📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

BUÔNG TRÔI

131 trả lời, 37.979 lượt xem — Trang 4 / 5

Mỹ Trinh họa thơ cho vui chút, mong anh không phiền hén Quảng Nhẫn.


THƠ NGÀY HỘI CHỨNG TRĂNG MÒN 1

Thơ ngày hội chứng trăng mòn
Ngật ngầy tay chóng ba ton lừ đừ
Nhớ sao cõi mộng thực hư
Bang giao lần cuối cũng nhừ con tim !

Hôm nào hôm nữa về tìm
Dấu xưa lỏm chỏm nỗi niềm quạnh hiu
Hôm nào lận đận chắt chiu
Lom khom nhặt lại mấy điều Thương Tâm !

Mai sao mai nữa hết rằm
Khuyết sâu con mắt mà ngâm thơ hồng
Khòm lưng nhặt mấy tang bồng
Hay ra đã nợ trần hồng một phen

Bây giờ đêm cũng chong đèn
Run run tay bút luyện rèn thanh xuân
Quên ngàn lần nhớ một lần
Con tim đứng lại tần ngần... hỏi đâu ?



[size=4]THƠ NGÀY HỘI CHỨNG TRĂNG MÒN 2

Này anh tên bịp mới vừa cải thiện
Dấu trăng xưa mòn lối nhỏ tiểu thư
Có bài thơ nằm ôm gối tương tư
Và đôi lúc thơ thành con ngựa chứng

Đừng nhìn em cũng đừng lúng túng
Cô nhỏ chai lì rèn bởi trượng phu
Có thi hứng cô hát khúc tình thu
Khi buồn ngủ thắp tình mù khép cửa!

Cứ vậy đi cho tàn tro khơi lửa
Bập bùng đêm sưởi sương khói mùa đông
Đường trăng mòn lối về đã thuộc lòng
Đành là thế hay không đành... là thế

Biết cái tật người hiền lương vừa kể
Chối làm sao và Từ ở chổ nào ?
Cuối cùng rồi cái phận cũng lao đao
Ôm gối ngủ thì thào kêu : Cô nhỏ ?

Kệ đi mà... thế thì như thế đó
Bầu rượu túi thơ tìm dấu trăng mòn
Ta ngu ngơ theo trăng nát vết son
Người lẫn thẫn bên lối mòn thả chữ...



THƠ NGÀY HỘI CHỨNG TRĂNG MÒN 3


Tròn tròn nay đã hao mòn
Trăng lên trăng xuống hỏi còn trăng không ?
Long đong con chữ đi rong
Đi lên đi xuống con còng gió vô
Vô đây mới thấy ta khờ
Phây phây chảy mực làm thơ với người !
Hai bàn tay ngón cộng mười
Nó nhảy nó múa cho đời vui hơn
Được làm thơ đã cảm ơn
Dở hơi bong bóng cây đờn đứt dây
Thế mà thơ cũng phây phây
Cò cưa kẽo kẹt thơ đầy mùa trăng



THƠ NGÀY HỘI CHỨNG TRĂNG MÒN 4

Em lấy vào nhà giọt suy tư của đêm hong thành giọt nắng của ngày
Giọt suy tư là em
Giọt nắng đêm là em
Hòa vào nhau hay tách rời ra vẫn là muôn hạt nhớ
Anh đưa tay hứng trọn bao điều vụn vỡ
Chính là anh
Chính là anh mãi còn gieo thương nhớ lối trăng mòn...

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Sức sáng tạo của Đệ dữ dội hỉ.
Dù là để trang trải, tâm sự và giao lưu đi nữa. Đệ cũng nên có những đột phá, đổi mới cả về trong ý tưởng cũng như thi ngữ. Không nên chỉ quẩn quanh, trong những phạm vi mà Thơ không thể kết tinh ý niệm và thăng hoa cùng với bầu trời thi ca được. Hồi kỳ đầu Thơ của Đệ có sức sáng tạo, gây được ấn tượng mạnh trong lòng người đọc. Còn bây giờ như chùng lại, gò bó, gượng gạo, và có nhiều bài thiếu cảm xúc. ví dụ như bài trích này. Thi tứ ở đâu. Thi cảnh ở đâu. Ý tưởng ở đâu?. Đệ có thể giận và không đồng tình với Huynh. Nhưng Huynh vẫn cứ nói. Vì không muốn Đệ quên lãng mất một hồn thơ cần có độ kết tinh để phát tiết trong thời kỳ đáng lý ra đã rộ chín nhưng vần thơ để đời.
Thân Mến!
Quảng Nhẫn Lê Thuận Nghĩa


TTK thật sự súc động với những góp ý chân thành của T.N.Thực lòng TTK chưa bao giờ nghĩ đến từ :phát tiết " hay "để đời" ,chỉ rong chơi với bạn bè là chính ,và cũng để giết thời gian nữa. Những dòng góp ý của T.N. như một sự thức tỉnh  cho TTK ,nhưng vì cảm nhận thơ của TTK còn quá thấp nên cũng thật khó TN ạ. Xin cám ơn và mong nhận được nhiều những lời góp ý
 
Thói quen                                                                                                             
 
Gió buồn kết bạn với liêu trai
Đêm đêm thiêm thiếp giấc ngủ dài
Nắng về gõ cửa lòng trắc ẩn
Vui buồn lời gọi vẫn khoan thai
 
Thói quen ngu dại đã sinh lười
Thức rồi không chịu  nhìn trời đất
Nhắm nghiền hai mắt trước nắng mai
Liêu trai còn đọng giấc mơ hoài…
 
T.T.K.16.3.2009 
 
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-09 12:23:10Quãng Nhẫn>
THƯƠNG CUỐI MÙA NHAU BÔNG CẢI BAY


Chật một mùa say ưng ức mây
Nắng len không nổi đẫm mưa đầy
Vắng phượng đỏ, nhành phong ứa đỏ
Thiếu tiếng ve vốc hạ hụt lòng tay
.
Lỏng lẻo lời yêu ngày biếng chín
Mơ hồ mắt mẻ vạt chiều cay
Cu cườm dạo nọ nay bặt nín
Ai vỗ vào vai ngỡ tiếng chày
.
Vén mé hoàng hôn tìm mái bạn
Nhặm vết buồn hiu vương cỏ may
Ta đứng  bên này  nhìn tả ngạn
Thương cuối mùa nhau bông cải bay
.
Ngắt ở vườn xưa ngọn lá mong
Gói đùm rách nhớ mãi long đong
Xin hỏi, qua hết thời lửa cháy
Mình có tìm nhau nữa hay không?
.
Xin hỏi, chỉ tàn tro ấy vậy
Lạnh bàn tay...
...còn muốn nắm hay không? 

