📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

BUÔNG TRÔI

131 trả lời, 37.978 lượt xem — Trang 3 / 5
Trích đoạn: Quãng Nhẫn

Có Lẽ Nào

Biết rằng đó là nỗi đau
Đơn ly hôn
Sao hai đứa vẫn nhẹ nhàng đặt bút
Con bé lớn , úp mặt vào tường rưng rức
Thằng út bi bô, con ở với ai
Có lẽ nào ?
Ta bắt đầu từ  là khờ dại
Nên chúng mình chẵng khôn lớn bao giờ
Có lẽ nào ?
Tình yêu không thể vững bền mãi mãi
Nên con tim muôn thủa cứ ngu ngơ
 
Hôm ở trước phiên tòa hòa giải
Em ngước nhìn anh
Đôi mắt giá băng
Anh lặng lẽ
Cúi đầu chẵng nói
Nuốt ngược vào lòng
Từng gọt buốt...trăm năm
 
Căn hộ nhỏ
Một thời hai đứa chung lưng đấu cật
Nhường cho em thân gái dặm trường
Con bé lớn
Cầm tay em trai thút thít
Anh chạnh lòng
Nhìn chúng nó mà thương
 
Dắt con gái
Anh quay về quê nội
Thằng út níu chân không biết chuyện gì
Mắt ngây thơ vương chút buồn tồi tội
Tý tuổi đầu đã biết đến chia ly
 
Anh cũng muốn
Cầm tay em lần cuối
Nói với em lời chúc phúc muộn màng
Cánh cửa khép
Như lời đau từ biệt
Hai cuộc đời
Hai ngả rẻ...sang trang....
 
Quãng Nhẫn

r

 
Có lẽ nào 2
Trường Phi Bảo
 
Có lẽ nào
Rồi mai đây con đường chia hai ngã
Em từ biệt hạnh phúc
Từ biệt các con
Từ biệt anh
Và từ biệt ngôi nhà xưa kỷ niệm
Có lẽ nào
anh muốn thế sao anh?
 
Em úp mặt vào lồng bàn tay khóc ngon lành
Trước tờ đơn ly dị
Anh thẳng tay đặt chữ ký
Trả cho người hai tiếng "tự do"
 
Có lẽ nào
Anh không chút đắn đo
Giọt nước tràn ly, mãnh gương xưa đà vỡ
Níu kéo gì, khi dang dỡ
Một lần thôi, đau xót cả một đời
 
Anh quay đi, và nước mắt lặng lẽ rơi
Anh tước mất của em lẽ sống
Tình yêu lẫn hy vọng
Có lẽ nào...hết thật sao anh?
 
11-11-2007
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-14 20:03:41Quãng Nhẫn>
Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Giọt nước tràn ly, mãnh gương xưa đà vỡ
Níu kéo gì, khi dang dỡ
Một lần thôi, đau xót cả một đời

Anh quay đi, và nước mắt lặng lẽ rơi
Anh tước mất của em lẽ sống
Tình yêu lẫn hy vọng
Có lẽ nào...hết thật sao anh?

11-11-2007


Thì Thôi !

Gương đã vỡ
Có bao giờ lành lại
Ly nước hất đi
Đầy được nữa bao giờ
 
Thì thôi vậy
Còn chút xưa mà nhớ
Cho ấm lòng
Trong những lúc chơ vơ
 
Thì thôi vậy
Quay đi hai ngã rẻ
Lòng hoang đau
Đâu dám níu nhau về
 
Đời là vậy
Từ ngàn xưa đã thế
Bỏ thì thương
Vương thì...rối rắm nhiêu khê..
 
Quãng Nhẫn
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-14 20:21:28Quãng Nhẫn>
U NGÔN


Lưới vô thủy khư khư giăng bờ mộng
Sóng ưu tư vổ cuốn bóng trăng chìm
Ngỏ Trúc củ khói hương trầm hạc nội
Cửa Phù Vân sương gió đắm u linh
 
Hàng vạn đại  thông vươn cành Tuế-Nguyệt
Vó tà dương hư ảo gỏ trời chiều
Dòng thanh sắc Huyền Cầm gieo ngón lạc
Buồm Hòa Âm gió lộng cánh phiêu diêu
 
Đời vạn nẻo lối về khô cỏ xước
Vách thu vàng phiến lá tạc Chân Tâm
Trai Đàn vắng khô mấy mùa Y-Bát
Mái Cổ Tùng nâng phướn gió lặng câm
 
Đêm tọa thủ, cú rúc bìa Khai Ngộ
Rẻo căn cơ cuội đá chuyển nguồn cơn
Rồi muôn thủa nổ tung trời Đao Lợi
Rót Ta Bà một Đại Hải u ngôn.
 
Quãng Nhẫn
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Đọan Tuyệt
 
Giử ngọc nát dẫu hờn đau kỷ niệm
Vẫn long lanh chút gì đó nhu mì
Đành từ chối nguyên lành son màu ngói
Rực rở muôn cùng cũng chẵng ánh lưu ly *
 
Xin cứ để mái tình yêu sụt lở
Cho thương đau dột nát tuổi xuân thì
Anh đã biết trái tim mình vụn vỡ
Kể từ ngày em cất bước ra đi
 
Đừng lợp lại mái lều xưa oan trái
Những hàm ân bóng bẩy quá ngôn từ
Xin cứ để bao mảnh tàn khờ dại
Mưa nắng lòng đời, đắp điếm phía ưu tư...
 
Giử ngọc nát, còn hào quang một thủa
Đã đủ rồi , đời đó có lần yêu
Bao chắp vá chỉ là chăng hay chớ
Như gió vu vơ trên ngói lạnh lêu bêu..
 
