📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Những bài thơ hoang như những đứa con hoang...

40 trả lời, 4.076 lượt xem — Trang 1 / 2
TÔI NGƯỜI BÁM VÁY CUỘC CHƠI...

    Ăn mày nghiên bút giữa thời gạo, cơm...
    Cũng may răng lợi vẫn còn
    Xiêm y vẫn sạch trong cơn vật vờ...

    Soi mình vào đáy câu thơ
    Vẫn nguyên vẹn một chút khờ khạo tôi.
    Nên dù bám váy cuộc chơi
    Cũng cho lăn lóc trọn thời ngây ngô.

    Kẻo mai ngậm đất dưới mồ
    Hắt hiu ngậm cả cái xô bồ đời!

Trịnh Tuấn
www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-23 07:15:20Huyền Băng>
TÔI VỀ SOI MẶT AO LÀNG...


Sông quê vẫn chảy quanh làng
Mà người năm ấy...sang ngang bao giờ?
Để mình tôi đội cơn mưa
Bên triền đê với một bờ cỏ lau...

Vườn quê vẫn những hàng cau
Mà vôi trắng bạc cho trầu trổ non
Để mình tôi với cô đơn
Bên hiên cổ tích chẳng tròn lời ru...

Trăng quê vẫn vẹn rằm chờ
Mà người lỗi hẹn, hững hờ tình tang
Tôi về soi mặt ao làng
Như ông vua mất ngai vàng quyền uy...

Thư xưa nét chữ còn ghi
Mà trang nhật ký tứ bề bão giông
Tôi đem kỷ niệm ra sông
Gấp thuyền thả xuống giữa giòng nước trôi...

Trịnh Tuấn
 
r
www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-23 07:16:51Huyền Băng>
TẠ ƠN NHÂN THẾ CHO NHỜ TIẾNG THƠM...

Lòng thành thắp một nén hương
Tạ ơn đất mẹ rộng đường hóa thân:

Từ trong vóc dáng nông dân
Tôi đi nát cả bàn chân quê mùa
Đem tình đổi lấy duyên thơ
Rồi đem thơ đổi duyên thừa thế gian.

Lúc vui ôm cả bầy đàn
Lúc buồn ngồi thắt ruột gan nhịn nhường
Để rồi trên bước tha hương
Trời ban cho cả một phương gió lành

Ban sinh linh nhỏ hóa hình
Của cha ông những quang vinh một thời
Của tôi trong bước con tôi
Của trời trong phận mà trời ban cho!

Cúi đầu khắc một câu thơ
Tạ ơn nhân thế cho nhờ tiếng thơm!

Trịnh Tuấn
 
r
www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÊM NGHE TIẾNG VỢ RU CON...
   

    Như nghe tuổi tác đang dồn tháng năm
    Tiếng ru chật cả phòng văn
    Bao nhiêu sách vở cũng bần thần thôi...

- Trịnh Tuấn-
www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-23 07:19:13Huyền Băng>
QUÊ CŨ ĐÊM TRĂNG...

   Hớ hênh gió dụ lưng bầu
   Trăng thừa ẻo lả xui câu thơ liều.
   Tôi như bại tướng hồn xiêu
   Trước em râu tóc phẳng phiêu mặt mày

   Bỏ lại đời những tỉnh say
   Ôm câu lục bát về đây tạ người
   Đâu hay gió dụ, trăng mời...
   Xin đành khất lại những lời riêng chung...

   Kệ cho sáo cứ sang sông
   Kệ cho người sắm thuyền rồng đón dâu
   Kệ trầu đã phụ duyên cau
   Trăng kia, gió nọ, tôi bầu bạn tôi...

r
www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
SAY


    Trăng vờ say
    Rót ánh vàng
    Ta vờ yêu
    Rót giọt nàng vào thơ

    Cả trời đất bỗng ngu ngơ
    Cả chum định mệnh bỗng như méo vành
    Người đem chén lợi cầu danh
    Ta đem chén sứt cầu lành tri giao*

    Khuất chìm tiếng dế cầu ao
    Nổi nênh tri kỉ trong thao thức mình
    Vầng trăng xô bóng đáy bình
    Mềm cơn nghĩa cử, mượn tình xô trăng..

www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ tình VIẾT Ở RUỘNG.

