📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ HOÀNG NGUYÊN

598 trả lời, 82.703 lượt xem — Trang 14 / 20

Hương Má...

Đợi chờ em
Những chiều mơ vàng phủ
Hương River vẫn ngào ngạt Huế thơm
Đợi chờ em
Lối phố cũ vàng rơm
Chiều Vỹ dạ
Ai đan đò nỗi nhớ

Aó ai bay ngang qua cửa Ngọ
Ai nắm tay ai, cho nỗi nhớ chẳng thể phai
Ai hẹn ai, trên lối đổ bóng lâu đài
Cho vương miện
Anh dệt mơ làm hoàng tử

Lại là thương, của tấm lòng viễn xứ
Trải tình mình, xa lắm bạn tình ơi
Mong cho gió, thổi nhớ về cuối trời
Gởi tới em, tình nồng trên hương má…
 
Hoàng nguyên



(Ảnh của Diễm Thuyên)
Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0

Lạc phố... 
 
Đường lại vắng
Một mình anh lạc phố
Từng chiều nghiêng
Mưa đổ phố rớt mong
Chông chênh phố
Một nổi nhớ cuộn trong
Thôi đành nén
Cơn thương lòng… chờ em tới…
 
Bóng mưa nghiêng
Trên từng bức tường đổ
Dội lòng tôi
Từng thác nhớ người thương

Mưa nơi nào, sao để tôi vấn vương
Hình bóng đó, của người tôi chưa biết ấy
Chắc vì thơ
Đã xui tôi như vậy
Nên đường lòng, cứ một hướng mà đi
Chắc vì yêu, nên tôi kẻ tình si
Chưa biết người, đã mong trăm năm chẵn
 
Tình yêu ơi, mi chẳng bao giờ chẵn
Chỉ lẻ thôi, cho những kẻ dại khờ
Yêu một mình, yêu đến thẫn thờ
Lòng hoài vọng, ừ chắc em… cũng yêu tôi như thế
Dẫu trăm năm hay triệu năm vẫn lẻ
Chỉ mình tôi, trên phố vắng… người ơi…
 
Hoàng nguyên
Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-05 04:09:21Huyền Băng>

Môi Xưa…


Phượng lại nở, rợp trời xưa chốn ấy
Nhớ nhau không, khi hoa đỏ ngút trời
Trong lung linh, của từng chùm phượng lả lơi
Hôn mặt nước, ru em mùa lại gọi
 
Nắng hạ sang, tiếng ve lòng lại hỏi
Em ở đâu, người xa lắm tận cuối trời
Đang tung tăng, hay lững thững thả hồn trôi
Có nhớ nhau, khi hạ về hẹn nhau ấy
 
Hãy cho tôi, được gởi em những nụ hôn nồng cháy
Người ơi người, em đang mãi nơi đâu
Có thấy hạ sang, tình hoa đỏ thắm mầu
Đang rực cháy, nỗi khát khao trong anh mùa nhớ
 
Hạ đã sang, hoa lòng lại thắm đỏ
Lại hẹn về, gặp lại mầu môi xưa
Hãy nhớ nhé, hãy đợi dù nắng mưa
Đừng hôn ai, bằng môi xưa em yêu nhé…
 
Hoàng nguyên
 
r

Ảnh của Lamshor (?)
Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0
Y
Yêu là…
 
Yêu là lãng đãng rơi từng giọt nhớ
Là  hun thêm cho đỏ lửa cuộc  tình
Là gộp lại, hai bóng hình
Chồng lên nhau, những mầu cùng kỷ niệm
Yêu là thức, thâu đêm chẳng cần biết
Anh là ai, và em ở phương nào
Yêu là nhớ, và cũng chẳng cần biết vì sao
Chỉ còn biết, ừ sao mà nhớ nhau thế…
 
Hoàng nguyên


Ảnh của Ruswbeck

Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0

Xuân thì...

Em tuổi xuân
Mênh mang vòng tay thiếu nữ
Gởi vào đời theo gió những nụ hôn
Ai đã được
Và ai đã không
Nụ hôn ấy... của một thời con gái
Dào dạt thơm
Tình yêu mới chớm dậy
Hoa lòng đang chợt dấy những hương tình
Xuân thì ơi
Tôi soi mãi bóng mình
Mà đâu thấy
trong trái tim em vời vợi ấy...

hoangnguyen

Ảnh của Chi Cute
Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0
Thì thầm...


Anh đã đến, trong tiếng thì thầm của gió
Nhẹ thổi thôi, cho mộng em  lại thắm nồng
Trưa chẳng lại, em còn nhớ anh không
Một thoảng nhớ, trong cõi đời mộng mơ ấy
 
Đừng buồn nhé, anh sẽ về nơi đấy
Cho hoa lòng, lại ngát những mùa thương
Vui lên em, để đời lại ngát hương
Cho lòng những… chân trời hoa phương ấy
 
Phương xa ơi, sông lòng tôi vẫn cuộn chảy
Như sông Seine, mãi mãi chẳng ngừng trôi
Gởi lòng mình, tận mãi phương xa xôi
Mong nồng ấm, những trưa mình mơ gặp...



hoangnguyen
th/th
Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0
Thanh thiên...