* - " Ngọc nát còn hơn ngói lành " ( Tục ngữ )
 
Quãng Nhẫn
 
 
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Ngọc nát, ngói lành

Giữ chi ngọc nát hỡi người
Vui chi mà lại mỉm cười phân ly
Tình xưa đã chẳng còn chi
Thì thôi còn tiếc còn ghì luống công
Người ta phất áo theo chồng
Thương chi ngọc nát cành hồng đã phai ?
Anh về kết cánh hoa mai
Nhen thêm lửa ấm hồng phai ngói lành.
Giữa chữ ái là chữ tâm, tâm nếu bị tách làm đôi thì người sao có thể sống được
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-20 10:36:07ảoảnh>
Cớ sao...       
(như gió vu vơ trên ngói lạnh lêu bêu..)
 
 
 
Tà dương..
Mượn nhớ dựng lều..
Đón niềm hoài cảm-xót yêu lấy mình
 

Ngọc xưa..
Tan cõi điêu-linh
Tim nay..
Ngậm mối minh-minh cõi lòng
 
 
 
 
Tưởng ừ..
Thôi thề là xong
Bao năm vụng đếm sầu đong vơi đầy
 

Tội tình..
Kiếp ngói lắm thay
Ái ưu thân ngọc-mà đày ngói ư?
 

Hiền lương..
Vạn cổ-thiên thu
Mái xưa-đình cũ-trăng đùa lá rơi
 

Cành đa..
Tóc gội giếng khơi..
Tiếng cười thôn nữ-lúm đôi đồng tiền
 
 
 
 
Ngói xưa..
Vạn đội câu hiền
Ngọc sang mà lạ-lại phiền ngói sao..?
 

Tình xưa-nay..
Vốn khát khao
Uống lời..chê ngói-bảo dừng khát chăng..!
 
 
 
 
Lòng trôi..
Buông bến băn khoăn
An nhiên-tưới mát mầm măng vô thường...
 
 
Ảoảnh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-22 20:37:27Quãng Nhẫn>
BIẾM HỌA

Đêm chắn gió che ngọn đèn ấn chứng
Vén tà mây khấp khởi cỏi trăng về
Trang thư pháp rưng rưng dòng cổ lụy
Mành thực hư khép mở phía song mê
 
Đáy hồ thu bóng mờ soi nhạn lạc
Cây chuyển mùa chấm phá mấy cành khô
Rêu phong củ cạn nghiên buồn sắc tứ
Cọ lao lung khinh-trọng nét họa đồ
 
Dẫu chăm chắm rủ xuôi bờ buông xả
Gánh vô ưu cũng hóa trỉu vai đời
Hương phấn mộng một lần da diết quá
Nước Hòang-Hà đâu đủ gột mắt môi
 
Bức Nhân-ảnh họa hình hài Pháp-tướng
" Không thì Sắc "...đọa lạc giữa ngôn từ
Em mãi mãi gieo Đạo-tràng sám hối
Nghiêng Bồ-đòan nặng vạn quyển Thiên-Thư !
 
Quãng Nhẫn
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-23 08:38:44bietaiaibiet>
Thành Dũng thân mến chào huynh Quãng Nhẫn! lâu lắm rồi đệ mới được "gặp" huynh, nhác thấy huynh "hé cửa" đệ liền ghé vào thăm luôn...
Nguyễn Thành Dũng
________________

Đường dẫn:
[link=http://vnthuquan.org/diendan/tm.aspx?
m=297398]* Trang chính[/link]
* Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Quãng Nhẫn

BIẾM HỌA

Đêm chắn gió che ngọn đèn ấn chứng
Vén tà mây khấp khởi cỏi trăng về
Trang thư pháp rưng rưng dòng cổ lụy
Cửa phù trầm khép mở phía song mê
 
Đáy hồ thu bóng mờ soi nhạn lạc
Cây chuyển mùa chấm phá mấy cành khô
Rêu phong củ cạn nghiên buồn sắc tứ
Cọ lao lung khinh-trọng nét họa đồ
 
Dẫu chăm chắm rủ xuôi bờ buông xả
Gánh vô ưu cũng hóa trỉu vai đời
Hương phấn mộng một lần gia giết quá
Nước Hòang-Hà đâu đủ gột mắt môi
 
Bức Nhân-ảnh họa hình hài Pháp-tướng
" Không thì Sắc "...đọa lạc giữa ngôn từ
Em mãi mãi gieo Đạo-tràng sám hối
Nghiêng Bồ-đòan nặng vạn quyển Thiên-Thư !
 
Quãng Nhẫn


Lâu rồi mới thấy Huynh thả thơ, Chúc Huynh luôn mạnh nhe!

Bài thơ hay quá đệ hoạ vài câu nhé!


Cõi Ưu Tư


Vô hài bất ảnh bờ chân mộng
Hoá tướng hồi nhan ngõ mặc ưu
Hà Đồ vạn biến Lạc Thư động
Phá sắc luân trầm bến tịnh không

Hobac

Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hobac

Trích đoạn: Quãng Nhẫn

BIẾM HỌA

Đêm chắn gió che ngọn đèn ấn chứng
Vén tà mây khấp khởi cỏi trăng về
Trang thư pháp rưng rưng dòng cổ lụy
Cửa phù trầm khép mở phía song mê
 
Đáy hồ thu bóng mờ soi nhạn lạc
Cây chuyển mùa chấm phá mấy cành khô
Rêu phong củ cạn nghiên buồn sắc tứ
Cọ lao lung khinh-trọng nét họa đồ
 
Dẫu chăm chắm rủ xuôi bờ buông xả
Gánh vô ưu cũng hóa trỉu vai đời
Hương phấn mộng một lần da diết quá
Nước Hòang-Hà đâu đủ gột mắt môi
 
Bức Nhân-ảnh họa hình hài Pháp-tướng
" Không thì Sắc "...đọa lạc giữa ngôn từ
Em mãi mãi gieo Đạo-tràng sám hối
Nghiêng Bồ-đòan nặng vạn quyển Thiên-Thư !
 