Khéo ngây tra ngược cá cày
Vênh cần, vẹo lưỡi, chệch dây, sai đường...
Em còn bừa cháng mặt gương
Làm anh cắm đất phơi sương lỗi mùa!


Thơ tình VIẾT Ở VEN SÔNG

Váng chiều tẩm quất lưng sông
Cầu cong gồng nỗi nhớ chùng so le.
Tôi em bờ cập bờ kè
Nhân đôi dòng nước chẳng chia được tình.


Thơ tình VIẾT Ở BIỂN

Biển anh khát bạc mái đầu
Thèm ve chân cát tận sâu nghìn trùng.
Trăm năm cuồng mặn chát lòng
Để ngàn năm chuốc suối sông cạn bầu.


Thơ tình VIẾT ĐỢI MÙA SANG

Bầu xuân nở đoá dậy thì
Cội em nở nụ sân si nõn nà.
Lòng còn vướng giấc mơ xa...
Liềm trăng ai xém đuôi gà thơ anh!


Thơ tình viết trong lúc học TOÁN RỜI RẠC.


Em...
Sự rời rạc hoá những gì liên tục
Anh...
Kết nối bất lực những kí hiệu vô hình.
Tình yêu...
Là kết quả của chuỗi suy luận mịt mù!

Muôn mặt éo le xoắn kép những ước mơ
Phương trình vô số nghiệm.
Ta đặt nhau vào những toạ độ lệch lạc
Để mơ hoang về một giao thoa không thể!

Ở đâu đó phía tận cùng chuỗi số
Ở đâu đó phía tận cùng kí hiệu
Ở đâu đó phía tận cùng bế tắc...
Có lẽ ta đang của nhau trong cặp: Nếu...thì....


www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
BỨC TRANH CỦA HỌA SĨ MÙ...

    Hai giọt mực đen
    Một ít phẩm vàng. Và...
    Màu trắng thì của giấy
    Tôi mù lòa trước cây cọ
    Tự họa:

    Cái hốc mắt hoắm như miệng rắn
    Đựng đầy lửa
    Than. Và...
    Cái hình cong cong bất trị...

    Cái vành tai rộng như miệng giếng
    Đựng đầy sóng
    Gió. Và...
    Tiếng thét la man rợ của bầy đàn...

    Cái miệng hun hút như hốc cống
    Đựng đầy nước muối
    Cát. Và...
    Tất cả những gì sắp trở thành cặn bã...

    Bức tranh có vẻ như hoàn tất
    Đựng một khuôn mặt
    Tôi. Và...
    Nỗi câm mù giữa bao điều thật giả...

www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
VIẾT Ở THÀNH NHÀ HỒ


Lịch sử lại mở thao láo bốn con mắt hú
Trong bốn bức tường trơ vơ.

Ta trở về thăm Thành Nhà Hồ
Đau đáu soi gương dọc triền sông Mã...

Có phải ngày xưa Hồ Quí Ly xây thành khi vụng trộm
Để hôm nay đến đá cũng thất tình!
Để hôm nay gió hoang vờn nghe buốt tím cả câu kinh
Buốt tím cả ngàn rành ngón tay bị đứt...

Ta về đứng dưới tường thành đổ nát
Nhìn lịch sử nằm nghiêng thoi thóp bên chiều
Nhìn cung điện khuất chìm ba thước dất
Nhìn vầng trăng mọc lệch phía tình treo...

Muốn mời em đi theo
Lại sợ chút tình hoang phải lòng con mắt giả!
Ta xếp lại thớ vân còn hằn trên phiến đá
Khẽ gọi tên em trong trang sách ngụa vàng.

Mảnh đất quê Thanh son sử xết nghìn trang
Sao đứng dưới chân thành mà nghe lòng chỏng chơ đến vậy?
Có phải bốn mặt biển rừng sông cách núi bưng chỉ là những gì trên giấy
Cho ta thấp thỏm buồn gieo những giáp hạt lưng mùa.

Hồ Quý Ly! Hồ Quí Ly!
Xuân này thuở ấy mấy vàng thu?


www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-27 10:45:38BĂNG NGUYỆT>
Trích đoạn: TrinhTuan

SAY


    Trăng vờ say
  Rót ánh vàng
  Ta vờ yêu
  Rót giọt nàng vào thơ

  Cả trời đất bỗng ngu ngơ
  Cả chum định mệnh bỗng như méo vành
  Người đem chén lợi cầu danh
  Ta đem chén sứt cầu lành tri giao*

  Khuất chìm tiếng dế cầu ao
  Nổi nênh tri kỉ trong thao thức mình
  Vầng trăng xô bóng đáy bình
  Mềm cơn nghĩa cử, mượn tình xô trăng..
 
