📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

LỬA LÒNG CHƯA TẮT - HÀN PHONG

135 trả lời, 15.218 lượt xem — Trang 3 / 5
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-03 11:23:21HÀN PHONG>
.....
Ta nhìn nhau luống xót xa
Cơ hồ chuyện cũ chỉ là bèo mây
Mười lăm năm mới sum vầy
Vầng trăng khuyết nửa chợt đầy bóng trăng

2-11-2007





[:D][:D][:D] Bác TPB này cũng vui tính thiệt, bắt HP này phải mỏi miệng vì cứ phải ừ thì... chuyển hệ một chút vậy


THÌ THÔI...
 
Thì thôi e bước theo chồng
Thì thôi tay bế tay bồng tìm quên
Thì thôi anh - nỗi muộn phiền
Thì thôi anh - với cuồng điên đất trời
Thì thôi một khoảng chơi vơi
Thì thôi xa ngút những lời thề xưa
Thì thôi lạnh buốt cơn mưa
Thì thôi lá rụng trong mùa thu phai
Thì thôi tan rã hình hài
Thì thôi lối nhỏ mặc ai đi về
Thì thôi giấc ngủ u mê
Thì thôi bóng nắng cuối hè lặng rơi
Thì thôi đã mất nhau rồi
Thì thôi xin trả cho người tiếng: Yêu
.....

Hàn Phong
 
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HÀN PHONG


THÌ THÔI...
 
Thì thôi e bước theo chồng
Thì thôi tay bế tay bồng tìm quên
Thì thôi anh - nỗi muộn phiền
Thì thôi anh - với cuồng điên đất trời
Thì thôi một khoảng chơi vơi
Thì thôi xa ngút những lời thề xưa
Thì thôi lạnh buốt cơn mưa
Thì thôi lá rụng trong mùa thu phai
Thì thôi tan rã hình hài
Thì thôi lối nhỏ mặc ai đi về
Thì thôi giấc ngủ u mê
Thì thôi bóng nắng cuối hè lặng rơi
Thì thôi đã mất nhau rồi
Thì thôi xin trả cho người tiếng: Yêu
.....

Hàn Phong
 

Vĩnh Biệt Tình Anh
Trường Phi Bảo
 
Vĩnh biệt nhau nhé người tình
Ngàn thu chuyện cũ chúng mình vùi chôn
Vết thương trầy xước tâm hồn
Có đau thì cũng mõi mòn tháng năm
 
Vĩnh biệt kỷ niệm xa xăm
Ba sinh thôi chớ bận tâm nhé người!
Kiếp này duyên bạc như vôi
Mong gì lại được đẹp đôi kiếp nào...?
 
Mộng lòng ủ dột xanh xao
Em đem nhung nhớ lạc vào cõi quên
Phía nào rồi cũng chông chênh
Vờ xa lạ, chẳng hề quen biết gì?
 
Sao đành ai nói biệt ly
Cuộc tình chết chẳng còn chi mà chờ
Vĩnh biệt ngần ấy dại khờ
Em sang đò mới đôi bờ cách ngăn
 
 
3-11-2007
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-23 16:23:05HÀN PHONG>
Vĩnh Biệt Tình Anh
Trường Phi Bảo

Vĩnh biệt nhau nhé người tình
Ngàn thu chuyện cũ chúng mình vùi chôn
Vết thương trầy xước tâm hồn
Có đau thì cũng mõi mòn tháng năm

Vĩnh biệt kỷ niệm xa xăm
Ba sinh thôi chớ bận tâm nhé người!
Kiếp này duyên bạc như vôi
Mong gì lại được đẹp đôi kiếp nào...?

Mộng lòng ủ dột xanh xao
Em đem nhung nhớ lạc vào cõi quên
Phía nào rồi cũng chông chênh
Vờ xa lạ, chẳng hề quen biết gì?

Sao đành ai nói biệt ly
Cuộc tình chết chẳng còn chi mà chờ
Vĩnh biệt ngần ấy dại khờ
Em sang đò mới đôi bờ cách ngăn


3-11-2007



CÒN LẠI
 
Thôi em hỡi xin đừng nói nữa
Chuyện tình mình một thuở đã qua
Tan rồi giấc mộng phù hoa
Hết rồi ong bướm la đà thuở xưa


Cuộc tình đó chỉ vừa chớm nở
Đã nghẹn ngào hơi thở chia ly
Nén lòng cất bước ra đi
Mang theo một gánh tình si lạc loài


Niềm đau xót nào ai có thấu
Đã trở về nương náu buồng tim
Thềm xưa hoa cỏ im lìm
Hững hờ gió gọi cánh chim lưng trời