Thanh thiên rộng
đời mênh mang sáng chói
Bỏ chiều buồn
hãy hướng tới tương lai
anh chẳng phải đấng Chí Tôn
nhưng như anh trai
hãy tin bước
về vùng em tươi sáng
Tình là thế
lúc đầu thì sán lạn
sau thơi gian
bụi cuộc sống phủ mờ
chẳng bao giờ tình đẹp như bài thơ
mà thế gian đã tô đâu em ạ
Hãy nhớ nhé
hãy về miền ánh sáng
bỏ chiều buồn
và những tối âm u
Hãy vững tin theo tiếng lời ru
cùa tim em hướng về phương thanh thiên...  đầy tươi sáng...


hoangnguyen

Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0

Yêu là... 

Yêu là vui

Cho đời thêm trái ngọt
Yêu là nhớ 
Trong ngày sung sướng sẽ gặp nhau
Yêu là không
Để lại những vết sầu

Trên làn mi vì nhớ nhau người hỡi
Yêu là thơ
Thắm những nụ hôn em trao gởi
Đóng dấu cuộc tình, bằng nét mỉm nụ cười đêm
Yêu là thương
Và cầu chúc nhau nhiều thêm

Cùng hạnh phúc
Bằng những nét cười và triệu nụ hôn yêu dấu…

 
 
Hoàng nguyên


Ảnh của Kliefi
Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0
Cho Nhau...
 
Cho nhau môi hôn để hoài nhớ mãi
Về cuộc tình êm ái đến ngàn sau
Nếu một mai tình lỡ vẫn không sầu
Hương vị ngọt ngào còn đây không mất

 
Cho nhau trái tim tấm lòng chân thật
Tình ấm êm quên hết những long đong
Vai kề vai, môi chạm, ánh mắt nồng
Ta trao trọn...ngàn năm còn vương vấn

 
Cho nhau đam mê quên đời lận đận
Kẻo hoa tàn thì nhụy cũng phai đi
Những cuộc tình trong giây phút mê si
Rồi cũng mất...không có gì tồn tại

 
Cho nhau tất cả không cần giữ lại
Dẫu ngày mai tình băng giá ra sao
Vẫn còn đây những đam mê dạt dào
Cuả một thuở tình ngọt ngào nồng ấm

 
Sương Anh
 
Anh trai nè, bộ em gái không có quyền buồn hả..kỳ dzị...?! hơn nưã là em đang tản mạn đó nha chứ hổng phải là chuyên gia....than hộ như anh đâu nè



Nụ cười trên môi…
 
Người buồn
Để gió cũng lây

Để hoa cũng héo,  để cây cũng sầu
Yêu nhau
Mong đến bạc đầu

Sầu - thương - giận - nhớ
Là mầu tình yêu
Tản mạn
Lòng gái thuyền quyên

Cho anh hùng phải khựng… triền dốc cao
Giận thương, thơ cứ tuôn trào
Để cho thơ khoác, áo bào dầm mưa
Thôi đừng giận nữa kẻo xưa
Con tim lại cổ, sáng vừa mới lên
Hoàng hôn đêm xuống trăng lên
Phương em lại thắm, câu duyên trao người
Vui lên
Yêu gắn nụ cười

Trên môi người nhé
Để đời mãi yêu…
 
hoàng nguyên.
 
Xin chào em gái nhé, biết thơ thì phải có vui và buồn… Từ nay có nhiều thơ vui nhé !
Như anh trai:

“Than hộ thì chẳng có buồn…
than thật thì phải chuồn chuồn ..
cho nhanh
không thì 
Đầu vỡ tan tành

Xướng thơ mất ‘sắc’
Xương thành củi đun…”
 
Nói huyên thuyên cho vui vậy thôi:

”Giận nhau mấy bữa lại hoà

Con tim lại bật… tiếng va
Chút chùn … “
 
Chúc em gái vui vẻ nhé.
 
(Ảnh của Russwbeck:
SA)
Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0

Tìm Người Trong Mơ
 
Nưả đêm thức giấc, lòng như nhơ nhớ
Một bóng hình em vưà gặp đêm qua
Hôm nay chờ mà mộng chẳng ghé nhà
Nên không được thấy người mơ yêu dấu
 
Đôi mắt rưng rưng, cắn môi cố giấu
Vấn an lòng, người ấy bận đi xa...
Vắng một bưả thôi mắt đã hoen nhoà
Ôi, xấu quá...đừng nhè...người ta giận
 
Không gặp nhau tức là người đang bận
Bao việc làm tất bật không hở tay
Miệng bảo em hiểu sẽ không buồn này
Thế mà vẫn để...giọt dài giọt vắn...
 
Nhắm mắt, thở đều cho tâm thanh thản
Hồn nhẹ nhàng chìm đắm quên vu vơ...
Ta đi tìm người từ trong giấc mơ
Kẻo nhớ thương làm câu thơ buồn bã...
 