 
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-06 01:15:56Mỹ Trinh>
Lâu quá mới thấy Quãng Nhẫn trở lại làm thơ [sm=35.gif]



Hạt bông cải vàng

Bông cải cuối mùa bông cải già
Chờ gieo hạt nở những ngày xa
Tình người khi đã gieo mầm hạt
Cái thuở luyến thương trẩy mặn mà

Cũng như mưa nắng gió thấp cao
Cũng như mùa phượng đỏ thắm màu
Thu về phai sắc hoa câm nín
Cỏ úa nhìn Đông chớm nghẹn ngào

Bông cải vàng bay mùa chia ly
Hạt mầm rớt xuống một xuân thì
Hạt nhớ trong tim buồn âm ỉ
Tìm nhau tìm mãi những mùa đi

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-09 12:19:37Quãng Nhẫn>
CHÔM CHỈA CÁI BẮT TAY
 
Thì chôm chỉa cái cầm tay
Của đôi tình nhân rất trẻ đang đi trên phố
Ta dắt mặt trời đi chơi
Ghét mưa làm ướt cả mùa rất hạ
Lá run dưới giọt tóe cười
Lá chưa cần nắng đâu
Thì thôi!
Chôm chỉa cái cầm tay dắt mặt trời đi chơi
.
Thì chôm chỉa cái hôn lúc tối
Của đôi tình nhân dạo gót qua cầu
Ta hôn lên tán hoa cây óc chó
Hôm qua rụng một nửa 
Rụng xuống đường
Rụng dưới  chân người dẫm nát hết còn đâu
Ta hôn lên tán hoa cây óc chó
Hôn lên một nửa đời còn sót lại trong nhau
.
Thì chôm chỉa cái lời yêu rất chi là nũng nịu
Của cô gái nói với chàng trai trong công viên
Để gió là em
Cũng rất chi là hiền
Gió dìu dịu gió nói
Gió nói như em nói
Cũng rất chi là thần tiên
.
Thì chôm chỉa cái hỉ hả nói cười
Của mấy người bạn gặp nhau bên két bia buổi tối
Ta cũng khoác vai
Cũng hỉ hả nói cười
Với một ngày mệt mỏi
.
Một ngày trôi
Một đời trôi
Ngữa mặt nhìn mây
Biết chôm chỉa chổ nào đây
Một cái bắt tay!
 
07.05.09

[/align]
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Mỹ Trinh

Lâu quá mới thấy Quãng Nhẫn trở lại làm thơ [sm=35.gif]



Hạt bông cải vàng

Bông cải cuối mùa bông cải già
Chờ gieo hạt nở những ngày xa
Tình người khi đã gieo mầm hạt
Cái thuở luyến thương trẩy mặn mà

Cũng như mưa nắng gió thấp cao
Cũng như mùa phượng đỏ thắm màu
Thu về phai sắc hoa câm nín
Cỏ úa nhìn Đông chớm nghẹn ngào

Bông cải vàng bay mùa chia ly
Hạt mầm rớt xuống một xuân thì
Hạt nhớ trong tim buồn âm ỉ
Tìm nhau tìm mãi những mùa đi

Mỹ Trinh

Rất cảm ơn bài thơ họa của Mỹ Trinh. Rất hân hạnh được đón bạn ghé thăm thường xuyên.
Chúc bạn một cuối tuần vui và an lành
Thuận Nghĩa
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
NỐC GIỌT BUỒN TRÚ NGỤ

Nỏ chết ai đâu mình dốc hũ gió trời
Nốc hớp hớp nồng nắng non đầu hạ
Cũng ngã nghiêng chân chiêu tìm lạ
Khơ khơ  cười diễu mặt lá quen quen
.
Nỏ chết ai đâu gió đẫm mùi men
Cũng để đủ gắp chiều mấy đũa
Hênh hểnh  mây lật lật vạt lụa
Vít đùi trời hơ hớ ghểnh hoàng hôn.
.
Nỏ chết ai đâu ghé biển cháp cái hôn
Vất vưởng gác tay trần lên ngực sóng
Tạo hóa đó cả một trời lồng lộng
Xiết vào lòng  gọn vô tận trùng dương.
.
Nỏ chết ai đâu  vắt kiệt tiếng cu cườm
Cho giọt nhểu đôi hạt buồn xứ sở
Ta nốc gió, nốc cạn ngày trú ngụ
Để quên em là đỉnh ngự của mùa say.
.                          
29.04.09


[/align]
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-16 06:32:13Quãng Nhẫn>
CỬA SỔ NHÀ HƯỚNG PHỐ
  
người đàn bà mở toang đón gió
người đàn ông khép chặt tránh tiếng ồn
bà cụ khép hờ ngắm luống hoa đầu ngõ
cô gái vén rèm ngồi bên ô cửa
soi gương tỉa lông mày
và có một ô chẳng mở bao giờ
.
của sổ nhà năm tầng hướng phố
giống nhau từng mi li
cũng giống nhau buổi sáng, buổi trưa, buổi chiều, buổi tối
giống hướng mặt trời chiếu rọi
giống hướng trăng soi
cũng một luồng gió thổi
cũng dưới bóng nhà thờ. Chuông rơi
nhưng khép mở ra năm ngã đời người.
.
cũng như anh và tôi
cũng như tôi và em
có thể cùng cảnh ngộ
cùng một nơi Trú Ngụ
nhưng đâu cùng mở cửa
về một hướng thân quen
.
anh có thể đạp ý tưởng của tôi xuống dưới bùn đen
và tôi có thể ném ý tưởng của anh vào sọt rác
(mặc dầu có thể làm khác)
nhưng không thể có một qui luật nào trói buộc
hướng con đường tìm chân lý cho trái tim
không thể có một khuôn vàng thước ngọc
để cân đo đong đếm cõi Yên Bình
.
(và cánh của Em
là cánh cửa của người Đàn Bà
hay của người Đàn Ông
hay cánh cửa không mở bao giờ, dù là bình minh
là hoàng hôn hay buổi tối
 
tôi như con đường hướng phố
mệt mỏi
là con đường chờ đợi
một cánh cửa mở ra hướng mình
dù từ một ô cửa lặng im)
 