 
Người  ơi ! có  biết  cho  chăng ?
Người  nơi  đó  có  tưởng  rằng  nơi  đây.
Người  trên  đó  đứng  gần  mây.
Mình  thì  níu  những  nhánh  cây  làm  gần.
 
Xa -gần  một  nỗi  bâng  khuâng.
Người  trên  đó  chắc  dễ  chừng  đã  quên.
Hạ  huyền  trăng  đã  nhô  lên.
Nghe  con  dế  khóc  bên  thềm  tại  sao.
 
Tưởng  đâu  trút  tấm  lụa  đào.
Nhẹ  vai  vỗ  cánh  chiêm  bao  gặp  người.
Thấy  mình  với  bóng  trăng  soi.
Đưa  tay  vuốt  mặt , nhân  đôi  nỗi  buồn...
 
HS
 
 


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hongsang


Thấy  mình  với  bóng  trăng  soi.
Đưa  tay  vuốt  mặt , nhân  đôi  nỗi  buồn...
 
HS
 
 






Rất cảm ơn bạn đã chia sẻ. Hi vọng rằng, thơ - với tất cả những tính năng của nó, sẽ là cầu nối cho sự tri giao và cơ hội câm tay cuộc đời của tất cả chúng ta. Chúc bạn nhiều niềm vui!
www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ Quê

Nhớ bữa ra đi
Con tàu vút nhanh dưới vòm phượng đỏ
Bỏ lại sau lưng cả một khoảng trời hè

Bài thơ như xác một con ve
Đã qua mùa ca hát
Trong thao thiết mưa có gì như bỏng rát
Từ tin em xa mãi bận sang thuyền

Tháng năm xa còm cõi những bòn lần
Tôi đã tiêu hết những đồng tiền lá ổi
Bên gánh hàng trò chơi cô bé vẫn còn ngồi đợi
Khách xưa giờ thêm xa...

Ôi trò chơi đồ hàng và những bán mua
Có đâu hay ngả giá cả một thời nông nổi.
Tôi giờ tiêu không bằng tiền lá ổi
Em cũng chẳng bán hàng...

Nhớ quê
Tôi lại về làng
Vườn xưa còn lại một hàng cau thôi.
Góc tường khô đặc bình vôi
Thẩn thờ tôi hát: Trầu ơi là trầu...!
www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-27 10:48:25BĂNG NGUYỆT>
Trích đoạn: TrinhTuan

Nhớ Quê

Nhớ bữa ra đi
Con tàu vút nhanh dưới vòm phượng đỏ
Bỏ lại sau lưng cả một khoảng trời hè

Bài thơ như xác một con ve
Đã qua mùa ca hát
Trong thao thiết mưa có gì như bỏng rát
Từ tin em xa mãi bận sang thuyền

Tháng năm xa còm cõi những bòn lần
Tôi đã tiêu hết những đồng tiền lá ổi
Bên gánh hàng trò chơi cô bé vẫn còn ngồi đợi
Khách xưa giờ thêm xa...

Ôi trò chơi đồ hàng và những bán mua
Có đâu hay ngả giá cả một thời nông nổi.
Tôi giờ tiêu không bằng tiền lá ổi
Em cũng chẳng bán hàng...

Nhớ quê
Tôi lại về làng
Vườn xưa còn lại một hàng cau thôi.
Góc tường khô đặc bình vôi
Thẩn thờ tôi hát: Trầu ơi là trầu...!
 
Bây  giờ  biết  phải  làm  sao?
Bước  đi  là  đã  thành  câu  tạ  từ.
Xuân  này  đã  mấy  Xuân  dư.
Hạ  về , ve  mãi  sầu  tư  não  nề.
 
Thu  sang  nghẻn  lối  đi - về.
Đông  buồn  lã  ngọn  trăng  thề  nơi  nao.
Thôi - mình  đành  hẹn  kiếp  sau.
Đôi  ta  sẽ  nối  lại  câu  ân  tình.
 
