
Viết hoài mãi chẳng thành thơ
Bao nhiêu câu chữ vẩn vơ đâu rồi.
Buồn tìm tranh ngắm núi đồi
Trên màn vi tính đất trời đẹp sao.
Nghe con sóng vỗ rì rào
Nghe mưa tý tách dội vào chông chênh
Nhìn con bướm đậu buồn tênh
Nhìn làn mây trắng lặng thinh lưng trời
Con tim chợt thấy bồi hồi
Đâu đây văng vẳng những lời của xuân.
Trung Dũng
Lời Của Nắng
Em mang lời nắng trong ngần
Cho anh kết nhạc thơ ngân nhịp đàn
Buồn đi theo gió lang thang
Buồn đi xa mãi đừng mang theo về
Thả lời bút mực đam mê
Cho hương xuân mới theo về với thơ
Cho hoa mời bướm thẫn thờ
Nghe tim đập mạnh giọt mơ màu hồng
Núi đồi rộn rã xuân nồng
Thơ anh sưởi ấm muôn dòng xuân khơi
TBN