13.05.09

Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
CUỘC MÂY
 
Thì thôi anh bày lại cuộc Mây
Về treo gió và treo mình dưới hát
Nghe khúc môi trời lợt lợt
Xẻ phanh một ngày nắng đỏ
Cho trùng trùng rụng về độ nọ
Ngày em cũng là môi trời
Tiên cả một rừng cho lá
Tiên cả cho anh
Và tiên cả cho rơi
.
Thì thôi anh bày lại cuộc rơi
Về rơi xuống vết loang màu lên cũ
Ngày nắm tay em mà xốn xang buốt nhớ
Nhớ cả tóc xòa uống gió ở kề bên
Về rơi xuống hạt nguyên lành cho vỡ
Cho thênh thang ngọt buốt cả mắt mềm
.
Thì thôi anh bày cuộc không em
Không có dặt dìu du dương trầm phiến mộng
Dẫu vẫn biết Huế không còn lồng lộng
Áo thật thà thấm dại cả cơn mưa
.
Thì thôi anh sẽ bày  một cuộc chưa
Chưa có gặp và cũng  chưa là Đà Lạt
Màu dã quì không đơm đầy giếng khát
Hẹn thu về uống lá để Mây say
.
Nếu còn nhớ xin ghé ngày chung cuộc
Thắp cho nhau một thoáng môi trầm
Là anh đó Hương Giang mùa trắng nước
Gợn thành hình sóng lẻ vỗ bờ câm
  
25.05.06
[/align]
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-27 22:07:20Quãng Nhẫn>
PHÁC THẢO CUỐI CÙNG và TIẾT TẤU CHUNG CUỘC


[/align]     

[/align]  
PHÁC THẢO CUỐI CÙNG
     
Qua trái thì qua trái

Thì cũng trời màu ướt
Qua phải thì qua phải
Thì cũng đất gam chìm
Không như thế giới của người mù
Cái đích đến không xa hơn đầu gậy
(Xin đừng treo quả trứng, hay thắt một cái dây)
.
Bài học thoát thân của con chuồn chuồn ớt : là bay
Là đôi cách lụa.
Lại lụa
Tay lái lụa
Hôm qua nghĩa trang thành phố hỏa thiêu 3 xác chết
Cộng tuổi cả 3 chưa đầy  sáu chục
(Phải vay thêm đâu mấy năm nữa để mình dự buổi đốt xác của chính mình
Sẽ có một lần thơm phức- sẽ có một lần hôi inh)

   
Lại lụa

Mềm như lụa
Ngày mai sẽ có một người thắt cổ
Bằng cái cà-vạt lụa
Để thông qua chỉ số chứng khoán, họ đặt tên miền cho một cuộc về

(Cũng có thể là: http://www.ve.com/   đọc là vê vê vê chấm về chấm com)
.

Tìm cái màu ướt của trời
Tìm cái gam chìm của đất
(Thì lên và xuống)
Phác thảo cuối cùng cho mắt:
.
Mềm.
  
 
27.05.09
    
  
 
TIẾT TẤU CHUNG CUỘC
 



[/align]Không thể trả lại cho ngày hôm qua
Cái giai điệu lỡ nghe vì một lần rất thích
Không thể hoàn lại cho ngày hôm kia
Cái  tông màu nhìn cả bằng hai mắt
(loại trừ cú  đá lông nheo, vì có thể trả lại bằng  sự trừng trừng hay hiu hắt)
Không thể hoàn trả
Nhưng có thể vay thêm được rất nhiều
Những tiết tấu của những ngày chưa kịp tới
Những tempo chứa chưa  đầy con chip  đói  (bio)
Nhịp điệu cha cha cha
Nhịp điệu xa xa xa
KB...MB...GB... Fix và Mega....
Upload
Đáo hạn  cho bài hát
(em không cần vội nhưng mà ta rất vội)
Đáo hạn cho một đường link
http://www.vntraitim/
(Đọc là vê vê vê  chấm vi en trái tim)
.
Vẫn là cái triết lý về con chuồn chuồn ớt
Và đôi cánh lụa
Lại lụa
Tay lái lụa
Thắt nơ cho con đường lao vào những nụ hôn: ngả ba ngả bảy
(Hôm qua có một đám cưới ở nhà thờ, người ta hát thánh ca rất hay)

Mềm như lụa
Nhưng không thể thay thế được bông gòn
Vì không có chức năng thấm
Mà thấm thì bền hơn là tấp
.
Tiết tấu cuối cùng cho mắt:
.
Vắt.


27.05.09
(Viết trong những ngày có nhiều mất mát lớn)
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-02 00:11:28Quãng Nhẫn>
XIN MỘT MÙA MÂY CŨ
   
    
Chỉ còn lại đây một ngày trăng
Một vài nhúm gió đã loang bầm
Một om trà mạn khô rốc đáy
Một mái hiên buồn dưới nắng thâm
.
Chỉ còn lại đây bốn mùa câm
Cỏ cây hoa lá cũng hoang trầm
Em đi từ độ còn chưa nát
Để đến bây giờ vụn trăm năm
.
Muốn tước mình ra muôn sợi mỏng
Buộc chặt nỗi nhớ thả trôi sông
Cho mắt môi ấy đừng về nữa
Bờ tóc xưa thôi re riết tuôn dòng
.
Muốn nhen muôn trùng thành ngọn lửa
Đốt bóng hình em để tìm quên
Muốn khô khắt mình như cỏ úa
Đừng quay quắt khát  ánh mắt mềm
.
Em ơi, em hỡi là em hỡi
Em đến làm chi thế gian này
Để anh hoang thú tìm tru gọi
Một lần thôi em hãy về đây.
   
Một lần thôi, nắm lại bàn tay
Một lần thôi đắm dưới màu Mây
.
Anh muốn làm một tên xỏ lá
Xỏ cả nhân gian trả thù em
Em nói quay về sao chẳng thấy
Mỏi mòn anh cầu được lần quên
.
Ước chi trời đất chỉ là mây
Bốn phương tám hướng cứ giăng đầy
Sau cơn thiếp ngủ giật mình nhớ
Để  chạm vào đâu cũng đầy tay
.
Em hứa một lần sẽ về thăm
Chỉ một lần trong cả trăm năm
Nếu được một  lần xin nhắm mắt
Thanh thản về nơi giun dế nằm
.
Sao em biền biệt chẳng hồi âm
Anh như đá cuội chốn lăn trầm
Ba vạn sáu ngàn ngày thừa thải
Trần gian là hố thẳm lạnh căm
.
Có khi giật mình nghe ngọn gió
Cứ ngỡ chân  người vọng  trong khuya
Ba muơi năm chẳn lòng để ngõ
Vẫn chờ đây một bước chân về
.
Xin được một lần thôi em ơi!
Một lần quá đủ với anh rồi
Thì không nắm tay nhìn cũng được
Chỉ một lần thôi, một lần thôi!
.
Không  được nhìn thì nghe vậy thôi
Chỉ cần giọng nói cất lên lời
Với anh đã đủ ngàn âm vọng
Đã đủ cung thanh sưởi ấm đời
.
Không nghe giọng nói thì tin nhắn
Qua người hay qua một bức thư
Đôi lời ngắn ngủi là em vẫn
Bình an từ dạo ấy đến giờ.
.
Chỉ còn lại đây một ngày trăng
Một đau một đớn một quại quằn
Om trà đã cạn bao mùa đắng
Ôm một lời yêu ngỡ chiếu chăn
.
Chỉ còn lại đây tháng với năm
Môi khô tóc bạc mắt cỗi cằn
Ngơ ngẩn sáng chiều hong mảnh nhớ
Nếp nếp ưu tư lớp lớp  nhăn
.
Hay  chỉ một lần thôi em nhé
Chỉ hứa thêm một lần nữa thôi
Đến ngày anh rủ tàn dâu bể
Một nén nhang buồn. Thắp vậy thôi
 
