
Ảnh Sưu tầm (xin lỗi vì quên tên tác giả)
Trắng…
Ừ thôi
thuyền lại thả trôi
về miền hoang vắng
cuối trời gió bay
mím môi
nhìn tháng heo may
bồng bềnh hoa tuyết
đêm nay gọi đò
Sông đông băng nối đôi bờ
ngã nhau trong đợi
vẫn lo đò chiều
hoàng hôn tuyết phủ liêu xiêu
lều mơ đâu thấy
những chiều trắng nhau…
hoàng nguyên
120608
Mùi dang dở…
Trời đổi lạnh
em đổi anh thành mùa rụng
cho anh nghiêng
tuyết phủ, chẳng đường về
chiếc lá chiều
đẫm mình cơn ngủ mê
đợi mùa dậy
bên trời em hồng nhớ…
Tuyết lại bay
bay về phương nào nợ
đòi trả nhau, những nỗi nhớ đã ngút ngàn
tiếng gió lòng, phần phật trong miên man
thổi cơn lạnh, tuyết càng rơi rơi mãi
Lại trắng xóa
trên lối tình trở lại
ai về đâu, cho băng gía một cuộc tình
thảng thốt chiều, những hình bóng điêu linh
thổi cơn lạnh
anh vẫy vùng trong tuyết nhớ
Ừ thì thôi
cứ ôm yên, cuộc tình mùi dang dở
để trăm năm, còn nhớ những mộng sang
trong tiếng rên, dưới lớp tuyết bạt ngàn
vẫn nghe thấy, lời em xưa và nét cười em gởi lại…
hoàng nguyên
120708
Tia nắng…
Em tia nắng
hoá anh thành vụn vỡ
sương mong manh
anh hạt ở, hạt đi
Đã là thương
thì vỡ có là chi
miễn thành hơi
tô môi em, đẫm mộng nhớ…
hoàng nguyên
Hoa Phù Dung…
Có một chiều
người đã quên tên tôi
lối về cũ, đã loãng dần hơi thở
hoa Phù Dung chẳng đổi mầu nữa
để tình tôi, trắng mãi tới muôn đời...
Thu lại về
Hà nội lá lại rơi
bên khung cửa, có người ngân nga câu hát
“Ai đã ra đi tận miền quê Bất Bạt”*
để em mãi chờ, quá chín một đời nhau
Tấm áo dài, em vẫn mặc từ lâu
ngày em đi
anh dặn: mang theo làm kỷ niệm
những lúc Thu về
hay trong mùa chinh chiến
hãy mặc... như anh,
đang ở bên mình
Hoa Phù dung, sáng trắng lung linh
trưa hồng phớt, chiều tô áo em mộng đỏ
nhớ tới anh
em vẫn qua lối cũ
gọi thầm tên, theo từng chiếc lá rơi rơi
Anh ở đâu, sao chẳng ghé về chơi
có phải em đi
là một đời… ta ly biệt
tình là thế, chắc rằng anh không biết
trái tim em, chỉ trọn nhớ một người
dẫu có phôi phai, triệu thứ ở trên đời
nhưng tình anh
vẫn ngời trong em : Bất diệt !
hoàng nguyên
112608
* Thơ Quang Dũng
Lại...
Lại gọi nhau, trong những ngày đông gía
lạnh không em, khi xa quá vòng tay
đêm đông sang, tuyết lại phủ thêm dày
để nỗi nhớ, trong anh thành bất lực
Chắc tuyết về, để lòng ta thử sức
qúa xa nhau, đúng mùa lạnh có cần nhau
người ở đâu, sao chẳng về phía mong nhau
cho nhau ấm, những nụ hôn nồng cháy
Vẫn phất phơ, như tuyết bay ngang trời vậy
nên tình ta, lại nhuộm nhởn nhơ bay
cơn gió lùa, mơ em ấm trong vòng tay
mà chỉ thấy, tiếng gió lùa cơn lạnh lại…
hoangnguyen
Cổ tích…
Lối em về
ai phủ mây trắng vậy
đánh dấu ai đi
thoáng lạnh suốt mùa đông
hơi thở ai, đọng lại thành sương trong
để mùa đông, dõi lối về người vắng bóng
Ôi những mùa đông, cây thông nở hoa mầu trắng
tuyết như bông, trải rộng khắp một vùng
mải nhìn theo, cánh chim bay ngàn trùng
mà đâu thấy, cánh thư nào gởi lại
Tuyết phủ trĩu, nặng trên cành thông mãi mãi
suốt mùa đông, như hoa điểm cành thông
cũng như em, điểm những nụ hôn nồng
cho đời anh, biết thế nào là dấu ái
Mùa Giáng sinh, tuyết trời đang trở lại
phủ lối người về, chẳng biết người còn nhớ tôi không
hay đã quên, như quên một mùa đông
vì lạnh qúa, những tâm tình xa xôi ấy
biết là thế mà làm sao được vậy
đành ngủ vùi, trong ổ suốt mùa đông
đợi chờ em, khi nắng đẹp mây hồng
em có lại, hay kệ tôi thành… cổ tích…
hoàng nguyên
121808