Lời ước nguyện cao vời son sắt
Có ngờ đâu khoảnh khắc bèo mây
Hợp rồi tan chỉ phút giây
Để đêm đối bóng để ngày chiêm bao


Trong đáy cốc gầy hao nỗi nhớ
Em lại về rực rỡ dáng hoa
Cuộc rượu tàn nỗi xót xa
Còn anh với chút âm ba lạnh lùng

Đường vạn nẻo nghìn trùng xa cách
Hồn hoang vu lau lách chen chân 
Phố khuya bóng nguyệt mờ dần
Một mình anh – cõi bụi trần phiêu du…
 
Hàn Phong
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HÀN PHONG



CÒN LẠI
 
Thôi em hỡi xin đừng nói nữa
Chuyện tình mình lần lữa đi qua
Tan rồi giấc mộng phù hoa
Hết rồi ong bướm la đà thuở xưa
Cuộc tình đó chỉ vừa chớm nở
Đã nghẹn ngào hơi thở chia ly
Nén lòng cất bước ra đi
Mang theo một gánh tình si lạc loài
Niềm đau xót nào ai có thấu
Đã trở về nương náu buồng tim
Thềm xưa hoa cỏ im lìm
Hững hờ gió gọi cánh chim lưng trời
Lời ước nguyện cao vời son sắt
Có ngờ đâu khoảnh khắc bèo mây
Hợp rồi tan chỉ phút giây
Để đêm đối bóng để ngày chiêm bao
Trong đáy cốc gầy hao nỗi nhớ
Em lại về rực rỡ dáng hoa
Cuộc rượu tàn nỗi xót xa
Còn anh với chút âm ba lạnh lùng
Đường vạn nẻo nghìn trùng xa cách
Hồn hoang vu lau lách chen chân
 
Phố khuya bóng nguyệt lụi dần
Một mình anh – cõi bụi trần phiêu du…
 
Hàn Phong

Không đề
Trường Phi Bảo
 
Em câm lặng, có trách gì đâu
Lau ngấn lệ em bước qua cầu
Xe hoa chở mối tình sầu
Là thôi vỡ giấc mộng đầu ấp ôm
 
Về bên ấy nặng trĩu tâm hồn
Mảnh tình cũ vùi chôn đáy huyệt
Dẫu còn yêu nhau thắm thiết
Mình không duyên nợ mãi biền biệt xa
 
Trong hồn lạnh lẽo gió mưa qua
Hoàng hôn níu lấy buổi chiều tà
Cho đêm khắc khoải anh à
Cạnh chồng nghiêm nhớ diết da một người
 
Anh giờ thì như cánh chim trời
Em giờ thì nhạt phấn khô môi
Đường yêu không trọn thế thôi
Sao anh nở thốt chi lời chia tay?
 
Buồn và tủi theo dấu chân ai
Em chết dần với ngày héo úa
Tháng năm dư vị chát chua
Đầy vơi chén đắng vẫn chưa hết sầu
 
 
4-11-2007
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-23 15:33:11HÀN PHONG>
BIÊN HÒA DẠ KHÚC
 
Về đây phố hẹp Biên Hòa
Sông vàng uốn lượn đôi bờ đèn chong
 
Từng con sóng vỗ bên lòng
Nhạc văng vẳng bóng thuyền rồng xa xa
 
Mưa giăng quán bụi nhạt nhòa
Ngỡ người về giữa la đà tiếng chuông
 
Tâm tư theo nước xuôi nguồn
Thẫn thờ dạ khách lời buồn thông reo
 
Người đi như gió cuối đèo
Bờ xưa cô quạnh trăng treo nửa vầng
 
Biên Hòa 11/2007
Hàn Phong
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-23 15:34:18HÀN PHONG>
LỜI GỌI CHÂN MÂY
 
Thôi đừng nhắc chuyện buồn xa xôi đó
Người cứ đi như nước vẫn qua cầu
Ta nhặt nhạnh chút hương thừa ngày cũ
Giữ trong hồn để nhớ mãi ngàn sau
 
Người cứ đi như người từng đã đến
Chuyện tình nào cũng có lúc dở dang
Ta không hỏi cũng không hề trách cứ
Bởi vì đâu ong bướm phải xa đàn
 
Ta sẽ về vùng trời xưa hò hẹn
Nghe biển chiều hát lại khúc uyên ương
Ngôi mộ gió vùi chôn bao kỷ niệm
Đã xanh xao cỏ dại phủ ven đường
 
Giờ hun hút những đêm sầu giá lạnh
Người ở bên kia, ta ở bên này
Dẫu ngăn cách giữa hai miền địa cực
Vẫn vọng về tiếng gọi ở chân mây
 
Hàn Phong
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-23 16:24:11HÀN PHONG>
CHUYỆN MỘT ĐÊM
 