Quãng Nhẫn


Lâu rồi mới thấy Huynh thả thơ, Chúc Huynh luôn mạnh nhe!

Bài thơ hay quá đệ hoạ vài câu nhé!


Cõi Ưu Tư


Vô hài bất ảnh bờ chân mộng
Hoá tướng hồi nhan ngõ mặc ưu
Hà Đồ vạn biến Lạc Thư động
Phá sắc luân trầm bến tịnh không

Hobac


Cảm ơn sự đồng cảm của Hồ Bắc và Thành Dũng đã đến với
nét cọ Ưu tư của QN
 
Bờ Vô Ưu
 
Như chẵng có hình hài
Bóng ảnh cũng mờ trong hư ảo
Ngõ Nhân gian
Cặm cụi lối đi về
Bến củ ngày xưa
Giăng câu ngồi gieo quẻ
Sóng cuốn đầu nguồn
Vạch nét vọng sơn khê
 
Đôi ngạn Ngã
Đắp mố cầu Qui Muội
Dòng Bỉ cực
Căng phiến mộng Thái lai
Lối Đồng Nhân
Dấu buồn in rưng rức
Nép dưới Trời
Nghiêng bóng Núi phôi phai
 
Quãng Nhẫn 
 
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-25 09:45:46Quãng Nhẫn>
Lắc


Bản tình ca ngày xưa hay hát
Em thường ngân điệp khúc trên môi
Má thắm..
..Môi hồng
..Tóc bồng..
Thủa ấy
Em của ngày xưa đâu rồi ?
 
Em lầm lủi
Bên lề đời bóng nhạt
Mắt như đáy hồ thu
Trong vắt..
Cái trong vắt
Vô cảm không thể nào khác được
Trước những đọa đày
Trước những cơn say
Trước những đêm dài cuồng lọan
Bóng đèn màu
Ngất ngây
Những thân hình
Uốn éo quắt quay...
 
Bản tình ca ngày xưa hay hát
Đã bao lần tôi ngồi nghe
Cái điệp khúc
Như một nguyện thề
Em ngân đến tận cùng cung bậc
 
Bản tình ca ngày xưa
Giờ đây đã mất
Em không còn hát nữa rồi
Trong tiếng nhạc cuồng quay chất ngất
Lời thương đau
Cũng vỡ nát trong tôi.
 
Quãng Nhẫn 
 
 
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-24 17:18:44Huyền Băng>
Em Tôi

Lúc xa còn ẳm ngữa
Ngày về đã đôi mươi
Lần đầu tiên gặp lại
Nhớ không ? Em mỉm cười !
 
Thời chiến tranh lọan lạc
Gia đình phải chia phôi
Anh hải hồ phiêu bạt
Lang thang khắp xứ người 
 
Ngày chạy càn , Ba mất
Mẹ địu Em trên vai
Khắp rừng thiêng , nước độc
Bôn ba tháng năm dài
 
Khi hòa bình lặp lại
Ruộng vườn đầy hố bom
Mẹ cùng Em bươn chải
Hạt cơm cũng cỏi còm
 
Lúc Mẹ già hấp hối
Khao khát gặp mặt con
Trong lán tù cải tạo
Anh gào với núi non...
 
Rồi tháng năm mãi miết
Quay lưng và ngỏanh mặt
Anh vẫn còn biền biệt
Chưa một lần về thăm
 
Lần đầu gặp Em gái
Lệ trào chẵng kịp ngăn
Em mỉm cười không nói
Lau giọt đau muộn mằn
 
Muốn đưa Em xuất ngọai
Bớt đi bao nhọc nhằn
Lại mỉm cười từ chối :
Mồ mả nhà ai chăm
 
..Ngày đi Em không tiễn
Nắm nắm xôi muối mè
Sao ngọt lành đến thế
Y hệt Mẹ ngày xưa !
 
Quãng Nhẫn
 
r
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Hồng Nhan
 
 
Ngưỡng dung nhan đem mắt đời cầm cố
Đắm trăm năm chẳng thể chuộc đem về
Ván sấp ngữa gieo cuộc tình đen đỏ
Thắng hay thua nào thóat cảnh nhiêu khê
 
Là may rủi cũng chìm sâu họa thủy
Chí đỉnh thiên vướng víu cửa hồng nhan
Mộng hải hồ không qua bờ ủy mị
Lúm môi cười điên đảo bước quan san
 
Chưa tri kỷ đã khuất mờ tri bỉ
Lóa hào quang trước lồng lộng sắc hương
Lần cổ tịch , mày mò ôn binh pháp
Kế tẩu vi..lật tẩy đóa Vô Thường.
 
Quãng Nhẫn
 
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-24 17:20:39Huyền Băng>
Thóang Chút Đông Về
 
Trải lòng ra với tuyết
Phía bên nào lạnh hơn
Trắng vòm trời chật hẹp
Vướng chiều bay nỗi buồn
 
Dấu tàn thu còn lại
Vết lá chờ trăng lên
Gom chút tình viễn xứ
Nhen hồn quê từng đêm
 
Bao đông rồi lưu lạc
Thèm một chút heo may
Hứng hương đồng cỏ nội
Tuyết rụng về đầy tay...
 