Sương Anh
 
 
 
 
 
Nhắm Mắt
 
 
Em nhắm mắt cố chìm mình vào mộng
Mà cơn mơ cứ trống rỗng lạ thường
Người xưa đâu? lần gặp ấy vấn vương
Lòng chờ đợi muốn cơn mơ lập lại
 
Buồn lên ngôi cơn mơ không tồn tại
Chắp tay cầu hãy lập lại dùm em
Mơ làm cao... năn nỉ mãi chẳng thèm
Cứ đi vắng để gió trêu em mãi
 
Càng nhắm mắt càng thấy lòng sợ hãi
Người xa lâu có phải gọi cố nhân?
Tình xưa kia sao người lại chẳng cần
Để em đợi bao cơn mơ tan biến
 
Người không yêu sao lòng ta xao xuyến
Đêm trôi buồn tan biến mộng thần tiên
Còn lại đây con tim nhuốm muộn phiền
Cố nhân hỡi cơn mơ hoài còn đấy...
 
 
jacaranda


Giọt nhớ…

Trong mơ, mơ kéo người mơ lại
Người mãi xa vời, chốn hằng mơ
Có nghe tiếng lòng, em thổn thức
Kỷ niệm xa xưa, đẫm mong chờ
 
Người lạc cõi nào, giữa chốn mơ
Để em vò võ, mãi mong chờ
Đêm nay, tiếng lòng em… lại dột
Những giọt nhớ người… rơi bơ vơ…
 
Nhớ nhé về đây, người mơ hỡi
Em mãi mong chờ chỉ anh thôi
Dẫu triệu năm nữa, em vẫn đợi
Vì em đã trót… thương anh rồi…
 
Hoàngnguyên


Xin xạo vài câu góp vui với hai cô nhé...Chúc hai cô vui vẻ nhé...

Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0
Nụ cười trên môi…

Người buồn
Để gió cũng lây

Để hoa cũng héo,  để cây cũng sầu
Yêu nhau
Mong đến bạc đầu

Sầu - thương - giận - nhớ
Là mầu tình yêu
Tản mạn
Lòng gái thuyền quyên

Cho anh hùng phải khựng… triền dốc cao
Giận thương, thơ cứ tuôn trào
Để cho thơ khoác, áo bào dầm mưa
Thôi đừng giận nữa kẻo xưa
Con tim lại cổ, sáng vừa mới lên
Hoàng hôn đêm xuống trăng lên
Phương em lại thắm, câu duyên trao người
Vui lên
Yêu gắn nụ cười

Trên môi người nhé
Để đời mãi yêu…
 
hoàng nguyên.
 
Xin chào em gái nhé, em đã bị anh trai tước mất “quyền buồn” rồi đấy nhé… Từ nay cấm Buồn nữa nhé !




Nụ Cười...
 
Nỗi lòng tâm trạng con người
Khi vui khi khóc khi cười khi nhăn
Khi sung sướng khi ăn năn
Như cơn sóng vỗ lăn tăn trong lòng


Yêu thương ghét giận...mông lung
Người nhiều tình cảm như dòng nước sông
Khi ngừng chảy lúc tuôn dòng
Dập dồn nhịp đẩy đưa đong con thuyền

Tình người sóng nước man miên
Làm sao yên đứng tưạ miền đất hoang
Nụ cười...không chỉ ca hoan
Có khi môi mĩm lòng toàn đắng cay

Thương yêu nhung nhớ tràn đầy
Ghét hờn tủi giận...đời này chẳng ngưng
Tâm tình biến động không ngừng
Nào ai có thể...buồn đừng! mãi vui...

 
Sương Anh

Vui cho



Vui cho… hoa thắm môi cười
Buồn chi hạt đọng, mi người … người ơi
Vui lên hoa thắm gương soi
Mặt hồ gió thoảng, có người ở bên
Tiếng đàn khúc nhạc dịu êm
Có người để lặng… môi mềm trao nhau
Người về , vui mát buồng cau
Cài câu thương nhớ, hẹn nhau vui về…



hoang nguyen
Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0

Mầu hoàng hôn…
 
Vùi câu thương nhớ đợi chờ
Để vần thơ ủ những giờ mong nhau
Thương người, đợi chín mùa cau
Câu thơ cảm lạnh, người đâu chưa về
Hoa xoan tím cả dải đê
Hoa đào hồng cả mùa về chờ em
Tóc người trải nắng nâu cream
Dầm sương tím đợi, sao em chưa về
Mình anh ôm mãi câu thề
Đêm mơ... gánh cả cùng về với nhau
Mà sao chẳng thấy em đâu
Chỉ thấy thương nhớ một mầu hoàng hôn….
 
hoangnguyen
Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0

Người vá... dòng sông nhớ…
 
Trải nỗi nhớ
Dọc dòng sông thương ấy
Hoàng hôn vàng, mái đẩy kéo chiều buông
Yêu là thế, mà lòng chẳng theo luồng
Cho thuyền tình… trôi trên dòng sông ngào ngạt nhớ
 
Yêu là nhớ, giữa hai bờ dang dở
Một con đò, thoăn thoắt vá dòng sông
Khâu đôi bờ, để em dệt mộng... trăm năm
Cho tình đẹp, những mùa thương ngấm ngầm sóng
 
Yêu là thế, những mùa không biển động
Mà lòng mình, sao dậy qúa người ơi
Yêu là thế, mà xa cách đôi nơi
Để sóng nhớ, dâng trong lòng anh mãi mãi…
 
Hoàng nguyên
 
Ảnh Audaisy
____________________________________

Đôi bờ...