Một đêm quán bụi mưa rơi
Tách cà phê ấm ta ngồi bên nhau
Câu thơ tôi viết ngọt ngào
Bờ môi em chén rượu đào ngất ngây
 
Một đêm quán bụi mưa bay
Tách cà phê ấm vòng tay gọi mời
Giọt tình trong mắt buông lơi
Hồn tôi hòa với đất trời mênh mông
 
Một đêm quán bụi mưa phong
Tách cà phê đắng cho lòng đớn đau
Câu thơ xưa đã nhạt màu
Giọt buồn rơi giữa đêm sâu vỡ òa
 
Một đêm quán bụi mưa nhòa
Còn tôi ngồi với câu thơ lạc loài
Hững hờ ngắm cánh hoa trôi
Tách cà phê đắng quậy hoài chưa tan
 
Hàn Phong

r
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
NỢ
 
Tôi sinh ra giữa lúc thanh bình
Và tôi lớn lên giữa những vòng tay ấm áp
Những vòng tay
           những dòng thuơng yêu trải dài tít tắp
Như giải ngân hà
           không chữa hết những vì sao
Tuổi học trò như một giấc chiêm bao
Đi qua đời tôi
                lớn lao, vội vã
Nghĩa tình thầy cô còn mang chưa kịp trả
Nhìn lại sân trường
             hoa phượng...đã rưng rưng
                             AK-1999
Hàn Phong
 
 
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-27 12:32:40HÀN PHONG>
ĐI TÌM TUỔI THƠ
 
Tôi đi tìm tuổi thơ tôi
Rơi trong gốc rạ buổi trời bão giông
Ai đem nước đổ trắng đồng
Hồn côi ngụp lặn trong vòng nổi nênh
 
Tôi đi tìm tuổi thơ mình
Mười lăm năm ấy điêu linh ngút ngàn
Đêm nằm nghe tiếng thở than
Bên trời một mảnh trăng tàn buồn treo
 
Tôi đi tìm tuổi thơ nghèo
Có bầy đom đóm về theo giấc nồng
Côn trùng tấu khúc lưu vong
Mùa xuân xa xứ mình không kịp về
 
Thị thành chân bước u mê
Hồn người vương vấn tình quê thâm trầm
Giật mình, đã mấy mươi năm
Tuổi thơ – một tiếng hồ cầm lặng rơi
  
Hàn Phong
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-23 16:25:46HÀN PHONG>
MÙA XUÂN CHO ANH
 
                       Tặng Thảo
 
Mùa xuân này phố cũ vắng anh
Loài hoa dại ngủ vùi trên đá
Tiếng chim kêu bên trời vật vã
Anh vẫn nằm lặng lẽ khoảng trời riêng
 
Đồng cỏ xanh thoang thoảng gió chao nghiêng
Như đang hát bài tình ca của đất
Tiễn một người đi khỏi dòng đời tất bật
Về nơi thăm thẳm, yên bình
 
Căn nhà xưa còn thấp thoáng bóng hình
Và một trái tim non nớt
Những tháng ngày rong chơi, đùa cợt
Những vui buồn của lứa tuổi mười lăm
 
Giờ anh về đâu mà quá xa xăm
Gió vẫn hát bài tình ca của đất
Còn tôi - hát những lời nồng nàn, chân thật
Tặng anh. Mùa xuân của cõi vĩnh hằng
 
                  Viết và sửa 1998-2007
                        Hàn Phong
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
VƯƠNG MANG
 
Một chiều dưới phố
Có vạt mây bay
Nghiêng nghiêng nắng đổ
Em đi dáng gầy
 
Qua đôi bờ cỏ
Em bước một mình
Thì thầm ngọn gió
Trên làn môi xinh
 
Qua vườn cổ tích
Em nhặt cành hoa
Nhặt đôi cánh mỏng
Bay giữa rừng thơ
 
Qua chiều tôi đứng
Em nhặt mưa rơi
Áng mây lững thững
Như còn rong chơi
 
Tôi đưa tay nhặt
Một nụ cười duyên
Tình tôi đã gởi
Trong đôi mắt huyền
 
Và em khẽ nhặt
Tờ giấy trắng hồng
Tếch con thuyền nhỏ
Thả xuống dòng sông
 
Em làm cơn gió
Đưa con thuyền trôi
Tôi làm biển rộng
Đợi thuyền ra khơi
 
Em làm mây trắng
Vờn cánh hảo âu
Tôi làm ngọn sóng
Vỗ bên mạng tàu
 
Em làm giọt nắng
Trên bãi chiều vàng
Tôi làm thi sĩ
Một đời vương mang
 
Hàn Phong
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-23 16:28:04HÀN PHONG>
TIỄN ĐƯA
 
