Trích đoạn: Mỹ Trinh
Đời Này Đến Để Rồi Đi
Đời này đến để rồi đi
Buồn chi em hỡi chia ly cũng đành
Tiệc vui rồi cũng vắng tanh
Đường chiều cuối ngõ dỗ dành hạt sương
Đời nào cũng có nhớ thương
Biệt ly là những lẻ thường nhân gian
Cùng ta mây hát suối ngàn
Cùng thơ vẽ mộng chữ tràn hư vô
Tim nào máu cũng phải khô
Tình nhau cũng cạn mà thơ còn hoài
Tiếc nhiều để tủi phận ai
Chi bằng quen với tháng ngày cùng ta
Một mình một bóng căn nhà
Lần tay kỷ niệm níu xa về gần
Cõi đời là cõi phù vân
Có không không có như lần sơ khai
Tình nào cũng có lúc say
Si mê rồi tỉnh đọa đày chi nhau
Sắc hương rồi cũng phai màu
Đắng cay chờ lúc ngọt ngào theo mưa
Mỹ Trinh
Xin chào Mỹ Trinh, ghé thăm nhà, chúc nhiều sức khoẻ nha. Được gởi lại vài câu thơ cảm tác
"ĐỜI NẦY ĐẾN ...RỒI ĐI", vài hôm nữa sẽ(sao chép) gởi tặng MT bài thơ "Một kẻ trọn tình" rất hây.NH/11
CÙNG BƯỚC....
Theo mưa để? Nhớ về hôm nao góc phố!
Dù đường đi, đã gặp ở hải hồ.
Mưa ngày cũ, có nhạt nhòa, bong bóng.
Vẫn dấu hằn, còn thở cứ luôn mong.
Mong một thoáng nào, cho xin ước vọng.
Bước thiên di trở lại sớm mai hồng.
Như mầu đỏ, sân trường mùa hoa phượng.
Cổng khép rồi, đón khách mới, ra vô.
Mỗi lớp đi, có lớp vào tiếp nối.
Cứ thay nhau, để giữ mối bồi hồi.
Mầu cuộc sống cứ vô thường kéo vướng.
Mầu tím trong tim, Em thích Anh thương.
Nhưng Em ơi! Cuộc tình tựa con sóng.
Nào mấy khi, nguyện đó trọn vẹn đầy.
Vui phút chốc, chợt trên môi mặn nóng.
Tạo hóa dành, sẵn nước mắt, xoa phai.
Hãy luôn nhớ, đây phù vân mặc khải.
Đến có người mừng rỡ , cho vỗ tay.
Khi ra về, được một lần, tiếng khóc.
Đã trọn rồi, xin được trả ơn ai?
Cho đôi chân, theo thời gian, đùn bước.
Cho vành môi, trao nhận những ngọt bùi.
Có khoé mắt tạ từ buồn, giải tỏa.
Và vòng tay, ôm dỗ thoả cơn vui.
Nếu có tiếc, một trăm năm, ngắn ngủi?
Xin hẹn nhau, gặp ở chốn mơ hồ!
Thật diễm ảo nghê thường, chung luân vũ.
Bình yên ngân sa, chứa chan hạnh phúc.
Thanh thản muôn trùng, đan giấc hư vô.
nguyênhoang
2 ngàn 11