Và " Ma Làng " từ đó biệt tăm
Nay xuất hiện trong lòng bệnh viện
Những con ma hại người ỷ thế
Làm chó săn cả đời nịnh bợ
Ma bệnh viện chập chờn vô kể
Sao ngành y , mà nhiều đến thế !
Thôi hết rồi, nhân nghĩa còn đâu?
Chờ ngày mai trời sáng còn lâu !!!




Đăng nhập để trả lời
0
           EM MỘNG

Trên đỉnh non cao trăng rơi dần
Chiều nghiêng giọt nhớ lặng không trung
Để đêm sâu lắng em còn ngủ
Cho mộng nhiều hơn những mấy lần !
Đăng nhập để trả lời
0
        KHÔNG ĐỀ

Mẹ ơi, con đã hiểu rồi
Đồng tiền bất nghĩa cả đời âu lo
Sao bằng cuộc sống tự do
Đêm hè thưởng thức câu hò quê hương !



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-31 00:24:25Nguyễn Minh Quang>
GIỌT SƯƠNG

Giọt sương trong đêm
Đang rơi tí tách
Giống như mẹ khóc
Cái đêm anh đi

Anh là chiến sỹ
Vì nước quên thân
Trong đẹp vô ngần
Như giọt sương đêm

Như những cánh chim
Không bao giờ mỏi
Thẳng đường đi tới
Rạng ngời tương lai

Những giọt sương mai
Long lanh mắt mẹ
Hãy nhìn cho khẽ
Mẹ cười trong đêm !
Đăng nhập để trả lời
0

         Chiều Quê

Cánh chim bay ở cuối trời
Khói nhà ai thoảng đượm mùi rạ rơm
Đàn trâu lững thững lối quen
Lâu lâu nghé ngọ đan xen sáo diều
Cảnh quê đâu cũng thân yêu
Con người chân chất sớm chiều bên nhau
Mẹ già áo vải quần nâu
Ấy hồn dân tộc in sâu quê nghèo
Cảnh đời còn lắm gieo neo
Nông thôn thành thị bỡi đèo cách xa
Giữ gìn mảnh đất ông cha
Giữ lòng thanh thảng hiền hoà trước sau
Gió nồm rung nhẹ khóm trầu
Nắng vàng đã tắt từ lâu đêm về !






Đăng nhập để trả lời
0
    Thời Sinh Viên Ở Huế

Em về Đà Nẵng vượt đèo
Để anh cái bóng cheo leo sân trường
Thẩn thơ góc nhỏ giảng đường
Hình như cô ấy vẫn thường đến đây
Mưa dầm làm rũ hàng cây
Khung trời Y Huế đong đầy mắt em
Trường Tiền mấy nhịp vấn vương
Nỗi niềm chi rứa, sông Hương dùng dằng
Đò về Vỹ Dạ mua trăng
Trăng vàng đẹp quá, chị Hằng ở đâu?
Em về Đà Nẵng bao lâu
Để anh hết đứng lại ngồi ngẩn ngơ !




Đăng nhập để trả lời
0
         MỒ CÔI CHUYỆN TÌNH
                             Tặng P. Chi

Nghĩ về cái tuổi học sinh
Em đi dạy học quên mình chuyện riêng
Tuổi đời đã quá tứ niên
Giống như chợ huyện sáu phiên đúng kỳ
Mặc cho muôn vạn người đi
Riêng em chẳng có đổi thay cuộc đời
Ngày ngày dạy học buông trôi
Đêm về khoảng lặng mồ côi chuyện tình !!!





Đăng nhập để trả lời
0
      Lời Mẹ Đã Dặn

Con ơi, gốc rạ chân quê
Vào vòng danh lợi nhớ về chữ tâm
Có khi trời cũng mưa dầm
Lòng tham trổi dậy ầm ầm quang ta
Đường đi phía trước nhạt nhoà
Biết đâu hình bóng quê nhà thân thương
Bạc tiền nước mắt đêm trường
Mất ăn mất ngủ còn vương tiếng đời
Quan tham vang dội khắp nơi
Làm sao ăn nói với người thân yêu
Nhất là con trẻ lắm điều
Gieo vào tiếng xấu khắc ghi cả đời
Lời mẹ đã dặn con ơi
Trả vay vay trả kiếp người quả nhân !!!




Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»