Em về đi lấy chồng xa
Sau lưng bỏ lại mùa hoa cúc vàng
Bỏ trời mây biếc lang thang
Thoảng trên hè phố cánh bằng lăng rơi
 
Em vui áo lụa bên người
Quên ngày xưa, cả thiệp mời cũng quên
Trái tim dù đã ngủ yên
Chút dư âm vẫn vẹn nguyên một màu
 
Có gì mà cứ trách nhau
Bởi là duyên phận nào đâu bởi mình
Chào nhau qua phút lặng thinh
Tôi trăn trở mãi chuyện tình năm nao
 
Lời chúc phúc chưa kịp trao
Thuyền em đã vội lạc vào bến mơ
...
Tôi về chép mấy vần thơ
Tặng em kỷ niệm chút quà mang theo
Thơ tôi chữ nghĩa bọt bèo
Nhặt lên rớt xuống trôi vèo trong mưa
 
Hàn Phong
 
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-23 16:29:03HÀN PHONG>
RU EM
 
Khói xanh lụn giữa đêm tàn
Ngồi ru em với cây đàn gui-ta
Chuyện đời trăm nỗi xót xa
Theo chân anh giữa bôn ba tháng ngày
 
Du hồn qua đốt ngón tay
Về đây tìm một đêm say rã rời
Nụ cười trong mắt em vui
Tôi gom hạnh phúc thành lời ru em
 
Mộng về vỗ giấc từng đêm
Buông trên suối tóc ngọt mềm như mây
Ru em mười ngón tay gầy
Mơ tình xanh mãi những ngày hoa niên
 
Ngủ đi em giấc bình yên
Tôi xua giông bão qua miền tịch liêu
Đêm nay gió lạnh về nhiều
Ru em với cả tình yêu nồng nàn
 
                  Hàn Phong
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-05 13:00:59Đông Tà>
Trích đoạn: HÀN PHONG

TIỄN ĐƯA
 
Em về đi lấy chồng xa
Sau lưng bỏ lại mùa hoa cúc vàng
Bỏ trời mây biếc lang thang
Thoảng trên hè phố cánh bằng lăng rơi
 
Hàn Phong
 

Trách
 
Vẳng nghe làn điệu ru hời
Câu hò theo gió à ơi não nề
Em đi bỏ lại câu thề
Còn tôi vẫn đứng bên lề đợi ai
 
Xa nhau gần tiếng thở dài
Nhớ mùi hương tóc bên vai mỗi chiều
Rằng tình chưa nhạt lòng yêu
Còn thương nhớ để buồn hiu thế mà..
 
Thế mà em lấy chồng xa
Thiệp hồng chẳng gửi đến nhà mời tôi?
 
05/12/07
CSL
 
:-) Tội nghiệp quá nhỉ hehe..
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-31 03:05:51Nguyên Đỗ>
Cảm ơn Lão Đông Tà đã ghé hoạ thơ, sao lâu nay chẳng thấy ghé hoạ ở trang Đường Luật vậy, có buồn gì chăng?
 
 
TÌNH KHÚC DA VÀNG
 
Nửa đêm nghe khúc da vàng
Giọng buồn gom cả địa đàng vào tim
Bóng người khuất dấu chân chim
Rêu mờ tháp cổ ngủ yên một thời
 
Tiếng đàn lẫn tiếng bom rơi
Có bà mẹ chết xác phơi giữa đồng
Từng đêm đại bác, canh nông
Xô đàn em nhỏ vào vòng điêu linh
 
Có người chiến sĩ vô danh
Gởi thân bên đám cỏ xanh lạnh lùng
Trẻ, già một nấm mồ chung
Phố phường cháy sáng hãi hùng hỏa châu
 
Bước chiều vó ngựa về đâu
Tiếng chim vẫn hót lời sầu miên man
Công viên, ghế đá lụi tàn
Thả hồn du mục lên ngàn rong chơi
...
Người đi xa dấu mặt trời
Khúc da vàng mãi ru đời tài hoa
 
Hàn Phong

Bài đã đưa vào thư viện
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-31 03:06:50Nguyên Đỗ>
CHỐN XƯA TA VỀ
 
Ta về trời đã sang đông
Mùa thu ở lại bên dòng nước xuôi
Đường chiều lá úa rơi rơi
Mây phiêu du ở cuối trời lãng quên
 
Ta về gió lạnh màu đêm
Vườn xưa hiu hắt ngọn đèn trong mơ
Cháy lên một ánh lửa hờ
Sưởi lòng ta, vị khách thơ lạc đường
 
Ta về hoa đã tàn hương
Con chim nhặt vội giọt sương níu cành
Mây trời dục giã trôi nhanh
Đôi hồi nhạc ngựa lanh canh cuối vườn
 