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-27 10:32:13Quãng Nhẫn>
LỜI LỬA TRẠI
  

Và em hát lời xanh kia của biển
Khua sóng về cũng chỉ là giấc mơ
Em đã ném một nhành cây vào lửa
Một nhành cây héo úa tự bao giờ
 
Và em hát lời bao la của biển
Khơi tro tàn nhen lại nét ngày xưa
Cho trống vắng bùng lên ngọn lửa
Em thấy lòng đã ấm lại hay chưa
 
Và em hát lời trong veo của biển
Cho thật thà nối lại những vòng tay
Cho trảng cát không dài đêm đơn lẻ
Cho bầu trời xanh vắt một màu mây
 
Và em hát lời ngọc ngà của biển
Cho nuột nà gối mộng ngủ giấc êm
Mặc ai đó như dã tràng xe cát
Rất  hiền hòa  anh như sóng  ru  em
  
2
Cũng có khi ta nằm nghe biển hát
Lời thì thầm vụng dại của ngày xưa
Cũng có khi vùi mình trong trảng cát
Ngắm Dã tràng xuôi ngược lấp đầy chưa
 
Em lại kể chuyện tình thuyền và biển
Chuyện ngàn năm  muôn thuở đất trời yêu
Còn hai đứa hai đầu điểm hẹn
Để sóng ngu ngơ vỗ khát triều chiều
.
Rồi sẽ đến cánh buồm kia đỏ thắm
Muộn phiền chi chớ trách biển dối lừa
Biển vẫn vậy cứ thật thà mòi mặn
Dẫu đất trời có lúc nắng lúc mưa
 
Khóc đi em cho sa mềm cát mịn
Thấm chờ nhau trăn trở sống với bờ
Cho gió xoắy bão giông và câm nín
Chỉ còn là mây gió với trăng thơ
 
Em lại hát lời thì thầm của biển
Để mênh mong đậu xuống cánh vai mềm
Em lại có bốn mùa là điểm hẹn
Triệu người quen đâu chỉ một dòng tên
 
 


 
[/align] 

[/align]
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Quãng Nhẫn

XIN MỘT MÙA MÂY CŨ
   
    
Chỉ còn lại đây một ngày trăng
Một vài nhúm gió đã loang bầm
Một om trà mạn khô rốc đáy
Một mái hiên buồn dưới nắng thâm
.
Chỉ còn lại đây bốn mùa câm
Cỏ cây hoa lá cũng hoang trầm
Em đi từ độ còn chưa nát
Để đến bây giờ vụn trăm năm
.
Muốn tước mình ra muôn sợi mỏng
Buộc chặt nỗi nhớ thả trôi sông
Cho mắt môi ấy đừng về nữa
Bờ tóc xưa thôi re riết tuôn dòng
.
Muốn nhen muôn trùng thành ngọn lửa
Đốt bóng hình em để tìm quên
Muốn khô khắt mình như cỏ úa
Đừng quay quắt khát  ánh mắt mềm
.
Em ơi, em hỡi là em hỡi
Em đến làm chi thế gian này
Để anh hoang thú tìm tru gọi
Một lần thôi em hãy về đây.
   
Một lần thôi, nắm lại bàn tay
Một lần thôi đắm dưới màu Mây
.
Anh muốn làm một tên xỏ lá
Xỏ cả nhân gian trả thù em
Em nói quay về sao chẳng thấy
Mỏi mòn anh cầu được lần quên
.
Ước chi trời đất chỉ là mây
Bốn phương tám hướng cứ giăng đầy
Sau cơn thiếp ngủ giật mình nhớ
Để  chạm vào đâu cũng đầy tay
.
Em hứa một lần sẽ về thăm
Chỉ một lần trong cả trăm năm
Nếu được một  lần xin nhắm mắt
Thanh thản về nơi giun dế nằm
.
Sao em biền biệt chẳng hồi âm
Anh như đá cuội chốn lăn trầm
Ba vạn sáu ngàn ngày thừa thải
Trần gian là hố thẳm lạnh căm
.
Có khi giật mình nghe ngọn gió
Cứ ngỡ chân  người vọng  trong khuya
Ba muơi năm chẳn lòng để ngõ
Vẫn chờ đây một bước chân về
.
Xin được một lần thôi em ơi!
Một lần quá đủ với anh rồi
Thì không nắm tay nhìn cũng được
Chỉ một lần thôi, một lần thôi!
.
Không  được nhìn thì nghe vậy thôi
Chỉ cần giọng nói cất lên lời
Với anh đã đủ ngàn âm vọng
Đã đủ cung thanh sưởi ấm đời
.
Không nghe giọng nói thì tin nhắn
Qua người hay qua một bức thư
Đôi lời ngắn ngủi là em vẫn
Bình an từ dạo ấy đến giờ.
.
Chỉ còn lại đây một ngày trăng
Một đau một đớn một quại quằn
Om trà đã cạn bao mùa đắng
Ôm một lời yêu ngỡ chiếu chăn
.
Chỉ còn lại đây tháng với năm
Môi khô tóc bạc mắt cỗi cằn
Ngơ ngẩn sáng chiều hong mảnh nhớ
Nếp nếp ưu tư lớp lớp  nhăn
.
Hay  chỉ một lần thôi em nhé
Chỉ hứa thêm một lần nữa thôi
Đến ngày anh rủ tàn dâu bể
Một nén nhang buồn. Thắp vậy thôi
 