Thân  em  như  sợi  chỉ  mành.
Phút  giây  hạnh  phúc  tan  tành  khói  mây.
Cuộc  đời  em  quá  đắng  cay.
Mong  sao  vơi  bớt  những  ngày  đau  thương.
 
Tơ  lòng  sao  mãi  còn  vương.
Em  như  hoa  rụng  bên  đường  xác  xơ.
Người  con  gái , một  lần  mơ...
Sang  ngang...là  đã  lỡ  bờ  bến  yêu...
 
Hồng Sang
 
 

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hongsang


Người  con  gái , một  lần  mơ...
Sang  ngang...là  đã  lỡ  bờ  bến  yêu...
 
Hồng Sang
 
 




Thưa, tôi vay sớm trả chiều
Đem câu đơn đổi lấy nhiều kép song
Phiền người đẩy mái sang sông
Lấy giao kết nhủ cho lòng bớt côi.

Tôi giờ tôi chỉ mình tôi
Yêu người, người lại yêu người xa xăm.
Ván xưa nghẹn lắt lay giòng...
www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-27 11:15:20BĂNG NGUYỆT>
Trích đoạn: TrinhTuan

Trích đoạn: hongsang


Người  con  gái , một  lần  mơ...
Sang  ngang...là  đã  lỡ  bờ  bến  yêu...
 
Hồng Sang
 
 




Thưa, tôi vay sớm trả chiều
Đem câu đơn đổi lấy nhiều kép song
Phiền người đẩy mái sang sông
Lấy giao kết nhủ cho lòng bớt côi.

Tôi giờ tôi chỉ mình tôi
Yêu người, người lại yêu người xa xăm.
Ván xưa nghẹn lắt lay giòng...
 
Vân  hoa  một  thoáng  mờ  trông  mắt  nhìn
Thấy  gì  chút  phận  lênh  đênh
Nghìn  xưa  rớt  nhẹ  bền  thềm  dấu  sơn
Từ  em , trút  áo  nghe  buồn
Biết  nghìn  sau  chẳng  có  còn  gì  đâu
Người  chìm  dưới  lũng  xa  sâu
Hoàng  hôn  phủ  lối  bóng  câu  vô  thường
Đợi  người ...thấy  mãi  mù  sương
Áo  mây  vừa  khoác , tuyết  vương  hình  hài
Lạnh  lùng  cánh  Hạc  ban  mai
Rớt  đâu  chút  nhớ  nhạt  phai  áo  màu.
 
HS


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-27 11:03:49BĂNG NGUYỆT>
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hongsang



" Qua  Đình  ngã  nón  trông  Đình"
" Đình  bao  nhiêu  ngói  thương  mình  bấy  nhiêu"
Câu  ca  dao  vọng  từng  chiều.
Khi  em  từng  bước  xiêu  xiêu  về  nhà.
 
Ở  đây  xứ  lạ  quê  xa.
Đình  đâu  để  ngã  nón  mà  nhớ  thương ?
Thơ  anh  thì  vẫn  nghe  buồn.
Và  em  thì  vẫn  cứ  còn  ca  dao.
 
Đình  ơi !  ngói  đỏ  xưa  nào.
Bây  giờ  rêu  phủ  chắc  đau  đớn  thầm.
Ngỡ  là  đi  một  đôi  năm.
Nào  ngờ  nát  ánh  trăng  rằm  thiên  thu...
 
HS 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hongsang


Ngỡ  là  đi  một  đôi  năm.
Nào  ngờ  nát  ánh  trăng  rằm  thiên  thu...

HS 


Như ta, mộng nát giấc mù
Vẫn lưu vong giữa cõi u mê đời.
Có khi thèm bỏ cuộc chơi
Trở về tìm lại góc trời xa xưa
Có khi thèm thiếu nỗi thừa
Cùng ai đi trọn nẻo chưa ai cùng...

Bao điều khuất giữa mênh mông
Bao điều còn đó mịt mùng rối ren
Mượn câu thơ lạ làm quen
Rót sông suối chuốc một phen rượu lòng...
www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-07 05:26:27Huyền Băng>
TA ĐỨNG ĐÂY NHƯ THẰNG ĐIÊN CHẾT TIỆT!

Giữa đám hơn thua từng cốc bia, miếng thịt
Ta dại khờ ôm ấp một câu thơ
Buồn cô quạnh giữa bầy đàn lạo xạo
Ta chỉ biết vô ngôn thả khói ơ hờ.