Quãng Nhẫn
 
  r
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-22 18:37:25bietaiaibiet>
[Trích đoạn]

Thóang Chút Đông Về
 
Trải lòng ra với tuyết
Phía bên nào lạnh hơn
Trắng vòm trời chật hẹp
Vướng chiều bay nỗi buồn
 
Dấu tàn thu còn lại
Vết lá chờ trăng lên
Gom chút tình viễn xứ
Nhen hồn quê từng đêm
 
Bao đông rồi lưu lạc
Thèm một chút heo may
Hứng hương đồng cỏ nội
Tuyết rụng về đầy tay...
 
Quãng Nhẫn 

*************************************************************

Chào huynh Quãng Nhẫn thân mến, lâu rồi mới "gặp lại" huynh, chắc dạo này huynh mắc bận công chuyện?... đệ xin chia xẻ với huynh bằng một bài ngắn nhé! (thực ra là đệ chỉ... tưởng tượng ra thôi! - vì chưa hồi nào được biết tới mùa Đông ở xứ lạnh là như thế nào...)
 
MỘT MÙA ĐÔNG XA XỨ...
 
Còn nhớ mùa Đông xưa
Cả nhà bên bếp lửa
Tình người sưởi ấm lòng
Đâu ngại gì rét cứa...
 
Năm nay Đông lại đến
Xứ người - giữa đất trời
Cô đơn trong gió tuyết
Cái rét thành gấp đôi!
 
Ta không sợ cái rét
Giá buốt nơi xứ người
Chỉ sợ lòng mình lạnh
Như khối băng kia thôi...
Nguyễn Thành Dũng
________________

Đường dẫn:
[link=http://vnthuquan.org/diendan/tm.aspx?
m=297398]* Trang chính[/link]
* Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Quãng Nhẫn

Em Tôi

Lúc xa còn ẳm ngữa
Ngày về đã đôi mươi
Lần đầu tiên gặp lại
Nhớ không ? Em mỉm cười !
 
Thời chiến tranh lọan lạc
Gia đình phải chia phôi
Anh hải hồ phiêu bạt
Lang thang khắp xứ người 
 
Ngày chạy càn , Ba mất
Mẹ địu Em trên vai
Khắp rừng thiêng , nước độc
Bôn ba tháng năm dài
 
Khi hòa bình lặp lại
Ruộng vườn đầy hố bom
Mẹ cùng Em bươn chải
Hạt cơm cũng cỏi còm
 
Lúc Mẹ già hấp hối
Khao khát gặp mặt con
Trong lán tù cải tạo
Anh gào với núi non...
 
Rồi tháng năm mãi miết
Quay lưng và ngỏanh mặt
Anh vẫn còn biền biệt
Chưa một lần về thăm
 
Lần đầu gặp Em gái
Lệ trào chẵng kịp ngăn
Em mỉm cười không nói
Lau giọt đau muộn mằn
 
Muốn đưa Em xuất ngọai
Bớt đi bao nhọc nhằn
Lại mỉm cười từ chối :
Mồ mả nhà ai chăm
 
..Ngày đi Em không tiễn
Nắm nắm xôi muối mè
Sao ngọt lành đến thế
Y hệt Mẹ ngày xưa !
 
Quãng Nhẫn
 


📎 m3
http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-30 15:14:58Huyền Băng>
TỰ BẠCH 1: Ăn Mày Chút Duyên

Hỏi rằng ta đặng bao lâu
-Từ khi vay đặng chút sầu nơi em
 
Gốc sân, xó chợ, lề đường
-Ồ quên từ độ nhập phường trộm kinh
 
Chợ đời có tý công danh
- Góp gom đổi đại được nhành vô ưu
 
Cắm sào chi giữa bể dâu
- Đợi trăng về thoả một chầu thơ say
 
Rằng mai về chốn nào đây
- Quì nơi vô ngại ăn mày chút duyên
 
Quảng Nhẫn
15.07.08
   
 
TỰ BẠCH 2 : Làn Môi Rong
 
Soi gương cũng thấy mặt người
Dẫu còn đôi nét rạn cười hôm qua
 
Khép cửa vào, mở cửa ra
Trong ngoài đều rụng đâu là vàng thu
 
Hình như ta giữa sa mù
Gần bên mà chẳng bao giờ thấy nhau
 
Vét sạch cát đá ngày sau
Đắp không nên nổi nhịp cầu giao duyên
 
Trai đàn nghiêng vóc thuyền quyên
Nhìn hơ hơ gió ngóng miền tịnh không
 
Núm chuông treo chốn khôn cùng
Tiếng tơ vương nhịp đèo bòng rè khan
 
Tình ất ơ, nghĩa tàn tàn
Còn lang thang nhớ với làn môi rong
  
Quảng Nhẫn
21.09.08
  
r
 
TỰ BẠCH 3: Cướp Đường Nhạn Bay
 
Tọc mạch sảy nhúm chiều rơi
Tiếng chuông kết sạn rụng phơi góc sàng
 
Có ngày cát đá tìm sang
Hỏi vay một đấu giữa đàng cho mê
 
Xoạc ngồi tum hủm bên lề
Ai đi hất gió lợm về lợp hiên
 
Một hôm soi mặt đồng tiền
Thấy mình sấp ngữa hai miền Âm-Dương
 
Leo lẻo tụng nghĩa vô thường
Mà sao dớn dác cướp đường nhạn bay.
 