 
Xin chào huynh ! bài thơ hay quá , để được mang bài này về trang nhà thỉnh thoảng đọc. TTK xin gián bài tâm sự của mình , mong huynh đón nhận.Chúc huynh vui
 
Mùa hạ
 
Gió mát chiều mùa hạ
Cho cánh diều tung bay
Chiều nay trời xanh quá
Không có cả bóng mây
 
Hạ xưa em còn nhớ
Cầm phượng hồng trên tay
Lập loè như đốm lửa
Nóng bừng lên trong tay
 
Em nhìn anh lúng túng
Cành phượng hồng che môi
Bàn tay anh thật vụng
Nhặt cánh phượng đi rồi …
 
Mãi sau anh dặn lời
Mai ngày rồi xa xôi
Hãy nhớ mùa nắng hạ
Hai đứa mình …rong chơi
 
Ngỡ ngàng em tự hỏi
Sao lòng mình chơi vơi
Khẽ mỉm cười đáp lại
Em chỉ nhớ…  phượng thôi
 
Mùa hạ ấy lâu rồi
Nhưng bầu trời xanh mãi
Mùa hạ ấy lâu rồi
Cánh phượng hồng còn mãi
 
T.T.K.27.6.2009
 

 
 

Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: ThanhThanhKhiet

Trích đoạn: Quãng Nhẫn



Xin chào huynh ! bài thơ hay quá , để được mang bài này về trang nhà thỉnh thoảng đọc. TTK xin gián bài tâm sự của mình , mong huynh đón nhận.Chúc huynh vui
 
Mùa hạ
 
Gió mát chiều mùa hạ
Cho cánh diều tung bay
Chiều nay trời xanh quá
Không có cả bóng mây
 
Hạ xưa em còn nhớ
Cầm phượng hồng trên tay
Lập loè như đốm lửa
Nóng bừng lên trong tay
 
Em nhìn anh lúng túng
Cành phượng hồng che môi
Bàn tay anh thật vụng
Nhặt cánh phượng đi rồi …
 
Mãi sau anh dặn lời
Mai ngày rồi xa xôi
Hãy nhớ mùa nắng hạ
Hai đứa mình …rong chơi
 
Ngỡ ngàng em tự hỏi
Sao lòng mình chơi vơi
Khẽ mỉm cười đáp lại
Em chỉ nhớ…  phượng thôi
 
Mùa hạ ấy lâu rồi
Nhưng bầu trời xanh mãi
Mùa hạ ấy lâu rồi
Cánh phượng hồng còn mãi
 
T.T.K.27.6.2009
 

 Đệ! Cái bài ngũ ngôn về Em Mùa Hạ này của chú, hay lắm, chu chỉnh ngôn  từ, đằm thắm và gợi cảm về ngữ điệu. Không cầu kỳ trong cách dùng từ và hình tượng, nhưng có nhiều đột phá trong một phong cách diễn cảm trên một đề tài rất cũ. Vì vậy có sức lôi cuốn về cái mới, mà vẫn da diết gợi về một miền cổ độ xa xăm.
Huynh vẫn theo dõi thường xuyên bài của Đệ đó.
(Chẳng giấu gì đệ, Huynh cũng có chút danh vọng trong thi đàn của VN, nhất là nỗi tiếng về nghiền thơ, và là một Người Đọc rất khắt khe...hì hì....nên những góp ý cho đệ là xuất phát từ sự chân thành và mến mộ thi tài của đệ)
Thân
 

Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
CÂY NẤM TRÁI MÙA
Hãy vớt dùm tôi câu thơ chết đuối
Khi một lần ngang qua biển nhà em
Đỡ dậy dùm tôi  bút cùn đã mỏi
Tháng năm dài viết về mái tóc êm
.
Em vắt cạn nỗi buồn nên thơ không còn hơi thở
Muốn viết đôi câu  mà tắt ngộp giữa nụ cười
Nhạt nhẻo vô hồn khi chẳng còn nỗi nhớ
Em giết thơ rồi vì mặn mà quá em ơi!
.
Vô cớ làm sao tôi trở thành vô dụng
Nửa muốn hà hơi cứu lại mấy vần thơ
Nửa muốn bên em dạt dào tưới mộng
Níu hướng bên nào cũng thấy quá bơ vơ
.
Trả lại cho tôi chun chút buồn thôi
Để viết câu thơ về ngày xưa cũ
Cái ngày xưa chưa thành quá khứ
Gánh  trên đời cho đến thủơ gặp em
.
Chun chút buồn thôi đôi môi hàm tiếu
Xoa xoả lưng eo đừng vắt vưởng qua tôi
Nâm nẫm ngang vai trời ơi tôi đã hiểu
Cây Nấm trái mùa  che kín mặt trời
    
Cây Nấm trái mùa giết chết thơ tôi
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Quãng Nhẫn
Em vắt cạn nỗi buồn nên thơ không còn hơi thở
Muốn viết đôi câu mà tắt ngộp giữa nụ cười
Nhạt nhẻo vô hồn khi chẳng còn nỗi nhớ
Em giết thơ rồi vì mặn mà quá em ơi!
Quãng Nhẫn _ TN
.

 
Thơ dù chết hồn còn nguyên cớ
Giữa mặn mòi chuyển hoá mầm non
Hồn nhập thơ mang  đầy nỗi nhớ
Chờ Hằng Nga tìm thủa trăng tròn
 
T.T.K.29.6.2009

 
Chào huynh  !  Đệ  mạo muội hoạ mấy câu của huynh. TTK xin được huynh chỉ giáo.Chúc huyng vui và an hoà
 
 

Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
UỐNG DÒNG MÔI EM KHÁT
 
Anh đã  uống  từ dòng môi em khát
Phóng sinh cho một cuộc tù đày
Và chiều nay mắt em chợt tạnh
Mái nhớ xòa khi nhổ bỏ trâm mây

       
Đã bao đêm ôm thơ nằm tình tự

Bàn tay mê vỗ gối rụng xuân thì
Sợi nào Em , sợi nào chưa kịp nhớ
Có sợi nào mai đó hẹn trên mi

    
Rót đi em giọt ngất buồn hêu hếu

Mình cạn nhau cho tận đáy chia ly
Rối mai đó còn chút gì ứa nhểu
Đừng trách ai ráo ướt để so bì

     
Anh đã uống từ dòng môi em khát

Một hồng hoang một đại hải uyên nhu
Vẫn chưa  biết hết lỏm ngày đậm nhạt  
Quờ quạng tay lật vết giữa nom mù

     
Mưng mưng ngậy trong màu mắt tạnh

Xóa chi nhau bóng cũng sẽ tan mau
Còn giữ được phút giây nào cứ giữ
Mai đó rồi, tan đó biết khi nào
   
Mai đó rồi, tan đó biết tìm đâu
 

        
  
TN-Quảng Nhẫn
23.06.09

[/align]
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: ThanhThanhKhiet

Quãng Nhẫn
Em vắt cạn nỗi buồn nên thơ không còn hơi thở
Muốn viết đôi câu mà tắt ngộp giữa nụ cười
Nhạt nhẻo vô hồn khi chẳng còn nỗi nhớ
Em giết thơ rồi vì mặn mà quá em ơi!
Quãng Nhẫn _ TN
.