Lại nở hoa
trên dòng sông thương nhớ ấy
cho em về
phượng đỏ
có người mơ...

Xin chúc em
sóng sánh những vần thơ
dệt đôi bờ
với người mình yêu dấu

Dẫu xa nhau
chắc rằng em cũng thấu
người em thương
vẫn đỏ rụng... những mùa mơ
vẫn nhớ em
vẫn gởi những vần thơ
cho em thắm
những mùa mình mong đợi

Đâu có phải xa nhau
là đường xưa quên dấu
nên... lối lòng
vẫn nghẹn lắm những dở dang
hãy nhớ nhé,
đò chiều rồi cũng sang
cho hai người
đôi bờ chẳng dang dở...

hoàng nguyên
Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-16 08:27:28SuongAnh>
Trích đoạn: hoangnguyen6889


Môi Xưa…


Phượng lại nở, rợp trời xưa chốn ấy
Nhớ nhau không, khi hoa đỏ ngút trời
Trong lung linh, của từng chùm phượng lả lơi
Hôn mặt nước, ru em mùa lại gọi
 
Nắng hạ sang, tiếng ve lòng lại hỏi
Em ở đâu, người xa lắm tận cuối trời
Đang tung tăng, hay lững thững thả hồn trôi
Có nhớ nhau, khi hạ về hẹn nhau ấy
 
Hãy cho tôi, được gởi em những nụ hôn nồng cháy
Người ơi người, em đang mãi nơi đâu
Có thấy hạ sang, tình hoa đỏ thắm mầu
Đang rực cháy, nỗi khát khao trong anh mùa nhớ
 
Hạ đã sang, hoa lòng lại thắm đỏ
Lại hẹn về, gặp lại mầu môi xưa
Hãy nhớ nhé, hãy đợi dù nắng mưa
Đừng hôn ai, bằng môi xưa em yêu nhé…
 
Hoàng nguyên
 
r

Ảnh của Lamshor (?)


Màu Môi....
 
Màu môi em đỏ xinh như hoa phượng
Anh đã có lần bảo thế với em
Đặt nụ hôn lên ôi thật dịu mềm
Cả đời anh không thể nào quên được...

 
Là thế đó, nhưng có ai nào biết trước
Anh ngày xưa...nay xa tít chân trời
Em bây giờ nhạt nhẽo màu môi
Đâu còn nưã...cái thời tung tăng ấy...

 
Màu hoa phượng rực lên như đám cháy
Lưả...lưả về, đốt cháy cả tim gan
Anh đã xa, xa lắm...xa vô vàn
Nơi phương này nhìn mây ngàn ...em nhớ!

 
Nhớ ai nhỉ....? có ai còn nhớ màu môi đỏ
Nụ hôn nồng nàn cháy bỏng lưả yêu
Nào có còn ai đâu, mà thương nhớ chi nhiều
Môi tím lạnh khi nắng chiều nhạt ánh...

 
Anh ở đâu...? môi em đang cóng lạnh
Dẫu ướp nhiều cánh phượng chẳng đỏ thêm
Bởi nhớ thương lệ lòng chảy từng đêm
Giọt rơi xuống đỏ như cánh hoa...chỉ màu môi em tím ngắt...

 
Sương Anh
 
Cám ơn anh trai, đang bận vẫn ráng ghé thăm chúc vui cho em gái, em cũng đang bận lắm cho muà Phật Đản, đi làm văn nghệ công quả cho nhiều chuà khắp nơi tại Pháp và Đức, nên bưả giờ em cũng ít làm thơ, thỉnh thoảng ghé vào chào thăm hỏi các bạn đến nhà thôi. Chúc anh trai vui vẻ nha!
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: SuongAnh

Trích đoạn: hoangnguyen6889


Môi Xưa…


Phượng lại nở, rợp trời xưa chốn ấy
Nhớ nhau không, khi hoa đỏ ngút trời
Trong lung linh, của từng chùm phượng lả lơi
Hôn mặt nước, ru em mùa lại gọi
 
Nắng hạ sang, tiếng ve lòng lại hỏi
Em ở đâu, người xa lắm tận cuối trời
Đang tung tăng, hay lững thững thả hồn trôi
Có nhớ nhau, khi hạ về hẹn nhau ấy
 
Hãy cho tôi, được gởi em những nụ hôn nồng cháy
Người ơi người, em đang mãi nơi đâu
Có thấy hạ sang, tình hoa đỏ thắm mầu
Đang rực cháy, nỗi khát khao trong anh mùa nhớ
 
Hạ đã sang, hoa lòng lại thắm đỏ
Lại hẹn về, gặp lại mầu môi xưa
Hãy nhớ nhé, hãy đợi dù nắng mưa
Đừng hôn ai, bằng môi xưa em yêu nhé…
 
Hoàng nguyên
 
r

Ảnh của Lamshor (?)


Màu Môi....
 
Màu môi em đỏ xinh như hoa phượng
Anh đã có lần bảo thế với em
Đặt nụ hôn lên ôi thật dịu mềm
Cả đời anh không thể nào quên được...

 
Là thế đó, nhưng có ai nào biết trước
Anh ngày xưa...nay xa tít chân trời
Em bây giờ nhạt nhẽo màu môi
Đâu còn nưã...cái thời tung tăng ấy...