Quảng Nhẫn
03.10.08
  
 
  
 
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-04 19:22:09Quãng Nhẫn>
KINH DỊ
 
Ta lủng đọan cả bónh hình cố cựu
Đắp tượng đài dựng ngược chắn mai sau
Phanh thây nắng chiều buông đao gió chướng
Trụy bên trời một mảnh chớm thu nhàu
 
Chẳng ngả ngớn cũng đâu là chừng mực
Máu về tim bầm kết tứ thơ đau
Nghe tằn tiện khói nhang ngày rưng rức
Vỗ tróc tình ngơ ngáo nhuốm sắc màu
 
À uôm đêm vớt mây chìm chết đuối
Ừ thì đây trả lại đó vầng trăng
Chưa tới hết tận chót hào Qui Muội
Đâu dám men đỉnh ngự phối Hàm Hằng
 
Có gì đâu lốc cốc dòng sám hối
Cho vẹt mòn gối rủ vệt ăn năn
Là thế đó gieo nụ mầm hoang dại
Trổ nhánh đời vào nẻo chẳng nguồn căn
 
Rồi một bữa ta thấy mình kinh dị
Mé bờ yêu quên bỏ lại em rồi
Để phanh phui cả một thời mộng mị
Giữa đục trầm ngao ngán thả tình trôi.
  
Quảng Nhẫn
20.08.08
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-04 21:31:00hungho_08>
QUÁI LẠ

Tiếng mỏ khua vang
Ta ngỡ ngàng
Thấy
Sư hổ mang
Hay đạo tràng?
Gương mặt
Vui rồi buồn
Cười rồi khóc
Tiếng mõ khỏ đều
"Lốc cốc"
"Lốc cốc"
"Lốc cốc"
Tiếng mõ khô khào khô khốc
Rồi tiếng ai?
Tiếng ai?
Tiếng ai???!!!...
Tiếng sư!?
Tiếng sư trách móc...
Trách ai?
Tiếng sư tự trách móc???
Chuyện mình
Tư tình
Kỉ niệm xưa nay không tàn phai
Lòng nhớ mãi
Tình trần ai
Ôm mối u hoài
Nợ tình vương mãi nợ vay
Vầng trăng ai xẻ lá lay tình người
Trăng thu vằng vặc lưng trời
Oán người tri kỉ quên lời hẹn xưa
Đêm trắng sao thưa
Người yêu bé nhỏ về chưa
Mây trôi gặp gình
Mong hình bóng cũ
Nghìn trùng mù xa
Trăng chênh chếch bóng trăng ngà
Nửa vầng trăng bạc khóc hoà biệt ly
Nửa trăng sư trả nợ ghi
Tiếng mỏ lốc cốc kinh thi
Sám hối
Ăn năn
Trăng ơi nhốm sắc máu hằng
Tình thơ van vỉ muôn lời ăn năn
Ăn năn
Ăn năn
Tiếng sư:
"Trăng ơi ta trả vầng trăng
Một đời ta mãi ăn năn tội tình..."
Tiếng mỏ gõ lốc cóc...lốc cốc...
Tiếng sư nghẹn ngào
Sư khóc
Sư khóc
Nho nhỏ
Lặng thầm
Giữa hư không
Tiếng ai gọi
Ta thấy sư ngóng
Tan nát lòng
Ta vùng trông
Bỗng
Tỉnh giấc nồng
Kì dị không???
TRông mọi ngả
không có sư
Chỉ mình ta
Tỉnh giấc mơ quái lạ...?!

hungho
(Đọc thơ huynh hay quá, cảm xúc dựa theo ý thơ mà hoạ tí cho vơi sầu. Có gì mạo phạm mong huynh lượng thứ)
Én xuân lướt dưới tầng mây bạc
Đôi cánh vẫy vùng thả sức bay …
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-05 06:26:41Quãng Nhẫn>
Trích đoạn: hungho_08

QUÁI LẠ

Tiếng mỏ khua vang
Ta ngỡ ngàng
Thấy
Sư hổ mang
Hay đạo tràng?
Gương mặt
Vui rồi buồn
Cười rồi khóc
Tiếng mõ khỏ đều
"Lốc cốc"
"Lốc cốc"
"Lốc cốc"
Tiếng mõ khô khào khô khốc
Rồi tiếng ai?
Tiếng ai?
Tiếng ai???!!!...
Tiếng sư!?
Tiếng sư trách móc...
Trách ai?
Tiếng sư tự trách móc???
Chuyện mình
Tư tình
Kỉ niệm xưa nay không tàn phai
Lòng nhớ mãi
Tình trần ai
Ôm mối u hoài
Nợ tình vương mãi nợ vay
Vầng trăng ai xẻ lá lay tình người
Trăng thu vằng vặc lưng trời
Oán người tri kỉ quên lời hẹn xưa
Đêm trắng sao thưa
Người yêu bé nhỏ về chưa
Mây trôi gặp gình
Mong hình bóng cũ
Nghìn trùng mù xa
Trăng chênh chếch bóng trăng ngà
Nửa vầng trăng bạc khóc hoà biệt ly
Nửa trăng sư trả nợ ghi
Tiếng mỏ lốc cốc kinh thi
Sám hối
Ăn năn
Trăng ơi nhốm sắc máu hằng
Tình thơ van vỉ muôn lời ăn năn
Ăn năn
Ăn năn
Tiếng sư:
"Trăng ơi ta trả vầng trăng
Một đời ta mãi ăn năn tội tình..."
Tiếng mỏ gõ lốc cóc...lốc cốc...
Tiếng sư nghẹn ngào
Sư khóc
Sư khóc
Nho nhỏ
Lặng thầm
Giữa hư không
Tiếng ai gọi
Ta thấy sư ngóng
Tan nát lòng
Ta vùng trông
Bỗng
Tỉnh giấc nồng
Kì dị không???
TRông mọi ngả
không có sư
Chỉ mình ta
Tỉnh giấc mơ quái lạ...?!