Thơ dù chết hồn còn nguyên cớ
Giữa mặn mòi chuyển hoá mầm non
Hồn nhập thơ mang  đầy nỗi nhớ
Chờ Hằng Nga tìm thủa trăng tròn
 
T.T.K.29.6.2009

 
Chào huynh  !  Đệ  mạo muội hoạ mấy câu của huynh. TTK xin được huynh chỉ giáo.Chúc huyng vui và an hoà
 


cảm ơn Đệ đã vào họa thơ. Đệ đã nhón được khổ thơ chủ lực từ bài của Huynh ra họa, hì hì...đệ cũng không phải tay vừa ha?
Huynh đã đọc thư trong hộp thư, đã hiểu. Nhưng cứ vậy nhé!!!!
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Quãng Nhẫn

CỬA SỔ NHÀ HƯỚNG PHỐ
 
người đàn bà mở toang đón gió
người đàn ông khép chặt tránh tiếng ồn
bà cụ khép hờ ngắm luống hoa đầu ngõ
cô gái vén rèm ngồi bên ô cửa
soi gương tỉa lông mày
và có một ô chẳng mở bao giờ
.
của sổ nhà năm tầng hướng phố
giống nhau từng mi li
cũng giống nhau buổi sáng, buổi trưa, buổi chiều, buổi tối
giống hướng mặt trời chiếu rọi
giống hướng trăng soi
cũng một luồng gió thổi
cũng dưới bóng nhà thờ. Chuông rơi
nhưng khép mở ra năm ngã đời người.
.
cũng như anh và tôi
cũng như tôi và em
có thể cùng cảnh ngộ
cùng một nơi Trú Ngụ
nhưng đâu cùng mở cửa
về một hướng thân quen
.
anh có thể đạp ý tưởng của tôi xuống dưới bùn đen
và tôi có thể ném ý tưởng của anh vào sọt rác
(mặc dầu có thể làm khác)
nhưng không thể có một qui luật nào trói buộc
hướng con đường tìm chân lý cho trái tim
không thể có một khuôn vàng thước ngọc
để cân đo đong đếm cõi Yên Bình
.
(và cánh của Em
là cánh cửa của người Đàn Bà
hay của người Đàn Ông
hay cánh cửa không mở bao giờ, dù là bình minh
là hoàng hôn hay buổi tối

tôi như con đường hướng phố
mệt mỏi
là con đường chờ đợi
một cánh cửa mở ra hướng mình
dù từ một ô cửa lặng im)

13.05.09




Bài này hay quá Huynh cho TuTru Ké đôi lời nhé Thanks


Thấy

Lục căn thoát ý quá tuyệt vời
Dẫn giải cuộc đời chỉ thế thôi
Cửa mở nhìn ra lòng khép kín
Con đường hướng đến vẫn xa xôi
Năm căn dẫu giống nhau như đúc
Khác chỗ định lòng, gió bảo khơi
Thức tỉnh tìm yên nơi chốn nghĩ
Đêm về vẫn sáng ánh trăng soi
Mytutru_30.6.2009



Kính Chào
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=444426
Khóc & Cười
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=444471&mpage=1
Tranh Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=445357
-
Hạnh Phúc Trong Tay
mytutru
--------
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-08 22:19:26Quãng Nhẫn>
NGÀY MAI CÓ ĐÀN BÒ RA GẶM - trường ca

1- NGỰC CỎ



Một cuộc picnic thế thôi em

Coi như lướt dạo giữa tơ mềm

Ngực anh đã trải vòm cỏ nhạt

Cọc găm đóng trại cứ tự nhiên

.

Ừa, em cứ đốt lửa vui đêm

Cứ hát cứ hò tay nối liền

Cứ để tàn tro kia ấy lại

Anh đủ ấm rồi cho bình yên

.

Thì em cứ dạo ngực cỏ êm

Để tim anh rộn dưới chân quen

Và tóc cứ xõa trên vai lạ

Bóng em nghiêng đã đẫm dịu hiền

.

Chớ ngại ngùng chi anh đớn đau

Đừng lo vạt cỏ dẫm nát nhàu

Anh đã úa rồi từ dạo trước

Úa thêm chút nữa có sao đâu

.

Ừ hứ, thôi em cứ về đi

Phân vân ái ngại để làm gì

Ngày mai có đàn bò ra gặm

Anh lại vui rồi chẳng hề chi

.

Ngày mai có đàn bò ra gặm

Có bước bê non trên ngực anh

Tươi ngọt, dịu dâng miền nhiếp dẫn

Bên nhành cỏ úa ngủ yên lành

.

Ngày mai có đàn bò ra gặm

Anh lại nguyên sơ tựa cánh đồng

Rồi bữa em nghe hương cỏ nội

Là anh đã hóa với mênh mông.

2- CỎ HOANG

Ngày mai có đàn bò ra gặm
Cánh đồng xưa là cánh đồng nay
Lứa cỏ cũ lụi tàn trong mùa trước
Lại non tơ nuốt nuột mùa này
.
Ồ, là vậy biết làm sao được
Khi muôn trùng cứ nối trùng mây
Vô cùng anh là miền thảo dã
Chốn hoa sơ sương khói lụy bầy
.
Đôi bận ngỡ quá giang với gió
Cận kề em một thoáng lưng trời
Gió cũng phụ và em cũng phụ
Rồi bụi bờ lá lại khô rơi

.

Bầy sáo xưa chắc lại về thôi

Lon nhỏn lum vàng nhảy tìm mồi

Gốc cỏ biếng buồn chiều tư lự

Vạc tiếng bê non trong nắng trôi

.

Lỡ nghiêng về đôi chút đầy vơi

Ơ này em! sao lại nửa vời

Đã biêng biếc, tiếc chi mắt biếc

Để mai re rít nhớ khôn nguôi

.

Lại trải mình dưới ánh mặt trời

Khát cơn mưa xối về tình tự

Đọt non tơ tìm nguồn kết nụ

Trổ tươi xanh lên đóa môi cười

.