 
Màu hoa phượng rực lên như đám cháy
Lưả...lưả về, đốt cháy cả tim gan
Anh đã xa, xa lắm...xa vô vàn
Nơi phương này nhìn mây ngàn ...em nhớ!

 
Nhớ ai nhỉ....? có ai còn nhớ màu môi đỏ
Nụ hôn nồng nàn cháy bỏng lưả yêu
Nào có còn ai đâu, mà thương nhớ chi nhiều
Môi tím lạnh khi nắng chiều nhạt ánh...

 
Anh ở đâu...? môi em đang cóng lạnh
Dẫu ướp nhiều cánh phượng chẳng đỏ thêm
Bởi nhớ thương lệ lòng chảy từng đêm
Giọt rơi xuống đỏ như cánh hoa...chỉ màu môi em tím ngắt...

 
Sương Anh
 
Cám ơn anh trai, đang bận vẫn ráng ghé thăm chúc vui cho em gái, em cũng đang bận lắm cho muà Phật Đản, đi làm văn nghệ công quả cho nhiều chuà khắp nơi tại Pháp và Đức, nên bưả giờ em cũng ít làm thơ, thỉnh thoảng ghé vào chào thăm hỏi các bạn đến nhà thôi. Chúc anh trai vui vẻ nha!



Sông Thương…
 
Mầu môi cũ, em là người tuyệt thế
Cho anh say, bốn bể mãi tìm nhau
Ai nói em: “Môi xưa đã nhạt mầu !”
Để xa nhau, trong từng lời dịu ngọt

 
Ấm môi đêm, từng lời xưa… chẳng vàng vọt
Chỉ hoàng hôn, vàng mãi mãi mà thôi
Biết rằng em, đường phía trước rạng ngời
Nên biết thế, đành là người đưa em… tới bờ em mơ ước
 
Lão lái đò, trên dòng sông năm trước
Chỉ mong sao, em lại ấm mầu môi
Cho Phượng thanh, nét vẽ trên môi cười
Và rong ruổi, những mùa thương em vẫy gọi
 
Đừng buồn nhé, trên dòng Thương năm cũ
Đếm trăm năm, cũng chỉ người đó thôi
Đừng buồn nhé, để môi chẳng mầu phôi
Trong nét nhớ, của người dệt mộng… trên dòng sông Thương ấy…
 
Hoangnguyên
 
Cảm ơn em gái đã ghé thăm anh trai nhé, Mấy hôm anh cũng lu bu quá nên chẳng ghé thăm nhà, nên không biết em gái ghé thăm… Sao em đi có vui không hôm nào đưa lên Youtube cho bà con coi ké với em nhé.
Chúc em có nhiều niềm vui mới.

Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0

Thơ Yêu...


Thơ là yêu
Và nhớ là điều tất yếu
Ai chẳng yêu, ai chẳng nhớ vì yêu
Khi thơ vui, vì đã ngấm tình nhiều
Và môi mỉm, khi nhớ người mình mong đợi
 
Viết vần thơ, thả lên trời… theo gió thổi
Lòng cầu mong:
“Thơ ơi,
đến... người tôi mong

hãy nhé nhé,
đừng có chạy lòng dòng

để ta đợi, ta ghét mi... lắm đó !”
 
Thơ là yêu, và thơ là thế đó
Dẫu ít nhiều, ai cũng thấm... những giọt tình... li ti
Mưa càng nhỏ, tình càng ngấm lúc biệt ly
Trên lối mộng, hạt thương càng ngày càng... nẩy nụ
 
Lại chăm chỉ, trong những đêm không ngủ
Vắt nhớ thương, trên xa mạc mong chờ
Tưới cho cây thương trổ nụ:  người mơ
Để tạc lại, những trang kỷ niệm mới
 
Chưa chợt sáng, lòng đã nghe tiếng gọi
Dậy người ơi, xem ai đến kia kìa
Ơ cũng lạ, ta đợi người… tự: " Đêm khuya "
Tưởng người quên, hóa ra người đến thật (?!)…
 
Hoàng gnuyên
 
Ảnh của Booknero

Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-30 21:05:57hoangnguyen6889>

Sao thấy ghét !

Hãy ôm chặt, bờ vai em bé nhỏ
Để em được, mãi mãi... trong vòng tay
Hãy ghì chặt em, bằng những mê say
Cho hai đứa, là của nhau mãi mãi
 
Đêm gọi nhớ, lối tình xưa rêu phủ
Em lạc về, tiếng dế rúc cầm canh
Lững thững đêm, em lại phải xa anh
Sao thấy ghét… cái người mình yêu thế
 
Cơn gió đêm, thổi lòng em lặng lẽ
Bước chân về, lòng rớt từng sợi thương
Người ở đâu, chỉ để lại vấn vương
Cho em ghét, cái người em... yêu thế
 
Càng ghét anh, em càng yêu mới nên kể
Còn thương anh, em yêu qúa, là chuyện thường
Chẳng biết vì sao, lòng em cứ tơ vương
Biết là ghét, mà tim em sao khó cưỡng…
 
Tình là thế, khi yêu đâu có sướng
Khổ triền miên, mà cứ nhớ hoài thôi
Trong đêm rơi, lá rụng ở bên đời
Em vẫn ghét
và không quên... cầu xin : " Người đừng… xa em nhé…!"
 