hungho
(Đọc thơ huynh hay quá, cảm xúc dựa theo ý thơ mà hoạ tí cho vơi sầu. Có gì mạo phạm mong huynh lượng thứ)
 ______________________________________________________________
 
Cảm ơn Hungho ghé thăm. Trừ Thuyền Trăng Băng Nguyệt ra. Gần 1 năm nay BUÔNG TRÔi mới có người thăm viếng. Đa tạ
  
Tặng bạn bài thơ vui viết ngày 12.08.08 để tỏ lòng tri ngộ
 
Ê! MỒ CÔI
 
Cha mẹ sinh con trời sinh tính
Cha tứ tuyệt, Mẹ lục bát
Sinh con đứa nào cũng tự do
 
Chiều thu gặp một câu thơ
Xoa đầu hỏi nó:
- Bơ vơ thế này
Rằng:
- Cha trăng, Mẹ gió, Chị mây
Trời trong trẻo quá hổm rày mồ côi
  
 
  12.08.08
Quảng Nhẫn

Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
DƯ MỘT MÉ MÙA THU
  
Trời xanh đắng cạn đáy ngày hạ biếng
Lẻo bẻo khoe lá lật váy thu vàng
Vệt như thể xém sao tình ngậm ngải
Hạ thổ ngày, mây doạ đẫm mưa hoang
 
Lộc lạ biếc lúng búng màu tơ bỏi
Phây phây chiều ráng gụ xoạc khai mê
Quảng mấy rẻo hồng thừa lên vạt nhớ
Động giao thoa rụng trái lạc bên lề
 
Chân chiều nẻ lên nước màu chạng vạng
Trôi ngang trời chim mẻ rớt tiếng kêu
Ta dư cả ba vạn ngày ngao ngán
Thiếu một giây đích thực để mà yêu.
  
Quảng Nhẫn
22.08.08
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Em- Anh - Đồng Xu Và Mặt Trăng
  
Anh và em
Như đồng tiền loảng xoảng gieo vào đêm
Có thừa mứa tiếng dế rúc 
Nhưng thiếu ngọn gió để lột trần giấc ngủ
   
Anh và em
Áp vào nhau như đồng tiền sấp ngửa
Đồng tiền sấp có hình hài dã thú
Đồng tiền ngửa có dịu ngọt của ngôn từ
Sấp -Ngửa, vành vạnh giống vầng trăng
   
Tráo trở hai phía âm dương
Lật mặt đời xoay hình hài may rủi
Quay cuồng giữa hai vùng sáng tối 
Để câu thơ cũng trở thành trống-  mái 
Ngả ngớn trên trang giấy giao hoan  
   
Em gieo đồng tiền lên trời
Như cây nêu tỏa bóng
Khoanh một vùng đời Hạnh Phúc
Vạch giới hạn cho bình yên
  
Anh không tin
Phía ngoài bóng áo Cà-sa là đáy vực
Miền đất hứa của ma quỉ 
Không hừng hực 
Những khát khao
  
Anh và em
Như đồng tiền sấp ngửa
Gieo may rủi vào nhau
Và vầng trăng trên cao
Khoanh một hình tròn
Chờ đặt tên cho nỗi đau.
  
       
  
Quảng Nhẫn Lê Thuận Nghĩa
       24.06.2008
 
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-14 05:50:46Quãng Nhẫn>
Rồi Bữa Đó
  
Rồi bữa đó anh về rất sợ
Cấu véo mấy lần đừng phải chiêm bao
Anh nói thật là anh rất bỡ ngỡ
Bỡ ngỡ vì em đích thực ngọt ngào

Rồi bữa đó anh về bất chợt
Bất chợt trước gương anh ngắm nói mình xuân
Cũng trước gương không một chút ngại ngần
Anh tủm tỉm cười mỡ màng thu hoạch

Rồi bữa đó anh về rất thất vọng 
Thất vọng vì em quá đỗi thật thà
Em cứ khen thơ anh thật hóm hỉnh
Thơ và người vững chải cứ như Cha

  
 
Quảng Nhẫn
[/align]
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Nhân dịp Xuân Kỷ Sửu, Quảng Nhẫn xin gửi đến BQL Thư Quán cùng Thi Hữu lời chúc mừng năm mới, cầu  chúc Quí vị đặng an khang và thịnh vượng.
Quãng Nhẫn
_________________________________
 
THƠ VIẾT NGÀY CUỐI NĂM
 
Muốn gọi Phù- du về  đóng móng
Khớp yên cương dồn nước  với Thời-gian
Lỡ vó kiệu không kịp ngày ướm mộng
Cháy  khát nguồn rối  hết nhịp Quan - san
  
Ừ thì Tết chẳng mai vàng, đào thắm
Cũng xòe mê  lúng búng  bói xin xăm
Thì vẫn đó mắt em mùa thượng thượng
Trôi ngày xuân cho hạ hạ  kết trăm năm
                 

Có lẻ đốt cội trầm nhen lửa bỏi
Đánh quả tù mù thử ủ chút men yêu
Chiên tàu hủ cho át mùi mắm nhút
Ngớ ngẩn đôi khi ngáp được gió bên chiều
                                

Ừ thì Xuân cho tháng ngày thôi lỏng bỏng
Chút hương hoa đánh lộn tráo với đời
Xôi có hỏng khéo phủ màu gấc đỏ
Ởm ờ vui thế cuộc vậy mà trôi
                        

Em bất tận dù cho năm tháng tận
Sớm tiêu điều đã có bến mắt môi
Em mãi mãi là khấc đời lận đận
Khớp Phù du dồn vó mộng lên ngôi!
 