Chiếc lá xưa rụng về nguồn
Câu thơ rụng xuống nỗi buồn trong ta
Gió lay động cả giang hà
Dừng chân chốn cũ mưa nhoà đôi vai
 
Hàn Phong

Bài đã đưa vào TV Trang Thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-31 03:07:32Nguyên Đỗ>
NHỚ NGỰA
 
Anh về phố núi lao xao gió
Thoảng cánh tigôn dưới góc hè
Tiếng buồn vó ngựa giờ thôi gõ
Chỉ mãi lạnh lùng những tiếng xe
 
Phố núi bây giờ thay đổi quá
Nhà cao, cửa rộng đứng chen vai
Nhìn anh như thể người xa lạ
Lỡ lạc đường về biết hỏi ai
 
Thuở nhỏ anh thường theo chân ngựa
Mỗi chiều lên núi hái sim ăn
Giờ anh leo núi bằng xe máy
Cởi bỏ giày Tây uống rượu cần
 
Đường đất gập ghềnh thành thẳng tắp
Đèn hoa giăng mắc phố muôn màu
Anh tìm xe ngựa mà không gặp
Xe khách chạy dài giữa nỗi đau
 
Bao năm xa núi chưa quên được
Anh vẫn quê mùa, vẫn thế thôi
Chỉ thương vó ngựa, hồn sơn cước
Đã trở thành dĩ vãng xa xôi
 
Hàn Phong

Bài đã đưa vào TV Trang Thơ
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-11 11:57:50HÀN PHONG>
VỀ CAO NGUYÊN

Mai ta bỏ phố về rừng
Mùa xuân sơn cước tưng bừng cỏ hoa

Thả hồn lãng tử du ca
Với mây xanh, với bao la đất trời
Đêm nằm đếm cánh sao rơi
Có con dế ngủ bên đồi cỏ hoang

Đèn khuya đom đóm võ vàng
Lặng lờ tiếng sáo buồn man mác lòng
Đội mưa soi ếch đêm đông
Quây quần bên chén rượu nồng cùng ai

Về đây đứng dưới mưa bay
Nghe sông núi gọi từ ngày vắng xa
Mười năm làm kẻ không nhà
Là mười năm bước chân ra với đời

Mảnh trăng lẻ bóng đơn côi
Đổ vàng Bến Tuyết nghiêng soi xóm nghèo
Gió lùa khua nhánh thông reo
Chạnh hồn đá sỏi lưng đèo mờ sương

Về đây thăm lại con đường
Cùng em những buổi tan trường chiều nao
Ve sầu tấu khúc tiêu tao
Là ly biệt giữa lời chào hỗn mang

Ra đi bỏ phố bỏ làng
Mùa dã quỳ chắc đã vàng bến sông
Đêm xanh ngọn khói chạy vòng
Nhóm lên một ánh lửa hồng sưởi chung

Cao nguyên ơi nhớ vô cùng
Gọi nhau giây phút trùng phùng điên mê
Lời ai vọng dưới chân đê
Giã từ phố thị ta về cao nguyên

Hàn Phong
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-13 09:04:33HÀN PHONG>
CHỊ
 

Chiều nay em trở về thăm chị
Vườn cũ còn đây chị vắng rồi
Mười hai bến nước tìm đâu nhỉ ?
Chị đã theo chồng bỏ cuộc chơi*
 

Em về thăm chị tìm không thấy
Bên giếng ngày xưa chị vẫn ngồi
Ngỡ như dáng chị còn đâu đấy
Nhưng là chiếc bóng của em thôi
 

Chị đã theo chồng từ dạo nọ
Nhà mình rồi cũng chẳng còn ai
Vườn hoa thiếu bàn tay chăm sóc
Hoa nở nhưng giờ sắc đã phai
 

Chiều nay em trở về thăm chị
Em muốn được nghe tiếng chị cười
Muốn được trở về thời bé dại
Đêm Rằm chị vẫn dắt đi chơi
 

Ngày xưa chị thường hay mơ mộng
Thường ngồi bên cửa tập làm thơ
Tóc dài xõa xuống bờ vai nhỏ
Xõa vào trong cả giấc em mơ
 

Giờ em trở về đây tìm chị
Hững hờ bên cửa tóc thôi bay
Những đêm trăng sáng mình em bước
Chạnh lòng em nhớ một bàn tay
 

Chị ơi ! dù bao năm xa cách
Em vẫn là em của chị thôi
Chẳng còn bàn tay người dẫn dắt
Chập chững mình em giữa cuộc đời
 

Em trở về đây tìm chị mãi
Chị giờ là vợ của người ta
Bao nhiêu cay đắng đời con gái
Chị vẫn âm thầm chẳng nói ra
 

Bấy lâu em bỏ nhà đi biệt
Biết chị buồn em ngại hỏi thăm
Cũng không tin nhắn, không điện thoại
Em trở thành một kẻ vô tâm
 

Chiều nay em trở về thăm chị
Tất cả còn đây chị vắng rồi
Mười hai bến nước tìm đâu nhỉ ?
Có phải trong dòng nước mắt tôi ?
 