Hoàngnguyên

(Ảnh sưu tầm )

Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-30 21:24:14hoangnguyen6889>


Trắng lối...

Yêu chi cho bể dâng sầu
Buồn chi cho khổ vì nhau hỡi người
Vui lên cho hoa nét cười
Đời thêm nhừng áng thơ trời trao nhau
Đường đời, muôn nẻo về đâu
Việc chi phải lụy, vì nhau hỡi người
Xuân thì đang nét dang ngời
Vui lên người nhé, để đời ngát hương
Hạ sang, tóc điểm mầu sương
Nhìn về phương ấy, mà thương nhớ người
Yêu chi cho khổ một đời
Thương chi cho khổ, những lời thơ than
Biết rằng bướm thì đa mang
Gặp hoa trinh nử lại càng ngẩn ngơ
Yêu chi cho rối đường tơ
Thương chi để đợi em mơ... chẳng về
Tóc sương hoa tím tình quê
Bạc trắng lối về, vẫn đợi người mơ...

hoangnguyen

ảnh hn
Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-30 21:26:06hoangnguyen6889>



Mùa chín… 

Tình chẳng dở
Ngang dòng sông thương mến ấy
Bóng người xưa
Vẫn thấp thoáng đò về

Nắng tháng năm
Kỷ niệm vẫn đẵm đam mê
Trong quãng đời
Trải bao năm... những  mùa nhớ

Lãng đãng hoàng hôn
Bạc mầu yêu, trên từng phiến đá cũ
Tiếng gọi chiều, vẫn thảng thốt trong mơ
Người lãng du, đang trôi dạt bến nào mơ
Cho tôi đợi, trăm năm mầu sương gió…

Ai đã từng qua, quê em một chiều nọ
Có chạnh lòng, thương nhớ một chiều ngang
Có nhớ thương nhau, trong tiếng lá rơi vàng
Trong thổn thức, của tiếng lòng nhau vẫy gọi

Về đây đi, hỡi người muôn dặm hỡi
Đừng để lòng nhau, khô cạn những tháng hè
Trong tiếng gọi chiều, chắc người vẫn lắng nghe
Và rất nhớ
Khi mùa thương đã chín ấy…

 
Hoàng nguyên


Ảnh của Sherman
Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0

Vàng chiều...
 
Vàng chiều
Những buổi hoàng hôn
Lạc nhau ngõ vắng
Cửa hồn tịch liêu
Người về
Lối cũ liêu siêu
Hoàng hôn trên má
Những chiều gọi nhau
Bóng dài đổ trắng hàng cau
Vàng chiều một thuở
Trao nhau mộng tình
Phố về
Mặt đá rung rinh
Bước chân thiếu nữ
Gập ghềnh người thương
Yêu ai
thơm ngát con đường
Lẻ chiều
Sao thấy, người thương... sánh về...

 
hoàng nguyên


Ảnh của mắt biếc

Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-31 05:44:02hoangnguyen6889>


Tưởng... 
Em chẳng yêu
Nên tự mình... tưởng thương vậy
Và cho rằng: "Anh đã được yêu"

Em chẳng yêu
Thì dù có nói hết những chiều
Cả cuộc đời
Em vẫn cho là vô nghĩa

Nên mình anh, vẫn âm thầm lặng lẽ
nói với đất trời:
" Người đó đã yêu tôi !"
Biết tự tưởng
Người chẳng đến bên đời
Nhưng còn hơn
Người chợt đến, rồi... lánh xa tôi mãi mãi...

 
hoangnguyen 
 
Ảnh của HZ356n

Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0


Phượng rơi...


Tháng năm
Hoa phượng đỏ
Hồ Gươm xanh
Tháp Rùa... bạc mầu vôi...


Tháng năm
Tôi vẫn ở nơi xa xôi
Và nhớ lắm
Một thời
Hoa mơ bay, những ngày hè xa nhau ấy...


Người tôi yêu ơi
Em có còn nhặt hoa phượng rơi không vậy ?
Nhớ ướp kỷ niệm chúng mình
Đợi anh về
Mình sẽ mãi mãi bên nhau…



hoangnguyen


ảnh Trương Mơ

Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-20 21:59:15hoangnguyen6889>


Nụ hôn đầu…
 
Hà nội vàng hoàng hôn
Sài gòn mưa giăng lối nhớ
Em lang thang chiều Hà nội phố
Anh trú nỗi buồn, trong trái tim đơn…
 
Hà nội của một thời
Mơ mưa bay trên từng viên ngói cũ
Em lóng lánh về
Tà áo trắng dài phất phới trinh nguyên…
 
Hà nội ơi
Ai còn nhớ tên tôi
Trong những chiều, nhuộm vàng cuối phố
Bức tường rêu loang lổ
Tiếng ve kêu, báo nhớ ngày hẹn về…
 
Hà nội ơi
Sao lại gọi là tóc thề
Để trong tôi,  muôn đời khó quên nụ cười người con gái ấy
Sóng mênh mang, vàng chiều Hồ Tây như vậy
Ai rắc tơ trời, trên từng lối nhỏ em qua…
 