23.01.09
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-09 22:05:25Quãng Nhẫn>
TỪ NGÀN NĂM DUYÊN ĐÃ KẾT EM RẰM



Chuông vọng nứt chiều vẫn còn vướng nợ
Vỗ lông bông không khép nổi bề ngày
Gắng ghép vào đêm cho nhoè nét vỡ
Rệu hoàng hôn  màu  rã ngậm chân mây
    
Em cứ ngỡ  ta về từ cõi khác

Lạc nơi đây ghé chịu bớt đọa đày
Em cứ ngỡ  ta cội tùng vóc hạc
Nào ngờ đâu là một gã hoang say
    
Nào ngờ đâu ta trầm sa đọa lạc

Phủ màu rêu để tạc dáng phong sương
Cứ xoe tròn mắt trần em ngơ ngác
Trước siêu siêu ta thuyết nghĩa vô thường
        
Đâu có phải ta về từ Đại Ngã
Để trừng quang khuất lấp mé nhu mì
Cũng chỉ là ngọn đèn heo hắt gió
Trước trùng trùng mạt vận thể thiên di
          
Đừng tô phết ố Đường Vàng, Mây Trắng
Kẻo u mờ che nẻo bước ăn năn
Không Hạ Huệ  nên môi hồng má thắm
Cát Hằng Hà đo đọa kiếp trầm lăn
               
Chuông vọng nứt chiều, đêm còn lớp lớp
Còn chống chèo qua vực thẳm chiếu chăn
Cánh buồm còn căng gió mùa đọa lạc
Bởi ngàn năm duyên đã kết Em rằm.

                 
10.03.09
Quảng Nhẫn
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0


Nát vết son môi

Mây chầm chậm ngậm lòng không bước nổi
Sợi gió tơ vương thổi vướng đường về
Chiều gục xuống chờ đêm loan nét vỡ
Vẳng âm ba chuông nứt cõi u mê

Em còn nghe cái siết vai trăn trở
Của người đi che khuất dấu biệt ly
Em còn nghe trong bàn tay nhịp thở
Siết mạnh bàn tay như đã nắm ghì

Ai có ngờ quay lưng sau cánh cửa
Chiều phủ đêm đen ướt áo phong trần
Đốt linh hồn thành tro bằng ngọn lửa
Ngượng ngùng sau một thế kỷ chưa vơi

Người gặp người màn sương mây che mắt
Tình gặp tình tình lảo đảo cuồng điên
Cho bao nhiêu trong những lần khoảnh khắc
Để ngàn năm ngồi trực với ưu phiền

Biên giới xanh tô lên màu hồng đậm
Ngỡ chừng như trời đất ở trong tim
Dắt nhau qua băng rừng sâu thăm thẳm
Con đường nào đêm dừng bước chân chim

Đêm trổi nhạc ngân nga bài tình khúc
Thả xót xa đi về phía đường mòn
Dòng nhạc ướt giấc mê tìm hạnh phúc
Thả hồn rơi lên trăng nát vết son.

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0




Nát vết son môi

Mây chầm chậm ngậm lòng không bước nổi                         Ngậm lòng chầm chậm mây trôi
Sợi gió tơ vương thổi vướng đường về                                 Tơ vương mấy sợi lẽ loi đường về
Chiều gục xuống chờ đêm loan nét vỡ                                  Chiều gục lên nổi hoang mê
Vẳng âm ba chuông nứt cõi u mê                                         Nghe âm ba vọng bốn bề nhân gian

Em còn nghe cái siết vai trăn trở                                          Còn nghe trong những nồng nàn
Của người đi che khuất dấu biệt ly                                        Người đi khuất dấu ly tan thủa nào
Em còn nghe trong bàn tay nhịp thở                                     Còn nghe hơi ấm ai trao
Siết mạnh bàn tay như đã nắm ghì                                        Siết se nhịp thở ngọt ngào ghì tay 

Ai có ngờ quay lưng sau cánh cửa                                         Quay lưng sấp mặt ai hay
Chiều phủ đêm đen ướt áo phong trần                                   Phong trần đêm phủ lên ngày buồn hiu
Đốt linh hồn thành tro bằng ngọn lửa                                     Hồn hoang đốt cháy trong chiều
Ngượng ngùng sau một thế kỷ chưa vơi                                 Phủ tro thế kỷ trớ trêu vô thường

Người gặp người màn sương mây che mắt                             Gặp mgười che khuất màn sương
Tình gặp tình tình lảo đảo cuồng điên                                    Tình gặp tình đã như dường đảo điên
Cho bao nhiêu trong những lần khoảnh khắc                           Trút cho hết khóe dịu hiền
Để ngàn năm ngồi trực với ưu phiền                                       Ngàn năm vẫn cứ ưu phiền vây quanh

Biên giới xanh tô lên màu hồng đậm                                       Hồng hồng chớm úa ngày xanh
Ngỡ chừng như trời đất ở trong tim                                        Ngỡ như vỡ giữa con tim đất trời
Dắt nhau qua băng rừng sâu thăm thẳm                                  Băng rừng thăm thẳm xa xôi
Con đường nào đêm dừng bước chân chim                             Đường xưa in dấu chim trời hoang mang

Đêm trổi nhạc ngân nga bài tình khúc                                    Tình khúc trổi giữa mây ngàn
Thả xót xa đi về phía đường mòn                                           Xót xa gửi lại lối mòn ngày qua
Dòng nhạc ướt giấc mê tìm hạnh phúc                                    Nốt mê thấm đẩm nuột nà
Thả hồn rơi lên trăng nát vết son.                                           Vết son ngày ấy ngọc ngà nát tan

Mỹ Trinh                                                                              Họa Lại Lục bát: TN-Quảng Nhẫn

 
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
BUÔNG TRÔI
 
Buông trôi- mọi thứ buông trôi...
Chân trời mơ ước xa xôi ngàn trùng.
Còn đâu kết nối duyên chung
Còn chăng hai chữ thường dùng- buông trôi.
 