Ai cũng cũng hát. Ừ! Ta cũng khóc.
Tiếng nhạc mua vui hay tiếng nhạc mua buồn?
Ai cũng nốc. Sao ta lại nấc?
Từng cục nghẹn ngào như cục thịt bôi trơn.

Em đấy hả? Ngồi đi! Ngồi mà uống!
Uống đi em, cho khuây khỏa má hồng.

Cho lấp láp hàng mi, cho vời căng sóng lưỡi.
Ta say rồi. Có uống cũng như không!

Kìa những cái tên ai đính lên khuôn mặt
Lủng lẳng như từng xâu thịt đỏ ngòm
Hoành tráng quá! Những cái tên đính chặt
Kết tủa như một chảo bột chiên ròn.

Ta say quá. Ngó cái gì cũng khác:
Con chuột chù chạy qua mà cứ ngỡ con voi!
Dạ hội đẩy đưa chằng chịt tựa lũ ruồi
Múa hớn hớn bài ca đêm bất tuyệt.

Ở đâu đó ngoài kia, một con bò lở mồm vừa chết...
Ở đâu đó trên kia bầy thánh thần la liệt...
Còn ta đứng đây như một thằng điên chết tiệt!
r
www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-28 06:11:46hongsang>
Trích đoạn: TrinhTuan

Trích đoạn: hongsang

Ngỡ  Ngàng



Ngỡ  là  đi  một  đôi  năm.
Nào  ngờ  nát  ánh  trăng  rằm  thiên  thu.
Như ta, mộng nát giấc mù
Vẫn lưu vong giữa cõi u mê đời.
Có khi thèm bỏ cuộc chơi
Trở về tìm lại góc trời xa xưa
Có khi thèm thiếu nỗi thừa
Cùng ai đi trọn nẻo chưa ai cùng...

Bao điều khuất giữa mênh mông
Bao điều còn đó mịt mùng rối ren
Mượn câu thơ lạ làm quen
Rót sông suối chuốc một phen rượu lòng...

Hình  như  trước  mặt  con  sông.
Hồn  ta  theo  gió  thơ  trầm  bổng  bay.
Ta  cười  trong  một  đêm  say.
Người  ơi !  đừng  rót  rượu  đầy  môi  ta...
 
Hình  như  chiều  xưa  chiều  xa.
Ta  không  hò  hẹn  mà  qua  chốn  này.
Ta  ngồi  dưới  một  tàng  cây.
Nhớ  người  ta  khóc  mà  mây  mịt  trời...
 
Hình  như  xa  quá  người  ơi.
Ta  tâm  tưởng  lạnh  ta  rời  rã  thơ.
Ta  đâu  muốn  thế  bao  giờ.
Ta  đau  lòng  chớ , ta  chờ  người  thôi...
 
Hình  như  ta  nói  nghẹn  lời.
Bao  năm  ta  thấy...như  hồi  nào  xưa...
 
Hồng Sang-Trịnh Tuấn
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hongsang


Hình  như  ta  nói  nghẹn  lời.
Bao  năm  ta  thấy...như  hồi  nào  xưa...

Bên trời riêng một câu thơ
Với hai người bạn đã vừa tri âm!
Đem ngày dồn cả vào năm
Hát cuồng khấu chữ giữa lăn lóc cười.

Bao năm đi trọn cuộc người
Bàn chân Giao Chỉ vẹt nơi gót bầm.
Giờ ngồi bòn đếm tháng năm
Xâu ngày miên viễn kết mân côi tình...

Hồng Sang-Trịnh Tuấn
www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hongsang

Vân  hoa  một  thoáng  mờ  trông  mắt  nhìn
Thấy  gì  chút  phận  lênh  đênh
Nghìn  xưa  rớt  nhẹ  bền  thềm  dấu  sơn
Từ  em , trút  áo  nghe  buồn
Biết  nghìn  sau  chẳng  có  còn  gì  đâu
Người  chìm  dưới  lũng  xa  sâu
Hoàng  hôn  phủ  lối  bóng  câu  vô  thường
Đợi  người ...thấy  mãi  mù  sương
Áo  mây  vừa  khoác , tuyết  vương  hình  hài
Lạnh  lùng  cánh  Hạc  ban  mai
Rớt  đâu  chút  nhớ  nhạt  phai  áo  màu.
 