Nghiêng nghiêng chiều
Lóng lánh từng đợt sóng trôi xa
Xin đừng ném
Vào trí nhớ tôi… nụ hôn đầu đời của người con gái ấy
Hãy cho tôi hoá đá, trong những thời điểm như vậy
Để nụ hôn em, còn theo tôi mãi… đến muôn đời…
 
 
Hoàng nguyên
 
Ảnh của Kliefi 
Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0

Trên mặt nhớ…
 
Ừ anh sẽ đưa em về, nơi dòng sông đầy thương ấy
Chỗ chúng mình,  đã góp nhớ… thành dòng sông …
 
Ừ anh sẽ đưa em về, khắp chợ cùng phố đông
Giữa những tiếng chào nhau, trong những ngày gọi nhớ ấy
Chiều Hồ Tây, hoàng hôn vẫn vàng như vậy
Ai bảo ai rằng:  lòng tôi… lãng tình xưa !
Bao năm qua, tình tôi dãi nắng mưa
Nên tình cổ
Rêu lại phủ xanh lên mầu nhớ...

Xa nhau lắm

Nên tự tôi nhận dang dở
Đành trải vàng, để nhớ phủ niềm thương
Chiều lại chiều, lại lãng đãng rắc thương
Trên mặt nhớ, của cuộc tình xa nhau ấy…
 
Hoangnguyen
 
Ảnh hoangnguyen Explorium  San Francisco


Y là…
Em mỏng mảnh, như sương chiều thương nhớ
Gởi lòng theo, những cơn gió hoàng hôn
Vẫn mơ bay, trên tháp cổ Lion
Phảng phất nhớ, quấn quanh Eiffel yêu qúi...
 
Như sông Seine, vẫn nhớ người tình tri kỷ
Sừng sững một trời, Tháp cũng nhớ người xưa
Quấn quít quanh nhau, trong bốn mùa nắng mưa
Lòng vẫn nhớ, bóng người xưa dù vạn dặm…
 
Y là nhớ, và y như là cảm mến
Chiều Paris, có nhạt nắng không em ?
Sao lòng anh, cứ cháy mãi dần thêm
Câu thương gọi, vẫn ồn ào sóng vỗ…
 
Hoangnguyen


San Fransisco, Cali.


Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0


 


Y là…
Em mỏng mảnh, như sương chiều thương nhớ
Gởi lòng theo, những cơn gió hoàng hôn
Vẫn mơ bay, trên tháp cổ Lion
Phảng phất nhớ, quấn quanh Eiffel yêu qúi...
 
Như sông Seine, vẫn nhớ người tình tri kỷ
Sừng sững một trời, Tháp cũng nhớ người xưa
Quấn quít quanh nhau, trong bốn mùa nắng mưa
Lòng vẫn nhớ, bóng người xưa dù vạn dặm…
 
Y là nhớ, và y như là cảm mến
Chiều Paris, có nhạt nắng không em ?
Sao lòng anh, cứ cháy mãi dần thêm
Câu thương gọi, vẫn ồn ào sóng vỗ…
 
Hoangnguyen


...Nhớ!
 
Yêu có nghiã là nhớ thương vời vợi
Một giây xa thấy trống trải vô cùng
Cứ muốn rằng hai đưá mãi đi chung
Luôn bên nhau đừng hai đường ly biệt...

 
Như dòng sông Seine cứ luôn chảy xiết
Quấn vòng quanh dưới chân tháp Eiffel
Trải qua bao năm vẫn cứ hoài bên
Lặng lẽ một mối tình chân sâu đậm

 
Nhớ sao là nhớ...một mình buồn lắm!
Phố Paris nắng hạ sẫm màu da
Vẫn cứ lang thang cho đến chiều tà
Mong tìm gặp bóng người hằng yêu mến...

 
Sương Anh
 
Em xin chào anh trai...hôm nay cuối tuần, em cố gắng đi tham anh và các bạn nè. Xin chúc anh một week-end thật hạnh phúc và vui vẻ nha!
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-21 17:58:26hoangnguyen6889>
Trích đoạn: SuongAnh

 


Y là…
Em mỏng mảnh, như sương chiều thương nhớ
Gởi lòng theo, những cơn gió hoàng hôn
Vẫn mơ bay, trên tháp cổ Lion
Phảng phất nhớ, quấn quanh Eiffel yêu qúi...
 
Như sông Seine, vẫn nhớ người tình tri kỷ
Sừng sững một trời, Tháp cũng nhớ người xưa
Quấn quít quanh nhau, trong bốn mùa nắng mưa
Lòng vẫn nhớ, bóng người xưa dù vạn dặm…
 
Y là nhớ, và y như là cảm mến
Chiều Paris, có nhạt nắng không em ?
Sao lòng anh, cứ cháy mãi dần thêm
Câu thương gọi, vẫn ồn ào sóng vỗ…
 
Hoangnguyen


...Nhớ!
 
Yêu có nghiã là nhớ thương vời vợi
Một giây xa thấy trống trải vô cùng
Cứ muốn rằng hai đưá mãi đi chung
Luôn bên nhau đừng hai đường ly biệt...

