THU TRONG KÝ ỨC
Miền Nam chỉ có hai mùa mưa nắng
Giửa Sài gòn chợt vài chiếc lá vàng rơi
Anh biết nơi em mùa đang thu tới
Lại nhớ thật nhiều thu Hà Nội em ơi
Nhớ Thăng Long hồ Hoàn kiếm khoảng trời
Gió thu lạnh chao nghiêng ngàn chiếc lá
Bên hồ gươm lá vàng rơi lã tã
Tuổi thơ mình nhặt lá những chiều xưa
Mình lớn lên thời cách mạng mùa thu
Nước thanh bình ngàn câu ca vang dội
Cỏi lòng anh chứa chan yêu Hà Nội
Bao năm qua và mãi đến bây giờ
Quên làm sao được những ngày thơ
Tuổi dại khờ nắm tay còn bỡ ngỡ
Vạt áo nâu bàn tay vân vê mãi
Cả trời tình trong đáy mắt nai tơ
Thuở sóng nước Tây Hồ mùa thu ấy
Long lanh hơn trong những buổi nắng vàng
Anh mang nặng tình yêu từ dạo ấy
Yêu một bóng hình nửa thế kỷ sang
Chuyến tàu Bắc Nam xa cách dặm ngàn
Đưa đoàn lớp người vào Nam thuở ấy
Đành giả biệt mối tình thời thơ dại
Năm mươi năm chưa lần trở lại quê nhà
Cuộc sống thăng trầm theo dòng chảy
Thời gian trôi anh êm ấm cuộc đời
Vẫn vọng tưởng về nơi xa Hà nội nhớ
Trái tim yêu vẫn dành một góc trời
Phố SàiGòn cứ mỗi mùa thu qua
Anh bất chợt gặp rơi vài chiếc lá
Lòng chùn xuống nhớ người thương chi lạ
Thuở Hà Nội hoàng hôn lộng lẫy nắng vàng
Vì nơi ấy có người yêu thời trai trẻ
Có lẻ tóc hoa râm bạc trắng tuổi đời
Đã trôi theo dòng cuộc sống em ơi
Có quên người phía chân trời vô định?!
Nếu ngoài ấy thu về ngang qua ngỏ
Đừng bâng khuâng khi gió sớm thu về
Mặc gió thu thổi cuộn tròn ngàn chiếc lá
Đừng như lòng anh cuồn cuộn những phong ba.
……….. Nhật Quỳnh ….……..
Mấy hôm trước TBN ghé nhà QM với một khổ thơ nhỏ. Cám ơn QM đã ghé vườn thơ của TBN với thiện tình nên BN xin được gởi lại một chút cảm xúc trên bài thơ " Thu Trong Ký Ức" thật dạt dào tình cảm của QM. Chúc vui.....
Nghe chút tàn phai
Biết anh còn để lại dòng ký ức
Em trở về gom kỷ niệm nắng mưa
Gởi cho anh mùa thu từ phố cổ
Chiều Hà thành hoa sửa những mùa xưa
Em biết mùa thu đong đưa nỗi nhớ
Buồn rơi lên trên những vạt mây chiều
Trời Thăng Long phủ đầy tình trăn trở
Của người anh viễn xứ buồn đìu hiu...!
Mình lớn lên quê hương mùa chinh chiến
Ôm trong lòng mảnh đất vỡ tang thương
Mình sống ở đâu cũng nhớ lại con đường
In vất vả cha anh, đau tình mẹ...!
Ai cũng có quê hương và nguồn gốc
Từ mẹ sinh ra câu chữ đánh vần
Tình yêu lớn theo tháng năm càng lớn
Xa dù xa tim như nặng ngàn cân
Anh nhớ Hà Nội, em nhớ trời Nam
Tây Đô khắc bóng hình người em gái
Vẫn mường tượng mùa thu nào xa ngái
Xa thơ ngây vượt biển cả trùng dương
Xa tất cả thân yêu rời quê mẹ
Ghi trong tim niềm thổn thức quanh đời
Nghe mùa thu nghe lá vàng rơi
Em chợt hiểu muôn vạn điều về cội
Em nhớ giòng sông ngọt ngào đưa lối
Đưa dân quê mua bán chợ, thị thành
Nhớ trâu cày nhớ liếp cải xanh
Nhớ cô giáo trường làng ngày hai buổi
Nhớ thuở nào mùa thu hương con gái
Áo trắng dập dìu nắng hát mưa bay
Vô tư lắm ngàn giấc mơ phơi phới
Mà giờ đây thành kỷ niệm qua tay !
Mà giờ đây hoàng hôn như vừa ghé
Hạt nắng chiều tím nhớ những mùa xưa
Nghe hình như có mùa thu gọi khẽ
Chút tàn phai trên cành lá rơi đều
Trương Bảo Ngọc