HS



Rằng đâu đã biết mặt nhau
Mà câu thơ nhuốm sắc màu tri âm!
Tôi người khéo dựng bia tâm
Mải mê hứng trọn cả tầm thơ bay.
Tạ người kẻ chỉ bàn tay
Hồi sinh cho những tháng ngày cô đơn
Mai sau giấy nát chữ mòn
Câu thơ giữ lại với son sắt này.
Như bàn tay với bàn tay...

www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: TrinhTuan

Trích đoạn: hongsang

Vân  hoa  một  thoáng  mờ  trông  mắt  nhìn
Thấy  gì  chút  phận  lênh  đênh
Nghìn  xưa  rớt  nhẹ  bền  thềm  dấu  sơn
Từ  em , trút  áo  nghe  buồn
Biết  nghìn  sau  chẳng  có  còn  gì  đâu
Người  chìm  dưới  lũng  xa  sâu
Hoàng  hôn  phủ  lối  bóng  câu  vô  thường
Đợi  người ...thấy  mãi  mù  sương
Áo  mây  vừa  khoác , tuyết  vương  hình  hài
Lạnh  lùng  cánh  Hạc  ban  mai
Rớt  đâu  chút  nhớ  nhạt  phai  áo  màu.
 
HS



Rằng đâu đã biết mặt nhau
Mà câu thơ nhuốm sắc màu tri âm!
Tôi người khéo dựng bia tâm
Mải mê hứng trọn cả tầm thơ bay.
Tạ người kẻ chỉ bàn tay
Hồi sinh cho những tháng ngày cô đơn
Mai sau giấy nát chữ mòn
Câu thơ giữ lại với son sắt này.
Như bàn tay với bàn tay...
Chiều  Thu , sương  đọng  lắc  lay  bên  thềm
Có  dòng  nước  chảy  triền  miên
Quanh  năm  ngày  tháng  gọi  tên  bốn  mùa
Thách  tình  yêu  đến  hơn  thua
Đốt  lên  đóm  lửa  cho  mùa  yêu  thương.
Có  dòng  nước  chảy  sông  Tương
Thuyền  tình  lạc  bến  vấn  vương  ngày  về
Gió  đi , quên  hết  câu  thề
Để  tim  ta  đứng  bên  lề  lặng  thinh.
 
HS



Đăng nhập để trả lời
0
DẠ THƯA, MÀ BIẾT DẠ THƯA THẾ NÀO?
(Kính tặng tác giả đã phê bình tôi trong bài "Văn tế...thơ")

Người từ thăm thẳm trên cao
Ngó nghiêng xuống cõi ba đào văn chương
Rồi đem cuộc giận vào thương
Bút nghiên xoắn lại trên đường hợp âm.

Tôi từ một nhỡ hai nhầm
Giữa sa mạc chữ đành câm nín lời
Chỉ buồn cho một cuộc chơi
Chưa vui mà đã sầu phơi phới sầu.
www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
QUY NHƠN - Phút nhập giao trời đất...
   
    Một đêm Ghềnh Ráng trăng tan
    Nghe hồn xưa hát giữa ngàn gió reo
    Kìa, ai dõi mắt trông theo
    Từng đoàn quân bước trong chiều xuân xa...

    Phải người trò chuyện cùng ta?
    Thì nâng chén biển ngược hòa núi sông!
    Dấu xưa tì vết oai hùng
    Hoen vàng sách quyển vẫn trong cội cành! 
www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: TrinhTuan

QUY NHƠN - Phút nhập giao trời đất...
  
   Một đêm Ghềnh Ráng trăng tan
   Nghe hồn xưa hát giữa ngàn gió reo
   Kìa, ai dõi mắt trông theo
   Từng đoàn quân bước trong chiều xuân xa...

   Phải người trò chuyện cùng ta?
   Thì nâng chén biển ngược hòa núi sông!
   Dấu xưa tì vết oai hùng
   Hoen vàng sách quyển vẫn trong cội cành!
 
Mây chiều thấp thoáng trôi nhanh
Trên cao có chiếc lá xanh chớm màu
Mộ Hàn Mặc Tử năm nao
Lầu Ông Hoàng đó đang chào đón trăng.
 