 
Như dòng sông Seine cứ luôn chảy xiết
Quấn vòng quanh dưới chân tháp Eiffel
Trải qua bao năm vẫn cứ hoài bên
Lặng lẽ một mối tình chân sâu đậm

 
Nhớ sao là nhớ...một mình buồn lắm!
Phố Paris nắng hạ sẫm màu da
Vẫn cứ lang thang cho đến chiều tà
Mong tìm gặp bóng người hằng yêu mến...

 
Sương Anh
 
Em xin chào anh trai...hôm nay cuối tuần, em cố gắng đi tham anh và các bạn nè. Xin chúc anh một week-end thật hạnh phúc và vui vẻ nha!

  A(i).Y.E.
 
Y là nhớ
Y cũng như là thương em nhiều lắm
Từng chiều trôi
Thơ thẩn vẫn mình tôi…
Y là nhớ
Và y cũng là chơi vơi
Ngày lẻ bạn
giữa sóng thương… trùng trùng lớp
Y là nhớ và y cũng là ngày mong tái hợp
E ở đâu ?
A vẫn lặn lội cuối trời
Trong tiếng gió… gọi sóng dậy liên hồi
Lòng lại thả… trôi theo lời... người thương gọi…
 
 
Hoàng nguyên

Lại văn xạo nữa, cảm ơn em gái cho anh có dịp xạo nhé. Chúc em vui vẻ.
Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-22 17:53:28hoangnguyen6889>

Tịnh lòng…
 
Thứ sáu cuối mùa chay
Cơn gió hè, nóng lòng chờ đợi
Lại tịnh lòng… chờ gió thổi
Niềm nhớ mong, mênh mang lại chớm về…
 
Anh thả lòng, lướt trên dòng sông thương nhớ
Trôi về đâu, những sợi tơ lòng
Bồng bềnh từng giấc mơ… những niềm nhớ gởi xa muôn trùng
Về phương ấy, một mùa mơ âu yếm gọi

Trời hạ nồng, gió tịnh lòng ngưng gọi

Phượng hồng rơi, đỏ ối lối trường xưa
Áo trắng em ngang, lối cũ lất phất mưa
Để người đứng, tịnh lòng… xào xạc nhớ
 
Khẽ gọi tên em, trong từng chiều vương nhớ
Đâu thấy em về, lối cũ phượng rơi
Trót yêu Hạ, nên nhớ cánh phượng lác đác bên trời
Hồng môi gọi, em phương nào người hỡi
 
Thứ sáu cuối mùa chay, lòng vẫn mênh mang câu gọi
Phượng ơi về
Hạ là xuống
Sao người chẳng qua tôi…
 
Hoangnguyen


Ảnh của I.M.Dat
Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-27 00:20:01hoangnguyen6889>

Cách phố !
 
Chiều phố phủ
Phượng đỏ hồng mưa phố
Xối xả chiều
Tiếng lách cách người về
Đem thương nhớ, tết những hoa phượng đam mê
Vàng phố phủ
Hoàng hôn chiều hồ gọi

Lăn tăn kêu, tiếng hồ như muốn nói:

“Tôi nhớ người yêu
 Nhiều lắm người ơi !“
Trong thảng thốt, của tiếng gọi từ xa xôi
Vàng vàng phố
Những âm thanh… của hai người... cách phố…
 
Hoàng nguyên




Ảnh của PeetNeet


Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0

Từng giọt nhớ…
 
Chiều mưa phố
Con  đường xưa vắng lối
Thoang thoảng lạnh, một nỗi nhớ em về
Đường xưa chiều, cơn mưa vẫn mải mê
Ào ạt ướt, tình nhau trên tán lá…
 
Lại là yêu, nên nhận về nhau… những vất vả
Cả những vô tư, mưa gió của đất trời
Thương nhau qúa, mà chưa nói được lên lời
Đành gởi lệ, cho mưa lòng trong tháng nhớ…
 
Những giọt nhớ, nối theo nhau chẳng dang dở
Ướt lòng nhau, những thương xót ngập trời
Trong cơn mưa, xa lắm tận xa xôi
Vẫn lạnh lắm, lòng anh nơi đất lạ…
 
Sao thương nhau, mà hai đứa mình xa qúa
Mong ngồi bên, nắm chặt bàn tay yêu
Mong  kể cho em, những chuyện mỗi buổi chiều
Hoàng hôn phủ,  lối về… mưa :  xào xạc nhớ…
 
Hãy về đây, với đường xưa lối cũ
Hoàng hôn chiều, vẫn vàng nhớ người ơi
Hãy về đây, trong tiếng gọi chiều rơi
Vì nhớ lắm, những chiều xa nhau … từng giọt nhớ…
 
 
hoàng nguyên


Ảnh của Thomas Hawk
Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0

Gọi nhớ... 
Anh sẽ đưa em về thăm hạ nắng
Chiều San Fran, mặt hồ phảng phất thơ
Nước hồ xanh, thiên nga trắng ngẩn ngơ
Dõi tìm bạn, từ phương xa sẽ tới
Hàng liễu rủ, mặt hồ tình vẫy gọi
Có hai người, đang quấn quít bên nhau
Em ở đâu, sao tình chẳng nhiệm mầu
Để anh lẻ, trong những chiều gọi nhớ...
 
Hoangnguyen
 
Ảnh hoang nguyen
Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0