Hàn Phong


* Thơ Hàn Mặc Tử
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ của Hàn Phong(ngọn gió mùa đông giá buốt) thế mà nó lại sưởi ấm trái tim tôi bởi hương sắc của tình yêu diệu vợi,lòng tri ân với mẹ,chị,thầy cô,và cuộc đời...,bởi cái đáng  yêu của những  tựa đề thơ  rất ân tình,rất dễ thương và độc đáo(như: Chốn xưa ta về,Gửi nắng,Lời gọi chân mây,Đi tìm tuổi thơ...)Hơn thế nữa nó còn làm rung động trái tim người đọc bởi những hình ảnh thơ  riêng,theo tôi nó là những phát hiện mới của Hàn Phong.Nhưng thôi...tôi không trích ra đây đâu.Tôi sẽ giữ nó cho mình và nhiều người yêu thơ khác cũng  chọn rồi cất giữ như món quà quý của vườn thơ Thư Quán dành cho...chúng ta. Đọc thơ Hàn Phong tôi thêm tin yêu cuộc đời,vững tin hơn vào cái đẹp trong tâm hồn con người.Đọc thơ Hàn Phong,tôi bắt gặp một trái tim nhân hậu,thuỷ chung,rất tinh tế...
 Chúc Hàn Phong một mùa xuân tươi đẹp và an lành nơi  xứ xa nhé!Khi nào tâm trí,trái tim,kỉ niệm ngày xưa thân ái gọi về với chốn xưa...giữa cuộc đời bận rộn đầy khổ đau để Hàn Phong dâng tặng cho đời những trang thơ hay thì hãy tin nhé sẽ có nhiều người đọc thơ bạn và đồng cảm  với bạn,dĩ nhiên là có tôi rồi-một người yêu thơ vô duyên -cảm nhận đầu tiên sau khi Hàn Phong đọc những dòng cảm xúc này!
                                      Thân mến!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-22 02:41:46bietaiaibiet>
Chị LE MINH LIEN THANH THO khen thơ huynh Hàn Phong đây hay! khác nào khen người Do Thái thông minh, khen Trung Quốc đông người, khen tỷ phú Bill Gates có nhiều tiền - thế có mà khen... cả ngày! (Thành Dũng nói vui một chút thôi mà, chị đừng nghĩ ngợi gì xa xôi cho đau đầu nha! ) nhưng đã là "Hàn Phong" thì dứt khoát phải là "Gió Lạnh" rồi! (tất nhiên là trừ những khi Gió...Âm Ấm!) - đã thế lại còn đến từ :"TUYỆT TÌNH CỐC" nữa! thì cái cấp độ "lạnh lùng" đó hẳn tới cỡ "đóng băng"?! đệ xin chia xẻ với huynh chút xíu nha!
 
[Trích đoạn]
 
"...Gửi em chút nắng quê hương
Chiều nay nhặt được trên đường đi qua
Dẫu không là nắng tháng ba
Nắng mùa đông cũng nắng nhà đó em..."
 
Hàn Phong
 
***********************************
 
NHỚ EM
 
Anh về gom nắng cuối Đông
Rắc vào lối vắng mỗi lần em qua...
 
Lòng buồn lại nhớ em xa
Cảnh xưa còn đó như là vẫn em!
 
Bao nhiêu kỷ niệm chưa quên
Em đi đổ nhớ vào anh vơi đầy...
 
 
Nguyễn Thành Dũng
________________

Đường dẫn:
[link=http://vnthuquan.org/diendan/tm.aspx?
m=297398]* Trang chính[/link]
* Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Gió Chiều
 
Giớ chiều lộng tóc em bay.
Đưa hương khóai lạc lên cai hồn ta.
Quấn quanh cốt thịt làn da.
Dần vào ký ức hóa ra yêu thương.
KeNgu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-30 03:57:29HÀN PHONG>
ĐIỂM CUỐI CỦA NỖI BUỒN
 
Ở điểm cuối của nỗi buồn
                          tôi chợt nhận ra?
Không có gì níu chân em trở lại
Một gã nhà quê rụt rè như con gái
Chỉ biết uống rượu và làm thơ
 
Ở điểm cuối của nỗi buồn
                                tôi chợt ngu ngơ
Tự hỏi lòng mình: giữ làm gì nhỉ ?
Tất cả sẽ trở nên vô vị
Bởi cuối cùng em không là của tôi
 