Buồn thay em mãi xa tôi
Hoa thời héo rũ, cỏ thời sum sê...
Tan rồi giây phút say mê
Đọng tồn bao nỗi ê chề đắng cay!!!
-sd-
Xin được giao lưu cùng bạn.
Kỉ niệm xưa chơn tình lưu giữ
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-14 04:41:33SĨ ĐOAN>
 

        Chờ người dưới mưa

 
 
 
Anh đã hẹn chiều nay anh đến
Để em buồn đứng đợi bên hiên
Anh đâu rồi mưa cứ triền miên
Em ngóng đợi nhìn mưa nhung nhớ !
 
Như Hằng
 
Lỗi hẹn, lần đầu anh lỗi hẹn
Mưa chiều, bất chợt cơn mưa chiều
Gió se se lạnh gió đìu hiu...
Em hãy nhìn xem anh đến rồi!!!
-sd-
 
 








Ta nhìn một ngưòi hẹn một người
Họ đến tìm nhau dưới mưa rơi
Bỗng dưng như thể trời đất ấm
Mây gió và ta cũng mỉm cười.
____
Chúc Vui!

Thì ra bạn ở gần đây
Trú mưa thì phải, tan mây lâu rồi
Đến bên, ta- bạn cùng ngồi
Mượn nước thay rượu ta mời- kết giao!
-sd-
Kỉ niệm xưa chơn tình lưu giữ
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-13 09:11:13Quãng Nhẫn>
THƠ NGÀY HỘI CHỨNG TRĂNG TRÒN

           THƠ NGÀY HỘI CHỨNG TRĂNG TRÒN 1
 
Hôm nao tôi nhớ hôm này
Ngày tôi nắm lấy bàn tay chính mình
Lắc lắc thật sự chân thành
Rằng nay mình phải tuyệt tình bang giao
.
Mai sau nữa, nhớ hôm nao
Tôi rất kính cẩn cúi chào chính tôi
Chào tôi da dẻ đồi mồi
Tóc phơ sợi bạc đứng ngồi trượng phu
.
Bây giờ chưa nhớ bây giờ
Nên đành tạm bợ ngu ngơ với Nàng
Bởi vì thậm tuyệt cao sang
Là nơi cái Nhớ giữa ngàn cái Quên.
 
12.03.06
 
 
THƠ NGÀY HỘI CHỨNG TRĂNG TRÒN 2
thuannghia

   
Xin đừng theo tôi ơi cô gái nhỏ
Tôi là tên bịp vừa mới hoàn lương
Hãy bước xa xa thêm vài bước nữa
Kẻo tôi đây lại nỗi chứng bất thường
.
Đừng nhìn tôi với đôi mắt ngấu nghiến
Bời tâm tôi rất dễ mọc răng nanh
Đừng đẩy đưa với tôi vài câu chuyện
Tôi là tôi không muốn chuyện đã đành
.
Thì cứ vậy mình đừng quen biết nhé
Em đường em, mặc tôi cứ loanh quanh
Em đi rồi , để tôi còn nuốt lệ
Nhìn dấu chân khao khát dáng khuynh thành
.
Đừng quay lại và mắt nhìn âu yếm
Tôi là tôi rất khó để chối từ
Với nuột nà, không thể nào dấu diếm
Tôi là tôi rất khó để vô tư
.
Thì cứ thế , cứ cất lời thóa mạ
Tôi thà rằng làm một kẻ ngu ngơ
Còn hơn cả suốt cuộc đời đày đọa
Trong trập trùng day dứt phía đợi chờ.
.
13.03.09
 
 

THƠ NGÀY HỘI CHỨNG TRĂNG TRÒN 3
thuannghia

Tiếc chi một tý ngọt lành
Mà sao phải cứ đành hanh nỏ mồm
Tuy rằng có chút bờm xơm
Cũng vì hơn hớn cội nguồn khơi ra
Cun củn thế còn xẻ tà
Phổng phao trể trụt vòm ngà phây phây
.
Để anh an ủi bàn tay
Vì mắt nên khổ thân mày tay ơi
.
Biết rằng muôn sự ở đời
Nông sâu, chắc lép tùy lời đẩy đưa
.
Khôn khôn dại dại cò cưa
Anh vay đạo mạo rồi lùa sang Em.
            
  13.03.09



THƠ NGÀY HỘI CHỨNG TRĂNG TRÒN 4
thuannghia

Anh  bỏ vào cối xay ý tưởng  một bụm trăng mới hứng được hồi đêm.
Cái hạt trắng là rằm
Cái hạt trắng là em
Cái hạt vẫn còn nguyên, đó là nỗi nhớ!
Cái lùng bùng như cám, như đầu mày vụn vỡ
Chính là Anh
Chính là Anh trộn mình vào cái máng xuân xanh...
.
Thơ đang mùa thổi vỗ.

       
13.03.09
[/align]

[/align][/align]

[/align][/align]
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»