Cầu Đôi nước chảy lăn tăn
Diêu Trì u tịch lòng băn khoăn sầu
Gò Bồi sóng nước êm sâu
Rì rào Núi Sạn gió sầu Liễu ru... 
 
Trịnh Tuấn-Hồng Sang  

 
Đăng nhập để trả lời
0
NGƯỜI TỪ MỘT CUỘC RA ĐI...
[/align]
Người từ miên viễn ngược xuôi
Ngó nghiêng dọc cõi chợ đời tìm thơ.
Tôi từ vô mãn âm u
Chiếu chăn nhàu vệt rũ lòa ái ân.

Người từ thăm thẳm đường trần
Mang theo dĩ vãng dò lần cổ kim
Tôi từ phút ngạo chối tình
Trăm năm thanh lệ một mình mua vui

Người từ bòn đếm mân côi
Rút xiên xéo nếp áo đôi bạc màu
Tôi từ bia dựng ủi nhàu
Phẳng phiêu tứ tượng hai đầu lưỡng nghi.

Người từ một cuộc ra đi...
Tôi từ một cõi trở về tìm nhau.
Trăm năm sũng vệt cơ cầu
Thông thênh ngực gió hứng dâu bể đời...[/align] [/align]
www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
VIẾT Ở BÌNH NGUYÊN LỘC
( Cho V )

Khi con ngựa non thèm cỏ mò về
Cánh cửa mở toang thềm chờ hoang hỏai
Ve soãi bờ mây rối tả tơi gió dại
Để ngựa em khuỵ mắt hoang xuống bờ ngực phập phồng

Ngựa em về hay không
Chiều nhuốm màu cỏ úa
Thảo nguyên chờn vờn khói nhựa
Rúc trong sương phủ hờ

Ta vẫn ngồi rít cong nỗi đợi chờ
Mơ giùm em bờ non dậy thì cỏ mộng
Ta vẫn ngồi nghe tiếng kêu rít trong viền áo xống
Mơ giùm em mùa đông

Ngựa em về hay không?
Đêm đã phả vào mặt người bóng tối
Thảo nguyên vợi trùng tia lạnh xối
Găm xuống lối mòn lầy

Ta vẫn ngồi gỡ từng nếp nhăn trên mặt xếp xuống bàn tay
Mơ giùm em cơn-tình-thơ-trẻ
Ta vẫn ngồi chống cằm tì lõm từng vết đời cay xé
Mơ giùm em nỗi mình...



www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
BẦY ĐÀN

Một bữa thức giấc trong bầy đàn
Lào xào cười nói
Những tiếng cười mếu máo
Những tiếng nói ngều ngào...

Bầy đàn dựng nhau dậy và tôn vinh nhau, gần gè nhau, tâng bốc nhau, mạt sát nhau...trong bữa tiệc lào xào cười nói.

Đứa giả điên, kẻ giả tỉnh
Đứa đau, đứa sướng, kẻ thét, người run
Dựng cho nhau những bức tường
Chia đôi cái nhìn thuận nghịch

Ta
Đứng trên thềm nỗi sợ
Bò dọc qua tiếng cười
Chui ngược qua tiếng khóc
Đứng dạng háng chửi thề
Bầy đàn trỏ tay chỉ vào mặt bảo: Thằng ấy Người!
www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
BUỒN SÂU NHƯ ĐÓI THÁNG BA...

Qua giêng quá bộ về quê
Sông thườn thượt chảy dưới đê uốn vòng
Em xưa lẫn đám chợ đông
Áo xưa mấy vệt nắng tồng ngồng rơi...

Nỗi niềm rau má chưa vơi
Tôi về ráo hoảnh bình vôi góc nhà
Buồn sâu như đói tháng ba
Một con mèo với con gà ngậm ken...

Ông sư thỏng một bước thiền
Qua làng độ nhật một phiên chợ thừa
Tôi nghe một tiếng chuông chùa
Đổ loang khắp một miệt xưa túng nghèo...

Mẹ hun hút ngóng phường chèo
Ngõ xưa tím mấy cọng bèo ngẩn ngơ
Cha hù hụ mấy câu thơ
Thuốc lào khói vắt qua bờ tháng năm...

Nán lòng tôi ở quá rằm
Trăng rười rượi ánh xa xăm nỗi mình...

Trịnh Tuấn 
www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»