Kỷ niệm mới ngày nào giờ đã xa xôi
Như cơn gió thoáng qua
                             làm lòng lạnh buốt
Hai bàn tay trơn tuột
Thì làm sao giữ một con người
 
Cuộc đời là dòng sông chảy xuôi
Cuốn theo bao điều không ai đếm hết
Cuốn theo cả tình tôi vào cõi chết
Có nhớ rồi cũng đành quên
 
Ở điểm cuối của nỗi buồn
                              tôi nhận ra em
Không là người mà tôi mong đợi
Một giấc mơ quá xa tầm tay với
Sẽ tan như áng mây chiều
 
Tôi ngồi giữa đêm quạnh hiu
Điếu thuốc trên tay lụi tàn từ lâu lắm
Tôi chợt thấy bình yên,
                          nhìn không gian xa thẳm
Và tôi đã thoát thai,
                    từ điểm cuối
                                       của nỗi buồn
 
Hàn Phong
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
GIÓ LẠNH MÙA ĐÔNG
 
( mến tặng Hàn Phong)
đêm mùa đông gió sang mùa có lạnh
đẩy hồn người thi sĩ chốn mênh mang

đêm độc thọai với ngập tràn tâm tưởng
trói tim mình bằng một cõi riêng mang

 
khóc cho người bằng vần thơ nghiệt ngã
giông gió đời chà đạp duyên phận nhau
tay ôm tim nghe bỏng rát nỗi đau
chừng thêm buốt giá gió mùa đông sang
 
chậm thôi, chậm thôi, một chút buộc ràng
cái duyên cái nợ trói chàng vào thơ
đêm buồn, ừ thì, làm một chàng khờ
mời trăng uống rượu và chờ gió lên.
 
 
Chúc thi sỹ Hàn Phong một năm mới với nhiều hạnh ngộ mới cùng nàng thơ và một năm mới tràn đầy hạnh phúc, thành công, quan trọng là bớt bị nhiễm phong hàn ;-)
 
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-31 02:43:33HÀN PHONG>
Chào Triệu Âm, Cảm ơn em đã ghé anh chúc tết và tặng thơ, hôm nào có thơ, anh sẽ qua chơi ha. Chúc em (và người ấy) 1 năm mới thật hạnh phúc và tình yêu luôn thăng, khi nào rảnh, anh em mình đi uống cafe cho vui [:D][:D] Em cứ yên tâm, anh đã quen với "gió lạnh" rồi nên khong dễ bị nhiễm "phong hàn" đâu, chỉ trừ những lúc nhậu say quá bị ngủ vỉa...hè thôi[:D]



SẼ KHÔNG LÀ NHƯ THẾ
 
Tôi vẫn tưởng lửa lòng mình đã tắt
Đêm và ngày là những tối ba mươi
Không có bình minh không có nụ cười
Tôi phải sống với trái tim đá sỏi
 
Tôi vẫn tưởng đời chỉ là gian dối
Và tình yêu hóa kiếp bởi trò đùa
Người gọi người bằng hai chữ hơn thua
Không có nữa huyền thoại miền cổ tích
 
Tôi vẫn tưởng đời chỉ là vở kịch
Và tôi mang thân phận một diễn viên
Vở tuồng này tôi nhận lắm oan khiên
Đeo mặt nạ chờ tên mình được gọi
 
Tôi vẫn tưởng đời chỉ là tù tội
Mà rượu bia là liều thuốc giảm đau
Mà đòn roi là viên kẹo để giải sầu
Đi qua hết một vòng quay số phận
 
Tôi vẫn tưởng đời chỉ là viên phấn
Sẽ mòn dần trên chiếc bảng sơn đen
Và tôi trở thành một kẻ không tên
Khi ai đó vô tình làm mất dấu
 
Không em ạ, đời không là sân khấu
Và chúng ta rất thật, những con người
Chúng ta yêu nhau qua những nụ cười
Cũng rất thật như khi buồn em nhỏ lệ
 
Không em ạ, tôi vẫn tin như thế
Khi chúng ta đang sánh bước cùng nhau
Trời mùa xuân cây cỏ vẫn xanh màu
Chim vẫn hót từ góc vườn đầy hoa trái
 
Tôi vẫn tin rằng em…là con gái
Và tôi, vẫn là một gã thích làm thơ
Bởi yêu em nên tôi hóa dại khờ
Nhìn cuộc sống với bao điều lầm tưởng
 
