Trích đoạn: Mỹ Trinh

Xin Được Về
Xin được về ở luôn miền ký ức
Thuở quê cha no ấm một mái nhà
Mẹ hiền hòa châm nôm đời hạnh phúc
Được gần hoài như chưa lúc nào xa
Xin được về chờ rừng xanh mọc lá
Đón xuân hồng bằng ngàn đóa hoa thơm
Xin sầu hãy năm im lòng tượng đá
Đừng giật mình động đậy nắng chiều thôn
Xin được về nghe quê hương thổn thức
Xa làm chi năm tháng lạc loài thêm
Xin ở lại nghe tim mình náo nức
Những dòng ru tình khúc nhớ êm đềm
Như đã về bên dòng sông tuổi nhỏ
Kỷ niệm nào xuôi ngược mãi còn đây
Theo phù sa bên bồi thương bên lở
Chẳng bao giờ xóa mất vết thơ ngây
Xin được về khi bước trần mỏi mệt
Đọc vần thơ ngồi nghỉ góc hoàng hôn
Dẫu bao lần đời cho ta bạc thếch
Chẳng vì đâu cát bụi cũng ru hồn
Mỹ Trinh
THƠ HÂY,GHÉ THĂM, ĐỂ LẠI VÀI CÂU THƠ CẢM TÁC, CHÚC SỨC KHOẺ TỐT. NH
LỜI HIỆN DIỆN.
Nỗi buồn hằn, vết sâu trầm ký ức.
Bay lâng lâng, mang xót nhớ quê nhà.
Ơi, tiếng hát vươn ru, nào hạnh phúc?
Bao giờ về? Kể chuyện ở phương xa.
Rừng thu xưa, xao xác buồn, mơn lá!
Ai mang xuân, cho tình tự, lựng thơm?
Không ấp ủ, vơi phai lòng tượng đá.
Phẳng ước nguyền, giăng kết pháo hoa thôn.
Để đêm say chìm giấc nồng, thổn thức!
Lắng miên trường thắm lịm, mặn mà thêm.
Mây mang hương, dật dờ quyện thơm nức.
Khúc ru nào? loáng nhã nhạc êm đềm.
Đưa nhau về, thăm lại khu vườn nhỏ.
Đã ươm trồng, gieo giống tốt nơi đây.
Mấy mùa qua, cội già chai đất lở.
Vun xới cho mầm, vươn nụ thảng ngây.
Ngăn con dốc, dấu tích trầm, mệt mỏi.
Bến sông mây khỏa mộng, trọn môi hôn.
Chiếc bóng ngả, dặm trường xa, lếch thếch!
Về lại đâu? thầm hỏi trả, xiêu hồn.
(Trinh nguyên trao, gối thiếp ngóng trăng tà.
Dâng Mỹ tửu, mời Thần tiên chứng giám.
Lần cuối ngỏ, tròn vần niêm thi phú.
Hoàn lối về, an ngụ chốn hoang vu).
nguyênhoang
2 ngàn 11