Trổ tươi xanh lên dấu chân người

Sẽ thảng thốt mai đàn bò ra gặm

Sẽ hoảng hốt một ngày nhạt nắng

Rơi tên mình trên vạt buông xuôi

.

Ờ này em lỡ mai qua đó

Thấy ngực trần cỏ úa mất rồi

Xin hãy đọc đôi lời thơ ấy

Như mật truyền chú nguyện sinh sôi...

3-CỎ VÔ DANH

Anh chỉ là ngọn cỏ vô danh
Một ráng chiều oải màu nhạt thếch
Một ngảo gió ngày chưa sảy sạch
Hạt trăng đêm sàng lọt thưa rơi

Ngày mai có đàn bò ra gặm
Phía an nhiên dáng núi khum ngồi
Vẫn vô danh bao lần miết gọi
Đến tận cùng cạn kiệt tàn hơi

Đồng vắng lặng gió về rối rắm
Không thấy mình, thấy nhớ về em
Ngày mai có đàn bò ra gặm
Ngọn cỏ nào em sẽ đặt tên

Không vươn được nên lá nên cành
Để tựa nhau nên núi nên rừng
Anh vẫn vậy vô danh cỏ dại
Dấu chân nào dẫm nát rưng rưng



Ngày mai đó có bầy sáo sậu

Đậu lưng trâu, nghé ọ đồng bên

Và phía ấy thơm nồng rơm rạ

Nẫy hạt mừng em nhớ hay quên



Ngày mai đó có bầy chèo bẻo

Rúc bật gốc cỏ úa bên này

Cùng giun dế đau nhành cỏ héo

Có sẽ chia gió vụn trong tay



Ngày mai đó khi thành lụn bại

Lỡ có chìm dưới lũ mênh mông

Nếu gặp nơi đáy cùng nước bạc

Nhớ nhau không có một cánh đồng



Chưa đặt tên hình hài cỏ dại

Ngảo gió dơ, trăng lọt sàng rồi

Ngày mai có đàn bò ra gặm

Gọi tên mình trong vọng tưởng sinh sôi





......
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
CỎ HOANG

Ngày mai có đàn bò ra gặm
Cánh đồng xưa là cánh đồng nay
Lứa cỏ cũ lụi tàn trong mùa trước
Lại non tơ nuốt nuột mùa này
.
Ồ, là vậy biết làm sao được
Khi muôn trùng cứ nối trùng mây
Vô cùng anh là miền thảo dã
Chốn hoa sơ sương khói lụy bầy
.
Đôi bận ngỡ quá giang với gió
Cận kề em một thoáng lưng trời
Gió cũng phụ và em cũng phụ
Rồi bụi bờ lá lại khô rơi


Thì đôi bận cũng quá giang với gió
Mà bay về nơi những cánh đồng khô
Nên cỏ xanh không thể tha hồ
Mà sinh trưởng mà điểm tô xuân sắc

Biết muôn trùng nối muôn trùng xa lắc
Cứ gọi mưa về là khắc sức hồi sinh...
....Bí....[&amp;:][8D]

Ghé chúc mừng sn QN huynh, lâu quá mất biệt hà.......... 1 tuổi mới chúc huynh dc nhiều thành công mỹ mãn hơn nha.





Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT

CỎ HOANG

Ngày mai có đàn bò ra gặm
Cánh đồng xưa là cánh đồng nay
Lứa cỏ cũ lụi tàn trong mùa trước
Lại non tơ nuốt nuột mùa này
.
Ồ, là vậy biết làm sao được
Khi muôn trùng cứ nối trùng mây
Vô cùng anh là miền thảo dã
Chốn hoa sơ sương khói lụy bầy
.
Đôi bận ngỡ quá giang với gió
Cận kề em một thoáng lưng trời
Gió cũng phụ và em cũng phụ
Rồi bụi bờ lá lại khô rơi


Thì đôi bận cũng quá giang với gió
Mà bay về nơi những cánh đồng khô
Nên cỏ xanh không thể tha hồ
Mà sinh trưởng mà điểm tô xuân sắc

Biết muôn trùng nối muôn trùng xa lắc
Cứ gọi mưa về là khắc sức hồi sinh...
....Bí....[&amp;:][8D]

Ghé chúc mừng sn QN huynh, lâu quá mất biệt hà.......... 1 tuổi mới chúc huynh dc nhiều thành công mỹ mãn hơn nha.



Cảm ơn lời chúc cực kỳ hiếm hoi đối vớ QN.
Hì hì...hiếm bao giờ cũng rất quí
Sẽ quay lại đều đều mà...
(Nhiều tay bút lạ quá heng)
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-27 00:38:53Quãng Nhẫn>
MÀU SÓNG

mùa hạ chột đeo nửa ngày gió mát
biển u u khoanh vũng nhận sóng chìm
trăng độ nọ về ngậm vành đáy cát
cày mắt đời lên vết rạn chân chim

mái tiêu sương nhuốm nhàu màu nắng bỏi
bẻ tia nhìn khều lại nhánh xa xăm
con còng gió ôm đầy càng bọt biển
ta ôm chiều vào chua chát tháng năm

cát vẽ lên ta màu trời dĩ vãng
ta họa vào mùa nét sóng phiêu du
bất chợt hải âu, chợt buồm, chợt đỏ
phía em thành siêu tưởng bức vô bờ

có mấy mặn mòi để thành ngọc bích
biển cũng dã tràng biển cũng mồ côi
trăm hướng gió oằn bãi bờ bến cụt
nắng chiều nay ngậm trắng bóng ta ngồi

mùa rách nát trằn lề ngày ái ố
khỏa mạn nào khỏi trể nải cuộc chơi
ta chợt thấy sóng như mình lọ mọ
khuấy màu đời vỗ phết hướng buông trôi

08.07.10
quảng nhẫn
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0

Thức tỉnh tìm yên nơi chốn nghĩ
Đêm về vẫn sáng ánh trăng soi
Mytutru_30.6.2009[/size][/color]

____________
Chỉ cần hai câu này là đủ thấm nhau rồi
rất cảm ơn!
TN
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Huynh ơi ! đệ xin chỉ giáo.
 