Hàn Phong
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
MONG THƠ

Oanh Oanh

Em ngồi trong nắng cuối đông
Hong từng sợi nhớ mà mong thơ về
Gió xuân lồng lộng tóc thề
Lòng em ráp chữ y...ê...u rồi!
Ngượng ngùng đỏ thắm má môi...
Tìm câu thơ mãi lạc trôi xứ nào
Tóc vờn trong gió lao xao
Vương dài theo giấc chiêm bao ấm nồng
Mấy mùa nhớ, mấy mùa mong
Thơ đi biệt biệt như dòng sông trôi
Gió xuân thoảng lại bên trời
Đợi thơ và đợi một người xa xăm
 
Hàn Phong
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
GỬI NGƯỜI HÀ NỘI
Mến tặng Thành Dũng
 
Tôi chưa được một lần ra Hà Nội
Nhưng đã nghe ba mươi sáu phố phường
Thăng Long đó ngàn năm còn vang dội
Như tình người xa cách vẫn thân thương
 
Tôi chưa được một lần ra đất Bắc
Chưa được nghe em hát khúc dân ca
Những phố cổ vẫn lặng im trầm mặc
Chờ bước chân kẻ lữ khách không nhà
 
Tôi chưa được một lần nâng chén rượu
Để chung vui bên cạnh những người thân
Được nhìn mặt và gọi tên bằng hữu
Khắp đó đây cho thỏa chí phong trần
 
Tôi chưa được một lần ra Hà Nội
Nhưng vẫn tin và vẫn mãi đợi chờ
Nắng sẽ ấm trên con đường đi tới
Để cạn cùng người chén rượu cố đô



Hàn Phong

Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
     CHÚC XUÂN!
Bẵng đi đã mấy... "trang" rồi
Hôm nay mới lại gửi lời chúc xuân
Chúc người năm mới quây quần
Gia đình sum họp vạn phần an vui
Chúc cho cái xấu xa lùi
Một năm mới lại mặn mùi yêu thương
Chúc cho trên vạn nẻo đường
Công danh tài lộc muôn phương hài hòa
Gia đình sức khoẻ thăng hoa
Và người sẽ sớm phai nhòa cô đơn!..
 
HT CHÚC HÀN PHONG VÀ GIA ĐÌNH MỘT NĂM MỚI TRÀN ĐẦY NIỀM VUI HẠNH PHÚC VÀ THÀNH CÔNG!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
SỰ VÔ TÌNH CỦA THỜI GIAN  
Bất chợt một chiều tôi gặp lại em
Thoáng đâu đó giữa dòng người hối hả
Bao năm rồi sao vẫn nghe là lạ
Có chút gì làm tôi thấy bâng khuâng
 
Hình như bây giờ em chững chạc hơn
Không còn nữa nét vô tư ngày mới lớn
Thời gian đi qua chẳng hề đùa giỡn
Tôi cũng vô tình đánh mất tuổi ngây thơ
 
Đã gần mười năm nhanh đến không ngờ
Em có biết rằng tôi còn nhớ mãi
Một chút vu vơ, một thời vụng dại
Mới ngày nào yêu đến cuồng xi
 
Tôi nhìn lại mình cũng chẳng khác chi
Sáng: cà phê vỉa hè, đêm: ngồi quán bụi
Ly rượu nâng lên uống không nghĩ ngợi
Chẳng cần hỏi lòng: đời sẽ về đâu ?
 
Rồi bỗng một chiều ta gặp lại nhau
Em chẳng nhận ra tôi, giữa dòng đời tất bật
Chỉ một thoáng thôi và em vụt mất
Trên chiếc đồng hồ, kim vẫn đang quay

Hàn Phong
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
CHÚT CẢM XÚC VU VƠ
Mến tặng huynh Đông Tà

Rất ngỡ ngàng khi tôi đọc thơ anh
Với những điều cứ làm tôi ray rức
Bao nhiêu cuộc đời, bao nhiêu ký ức
Đã đi cùng anh trên suốt quãng đường dài
 
Mỗi chúng ta mang một tương lai
Sao có chút gì chừng như đồng điệu
Chỉ một chút thôi cũng đủ cho tôi hiểu
Ở đâu đây có một gã giống mình
 
Tất nhiên rồi, tôi đâu thể sánh bằng anh
Khi anh đã đi trước tôi hơn thập kỷ
Thời gian không là tường thành vạn lý
Nhưng khoảng cách lại rất xa xôi
 
Đọc thơ anh tôi có được niềm vui
Như chưa từng được vui đến thế
Và tôi cũng chợt nghĩ rằng:
mình không nên gặp nhau, vâng, có lẽ
Để không làm thất vọng về nhau
 
Anh cứ đi đường anh và tôi sẽ theo sau
Để được nghe những điều tôi chưa biết
Dẫu đó chỉ là những điều dối gian, lừa bịp
Thì với tôi, anh đã rất chân tình



Hàn Phong

Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»