THẬT MƠ
Trăng nghiêng rơi xuống đỉnh đầu
Chị Hằng bước xuống qua cầu gió bay
Bàn tay che khuất lông mày
Giật mình thức dậy nước đầy khoé mi !
ĐẤT
Đất trăn trở đến người không ngủ
Khắp mọi nơi đất cũng như nhau
Sống trên đất khác biệt nghèo giàu
Đất màu mỡ trở thành nhà ở
Lòng tham trổi dậy đất như mơ
Để mẹ già khóc mãi, đất ơi !
Trở về đất thành ra cát bụi
Đất chung tình đâu phụ những ai
Đừng bon chen đất ở khắp nơi
Hãy thương đất suốt đời tiếp nối
Đất với tâm mở lối con người !
Đất Mẹ
Mẹ trăn trở đất hiền không ngủ
Đất mẹ buồn lòng mẹ như nhau
Khác chi đâu mà kể nghèo giàu
Cùng cõi tạm con người chung ở
Tính sân si giục những cơn mơ
Lòng con trẻ sầu đau, đất hỡi
Này đất mẹ tơi bời muôn nỗi
Gọi các con ở khắp nơi nơi
Thương đất mẹ quyết lòng tiếp nối
Hãy thành tâm sống đáng “con người”!
Đang nắng trời bỗng đổ mưa
Em đi lỡ bước cho vừa lòng anh !!!

Trích đoạn: Nguyễn Minh Quang
THÓI ĐỜI
Bon chen luồn cúi tranh giành
Tuổi đời quá trẻ ma lanh dị thường
Hại người chẳng chút tơ vương
Đến khi trời hại hết đường về quê !
N.M.Q
Thói đời sao quá bon chen
Lương tâm đổ hêt chỉ tiền tiền thôi
Những người vô cảm thế rồi
Hỏi trời còn có là người nữa không?
T.T.K..20/6/2008
T.Thanh khiết đồng cảm với bài của bạn xin được ghé một bài nhé chúc bạn yeu6 đời và có nhiều thơ hay