Bài ca cao nguyên
***


Cao nguyên phố núi chiều hôm ấy
Bóng tối trùm loang  phủ ngập trời
Hoang mang gõ cửa người xứ lạ
Vội vã bên trong chủ đón mời
 
2
 
Khách quý vô tình đã đến chơi
Như sao lạc bước giữa mây trời
Dưa cà cá mặn đem đãi khách
Rượu lạt trà khan thật quý rồi
 
3
 
Đất đỏ ba gian như cũng mến
Vương đầy những vết giống màu son
Nước giếng sâu lòng trong hơn suối
Mang lên rửa sạch vệt luôn còn
 
4
 
Khóm trúc mùa đông xanh sắclá
Nghiêng che cỏ mướt thật bình an
Chủ khách dưới thềm bên chén rượu
Nâng ly chuyện kể mặc thời gian…
 
5
 
Sương giăng sáng  sớm trời còn lạnh
Ngủ nướng đôi chim đậu mãi cành
Bên vườn lắm trái na đã lớn
Hé mắt xuân thì dưới tán xanh
 
6
 
Cà phê chin đỏ gánh cong cành
Như người vất vả giữa ngày sinh
Đứng sát ôm nhau che gió lạnh
Thực vật mà sao thật hữu tình
 
7
 
Cảnh sắc cao nguyên như tranh vẽ
Thiên nhiên ái đãi thả gió ngàn
Nghĩa nặng rừng hoang luôn ấp ủ
Nguyên sơ đất đỏ chút mơ màng
8
 
Tâm giao ngót nghét một tuần trăng
Tri kỷ tri âm người với đất
Ngày đi vãn cảnh chân vui bước
Tối đến bên nhau đợi chị Hằng
 
9
 
Dạo khắp buôn làng AkôDhong
Cồng chiêng náo nhiệt rót vào lòng
Hồn thiêng lắng đọng trong tiếng nhạc
Bổng vút lên cao tận tầng không
 
11
 
Ngắm mãi con sông Sêrêpôk
Dòng trong quặn chảy qua bao thác
Hai bờ cỏ dại mở hương hoa
Mạnh mẽ nhu hoà như đất mẹ
 
12
 
Thả bước rừng thiêng YokĐôn
Lưng voi Ngất ngưởng vào vùng cấm
Nghe bầy thú dữ gầm vang vọng
Bóng vía bay lên thoáng hết hồn
 
12
 
Nhớ mãi hồ Đăkml thơ mộng
Êm nghe thủ thỉ tiếng sử thi
Độc mộc nhìn sâu nơi đáy nước
Như còn đọng lại khúc tình si
 
13
 
Bao đời đất đỏ trong huyền bí
Sát cánh tâm giao ta mãi đi
Ru hồn bến mộng nơi trần thế
Bồng lai cảnh lạ chẳng thể bì
 
14
 
Hồn thơ vút bổng giữa ngàn sao
Đất đỏ lưu tình người viễn xứ
Tao nhân mặc khách vui thi tứ
Mộng gió mơ trăng mãi ngọt ng ào
 
15
 
Đất níu chân người từ độ ấy
Hoa đồng cỏ nội đã  mê say
Đi xa gửi nhớ về nơi đấy
Một chút gì đâu đến rắc đầy…
……………
T.T.K.8.7.2009
………

Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
ĐỘN MỘT PHÁT
Độn một phát thấy lật hào Qui Muội*
Lại lơng tơng hoang phí một cú buồn
Bước ra ngõ vấp vào mình chân trái
Cô láng giềng toen toét miệng cười rơn
.
Này em nhỏ chớ mừng vui quá vội
Đời còn dài dành cười lại hôm sau
Dẫu có bước trăm ngàn lần chân phải
Vấp một lần trái khoáy đủ bạc đầu
.
Chẳng thiết tha hướng về em nào đó
Ta chơi gian bấm lại quẻ cho mình
Đen ..đen đỏ, đen đen, đen đen đỏ
Giá như đời hết thảy quẻ Đồng Nhân*

Lên xe bus thấy bốn bề toàn gái
Trời mùa hè nhộn lõa xốn tia nhìn
Không phải Hàm* ẻ quách vô ngồi lại
Nhảy tàu chiều ngồi sướng cuộc rung rinh
.
Ta lại về trước ngõ của nhà mình
Dẫu chẳng có ai chờ sau khung của
Thì lại độn cho mình thêm phát nữa
Biết đâu Hằng* về từ phía mông mênh
___________

* Các quẻ trong Bốc Dịch:
- Quẻ Qui Muội tượng của tình cảm là sự hướng về, quay về với sự dịu dàng, êm ngọt...
- Quẻ Đồng Nhân là sự giao thoa hòa thuận, thông cảm và cùng chí nguyện
- Quẻ Hàm là tượng của trai gái rung cảm với nhau: Tình yêu
- Quẻ Hằng là tượng của hôn nhân, sự miên viễn trong tình yêu, sự vững bền thủy chung
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
KÍNH CHÚC HUYNH VÀ GIA ĐÌNH NĂM MỚI VẠN SỰ AN LÀNH VẠN ĐIỀU TỐT ĐẸP!



📎 D02I0096
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Nhân dịp năm mới, Quãng Nhẫn xin gửi đến Quí Vị trong ban điều hành VN Thư Quán lời chúc bình an và thành công trong mọi lỉnh vực. Xin gửi đến quí bạn hữu Thư Quán lời cầu chúc an khang và thịnh vượng. Và thành thật cảm ơn quí vị đã tạo nên một trang web rất bổ ích, và lý thú.
 
Quãng Nhẫn
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Hì Huynh Quãng Nhẫn !
Đọc thơ của Huynh không lẩn vào ai khác được,rất khâm khục và ngưỡng mộ.
Năm mới chúc anh thơ nhiều thêm tí nữa cho Tím đọc nhé...
Xin mạo muội....

TRÁI TIM ĐEM BÁN!

Tôi bán trái tim ,có ai mua?
Trái tim chổ thủng vá đã lành
Bây giờ rao bán ,hổng giỡn chơi
Bởi muốn sống trọn đời vô vị

Trái tim tôi bán ,người xa lạ
Chẳng bán người quen kẻo phật lòng
Xin đừng trả giá ,người ơi nhé
Chỉ một đồng thôi ,một tấm lòng.

Trái tim tôi bán được bao nhiêu?
Ba mươi hai tuổi có đủ sầu
Tương lai có chờ đợi ngày mới
Hiện tại tôi đây quá đủ buồn.

Chân Trời Tím
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
Tứ thơ 4
 
Nhân sinh nhiễu sự nan hà chí,
Buông trôi vãn yến, kỷ thu hồi,
Như triều cường lắng dòng yên thủy
Vạn niên bãng lãng tửu nhàn bôi!
Gửi lại lời chào nơi bóng trăng
Ngày mai mệt mỏi những nhọc nhằn
Nán lòng giây phút nơi thềm vắng
Anh tìm đọc nhé lời tình trăng
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»